|

Nguyên nhân tội ác với LM, giáo dân và trẻ em tại Chương Mỹ, Hà Nội

Nguyên nhân tội ác với linh mục, giáo dân và các trẻ em tại Chương Mỹ, Hà Nội: Sự phân biệt tôn giáo trắng trợn

Mấy ngày nay, tin về việc linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình bị đánh tàn khốc đã lan nhanh trong TGP Hà Nội và cả nước. Nhiều câu hỏi được đặt ra là tại sao, nguyên nhân nào linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình bị đánh? Trả lời câu hỏi này không khó, chẳng cần điều tra thì ai ai cũng biết những kẻ côn đồ xông vào phá ngôi nhà dành cho trẻ mồ côi, không nơi nương tựa kia là ai và ai là người tổ chức động thủ hành hung linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình.

Câu hỏi khó trả lời hơn, lại là tại sao trong một cái gọi là “nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa”, ngay ở Thủ đô, những hành động này diễn đi, diễn lại cứ đều đều đối với người công giáo – một bộ phận của dân tộc – lại được áp dụng liên tục như vậy mấy năm nay và quy mô ngày càng trắng trợn, khốc liệt hơn?

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình và ngôi nhà tình thương dành cho trẻ mồ côi

Linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình, trước đây là Phó quản lý của Tòa TGM Hà Nội, rồi được bổ nhiệm về làm Phó xứ Thịnh Liệt, sau một thời gian, Tòa TGMHN bổ nhiệm ngài làm Chánh xứ Yên Kiện, thuộc huyện Chương Mỹ, Hà Tây.

Tại đây, ngoài việc mục vụ chăm sóc các linh hồn, linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình đã hỗ trợ khá nhiều Giáo họ, giáo xứ trong và ngoài khu vực. Đặc biệt, ngài đã thực hiện một số công việc giúp những trẻ em có hoàn cảnh khó khăn, không nơi nương tựa. Để làm được những việc như vậy trong điều kiện khó khăn về kinh tế, linh mục Giuse Nguyễn Văn Bình đã thành lập một dự án sản xuất nước tinh khiết nhằm giúp bà con nơi đây có nước sạch để dùng, đảm bảo sức khỏe, tạo công ăn việc làm cho một số người và có kinh phí để giúp đỡ những trường hợp khó khăn trong cuộc sống, trong đó có các trẻ em bất hạnh.

Thế rồi, từ đó tôi cũng khống có thời gian gặp ngài, chỉ thỉnh thoảng vài câu chúc mừng qua điện thoại nhân dịp các ngày lễ, ngày tết.

Bỗng nhiên, ngày 4/3/2012, tôi nhận được điện thoại của ngài, ngài cho biết: Ngài có mua một mảnh đất, trên đó có căn nhà cấp 4 đã hỏng, nay sửa sang lại và đưa các cháu có hoàn cảnh khó khăn đến tạm ở và coi sóc chỗ đó. Nhưng xe chở các cháu đến từ trưa đến giờ vẫn đang bị chính quyền giữ không cho các cháu xuống khỏi xe.

Chúng tôi rủ nhau vào Gò Cáo, nơi đang xảy ra sự việc. Ở đó, căn nhà đã được sửa sang lại trên cơ sở ngôi nhà cấp 4 cũ, giếng nước và dấu tích còn đó. Diện tích căn nhà không lớn, chỉ mấy mét mặt đường. Xung quanh là những ngôi nhà đã xây dựng từ lâu, những ngôi nhà hai tầng, tường rào, cổng ốp đầy đủ bề thế đứng sừng sững. Nhưng điều lạ là trước hiên nhà, trong và xung quanh ngôi nhà mới sửa chữa, hàng đoàn người đứng rình rập ngăn cản.

Tiếp xúc những người đang đứng đó, chúng tôi được giới thiệu gồm có Chủ tịch UB Mặt trận Tổ quốc Xã, Công an Xã, các đoàn thể như Phụ nữ, thanh niên, dân quân… đều thuộc xã Thủy Xuân Tiên đang bao vây khu vực. Khi chúng tôi hỏi lý do việc bao vây không cho các cháu xuống khỏi xe, trong khi trời mưa gió cả ngày? Họ cho biết là được lệnh của chính quyền ngăn cản vì đây là nhà trái phép. Chúng tôi nói với họ: “Một việc làm tốt đẹp cho những công việc xã hội, lẽ ra chính Mặt trận Tổ Quốc, Hội phụ nữ, Thanh niên là những nơi phải đứng ra lo việc này. Nhưng một linh mục đã làm thay việc đó thì lại ngăn cản?” Họ cho biết chỉ làm theo mệnh lệnh. Chúng tôi nói rằng: “Mặt Trận TQ, Công an, các hội đoàn không có trách nhiệm trong việc đến đây gây sự vì ngôi nhà trái phép hay phải phép. Việc đó là của chính quyền”. Thế rồi họ ra về và các cháu ở tạm vào đó đến nay.

Linh mục Bình cho biết: Mảnh đất này ngài ủy quyền cho một giáo dân mua lại, nguyên là của một sĩ quan quân đội được giao với thời hạn 50 năm, trên đó có ngôi nhà cấp 4 đã hư hỏng, nay sửa chữa lại dùng tạm nhằm cho mục đích từ thiện của mình.

Nhà được LM và giáo dân xây cho trẻ mồ côi

Thế rồi tưởng rằng mọi việc cũng qua đi, tôi không có thời gian chú ý đến nữa.

Ngày 20/3/2012 khi có việc đi qua Chương Mỹ, linh mục Bình có nói với tôi là Phó Chủ tịch Huyện Chương Mỹ Vũ Văn Đông mời ngài đi ăn cơm trưa nhưng ngài không muốn đi một mình và muốn tôi lái xe đưa ngài đi cùng. Tôi đồng ý.

Chúng tôi đến một quán ăn sang trọng bề thế, ông Phó Chủ tịch huyện Chương Mỹ Vũ Văn Đông đến hỏi han chủ nhà hàng như với người thân thiết. Chủ nhà hàng mừng rỡ như gặp khách ruột và dẫn chúng tôi vào một phòng riêng. Ở đó, ngoài Phó Chủ tịch Huyện Chương Mỹ Vũ Văn Đông còn có một người lái xe, cha Bình và tôi.

Phó chủ tịch Huyện Chương Mỹ: Lấy ngân sách xã mua lại để đập, nếu không được thì sẽ không bàn nữa

Bữa cơm hôm đó, ông Phó Chủ tịch huyện Chương Mỹ Vũ Văn Đông giới thiệu mình là Tổ trưởng tổ 427 của Huyện lập ra để xử lý vụ này và hôm nay ông có toàn quyền giải quyết vụ việc. Nếu hôm nay mà không giải quyết được, thì sẽ thôi không bàn nữa.

 

Vũ Văn Đông, Phó Chủ tịch huyện Chương Mỹ, tổ trưởng Tổ công tác 427 về vấn đề của linh mục Bình

Mở đầu, ông nói rằng đây là khu đất của Quốc Phòng, nên việc giao đất là sai, có trách nhiệm là của huyện trong vụ này. Mặt khác đây là đất trồng cây lâu năm, không được xây dựng nhà…

Cách giải quyết được ông nêu ra, là UBND Xã sẽ đứng ra mua lại khu đất này cộng với số tiền mà linh mục Bình đã bỏ ra mua đất và xây dựng, còn nếu Chú Bình (cách gọi của ông PCT huyện) giữ nguyên quan điểm là tôi không cần bồi hoàn, đất của tôi mua thì tôi cứ dùng thì không bàn nữa(!). Nếu chú Bình đồng ý, ngay chiều nay sẽ xuất ngân sách xã để mua lại. Điều đặc biệt là ông nói sau khi bán cho xã, chúng tôi sẽ hỗ trợ thêm tiền thuê người đập ngôi nhà đó(?). Rồi ông lại cho biết là sẽ làm dự án nhà trẻ ở vị trí đất này.

Đợi ông nói xong, tôi hỏi lại: Theo anh, đất này của Bộ Quốc Phòng, tại sao huyện, xã lại giao đất 50 năm cho dân? Đất 50 năm không được làm nhà, vậy những ngôi nhà xung quanh xây kiên cố 1, thậm chí cả 2 tầng hàng rào kiên cố thì đó có phải là đất trồng cây lâu năm không? Lý do gì mà việc sửa chữa một ngôi nhà hư hỏng thì các anh làm khó khăn buộc phải bán lại để đập, còn những nhà khác thì vẫn bình an? Tại sao anh bảo đây là đất của Bộ Quốc phòng mà anh lại đập cái nhà này đi để làm nhà trẻ?

Với những câu hỏi đó, ông Phó Chủ tịch Huyện Chương Mỹ Vũ Văn Đông chỉ trả lời “Không bàn đúng sai, nhưng phải đập”. Ông cũng tỏ ra rất “tử tế” đối với linh mục Nguyễn Văn Bình là “Chúng tôi đã trao đổi vấn đề này với linh mục Xuyên, Linh mục Xuyên đề nghị để linh mục Bình không thiệt hại về kinh tế”(?).

Nhưng chỉ một câu hỏi: “Vậy đề nghị anh là Tổ trưởng giải quyết vấn đề này, có đầy đủ dữ kiện trong tay, anh cho biết việc mua đất, sửa nhà của linh mục Bình ở đây có chỗ nào sai?” thì ông Đông không thể trả lời. Ông Đông giơ ra một nắm các quyết định, báo cáo trong tay, tôi đề nghị ông cho xem một bản nhưng ông không đồng ý, (những văn bản liên quan đến vụ việc này, cho đến khi bị đập nhà và bị đánh linh mục Bình không hề được giao, được tiếp xúc). Trong văn bản ông Đông giơ ra trên bàn ăn, có một tờ ghi “Việc xây dựng công trình tôn giáo ở đây là trái phép”. Tôi nói: “Văn bản ghi rằng đây là công trình tôn giáo là không đúng sự thật, hiện tại, đó chỉ là việc sửa lại ngôi nhà cấp 4 đã hỏng, đơn giản thế thôi”.

Tuy nhiên, dù ông Đông có nói từ đầu là chiều nay ông được toàn quyền quyết định việc xuất tiền ngân sách xã trả nếu linh mục Bình đồng ý bán lại. Nhưng ông cũng cho biết rằng ông là cán bộ, phải chấp hành mệnh lệnh cấp trên, và rằng nếu linh mục Bình không đồng ý, thì ông sẽ chấp nhận không hoàn thành nhiệm vụ và chấp nhận kỷ luật vì ông cũng chỉ còn vài năm nữa là về hưu.

Trước việc cố tình ép linh mục Bình phải từ bỏ ý định giúp đỡ trẻ em bất hạnh tại khu vực ngôi nhà cấp 4 đang sửa chữa mà không đưa ra được bất cứ lý do nào về việc sai trái pháp luật trong vụ việc. Tôi nói với ông Đông: “Theo tôi dù có là mệnh lệnh, dù có chỉ là người thi hành đi nữa, thì là con người, chúng ta có trí não và có trái tim. Cho nên chúng ta cũng phân biệt được đúng, sai chứ không phải chỉ là cái đũa cứ bảo gắp là gắp hoặc chỉ là khẩu súng cứ bảo bắn là bắn. Còn ở đây, vấn đề chính là ở chỗ Đây là một sự phân biệt tôn giáo một cách trắng trợn, nếu ông Bình đây không phải là linh mục, không phải là công giáo, thì cả trăm ngôi nhà đã xây dựng ở đó hoàn toàn thoải mái, kể cả xây dựng 2, 3 tầng”.

Dùng cây đậu để đun hạt đậu

Cũng giống như các trường hợp thường xảy ra nhiều nơi trên đất nước này, khi cần giải quyết những vấn đề khó khăn đối với nhà thờ, đất đai tôn giáo, việc dùng các nhà thầu, các cá nhân có uy tín rồi bơm cho chút tiền bạc, quyền lợi để dùng chính họ xung kích trong các công việc nhà nước cần nhưng khó làm. Đó là phương sách dùng cây đậu để đun hạt đậu, nhằm tạo ra những mâu thuẫn sâu sắc ngay trong chính nội bộ tôn giáo. Con bài này đã được thực hiện nhiều nơi và đã tỏ ra khá hiệu quả, tùy từng nơi, từng lúc. Nhiều nơi, những công việc liên quan đến đất đai của Giáo xứ, giáo họ, các nhà thầu, các cá nhân là người công giáo hoặc gốc công giáo đã rất được ưu ái cho nhận thầu dễ dàng, chính những người công giáo này, với mối lợi trước mắt đã nhắm mắt làm tất cả những gì mà nhà nước muốn thực hiện. Ở Giáo xứ Đồng Chiêm trước khi xảy ra vụ đập phá Thánh Giá, những con đường ở Giáo xứ Đồng Chiêm bao năm không được đầu tư. Khi cây Thánh giá được dựng lên, nhà cầm quyền đã nhiều lần đưa miếng mồi là Giáo xứ tự đập phá cây Thánh Giá và nhà nước sẽ đầu tư con đường qua xứ thật nhanh và thật đẹp. Thế nhưng Giáo xứ Đồng Chiêm đã không mắc miếng mồi đó và tội ác Phạm Thánh đã xảy ra với cây Thánh Giá trên Núi Thờ.

Ở vụ việc này cũng vậy, trên đường đi, linh mục Bình đã cho tôi biết ý định của Huyện Chương Mỹ là thuê hẳn Ban Hành giáo hai giáo xứ cạnh đó đập phá ngôi nhà của linh mục Bình đã xây. Thậm chí, Ban Hành giáo xứ Gò Cáo còn được hứa hẹn sau khi xong việc, huyện sẽ đầu tư con đường đi trong xứ cho họ. Câu chuyện trong bữa ăn, chính ông Phó Chủ tịch Huyện Vũ Văn Đông đã nói rõ ý định sẽ lo tiền thuê Ban Hành giáo đập ngôi nhà này nếu đồng ý bán lại cho xã.

Nhà nước nào pháp luật đó, nhà nước sinh ra pháp luật là để phục vụ nhà nước?

Suốt bữa cơm, ông Phó CT Huyện Chương Mỹ nhất định không trả lời câu hỏi hoặc chỉ ra sự bất nhất trong những điều ông ta nói ra trước những câu hỏi của chúng tôi. Chúng tôi nói rõ rằng: Việc đập phá nếu cần thiết và đúng pháp luật, chúng tôi đồng ý. Nhưng trước hết cần chỉ ra việc này sai luật chỗ nào?

Ông Vũ Văn Đông nói rằng, nếu luật pháp không nghiêm, thì đất đai không quản lý được. Chúng tôi đồng ý là pháp luật phải nghiêm, vậy những ngôi nhà kia, những mảnh đất kia được mua bán, xây nhà có trái luật không? Ông Đông nói rằng có những điểm sai nhưng phụ thuộc vào thời điểm… Chúng tôi hỏi ông, vậy thời điểm nào thì xử lý sai trái và thời điểm nào thì không xử lý? Có phải chỉ vào thời điểm linh mục Bình mua đất ở đây mới xử lý, còn trước đó thì thôi?

Ông Vũ Văn Đông không trả lời được mà chỉ nói rằng: Nếu hôm nay, linh mục Bình trả lại nhà và đất cho địa phương, thì tôi giao xã Thủy Xuân Tiên là chúng bay phải lo tiền, trả lại Linh mục Bình. Khi chúng tôi nói: Anh là người đi giải quyết vấn đề, nhưng anh vẫn phải xin chỉ thị, vậy những lời anh nói, những thỏa thuận nếu có ở đây lát nữa anh về xin chỉ thị không được nhất trí, thì cũng bằng không. Ông trả lời “tôi ăn lương nhà nước tôi phải chấp hành, nhưng ở việc này thì nếu đồng ý, chỉ một tiếng đồng hồ sau là có tiền”.(?)

Khi ông Đông đưa ra đám giấy tờ ghi rằng linh mục Bình xây cơ sở Từ thiện xã hội là trái pháp luật, tôi nói rằng: Kết luận đó là vớ vẩn, tại sao chỉ là sửa ngôi nhà mà không điều tra trực tiếp người làm xem làm gì đã kết luận là cơ sở từ thiện xã hội? Ông Đông nói lại, đối với nhà nước, chỉ được nói là chưa đúng, không được nói là vớ vẩn. Tôi đáp, với văn bản kết luận hồ đồ này, thì đó là sai, đã sai là vớ vẩn.

Tôi hỏi ông Vũ Văn Đông rằng: Nếu anh có ngôi nhà anh mua cho con anh ở Hà Nội, con anh vào sửa sang và ở một thời gian, tự dưng có chính quyền đến buộc anh phải trả lại cho người mua mà không có bất cứ văn bản hoặc lời giải thích nào, thì anh có chịu không?

Quả thực, chúng tôi rất lạ là tại sao, chỉ mục đích duy nhất là đập phá ngôi nhà đó mà cả Huyện Chương Mỹ phải nhọc công vất vả làm vậy? Nếu họ có lý, có pháp luật trong tay, hẳn họ đã không phải có những động tác này. Tiếc rằng, họ không hề có bất cứ một chút lý và hoàn toàn trái pháp luật nên việc này đã xảy ra.

Ông Đông nói tiếp: Nhà nước nào, pháp luật đó, Pháp luật do nhà nước sinh ra là cũng để bảo vệ nhà nước. Tôi hỏi: Vậy nhà nước ta là nhà nước của dân, do dân vì dân thì pháp luật bảo vệ ai? Pháp luật quy định mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật thì để ở đâu? Tại sao chỉ vì linh mục Bình làm việc này thì phải phá? Nhưng, tất cả những điều đó, hầu như chẳng tác dụng gì với ông Phó Chủ tịch Huyện được phong Tổ trưởng này.

Trước tình hình không thể trả lời được những câu hỏi đặt ra, ông Đông nói rằng: Như vậy là việc hôm nay không thành, tôi sẽ về báo cáo và chịu kỷ luật vì không hoàn thành nhiệm vụ. Chúng tôi trả lời, việc rất dễ thành nếu có sự chân thành và đúng lẽ phải, nếu anh không thành, chỉ vì anh không có sự thật và không có lẽ phải mà thôi.

Ông cũng vài lần cho biết rằng ông mới cho đập phá một ngôi chùa nào gần đó, chúng tôi trả lời rằng chúng tôi không quan tâm lắm việc đó, và nếu việc làm sai pháp luật thì đập phá hay bất cứ hành động nào cũng phải chấp nhận. Có điều là một nhà nước pháp quyền XHCN thì cần rõ ràng và thực thi pháp luật đúng đắn.

Ông Đông nói rằng: Tôi là cán bộ ăn lương nhà nước, phải thi hành nhiệm vụ và Nhà nước này còn mạnh lắm. Tôi có nói lại với ông: Dù là theo nhiệm vụ, dù là nhà nước hoặc chủ nghĩa nào đi nữa, thì luật Nhân – Quả đều được thừa nhận, có thể việc làm của anh hôm nay anh chưa thấy, nhưng sau vài ba năm nữa anh nghỉ hưu, anh sẽ nghĩ đến việc làm hôm nay của mình. Và những việc làm thất đức của mình hôm nay, con cháu mình sẽ được hưởng.

“Nếu sai, thì phải sửa, nhưng nếu nhờ linh mục Bình mà sửa thì lợi chưa thấy, chỉ thấy cái hại”- Đó là câu nói cuối cùng của ông Vũ Văn Đông trước khi chia tay. Câu nói đó một lần nữa thể hiện sự phân biệt sâu sắc và trắng trợn đối với tôn giáo của vị quan chức này.

Chúng tôi ra về, được một đoạn, máy điện thoại của linh mục Bình reo vang, đầu dây bên kia là giọng ông Vũ Văn Đông: “Chú cẩn thận, ông Vinh này là giáo dân ở Thái Hà, là đối tượng chúng tôi đang nghiên cứu”. Tôi bật cười nói với cha Bình: “Bảo với ông ta không việc gì phải nghiên cứu cho mất thời gian, cứ đến Công an TP Hà Nội hoặc Bộ Công an, thì hồ sơ đã đầy đủ”.

Thế rồi từ đó đến nay, linh mục Bình không nhận được bất cứ văn bản nào về việc xây dựng, mua bán hoặc bất cứ văn bản nào về việc sai trái hoặc đúng pháp luật từ phía cơ quan chính quyền. Chỉ có trước đó, nhiều lần cán bộ công an xã, huyện đã đến kiểm tra hộ khẩu, tạm trú tạm vắng đối với những người đã ở đây.

 

Ngôi nhà bị đập phá tan tành


Thế rồi đến hôm nay, nhận được tin báo linh mục Bình và giáo dân bị đánh đập tàn tệ, ngôi nhà bị phá tan tành và các cháu nhỏ đang bơ vơ không nơi trú thân.

Lm Bình bị đánh hôm mê

Nhận được tin này, tôi không thấy ngạc nhiên, vì con đường đi của sự dữ, của bóng tối chỉ là dối trá và bạo lực. Chỉ đáng thương và đáng tiếc cho những ai đang không tỉnh thức mà vẫn bị lừa dối và mắc mưu.

Nguồn: Blog Nguyễn Hữu Vinh

4 Phản hồi cho “Nguyên nhân tội ác với LM, giáo dân và trẻ em tại Chương Mỹ, Hà Nội”

  1. Trực Ngôn says:

    Nhà nước CSVN bất lực, không đủ khả năng lo cho dân, nhưng lại độc quyền, không muốn để cho tôn giáo hay các hội thiện nguyện chia sẻ gánh vác xã hội?

  2. T. says:

    Không biết có phải là TGM Nhơn vì qúa gìa nua nên không biết sự việc này chăng? Còn nếu TGM Nhơn
    chưa gìa thì phải lên tiếng!

  3. bác đây con says:

    Từ ngày gọi là giải phóng đất nước đảng cs nắm quyền cai trị,nhân dân toàn thấy kiểu hành xử với dân không nằm trong pháp luật,ưng làm gì thì làm,đánh giết ai thì đánh giết,bắt giam ai thì cứ bắt giam lại còn luật riêng của đảng nữa chứ”xuyên tạc đường lối của đảng” luật này đâu phải quốc hội của dân lập ra đâu?thật là bịp bợm,nhưng không phải là nhân dân không hiểu,không biết.chẳng qua súng ngắn súng dài,hơi cay,chó nghiệp vụ,xiền xích,xà liêm của các anh lăm le đe dọa.đấy! các anh chỉ có những thứ đó để chinh phục nhân dân,thử hỏi các anh không có những thứ đó các anh hổng biết có còn sống không chứ đừng nói là tồn tại…

  4. Tuấn says:

    Cái xã hội mất hết trật tự cả về xã hội lẫn đạo lý. Người khổ thì muôn kiếp sẽ khổ. Tiếng nói của kẻ thấp miệng bé cổ ở XHCN được đền đáp bằng những lời mạ lị, gậy gộc, súng ống, côn đồ và nhà tù. 37 năm sau khi cưỡng chiếm miền nam, tất cả đạo đức truyền thống ngàn năm của dân tộc cũng bị giải phóng luôn thay vào đó là sự suy đồi vô song hết thuốc chữa. Bòn cường hào ác bá bây giờ chúng được cái lăng Ba Đình bảo trợ mà nhà văn Dương Thu Hương gọi cái xác chết đó là “Dâm Thân” cả dân tộc bị nó mê hoặc

Phản hồi