|

Một lý giải trần trụi và cay đắng về chuyến đi Mỹ của ông Quang Nghị

bi-thu-thanh-uy-ha-noi-pham-quang-nghi-tham-hoa-ky 2

Đọc những điều lí giải khá rộng dài cao xa việc đi Mĩ thay ông ngoại trưởng Phạm Bình Minh của ông Phạm Quang Nghị, một trong mười sáu ông Vua tập thể đương trên ngai vàng trong triều đình cộng sản Việt Nam, tôi thấy những lí giải đó đều chưa thỏa đáng, chưa tới. Theo tôi, sự việc đơn giản, trần trụi và cay đắng hơn rất nhiều những lời lí giải trời biển.

China ngạo ngược đưa núi sắt thép nghễu nghện được gọi là giàn khoan cùng cả một thê đội đông đúc tàu quân sự và tàu dân sự vào vùng biển Việt Nam không phải chỉ thách thức Việt Nam mà thách thức luật pháp, thách thức công lí cả thế giới, thách thức lương tri cả loài người. Trước hành xử lục lâm thảo khấu giữa trời xanh biển rộng đó, những nước có trách nhiệm với trật tự an ninh thế giới không thể làm ngơ. Nước Mĩ liền cho ngoại trưởng John Kerry đánh tiếng mời người đồng cấp Việt Nam sang Mĩ. Lời mời của Ngoại trưởng Mĩ đối với Ngọai trưởng Việt Nam là chiếc phao cứu sinh nước Mĩ ném ra cho lãnh đạo nhà nước Việt Nam khi lãnh đạo nhà nước Việt Nam đang sặc sụa, chới với trước những con sóng vùi dập do cái giàn khoan và đoàn tàu cướp biển tạo ra.

Nhà chức trách Việt Nam sang Mĩ để cùng nhà chức trách Mĩ nhìn nhận hành vi cướp biển của China là điều China tối kị, sợ như đỉa sợ vôi. Đường dây nóng giữa lãnh đạo cấp cao hai nước Việt Nam – China được thiết lập từ thời ông thợ rừng họ Nông ở Na Rì, Bắc Cạn làm thủ lĩnh đảng Cộng sản Việt Nam liền được sử dụng để chặn đứng chuyến đi Mĩ của ngoại trưởng Phạm Bình Minh, chặn đứng cuộc gặp John Kerry – Phạm Bình Minh rất nguy hại cho China.

Chỉ là hãng thông tấn của nhà nước China còn dám hỗn xược lên giọng bề trên đe nẹt lãnh đạo nhà nước cộng sản Việt Nam: Không được đánh giá thấp sự liều lĩnh của China trong việc quyết giữ bằng được hai quần đảo ăn cướp Hoàng Sa và Trường Sa. Không được mang chứng cứ lịch sử về chủ quyền của Việt Nam với hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa ra tố cáo sự ăn cướp của China, tức là không được kiện sự ăn cướp của China ra tòa án quốc tế. Không được liên minh với các nước chống lại sự ăn cướp của China. Không được đánh tháo khỏi sự ràng buộc của China từ khi được China cho bình thường hóa quan hệ hai nước. Một hãng thông tấn China còn lên giọng cha chú với lãnh đạo nhà nước Việt Nam được thì kẻ đầy quyền uy như Tổng bí thư Tập Cận Bình khinh khỉnh chỉ thị cho bí thư đảng bộ An Nam Nguyễn Phú Trọng không được để Phạm Bình Minh đi Mĩ cũng là điều quá bình thường và đương nhiên.

Những cam kết của người đứng đầu đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Văn Linh kí với đảng Cộng sản China ở Thành Đô và những cam kết của những đầu đảng kế tiếp đã kí với China là những bản hợp đồng bán Độc lập của đất nước Việt Nam, bán Tự do của nhân dân Việt Nam, bán xương máu cha ông, xương máu anh hùng liệt sĩ của lịch sử Việt Nam cho China. Từ đó đất nước Việt Nam đã thành thuộc địa của China, nhà nước Việt Nam đã thành chư hầu của China thì China bảo gì cũng phải nghe. Thực tế cay đắng diễn ra hàng ngày trên đất nước Việt Nam từ khi có cái hội nghị dấm dúi, nhục nhã ở Thành Đô đã xác minh điều đó, khỏi nhắc lại ở đây.

Lệnh cho công an, tòa án Việt Nam bắt bớ, đánh đập, tù đày người dân Việt Nam khi người dân biểu tình chống China xâm lược biển đảo Việt Nam, bắn giết dân chài Việt Nam. Lệnh đó từ đâu ra nếu không phải từ đường dây nóng Bắc Kinh – Hà Nội do ông đầu đảng cộng sản Việt Nam họ Nông miệt Na Rỳ, Bắc Cạn thiết lập. Lệnh đó từ đâu ra nếu không phải từ những bản cam kết của những người đầu đảng cộng sản Việt Nam kí với China. Lệnh không cho Ngoại trưởng Phạm Bình Minh đi Mĩ tháng năm, 2014 cũng từ đó mà ra.

Chiếc phao cứu sinh đã nắm trong tay đành phải buông ra mặc cho những con sóng dữ từ giàn khoan ăn cướp xô đến vùi dập, xô đẩy. Nhưng Ngoại trưởng Phạm Bình Minh đã rục rịch chuẩn bị đi Mĩ, bàn dân thiên hạ đang lao xao bình luận, đang âm thầm ngóng trông, hi vọng chuyến đi vô cùng quan trọng, cần thiết cho Việt Nam thì chuyến đi mới bị stop lại. Chuyến đi đã có trong chương trình hoạt động đối ngoại của nhà nước Việt Nam tức là chính quyền Việt Nam đã chính thức nhận lời mời của chính quyền Mĩ, nay bỏ ngang xương, đâu có đưọc. Quan hệ với một nước lớn như Mĩ không thể luộm thuộm, tùy tiện được. Ông Ngoại trưởng Phạm Bình Minh không thể đi thì phải có người khác đi, sang gặp trực tiếp, có lời nói lại với người ta chứ. Ông quan chức chay của đảng cộng sản Việt Nam Phạm Quang Nghị đi Mĩ trong tình huống đó. Và cũng chỉ trong tình huống trớ trêu đó bộ Ngoại giao Mĩ mới chịu mời ông quan chức chay cộng sản Việt Nam.

Tại sao lại là ông quan chức cộng sản chay Phạm Quang Nghị mà không phải người khác? Sang Mĩ để cáo lỗi vì sự lỗi hẹn của ông Ngoại trưởng thì phải là người có vị trí cao hơn ông Ngoại trưởng. Vị trí cao hơn đó là thành viên Vua tập thể. Nếu có ẩn ý gì thêm trong chuyến đi Tây của ông thành viên Vua tập thể thì lúc này mới đặt ra. Chuyến đi cũng là dịp PR hình ảnh, PR tên tuổi cho một quan chức cộng sản chay có tiềm năng, một ngôi sao sắp tới của đảng cộng sản Việt Nam.

Đi sứ với danh nghĩa quốc gia thì chức Bí thư thành ủy Hà Nội, trưởng đoàn Quốc hội Hà Nội không còn giá trị nữa, không thể xài đến. Vì thế những điều ông Nghị nói ở Mĩ với những người đối thoại đều phải với tư cách quốc gia: Quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước. Khuyến khích các cuộc đối thoại và trao đổi giữa các cơ quan đảng của hai nước. Mở rộng thị trường cho hàng hóa do Việt Nam sản xuất. Hạ rào cản thương mại. Khuyến khích đầu tư vào Việt Nam. Đề nghị Mĩ công nhận kinh tế Việt Nam là kinh tế thị trường.  .  . Nhưng nói chỉ để có chuyện mà nói thôi.

Chỉ có một chuyện mới: Khuyến khích các cuộc đối thoại và trao đổi giữa các cơ quan đảng hai nước. Mới nhưng chỉ nói thoáng qua, nói cho có chuyện, không phải là mục đích của chuyến đi. Còn các chuyện khác đều là chuyện cũ, quá cũ, nhiều người đã nói mãi rồi. Không thể vì những chuyện thường ngày quá cũ đó mà ông thành viên Vua tập thể Phạm Quang Nghị phải có chuyến đi sứ sang Mĩ bất thường, đột ngột, khá âm thầm vì thiếu chính danh. Tóm lại, thành viên Vua tập thể Phạm Quang Nghị đi Mĩ chỉ để nói Mĩ cảm phiền cho Ngoại trưởng Phạm Bình Minh không thể đến Mĩ được theo lời mời của Mĩ mà thôi.

© Đàn Chim Việt

17 Phản hồi cho “Một lý giải trần trụi và cay đắng về chuyến đi Mỹ của ông Quang Nghị”

  1. Dâm TiêN says:

    Tác giả Phạm Đình Trọng nhận xét như sau:

    “…để chặn đứng chuyến đi Mĩ của ngoại trưởng Phạm Bình Minh, chặn đứng cuộc gặp
    John Kerry – Phạm Bình Minh rất nguy hại cho China.”

    DâM TiêN góp ý như sau : Tại những khu vực khác thì không rõ hẳn, nhưng khu vực
    Đông Dương đã là mối tranh chấp giữa Mỹ Hoa, nay trở thành một hồ sơ chung của họ.

    Do đó, Trung Quốc không ngăn chặn chuyến đi Mỹ của Thứ trường Phạm Bình Minh
    Nên biết rằng, Hành Pháp của CSVN hầu như đã tách rời khỏi đảng trong những vấn
    đề bang giao quốc tế. Đảng, chỉ còn…bát nạt dân và chia chác trong nội bộ thôi.

    Rồi hãy xem, khi Nghị…tiu nghỉu trở về, thái độ của nhóm bảo thủ có bớt ồn ào đi
    không. Có một lời nhẹ nhàng cho Nghị và cho cánh Bắc Kỳ: Đừng lộn xộn nữa, nghe!

  2. DâM TiêN says:

    Nghị Bắc Kỳ đến Mỹ. Chẳng biết có đồng hương Thái Hà /Hà nội
    hay Đồng Chiêm nào hay tin, mà ra cho nó xơi … không.

    Có tin đoán mò…rằng thì và là mà…Nghị lên thay kẻ thù X đấy!

    Sau phen này, thử xem Trọng Lú còn chu mỏ chuột …tiến lên xã
    hội chủ nghẽ mù sương nũa hay thôi …

  3. Tovanlai says:

    Tốn tiền thuế của dân đưa mấy con khỉ nầy đi Mỹ múa may quay cuồng, làm việc ruồi bu c. ngựa. Cái cớ cho bọn chúng dùng tiền thuế dân đi chơi bời. Đúng là lũ lãnh đạo không óc, xin lỗi có mầu óc nhưng không phải là óc mà là c.

  4. TT says:

    Đối với bọn đảng viên đảng CSVN thì tên Nghị ( Ngọ?) này có thứ hạng cao trong đảng, nhưng đối với các nước tự do như Nhật, Nam Hàn, Âu Châu, hay Mỹ Châu ( trừ Cu Ba) thì Nghị là tên vô danh tiểu tốt! Vì vậy việc sang Hoa Kỳ là việc làm không thông minh của đảng CSVN!

Phản hồi