WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Tô Văn Trường: 40 năm là quá đủ để nghiêm túc nhìn lại tất cả

pobrane

Kỷ niệm 40 năm ngày thống nhất đất nước, người dân thường coi đây là dịp nghỉ xả hơi, các nhà chính khách lại là dịp bầy tỏ lập trường chính trị. Người dân đất Việt, kể cả đồng bào ta ở nước ngoài quan tâm nhất là vấn đề dân chủ và hòa hợp dân tộc. Đấy là 2 vấn đề tồn đọng suốt 40 năm qua.

Đúng là giang sơn đất nước đã vẹn liền một giải, đã thống nhất về địa lý và pháp lý nhưng lòng người vẫn luôn còn canh cánh chưa yên thì sao gọi là hòa bình (hòa hợp và bình an)!?

Một bộ phận không nhỏ những người từng hy sinh và hưởng vinh quang (và cả vinh hoa phú quí) từ những ngày 30/4, không còn cần thêm những thứ đó mà cần được sự tôn trọng của người dân để ngày 30/4 được trọn niềm vui dân tộc!

Sau 40 năm thống nhất đất nước, Việt Nam có nhiều thay đổi. Nhìn lại, từ một nước nghèo, lạc hậu thiếu ăn triền miên, Việt Nam đã đủ ăn, đủ mặc, cơ sở hạ tầng có nhiều thay đổi, đã là nước có thu nhập trung bình. Dân số tăng từ 50 triệu người lên đến 90 triệu vv…

Tuy nhiên, những mặt được còn rất khiêm tốn so với những tồn tại, bất cập. Việt Nam là công xưởng gia công lớn nhất nhì thế giới, cơ cấu doanh nghiệp bất cân đối (ngoại nhiều hơn nội, dịch vụ nhiều hơn sản xuất, công sở nhiều hơn công xưởng, ngân hàng nở rộ thiếu kiểm soát chặt chẽ, hàng ngoại nhiều hơn hàng nội…), hàm lượng trí thức Việt tích hợp trong các loại sản phẩm quá thấp, văn hoá lai căng, thực dụng, chộp dựt, ích kỷ, bon chen và tham nhũng. Hào khí dân tộc sau 40 năm không còn được như xưa, lợi ích chung bị xem nhẹ, thay vào đó là chủ nghĩa cá nhân và lợi ích nhóm.

Trong lịch sử Việt Nam duy nhất chỉ có triều đại nhà Lý là rạng rỡ không tỳ vết: hiển hách về chiến công, hưng thịnh trong xã hội và nhất là khi lên nắm quyền và lúc thoái quyền đều chẳng gợn chút binh đao, bởi vì đã dấy tới binh đao là sinh linh đồ thán .

Còn nhà Trần rất oanh liệt thắng ngoại xâm nhưng ngay từ khi chấp chính đã triệt hạ Lý tộc với phương châm “nhổ cỏ, nhổ cả rễ”, nên để thoát nạn cả loạt người họ Lý phải đổi sang họ khác và cả một hạm đội hùng mạnh đã phải bôn ba theo hoàng tử thủy sư đô đốc Lý Long Tường bôn tẩu sang tận xứ Cao Ly và mang lại cho xứ người những chiến công hiển hách và được các triều đại ghi công vào sử xanh rạng rỡ !

Lịch sử cận đại nước nhà cũng đã có người rất sáng suốt, rất thiện chí, vạch ra những bước cần phải theo để thoát khỏi lạc hậu, bần hàn. Nguyễn Ái Quốc đã gửi một Thỉnh nguyện thư đưa cho thư ký của Tổng thống Mỹ Wilson năm 1919 nhân có cuộc họp của các cường quốc chiến thắng Đức ở Versailles, Pháp, nhưng không có hồi âm. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã gửi liên tiếp thư cho Tổng thống Mỹ Harry Truman, ngỏ ý muốn làm đồng minh với Hoa Kỳ như Philippin, cũng không có hồi âm.

Nhóm Đông kinh Nghĩa thục của cụ Lương Văn Can đã tổ chức những lớp học cho thanh niên Việt Nam theo phương châm chấn hưng đất nước, nâng cao dân trí nhưng không lâu sau đó, nhà cầm quyền Pháp trấn áp, bắt cụ Cử Can đầy biệt xứ. Tất cả những sự việc đó cho thấy một ý đồ có thể rất tốt, một chủ trương rất đúng, nhưng muốn thực hiện thành công thì phải hội tụ đủ các điều kiện cơ bản, mà chúng ta chưa có, thất bại là không tránh khỏi.

Thời gian gần đây, thế giới từ hai cực chuyển thành đơn cực và lại từ đơn cực thành đa cực. Việt Nam tuyên bố làm bạn với tất cả các nước, tức là trung lập không thuộc về cực nào?. Thực tế có lẽ không phải vậy, chúng ta đang thuộc về cực của quá khứ lạc hậu, thiếu định hướng chiến lược và tầm nhìn. Dân tộc thiếu người lãnh đạo xứng tầm, thiếu lòng tin vào chính mình và môt ý chí sắt đá để vươn lên tầm của một dân tộc vĩ đại (?), mặc dù khả năng là hoàn toàn có thể!

Cái mà hiện nay những gì không hay, không tốt, vẫn hay đổ tại cho “cơ chế”. Chúng ta cần cơ chế vận hành ưu việt đã được kiểm nghiệm trên thực tế (mô hình nhà nước tam quyền phân lập, kinh tế thị trường, xã hội dân sự). Khi có được cơ chế tốt, ta sẽ có thể lựa chọn ra những người lãnh đạo tốt thì kinh tế, xã hội, văn hóa vv … sẽ phát triển.

Tôi nhớ có lần được nghe vị lãnh đạo cấp cao nói đại ý “Không thể chấp nhận đất nước hóa rồng mà nô lệ!”. Vậy, xin hỏi Hàn Quốc, Singgapore, Đài Loan… bị nô lệ ai, khi hóa rồng? Nước nào đặt điều kiện cho Việt Nam là muốn hóa rồng, thì phải làm nô lệ họ?

Có thể nào tưng bừng hớn hở hơn không, khi không cần, không thèm (không thể!) hóa rồng, cứ rung đùi “độc lập, tự chủ” mà lại tụt hậu, đói nghèo, nợ nước ngoài đầm đìa, dân bị bịt mồm, tham nhũng tràn lan, khoảng cách giàu nghèo ngày càng doãng rộng, văn hóa đạo đức xã hội tụt dốc không phanh?

Việc giải phóng đâu chỉ vỏn vẹn ở cái nghĩa là mang lại cho ai đó tự do mà còn hệ trọng hơn là cái việc giải phóng (giải thoát) cho chính cái đầu của mình thoát khỏi những mê muội, ám ảnh để minh mẫn, thông tuệ, thức thời.

Trong các diễn văn của lãnh đạo mỗi dịp kỷ niệm những ngày lễ lớn thường có cụm từ như điệp khúc thường được nhắc đến như cảm ơn Liên Xô, Trung Quốc và lời tố cáo “tội ác dã man của đế quốc Mỹ”. (Lờ đi hoặc hiếm hoi mới có người điểm qua đến chiến tranh biên giới phía Bắc, Tây Nam và Hoàng Sa, Trường Sa).

Nhưng xin đừng quên lời nói gan ruột của cố Tổng bí thư Lê Duẩn: “Ta đánh đây là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc”. Máu của hàng triệu người Việt quý hơn trăm nghìn lần so với súng đạn, xăng dầu của hai ông “anh”, nên nói một cách sòng phẳng chính họ, đặc biệt là Trung Quốc mới là người mắc nợ Việt Nam.

Ngày 30/4 có triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn (Lời cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt.). Hào khí “chiến thắng” cũng chỉ chừng tới đó. Nếu để ý, thấy lễ kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng, thống nhất đất nước chỉ có 3 đoàn đại biểu Cu Ba, Lào, Campuchia nhưng dẫn đầu không phải là nguyên thủ quốc gia?.

Hầu hết lực lượng, phong trào dân chủ đã từng ủng hộ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ đều …im lặng không hoan hỷ chúc mừng Việt Nam. Nếu nhìn vào danh sách những ” đối tác chiến lược, đối tác toàn diện” đặc biệt là ông bạn phương Bắc “4 tốt, 16 chữ vàng” hiện nay thì mới thấm thía nỗi niềm của một kẻ “sáng lắm mối, tối nằm không” như Việt Nam hiện nay.

Việt Nam chưa kết thúc nhiệm vụ giải phóng dân tộc trên các mặt trận không có tiếng súng như kinh tế, văn hóa, tư tưởng, xã hội. Vấn đề quan trọng hơn cả là phải tổng kết, rút ra những bài học thành công, thất bại để vận dụng vào nhiệm vụ đấu tranh chống sự áp đặt chính sách bá quyền, bành trướng của đại bá nhằm biến các nước khác, trong đó có Việt Nam, thành những nước chư hầu, nước thuộc địa kiểu mới của thế kỷ XXI.

Trong thực tế, đối phương đã thiết lập được nhiều đầu cầu tiến công cắm sâu trên các mặt trận không có tiếng súng, kể cả ở biển Đông. Do đó, cần có sách lược, chủ trương thích hợp để đẩy lùi các đầu cầu tiến công của đối phương.

Nói tới 40 năm, thì đó chỉ là một con số hơi thiếu linh hồn. Nhưng, chính cái thời lượng đó có thể quy đổi bằng hai thế hệ (hai loạt người được sinh ra) mà theo cách nói nôm na của dân tộc ta là hai đời và, “biết đến đời nào ” mới thực sự có dân chủ và hòa hợp dân tộc?. Ngẫm suy, giống như từ “đời” não ruột trong thơ của cụ Cao Bá Quát tỏ ý bất bình với quan huyện qua bài thơ “Quan ngơi”

Một buổi hầu rồi một buổi ngơi,
Đâu còn nhớ chữ “viễn phương lai”.
Mới sang chừng ấy ngơi chừng ấy,
Sang nữa thì ngơi biết mấy đời “.

Xem lễ mít tinh trọng thể nhân 40 năm ngày thống nhất đất nước 30/4, tổ chức ở TP. Hồ Chí Minh khá rầm rộ với diễu binh, diễu hành nhưng nhiều người dân vẫn cảm thấy thiếu một cái gì đó khó nói, có thể là đó là tâm trạng, và cũng có thể là mối lo cho vận nước ngày mai? Mặc dù với thế hệ đã cao tuổi như chúng tôi thì “ngày mai” là thứ quá xa vời theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.

Tô Văn TrườngBlog Kim Dung

5 Phản hồi cho “Tô Văn Trường: 40 năm là quá đủ để nghiêm túc nhìn lại tất cả”

  1. MotKhucRuot says:

    CSVN chỉ hòa hợp hòa giải với những thằng chó đẻ súc sanh như Dương văn Minh , Nguyễn Cao Kỳ ….Vì những thằng này đánh nhau với CS chỉ vì tham vọng cá nhân , quyền lợi , địa vị , tham nhũng …
    CSVN phạm tội ác với dân tộc VN , cướp quyền sống , quyền làm người , quyền làm chủ đất nước cũa dân tộc VN . CSVN hãy xin lỗi dân tộc VN , trả lại tất cả những gì CS đã cướp cũa dân tộc , hãy kết án những tên CS phản quốc , hại nước , đem cái xác thối bẫn thỉu cũa HCM quăng vào thùng rác . Đó là những gì bọn CSVN phải làm chứ không phải những trò lừa bịp , dối trá , đổ cứt lên đầu dân tộc VN . Không có chuyện ngịch lý , quái gỡ dân tộc VN ” hoài hợp hòa giải ” với bọn CS .

  2. ĐẠI NGÀN says:

    NÓI VỀ SỰ NGU DỐT ĐẦU TIÊN CỦA KARL MARX : CHỦ THUYẾT DUY VẬT THUẦN TÚY

    Đương nhiên thế giới chung quanh chúng ta là thế giới vật chất. Tuy vậy vật chất không phải là tiền đề đầu tiên, mà chỉ là một hậu đề hay một trích đoạn từ một chuỗi lô-gích có trước đó mang tính bao quát hơn.

    Bởi vật chất là gì ? Là mọi cái gì cụ thể chung quanh ta có thể nhìn thấy, cảm thấy được. Có nghĩa vật chất là khái niệm mang tính cảm quan về mọi vật thể có thể đo đếm, cân lượng được. Nói cách khác, vật chất không thể có thuộc tính nào khác hơn là thuộc tính vật chất nếu chỉ nhìn từ ngoài bằng cảm quan. Có nghĩa nếu đi sâu vào vật chất cũng chẳng tìm thấy ra cái gì cụ thể kiểu vật chất cả. Có nghĩa khái niệm vật chất thực sự chỉ là giai đoạn trung gian trong cảm quan cụ thể mà ý thức con người nhận thức được.

    Chúng ta hãy nhìn hòn sỏi, tảng đá hay viên gạch, đó là vật chất thuần túy. Cả các hành tinh, ngôi sao trong bầu trời hay các thiên hà cũng vậy. Nói chung vũ trụ hữu hình toàn bộ đều là vật chất thuần túy.

    Thế nhưng nếu chúng ta nhìn vào cây cỏ hay thế giới động vật, đó không còn là vật chất thuần túy đơ giản nữa, mà đó là sự sống. Mọi sự sống đều trụ hình hay tồn tại trong vật chất, nhưng quyết chắc sự sống không phải vật chất, vì sự sống là vô hình còn vật chất thì toàn hữu hình. Tính vô hình của sự sống khi rời khỏi hay lìa bỏ vật chất, tức thân xác cụ thể của nó, vật chất lại trở thành vật chất thuần túy, và sự sống không bao giờ có thể tái hiện hay quay ngược trở lại được. Điều đó cũng cho thấy vật chất thuần túy không hề hay không bao giờ tạo ra được sự sống, mà sự sống phổ quát chính là tiến trình từ đầu đến cuối của toàn thể vũ trụ qua các ý nghĩa và nội dung tiến hóa mà thuyết tiến hóa đã phần nào mô tả một cách khách quan và đúng đắn.

    Chúng ta hay dẫn chứng thêm một ví dụ. Ngày nay khoa học đều biết cơ sở của sự sống là chất hữu cơ, tức các tế bào hữu cơ hay những protein. Nhưng đi sâu vào các chất hữu cơ, người ta tìm thấy những phân tử Acid Nucleic tức là những mạch xoắn vòng đại phân tử ADN, ARN chẳng hạn. Và cuối cùng là những cấu trúc gene kể cả những bản đồ gene cụ thể mà ngày nay mọi người đều đã biết. Thế nhưng đó vẫn là những cơ cấu sự sống cụ thể, mang hình thức vật chất là các tổ hợp phân tử các nguyên tố cụ thể nào đó như H, O, C, N, S … còn thực tế bản thân chính sự sống vẫn không thể tìm thấy ở đâu cả, dầu cho có phân tích nhỏ chất hữu cơ mãi mãi ra hoài cũng vậy.

    Như vậy Marx từ một sự kiện đơn giản là thế giới chung quanh ta là thế giới vật chất, tức chất liệu thuần túy cụ thể, để phát biểu thành tiền đề đầu tiên thế giới chỉ là vật chất, nhằm đặt nền tảng cho học thuyết duy vật là chân lý duy nhất đúng, thật sự chỉ là sự hời hợt, nông cạn, tính chất cường điệu, tính chất phiến diện hay tính chất ngố về mặt suy đoán, nhận thức, hay về mặt tri thức luận nói chung.

    Nhưng từ tiền đề phiến diện, nông cạn, hời hợt này, Marx dùng như nền tảng duy nhất để suy diễn ra mọi kết luận khác cho lý thuyết của mình, đó chẳng khác gì là sự tùy tiện, chủ quan, ức đoán, độc đoán khiến chúng đều hoàn toàn trở thành phi giá trị và thiếu hẳn mọi nền tảng khách quan khoa học.

    Bởi khoa học luôn không có điểm dừng, nhất là những ý nghĩa hay nội dung khoa học bao quát hay hàm chứa nhất. Khoa học luôn phải dè dặt, khách quan, để mở, không thể độc đoán, ngu tối hay chủ quan, thiển cận. Nhưng từ quan điểm duy vật thô thiển đó, Marx lại kết hợp sai trái với quan điểm biện chứng luận của học thuyết duy tâm Hegel, làm chuyện động trời râu ông nọ cằm bà kia, chuyện nửa gà nửa vít, để phiên diễn dốt nát thành duy vật biện chứng và duy vật lịch sử, quả thật chỉ là sự ngổ ngáo không tiền khoáng hậu, cũng như đồng thời chứng tỏ đây chính là sự ngu dốt bạt mạng tức hoàn toàn ẩu tả, không thể nào chấp nhận được một cách lành mạnh nơi chính bản thân của Karl Marx.

    Võ Hưng Thanh
    (04/5/2015)

  3. noileo says:

    Bàn tay “hoà hợp hoà giải” của Việt cộng thì cũng như cái bàn tay “16 chữ vàng 4 tốt” của Trung cộng

    Ai có thể tin vào cái “16 chữ vàng 4 tốt” của Trung cộng, có thể tin vào cái “hoà hợp hòa giải” của Việt cộng

    Chìa ra bàn tay “16 chữ vàng 4 tốt” [bìm bịp] là một cách để Trung cộng che dấu người dân trung cộng về hành động xâm luọc của chúng, để phân bua & biểu diễn với người dân Trung quốc, ra cái điều đảng và nhà nước ta (trung cộng) rất hiếu hoà, rất hiền lành với bọn Việt nam, nếu có gì không tốt xảy ra thì đó là lỗi của bọn Việt nam cực đoan bài Trung quốc, đảng và nhà nước ta (trung cộng) không có gì sai, không hà hiếp đàn áp xâm lược bọn Việt nam

    Bàn tay hoà hợp hoà giải của Việt cộng cũng vậy. Chìa ra bàn tay “hoà hợp hoà giải” [bìm bịp] là một cách để Việt cộng che dấu đảng viên thứ cấp, che dấu người dân trong nước, che dấu một số người Việt nhẹ dạ về hành động thù nghịch của chúng đối với người miền nam, đối với người Việt hải ngoại,

    Chìa ra bàn tay “hoà hợp hoà giải” [bìm bịp] là một cách để Việt cộng phân bua & biểu diễn với bọn đảng viên thứ cấp, che dấu người dân trong nước, che dấu một số người Việt nhẹ dạ, ra cái điều đảng và nhà nước ta (Việt cộng) rất hiếu hoà, rất hiền lành tử tế với bọn người Việt phản động ở nước ngoài. Nếu có gì không tốt xảy ra thì đó là lỗi của bọn Việt nam ở nước ngoài, đảng và nhà nước ta (Việt cộng) không có gì sai

    *****

    Tất nhiên Việt cộng phải nắm lấy bàn tay “16 chữ vàng 4 tốt” của Trung cộng.
    Bọn Việt cộng tôij ác, bán nước, từ Hồ chí Minh đến Nguyễn Văn Linh, đến Nguyễn Phú Trọng đều đã phải nắm lấy bàn tay “16 chữ vàng 4 tốt” của Trung cộng dưới hình thức này, hình thức khác, “môi hở răng lạnh”, v…v… , để mà tồn tại

    vì nếu không có bàn tay của Trung cộng, không có sự chống lưng đỡ đầu của giặc Tàu thì không bao giờ Việt cộng có đảng “Lao động”, không bao giờ Việt cộng có thể cướp đuọc chính quyền VN,

    *****

    Người Việt hải ngoại thì, tất nhiên, chẳng cần tới cái bàn tay “hoà giải hoà hợp” bijp bợm của Vệt cộng, bàn tay Việt cộng còn tanh mùi máu của hàng triệu người Việt nam bị VC, bị bọn cộng sản, cộng sản Lao động, cộng sản VNDCCH, cộng sản CNXHCNVN thảm sát suốt từ những năm 1953 đến 2015, chưa dứt

    Người Việt hải ngoại chẳng có một nhu cầu gì từ VC cho mình. NVHN và gia đình, con cháu…, đã có một đời sống tử tế nơi những quốc gia dân chủ tự do hàng đầu, nếu NVHN có một nhu cầu gì cho cá nhân riêng mình thì bọn VC cũng không thể có một khả năng nào đáp ứng.

    NVHN rất mong người Việt trong nước cũng đuọc sống một cuộc sống tử tế, với một nền chính trị dân chủ tự do pháp trị tôn trọng nhân quyền, VC làm đụoc không?

    NVHN muốn VC, trong vai trò cầm quyền, phải độc lập đối với Trung cộng, không để cho Trung cộng khống chế VN, Việt cộng làm đuọc không?

    NVHN muốn VC, trong vai trò nhà cầm quyền, phải biết giữ gìn bảo vệ lãnh thổ quốc gia, không cắt xẻ lãnh thổ & biển đảo quốc gia dâng cho Trung cộng. VC làm đuọc không?

    Việt cộng không có một khả năng, ý chí nào để thục hiện những điều nêu trên!

    *****

    Điều duy nhất mà VC có thể lợi dụng để làm áp lực đối với NVHN, là lòng thưong nhớ quê hương, tình cảm tự nhiên của con người.

    Việt cộng lợi dụng tình cảm tự nhiên của con người, tình quê hương, để trục lơi “hoà hợp hoà giải”, để trục lợi chính trị, thì đó chỉ có thể gọi là tội ác, chắc chắn không thể gọi đó là “hoà hợp hoà giải”

  4. noileo says:

    Muốn “nghiêm túc” nhìn lại, trứớc hết Tô Văn Trường hãy thôi đi cái trò bịp bợm lòe loẹt “kháng chiến chống Mỹ”

    hãy thôi nhục mạ người miền nam với trò thô bỉ xưng tụng mấy tên cộng phỉ có thành tích giết nhiều nguời miền nam là “danh tướng của nước ta”

    hãy nhìn nhận sự thật là Hồ chí Minh sau khi cướp chính quyền VN, cộng sản hoá chính quyền VN, lại xin với Mỹ cho “VNDCCH” đuọc huỏng “quy chế của PHillippinnes” trước đó, tức là xin làm thuộc địa trực trị của Mỹ, đừng có bịp bợm là xin làm “đồng minh” với Mỹ

    Nhưng vì cái đuôi cộng sản của Hồ chí minh ghê tởm quá, nên thậm chí Hồ chí Minh xin làm thuộc địa, “đế quốc Mỹ” cũng không thèm nhận,

    Rõ ràng là đế quốc Mỹ nó không thèm nhận thuộc địa VNDCCH, vậy Tô văn trường và đồng bọn lão thành cách mạng hãy bỏ đi những luận điệu “đế quốc Mỹ có dã tâm xâm lược”, hãy thôi đi những lời lẽ nhục mạ người miền nam gọi cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác xích hóa VN, xích hóa VNCH là “kháng chến chống Mỹ”

    Đé quốc Mỹ đã chỉ quay lại Đông Dương sau khi, từ những năm 1950, Hồ chí Minh đón giặc tàu vào VN, đụoc nâng cấp lên thành “phiến quân cộng srn Mao-ít” tại VN, xử dụng xương máu VN làm công cụ chiến tranh cho giặc tàu, xử dụng lãnh thổ bắc VN làm bàn đạp cho Nga tàu cộng san tiến xuống Đông Nam Á,

  5. Góp ý says:

    ” Thấy vậy mà không phải vậy ” hay câu nói của ông Thiệu luôn luôn đúng ” Đừng nghe những gì CS nói mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm ” .Do đó các vị đừng vội kết án bài diễn văn của đồng chí X mà hãy nghĩ ngược lại những gì đc X phát biểu như kết án đế quốc Mỹ và ca tụng Liên xô và biết ơn TQ. Qúi vị thấy chừng nào con cháu cấp lãnh đạo không còn xếp hàng trước đại sứ quán Mỹ , không chuyển tiền hay cho các con đi du học Mỹ mà sang TQ hay Liên xô thì những lời phát biểu của đc X mới đúng trong dịp kỷ niệm ngày phỏng giái 30/4 vừa qua .VN bây giờ dân thường nghĩ ngược lại những gì lãnh đạo phát biểu thì sẽ biết mọi vấn đề không khó ?

Phản hồi