|

Trung Cộng không đáng sợ

TC-Khg-dang-so-TTD

Hai cuộc chiến tranh thế giới, thứ nhất và thứ hai, gây nhiều tang tóc trong lịch sử loài người nhưng cũng để lại nhiều bài học: (1) Dù đứng trên quan điểm nào, các nhà chiến lược quân sự đều đồng ý rằng, nếu chiến tranh là chọn lựa duy nhất để bảo vệ sự sống còn của đất nước, yếu tố quyết định mà một nhà lãnh đạo phải làm là chủ động chọn thời điểm để phát động chiến tranh. (2) Chiến tranh xảy ra càng sớm càng có lợi cho các nước nhỏ vì đối với các nước nhỏ, nhanh hay chậm, trước hay sau cũng không giúp họ nhiều về kỹ thuật chiến tranh trong khi với các nước lớn một năm là thời gian dài để tăng cường khả năng quân sự. (3) Không phải chỉ nước lớn mới có quyền chọn lựa chiến tranh mà một nước nhỏ cũng có thể gây ra chiến tranh và lôi kéo các nước lớn vì quyền lợi hay vì bảo vệ quyền lợi phải tham dự vào cuộc chơi sinh tử.

Chiến tranh và quyền lợi quốc gia

Thủ tướng Anh Lord Palmerston thời Nữ Hoàng Victoria phát biểu: “Nước Anh không có đồng minh bất diệt, kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia dân tộc là bất diệt và vĩnh viễn”. Câu nói đó trở thành thước đo cho chính sách đối ngoại của mọi quốc gia.

Kinh nghiệm thành công của Mỹ khi tham gia thế chiến thứ nhất: Suốt ba năm đầu của thế chiến thứ nhất, chính sách đối ngoại của Mỹ vẫn còn bị chế ngự bởi tư tưởng cô lập kéo dài từ thời Tổng thống George Washington đến Woodrow Wilson.

Tháng Giêng 1917, Ngoại trưởng Đức Arthur Zimmermann gởi đại sứ Đức tại Mexico Heinrich von Eckhard qua ngã tòa đại sứ Đức tại Mỹ một bức điện tín, trong đó y chỉ thị Heinrich von Eckhard tiếp xúc chính phủ Mexico và yêu cầu quốc gia này tấn công Mỹ, và sau chiến tranh, các tiểu bang vốn thuộc của Mexico trước đây gồm Texas, New Mexico và Arizona sẽ được hoàn trả lại Mexico kèm theo một khoản tiền viện trợ lớn. Tổng thống Mexico Venustiano Carranza tức khắc thành lập một ủy ban để nghiên cứu nội dung và khả năng thu hồi các lãnh thổ bị mất trong chiến tranh Mỹ-Mexico như được hứa trong điện tín. Bức điện tín bị tình báo Anh đọc được, giải mã và gởi cho chính phủ Mỹ. Dân chúng Mỹ công phẫn và chính sách đối ngoại của Mỹ thay đổi. Ngày 6 tháng 4, 1917 Mỹ tuyên chiến với Đức.

Kinh nghiệm thất bại của Tiệp, Anh, Pháp khi tránh né thế chiến thứ hai: Các sử gia đã, đang và sẽ tiếp tục tranh luận về quyết định của Tổng thống Tiệp Khắc Edvard Benes khi chấp nhận các điều khoản của hiệp ước Munich dù không được mời tham dự hội nghị. Nếu Tiệp Khắc đánh nhau với Đức thì Anh, Pháp, Ba Lan, Hungary, Rumani vì quyền lợi và an ninh quốc gia bị trực tiếp đe dọa cũng phải tham gia chiến đấu bên cạnh Tiệp. Đừng quên, hiệp ước bí mật giữa Hitler và Stalin chỉ được ký một tuần trước ngày Đức xâm lăng Ba Lan và trong thời gian hiệp ước Munich gần một năm trước đó, Liên Xô vẫn còn là đồng minh của Tiệp Khắc.

Trong thời điểm hiệp ước Munich, không tính 900 ngàn quân và 200 ngàn quân Anh, vào tuần lễ thứ ba của tháng Chín, 1938, Tiệp Khắc có một quân đội tiên tiến với một triệu quân bao gồm 34 sư đoàn trang bị tối tân. Tiệp có khoảng 1000 phi cơ chiến đấu đủ loại. Về tăng, Tiệp có nhiều trăm tăng hạng nặng 38 tấn trang bị đại bác 75 li với hiệu năng chiến đấu vượt xa so với tăng của Đức. Khi chiếm Tiệp vào tháng Ba 1939, Đức tịch thu 469 tăng hạng nặng, 1500 phi cơ chiến đấu, 43,500 súng máy và trên một triệu súng trường. Cho đến đầu năm 1939, Đức mới bắt đầu sản xuất loại tăng Mark IV 23 tấn trang bị 75 mm và đến tháng 9, 1939, các đơn vị tăng của Đức mới chỉ có 300 tăng loại Mark III và Mark IV. Tiệp Khắc là quốc gia đã chuẩn bị cho chiến tranh. Từ tháng Ba 1938, Thủ tướng Tiệp Milan Hodza tuyên bố Tiệp sẽ đánh trả mọi sự can thiệp quân sự từ nước ngoài. Năm 1936, 12.5% GNP dành cho quốc phòng so với 13% của Đức. Ngoài ra, các vùng núi non hiểm trở Bavarian, Saxon và Silesian dọc biên giới luôn là các phòng tuyến hữu hiệu ngăn chận bước tiến của đoàn quân Hitler. Sử gia Tiệp Jaroslav Hrbek kết luận “Việc Tiệp Khắc không đánh Đức ngay cả trong trường hợp đồng minh tây phương không ủng hộ, là một sai lầm”.

Tuy kết quả khác nhau, việc Mỹ tham gia thế chiến thứ nhất hay Anh, Pháp tránh né thế chiến thứ hai đều bị chi phối bởi quyền lợi bức thiết của quốc gia họ.

Trung Cộng không dám đơn phương phát động chiến tranh đánh Việt Nam trước cũng vì bảo vệ quyền lợi và quyền lực

Các lãnh đạo Trung Cộng từ những bài học chiến tranh thế giới nêu trên và những thất bại máu xương trong lịch sử Trung Quốc của thời bị tám nước phân thây sẽ không dám đơn phương phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam với một tầm mức quy mô như chúng đã làm vào ngày 17 tháng 2 năm 1979.

Tại sao?

Những lý do người viết đã trình bày trong loạt bài về hiểm họa Trung Cộng xin tóm tắt dưới đây:

1. Hoàn cảnh chính trị Đông Nam Á nói riêng và châu Á nói chung đã khác hẳn so với 35 năm trước. Chiến tranh giữa Trung Cộng và Việt Nam không còn là chiến tranh giữa hai nước mà là cuộc chiến tranh vùng và có khả năng cao lôi kéo cả Mỹ và Nhật vào. Kỹ thuật quân sự của Trung Cộng đã tiến khá xa so với thời kỳ chiến tranh với Việt Nam 1979 nhưng còn quá yếu so với Mỹ. Trung Quốc là một đất nước có lịch sử phân hóa và nội phản từ trong xương tủy. Là một nước lớn nhưng Trung Quốc thường không đủ khả năng bảo vệ chính mình. Đừng nói chi thời cuối đời nhà Thanh bị 8 nước Mỹ và Âu Châu cấu xé mà ngay thời nhà Tống vàng son của Trung Quốc cuối cùng rơi vào tay Mông Cổ, một nước rất nhỏ trên thảo nguyên phía Bắc. Và một lần nữa vào thế kỷ 17, khi nhà Minh, một triều đại rất mạnh về quân sự nhưng cũng không tránh bị tiêu diệt trong bàn tay của Mãn Thanh nhỏ bé.

2. Các điều kiện kinh tế toàn cầu ngày nay đã làm cho các cường quốc phụ thuộc vào nhau nhiều hơn so với 35 năm trước. Nếu có xung đột quân sự, các quốc gia dân chủ dù thắng hay bại vẫn có cơ hội phục hồi nhưng Trung Cộng sẽ tiêu vong. Hơn ai hết, giới lãnh đạo Trung Cộng biết chế độ CS như người đi trên dây, ngồi trên lưỡi dao cạo. Sự ổn định tại Trung Cộng hiện nay chỉ là sự ổn định tạm thời vì cơ chế chính trị được xây dựng trên một nền tảng bất ổn. Trong suốt 45 năm từ khi chương trình hiện đại hóa của Đặng Tiểu Bình ra đời, các thế hệ lãnh đạo Trung Cộng tập trung vào việc phát triển kinh tế để vừa thỏa mãn nhu cầu vật chất của người dân và vừa hợp thức hóa vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản. Tuy nhiên, hàng hóa của Trung Cộng xuất cảng phần lớn là hàng hóa tiêu dùng và đây cũng là những loại sản phẩm mà quốc gia nào cũng có thể sản xuất được. Ngoài ra, các vấn đề môi sinh, ô nhiễm, khan hiếm năng lượng đang là những mối đe dọa trầm trọng và ảnh hưởng lớn đến cán cân thương mại cũng như phương tiện nuôi dưỡng cho bộ máy chiến tranh ở tầm mức thế giới hay khu vực.

3. Trung Cộng một đất nước hơn một tỉ dân, với hàng trăm chủng tộc, sắc dân, giọng nói, các khu tự trị. Nhiều vùng tự trị chỉ chờ cơ hội để đòi độc lập. Quân đội dù có đông đảo và tàn bạo bao nhiêu cũng không thể ngăn chận hơn một tỉ người cùng có một phản ứng tiêu cực giống nhau. Các cuộc biểu tình ở Tân Cương cho thấy không nhất thiết phải có một tổ chức quy mô nhưng chỉ cần một tin ngắn được phát ra đúng lúc và đúng chỗ cũng có thể tạo nên một biến cố lớn và khi đó, bom nguyên tử, hỏa tiễn, chiến hạm đều trở thành vô dụng. Với sự phân cách về địa lý và dị biệt về chủng tộc, sẽ không có một hình thức cách mạng nhung, cách mạng da cam, da vàng nào dành cho Trung Cộng mà chỉ là cách mạng máu. Cách giải quyết dùng xe tăng, đại pháo bắng thẳng vào những thanh niên tay trắng tại Thiên An Môn của Đặng Tiểu Bình đối với phần lớn nhân loại là dã man nhưng lại phù hợp với truyền thống Trung Quốc. Biến cố Thiên An Môn đã qua hơn 25 năm nhưng vẫn là mối ám ảnh thường xuyên trong giấc ngủ của các lãnh đạo CSTQ bởi vì đảng chỉ dập tắt ngọn lửa trên quảng trường Thiên An Môn nhưng không dập tắt được ngọn lửa chống đối trong lòng người luôn âm ỉ.

4. Trung Cộng đang bị bao vây. Hầu hết các quốc gia dân chủ trong vùng từ Ấn Độ đến Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn, Thái Lan, tuy mức độ khác nhau nhưng đều là các quốc gia đang có những mâu thuẫn căn bản với Trung Cộng, không những về quyền lợi kinh tế mà cả chế độ chính trị. Vì lý do kinh tế, họ có thể hòa hoãn hay ngay cả thân thiện với Trung Cộng nhưng khi chiến tranh bùng nổ, không một quốc gia nào sẽ chọn đứng về phía Trung Cộng. Tuy phụ thuộc nhau vào nhau về mặt kinh tế không có nghĩa là các chính quyền Mỹ không xem Trung Cộng là đối thủ nguy hiểm trong tương lai gần và không có nghĩa Mỹ ngồi yên để nhìn bàn tay tham vọng của Trung Cộng vươn xa toàn thế giới. Từ thập niên 1990 đến nay, Trung Cộng luôn chống đối mọi sự liên minh theo dạng “khối quân sự” ám chỉ sự liên kết giữa Mỹ và các nước Đông Á cũng như sự có mặt của quân đội Mỹ tại Nhật Bản, Nam Hàn và mới đây tại Trung Á. Để đối phó lại các liên minh quân sự khối, Trung Cộng cố gắng phát triển mối quan hệ đa phương với Nga và các quốc gia nhỏ khác vùng Trung Á như Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Uzbekistan qua Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO), tuy nhiên các liên minh này chưa phải là đối trọng của các khối thân Mỹ.

5. Chính sách của Trung Cộng đối với CSVN là vừa lấn chiếm, vừa đe dọa nhưng cũng vừa bảo vệ cơ chế CS. Mặc dù không công khai tuyên bố, giới lãnh đạo CSTQ cũng biết hiện nay chỉ còn năm quốc gia theo một loại chủ nghĩa mà giáo sư sử học Roderick Macfarquhar, thuộc đại học Harvard, gọi là chủ nghĩa Lê Nin không có Mác, tức một nhà nước chuyên chính sắc máu nhưng không còn dựa trên nền tảng triết lý duy vật. Hai cơ chế chính trị CSTQ và CSVN có một mối quan hệ hữu cơ mật thiết với các yếu tố tương quan và phụ thuộc vào nhau. Sự lệ thuộc về chính trị của Việt Nam vào Trung Cộng không chỉ giúp để giữ an toàn phòng tuyến phía nam mà còn tránh sự sụp đổ dây chuyền trong trường hợp cách mạng dân chủ tại Việt Nam diễn ra trước. Giới lãnh đạo CSVN không có vị trí độc lập về chính sách đối ngoại. Mọi chủ trương, chính sách trước khi đưa ra đều phải đo lường phản ứng từ phía Trung Cộng.

Chính sách đối ngoại kiểu chuột đồng của Trung Cộng hiện nay

Trung Cộng theo đuổi chính sách đối ngoại như cách loài chuột đồng tàn phá mùa màng. Chúng tàn phá cả cánh đồng Việt Nam bằng cách gặm nhấm từng bụi lúa. Như đã và đang áp dụng ngay từ khi chiến tranh Việt Nam chưa chấm dứt qua các sự kiện dời cột mốc biên giới, Trung Cộng không đánh chiếm mà chỉ từ từ gặm nhắm dần mòn lãnh thổ và lành hải Việt Nam. Một mặt chúng lớn tiếng với quốc tế là luôn theo đuổi chính sách “hòa bình” và “ổn định” nhưng mặt khác lấn chiếm từng thước đất, từng bãi san hô, từng hòn đảo nhỏ trên biển Đông, đặt những giàn khoan trong thềm lục địa Việt Nam. Những hành vi ăn cắp vặt này không đủ va chạm quyền lợi nặng đến mức các cường quốc phải đặt vấn đề và các biến cố do chúng gây ra không đủ tác hại an ninh khu vực đến mức quốc tế phải quan tâm.

Trung Cộng làm vậy, một phần vì chúng đi guốc trong bụng các lãnh đạo CSVN. Ngoài các tuyên ngôn, tuyên cáo mang nội dung giống hệt từ sau chiến tranh biên giới đến nay, lãnh đạo CSVN không có một hành động nào cụ thể để bảo vệ lãnh thổ Việt Nam. Những lời phản đối rỗng của Lê Hải Bình không gây một tác hại gì và mũi khoan của HD-981 vẫn tiếp tục ghim sâu vào lòng biển Việt Nam. Các thế hệ lãnh đạo CSVN che giấu sự phụ thuộc, sự sợ hãi chiến tranh với Trung Cộng, tham vọng quyền lực và quyền lợi trong khẩu hiệu “hòa bình và ổn định” mà quên một điều Trung Cộng ngại chiến tranh hơn bất cứ một quốc gia nào trong vùng.

Đại đa số nhân loại không muốn chiến tranh, nhất là Việt Nam một dân tộc đã chịu đựng quá nhiều đau thương mất mát vì chiến tranh lại càng không muốn chiến tranh. Thế nhưng, nếu chiến tranh phải đến lần nữa trên đất nước Việt Nam hãy đến càng sớm càng tốt, hãy đến khi Trung Cộng còn yếu, hãy đến khi quyền lợi các cường quốc bị va chạm và buộc phải tham gia can thiệp. Trung Cộng không có gì đáng sợ mà chỉ sợ lòng yêu nước trong mỗi người Việt Nam chưa đủ độ sục sôi.

© Trần Trung Đạo

31 Phản hồi cho “Trung Cộng không đáng sợ”

  1. UncleFox says:

    Tôi nghĩ nhiều Cụ không “nắm bắt” hết ý nghĩa bài viết rồi chế nhạo tác giả . Thực ra thằng Tầu khựa cũng chẳng có gì đáng sợ . Hãy nhìn lại lịch sử hiện đại, khi những binh đoàn Liên Sô được trang bị vũ khí tối tân nhất mà cũng phải nhục nhã rút ra khỏi Afghanistan thì biết . Mà dân Việt Nam so với dân Afghan đâu có kém về sự thiện chiến và anh dũng .
    Cái ĐÁNG SỢ nhất cho tình hình đất nước hiện nay không phải là THẾ GIẶC, mà là LÒNG DÂN . Tâm lý người trong nước là kiếm tiền thật nhanh và thật nhiều bằng mọi cách . Sau bao nhiêu lần bị ăn những quả lừa vĩ đại, chẳng mấy ai còn muốn hy sinh cho cái đảng Cộng Phỉ chó má nữa ! Hoạ mất nước nằm ở chỗ đấy quý Cụ ạ !

    • Hoàn toàn đồng ý với uncle Fox về nhận định trên , đúng vậy nhiều cụ không đọc kỹ bài viết hoặc đọc mà hiểu sai ý của tác giả nên có những comment không giống ai . Điều bi thảm cho VN hiện nay không phải là Thế Giặc mà là Lòng Dân . Tầu không có gì đặc biệt và đáng sợ đó là một dân tộc chỉ giỏi ăn cắp và bắt chước …kỹ nghệ chế tạo vũ khí chiến tranh của Tầu so với tây phương là con số o to tướng …cho tới giờ này vẫn phải nhập cảng công nghệ cao của Tây Phương, nếu chiến tranh xảy ra Tầu sẽ phải chi một ngân khoảng rất lớn cho vấn đề này . Tập trận với đạn mã tử khác xa với tiếng nổ của đạn thật trên chiến trường , những hình ảnh hào nhoáng của các dàn họa tiễn, máy bay, tầu chiến…quân lính với quân phục hoa lá cành trên các trang mạng của quân đội Trung Quốc …có bảo đảm được sự thiện chiến hay không là chuyện khác . Khi mà bạn nằm đối diện vài trăm họng súng cá nhân với tiếng nổ của cả ngàn quả đại pháo và tiếng gầm thét của phản lực cỏ oanh tạc ..xung quanh là những xác chết không toàn thây của đồng đội ,tiếng rên rỉ của thương binh , những cảnh này ngay cả dưới địa ngục cũng không có …với dân Việt vì sự sống còn của tổ quốc và không còn đường lùi họ ” đã” và sẽ vượt qua nhưng còn đoàn quân ” con một” xâm lăng sẽ là ?? ?
      Tác giả TTĐ có những bài viết rất có giá trị vì ông dựa trên những tài liệu lịch sử và nhiên cứu lịch sử rất kỹ ….

  2. NTS says:

    PHẢI CHĂNG SẼ CÓ MỘT ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN BIỂN KHÔNG BÁO TRƯỚC

    NTS

    Tin từ trang Đơn vị Tác chiến điện tử Cho BIẾT: 2 tàu Cảnh sát biển của VN bị tàu TQ đâm húc mạnh gây hư hỏng đã được kéo về Đà Nẵng sữa chữa. Thay cho 2 tàu bị hư hỏng, ngày 8/5 tàu CSB-8001 – tàu CBS hiện đại và lớn nhất của CBS Việt Nam (Vietnam Coast Guard ) đã có mặt tại hiện trường. Ngoài ra, tàu tên lửa Đinh Tiên Hoàng và Lý Thái Tổ của vùng 3 đã tiến vào tầm bắn. Các đơn vị trong kế hoạch phòng thủ đã chuyển trạng thái sẵn sàng chiến đấu. Radar đã được bật , máy bay Su MK và Mig 29 đã cất cánh và duy trì độ cao ở các khu vực tập kết.

    Một nguồn tin khác cho biết, 15h chiều hôm qua, tàu ngầm Hà Nội và Thành Phố Hồ Chí Minh đã đuợc lệnh xuất phát từ cảng Cam Ranh. Lính tàu ngầm đang họp để nghe phổ biến phương án tác chiến đã được lệnh thẳng tiến lên đường làm nhiệm vụ đặc biệt.

    Các tàu chiến Mỹ đang tham gia cuộc diễn tập quân sự thường niên mang tên Balikatan tại nhiều khu vực ở Philippines, cũng đã được Việt Nam cho phép vào vùng lãnh hải của Viêt Nam để… quan sát.

    Dự đoán, sau vài ngày nữa, nếu nỗ lực ngoại giao, đẩy đuổi không hiệu quả tình hình sẽ xấu đi nghiêm trọng hơn.

    Phải chăng, lúc đó sẽ có một trận Điện Biên Phủ khác? Trận Điên Biên Phủ trên Biển Đông.

    • CS láo lường bịp dân says:

      Nguyễn Khải -đại tá, đại biểu quốc hội CSVN, phó chủ tịch hội nhà văn CS: Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợ…

      Nhà văn Nguyên Ngọc : Tôi cho rằng căn bệnh nặng nhất, chí tử nhất, toàn diện nhất của xã hội ta hiện nay là bệnh giả dối.

  3. Trần Quang Thái says:

    Nghĩ như ông Trần Trung Đạo “Trung Cộng không đáng sợ”, vậy bà con đừng có lo gì hết, cứ vui vẻ ăn chơi, nhậu say tí bỉ, cứ để cho nhà nước “no” là xong tất cả?

  4. Bùi Lễ says:

    Ý mổi người mổi khác . Mà tui cũng nghĩ thế, Tàu không đáng sợ :-)) vì những lần
    Bắc thuộc đã bị tổ tiên dân VN đánh tan . Mãi đến đời Việt cộng thì mới thấy chuyện “lạ”

    Tàu đáng sợ hay không tôi không dám bàn nhưng với tôi, kẻ đáng sợ nhất cho đất
    nước Vietnam là đám việt cộng .

    Còn Tàu mặc dù là “đông” nhưng tôi nghĩ 95% tụi Tàu không muốn trực tiếp tham chiến/
    đánh nhau nếu có xảy ra, còn đông dân thì có anh “việt kiều” ở sát nách giúp chứa them
    một số dân Tàu :-))

    Túm lại, việt cộng là những kẻ đáng sợ nhất cho đất nước Việt Nam

  5. Minh Đức says:

    Nếu so sánh tương quan giữa Trung Quốc và khối Mỹ, gồm Mỹ và các nước Nhật, Nam Hàn, Phillipines thì Trung Quốc có thể gọi là không đáng sợ. Nhưng cái khối của Mỹ lại không gồm Việt Nam trong đó. Mỹ đã nhiều lần khẳng định sẽ dùng vũ lực bênh Nhật, Nam Hàn, Phillipines khi xảy ra đánh nhau với Trung Quốc nhưng chưa bao giờ nói là sẽ bênh Việt Nam. Tổng Thống Obama đi Á Châu 2 lần nhưng không lần nào ghé Việt Nam.

    Quyền lợi của Mỹ ở Việt Nam rất ít so với khối lượng Mỹ kinh doanh với Nhật và Nam Hàn. Chẳng những thế, công ty Mỹ đấu thầu tại Việt Nam thường bị thua, Việt Nam giao cho nhà thầu Trung Quốc. Mỹ chẳng tha thiết gì bênh Việt Nam là thế. Còn CSVN thì đã không cố gắng giữ sự độc lập tự chủ với Trung Quốc mà lại còn quan hệ buôn bán, nhờ vả chằng chịt với Trung Quốc, ưu đãi Trung Quốc hơn các nước khác. Có lẽ Mỹ biết Việt Nam có quan hệ chặt chẽ với Trung Quốc ra sao, biết còn hơn dân Việt Nam biết. Biết thế rồi Mỹ dại gì mà chống Trung Quốc hộ Việt Nam!

Phản hồi