|

Chiến tranh Việt Nam sai lầm hay rút bỏ Đông Dương là nhầm lẫn?

Hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt tiến vào Biển Đông ngày 29/10/2015

Hàng không mẫu hạm USS Theodore Roosevelt tiến vào Biển Đông ngày 29/10/2015

Nội dung bài này không phải chỉ bàn chuyện đã rồi nhưng mục đích chính để liên hệ quá khứ với hiện tại vì lịch sử như một chuỗi mắt xích ràng buộc nhau chặt chẽ. Chuyện xưa sẽ soi sáng hơn những vấn đề thời sự chính trị đang diễn ra trước mắt chúng ta. Trước hết là:

Chuyện ngày xưa

Ngày 29-4-1975 những người Mỹ cuối cùng đã rời bỏ Việt Nam sau mấy chục năm can thiệp.

Ngay từ những năm đầu thập niên 50 Hoa Kỳ đã viện trợ giúp thực dân Pháp chống phong trào Việt Minh được coi là tay sai Trung Cộng. Họ đã nỗ lực lập vòng đai phòng thủ chống Cộng Sản quốc tế bành trướng mà trước mắt là ngăn chận Trung Hoa đỏ. Người Mỹ chỉ bỏ tiền khi nó mang lợi cho họ.

Sau ngày đất nước chia đôi mấy năm, báo Thế Giới Tự Do tại Sài Gòn có đăng bài diễn văn của Tổng Thống Eisenhower gửi người dân nước Mỹ. Tổng Thống nói nhiều người chỉ trích chính phủ viện trợ cho các nước kém mở mang trên thế giới (như VN) là cho không họ những số tiền kếch sù. TT Eisenhower giải thích như sau: “Nếu chúng ta không viện trợ giúp họ về kinh tế quân sự thì họ sẽ lọt vào tay CS, như thế là chúng ta cho không (CS) bao nhiêu đất đai, tài nguyên thiên nhiên, thị trường tiêu thụ. Ngoài ra các nước trong thế giới thứ ba sẽ bị xích hóa, khi ấy chúng ta sẽ bị bao bọc bởi biển đỏ và sẽ phải xây một Vạn Lý Trường Thành thứ hai để tự vệ”.

Từ 1956, 1957 Tổng Thống Eisenhower đã giảng giải cho người dân trong nước chính sách “lấy con tép nhử con tôm” của chính phủ, nó là chính sách truyền thống của Hoa Kỳ. CS ngày càng lấn tới, sau khi chiếm được miền Bắc, thập niên 60 họ mở cuộc Nam tiến bằng vũ lực để thanh toán nốt phần còn lại. Những năm giữa thập niên 60 dưới thời Tổng Thống Johnson cuộc chiến ngày càng mở rộng, khốc liệt, mới đầu người dân Mỹ ủng hộ cuộc chiến với tỷ lệ cao sau dần dần quay lại chống đối mạnh khiến chính phủ vô cùng khó khăn. Năm 1969 Nixon đắc cử Tổng thống lên thay chủ trướng rút quân nhưng không bỏ Đông Dương.

Tháng 2-1972 Nixon sang Tầu bắt tay Mao Trạch Đông người ta tưởng như sẽ thay đổi cả một kỷ nguyên. Tháng 5-1972 Nixon sang Nga ký Hiệp ước tài giảm binh bị (Strategic Arms Limitation Talks) gọi tắt là SALT và bán lúa mì cho Nga đang bị mất mùa. Chỉ trong mấy tháng trời Nixon hòa được cả Mạc Tư Khoa và Bắc Kinh. Khi Nixon sang Tầu, sang Nga để hòa hoãn với họ, ông ta muốn cô lập Bắc Việt khỏi hai cường quốc CS này nhưng không có mục đích bỏ Đông Dương. Đầu năm 1973 Mỹ ký hiệp định Paris rút hết quân về nước và lấy tù binh, thực ra họ đã rút gần hết bắt đầu từ 1969.

Sau ngày 30-4-1975, quân dân VNCH kết án ông Nguyễn Văn Thiệu vì rút bỏ Pleiku giữa tháng 3 đã làm mất nước. Giới quân nhân, ký giả, chính khách… oán hận ông hết năm này sang năm khác. Người Mỹ nhân đó cũng chê trách ông Thiệu lãnh đạo quân sự kém khiến miền nam sụp đổ và lờ luôn trách nhiệm của họ. Khoảng mười năm sau các nhà lãnh đạo chính trị quân sự Việt, Mỹ đã tiết lộ sự thật khiến người ta biết rõ hơn về nguyên do Quốc hội Dân chủ Mỹ cắt viện trợ bức tử đồng minh.

Cho dù binh sĩ VNCH có chiến đấu đến viên đạn cuối cùng thì cũng chỉ giữ được tới tháng 5 hay tháng 6-1975 vì không còn đạn (1) Nửa năm sau khi ký Hiệp định Paris, nhóm phản chiến tại Quốc hội bắt đầu soạn tu chính án cắt mọi ngân khoản cho các cuộc oanh tạc, nỗ lực quân sự của Mỹ (của Hành pháp) tại Đông Dương, họ ép buộc TT Nixon ký thành luật ngày 30-6-1973, có hiệu lực từ giữa tháng 8 cùng năm (2)

Khi Quốc hội ra luật bó tay Tổng Thống Nixon như trên coi như họ đã bỏ VN rồi vì theo Nixon (3) ngoài viện trợ cho VNCH 2 tỷ năm 1973, Mỹ cần yểm trợ bằng không quân. Tác giả George Donelson Moss nói viện trợ của Mỹ cho VNCH hằng năm phải ở mức từ 3 tỷ cho tới 3 tỷ rưỡi vì họ được huấn luyện chiến tranh kiểu Mỹ rất tốn kém, cần nhiều hỏa lực, 2 tỷ một năm sự thực không đủ, vả lại vì viện trợ của các nước CS quốc tế cho BV rất dồi dào (4). Để bức tử miền nam, Quốc hội tiếp tục cắt giảm viện trợ mỗi năm 50% cho chắc ăn (5). Như thế cho dù không có vụ Watergate, dù Nixon còn tại chức cho tới cuối năm 1975 ông cũng không thể cho oanh tạc B-52 để cứu miền nam vì không có ngân khoản.

Sau khi miền nam VN sụp đổ, nhiều người dân Mỹ chỉ trích Chính phủ sau bao năm can thiệp nay lại để mất Đông Dương, Hành pháp đổ lỗi cho Quốc hội cắt viện trợ bức tử miền nam. Lập pháp nêu lý do chiến tranh Việt Nam là sai lầm bị người dân chống đối nên họ phải hành động.

Năm 1995, Bộ trưởng Quốc phòng McNamara nói Hoa Kỳ đúng ra phải rút bỏ VN từ 1963, 1964 hay 1965 (6) ông cho là cuộc chiến VN sai lầm. Tác giả Walter Isaacson nói đúng ra Nixon phải bỏ VN từ 1969 thay vì tới 1973, ông đã làm thiệt mạng thêm 20,000 lính Mỹ. Theo Isaacson chẳng đáng phải hy sinh thêm 20,000 lính Mỹ để giúp miền nam sống thêm 4 năm (7)

Các nhà sử gia, chính khách Mỹ nói thuyết Domino không đúng, chiến tranh VN sai lầm và vì bị người dân chống đối nên Quốc hội phải cắt viện trợ bỏ Đông Dương. Trên thực tế chưa có tài liệu nào cho thấy người dân yêu cầu Quốc hội cắt giảm viện trợ VNCH. Không có tài liệu nào cho thấy người dân yêu cầu Quốc Hội bỏ Đông Dương, họ chỉ đòi chính phủ chấm dứt chiến tranh, đem quân và lấy tù binh về nước. Khi quân đội và tù binh về nước năm 1973, người Mỹ thôi phản kháng vì nguyện vọng của họ đã thỏa mãn, chưa có taì liệu nào cho thấy họ biểu tình chống chiến tranh sau đó. (8). Họ chỉ chống chiến tranh nếu chính phủ đưa quân trở lại Đông Dương nhưng không chống viện trợ quân sự cho VN.

Cho dù người dân hay Hành pháp Cộng hòa, Quốc hội Dân chủ vứt bỏ Đông Dương thì cũng là quyết định của nước Mỹ.

Về nguyên do tại sao họ rút bỏ không phải vì người dân mà vì một lý do rất hiển nhiên mọi người đều thấy. Nixon sang Bắc Kinh tháng hai và và Mạc Tư Khoa tháng năm 1972 đã đánh dấu một kỷ nguyên hòa bình. Trung Cộng sẽ bang giao với Mỹ và từ bỏ mộng xâm lăng bành trướng tại Đông Nam Á để canh tân đất nước, Sô Viết ký Hiệp ước tài giảm binh bị. Hoa Kỳ tin là cả Nga lẫn Tầu chấp nhận sống chung hòa bình lâu dài với Mỹ.

Kissinger mừng rú, Nixon phấn khởi, Quốc hội Dân chủ hí hửng phen này chắc sắp sướng tới nơi rồi: “hai siêu cường thù nghịch Nga -Tầu đã chịu hòa”, nước Mỹ hý hửng nhìn về tương lai. Họ lạc quan tin tưởng từ nay sẽ không còn chiến tranh loạn lạc, thiên hạ thái bình y như thời Nghiêu Thuấn. Nhưng đó là một lỗi lầm tai hại, Cộng Sản chỉ chịu hòa hoãn, thương thuyết khi chúng còn yếu, chờ khi lại sức sẽ ra tay.

Năm 1968 tôi được nghe một anh bộ đội BV hồi chánh nói: Mỹ muốn chiêu hồi Trung Quốc chứ anh Bắc Việt thì nghĩa lý gì và bốn năm sau nó thành sự thật. Hoa Kỳ đã chiêu hồi được Bắc Kinh, đã giải quyết tận gốc thuyết Domino không còn lo sợ CS bành trướng, họ vội quẳng cái miếng xương Đông Dương đi cho kẻ nghèo hèn lượm.

Không hề có nhà sử gia, chính khách Mỹ nào có can đảm nhìn nhận sự thật lịch sử phũ phàng này, đó là một sự kiện chẳng cần lý luận nhiều.

Nếu không hòa được Nga-Hoa năm 1972, nếu CS quốc tế còn đe dọa Đông nam Á, Quốc hội Mỹ có dám cắt viện trợ bỏ Đông Dương khi CSBV tấn công miền nam? Cho dù phong trào phản chiến lên cao họ cũng sẽ dùi cui báng súng đàn áp biểu tình cật lực như họ đã làm thời thập niên 60, an ninh nước Mỹ là trên hết.

Ảo tưởng vĩ đại

Trung Cộng – Hoa Kỳ thiết lập bang giao đầu năm 1979. Mỹ và các nước Tây Âu, Nhật Bản, Đài Loan… đầu tư và giao thương với Hoa Lục ngày càng mạnh hơn. Mỹ vừa tìm được hòa bình lại có thêm một thị trường rộng lớn, được bóc lột khối nhân công rẻ mạt. Thập niên 80 nhờ đầu tư các nước tân tiến, kinh tế Trung Cộng phát triển mạnh, thập niên 90 tỷ lệ tăng trưởng rất cao khoảng 9%. Mỹ tin tưởng nước Tầu với nền kinh tế phồn thịnh, một khi trở nên giầu có sung túc, họ sẽ từ bỏ chế độ độc tài CS, yêu chuộng hòa bình nhưng đó là một nhận định chủ quan sai lạc.

Từ 1992 CS Nga, Đông Âu sụp đổ khiến Hoa Kỳ trở thành siêu cường duy nhất trên thế giới, người Mỹ phấn khởi không còn lo sợ Nga sô đe dọa. Từ 1992 dân số Nga từ 290 triệu tụt xuống còn một nửa (145 triệu) vì 15 nước thuộc địa cũ đòi độc lập tách ra khỏi liên bang. Tổng sản lượng kinh tế Nga từ hạng thứ nhì sau Mỹ hồi 1970 nay tụt xuống hàng thứ 7, thứ 8 (9) . Tin tưởng chế độ CS không còn, bất chiến tự nhiên thành, mấy năm sau McNamara phấn khởi viết hồi ký In Retrospect, The Tragedy and Lessons of Vietnam.

Ông tuyên bố một câu xanh rờn (trang 320) “chiến tranh VN là hoàn toàn sai lầm đáng lý phải rút bỏ từ 1963, 64”. Các nhà sử gia, chính khách Mỹ càng được thể kết án cuộc chiến tốn kém hàng trăm tỷ một cách vô ích, nó đã gây phân hóa trầm trọng cho nước Mỹ. Tác giả Walter Issacson (trong Kissinger A Biography) cho rằng thuyết Domino sai vì Việt Nam mất vào tay CS năm 1975 nhưng Đông Nam Á vẫn còn nguyên vẹn.

Người Mỹ càng tin tưởng vào hòa bình vĩnh cữu vì nay Trung Cộng chí thú làm ăn, CS Sô viết sụp đổ trở thành nước dân chủ tự do, thiên hạ thái bình không còn binh đao khói lửa. Nhưng ngày vui qua mau, con đường đi chẳng bao giờ bằng phẳng, trời yên bể lặng mãi mà đầy những chông gai sóng to gió lớn.

Tưởng rằng Trung Cộng yêu chuộng hòa bình là một sai lầm lớn, họ chỉ chịu hòa hoãn khi chưa mạnh. Mấy ai học được chữ ngờ, khi kinh tế phát triển, giầu có hơn trước, mới đầu họ dễ chịu một thời gian sau tăng cường quốc phòng và ôm mộng bá quyền bành trướng. Càng giầu họ càng hiếu chiến và hung hãn hơn cả so thời Mao Trạch Đông trước đây. Người ta chỉ trích Mỹ nuôi Trung cộng cho béo để họ thành mối đe dọa Mỹ và cả năm châu.

Năm 2002 Trung Cộng giữ mức ngân sách quốc phòng khoảng 20 tỷ Mỹ kim, mười năm sau 2012 ngân sách tăng lên trên 100 tỷ, khoảng gấp 5 lần khiến Mỹ bắt đầu e ngại (10). Nay ngân sách quốc phòng Hoa Lục là 126 tỷ, con số này do họ đưa ra nhưng Mỹ ước lượng 188 tỷ, vào khoảng một phần ba ngân sách quân sự Mỹ. Trung Cộng nay đã tiến lên nền kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, Tổng sản lượng bằng một nửa Mỹ (9 ngàn tỷ đô), họ công khai chính sách bành trướng tại Biển đông.

Cách đây mấy năm Bắc Kinh vạch một đường lớn có hình lưỡi con bò giữa hải phận quốc tế tại Biển Đông và nhận là hải phận của mình. Họ cấm các nước kể cả Mỹ không được đi qua, các quốc gia trong khu vực lo ngại. Bắc Kinh tiếp tục lấn chiếm quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa của VN, Phi Luật Tân, xây dựng đảo nhân tạo và ban hành lệnh cấm máy bay trên không phận quốc tế mà họ coi là của mình. Trung Cộng ngày càng lộng hành cho tầu chiến bắt bớ, bắn phá tầu đánh cá các nước trong vùng.

Nay Bắc Kinh muốn chứng tỏ cho Mỹ biết chính họ làm chủ Biển Đông và muốn Mỹ phải từ bỏ vai trò lãnh đạo nơi đây, nói trắng ra họ không còn hòa với Mỹ mà công khai kình địch Mỹ. Mấy năm trước Bắc Kinh tuyên bố đã chế tạo được hỏa tiễn khổng lồ có khả năng bắn chìm hàng không mẫu hạm Mỹ.

Mỹ chuyển trục về Biển đông từ mấy năm nay vì họ có nhiều quyền lợi kinh tế ở đây, một nền văn minh Thái Bình Dương đang đi lên từ mấy thập niên qua. Tình hình Biển đông nay căng thẳng khiến nhiều người lo ngại có thể sẩy ra đụng chạm.

Siêu cường Nga-Hoa đã chịu hòa với Mỹ năm 1972 nay đồng loạt trở mặt. Thời Brezhnev vì mất mùa, kinh tế khó khăn nên Nga phải thương thuyết sống chung hòa bình với Mỹ suốt hai thập niên. Tiếp theo đó là sự tan rã của Sô Viết và CS Đông Âu đầu thập niên 90 khiến người ta tưởng như Nga không bao giờ có thể trở lại vai trò lãnh đạo. Nhưng đó chỉ là nhận định chủ quan sai lạc, McNamara nói chiến tranh trên thế giới giữa các nước và nội chiến sẽ không bao giờ dứt (11)

Sau ngày CS Sô viết tan ra năm 1992, kinh tế Nga suy sụp nặng. Năm 1992 thời Tổng thống Yeltsin (1991-1999) vật giá tăng vọt, thập niên 90 Tổng sản lượng suy giảm chỉ còn một nửa, thất nghiệp dữ dội, lạm phát phi mã khiến bao nhiếu người mất hết tiền tiết kiệm, mười triệu người Nga lâm vào cảnh bần hàn.

Dưới thời Putin (2000-2008) kinh tế trở nên tốt đẹp, lợi tức thực sự tăng hai lần rưỡi, lương tăng gấp ba, thất nghiệp, nghèo nàn giảm một nửa, Tổng thống được người dân ủng hộ. Kinh tế Nga tiến một mạch 8 năm, Tổng sản lượng tăng 600%, Putin đưa nước Nga trở thành siêu cường năng lượng, ông trợ giúp công nghệ kỹ thuật cao như Quốc phòng, nguyên tử.

Putin lại thắng cử Tổng thống năm 2012 (63.6% số phiếu) và sẽ cầm quyến 6 năm. Trong thời kỳ kinh tế Nga suy thoái ngân sách quốc phòng giảm (hơn ba lần) từ 70 tỷ Mỹ kim năm 1992 tới 20 tỷ năm 1999, nhưng Putin đảo ngược lại, ông gia tăng chi tiêu quân sự từ 20 tỷ năm 2000 lên 70 tỷ năm 2008 và nay tăng lên 90 tỷ, đứng thứ ba trên thế giới sau Mỹ và Trung Cộng (12)

Ngày 21-2-2014 Quốc hội Ukraine lật đổ Tổng thống thân Nga Yanukovych và cử TT lâm thời Turchynov lên thay. Mỹ và Tây phương công nhận chính phủ mới, Nga phủ nhận. Hai ngày sau Putin đưa vũ khí lén giúp bọn gốc Nga chiếm bán đảo Crimea, cuối tháng 3 họ tổ chức bầu cử dưới sự yểm trợ xe tăng để sáp nhập bán đảo này vào Nga. Putin yểm trợ cho bọn gốc Nga gây chiến tranh tại đông Ukraine từ một năm rưỡi qua đã khiến cho hơn 7,000 người thiệt mạng.

Khi bị Tây phương trừng phạt kinh tế, Putin nóng giận tuyên bố Nga là nước duy nhất trên thế giới có thể biến Hoa Kỳ thành tro bụi.

Cũng như Bắc Kinh đang gây sự với Mỹ tại Biển đông nay Moscow ngày càng tỏ thái độ cứng rắn với Hoa Thịnh Đốn vì họ đã mạnh hơn trước về kinh tế, đời sống của người dân đã cao hơn thời Sô Viết rất nhiều. Putin mở rộng quyền lực và lãnh thổ, củng cố quyền kiểm soát bán đảo Crimea, can thiệp quân sự tại Syria như muốn loại bỏ Mỹ ra khỏi vai trò lãnh đạoTrung Đông.

Ngựa quen đường cũ

Gần đây ký giả Hà Giang báo Người Việt có phỏng vấn Giáo Sư Mỹ biết nói tiếng Việt Stephen Young. Giáo sư cho biết nay Hoa Kỳ nay đang sợ Trung Quốc và nêu một thí dụ: Bắc Kinh chế tạo được hỏa tiễn loại khổng lồ có khả năng bắn chìm Hàng không mẫu hạm Mỹ tại Biển đông. Nếu họ bắn một vài trái thì có thể tránh được, nhưng nếu bắn 10 hoặc 20 trái thì khó tránh. GS Stephen Young nói Mỹ đang tìm cách liên minh với VN để chống Trung Quốc, Mỹ cần VN vì họ có biên giới với nước Tầu ở phía nam.

VN có một vị trí chiến lược quan trọng tại Đông Nam Á, nó y như cái bao lơn trông ra Thái Bình Dương. Nay người Mỹ muốn trở lại Cam Ranh, một căn cứ hải quân an toàn tại Biển đông.

Tháng 10 năm 2010 Miến Điện thay đổi quốc hiệu, quốc kỳ, quốc ca, chấm dứt chế độ quân phiệt thân Bắc Kinh, Mỹ nỗ lực vận động Miến Điện về phía mình. Để chống lại chính sách bá quyền bành trướng của Bắc Kinh tại Biển đông Mỹ giúp đỡ các nước đồng minh trong khu vực gồm Nam Hàn, Nhật Bản, Phi Luật Tân, Mã Lai, Singapore… Họ lập phòng tuyến chống Hoa Lục bành trướng tại Biển đông y như chính sách be bờ ngăn chận CS (Containment) tại đây hơn nửa thế kỷ trước hồi thập niên 50, 60, có khác chăng hồi xưa miền Nam là tiền đồn chống Cộng còn bây giờ VN lại chính là CS.

Từ nhiều năm nay, Mỹ kêu gọi, ve vãn Hà Nội vào liên minh chống Trung Cộng bảo vệ quyền lợi chung nhưng hai bên cứ dập dìu tài tử giai nhân chẳng đi tới thế giới nào. Hà Nội e ngại có diễn tiến hòa bình một khi liên kết với Mỹ sẽ đi tới chỗ Đảng tan rã không còn quyền lực. Mạt cưa mướp đắng gặp nhau, Hà Nội thừa biết cái trò vắt chanh bỏ vỏ của anh bạn hờ đồng minh.

Dù CSVN bị Tầu đỏ chèn ép, hăm dọa tại Biển đông nhưng họ cũng vẫn là CS, Hà Nội chưa muốn liên kết với kẻ cựu thù. Sự hợp tác khó thành vì nó chẳng khác nào cuộc hôn nhân “nước mắm thối chấm lòng lợn thiu”.

Trước đây người Mỹ kết án chiến tranh VN sai lầm, nay nhiều chính khách cũng chỉ trích chiến tranh Iraq. Kỳ thực cuộc chiến nào cũng đều cần thiết vì muốn hòa bình phải có chiến tranh, cây muốn lặng gió chẳng muốn đừng, muốn ngồi yên nhưng ai người ta để cho anh yên?

McNamara đã nói thế giới sẽ không bao giờ yên, hết cuộc chiến này sẽ có xung đột khác.

Thời mà người ta tưởng như được sống trong một nền hòa bình vĩnh cửu hơn 40 năm trước đây nay còn đâu? Trên thế gian chẳng có gì thoát khỏi vòng cương tòa của luật vô thường.

© Trọng Đạt
© Đàn Chim Việt

Cước chú

(1) Cao Văn Viên, Những ngày cuối của VNCH trang 92

(2) Richard Nixon, No More Vietnams trang 180

(3) Sách kể trên trang 189

(4) George Donelson Moss: Vietnam, An American Ordeal trang 388;

BBC.Vietnamese.com ngày 10-5-2006: Viện trợ quốc tế cho miền Bắc trong chiến tranh. Đăng Phong, Năm Đường Mòn Hồ Chí Minh, nhà xuất bản Trí thức Hà nội 2008, trang 120, 121

Tổng cộng viện trợ CS quốc tế cho BV: 2 triệu 362 ngàn tấn hàng hậu cần và vũ khí. Theo Kissinger (Years of Renewal trang 481) CSBV đã xin được viện trợ của Sô viết tăng gấp 4 lần cuối năm 1974.

(5) Henry Kissinger, Years of Renewal trang 471

(6) McNamara, In Retrospect, The Tragedy and Lessons of Vietnam, in 1995 trang 320

(7) Walter Isaacson, Kissinger A Biography trang 484

(8) Những năm 1964, 65 tỷ lệ người ủng hộ chiến tranh cao (từ 60-70%), năm 1966 trên 50%, năm 1967 giảm dưới 50%, năm 1968 dưới 40%, những năm 1969, 70 phản chiến mạnh, năm 1971 28%. (Opposition to the US involvement in the Vietnam war. Wikipedia)

(9) Kinh tế gia Samuelson nói trong cuốn Economics trang 830 (in 1970)

“Thập niên 1970 cũng như thập niên 1960 Tổng sản lượng kinh tế của Nga vào khoảng một nửa Tổng sản lượng Mỹ”

(In the 1970s, as in the 1960s, U.S.S.R real GNP is about one-half United States real GNP)

Nay TSL Nga (2,000 tỷ) đứng hàng thứ 9 trên thế giới, chỉ bằng gần 1/8 của TSL Mỹ (17 ngàn tỷ); List of countries by GDP (nominal), Wikipedia

(10) Military budget of the People’s Republic of China, Wikipedia

(11) In Retrospect, The Tragedy and Lessons of Vietnam trang 324

(12) Military budget of the Russian Federation, Wikipedia

42 Phản hồi cho “Chiến tranh Việt Nam sai lầm hay rút bỏ Đông Dương là nhầm lẫn?”

  1. Hi x Pham says:

    Ho so bach hoa, giai mat het roi cac ngai, khong nen gia vo khong biet : Bac Ho la ai ? Chinh la mot
    linh Tau Cong cap bac Thieu ta Ho Quang, thu tuong giac Cong cung la mot linh Tau Cong do day hai
    ngai nay lam viec o Vietnam chi vi quyen loi cua Tau Cong do Mao chu tich chi dao. Giac Cong ke cong
    danh Phap ma ngai Ho chu tich ky hiep uoc nam 1946 cho quan Phap do bo vao Hai phong roi Ha noi,
    de hop phap cho su tai thong tri cua Phap. Thoi Ho chi Minh la “Tho Mao chu tich Xit ta Lin bat diet”,
    Thoi TBT Le Duan la : “Ta danh My Nguy cho Lien So Trung quoc”. Dan Vietnam la vat hy sinh cua CS.

  2. Nguyen Van Thẹo says:

    Chien tranh Viet Nam Sai lầm hay rút bỏ ĐONG DUƠNG lá nhâm lẩn? Thằng Mỷ sau mây` muoi năm moí nhận ra được sai lâm và hôi hận rang:”Thà cứ để cho Viet Nam tồ chức TONG TUYEN CỬ và chắc chăn HO CHI MINH sẽ chiến thắng voi’ it nhât là 80% số phiêú cuả cử tri, và hiển nhiên một Viet Nam Cong Sản vân to’t hơn là nguơi Mỷ nặn ra VNCH va`cuoc chiến cứ tiep tuc. hay nghe KENNEDEY lúc còn la`a Senator đả phat biểu gi về sự ra đơì cuả VNCH trong mot bài diễn van đoc taĩ HÔI VIET MỸ:

    VNCH From the start the new “state” was an American puppet. John F Kennedy, while still a Senator, in a speech to the American Friends of Vietnam Association, said on 1 June 1956, said:
    If we are not the parents of little Vietnam, then surely we are the god-parents. We presided at its birth, we have given assistance to its life, we have helped to shape its future, and if it’s necessary, we will kill it without any regret for American interests
    xin tạm dịch :”Tu`ban sơ, VNCH đả là mot chinh phủ bù nhin cua nguoi MY roi, neu` nước M ỹ khong phai là một mau quoc thi`chăc chăn, nưoc My la`nguoi`bảo bọc, che chở cho nó. chúng ta khai sanh ra nó (VNCH), chung ta nuoi duởng nó, và hoãch định tuong lai cua nó va`nêu`cần thiêt chứng ta sẻ hy sinh nó vá khong cam thay`thuong tiec, vi quye`n loị cua nguoi MY

    Mấy bác Chô`ng Cộng tháy KENNEDEY phát biểu như vậy thây có……………NHỤC khong vay, hehhehehehhê

    • Tien Ngu says:

      Thấy thương quá…

      Tự hát, tự sướng, tự cười…thoã mãn…

      Cò mồi chắc…khùng. Không biết phân biệt thế nào là tự do, thế nào là cộng sản…láo…

    • Nguyen Trong says:

      DLợnv nvt ngoạm tài liệu của ban Tuyên Giáo tha vào diễn đàn làm mọi cười ngất .

  3. Tudo.com says:

    @Thức tỉnh:

    Theo Thức tỉnh, nói tới nói lui, cuối cùng là tại ông Hồ lở theo cs, ông Diệm gia đình trị, ông Thiệu xôi thịt cho nên hai miền Nam Bắc đánh giết nhau !
    Vậy thôi mỗi người có lổi chút, thế thì. . . Huề nhé?
    Dà, nghe êm tai quá phải không?

    Nhưng cái đó chỉ là “diện”, cái chính mới là “điểm”. Điểm chính là gì? Là “tinh thần yêu nước chân
    chính”.
    Thế nào là tinh thần yêu nước chân chính?
    Yêu nước chân chính là đánh “đế quốc Mỹ xâm lược, giải phóng miền Nam”. Yêu nước chân chính là “đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”. Chấm hết.

    Nhưng xin lổi, chưa hết.
    Nhiều người vẫn nghĩ và vẫn tin rằng:
    Sau khi Bảo Đại tuyên bố VN độc lập, giao cho Trần Trọng Kim lập chính phủ mà Hồ Chí Minh đừng láu cá cướp chính quyền thì cho dù chính phủ TTK có. . . dở lắm thì dân vẫn có đủ cơm ăn áo mặc chứ không đến nỗi chỉ ăn rau muống và 1năm hai mét vải thô để che. . .gió như chế độ bác Hồ!
    Chính phủ TTK có khắc khe độc tài lắm thì báo chí cũng được xuất bản để chỉ trích những sai lầm của chính phủ hay sự tham nhũng, lộng hành của các viên chức nhà nước để làm cho xã hội tốt hơn. Chính phủ TTK có bị lệ thuộc Pháp với mức độ nào đi nữa thì Pháp cũng phải trả độc lập Thật Sự cho VN cũng như Anh trả lại độc lập cho Thái Lan, Mã Lai, Singapore. . .
    Không có Hồ Chí Minh hay Hồ Chí Minh say rượu. . .bị xe cán chết thì dân VN không có khốn nạn như bây giờ, chứ không có con đường chân chính nào khác.

    • Tudo.com says:

      Không có, hay Hồ Chí Minh. . . bị dịch vật chết, VN vẫn ở trong liên hiệp Pháp thì biên giới giữa Trung-Việt, hai quần đảo Hoàng-Trường Sa được xác định rỏ trên bản đồ mà Pháp đã lập ra thì không thể nào mất vào tay Tàu như hiện nay.

      Nói tóm lại không có cái bản mẹt gian, ác, dâm, láo Hồ Chí Minh thì VN vẫn toàn vẹn lãnh thổ mà không phải mất hằng triệu mạng người và VN ngày ít nhất là Bằng hoặc Hơn những nước xung quanh vùng Đông Nam Á.
      Nó rỏ ràng như vậy, mà cho tới bây giờ, cái đám Lợn, Cẩu, Khỉ Sĩ con mắt lọt tròng không thấy cứ hả họng ra là hát nhờ Bác. . .khốn nạn nên tụi cháu cướp cạn ban ngày không ai bắt.
      Nhờ khốn nạn Bác mà tụi cháu Hốt sáng, chiều, đêm. . .hốt thêm giờ nghỉ. . .

      • tonydo says:

        Đàn anh Tudo hỏi em:
        (Bây giờ chổ quen biết xin hỏi thật, có lúc đàn anh nổi hứng nói thù. . . Bác mà đàn anh nói chơi hay nói giỡn vậy? Nếu nói thật thì tại sao thù?) (Hết trích)

        Xin thưa:
        Em nói thật lòng chứ chẳng có nổi hứng đâu đàn anh ơi!

        Mấy lần đứng ở chùa Một Cột nhìn qua lăng Bác là em cầu nguyện sao có cháu trẻ nào ôm bom tự sát như kiểu Ao Ca Đa hay Ai Xít cho nổ tanh bành lăng Bác là em sẽ nở được nụ cười trước khi nhắm mắt (sau khi bà xã thẩy bông hồng vào mặt em trong quan tài và ca đoàn hát bài “Last Rose of summer”.

        Thôi thì đấu tố, lấy của, đói kém trong cải cách ruộng đất và hệ lụy sau đó của nó cũng qua đi. Mấy chục triệu dân miền bắc cũng chẳng hơn gì cơ mà? Dễ tha thứ.

        Thế nhưng cái đảng cộng sản và ông Hồ không cho chúng em, con cái địa chủ đi học cái chữ là cái thù muôn đời, muôn kiếp không tan…!!!

        Ngày nay em dốt hơn người thường. Viết không nổi một câu, nói vợ con nó lẳng lặng bỏ đi chỗ khác….Sao quyên thù được đàn anh?

        Tuy nhiên bảo em căm ghét ông ta? Không!
        Cứ dời lăng Bác khỏi Ba Đình là em sẽ không bao giờ chửi Việt Cộng nữa.

        Tội gì chứ tội làm người ta ngu là….Trọng Tội. Vì nó lây lan qua nhiều thế hê.
        Kính đán anh!

      • Tudo.com says:

        @tonydo:

        Tui chỉ muốn hỏi thăm lòng người bạn Hiền quen biết chút thôi mà đàn anh đòi chọi mìn quăng lựu đạn vào lăng Bác nghe ghê quá đi!
        Thôi, cứ để đó từ từ đồng bào ta coi ngày lành tháng tốt rồi sẽ di dời cũng không muộn. Chứ động mồ động mả, moi bác Hồ ra ngang xương lở bị. . . trùng tang, rồi đưa bác Trọng vào là coi như dân ta sẽ. . . Lú dốt thêm thế kỷ nữa đó.

        Ráng chờ năm tới, anh ba Thủ sẽ leo lên tổng Bí, biết đâu dân mình đở. . . bí từ đây?
        Happy Thanksgiving!

    • tonydo says:

      Trích đàn anh Tudo:
      Nhiều người vẫn nghĩ và vẫn tin rằng:

      (Sau khi Bảo Đại tuyên bố VN độc lập, giao cho Trần Trọng Kim lập chính phủ mà Hồ Chí Minh đừng láu cá cướp chính quyền thì cho dù chính phủ TTK có. . . dở lắm thì dân vẫn có đủ cơm ăn áo mặc chứ không đến nỗi chỉ ăn rau muống và 1năm hai mét vải thô để che. . .gió như chế độ bác Hồ!) (hết trích)

      Lịch sử đi qua, điều nhận xét trên là đúng 101%.
      Cám ơn đàn anh Tudo!

      Thế nhưng, có người lại lý luận rằng:
      Nếu Anh Quốc đừng cho Pháp theo chân trở lại Việt Nam, và đàn anh Hoa Kỳ Quốc chấp nhận chơi với chính phủ Lâm Thời, (dù Hồ Chí Minh vẫn cầm trịch) đi chăng nữa thì biết đâu chúng ta đã có một Tito in Việt Nam.

      (nên nhớ Mao chỉ chiếm được lục địa những bốn năm sau đó và LIên Xô lúc đó cũng đếch tin ông Hồ)

      Và như thế, thưa đàn anh, chắc chắn dân đã không đến nỗi phải đóng khố, ăn độn ngô khoai, củ chuối, con nít khỏi phải khóc quanh làng vì thiếu sữa mẹ?
      Riêng em thì phải cao hơn 1m65, để mỗi lần nói chuyện với mấy con đầm, đếch phải kiểng chân lên…cho có thế?

      Đàn anh nghĩ sao về chuyện này?
      Kính!

      • UncleFox says:

        Cái sai lầm dẫn đến chiến tranh Việt Nam là do Pháp và Mỹ vừa thiển cận lại vừa keo kiệt . Giá như họ ban cho Kụ Hồ nhà tôi một chức quan be bé (cỡ Tuần Phủ chẳng han.), rồi thí thêm cho “Người” một cô Hồng mao, một cô sẩm Tầu, một cô người “dân tộc” (sic) và một đôi “vú sữa” miền Nam … thì “Người” đã không làm Kách Mạng đên” nỗi tiêu tốn đến hàng triệu sinh mệnh quân dân nhiều phía .
        Kụ Hồ chúng tôi là người rất biết điều, chẳng qua bọn Tây phương mũi lõ không biết điêu (deal) mà thôi !

      • Tien ngu says:

        Đù à,

        Mở con mắt…hí lên, em?

        Lúc ấy mặt trời không bao giờ lặn trên đế quốc Anh…

        Nếu Anh quớc nó không cho Pháp lấy lại cái thuộc địa của Pháp, thì có khác nào tự Anh quốc nó…chửi cha Anh quốc?

        Còn Mỹ, nó biết tỏng Hồ chí Minh là một anh…dốt, được Cộng Nga Tàu…bơm sau đít mà ra đời ti toe, sức mấy nó tin?

        Thành ra cái câu chuyện em cố bơm Hồ chí Minh lên làm TiTo #2, dân VN từ đó không đói, dốt, láo…,là chuyện…phong thần bán bánh kẹp!

        Cho dù Anh Mỹ có mần theo lời…ước của em Đù, dân VN cũng sẽ…éo khá.

        Vì sao?

        Thưa, vì Hồ chí Minh có một trình độ học vấn thật….khiêm nhường. Đá cá lăn dưa thì hết phản, nhưng kinh tế, xã hội, giáo dục thì sao vận hành cho cả nước ngon lành được?

        Đã vậy những cái màn thủ tiêu trí thức, cho trí thức ra rìa ngồi chơi xơi nước, thì lấy đâu ra các cái óc tổ chức kinh tế, xã , hội, giáo dục cho dân VN có trớn mà đi lên?
        Nguyễn tường Tam, Vũ hồng Khanh…bị cái tình lừa đại đoàn kết mà phải chạy…vắt giò lên cổ
        Nguyển mạnh Tường, Trần đức Thảo…, ôm mấy cái bằng tiến sỉ, tác phẩn tim óc ra..bán lạc soong đổi lấy…cháo cầm hơi
        Quang Dũng Nguyễn hữu Loan…văn đàn …gãy gánh, ôm thơ nhạc mà ngâm…trong bọng cây, đói rách rã rời…

        Vân vân và vân vân…

        Ôi với cái nhìn…dốt, láu cá,
        trí thức chỉ là…cục phân. Chỉ có …khũng bố mới ăn tiền, sớm lên ngôi mà…sướng.

        Cho nên câu chuyện bơm Hồ lên mần Tito #2, cũng y như câu chuyện cò mồi Cộng láo bơm Hồ lên làm thánh hay …cha già dân tộc lâu nay…

        Chúng cứ mần như không có Hồ chí Minh, thì toàn dân VN sẽ…biến thành dân…Tây, dân Mỹ, nước VN cũng không còn hiện diện trên quả địa cầu..

        Thiệt nà…chán mớ đời cho cái láo của lũ Cộng.

        Cũng may là còn có được một nữa nước VN tự do nhân bản trong 20 năm. Tuy 1975 bị Cộng sản tiêu diet nhưng cái hậu của văn hoá, giáo dục của cái nữa nước đó cũng đủ để làm nền xây dung VN sau thời cs…

        Cãm tạ ơn trời…

      • tonydo says:

        Trích Tiên Ngu:
        (Nguyển mạnh Tường, Trần đức Thảo…, ôm mấy cái bằng tiến sỉ, tác phẩn tim óc ra..bán lạc soong đổi lấy…cháo cầm hơi
        Quang Dũng Nguyễn hữu Loan…văn đàn …gãy gánh, ôm thơ nhạc mà ngâm…trong bọng cây, đói rách rã rời…) (hết trích)

        Tài năng, văn thơ bay bướm, triết lý cao siêu của những vị trên là không có gì phải thắc mắc.
        Nhưng riêng em thì chẳng có phải nhức đầu với những vị lãng tử này. Đói hoa mẹ nó mắt, nghĩ cái bụng mình chưa xong còn sức đâu ra mà “thơ thẩn, lý sự cuộc đời”, để mà chết à?

        Người Miến, người Chăm, người Xiêm, người Lào, người Căm..v.v.hiền lành, dễ bảo.
        Dân ta nóng nảy, thích tự do cá nhân, hay lý sự, ít kỷ luật, cho lè phè một chút là thơ thẩn, là nghêu ngao quan họ, là đổ sáu câu tài tử…nhậu lai rai.

        Mấy tay gọi là trí thức-trí ngủ nhà ta thì ôi thôi, thuyết trên trời dưới đất cái gì cũng biết. Luận cổ suy kim, thông tôm lèo bạch thủ.

        Dân Mỹ nó khôn hơn ta là cái chắc, ấy thế mà dù nó có bằng giáo sư, tiến sĩ, đại sĩ đi chăng nữa thì nó cũng chỉ biết có môn chuyên ngành của nó mà thôi. Hỏi cái khác là nó ai don’t know ngay tức khắc.

        Thế cho nên, thưa Thầy, cho mấy bố thức ngủ làm cố vấn, cố vung thì được chứ cho các bố, các mẹ lãnh đạo quốc gia là tan nát đời hoa đất nước liền đàn anh ơi.
        Lý thuyết nó khác với thực hành Thầy ạ.
        Kính!

      • Tudo.com says:

        @tonydo:(nên nhớ Mao chỉ chiếm được lục địa những bốn năm sau đó và LIên Xô lúc đó cũng đếch tin ông Hồ)

        Từ lâu mỗi khi có dịp nhắc đến. . .Bác là tui ưa moi móc đời tư, đời công, đời long nhong. . .nói chung là nói xấu Bác. Nhưng hôm nay được đàn anh tonydo khen coi bói chuyện đã qua đúng tới. . .101% làm cho tui là loại tự do, đụng đâu dot đó, bất kể chiến tuyến, thấy trái lổ tai ngứa con mắt là dot, nhưng không thích tự đót rồi sướng mà cũng phải đành sướng. . .một mình!

        Thôi thì có qua có lại, tui phải biết điều mà thưa rằng:
        Thiệt, nghĩ lại mà. . .nể Bác!
        Chỉ có mấy cây mút cà tông mà Bác cướp ngôi báo trong chớp nhoáng, trong khi Mao phải học hỏi tới bốn năm sau, và phải điều quân cả mấy lộ đoàn mới chiếm được Bắc Kinh.
        Vậy mà mổi khi ai hỏi tới là, Bác. . .khiêm nhường nói hổng phải. .hổng phải tui.

        Còn chuyện Liên Xô lúc đó. . .”đếch tin” tưởng Bác là. . .bậy!
        Bậy tới 1000% chứ không phải ít. Bởi, Bác được KGB đào tạo khi trùm Putin còn ở trong đầu. . . gối lận mà. Hơn nữa, Bác đã thanh toán. . . đẹp những nhân vật tài năng, uy tín như Phan Bội Châu, Phạm Quỳnh, Khái Hưng. . . . vì họ biết rất rỏ cái tẩy của CS!
        Bác diệt những “kẻ thù” quá nguy hiểm của Quốc tế CS như vậy mà đếch tin thì còn đồng chí..đồng cái chéo đó. . lộn. .chó đéo gì nữa?

        (trích) . . . .đi chăng nữa thì biết đâu chúng ta đã có một Tito in Việt Nam.)

        Ối! Tito chỉ có cái miệng tài chứ làm khỉ gì bằng Tiho của mình. Ti Ho mình đánh Mỹ tới xách quần chạy, Tiho mình dám đánh Mỹ tới cả làng chỉ còn có những. . .cái Bĩm, còn những củ Bùi thì xách ra Trường Sơn. . .chọi máy bay Mỹ nên B52 nó rụng như lá mùa thu, nó rớt đến độ các chiến sĩ gái của ta thấy nó nằm ngay. . . cữa mình!

        Còn câu hỏi:(Đàn anh nghĩ sao về chuyện này?)

        Chà, thú thiệt cái chuyện. . .kiểng chân kiểng tay thì tui bết lắm!
        Nhưng nhớ lại hồi học cải tạo mấy ông Giảng sư trong trường đại học “cải lộn” có dạy, trong hoàn cảnh “neo đơn” thướt tấc như vậy, Bác đã vận dụng tính ưu vẹt xã hội ta nên đã phát minh ra món. . .Khẩm Dâu nên chả cần kiểng cái đếch gì cả!

        Nói tới huyền thoại Bác là phải nói rất nhiều tập như phim chưởng cô gái . . .Đồ Lông Đau. Kỳ nầy tạm coi như ca Bác phần một tập một đi nha. Bây giờ chổ quen biết xin hỏi thật, có lúc đàn anh nổi hứng nói thù. . . Bác mà đàn anh nói chơi hay nói giỡn vậy? Nếu nói thật thì tại sao thù?

  4. Thức tỉnh says:

    Bỏ VN là sai lầm hay rút khỏi ĐÔNG DƯƠNG là sai lầm ? Câu hỏi này chỉ có các nhà lãnh đạo Mỹ mới trả lời được , chúng ta chỉ là hạng tép tôm không đủ sức để bàn đến . Nhưng hôm nay nước Mỹ vẫn đứng đầu thế giới hùng mạnh thì có lẽ đối với họ vẫn là một quyết định đúng cho dù có nhiều chỉ trích .

    Người Việt đã gánh chịu hậu quả này trong đớn đau tan nát . Một 30 tháng tư miền Nam tiếp theo hai cuộc chiến tranh Tây Nam với Campuchia và các tỉnh biên giới với TQ khiến cho VN lâm vào cảnh chết chóc , điêu tàn , tan hoang .

    Cả hai miền Nam theo tự do và miền Bắc theo cs đều bị lừa . Không phải bị lừa khi Mỹ rút đi , khi 72 Nixon gặp Mao , phải nói rằng một dân tộc liên tiếp bị lừa từ khi có Đảng cs Đông Dương liên tục đến 1945 , 1954 , 1975 cho mãi đến tận hôm nay !

    Chúng ta bị lừa bởi các nước cường quốc của hai thế lực Tự Do và Cộng Sản vì những mục đích riêng tư , chúng ta bị chính những nhà lãnh đạo VN lừa bởi tinh thần yêu nước . Rốt cục nếu hỏi rằng tại sao ? có lẽ bởi vì chúng ta ngu muội yêu nước mù quáng .

    Yêu một Ngô chí sĩ , yêu một Cha già dân tộc Hồ chí Minh thay thế cho tinh thần yêu nước chân chính . Khiến cho người Việt chia đôi lãnh thổ để đánh nhau dưới sự điều khiển từ bên ngoài nhằm trục lợi , chúng ta thành hai bên quân cờ trên một ván cờ cho những thế lực ngoại bang mặc cả .

    Một Hồ chí Minh cam tâm làm tay sai cho giặc Cộng Sản Thế giới , một gia đình họ Ngô tham quyền bất tài cố vị , một nhóm lãnh đạo Đệ nhị Cộng Hoà miền Nam xôi thịt không biết lượng sức mình . Tất cả những khuôn mặt bất tài này đã dẫn dắt dân tộc vào một cuộc nội chiến tương tàn đầy hận thù sắc máu , triền miên cho đến tận hôm nay vẫn chưa giải kết được hận thù giữa những người tham chiến còn sống sót , dầu chiến tranh coi như đã chấm dứt 40 năm .

    Một dân tộc Việt tan hoang trong chiến tranh , suy đồi đạo đức xã hội đến tận cùng như hôm nay chính là do chúng ta ngu muội , hiếu thắng hơn hiếu hoà , xe dây tự trói mình để bị lường gạt .

    Hôm nay chúng ta không nên trách ai , mà nên tự trách mình là đúng nhất nếu muốn con cháu thông cảm bỏ qua lỗi lầm của bậc cha ông .

    • T Nguyễn says:

      Vớ vẩn và hỗn láo, chửi cả Hồ chủ tịt, chửi cả Ngô tổng thống, chửi cả chính phủ Thiệu, là thằng nhãi ranh mà dám phán xét lịch sử
      Học hành bao nhiêu mà dám hỗn hào dậy dỗ bà con, hiểu biết chưa được một nhúm thuốc lào cũng đòi lên mặt thầy đời

Phản hồi