|

Chính sách ngoại giao “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”

china-vnCuối năm 2013, Hà Nội nhận thêm chiếc tàu ngầm Kilo thứ hai. Đây là tàu ngầm nằm trong đợt đặt hàng 2.4 tỷ dollars mua vũ khí quân sự gồm 6 tàu ngầm Kilo và 12 chiến đấu cơ Su-30MKK. Su-30MKK là chiến đấu cơ tối tân, có thể bay hơn 4 giờ với tốc độ 1350km/hr, mỗi chiếc giá từ $40 đến $50 triệu dollars. Bên cạnh đơn đặt hàng mua vũ khí của Nga, Ấn Độ và một số nước khác. Do Thái cũng đã đồng ý tân trang vũ khí và thiết bị quân sự của Việt Nam từ thời chiến tranh Mỹ-Việt, giúp Việt Nam sửa chữa và nâng cấp hơn 300 chiếc xe tăng T54, T55 cho 10 tiểu đoàn lính tăng của Hà Nội.

Trong các cuộc thảo luận kín đáo, Việt Nam luôn muốn Mỹ tái trang bị các vũ khí quân sự cho Việt Nam, giúp Việt Nam sửa chữa nhiều quân dụng từ thời chiến Mỹ-Việt hiện đang nằm ụ vì không có chuyên viên và đồ phụ tùng thay thế. Mặc dù không có vũ khí tôi tân của Mỹ, Hà nội cũng có thể bỏ tiền mua vũ khí từ các nước khác, không có mợ thì chợ vẫn đông. Nhưng thực tế, một đội quân đang nỗ lực hiện đại hoá quân đội để “kẻ thù nào cũng đánh thắng” mà trang thiết bị quân sự, vũ khí tham chiến năm cha ba mẹ, thì khó lòng đối đấu với khả năng quân sự dồi dào và thuần chủng của Trung Cộng.

Thực chất Việt Nam cần vũ khí cũa Mỹ không chỉ đơn thuần ở bề mặt hiện đại hoá quân đội. Việc một Việt Nam sử dụng vũ khí Mỹ còn có tính răn đe và chiều sâu trong quan hệ chiến lược quốc phòng Mỹ-Việt.

Vừa Tân Trang Vừa Lo Sợ

Việt Nam chi 2% ngân sách cho quốc phòng, tương đương hơn 2 tỷ dollars. Với những chi tiêu cho tàu ngầm, máy bay chiến đấu của Nga, vũ khí phòng thủ của Ấn Độ, nuôi ăn và trang bị cho hơn nửa triệu quân v.v.., chi phí quốc phòng Việt Nam phải cao hơn con số 2 tỷ rất nhiều. Mặc dù dấu kín nhưng theo các chuyên gia quốc tế, ngân sách quốc phòng Việt Nam có thể ước lượng từ 8 đến 10 tỷ dollars. So với ngân sách quốc phòng Trung Quốc, chừng 200 tỷ dollars, và tiềm năng kinh tế quốc gia vô cùng dồi dào; có thể nói Việt Nam có khả năng mua súng nhưng sẽ thiếu tiền mua đạn. Khi chiến tranh Biển Đông bùng nổ, không có tiếp viện quân sự, không có liên minh với các quốc gia đồng minh, không có hỗ trợ của khối Asean, kinh tế yếu kém, uy tín quốc gia thì tồi, nhà cầm quyền Việt Nam sẽ không đủ khả năng cầm cự trong giai đoạn ngắn hạn vì bị cô lập và kiệt quệ tài chánh. Vì vậy, nỗ lực lôi kéo Hoa Kỳ đứng về phiá Việt Nam vẫn là những ve vãn chiến lược để cầm chân Trung Cộng mà giới quân sự Việt Nam đang nhắm tới. Tuy nhiên, vì nhiều lý do thầm kín nội bộ, những tính toán của Việt Nam đã không thể hiện một cách nhất quán, vì bị ảnh hưởng quá sâu từ Trung Cộng.

Trong bài nhận định về quan hệ quân sự Mỹ và Việt Nam, đại tá Hải quân William Jordan kết luận “Mặc dù Hoa Kỳ và Việt Nam cùng có chung quan điểm chiến lược về tình hình Châu Á – Thái Bình Dương, trong đó không chấp nhận tham vọng đòi chủ quyền 12 hải lý của Trung Cộng và cần có một sự quân bình với quyền lực vừa trỗi dậy trong vùng. Tuy nhiên, Việt Nam vẫn chưa thể hiện cụ thể họ muốn gì trong quan hệ đối tác đồng minh với Hoa Kỳ để đạt được các mục tiêu trên”. (1)

Để có thể tạo ảnh hưởng Hoa kỳ đối với giới quân sự Việt Nam, đại tá William đề nghị Hoa Kỳ nên giúp đỡ Việt Nam mua các thiết bị quân sự để tái trang bị, sửa chữa máy bay UH-1 cũng như xe tăng bị hỏng từ thời Việt Nam Cộng Hoà. Qua đó, gia tăng mối giao dịch vũ khí để từng bước vận động giải toả các ràng buộc của qui chế bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.

Tuy nhiên, mặc dù cần Hoa Kỳ để làm thế đối trọng với Trung Cộng, bài bản của Hà Nội trong quan hệ quân sự với Mỹ cho thấy họ bị kẹt trong vòng quay của Trung Cộng. Nói cách khác, Việt Nam không dám dính chặt với Hoa kỳ về một số phương diện quân sự vì lãnh đaọ Đảng CSVN đã bị chi phối và đe doạ từ Trung Cộng. Theo William, Hà Nội khai dụng sự hiện diện của Hoa kỳ như một sự mặc cả với Tàu. Ngược lại, với chính sách “cầm chân Tàu” của Hoa Kỳ đã làm cho Việt Nam bị lúng túng trong quan hệ với Hoa Kỳ. Những chính sách đu dây của Việt Nam đã làm cho Hoa Thịnh Đốn khó hiểu và bực dọc, khi một mặt thì coi Trung Cộng là đối tượng có tham vọng ở Biển Đông cần phải ngăn chận. Ngược lại, trong nhiều trường hợp, Hà Nội đặt quan hệ hữu nghị với Trung Cộng ở mức độ cao, hết sức tin cậy, có cùng quan điểm chung vì quyền lợi . Và vì vậy, cần phải tái thẩm định quan hệ chiến lược quân sự với Hoa Kỳ.

Cái Thòng Lọng “Ba Không”

Với chính sách ngoại giao, “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược”, Việt Nam hoàn toàn bị động trong quan hệ Mỹ-Việt-Trung vì không dám đứng hẳn về một bên. Ý đồ cân bằng quyền lực giữa Mỹ-Trung để Việt Nam mua thời gian “hiện đại hoá quân đội” và kéo dài tình trạng cai trị độc đảng, đã và đang bị áp lực từ nhiều phiá, nhất là trước tham vọng chiếm lãnh hải và đảo, công khai, và ngang ngược của Trung Cộng.

Liên hệ quân sự Mỹ – Trung – Việt chỉ mang tính giai đoạn, chiến thuật. Khi nào Tàu ve vãn Việt Nam, thì quan hệ Mỹ-Việt trên bình diện quốc phòng lại bị cầm chân. Khi nào Trung Cộng gia tăng các hoạt động quân sự, trở mặt lấn chiếm và uy hiếp biển Đông, Việt Nam lại quay ra trông chờ Hoa Kỳ lên tiếng, áp lực. Hồi tháng 8 năm 2012, khi Tàu vuốt ve giới quân sự Việt Nam để ngăn chận ảnh hưởng Hoa Kỳ, Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ quốc phòng miễn cưỡng ký kết các thoả ước với Hoa Kỳ mà trước đó đôi bên đã từng đồng ý. (1)

Trả lời báo chí hồi tháng 8/2010 tại Bắc Kinh, Nguyễn Chí Vịnh tuyên bố: “Không nên đặt Việt Nam – Mỹ – Trung trong mối quan hệ tay ba, mà cần tách bạch quan hệ Việt – Trung và quan hệ Việt – Mỹ. Không nên vội vàng khi đánh giá về chiến lược của các nước, nhất là các nước lớn. Về phần Việt Nam, chúng tôi sẽ không bao giờ trở thành đồng minh quân sự của Mỹ. Và không chỉ với Mỹ, Việt Nam sẽ không trở thành đồng minh quân sự của bất kỳ quốc gia nào. Chính sách quốc phòng của Đảng và Nhà nước chúng tôi thể hiện nhất quán phương châm “ba không”: Không tham gia các liên minh quân sự, hoặc là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào; Không cho bất kỳ nước nào đặt căn cứ quân sự tại Việt Nam; Không dựa vào nước này để chống nước kia”.

Thực chất chính sách quốc phòng “ba không” của Việt Nam chính là “ba yêu sách” của Trung Cộng, nằm trong chiến lược vô hiệu hoá tiềm năng quốc phòng Việt Nam, để ý đồ thôn tính biển Đông của Trung Cộng dễ dàng thực hiện theo kế sách “đối thoại đơn phương, đối đầu đơn tuyến”, nhằm tách Việt Nam ra khỏi quĩ đạo liên minh quân sự với Mỹ và các quốc gia Á Châu.

Muốn Vũ Khí Mỹ Nhưng Không Dám Chơi Với Mỹ

Khuynh hướng chung của giới quân sự Mỹ, đánh giá Việt Nam có thể giữ vai trò “trung gian quyền lực”. Mỹ cần giúp đỡ Việt Nam các mặt kinh tế, quân sự, ngoại giao, đầu tư, viện trợ để Việt Nam có thể hỗ trợ Mỹ về an ninh vùng, ngăn chận tham vọng của Trung Cộng ở Đông Nam Á. Ngược lại, Việt Nam muốn Mỹ trở lại Đông Nam Á để cân bằng quyền lực, Việt Nam muốn Mỹ tỏ thái độ mạnh mẽ hơn trong các biến cố ở Biển Đông, nhưng bản thân lại lúng túng trong quan hệ tay ba với Trung Cộng và Mỹ, vì không dám làm mất lòng Trung Cộng.

Trong cuộc họp báo tại Hà Nội ngày 4 tháng 6 năm 2012 giữa Bộ trưởng quốc phòng Hoa Kỳ, Leon Panetta và Bộ trưởng quốc phòng Việt Nam, đại tướng Phùng Quang Thanh, trả lời nhà báo Dan De Luce của AFP, khi đặt vấn đề mua bán vũ khí giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, sự hiện diện của Mỹ ở Vịnh Cam Ranh, cũng như quan tâm của Mỹ về lãnh vực nhân quyền và quyền tự do chính kiến ở Việt Nam. Ông Phùng Quang Thanh cho biết, Hoa Kỳ đã chấp thuận Hà Nội mua các thiết bị quân sự không sát thương, tuy nhiên vũ khí sát thương thì vẫn còn bị trở ngại. Việt Nam cũng muốn mua các thiết bị để có thể sửa chữa những vũ khí còn tồn đọng từ thời Việt Nam Cộng Hoà. Bước kế tiếp là tuỳ theo nhu cầu và khả năng tài chánh, Việt Nam sẽ mua thêm các vũ khí hiện đại để tân trang quân đội.

Bộ trưởng Hoa Kỳ, ông Panetta nói chuyến thăm viếng Việt Nam để củng cố quan hệ quốc phòng hai nước, sau khi Mỹ đã hình thành chính sách an ninh Á Châu – Thái Bình Dương, đặt nặng vai trò và khả năng các quốc gia vùng về quan hệ đối tác quân sự với Mỹ, trong đó có Việt Nam. Và trong chiều hướng thuận lợi lâu dài, Hoa Kỳ sẽ giúp đỡ Việt Nam. Tuy nhiên, việc này vẫn còn tuỳ thuộc vào yếu tố tiến bộ trên lãnh vực nhân quyền và các mặt cải tổ khác.

Dù được chính quyền Obama hưá hẹn, nhưng Việt Nam vẫn thất vọng vì đơn đặt hàng mua vũ khí sát thương đã bị từ chối. Phát biểu tại Bangkok sau chuyến thăm Việt Nam, Thượng nghĩ sĩ John McCain tuyên bố “Hà nội đang có một danh sách dài về các vũ khí cần mua của Mỹ”. Tuy nhiên “quan hệ an ninh hai bên sẽ chịu ảnh hưởng trực tiếp của lãnh vực nhân quyền. Thực chất đã không có tiến bộ, tệ hại hơn nữa lại còn vi phạm nhân quyền nhiều hơn trong thời gian qua”. Riêng Thượng Nghị sĩ Joe Lieberman cho biết “cần có sự chấp thuận của Quốc Hội Hoa Kỳ thì Việt Nam mới mua được vũ khí sát thương – Có nhiều vũ khí Việt Nam muốn mua và Mỹ cũng muốn chuyển giao cho họ, nhưng điều này chưa thể xảy ra được, trừ khi chính quyền Việt Nam chứng tỏ họ tôn trọng nhân quyền”.

Về lâu dài, Hà nội cũng sẽ đạt được tham vọng mua vũ khí sát thương của Mỹ. Chỉ cần giả vờ tôn trọng nhân quyền, thả một số tù nhân chính trị và các nhà bất đồng chính kiến, nới lỏng các hoạt động dân chủ thì Việt Nam có thể đạt được ý đồ. Bài học thả lỏng dân chủ để được tham gia Mậu Dịch Quốc Tế (WTO) và đăng đàn tổ chức hội nghị APEC ở Hà Nội năm 2006 cho thấy CSVN sẵn sàng lật lọng để đạt mục tiêu. Tuy nhiên, lần này không như các lần trước, vào Mâu Dịch Quốc Tế rồi thì không lật ngược được, nhưng mua vũ khí tôi tân của Mỹ sẽ diễn ra rất nhiều lần. Một lần bất tín thì khó thuyết phục dư luận Hoa Kỳ bán vũ khí sát thương cho Hà Nội lần thứ hai. Lúc đó nếu có chiến tranh ở Biển Đông thì “tự cứu lấy thân”, vì thành tích lật lọng, bất hảo vì đàn áp nhân quyền sẽ khó lòng bào chữa trước công luận.

Việt Nam cần mua vũ khí tối tân của Mỹ để hiện đại hoá quân đội. Việt Nam cần Mỹ hiện diện ở Biển Đông để quân bình lực lượng và ngăn chận tham vọng của Trung Cộng. Nhưng Viêt Nam lại tuyên bố “không bao giờ trở thành đồng minh quân sự của Mỹ”. Rõ ràng nhà cầm quyền Hà Nội đang tự nguyện đút đầu vào thòng lọng của Trung Cộng. Cho dù chính quyền Obama muốn bán vũ khí sát thương cho Hà Nội, muốn viện trợ cho Hà Nội như một đối tác quân sự, nhưng liệu Quốc Hội Mỹ có thoải mái trước một Việt Nam thủ đắc vũ khí tối tân của Mỹ, nhưng lại muốn làm chư hầu của Trung Cộng?

Chiến Lược Quân Sự Hoa Kỳ “Vì Hoà Bình Nên Chuẩn Bị Chiến Tranh”?

Hoa kỳ có nhu cầu cầm chân Trung Cộng để quân bình an ninh ở Á Châu-Thái Bình Dương. Đề xuất của các chuyên gia quốc phòng, thuộc nhóm học giả “Trung tâm chiến lược và Nghiên cứu Quốc tế” – “Centre for Strategic and International Studies” về chính sách an ninh Á Châu cho chính quyền Obama, trong trường hợp chiến tranh với Trung Cộng, đã vạch rõ “vì hoà bình nên chuẩn bị chiến tranh” và nhấn mạnh “lực lượng quân sự Mỹ phải ở tư thế sẵn sàng và khả năng chiến đấu, để thắng, trong bất cứ tình huống nào kể cả đối đầu trong môi trường “chống tiếp cận/chống xâm nhập” (anti-access/area denial –A2AD) và các trường hợp đe doạ khác đối với các hoạt động quân sự Mỹ ở Tây Thái Bình Dương”. (2)

Chiến thuật quân sự A2AD, tức là “chống tiếp cận, chống xâm nhập” của Trung Quốc gồm thành lập hàng rào cản phòng thủ và phản công với các vũ khí tối tân như hệ thống rada, tàu ngầm, hoả tiễn, các tàu chiến và chiến đấu cơ có tiềm năng phá hủy và tấn công mục tiêu từ xa, nhằm tiêu diệt tiềm lực hải quân Mỹ ở Tây Thái Bình Dương đang là mối đe doạ cho khả năng vận chuyển hàng hải và an ninh trên biển đối với Hoa Kỳ. Đề xuất chiến lược “diều hâu” mới của Hoa Kỳ cũng mạnh mẽ bác bỏ ý kiến cho rằng cần phải tương nhượng quyền lực với Trung Cộng để tránh chiến tranh. Các nhà nghiên cứu quốc phòng cũng đề nghị Hoa Kỳ cần tái thẩm định lực lượng quân sự ở Nhật, Nam Hàn và gia tăng tiềm lực quân đội ở đảo Guam và các đảo ở phiá Bắc Rariana, nơi có các căn cứ quốc phòng thuộc vùng Tây Bắc Thái Bình Dương. Cần chuẩn bị các tàu chiến ở Singapore, nhanh gọn và tinh nhuệ để thu thập tình báo, đổ bộ lục quân và thiết giáp, đồng thời khai dụng lực lượng cơ hữu của Hải quân Úc, căn cứ không quân và 2,500 Thuỷ quân Lục chiến đang đóng quân ở phiá bắc Darwin.

Chiến lược mới cũng nhấn mạnh mối quan tâm đến vai trò của các quốc gia vùng như Thái, Phi Luật Tân và Việt Nam, trong chiều hướng vận động cho phép sử dụng các căn cứ quân sự và hợp tác huấn luyện quân sự với các nước này. Đồng thời, Hoa kỳ cần tăng cường các tầu ngầm nguyên tử có khả năng tấn công đang đóng ở đảo Guam, tăng viện tàu chiến ở Nam Hàn và nâng gấp đôi quân số đóng ở Hawaii nhằm chuẩn bị ứng chiến v.v… Chính sách quốc phòng mới này đã và đang được thực hiện cho thấy quan điểm “chuẩn bị chiến tranh” được sự đồng tình của Hành Pháp và Lập Pháp Hoa Kỳ.

Việt Nam Ở Trong Rọ

Việt Nam không thể tiếp tục đu dây trong bối cảnh tự đút đầu vào rọ qua chiến lựơc “ba không”. Lãnh đạo đảng CSVN hiểu rõ nếu trở thành tay sai cho Trung Cộng, thì cũng là một hình thức tự sát về mặt chính trị. Những áp lực và thái độ ngang ngược qua chính sách tầm ăn dâu, lấn biển, chiếm đảo, lúc đánh lúc đàm, hay “đánh đánh, đàm đàm” của Trung Cộng không thể che đậy được công luận. Sự phẫn nộ của nhân dân Việt Nam trước thái độ nhịn nhục hay làm tay sai của lãnh đạo đảng CSVN trước tình thế hiện nay sẽ báo hiệu một biến động chính trị bất thường. Lòng yêu nước của nhân dân Việt Nam, kết hợp với trào lưu cách mạng dân chủ, có thể quật ngã chế độ độc tài, tham nhũng bất cứ lúc nào.

Tham vọng chiếm Trường Sa – Hoàng Sa của Trung Cộng là mối đe doạ thường trực cho Việt Nam. Khi Biển Đông dậy sóng, hơn 3000 km đường biển sẽ bị Hải quân Trung Cộng phong toả, đường vận chuyển biển, tiếp liệu quốc tế sẽ bị giới hạn. Các quốc gia láng giềng như Miên, Lào ngã theo Trung Cộng vì áp lực và quyền lợi. Nằm trong gọng kìm kinh tế và chiến tranh chừng vài tháng thì “một không” cũng chết chẳng cần đến “ba không”. Bị kẹp trong vòng phong toả của Trung Cộng về kinh tế lẫn quân sự, bị cô lập vì theo đuổi chính sách “đơn phưong đối thoại”, “đơn tuyến đối đầu”, lãnh đạo đảng CSVN phải nhục nhã ký hiệp ước qui hàng. Lúc đó lại mất thêm đảo biển, lại phải bồi thường chiến tranh là điều khó tránh khỏi.

Với tiềm năng quốc gia yếu kém, kinh tế đang có nguy cơ sụp đổ vì tham nhũng, vì lợi nhuận “ảo”, vì kinh tế quốc doanh “xã hội chủ nghĩa”. Việt Nam không đủ khả năng chi tiêu quốc phòng về lâu dài. Chi từ 8 tỷ đến 10 tỷ dollars, gần 10% tổng sản lượng quốc gia là một con số mất quân bình về phương diện ngân sách. Tiếp tục chạy theo khuynh hướng “hiện đại hoá” quân đội để mua tàu ngầm, sắm vũ khí tối tân như các năm vừa qua không phải là phương cách tối ưu của một nước nghèo. Nói cách khác, cho dù có tân trang vũ khí hiện đại từ Mỹ, tiếp tục theo đuổi đường lối quân sự “ba không”, vẫn không giúp Việt Nam chống đỡ nổi nguy cơ bị mất chủ quyền.

Bị Trung Cộng kèm kẹp và uy hiếp ở thượng tầng lãnh đạo, CSVN đang lúng túng về chiến lược. Đi với Mỹ, bị Tàu doạ đánh, bị đè nặng áp lực về kinh tế. Đi hẳn với Trung Cộng thì bị nhân dân Việt Nam khinh ghét, nội bộ chia rẽ mà chủ quyền lãnh thổ cũng không bảo vệ được. Trước nanh vuốt của Trung Cộng, Việt Nam cần Mỹ chứ Mỹ chẳng cần Việt Nam. Đừng tự quan trọng hoá bởi quan niệm cổ điển Việt Nam là cửa ngõ chiến lược Biển Đông, hay Cảng Cam Ranh là Cảng Hải quan trọng nhất ở Đông Nam Á. Nếu thực sự tối quan trọng, Mỹ đã không làm ngơ cho Trung Cộng chiếm Hoàng Sa từ 1974. Nếu Cam Ranh là yết hầu ở Biển Đông, Mỹ đã không phủi tay bỏ rơi Việt Nam Cộng Hoà từ 1975. Với Hoa Kỳ, chính sách an ninh quốc gia thay đổi theo từng chính quyền, chỉ có quyền lợi Mỹ mới lâu dài.

Thực ra, Việt Nam không cần phải đi với Mỹ lẫn Trung Cộng, chỉ cần lãnh đạo đảng CSVN quay về với dân tộc, đi với nhân dân thì họ có thể giải quyết được những bế tắc hiện nay, đưa đất nước ra khỏi vòng kềm toả của các thế lực ngoại bang. Điều này, đòi hòi đảng CSVN ở thái độ khôn khéo, can đảm học bài học từ lãnh đạo Miến Điện, để vừa tránh được cảnh nồi da xáo thịt, vừa bảo vệ được sự toàn vẹn lãnh thổ, vừa đưa đất nước ra khỏi thảm cảnh suy thoái về kinh tế và chậm tiến trên lãnh vực chính trị.

© Đỗ Thành Công

Nguồn: cong.do fb
———————————————-
(1) U.S.–Vietnam Defense Relations: Investing in Strategic Alignment By Colonel William Jordan , Lewis Stern and Walter Lohman – July 18, 2012
(2) The Centre for Strategic and International Studies (CSIS), entitled “US Force Posture Strategy in the Asia Pacific Region: An Independent Assessment,” – David Berteau and Michael Green—testified before the US House Armed Services Committee on August 1, 2012.

(Hình – F-22 Raptor Chiến đấu cơ tàng hình – Đối đầu chiến thuật A2AD

30 Phản hồi cho “Chính sách ngoại giao “Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược””

  1. Nguyễn Trọng Dân says:

    THÃM HỌA ĐỘC TÀI CỘNG SẢN

    ….Chừng nào qua Mã Lai bảo lãnh 20 ngàn gái mãi dâm người Việt đang bị giam hoặc đang lén lút hành nghề đem về thiên đường Xã Láo Chủ Nghĩa đây?

    Họ điều xuất thân từ nhà trường Xã Láo Chủ Nghĩa , đời đời nhớ ơn ĐẤU TỐ của Hồ, Đồng, Chinh Duẫn…

    2000 trẻ em gái Việt Nam bị bán qua biên giới Trung Quốc( chưa tính biên giới Việt- Miên ) thì sao?

    Ôi Tết đến quá nghẹn ngào
    Trẻ em bị bán qua biên giới
    Đàn bà quỳ gối tiếp khách Tàu
    Dân mình khổ nhục bởi vì sao?

  2. VŨ NHƯ VŨ says:

    Tiên Sinh lửa tôi rất mong DCV giúp tôi có cơ hội trả lời Austin Pham- cảm ơn DCV nhiều lắm
    Austin Pham says: 01/02/2014 at 10:57
    Dẹp cái mái hiên tây bu lu bu loa đi…sáu. Thử nổ 1 phát A.K tự…tạo giửa biển cho Trung cộng coi? Toàn là tự…cương, tự sạo không hè. Má ơi! ảnh biết tới “xăng-ti-mét” nữa kìa. Chết cả mấy triệu mạng mà ảnh vẫn hùng hồn …sáng tạo, tối…dẹp. Bớt thổi …kèn tàu đi, tui mới tin. Tui nhấn mạnh:” bắn vài phát A.K giửa biển cho dân nhờ”. Nếu không thì tui sẽ mời mẹ anh lên…làm việc đó à.
    Austin Phạm ơi cả nhà học hành đến đâu rồi, Đi một ngày đàng có học được sàng khôn nào không? Mà có lẽ nhà Austin phạm cũng đã đi cả đời đàng rồi ấy nhỉ- 40 năm rồi còn mãi lê la xứ người mà! 40 năm rồi sao cứ u mê theo kiểu Nhà họ Ngô ì ạch khuân, ì ạch khiêng pháo, khiêng súng, lôi máy bay của ngoại bang về rồi biếu không cho Cộng sản. Cả nhiều tỷ đô la vũ khí mà có nên cơm nên cháo gì. Giỏi lắm to mồm, to ngoác mồm lên mà thanh minh nhưng sự thật là chính nhà họ Ngô đã để mất Hoàng sa có còn cãi gì nữa không? Giỏi lắm, to mồm lắm nhưng cứ im mồm một tháng coi có đồng đô la nào nhét vào mồm không ? có mà đói rã họng. Không biết chú mày học vấn cao hơn ngọn cây rau sam tới đâu rùi mà chú mày lại nói như một thằng điên: “Thử nổ 1 phát A.K tự…tạo giửa biển… cho dân coi”. Xem chừng chú mày nên sang Nhật Bổn làm bố ông ABE – THỦ TƯỚNG NƯỚC NhẬT, kiêm chuyên gia quân sự thì xem ra cũng được cái chân quét hố xí đấy. Gớm đã yếu còn hay ra gió. Xăn tay lên, tụt cái cáo com lê giả hiệu, giả danh trí thức ra, đi làm lấy mà kiếm cái cho vào miệng chú mày nhé – TIÊN SINH LỬA

    • lethiep says:

      Nghệ thuât quân sự của Việt cộng là gửi tàu vận tải ra đối phó với hạm đôi thiện chiến của Tàu cộng để lính chết thảm và để dư lợn viên tán phét nói nhảm :

      Đầu tháng 3 năm 1988, Trung Quốc huy động lực lượng của hai hạm đội xuống khu vực quần đảo Trường Sa, tăng số tàu hoạt động ở đây thường xuyên lên 9 đến 12 tàu chiến gồm: 1 tàu khu trục tên lửa, 7 tàu hộ vệ tên lửa, 2 tàu hộ vệ pháo, 2 tàu đổ bộ, 3 tàu vận tải hỗ trợ LSM, tàu đo đạc, tàu kéo và 1 pông tông lớn.

      ***thứ hai, 5 tháng 10, 2009
      Lê Quỳnh
      BBCVietnamese.com

      Cuộc đụng độ giữa hải quân Việt Nam – Trung Quốc ngày 14/03/1988 đánh dấu việc lần đầu tiên Trung Quốc mở rộng phạm vi chiếm đóng tại Trường Sa.

      Trong cuộc chạm súng ngắn ngủi đó, ba tàu vận tải của Việt Nam bị đánh chìm, hơn 70 thủy thủ thiệt mạng và mất tích.

      Một trong những người còn sống, Trương Văn Hiền, khi ấy vừa ở tuổi 20 và chuyến đi ra Trường Sa trên con tàu HQ-604 là lần ra biển đầu tiên của ông.

      Nói chuyện với BBC qua điện thoại từ Ban Mê Thuột nhân dịp Trung Quốc tổ chức diễu binh rầm rộ đánh dấu 60 năm lập quốc, ông cho biết mình là lính đo đạc hải đồ, và vào tháng Ba 1988, đơn vị của ông nhận lệnh ra Trường Sa. “Trận đánh không cân sức kết thúc mau chóng, “chỉ 15 phút sau thì chìm tàu”.

      Theo tài liệu chính thức của Việt Nam, ba thủy thủ Việt Nam hy sinh và 70 người mất tích mà 61 người trong số đó sau này vẫn được xem là đã tử trận.

    • lethiep says:

      Nghê thuật ngoại giao của bè lũ Việt cộng là đội ngoại bang mắt xanh mũi lõ lên đầu thờ làm cha, làm thầy , thương kính hơn cha hơn mẹ, gia nhập làm lính binh nhì cho Tàu cộng, chắp hai tay kính cẩn gọi dạ bẩm vâng, rắp rắp thi hành mệnh lệnh :

      *** Khi Lenin qua đời, Hồ chí Minh viết trên tờ báo Pravda của đảng CS Liên Xô, số ra ngày 27/1/1924 , như sau :

      “Khi còn sống, Người là cha, là thày, là đồng chí và cố vấn của chúng ta. Nay Người là ngôi sao dẫn đường đưa tới cách mạng xã hội. Lênin sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta. Người bất tử . ”

      Khi Stalin qua đời, phó Chủ tịch Hội đồng Bộ trưởng Cộng sản Tố Hữu làm thơ :

      Ông Stalin ơi, Ông Stalin ơi!
      Hỡi ơi, Ông mất! Đất trời có không?
      Thương cha, thương mẹ, thương chồng
      Thương mình thương một, thương Ông thương mười

      ***Trong thư đề ngày 06-6-1938 gửi Lenin, Hồ chí Minh viết: “Đồng chí hãy phân tôi đi đâu đó, hay là giữ tôi ở lại đây. Hãy giao cho tôi một việc làm gì mà theo đồng chí cho là có ích .” (Trích Hồ Chí Minh toàn tập . Sách của đảng cộng sản Việt Nam).

      *** Trong “Hồ Chí Minh Toàn Tập”, HCM viết: “Chủ nghĩa chân chính nhất, chắc chắn nhất, cách mệnh nhất là chủ nghĩa Lénine và Quốc Tế 3 là một đảng cộng sản thế giới. Các đảng cộng sản ở các nước, như là chi bộ, đều phải tuân theo kế hoạch và qui tắc chung. Việc gì chưa có lệnh và kế hoạch của Quốc Tế 3 thì các Đảng không được làm.”

      ***Hồ chí Minh làm lính cho Mao trạch Đông – kẻ đã ra tay cướp đoạt Hoàng Sa của Việt nam: “… Trong bài viết chúc mừng 40 năm thành lập Ðảng Cộng Sản Trung Quốc năm 1961, Hồ Chí Minh đã viết một trang dài thuật lại trong những năm 1924-1927, ông đến Quảng Châu, “tham gia công việc do Ðảng Cộng Sản Trung Quốc giao phó.” Ông cho biết đã “được tham gia việc dịch tài liệu nội bộ và việc tuyên truyền đối ngoại.”

      Khoảng cuối năm 1938, Hồ lại sang Trung Quốc lần nữa, và lần này, chính ông kể lại trong bài báo trên “Là một người binh nhì trong ‘Bát lộ quân’ tôi làm chủ nhiệm câu lạc bộ của một đơn vị ở Quế Lâm.”

      Tức là ông Hồ đã từng đi lính cho ông Mao, và làm chức binh nhì như ông tự giới thiệu .

      *** Tại sao có cuộc chiến chống Mỹ 54- 75 ? Đánh vì quyền lợi dân tộc Việt nam hay vì ngoại bang ?

      Sau 4/1975, tổng bí thư đảng Cộng sản Lê Duẩn ( người kế vị Hồ chí Minh) phát biểu: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc “.

      Hồ chí Minh: “Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa là một thành viên trong đại gia đình Xã Hội Chủ Nghĩa, đứng đầu là Liên xô vĩ đại. Chúng ta có nhiệm vụ giữ vững vị trí tiền đồn của chủ nghĩa xã hội ở Đông Nam Á và trên thế giới” (Hồ Chí Minh, Diễn văn khai mạc Đại Hội 3 của đảng Cộng sản Việt Nam, 1960 ).

    • Nguyễn Trọng Dân says:

      “Giỏi lắm to mồm, to ngoác mồm lên mà thanh minh nhưng sự thật là chính nhà họ Ngô đã để mất Hoàng sa có còn cãi gì nữa không?” VNV

      NHÀ HỌ NGÔ NÀO LÀM MẤT HOÀNG SA?

    • lethan says:

      Nó nè :

      lethan says:
      15/01/2014 at 12:49

      Liên tục đổi nicks Học Hỏi, Quốc Khánh, Hiện Hữu, Tú Gõ, huỳnh ,Huy, hung, Công Tằng Tôn Nữ Nhu Mì, chungson, conmeo, Trần Hùng, sao vang ruc ro, “quockhach”, “vietquoc, vũ như vũ v…v…,

      Tien võ says:
      05/11/2013 at 22:29

      Cũng chả có gì mà phải giấu giếm. Tự giới thiệu, tôi là một Đảng Viên ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM. Tôi sinh hoạt đảng tại một chi bộ ở Ang Giang.

    • Austin Pham says:

      Tóm lại, dài dòng lượm thượm mà không có một phát A.K nào cả. Đã thế lại còn quăng…rau vô comment khúc gần cuối. Thôi bỏ, anh không dám bắn thì để tui bắn. Đồng chí bu đâu rồi? Xin mời lên…làm việc.
      Chào sảng khoái.

  3. vũ như vũ says:

    Từ thủa dựng nước, qua bao cuộc chiến tranh cha ông ta luôn thể hiện trí tuệ quân sự tự lập tự cường của nhân dân Việt nam- Sáng tạo- độc đáo và chiến thắng. Tất cả các chiến công vang dội của Việt nam làm cả thể giới ngả mũ khâm phục đều là kết quả quân sự của trí tuệ Việt nam. Việt nam luôn thủy chung với bạn bè, luôn trân trọng, sử dụng và vận dụng sự giúp đỡ của bạn bè một cách đầy hiệu quả. Nghệ thuật quân sự thế giới, lý thuyết và phương pháp tư duy quân sự hiện đại là cực kỳ quan trọng và bổ ích cho chiến lược quân sự Việt Nam nhưng đó chỉ là vấn đề tham khảo và vận dụng một cách sáng tạo, đầy bản sắc trong chiến lược của người Việt nam chứ không phải là khuôn vàng thước ngọc để Việt nam RĂM RẮP LÀM THEO chính xác từng xăng-ti-mét. Và thực tế bất cứ một bộ sậu quân sự nào răm rắp làm theo chỉ dẫn của một cái ô lớn thì sẽ bị trở thành méo mó, không còn là chính mình và cái ô lớn sẽ cạn tàu ráo máng vứt ra đời trần trụi, gạt khỏi cuộc chơi. Chính quyền Việt nam Cộng Hòa là một ví dụ sinh động cho trường hợp này. Theo Mỹ hay theo TQ đều không nằm trong học thuyết chiến lược của Việt nam. Chỉ những ai mơ hồ và mơ màng bay bay theo màu xanh của đồng Đô la thì mới tính chuyện NÚP Ô.Bài viết thể hiện sự thất học trong tư duy quân sự của người viết và một nhóm THEO ĐÓM ĂN TÀN

    • Austin Pham says:

      Dẹp cái mái hiên tây bu lu bu loa đi…sáu. Thử nổ 1 phát A.K tự…tạo giửa biển cho Trung cộng coi? Toàn là tự…cương, tự sạo không hè. Má ơi! ảnh biết tới “xăng-ti-mét” nữa kìa. Chết cả mấy triệu mạng mà ảnh vẫn hùng hồn …sáng tạo, tối…dẹp. Bớt thổi …kèn tàu đi, tui mới tin. Tui nhấn mạnh:” bắn vài phát A.K giửa biển cho dân nhờ”. Nếu không thì tui sẽ mời mẹ anh lên…làm việc đó à.

      • chú tễu says:

        ….ra giữa biển bắn mấy phát Ak…. thật đúng là tư duy quân sự của một thằng điên. Thử hòi làm sao mà VIỆT NAM CỘNG HÒA không bị vĩnh viễn chôn vùi vào dĩ vãng

      • Nguyễn Trọng Dân says:

        Điên nhất vẫn là những thằng đi theo chủ nghĩa Mác Lê , giết dân hại nước!

        Không biết chừng nào thì toàn thể quốc dân có thể để tang CHÍNH THỨC cho 200 ngàn người dân Vô Tội bị Hồ Chí Minh & đồng bọn xát hại trong mùa ĐẤU TỐ đây.

        Cần phải giựt xập chủ nghĩa Mác Lê , giải thể chế độ Cộng Sản mọi rợ Diệt Chủng này đi

    • Tien Ngu says:

      Thưa,

      Trước đây Hồ chí Minh và cs Bắc việt không có theo đường lối của cha ông nước Việt mà tự lập tự cường để…chiến thắng.

      Lịch sử đảng Cộng cho thấy rằng chúng chỉ theo…Nga Tàu, Lenin, Stalin, Mao trạch Đông.

      Cộng láo cũng không có chuyện…tự lập, tự cường mà…chiến thắng. Chúng phụ thuộc vào vũ khí, tổ chức của Nga Tàu mà chiến đấu.

      Những gì của anh cò phát ngôn trên đây, đều là…láo cả…

      Hồ chí Minh khi sắp…đi đứt, còn trăn trối lại rằng ảnh sẽ đi gặp….Các Mác, Lê văn Ninh. Không hề muốn đi gặp cha ông tiền nhân nước Việt.

      Bác đưa một nước qua nô lệ
      Tôi dẫn năm châu đến đại đồng…(lời Hồ)

      Ấy có nghĩa rằng là, Trần quốc Tuấn chỉ là…công bé, so với công Hồ chí Minh rất lớn. Quốc Tuấn chỉ hạn hẹp trong nước Việt, còn Hồ là bao trùm cả…thế giới!

      Hồ coi cha ông tiền nhân VN, Hưng đạo Vương, không có ra cái ôn toi gì cả…

      Nay, chủ nghỉa cs đã bể mánh, lòi mặt chuột toàn láo với lừa, giết người tàn bạo, múi thúi của cs bay…khắp năm châu.

      Cò mồi VC, cố tìm cách…lái cái láo của Cộng Việt qua đường…cha ông, tiền nhân, tổ quốc để…tránh cái thúi…

      Thế nhưng, nhân dân VN ngày nay có quên những gì Cộng đã láo năm xưa không?

      Nốp!

      Sao quên được, cò?

      Cho nên, theo đóm ăn tàn, là cò tự chửi…Cộng.

      Mà…hổng hay. Thấy thương quá….

  4. Cả Đẫn says:

    Tại sao không nói là cuộc “nội chiến” mà lại nói là cuộc chiến tranh “Mỷ Việt”?
    Nghe nói đã thấy mất cả chánh nghĩa rối!

    • Hùng says:

      Đọi quân xâm lược Mỹ và QĐNDVN là 2 đối thủ chính trong chiến tranh VN 1954 – 1975. Ngay cả từ sau khi có hiệp định Pari 1973 cho đến 30/4/1975 thì cuộc chiến cũng không phải là nội chiến, vì đó là cuộc chiến của Mỹ đã được Mỹ Việt Nam hóa. VNCH chỉ là con rối, là cái đuôi của Mỹ, ve vẫy theo cái đầu của Mỹ điều khiển. Trong giai đoạn đấu tranh giằng co với Việt Nam trong hội nghị Paris, khi “tổng thống” Nguyễn Văn Thiệu xin Mỹ cho phép VNCH không ký tên vào Hiệp định Paris 1973 vì ông ta bảo rằng đây là hiệp định “bán đứng miền Nam cho cộng sản”, thì có một lần Nixon đã nói với Kissinger: “Không thể để cái đuôi chó [VNCH] phản lại cái đầu con chó [Mỹ] được”.
      Như vậy đó chính là cuộc chiến tranh giữa Mỹ và Việt Nam do Mỹ gây ra, nói chính xác hơn đó là cuộc kháng chiến của nhân dân Việt Nam chống giặc Mỹ xâm lược. Gọi cuộc chiến tranh đó là “cuộc chiến tranh Mỹ Việt” là chính xác nhất.

      • vu trung says:

        Thế à ? Vậy có thằng nó nói: “Ta đánh đây là đánh cho liên xô, trung cộng” thì có ý nghỉa gì ?

  5. lethiep says:

    Ngô Minh – “CHÚNG TA ĐANG XẺ THỊT TỔ QUỐC MÌNH ĐỂ SỐNG”

    “Hết rừng rồi thì bán đất rừng. Hơn 300.000 héc ta rừng đầu nguồn đã bị các tỉnh bán cho doanh nhân Trung Quốc khai thác 50 năm. Nghĩa là 50 năm năm , chúng muốn biến mảnh đất rừng đó thành căn cứ quân sự, lô cốt, hầm ngầm.v.v… là quyền của họ…”

    “Người bán gỗ, bán than, thì có kẻ lại bán núi, bán đất ruộng làm giàu. Xem ra bán núi bán đất dễ giàu có hơn. Trong những chuyến đi thực tế ở vùng Đông Bắc hay Thanh Hóa, Ninh Bình…, tôi thấy nhiều ngọn núi bị san bằng trơ trọi, để khai thác đá sản xuất xi măng, đá xây dựng. Bây gìờ tỉnh nào cũng hai ba nhà máy xi măng, hàng chục công trường khai thác đá hàng ngày ra sức san phá núi. Có tỉnh bán luôn cả ngọn núi cho TQ làm xi măng, không chỉ bán phần dương mà còn bán cả phần âm tới 30 mét sâu, nghĩa là 50 năm sau, núi thành hồ ! Hình sông thế núi Việt Nam ngàn đời hũng vĩ , bây giờ đang bị xẻ thịt nham nhở. Liệu con cháu tương lai sẽ sống như thế nào, có còn hình dung ra nước non Việt tươi đẹp xưa nữa không, khi mà quanh chúng núi non bị gậm nhấm, thân thể Tổ Quốc ghẻ lở, xác xơ ? Tài nguyên của mình, nước ngoài đến khai thác rồi chế biến thành sản phẩm xuất khẩu của họ, trong lúc hình hài non sông bị xâm hại.

    • mẹ đốp says:

      Hùng nói rất hay khi trả lời Cả Đẫn khiến cho lethiep quê quá bí quá đành lại phải đánh trống lảng sang chuyện giời ơi khác hahahahah. hoan hô Hùng

  6. nvtncs says:

    ” chỉ cần lãnh đạo đảng CSVN quay về với dân tộc, đi với nhân dân…”

    Cái giọng này là là giọng con vẹt bắc kỳ 75 đây!

    Đảng hãy còn tốt chán, chỉ sai lầm vài chỗ thôi, sửa đi đôi chút, theo ý dân, tiếp tục cai trị, là xong, là tốt đẹp ngay ấy mà.

    Hãy nói rõ thêm thế nào là là lãnh đạo VỀ với dân, ĐI với dân!
    Nghĩa là vẫn làm cha dân, vẫn ngồi trên đầu dân nhưng nghe lời dân khiếu nại chứ gì!

    Thôi mà, 80 năm làm sai bét còn sửa chữa gì nữa? Sai từ trong trứng nước sai ra. Sai từ thuở ban đầu, sai từ năm 1950, ngày cõng thằng Tầu vào nước.

    Thôi, lãnh đạo cút đi, mang tiền ăn cắp của dân, với vợ con sang Mỹ mà ở.
    Đi đi, sớm ngày nào hay ngày ấy.

    • Luc Nguyen says:

      Các anh chị có đọc thì cũng nên đọc cho hết rồi phế phán. Không thấy ở phần sau tác giả đã kêu gọi CSVN nên học hỏi Miến Điện ngày nay sao?
      Quote “…Điều này, đòi hòi đảng CSVN ở thái độ khôn khéo, can đảm học bài học từ lãnh đạo Miến Điện, để vừa tránh được cảnh nồi da xáo thịt, vừa bảo vệ được sự toàn vẹn lãnh thổ, vừa đưa đất nước ra khỏi thảm cảnh suy thoái về kinh tế và chậm tiến trên lãnh vực chính trị…”
      Ý muốn nói gì? VN cần đa nguyên, đa đảng đưa đất nước đến tự do và dân chủ !!!

    • nguenha says:

      Tôi hoàn toàn đồng ý quan điểm của NTNCS ! Đổ thàng Công có phải “me-xừ” đi về VN bị bắt,rồi sau nhờ Mỹ can thiệp được thả ra?? Nếu đúng như vậy, cho tôi có vài lời với DTC:
      Tranh đấu chính trị phải có lập trường dứt khoat,phải đặt đối phương trên “tầm ngắm” của mình,không van xin,cầu cạnh hay mong đợi ở đối phương một điều gì cả vì : Tất cả “nội lực” lẩn “ngoại lực” của Đối pương ,đều nằm trong Sách lược của chính mình,của Đảng mình!
      Hảy lấy tinh thần Hửu Loan làm kim chỉ nam. Một tinh thần Bất khuất đối với Kẻ thù (HCM) !

  7. Trúc Bạch says:

    Tôi đồng ý với Dung 007 .

    Xin làm ơn đừng kêu gọi đảng csVN “trở về với dân tộc” nữa !

    Đảng Cs lúc nào mà chả ngồi sẵn trên đầu, trên cổ dân tộc, 60 năm nay, đảng có “rời xa” dân Dân Tộc bao giờ đâu mà kêu gọi đảng “trở về” ?

    Tốt nhất là hãy mong “đảng CS đi chết đi !” cho dân nhờ (Nguyễn Phương Uyên)

  8. lethiep says:

    Tác giả: Đỗ Thành Công : “ Khi Biển Đông dậy sóng, hơn 3000 km đường biển sẽ bị Hải quân Trung Cộng phong toả, đường vận chuyển biển, tiếp liệu quốc tế sẽ bị giới hạn. Các quốc gia láng giềng như Miên, Lào ngã theo Trung Cộng vì áp lực và quyền lợi. ….

    Với tiềm năng quốc gia yếu kém, kinh tế đang có nguy cơ sụp đổ vì tham nhũng, vì lợi nhuận “ảo”, vì kinh tế quốc doanh “xã hội chủ nghĩa”. Việt Nam không đủ khả năng chi tiêu quốc phòng về lâu dài.

    Bị Trung Cộng kèm kẹp và uy hiếp ở thượng tầng lãnh đạo” . Trích

    Hiện trạng Việt nam chính xác là như thế . Nhưng cũng cần đề cập thêm đến ” đạo quân thứ năm” bao gồm những tên lính Tàu cộng trá hình là công nhân đang làm việc tại Việt nam, đám di dân Tàu cộng cư ngụ bất hợp pháp từ Bắc vô Nam .

    Bên trong nội ứng, bên ngoài đánh vào , Việt nam rồi sẽ ở trong rọ của Tàu cộng . Ôi thôi, khi đó, dân ta sẽ hết đường vượt biên, vượt bộ như hồi tháng 4 năm 75. Và thế giới rồi sẽ lặng im nhìn Việt nam bị Tàu thôn tính, vì Việt nam không phải là quốc gia theo thể chế dân chủ như các quốc gia láng giềng và Âu – Mỹ .

    Đã biết Việt nam luôn là con mồi của con sói Tàu cộng , nhưng bè lũ Việt cộng chẳng biết lo tân cải khí giới, chỉnh đốn binh bị mãi cho đến gần đây. Kinh phí quốc phòng cứ ển ển ở mức dưới 2 tỷ đô la , nay mới nhích lên 3 tỷ – trong khi, trung bình người Việt hải ngoại mỗi năm gửi về nước 10 tỷ đô la . Ngân quỹ quốc gia thì bị chúng xâu xé bỏ túi riêng , trả lương cho các đảng viên của chúng, chi tiêu vào những việc không ích lợi , lớn như 5 tỷ đô la tổ chức 1000 năm Thăng Long, nhỏ như xậy lăng mộ cho gia đình Hồ chí Minh, dạy tiếng Việt cho người Việt hải ngoại v…v…

    Phải chăng tại Hội Nghị Thành Đô, bọn Việt cộng và Tàu cộng đã thỏa thuận trong tương lai, sẽ biến Việt nam thành đất tự trị như Tây Tạng, và đổi lại, chúng sẽ được Tàu cộng che chở trong cái Thế Giới Vô Sản hiện nay chỉ còn sót lại có bè lũ 4 nước . Và việc mua phi cơ, tàu ngầm hiện nay chỉ là để lòe bịp hòng che giấu cho âm mưu phản quốc của bọn chúng .

    Bây giờ không còn là câu hỏi Tàu cộng có sẽ thôn tính Việt nam bằng vũ lực hay không , mà là khi nào chúng sẽ thực hiện ý định đó .

    Hay là hiện chúng đang thực hiện dần dần, nhưng không phải bằng khí giới, mà qua các ngả chính tri, kinh tế, thương mại, văn hóa v…v…

    Bao nhiêu công khó dựng nước và giữ nước của Tiền nhân rồi ra sẽ biến thành mây khói !

    Việt nam, ngày mất nước sắp điểm !

    • Bùi lễ says:

      Nếu việc xảy ra giửa Tàu và Việt Cộng thì,
      Đối với ” đạo quân thứ năm” này cũng dễ mà . Cứ làm giống như Mỹ đã làm
      với Nhật . Cứ cô lập mấy thằng Tàu này lại một chổ là xong .

      Nhưng vấn dề là việt co6.ng có dám làm hay không

      • lethiep says:

        Báo chí trong nước cách đây hai năm phỏng chừng có đến khoảng 100000 người Tàu thuộc vào hai loại hạng người này – tương đương khoảng 10 sư đoàn . Từ đó cho đến nay, con số nầy ắt hẳn phải tiếp tục tăng lên nữa .

        Người Tàu được thong thả ra vào Việt nam khỏi cần visa , nếu họ có ém vũ khí mang theo rồi chôn dấu ở các địa điểm bí mật nào đó chờ giờ hành động, thì có mà Trời biết .

      • lethiep says:

        Hàng hoá, thực phẩm nhập lậu tràn ngập thị trường Việt nam thì dĩ nhiên vũ khí chúng cũng dễ dàng xâm nhập .

        Và Việt nam chỉ còn chờ ngày…tắt hơi thở .

  9. Nguyễn Văn says:

    Bỏ VNCH là do chính sách ngăn chận không hiệu quả vì chiến tranh kéo dài tiêu hao quá lớn về nhân mạng; và thay đổi chính sách bắt tay với Tàu là chính sách hiệu quả lúc bấy giờ của Mỹ để đánh sập cộng sản Liên Xô mà quyền lợi của Mỹ ở Á Châu vẫn không bị đe dọa; ngược lại, còn phát triển mạnh hơn khi giao thương với Tàu. Và bây giờ quay trở lại là vì quyền lợi của Mỹ bị đe dọa, trớ trêu, lại bị đe dọa bởi Tàu, là nước mà Mỹ đã bắt tay và giúp đỡ.

    Có được Cam Ranh là phương thức tốt nhất để Mỹ cầm chân Tàu (vì Việt Nam không đủ sức) bảo vệ quyền lợi lâu dài của Mỹ chứ không phải để gây chiến, và cũng là để bảo đảm hòa bình trong khu vực. Một sức mạnh đối trọng ngay dưới chân tốt hơn là ở xa, sẽ bị Tàu lấn lướt từng bước tiệm tiến. Trừ khi Tàu muốn… gây chiến.

    Cộng sản Hà Nội thật sự lúng túng. Nhưng xét cho cùng thì phải thay đổi sách lược, chọn giải pháp “hy sinh” nếu thật muốn bảo vệ đất nước. Tuyên bố “ba không” và chiến lược đu dây của Việt Nam là khôn ngoan nhưng không còn hợp với tình hình bởi sự trỗi dậy hung hăng của Tàu. Nhưng liên kết hay theo Mỹ chống lại Tàu sẽ là thiếu khôn ngoan cho bất cứ quốc gia nhỏ nào nằm gần hay có chung biên giới.

    Mỹ sẽ không gây chiến tranh với Tàu một khi quyền lợi của Mỹ không bị đe dọa, và điều này đã kéo dài nhiều thập niên khi Tàu còn yếu về kinh tế và quân sự. Nhưng ngày nay, sức mạnh kinh tế và quân sự của Tàu đã thật sự đe dọa quyền lợi của Mỹ tại Á Châu. Nhưng Tàu phải tính kỹ phản ứng của Mỹ tới mức độ nào trước khi liều lĩnh hành động chiếm lĩnh quyền lợi của Mỹ. Hiện Tàu vẫn chưa đủ sức đọ với Mỹ, nhưng chính sách đối ngoại yếu kém của Mỹ hiện nay cũng dễ dẫn đến hiểu lầm, và một khi Tàu không biết đâu là đủ thì chiến tranh sẽ là khó tránh.

    Việt Nam cần Mỹ để đối trọng với Tàu là khôn và hiển nhiên, nhưng nếu nói Mỹ không cần Việt Nam thì tại sao lại nuôi dưỡng chế độ cộng sản Hà Nội 39 năm nay? Đây là một chiến lược “cài lại”, sẽ quay lại trong tương lai và chúng ta đã thấy trong những năm qua.

    Quay về với dân tộc là bắt buộc, dù còn cộng sản hay tự do, nhưng phải có chính sách và sách lược, vậy chính sách của Việt Nam là gì và sẽ dùng sách lược nào để dân tộc Việt Nam tồn tại sống bên cạnh Tàu?
    Có thể nói, giải pháp trung lập là điều tốt cho cả Việt Nam lẫn Mỹ, nhưng là bước cản sự bành trướng của Tàu nên khó khả thi, trừ phi Tàu ở vào thế yếu thua Mỹ. Và để giải quyết những khó khăn trong nước, cũng có khi Tàu sẽ gây chiến tranh để giữ chế độ khỏi sụp đổ… nhưng nếu có cơ hội nhổ cỏ, Mỹ sẽ nhổ tận gốc.

  10. Dung 007 says:

    Nhấp vào chữ bỏ dấu sai để chọn dấu đúng. Copy Viết thêm

    Tôi chỉ mong họ, những tên CS tham tàn, phản quốc, hại dân hãy tha cho dân Việt, đừng trở về với dân làm gì, hãy cút đi, biến đi.Vì ngày xưa chúng đã luôn lẩn khuất và lợi dụng,lừa bịp người dân VN để xây dựng thế giói CS ngu xuẩn của chúng,thậm chí chúng giao cả miền bắc cho kẻ thù truyền kiếp trông coi để kéo quan vào nam tàn sát đồng bào, rồi biển đảo biên giới của cha ông để lại chúng cũng chẳng màng gìn giữ chỉ lo xây dựng thế giói đỏ của chúng.Thôi tôi xin các vị đừng hoài công kêu gọi chúng trở về làm gì nữa, nếu có thể thì hãy cùng chung tay đẩy thêm cho chiếc xe CS lăn nhanh XUỐNG HỐ CHỦ NGHĨA của chúng thì thiết thực và ơn phước hơn cho dân tộc Việt chúng ta.Mong lắm thay!

Phản hồi