|

Bùi Hằng – Mở đầu cho cuộc đấu tranh mới

Tác giả và chị Bùi Hằng

Công an quận Vấp Lò, tỉnh Đồng Tháp đang ra quyết định khởi tố Bùi Thị Minh Hằng về ” cản trở giao thông ”. Không cần phải suy nghĩ nhiều, tất cả người quan sát đều biết đó là một cái bẫy dựng lên để cáo buộc Bùi Hằng. Sự việc xảy ra khi nghe tin gia đình Nguyễn Bắc Truyển bị khó khăn do chính quyền đến khủng bố gia đình anh. Bùi Hằng và một số bạn bè cấp tốc lên đường với mục đích đến nhà Truyển để chia sẻ. Với mục đích nôn nóng mau mau đến hiện trường, không lẽ gì trên đường đi tốp người này bỗng nhiên lăn ra đường để cản trở giao thông. Nhất là lăn ra giữa đường ở một chỗ tỉnh lẻ. Nếu đã chủ ý ngăn cản giao thông thì họ không phải đi xa đến thế để cản trở giao thông  con đường tỉnh lộ của một tỉnh lẻ. Họ có thiếu gì chỗ trên đường quốc lộ đông người qua lại để làm điều đó. Nhất là trên quãng đường đi dài như vậy.?

Công an huyện Lò Vấp khởi tố bắt giam Bùi Thị Minh Hằng. Vở kịch này đã được con trai của Bùi Thị Minh Hằng, một thanh niên ngoài 20 tuổi cũng đọc được chứ chả cần đến người lớn. Bùi Thị Minh Hằng cái tên từng gây chấn động ở những thành phố đầu não đất nước, tại sao một huyện của tỉnh lẻ dễ dàng bắt và khởi tố chị nhanh gọn như vậy.

Người ta làm có chủ ý, làm ở tỉnh lẻ để sự việc diễn ra tại đó, xử lý  tại đó. Nơi xa xôi sẽ khiến cho gia đình, bạn bè khó có thể đến đó theo đuổi kiện cáo, đấu tranh đòi hỏi. Và nếu có thì cuộc đàn áp sẽ diễn ra khốc liệt, tránh được tai mắt của các phóng viên quốc tế vốn chỉ quen thuộc với địa bàn lớn như Hà Nội hay Hồ Chí Minh. Tin tức sẽ bị cô lập, phong tỏa dễ dàng như nhưng cuộc đàn áp xảy ra ở những tỉnh lẻ Trung Quốc.

Hôm nay trên FB của mình, Trần Bùi Trung, cậu con trai của Bùi Thị Minh Hằng đã xác quyết cuộc đấu tranh công lý cho Bùi Thị Minh Hằng sẽ được Trung triển khai ở Hà Nội. Không đi vào những đơn từ theo đuổi với bộ máy pháp luật như công an, tòa án, viện kiểm sát mất thì giờ bởi những hứa hẹn khiến người ta phải đi đi về về chờ đợi. Trần Bùi Trung quyết định sẽ gia nhập hội dân oan ở Hà Nội để đấu tranh cho mẹ mình trước những văn phòng quốc hội, chủ tịch nước, thủ tướng chính phủ.

Đương nhiên khị sự có mặt của con trai Bùi Thị Minh Hằng ở trong những tốp dân oan ngày càng đôngở Hà Nội kia sẽ thu hút dư luận nhiều hơn. Ít nhất hàng ngày sẽ có hàng chục phóng viên tự do đến đưa tin, hình ảnh về các hoạt động đòi công lý cho mẹ của Trần Bùi Trung. Tất nhiên các tốp dân oan cũng có dịp bày tỏ oan khiên của mình với dư luận. Một cuộc chiến thông tin sẽ diễn ra gay gắt, cập nhật hàng ngày…

Âm mưu dùng tỉnh lẻ như Đồng Tháp để cô lập sự đấu tranh cho Bùi Thị Minh Hằng chắc hẳn sẽ thất bại.

Chỉ còn một âm mưu cô lập khác là tác động vào những nhóm đấu tranh để rỉ tai tuyên truyền như kiểu đã từng làm với nhiều người đấu tranh khác, những luận điệu như Bùi Hằng có ” vấn đề đảng phái” hay ” vấn đề tiền nong” hoặc thích chơi trội gì gì đó sẽ tác động vào sự đố kỵ của một số người có tiếng là ” đấu tranh ”. Mục đích phân hóa tư tưởng của những người muốn đấu tranh tự do cho Bùi Thị Minh Hằng. Hôm nay chúng ta chứng kiến nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn đã phải xót xa tuyên bố ngừng viết, ngừng đấu tranh. Chắc hẳn không phải vì ông sợ, ông đã trải mười năm tù ngục, vợ mất, con thơ bơ vơ. Không lẽ gì ngày hôm nay ông sợ hãi sự trấn áp của chính quyền. Điều mà ông sợ những người đấu tranh khác đã bàng quan trước cảnh gia đình ông bị đánh đập, khủng bố thì đúng hơn. Nếu chúng ta hiểu được tâm trạng của gia đình Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Phương Uyên, Tạ Phong Tần cũng đã từng bị những lời xì xầm từ những nhà ” đấu tranh” như họ có ” vấn đề đảng phái, tiền nong, động cơ này nọ ” . Chúng ta sẽ hiểu được tâm trạng gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn, Huỳnh Thục Vy.

Và tất nhiên thì Bùi Thị Minh Hằng sẽ không bị rơi vào cái bẫy cô lập dư luận như vậy, âm mưu này cũng sẽ thất bại.

Sự lựa chọn của Trần Bùi Trung ở Hà Nội ít nhiều sẽ né tránh được sự cô lập tuyên truyền này. Bởi Hà Nội với Bùi Thị Minh Hằng có quá nhiều đồng đội, anh chị em, bạn bè. Sự cố bài viết của Nguyễn Quang A hay Lã Việt Dũng về Bùi Thị Minh Hằng chỉ là sự góp ý, chứ nó không phải là sự chia rẽ hay đố kỵ như những luận điệu khác. Nếu chúng ta nhìn Bùi Thị Minh Hằng âm thầm, bền bỉ đi phát tài liệu nhân quyền, không hề có sự nóng giận va chạm không cần thiết. Chúng ta mới hiểu Bùi Thị Minh Hằng không phải là người nôn nóng như chị thể hiện. Mà những hành động phản đối gay gắt ấy chỉ diễn ra khi sự việc không còn phương án nào khả dĩ hơn.

Sắp tới khi Trần Bùi Trung ra Hà Nội sẽ cần đến sự hỗ trợ về truyền thông, quan tâm của anh em trong nước. Đặc biệt là khu vực Hà Nội và những vùng lân cận. Cũng cần đến hỗ trợ cho cháu ăn nghỉ trong những ngày đấu tranh đòi công lý cho mẹ. Thiết nghĩ hai việc này đều không khó khăn đối với anh em trong nước và đồng bào hải ngoại. Mọi cản trở về đăng ký tạm trú từ phía nhà cầm quyền đối với Trần Bùi Trung tại Hà Nội sẽ là những sự kiện truyền thông mà chính phía chính quyền tạo nên.

Thật đáng tiếc cho nhà cầm quyền khi phải đối diện với một cuộc đấu tranh lẽ ra không nên có.

Theo blog NguoiBuonGio

4 Phản hồi cho “Bùi Hằng – Mở đầu cho cuộc đấu tranh mới”

  1. Thích Nói Thật says:

    Với tựa đề bài viết “Bùi Hằng – Mở đầu cho cuộc đấu tranh mới chắc là Người Buôn Gió muốn làm cơn gió mạnh thổi vào dư luận?

    Thực ra thì cũng chẳng phải là cái bẫy CSVN giăng ra, mà bản chất của CSVN là dối trá, vu khống và xuyên tạc. Nếu muốn bắt bà Bùi Hằng về tội “cản trở giao thông” thì đâu cần chờ cho đến nay, khi bà Hằng và 20 người khác đi đến Lấp Vò (Đồng Tháp) thăm gia đình ông Nguyễn Bắc Truyển.

    Muốn biết bà Bùi Thị Minh Hằng là ai?

    Hãy bấm vào danoanbuihang: Bùi Thị Minh Hằng.
    Quyết tâm đấu tranh vì chính nghĩa & sự thật
    thì biết ngay!

    Bà Bùi Hằng là một người phụ nữ đấu tranh ngoan cường và rất cảm đảm, bà khinh bỉ CSVN và coi thường lũ CA côn đồ, coi chúng như cỏ rác, vì vậy, chúng dùng mọi thủ đoạn dối trá, vu khống để bắt giam bà như đã bắt ông Cù Huy Hà Vũ (2 bao cao su đã sử dụng), Lê Quốc Quân, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải (trốn thuế ?)……………và nhiều người khác!

    Bởi vậy, nhiều người đã phát biểu rằng; không gian dối xảo trá và độc ác thì không phải CSVN, quả không sai?

  2. Đinh Ngọc Minh says:

    Hôm nay nó bắt những người này- bạn im lặng(vì có phải nó bắt bạn đâu!); ngày mai nó bắt những người khác- bạn im lặng(!); ngày mốt nó lại bắt thêm nhiều người nữa- bạn vẫn tiếp tục im lặng(!);…cuối cùng đến lượt bạn bị bắt và tất cả mọi người đều im lặng!
    Kết luận: “NHỮNG THỄ CHẾ ĐỘC TÀI TỒN TẠI ĐƯỢC LÀ DO HỘI CHỨNG VÔ CẢM CỦA ĐÁM ĐÔNG”!

  3. Lão Ngoan Đồng says:

    Thưa tác giả Người Buôn Gió (NBG) và bà con,

    Tôi không đồng tình với tựa đề có vẻ “giật gân”, gây chú ý về việc tranh đấu của Bùi Minh Hằng và cậu con trai, cũng như những nhận định về gia đình Huỳnh Ngọc Tuấn.

    Tôi rất qúi và đồng tình với phương cách tranh đấu dấn thân triệt để của Bùi Hằng và Tạ Phong Tần, mà tôi xem là hai anh thư “chửi CS như máy” mọi nơi mọi lúc, từ đầu đến giờ ! Đó là cách mà tôi thích, vì hợp với suy nghĩ của tôi hơn cả.

    Một vị đàn anh của tôi trong nghề nghiệp và quân đội VNCH, hiện nay là ông bạn hàng xóm thân thiết nhất của tôi, qua kinh nghiệm tù cải tạo CS ở Buôn Mê Thuật sau 1975 và phải làm việc một thời gian với CS, đã tâm sự đầy với đôi lần đại khái rằng:
    - Bọn CS chẳng tha một ai cả, bọn nó sẽ ăn gỏi dần dần mà thôi ! Mình cứ bình thản chờ cơ hội tốt là dzọt khỏi bàn tay sắt của chúng. Chẳng nên van xin, để mong chúng nó tha mạng cho đâu. Chưa tới lúc làm thịt là nó còn làm bộ trấn an, để cho mình yên tâm sống, đặng phục vụ cho bọn nó đó thôi !

    Hồi tưởng lại, tôi thấy quả thế thật. Cũng như có lần tôi tranh cãi với Nguyễn Gia Kiểng, khi tôi ngầm cho là Kiểng phét lác quá mạng lúc đối đầu với CS, khi Kiểng còn kẹt lại sau 1975; Kiểng cụ thể hoá cho tôi thông suốt về CS rất hay, khiến tôi tâm phục khẩu phục:
    - Ông tin tôi đi. Bọn CS nếu biết rõ tẩy của ông nó sẽ để cho ông sống, bỏi ông sẽ chẳng làm gì nổi bọn nó.
    Nhưng khi nó nghi ngờ ông, mà không tìm ra cách lý giải, thì nó … thịt ông cho chắc ăn. Cho nên tôi đánh bài lật ngửa với bọn nó ông biết không.
    Còn trường hợp ông quá giỏi, trên cơ bọn nó xa, thì nó thịt ông bằng mọi giá để trừ hậu hoạn !
    Dĩ nhiên có trường hợp ông bị giết lầm, hay là nạn nhân của bọn ngu xuẩn địa phương …

    Tôi biết rõ mình nóng tinh, ruột để ngoài da, không sâu sắc như người khác, cố giữ mồm giữ miệng, để che dấu lòng mình, cho nên bằng mọi giá tôi phải tìm mọi cách dọt khỏi đất nước dưới thời CS. Vả lại mình còn trẻ, cần nghĩ đến tương lai học hỏi thêm nơi xứ người, đồng thời gây dựng tương lai cho con cái mình nên người hơn là ở với loài qủi đỏ, khiến chính mình trở nên biến tướng với thời gian.

    Chuyện con trai Bùi Hằng tham gia vào hội tranh đấu cho dân oan là tất yếu phải làm (A Must), bởi ta không thể tranh đấu đơn lẻ chống lại cường quyền như CS, mà cần phải có gốc hậu thuẫn lớn mạnh sau lưng. Bởi thế Huỳnh Thục Vy cải đạo là chuyện dễ hiểu với tôi, bởi ai cũng rõ giáo hội Kitô VN hiện nay rất mạnh, dám mạnh dạn đương đầu với cường quyền và những kitô hữu sở hữu rất nhiều cơ sở vật chất truyền thanh truyền hình đại chúng trong và ngoài nước.
    Tham gia vào tổ chức nào đó, rồi dùng đó làm phương tiện tranh đấu, là điều chẳng những NÊN LÀM mà PHẢI LÀM, tôi quan niệm như thế ! Chả thế mà các xã hội công dân (civil societies) đang nở rộ ở VN, và mọi người tranh đấu đang bị CS dồn vào cái thế bí, phải liên kết đấu tranh sao cho hiệu qủa. Cũng như nhận thức dồng hương trong nước đã từng bước được nâng cao, KHÔNG CÒN SỢ CS như trước, ngược lại người ta rất tự nhiên BÀY TỎ THÁI ĐỘ, NẾU KHÔNG MUỐN NÓI LÀ CHỐNG CỘNG, qua các blog tùm lum trong nước. Các blogger cũng để cho dư luận viên “còm” thoải mái, không còn “kiểm duyệt” kỹ như xưa. Đó là kinh nghiệm của tôi khi tham gia góp ý hằng ngày ở các blog Huỳnh Ngọc Chênh, Phương Bích, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Xuân Diện …

    Riêng chuyện Huỳnh Ngọc Tuấn tôi nghĩ như sau:

    - anh Tuấn cũng đã có tuổi. Sau một thời gian dài chịu đựng, nhất là thời gian chót anh bị hành hạn liên miên về thể xác và khủng bố tinh thần. Anh Tuấn đã đơn thân độc mã chiến đấu chống bạo quyền hàng mấy thập niên dài và chỉ khoảng vài năm sau mọi người mới biết đến anh thôi.
    Hệ quả tất yếu của những năm dài chiến đấu sẽ dần đến mệt mỏi, ngoài sức chịu đựng. Anh cần nghỉ ngơi để lại sức. Cho nên anh TREO MIỄN CHIẾN BÀI là điều tất yếu.
    Ta có thể hiểu anh Tuấn HƯU CHIẾN, chứ không buông súng đầu hàng NGỪNG CHIẾN ĐẤU.

    - vả chăng anh Tuấn đã là người lái tầu, kéo hết sức cho con tàu toàn gia chạy theo con đường dân chủ tự do. Con tàu này dưới tài ba của anh Tuấn đã chạy rất tốt. Ông lái tàu già Huỳnh Ngọc Tuấn có quyền nghỉ ngơi, hay về hưu vĩnh viễn cũng được, để cho thế hệ hậu duệ nắm quyền điều khiển con tàu tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc tới đích tự do dân chủ !

    Thân ái,

    Lão Ngoan Đồng
    Tổ sư Y trị :-) !

  4. NgườiViệtYêuNước says:

    Ngày 11/02/2014, bà Bùi Thị Minh Hằng (còn được gọi là “Bùi Hằng”) cùng 20 người khác tới thăm gia đình bà Bùi Thị Kim Phượng, vợ ông Nguyễn Bắc Truyển tại huyện Lấp Vò, tỉnh Đồng Tháp. Trên đường đi, theo lời kể của ông Nguyễn Bắc Truyển và đơn khiếu nại của gia đình bà Bùi Thị Minh Hằng, hàng trăm công an, trong đó có nhiều người mặc thường phục bất ngờ hành hung thô bạo và bắt giữ toàn bộ 21 người trong đoàn.

    Công an Đồng Tháp “dàn dựng” vụ án để khởi tố bà Bùi Hằng và 2 người khác.

    24 giờ sau, 18 người được trả tự do, còn lại ba người, bà Bùi Thị Minh Hằng, bà Nguyễn Thị Thúy Quỳnh và ông Nguyễn Văn Minh bị giam giữ cho đến nay và có ý định khởi tố bà Bùi Thị Minh Hằng theo điều 254 Bộ luật hình sự, vì tội « tụ tập đông người trên đường gây cản trở giao thông»!

Phản hồi