|

Nhân dân Nhật báo TQ: Chính sách pháo hạm của Lầu Năm Góc

Quan hệ TQ- Mỹ được đánh giá là “rất tốt” sau chuyến thăm của Obama tới Mỹ, giờ  đang xấu đi?

Tác giả: By Li Hong (Nhân Dân nhật báo Trung Quốc 11-08-2010)

Sự kính trọng của nhân dân Trung Quốc dành cho Tổng thống Barrack Obama và chính quyền Dân chủ của ông đang suy yếu dần, bắt đầu từ việc bán vũ khí công nghệ cao cho Đài Loan của Trung Quốc hồi cuối năm 2009. Sự không thích đang gia tăng do việc đe dọa vũ lực của tàu sân bay chạy bằng hạt nhân ở vùng biển gần bờ biển Trung Quốc.

Thực tế, Trung Quốc đã hợp tác và giúp ích trong việc đẩy lùi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu và suy thoái trầm trọng – một sản phẩm qua việc bãi bỏ sự điều tiết của người Mỹ, và tiếp tục mua trái phiếu kho bạc của Mỹ để hỗ trợ tiêu xài và kích thích kinh tế ở đó.

Tám tháng trước, Tổng thống Obama tuyên bố với thế giới rằng “sự trỗi dậy của Trung Quốc lớn mạnh và thịnh vượng có thể là sức mạnh cho cộng đồng của các quốc gia”. Nhưng, sự ấm áp của mối quan hệ đó dường như không còn nhìn thấy hiện nay.

Mặc dù bị nợ nần nghiêm trọng, nhưng quân đội Hoa Kỳ không bao giờ hết tiền, và pháo hạm của nó không bao giờ giảm tốc độ và đi chậm lại. Chiếc tàu sân bay khổng lồ, tàu USS George Washington, sau khi diễn tập với Nam Hàn ở biển Nhật Bản và tiếp đón một nhóm các tướng lãnh Việt Nam ở biển Đông, hiện được cho là một trò chơi chiến tranh khác với Nam Hàn ở Hoàng Hải, nơi mà thủ đô Trung Quốc nằm trong vòng bán kính của F-18.

Chắc chắn là Bắc Kinh không hài lòng. Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuyên bố rằng, Bắc Kinh đã nhiều lần “bày tỏ sự phản đối của chúng tôi rõ ràng và cứng rắn” về bất kỳ cuộc diễn tập nào ở Hoàng Hải. Và một tướng Trung Quốc đã cảnh báo rằng, kế hoạch của Mỹ đưa tàu George Washington đến trước cửa nhà của Trung Quốc có thể gây ra sự “trả đũa kinh tế“. Một số nhà bình luận online đã đề nghị Bắc Kinh hành động khiêm tốn bằng cách bày tỏ sự bất mãn của Trung Quốc, gồm cả việc tạm ngưng mua các khoản nợ của Mỹ. Những người khác thì nói về việc ăn miếng trả miếng.

Đất nước này không cần phản ứng thái quá. Sau tất cả mọi thứ, Lầu Năm Góc chỉ là khoe khoang, hoặc ít nhất phô trương sức mạnh quân sự và sự thống trị, mặc dù chú Sam đang bị bấp bênh về tài chính mỗi ngày. Kỳ lạ là các nhà kinh tế Mỹ đã cảnh báo một số thành phố xài đèn chiếu sáng đường phố ít hơn vào ban đêm (để tiết kiệm tiền), nhưng những chiếc tàu chiến công nghệ tiên tiến của họ tuần tra ngày và đêm trên ba, trong bốn đại dương. Ở Trung Quốc, chúng tôi gọi đó là “bai-ja-zi” (hoang đàng).

Các nhà quan sát những vấn đề toàn cầu đã chỉ ra rằng, đằng sau thái độ quân sự hiếu chiến mới nhất, rõ ràng Washington đã có một chương trình nghị sự về địa chính trị. Mặc dù lời hứa trước đó của Tổng thống Obama cho rằng, “Hoa Kỳ không tìm cách kềm chế Trung Quốc”, một vòng cung những “đồng minh” Mỹ bao vây Trung Quốc là điều mà chính phủ của ông [Obama] cố gắng hình thành và che khuất đất nước này. Chẳng có gì lạ là tại cuộc họp an ninh Đông Nam Á hồi tháng trước tại Hà Nội, Ngoại trưởng Clinton đã mở rộng vòng tay ra với kẻ thù ranh mãnh cũ, Việt Nam.

Ý định của Mỹ gieo sự ngờ vực giữa Trung Quốc và các nước láng giềng đã có một vài ảnh hưởng. Chẳng hạn như, cách đây không lâu, một chính trị gia có tuổi từ các nước ASEAN cho rằng, nếu Trung Quốc gia tăng sức mạnh quân sự và kinh tế không “cân bằng” với Mỹ, chú Sam có thể có nguy cơ mất đi sự lãnh đạo toàn cầu. Thấy chưa? Khá nhiều nước trong khu vực, bám lấy trật tự cũ với Hoa Kỳ là tâm điểm, sốc và sợ hãi vì Trung Quốc tăng trưởng kinh tế nhanh chóng.

Việt Nam tham gia với Hoa Kỳ trong các cuộc tấn công ác nghiệt vào Trung Quốc về việc giải quyết các tranh chấp trên biển Đông tại cuộc họp ở Hà Nội, nơi bà Clinton đề xuất một cơ chế quốc tế để giải quyết vấn đề, lần đầu tiên cho thấy Hoa Kỳ trực tiếp tham gia. Bắc Kinh không phải một mình bị chống lại. Ngoại trưởng Philippines, ông Alberto Romulo, đã nói với Washington nên ở ngoài: “Đó là giữa ASEAN và Trung Quốc. Tôi đã nói rõ ràng chưa? Đó là giữa ASEAN và Trung Quốc. Đủ rõ chưa”? Ông nói với các phóng viên.

Tôi đoán rằng, sẽ mất một thời gian dài, trước khi Hoa Kỳ không chõ mũi khắp toàn cầu. Một số nước hoan nghênh những ngày sắp tới, trong khi những nước khác thì miễn cưỡng.

Tuy nhiên, Trung Quốc, với lịch sử 5.000 năm và nền văn hóa của lòng nhân từ, có thể không chán nản và độ lượng trong việc đối phó với các gây hấn của quân đội Mỹ hiện tại. Chỉ có thể nhún vai coi khinh những ác ý từ Lầu Năm Góc, và tập trung vào con đường riêng của Trung Quốc để mở rộng kinh tế, hiện đại hóa quân sự, và việc hợp tác với tất cả các quốc gia thân thiện trên toàn thế giới.

Li Hong là phóng viên đã làm việc cho tờ Nhân dân Nhật báo 19 năm, hiện đang phụ trách mục Xã luận trên tờ báo này. Ông đã chuyển sang phụ trách trang tiếng Anh của tờ báo này từ tháng 3 năm 2009.

Ngọc Thu dịch từ bản tiếng Anh

5 Phản hồi cho “Nhân dân Nhật báo TQ: Chính sách pháo hạm của Lầu Năm Góc”

  1. Nguyễn Việt Long says:

    Bản dịch sai nhiều lỗi cơ bản:
    - Though seriously in debt, the US’ military never runs out of money, and its smoking gunboat never decelerates and lowers its juggernaut nose được dịch là “Mặc dù bị nợ nần nghiêm trọng, nhưng quân đội Hoa Kỳ không bao giờ hết tiền, và pháo hạm của nó không bao giờ giảm tốc độ và đi chậm lại. Ở đây người dịch bỏ mất ý “và hạ thấp cái mũi tàu luôn tàn phá” và lặp lại ý: đi chậm lại đồng nghĩa với giảm tốc độ.
    - former arch foe không phải là kẻ thù ranh mãnh cũ, mà là kẻ thù chủ yếu cũ, kẻ thù không đội trời chung cũ.
    - if China’s rising military and economic power were not”balanced” by America, Uncle Sam may risk losing its global leadership. Dịch sai là: nếu Trung Quốc gia tăng sức mạnh quân sự và kinh tế không “cân bằng” với Mỹ, chú Sam có thể có nguy cơ mất đi sự lãnh đạo toàn cầu. Đúng nghĩa là: nếu sức mạnh quân sự và kinh tế đang lên của Trung Quốc không được “cân bằng” bởi Mỹ, thì chú Sam có thể có nguy cơ mất đi sự lãnh đạo toàn cầu.
    - Beijing is not alone in opposing it. không phải là “Bắc Kinh không phải một mình bị chống lại” mà là “Không chỉ một mình Bắc Kinh chống lại điều đó”.
    - It will be a long time, I guess, before the U.S. does not pose its noses around the globe. Some are to hail the day’s coming, while others will loath it. Dịch sai là: Tôi đoán rằng, sẽ mất một thời gian dài, trước khi Hoa Kỳ thôi chõ mũi khắp toàn cầu. Một số nước hoan nghênh những ngày sắp tới, trong khi những nước khác thì miễn cưỡng. Đúng nghĩa là: Tôi đoán rằng, sẽ mất một thời gian dài, trước khi Hoa Kỳ thôi chõ mũi khắp toàn cầu. Một số nước chào đón cái ngày đó, trong khi những nước khác thì không muốn nó đến.
    - ngoài ra có cô tối nghĩa: nơi mà Thủ đô Trung Quốc nằm trong vòng bán kính của F-18. Nên dịch là nơi mà Thủ đô Trung Quốc nằm trong vòng tầm hoạt động của máy bay F-18.

    (Tòa soạn: Thưa ông, nếu được ông hợp tác dịch/chuyển ngữ một số bài trên các tạp chí Mỹ liên quan đến VN về mọi đề tài: Chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội v.v… thì còn gì quý bằng)

    • Dương Tự Lập says:

      Tôi rất thích đọc trang Đàn Chim Việt vì tinh thần khách quan và phóng khoáng của trang web. Nếu quý vị cần tiếp tay dịch bài vở từ tiếng Anh sang tiếng Việt, tôi có thế góp sức dịch chừng hai bài mỗi tháng (tự nguyện, không cần đền đáp) với chiều dài mỗi bài chừng một hai trang như bài trên này.
      Quý vị chỉ cần gửi nguyên tác đến cho tôi qua email, sẽ có bài dịch sau vài ngày đến một tuần. (Thời gian còn lại cần phải đi làm, xin thông cảm).

  2. Vũ thiện Tâm says:

    TQ một tên hàng xóm đểu, láu cá và nham hiểm nhất trong khu xóm chài Châu Á. Hành động láu cá, mất dạy như những tên du thủ, du thực đứng bến xe.
    Nếu tất cả các nước Á châu đoàn kết lại thì một tên lưu manh TQ chứ mười tên lưu manh TQ cũng không giở trò được.
    TQ gặp Mỹ ngày nay như kẻ cắp gặp bà gìa. Chờ xem.

  3. Nguyen Mãi Quoc says:

    Hình như tấm ảnh chụp Obama và Hồ Cầm Đao đã ghi chú nhầm thì phải???? Obama đâu cần phải đi thăm nước Mỹ???

    Điểm đặc biệt trong nghành truyền thông của các nước CS, độc tài đảng trị, là chỗ: Chỉ cần thay đổi Chủ từ (người bị chỉ trích) bằng tên của chính họ thì mọi việc trở nên dễ hiểu và đúng đắn ngay. Thí dụ: về vấn đề “hoang đàng”, chỉ cần nhìn vào mức chi của Tàu vào việc hiện đại hóa quân sự so với chi tiêu cho nhân dân TQ, thì ai mới là kẻ “hoang đàng”???? Tại sao TQ là quốc gia “đầy lòng nhân từ và độ lượng” lại cần nhiều vũ khí thế nhỉ ???? Hay là mua để kích thích nền kinh tế của …..Nga??? Wow!! Nhân từ thật đấy!!!

    Thí dụ khác về “thái độ quân sự hiếu chiến” của Washington, tất cả các nước trong khối ASEAN đều có chung một nhận thức là” Tàu mới là kẻ hiếu chiến và đang gây rối loạn tại châu Á hiện nay. Điều đó đang đưa tới việc chay đua vũ trang trong vùng. Tại sao khi TQ chưa mạnh lên và chưa tỏ thái độ côn đồ hung hăng bắt nạt các nước nhỏ trong vùng châu Á, HK cũng đâu có suy yếu gì, cả châu Á đâu cần phải chạy đôn chạy đáo lo tiền mua sắm vũ khí như hiện nay????

    Tàu hiện nay vì “còn yếu nên chưa dám ra gió”, nhục nhã không dám đối đầu với HK tại biển Đông, nên chỉ còn biết “nhân từ” “nhún vai coi khinh những ác ý từ Lầu Năm Góc”. Tuy vậy, nếu các nước khác trong khối ASEAN mà cũng có “ác ý” muốn bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải của mình xem, TQ lúc đó sẽ lại dùng chữ khác đi như là: “dạy cho một bài học” tức thì!!! “Mạnh hiếp yếu” mà là “nền văn hóa của lòng nhân từ” “với lịch sử 5.000 năm” hay sao, ông Hong ui???? Văn hóa như thế, có chơi với chó!!!!

  4. Dan Viet says:

    Có thể một số nước chưa nhận ra bộ mặt thật của Tầu ; nhưng nhân dân Việt Nam đã biết quá rõ bọn Tầu từ ngàn xưa đến nay kể cả bọn trùm sò lãnh đạo của Đảng CS VN ,nhưng bọn chúng hiểu theo cách của Lê Chiêu Thống còn nhân dân thì hiểu theo Trần Bình Trọng , Trần Hưng Đạo , Quang Trung…

Phản hồi