|

Số phận con tầu HQ-10…

tuong niem HQ10

(Mail thông tin của Nguyễn Quang Duy-Úc)

Kính gởi: Chị Huỳnh Thị Sinh, phu nhân của Hạm trưởng HQ-10 Ngụy Văn Thà.

Cùng thân nhân của các anh Lê Văn Tây, Đinh Hoàng Mai, và các anh chiến sĩ khác đã hy sinh cùng HQ-10.

Nhân có lá thư của những đồng bào miền Bắc gởi cho chị nhân ngày tưởng niệm lần thứ 39 HQ-10 đền nợ nước, tôi muốn cho chị cùng mọi người biết một chút tin tức về HQ-10 mà tôi tận mắt nhìn thấy khi đang trên lộ trình đến Hong Kong. Câu chuyện như thế này:

Vào ngày 24 tháng 7 năm 1979 chúng tôi vượt biển từ một tỉnh miền Trung. Trực chỉ hướng đông đi về Subic Bay/Manila của Phi Luật Tân. Nhưng sau khoảng 5 hay 6 ngày gì đó thì thuyền chúng tôi hết nước (việc bốc dầu và nước bị bại lộ, cả thuyền chỉ có hai can nước, nhưng vẫn liều lĩnh đi). Mọi người không dám đi tiếp vì sợ chết khát. Lúc đó mọi người quyết định đi về hướng bắc và tây bắc chút xíu để tìm đảo Hoàng Sa để kiếm nước. Nhưng cũng không biết là đi bao lâu sẽ tới (vì la bàn và hải đồ là đồ chợ trời, không được chính xác cho lắm), nhưng vẫn cứ đi. Thì khoảng gần hai ngày sau (lúc này có lẽ là cuối tháng bảy hoặc đầu tháng 8 gì đó) thì thuyền chúng tôi lọt vào một vùng san hô bạt ngàn.

Sợ vỡ thuyền cho nên chúng tôi đi rất chậm để tránh đụng san hô, thì vào lúc khoảng 5:30pm chiều, mặt trời đụng mặt nước ở ngay cuối chân trời, thì bỗng dưng chúng tôi nhìn thấy một xác tàu sắt khổng lồ, chéo phía trước mặt bên tay trái (hướng tây). Vì tôi là người ngồi ngay mủi thuyền để hướng dẫn tránh san hô, lúc đó tôi tưởng là gặp tàu của Trung cộng. Nên tôi chăm chú quan sát để coi thử có chữ tàu hay cờ tàu trên đó không. Khi thuyền tôi tiến đến gần hơn thì tôi bỗng sững sờ chết lặng khi hàng chữ HQ-10 hiện ra trước mắt. Hàng chữ còn rất rõ, chưa bị rỉ sét, hay trầy tróc. Lúc này thuyền chúng tôi chỉ còn cách HQ-10 chừng 100 thước, và san hô rất cao gần đụng mặt nước, cho nên thuyền tôi không dám lại gần vì trời đang sụp tối. Mọi người chỉ biết cho thuyền chạy thật là chậm để có thể thu gom cái hình ảnh đó vào trong đầu trong khoảng nữa giờ đồng hồ đó. Những gì tôi nhìn thấy tận mắt là:

1. Tàu HQ-10 nằm chết trên một vùng san hô rộng lớn, giống như tàu bị mắt cạn vậy. Đầu quay về hướng Nam và Tây Nam (chúng tôi đang đi về hướng bắc đến Hồng Kông). Tàu chưa bị rỉ sét gì nhiều. Lúc tôi nhìn thấy thì hơn 70% nước sơn vẫn còn nguyên vẹn. Tôi thấy không có dấu vết đạn (lớn) bên hông trái của tàu (chúng tôi chỉ nhìn thấy bên này thôi, không thể nhìn thấy hông bên kia).

2. Đài chỉ huy bị tan nát (chắc do đạn của Trung cộng). Tàu bị đứt ở khoảng giữa làm hai khúc, giống như bị cưa đôi bằng thủy lôi bắn tập trung vào khoảng giữa; nếu hầm đạn của tàu nằm ở khoảng giữa và bị nổ cũng có thể cưa đôi thân tàu làm hai phần.)

3. Phần sau của tàu vẫn còn nguyên vẹn, nhưng rỉ sét nhiều hơn phần trước.

Đó là những gì chúng tôi nhìn thấy ở Hoàng Sa. Nhờ nhìn thấy xác tầu HQ-10 mà chúng tôi mới biết HQ-10 đã không chìm vào lòng đại dương như nhiều người tưởng.

Và nhờ nhìn thấy hàng chữ HQ-10 mà chúng tôi mới biết mình đang ở trong khu vực Hoàng Sa, và anh hoa tiêu đã chấm lại tọa độ để đi tiếp. Đi đến sáng thì chúng tôi ra khỏi Hoàng Sa mà không gặp lính Trung cộng trên đảo hay trên biển.

Kể từ đó (tháng 8 năm 1979) cho đến nay thì tôi không biết tàu HQ-10 có còn ở đó nữa hay không, hay là bị bọn Tàu kéo về lấy sắt vụn rồi.

Một lần nữa, tôi chỉ muốn cho Chị và mọi người biết là HQ-10 (và thân xác anh Hạm Trưởng cùng đồng đội của anh) nằm chết trên bãi san hô ở Hoàng Sa, chứ không có bị chìm vào lòng đại dương như nhiều người tưởng đâu.

Kính thư,
19/1/2013
hoangkybac


Thư viết của bà Hương (Thiện Liễu) sau khi đọc Thư gửi bà Huỳnh Thị Sinh, vợ cố trung tá Ngụy Văn Thà…

Bây giờ là 6.28 phút, hơn năm giờ tôi đã bụng bảo dạ dậy sớm để thắp hương cho các anh, nhưng rồi quen chân tôi lại đi xuống lầu, nên kính mong các anh đại xá cho. Nay tôi gửi mấy dòng gửi đến mấy anh.

Thưa các anh, các anh đã hy sinh anh dũng trong khi làm nhiệm vụ của người lính : bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ Nhân dân, vì được chết với mục đích cao đẹp ấy, nên tôi tin rằng ở trên Thiên đường các anh mãn nguyện lắm, vì được chết cho Quê Hương .

Thưa các anh, sau 30.4.1975, thời thế thay đổi. Xã hội chủ nghĩa đã thay thế cho Việt Nam Cộng Hoà và tự nhiên đang là anh hùng của Tổ Quốc các anh trở thành NGỤY ????

Riêng điều này, tôi một người dân sinh ra và lớn lên ở XHCN xin cúi đầu tạ tội với các anh, và xin các anh chớ phiền lòng vì những việc như thế, đó chỉ là cách gọi của một số quan chức, nhưng sự thực các anh sống mãi trong lòng Nhân dân Việt Nam là những anh hùng của Dân tộc Việt Nam, tên tuổi của các anh sẽ mãi mãi ghi vào trang sử của nước nhà. Các anh thật vinh dự được chết như mình muốn: quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh, các anh đã chết với nụ cười thanh thản, mãn nguyện của một người lính chân chính ĐƯỢC nhằm thẳng Quân thù mà bắn. Một lần nữa xin tri ân với các anh và xin cảm ơn và chia buồn đến gia đình các anh .

Thưa các anh, lan man tôi lại nghĩ đến những người lính của QĐND Việt Nam đã oan uổng hy sinh vào năm 1988. Vâng cũng như các anh. Họ có nhiệm vụ phải bảo vệ các đảo và vùng biển thuộc chủ quyền của nước ta. Nhưng khi giặc Trung Quốc mang tầu chiến đến đe nẹt các anh, các anh có súng, các anh có lòng yêu nước, các anh có lời thề: quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh, các anh có thừa lòng căm thù bọn xâm lược Trung Quốc kia, các anh rất dũng cảm, muốn cầm súng của QĐNDVN giao để tiêu diệt bọn cướp biển cướp đảo … nhưng than ôi, các anh đã không được vinh dự như các anh, các anh là lính nhưng không được làm nhiệm vụ mà Nhân dân giao Phó là bảo vệ Tổ Quốc, mà các anh phải nghe lệnh cấp trên: không được nổ súng vào Quân thù ??? Tại sao ? Tại sao lại có cái lệnh này ? Ai ? Và vì sao ? Thưa các anh, chồng con, anh em… của chúng tôi, những người lính Hải Quân QĐNDVN đã phải kết nối nhau lại làm thành vòng tròn bất tử, làm bia cho bọn xâm lược Trung Quốc bắn đấy các anh… các anh có tin được không, để bảo vệ cái 4 tốt với 16 chữ vàng sau này, mà chồng con anh em chúng tôi đã bị lót đường hữu hảo như thế đấy. Họ đã ra đi mà vẫn không hiểu tại sao, trên người khoác áo lính để bảo vệ Tổ Quốc lại không được bảo vệ ? Ai ? Kẻ nào đã ra lệnh cho các anh không được bắn vào kể xâm lược ? Kẻ đó phải chính hắn mới là NGỤY, đã lót xương máu của họ để dâng biển đảo cho bọn xâm lược .

Bởi lẽ đó, nên các anh đừng buồn, vì các anh đã được sống và chiến đấu đúng như một người lính. Chúng tôi, thế hệ sau đã có lỗi với Tổ tiên, với các anh với con cháu sau này… chúng ta đã mất Hoàng Sa và một phần Trường Sa, xin Tổ tiên và các anh hãy nhận một lạy này của tôi …

Và xin các anh sống khôn chết thiêng, về phù hộ độ trì cho nước Việt ta qua khỏi cơn nguy biến này, trong nước thì dân oan ai oán, quan tham thì tham nhũng, hạch sách dân. Nội bộ lục đục đấu đá nhau chỉ lo vét cho đầy túi tham mà không đoái hoài gì đến trẻ nhỏ phải ăn chuột cho có chất …thịt…trên rừng ngoài rẫy trong làng trong xóm. Bọn người Trung Quốc đã phá hoại kinh tế của nước ta… có ngược đời không? Dân Trung Quốc được bọn tham quan bán đất như cho, còn dân Việt Nam thì không có đất để mà sống… ngoài khơi thì bọn cướp biển Trung Quốc ngang tàng xưng Bá. Chúng giết hại ngư dân ta, ngay trên biển thuộc chủ quyền của Việt Nam… Ôi các anh ơi, nói sao cho hết tội ác tầy trời của bọn xâm lược dã man Trung Quốc kia .

Các anh ơi, thôi thư đã dài, mà nước mắt cứ tuôn rơi… Các anh có cần gì thì báo mộng cho chúng tôi biết nhé. Kính chúc các anh vui và đừng quên phù hộ cho nước Việt nghe các anh.

Xin tạ tội và lạy tạ các anh.

Nam Mô A Di Đà Phật.
Phật tử : Thiện Liễu

thu 1 thu 2 thu 3 thu 4 thu 5

4 Phản hồi cho “Số phận con tầu HQ-10…”

  1. Trung Kiên says:

    Trích bài chủ:…”Thưa các anh, lan man tôi lại nghĩ đến những người lính của QĐND Việt Nam đã oan uổng hy sinh vào năm 1988. Vâng cũng như các anh. Họ có nhiệm vụ phải bảo vệ các đảo và vùng biển thuộc chủ quyền của nước ta. Nhưng khi giặc Trung Quốc mang tầu chiến đến đe nẹt các anh, các anh có súng, các anh có lòng yêu nước, các anh có lời thề: quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh, các anh có thừa lòng căm thù bọn xâm lược Trung Quốc kia, các anh rất dũng cảm, muốn cầm súng của QĐNDVN giao để tiêu diệt bọn cướp biển cướp đảo … nhưng than ôi, các anh đã không được vinh dự như các anh, các anh là lính nhưng không được làm nhiệm vụ mà Nhân dân giao Phó là bảo vệ Tổ Quốc, mà các anh phải nghe lệnh cấp trên: không được nổ súng vào Quân thù ??? Tại sao ? Tại sao lại có cái lệnh này ? Ai ? Và vì sao ? Thưa các anh, chồng con, anh em… của chúng tôi, những người lính Hải Quân QĐNDVN đã phải kết nối nhau lại làm thành vòng tròn bất tử, làm bia cho bọn xâm lược Trung Quốc bắn đấy các anh… các anh có tin được không, để bảo vệ cái 4 tốt với 16 chữ vàng sau này, mà chồng con anh em chúng tôi đã bị lót đường hữu hảo như thế đấy. Họ đã ra đi mà vẫn không hiểu tại sao, trên người khoác áo lính để bảo vệ Tổ Quốc lại không được bảo vệ ? Ai ? Kẻ nào đã ra lệnh cho các anh không được bắn vào kể xâm lược ? Kẻ đó phải chính hắn mới là NGỤY, đã lót xương máu của họ để dâng biển đảo cho bọn xâm lược” .

    Thiển nghĩ, suy nghĩ và những câu hỏi trên đây của bà Hương (Thiện Liễu)… chỉ có những người lãnh đạo csvn, và những người có trách nhiệm, còn chút lương tâm và lòng yêu nước mới có thể trả lời?

  2. doctin says:

    Saturday, 19 January 2013

    Cuối tuần qua, đại diện báo Đại Đoàn Kết đã tìm về miền Tây Nam Bộ để gặp lại những nhân chứng sống trực tiếp tham gia trận hải chiến bảo vệ Hoàng Sa ngày 19-1- 1974. …………..

    Ông Trần Văn Hà (tên thường gọi Tư Hà, 58 tuổi, hiện cư ngụ tại xã Phong Thạnh Đông A, huyện Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu), thủy thủ tàu Nhật Tảo (HQ – 10), một trong 4 chiến hạm của Việt Nam Cộng hòa tham gia vào trận chiến kể lại: ” ………..Ngay sau đó, liên tục các tiếng nổ lớn dồn dập oang trời từ cả hai phía. Riêng tàu HQ-10 bị hỏa lực của địch bắn dữ dội; thông tin cháy ở các buồng máy 1, sau đó là buồng máy số 2 được truyền đi liên tục qua bộ đàm. ………. Ông Hà nhớ như in: “…….. Ngay trong khoảnh khắc đó, chúng tôi nghe lệnh mới từ Bộ Chỉ Huy yêu cầu thủy thủ tàu đào thoát xuống các bè lưới trôi trên biển”.Ông Trần Văn Hà, một trong những thủy thủ thoát khỏi tàu sau cùng và nằm lênh đênh trên biển trong khu vực xảy ra trận chiến nên đã chứng kiến và kể lại: “dù bị hư hỏng nặng, phần nửa thủy thủ tàu đã chết, tuy nhiên những thủy thủ bị thương không còn khả năng đào thoát vẫn tiếp tục bám giữ vị trí chiến đấu. Các khẩu pháo 40 ly từ HQ-10 vẫn nổ giòn giã vào tàu Trung Quốc khiến các tàu này phải vất vả chống trả. Cuộc đấu súng cứ thế kéo dài tới chiều tối mới kết thúc khi hỏa lực từ tàu HQ-10 ngừng hẳn và chìm xuống biển sâu”.

    “Có lẽ đến lúc đó những thủy thủ còn lại trên tàu đã kiệt sức hoặc bị trúng đạn. Họ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để hơn 20 đồng đội đào thoát thành công trên các bè lưới. 58 người con nước Việt đã ngã xuống biển sâu trong trận chiến này vì đã chiến đấu đến cùng để bảo vệ vùng biên cương của Tổ quốc Việt Nam”, ông Tư Hà xúc động.

    (Theo Đại đoàn kết )

Phản hồi