|

Hoàng Cơ Định: Last Days in Vietnam

ldiv_film_landing-date

Đây là một cuốn phim tôi đã xem 2 lần, khen hay và dự trù sẽ có một bài nhận định ngắn nói rõ hay  ở những điểm nào. Nhưng trước khi tôi thực hiện ý định thì nhận được bài bình luận của một cây viết gạo cội, đó là nhà văn Giao Chỉ. Ông chê cuốn phim một cách tàn mạt, gọi đó là “Một phim chết tiệt” và còn chuyển dịch tựa đề “Last Days in ViêtNam” thành “Sự Phản Bội Cuối Cùng”.

Thông thường, một cuốn phim được người này khen, người khác chê cũng chẳng có gì lạ, nhưng khi người có cái nhìn hoàn toàn đối nghịch với mình lại là nhà văn Giao Chỉ, là một cựu sĩ quan cấp Tá của quân lực VNCH và cũng là một trong số những nhân vật lãnh đạo cộng đồng người Việt tỵ nạn CS từ nhiều năm qua, quan điểm của ông xem ra không chỉ là ý kiến cá nhân mà phản ảnh lối nhìn của một số người khác trong cộng đồng người Việt hải ngoại. Tôi thấy bài viết dự trù không nên chỉ giới hạn vào cuốn phim mà cần có phần đối thoại với quan điểm mà Giao Chỉ đại diện, mong vấn đề được nhận định rộng rãi và khách quan hơn.

Mở đầu bài viết của ông, Giao Chỉ cho rằng:

“Thông điệp chính của cuốn phim là gì? Trình bầy sự hoảng loạn của quân dân VNCH và sự bình tĩnh tận tâm của Mỹ cứu vớt người Việt Nam vào ngày cuối cùng. Hoa Kỳ muốn nói rằng họ đã nỗ lực, nhưng rất ân hận là vào giờ chót phải bỏ rơi vào khoảng… 400 người.”

Cá nhân tôi và chắc còn nhiều bạn đã coi phim không đồng ý với cảm nghĩ này. Vào thời điểm cuối tháng 4/75, sự hoảng loạn của quân dân VNCH là điều dĩ nhiên, nếu cuốn phim không có những hình ảnh này thì là điều vô lý. Nhưng bảo là người làm phim muốn phô diễn sự bình tĩnh của Hoa Kỳ bên cạnh tình trạng hoảng loạn này thì không đúng. Rõ ràng phim cũng nêu ra tình trạng luống cuống của phía Hoa Kỳ. Chính cái nhìn sai lạc khởi đầu này đã làm cho Giao Chỉ, và những ai cùng chung tâm trạng với ông, không còn khách quan trong các nhận định kế tiếp.

Những ai đã trải qua những ngày cuối tháng 4/1975 tại Miền Nam VN, không riêng gì Giao Chỉ, đều không khỏi sót sa trước cảnh mất nước và tuyệt vọng của của đồng bào , và của chính mình. Trong cương vị một sĩ quan cao cấp, một nhà trí thức trong xã hội Miền Nam VN thời đó, nỗi đau đớn của GC tất nhiêu sâu đậm hơn những đồng bào không ở vị trí quan trọng như ông trong guồng máy quân đội và chính quyền của VNCH. Vào lúc đó, người VN có chút hiểu biết đều không tránh khỏi căm hận đối với Hoa Kỳ. Làm sao không căm hận khi những người bạn đồng minh từng cùng sống chết với mình trong cuộc chiến chống cộng trước đó không lâu, nay thản nhiên chấm dứt mọi hỗ trợ sinh tử cho cuộc tranh đấu tự vệ của VNCH.

Ở một đoạn khác, Giao Chỉ cũng vẫn  có cái nhìn thiên lệch và nhiều cảm tính, đã viết:

“Phim đã chẳng ra làm sao, tài tử bình luận chính lại là Kissinger đóng vai nhà chính khách nhân đạo, thương yêu Việt Nam hết sức. Ông muốn cứu thêm mà ngoài khả năng.”

Cá nhân tôi, và chắc hẳn nhiều khán giả khác, đã không để ý tới đoạn xuất hiện của Kissinger. Vai trò của Kissinger rất mờ nhạt trong cuốn phim này, người coi quan tâm và nhớ tới nhiều nhân vật khác hơn là Kissinger. Nhưng Giao Chỉ, và nhiều bạn lớn tuổi của tôi, thì không “thương” được Kissinger, và dầu xuất hiện ít cũng là … quá nhiều.

Khi phim Last Days in Viêtnam được phổ biến tại quốc nội, qua thông tin tôi nhận được, thì nhiều đồng bào lớn tuổi sống tại Miền Nam đã có ít nhiều hiểu biết trước 30/4/1975 đều coi phim với tình cảm ray rứt… Coi mà rơi nước mắt, có người không dám coi hết cuốn phim… Đối với đồng bào sống tại Miền Bắc và những ai sinh ra sau 1975, tôi chưa biết được cảm nghĩ của họ ra sao. Còn với đồng bào hải ngoại, trong số lớn tuổi, nhiều người cũng có cái nhìn và phản ứng rất giống nhà văn Giao Chỉ. Điều này có thể thông cảm nhưng không thể chấp nhận. Tôi thấy việc chê bai phim Last Days in VietNam theo cách của Giao Chỉ là một việc làm không công bằng và không đúng.

Bà Rory Kennedy  đã thực hiện cuốn phim trong mục đích của Bà. Đây là cuốn phim diễn lại những ngày cuối của những người Mỹ và trên 100 ngàn người dân Việt Miền Nam khi họ tìm cách thoát khỏi VN trước làn sóng xâm lăng của CS Bắc Việt.

Các hình ảnh về sự xụp đổ của VNCH là những dữ kiện lịch sử đau lòng đã được trình bầy trên báo chí suốt trong mấy chục năm qua, người làm phim không có ý xấu ngụy tạo hay bôi đen phía người Việt chống cộng. Các dữ kiện trình bầy trong phim thể hiện nguyên tắc quân bình của truyền thông Hoa Kỳ: Người Mỹ đã vượt nhiều khó khăn, giúp di tản được một số đông người Việt đi tỵ nạn nhưng đã bỏ rơi hơn 420 người ở lại Toà Đại sứ. Họ đã giữ được lời hứa với một số người những đã phải nói dối một số người khác. Phim có bênh vực phía người Mỹ nhưng không bênh một cách lộ liễu. Nay nếu chỉ nhìn vào con số 420 người bị bỏ rơi, rồi còn quảng diễn thêm thì chỉ là thể hiện thái độ giận hờn thuần tình cảm.  Chỉ nên trách nhà làm phim nếu có những hình ảnh nguỵ tạo hay sai lạc, không nên trách sao không có cảnh này hay chi tiết kia vì đó chỉ là ý kiến chủ quan của người coi, không có cùng mục đích và sự hiểu biết như người thực hiện phim.

Cuốn phim Last Days in Vietnam có trọng điểm là nói lên nỗ lực của Hoa Kỳ để di tản tối đa số người VN đang tìm mọi cách để thoát khỏi vòng vây ngày càng thắt chặt của quân đội CS Bắc Việt. Sự việc trong số cả ngàn người Việt đã tràn vào Toà Đại Sứ Mỹ có 420 người bị bỏ rơi lại là một sự thật nghẹt thở nhưng chắc chắn chẳng thể tránh được. Trong khi đó, sự kiện có hàng trăm chuyến trực thăng di chuyển người trong những điều kiện ngặt nghèo mà không một tai nạn nào xẩy ra cũng là một thành quả kỹ thuật đáng khâm phục. Rồi đoàn tầu di tản gần một trăm chiếc với khối người đông như kiến đã vượt biển đến được Phi Luật Tân rồi được chuyển nhanh chóng tới các trung tâm tạm cư cũng phải nhờ sự nỗ lực của nhiều người có khả năng và thiện chí.

Trong khung cảnh cả VNCH và Hoa Kỳ đều thất trận vào tháng 4/1975, đắng cay và oán hận lẫn nhau là phản ứng tự nhiên, nhưng tiếp tục trách cứ nhiều thập niên sau đó, nhất là với thành phần đã được định cư  tại Hoa Kỳ, thì không công bằng và vô ích. Nay, khi có người làm phim tìm cách soi rọi vài điểm son trong hoàn cảnh cuộc thất bại chung đó thì là việc làm tốt, chẳng nên lên án.

Trở lại với mục tiêu chính của bài viết này là nhận định về cuốn phim và nhân đó nhìn qua bối cảnh lịch sử của VN, Hoa Kỳ và Thế giới vào năm 1975. Cuốn phim là một biệt lệ trong số những tài liệu lên án Mỹ trong những thập niên qua. Về phía người Việt, nếu chỉ nhìn đơn thuần là “phản bội đồng minh” thì là đã phủ nhận nhu cầu chính trị mà Hoa Kỳ cần có vào thời điểm bấy giờ. Không thể nào đòi hỏi hay chờ đợi chính quyền Mỹ phải đặt quyền lợi của đồng minh VNCH lên trước quyền lợi hay nhu cầu của chính Hoa Kỳ.

Vào đầu thập niên 70, đối diện với áp lực quân sự của Liên Xô, phong trào phản chiến do khối Cộng chủ động và tình hình ở Trung Đông, tách rời thế đồng minh của Liên Xô và Trung Cộng là nhu cầu chiến lược của Mỹ lúc bấy giờ, việc tìm cách “bắt tay” với Trung cộng rõ ràng là lợi ích to lớn về phía Mỹ, chưa kể là chuyện tách rời thế liên kết Nga Xô – Trung cộng cũng đồng thời làm giảm đi sự hậu thuẫn của TC đối với VC. Cho nên Hiệp định Paris nhằm chấm dứt chiến tranh và triệt thoái quân đội Mỹ khỏi VN là một thành công ngoại giao to lớn của Mỹ, cho phép Mỹ thoát khỏi thế bế tắc tại VN. Bảo rằng Hiệp định Paris là văn kiện thất trận của Mỹ (chính quyền Nixon) và VNCH  e rằng không chính xác. VNCH và Mỹ chỉ thật sự thất bại vì tình hình chính trị nội bộ của Mỹ với biến cố Watergate, vị trí toàn cầu của nước Mỹ không còn như cũ khi TT Nixon thoái vị, thay thế bởi nước Mỹ với TT Ford. Khi Nixon bị truất phế thì hậu thuẫn to lớn của VNCH không còn nữa và hiển nhiên là cuộc tổng tấn công của CS BV là hậu quả tất nhiên của Watergate.

Dư luận về phía cựu chính giới VNCH đặc biệt lên án ngoại trưởng Hoa Kỳ Henry Kissinger, thậm chí còn cho rằng phim Last Days in VN là một cố gắng bào chữa cho Kissinger xem ra không thuyết phục. Có thể nói trong hoàn cảnh thế giới vào đầu 1970, bất cứ người phụ trách ngoại giao nào của Hoa Kỳ cũng có chọn lựa không khác Kissinger là bao.

Xin gửi bạn đọc một Youtube về tình hình Việt Nam vào năm 1973 và nguyên nhân dẫn tới thất bại năm 1975.

https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=7hqYGHZCJwk

Sau cùng, nhìn vào nhu cầu chính trị của năm 2015, thì một cuốn phim nói lên khía cạnh tốt của người Mỹ trong tương quan Mỹ Việt sẽ có lợi cho “phía chúng ta” hơn. Cảm tình của quần chúng Việt Nam đối với Mỹ là yếu tố khiến Việt Nam, dầu còn là dước chế độ Việt Cộng, bớt bị cuốn hút vào vòng chi phối bởi Trung Cộng. Một chế độ Cộng Sản VN gần với Mỹ sẽ dễ được chuyển hóa hơn là nếu chế độ đó bám chặt lấy quan thầy Trung Cộng. Những thái độ “hận Mỹ” và chống đối “hợp tác giữa Mỹ và CSVN” chỉ là để giải toả những ẩn ức trong quá khứ và có tác dụng tiêu cực trong hiện tại.

Tóm lại phim “LastDays in Vietnam” là một phim tài liệu tương đối khách quan và đầy đủ mô tả tình trạng bi đát của những ngày cuối cùng trước khi Sài Gòn thất thủ bởi cuộc tấn công của quân CS Bắc Việt. Phim không mô tả tình trạng của chế độ VNCH vào những ngày này mà nhắm tường thuật vụ đào thoát của hàng trăm ngàn người Việt tìm cách bỏ nước ra đi trước khi Việt cộng tràn tới.

Giới trẻ VN ở trong và ngoài nước nên coi phim này để biết giá trị của Tự Do và trang sử đau thương của VN vào tháng 4 năm 1975.

© Hoàng Cơ Định

[email protected]

84 Phản hồi cho “Hoàng Cơ Định: Last Days in Vietnam”

  1. Thức tỉnh says:

    Không biết Việt Tân có làm được gì hay không nhưng ông Hoàng cơ Định viết những cảm tưởng trên rất có ý nghĩa . Thà rằng người tị nạn nên chấp nhận sự thật đớn đau vẫn hơn tự hào tự ái .

    Còn tương lai VN như thế nào gần như không tuỳ thuộc chính vào người Việt hải ngoại , cũng không ảnh hưởng trực tiếp vào cuộc sống hằng ngày của thành phần hải ngoại . Do đó tung hô nhau cho vui , đả kích nhau cho có lệ , chụp mủ cs cho bỏ ghét . Bốn mươi năm sau 30/4/75 đủ cho thấy cái khả năng duy nhất có thể làm được của cộng đồng người Việt hải ngoại là lên án cộng sản .

    Nếu không lên án được cọng sản cho người Việt trong nước chấp nhận , thì hãy để Mỹ lo chuyện này là tốt nhất . Nhưng Mỹ không thể đem quân vào VN như vào Iraq , thế thì cái chế độ csvn đương nhiên vẫn tiếp tục tồn tại khi người dân vn vẫn còn sợ cs , vẫn còn vô cảm , vẫn còn chấp nhận hối lộ cho cs để yên thân , để kiếm tiền , để giàu sang hưởng thụ , sống chết mặc bay !

    Nước mắt của người Việt hải ngoại bị xem như nước mắt cá sấu . Khóc cho VN nhưng chỉ nhằm phân thây xẻ thịt cs cho hả tức hả giận . Thế thì làm thế nào để thu phục được nhân tâm khi nói đến tình yêu tổ quốc vì một VN tự do dân chủ hạnh phúc ấm no . Rốt cục thù hận lại nối tiếp hận thù .

    Cộng sản đã tự huỷ cái bản chất chuyên chính vô sản để đi vào con đường kinh tế thị trường núp bóng định hướng . Đảng cs vn hôm nay chỉ mượn Mác Lê làm tượng để thờ , nên chống đcsvn phải cập nhật tin tức đàn áp bịt mồm bịt miệng nhân dân , tham nhũng hối lộ hàng ngày , chứ không cần đem những chuyện xưa rích ra để lên án , để tranh luận . Điều này chỉ tốn đầu óc , thời gian vô ích .

    Nên dùng phương tiện truyền thông internet kết nối với người Việt trong nước để phanh phui tội ác cọng sản hiện tại , vấn tốt hơn ngàn lần ngồi than khóc chưởi rủa , hận thù quá khứ .

  2. nguyẽn thiếu đũ says:

    {nmN says:
    21/02/2015 at 04:17
    Người góp ý đàng hoàng xem ra ít thôi, còn lại đầu trâu mặt ngựa nhiều}

    Cuốn phim sau 40 năm nhìn lại . Cuốn phim sinh sau nhứng phim phóng sự nói về cuộc chiến vn trước đây . Tài liêu có lẻ với những điểm then chốt thì vẫn vậy . Nhưng có cái nhìn nào khác người- Mỹ -làm -phim và cái nhìn của người vn (đỏ và xanh?).
    Và đó mói có nhiều góp ý. Nó nằm trong ý thức của mổi người .Nằm trong quan hệ cuộc chiến .Năm trong phe bên này hoặc bên kia .Phe đỏ /phe vàng /phe thắng/phe thua cuộc…và do đó mới có bài biết của nkta .Họ NK đứng trên quan điểm của người bắc kộng nhìn nhận cuộc chiến qua những bài học của miền Bắc và của tụi phản chiến hay thân cộng dạy sử viết sử Mỹ trong các trường ĐH Mỹ. HC Đinh hay TDC viết vói cái nhìn cố gắng khách quan hơn..Hay như người linh già VVLộc,nằm trong cuộc chiến vói những biến cố đầy bi ai và mang thân phận kẻ Do Thái không tổ quốc trên xứ người thì không khỏi ngậm ngùi cay đắng xem cuốn phim mà không “đù ỏa một tiếng ” sao chớ Mà Mỹ làm phim Chiến tranh vn,từ phim thời sự đến phim chuyện bỏ mất nhũng người người vn tụ do đã chiến đấu và hi sinh cho miền Nam tụ do . Nếu có là hình ảnh xấu (a shining lie) hay (heaven and earth)Nhưng tóm lạị tất cả cũng chĩ là một tác phảm điện ảnh của người Mỹ. Cố nhiên thế nào không có cái nhìn khác hẳn đi ! Mỹ vẫn là Mỹ.
    Tuy nhiên có nhiều tên như Dâm Tiên hay một vài người khác mươn cớ phản hồi bài chủ đẻ “mạt sát” tác giã vì tác giã là Việt Tân ,một đãng chống cộng.(hay mạt sát họ Hoàng cơ một cách vô cớ)Họ chẳng là cái quái quỉ gì trong dòng người TNCS/VNCH . Họ cùng đã chạy thục mạng khi VC vào tới nới . Và nếu có ai từng ở tù không án của vc sẻ nhận thấy ,họ phần lớn chĩ là kẻ nịnh bợ vc,làm ang ten tố cáo anh em và kèn cưa đẻ cố làm chiếc đủa cái trong bó đủa cho vc đẻ ý tới.Ho tỏ ra khôn ngoan luồn lach,cũng như thiếu tư cách…Nghe nói cả tướng cũng có người tố cáo cả đàn em. Nay qua Mỹ chống cộng chống luôn người QG,chống hết đẻ chứng minh ta cúng xuất chúng ! Tại sao chống Việt Tân ? Vì VT chống cộng ? Ôi người tự nhận là QG ,quân đoi vnch ,dù như Ông Tự Thú cũng sùi bọt mép chống ,khổ nổi chống cộng thì ít mà chống người QG thì nhiều !
    Tuy nhiên ,viết một câu ngu muội đầy vẻ khốn nạn như phản hồi trên thì quả cũng không đầu trâu mặt ngựa thì cũng là loại SÚC SINH !
    (ntđ)

  3. tonydo says:

    Xin thêm chút xíu kẻo ông Định bảo tôi là thầy bói,

    Hỏi, Giáo Sư Hoàng Cơ Định:
    Một:
    Thế nhỡ phim quay cái oai liệt, chiến đấu đến cùng của các chiến binh VNCH những ngày cuối đó, mà ông không coi thì sao?

    Hai:
    Thế nhỡ phim quay cái ác độc, hèn hạ của Quân Đội Nhân Dân khi xông vô Saigon thì sao?

    Thưa ông Định:
    Trong hoàn cảnh quan hệ Việt-Mỹ và sự trở lại Thái Bình Dương của TT Ô Ba Ma, bà Rory Kennedy lại ở trong gia đình chính trị “Nòi”, bà ta không thể làm hai cái chuyện đó được.

    Vì thế tôi không coi nhưng cũng đoán được.
    Tất nhiên về nghệ thuật quay và gép phim thì tùy hỷ.

    Thưa ông Định!
    Tôi con Địa Chủ, nên đói, khổ là chuyện thường.

    Là chiến binh cụ Hồ hồi đó (một người con dòng họ Hoàng Cơ cùng đơn vị đã gục ngã trước mặt tôi) đối diện với thần chết mỗi ngày, kể cả khi không ra trận (bom, pháo, B52 luôn tấn công vô Căn Cứ) tôi không sợ chết.

    Thế nhưng khi nhìn trên TV một vị tướng cảnh sát VNCH bắn một anh bộ đội miền Nam còm nhom, tay khoá chặt, tôi không bao giờ muốn nhìn hình ảnh đó nữa.

    Sự Tuyệt Đối chỉ có ở trong tình yêu thương nhân loại của Đức Chúa Trời. Những gì con người làm ra, không có giá trị vĩnh cửu.

    Không sợ khổ, nhưng tôi khóc khi thấy những cảnh đời nghèo khó.
    Không sợ chết, nhưng tôi không muốn nhìn cảnh thê lương, máu chảy, đầu rơi.

    Đó là lý do tôi đã và sẽ không coi phim “The Last Days in Vietnam”.
    Kính!

    • HN says:

      Ông Tonydo mâu thuẫn, ông không thích coi cuốn phim này thì ông góp ý tràng giang đại hải về phim này làm gì?

    • chíphèo says:

      (tonydo)
      1/a/thế nhỡ phim quay cái oai liệt, chiến đấu đến cùng của các chiến binh VNCH những ngày cuối đó, mà ông không coi thì sao?

      +++không thẻ không coi .Vì nếu không thì cũng có người coi .Như nkta hay ld đ chã hạn Và họ phê phán mạt sát viết bài đăng lên ĐCV (phư phim này vậy!). Câu chuyện các TSQ Vũng Tàu chiến đấu như người chiến sĩ dày dạn dù không có csn bộ chĩ huy ,nếu lên phim thì sao không coi ? Hay vụ 7 tướng tuẩn tiết (thành mất chết theo thành) không đáng coi ư ?

      b/Thế nhỡ phim quay cái ác độc, hèn hạ của Quân Đội Nhân Dân khi xông vô Saigon thì sao?

      ++++Cũng coi đẻ giữ lữa,đẻ biết và đẻ giữ vững lập trường chống công phỉ. Đó là bằng chứng dã man phi nhân tính của bọn nó
      mà chính mình trực tiếp nghe và tháy. Trước năm 75 ,một trí thức ở Huế theo PG chống NDD Diệm . .và cũng chẳng ưa gì các chính phủ tiếp sau. ,luôn luôn tỏ ra bất mản và chống đối.Nhưng năm 75 ,khi VC về Huế, người ta y/c Ông đi nhưng Oongta không đi vì
      có 2 người em “ngoải về” và nghĩ đơn giãn ,chĩ là tuyên truyền chớ VC dù sao cũng là người VN .đau có “ÁC”dữ vậy? Nhưng khi
      găp 2 người em,găp bon bắckộng và bon nằm vùng ,Ong ta tìm cách “thoát cộng ‘ bằng “à la ghe”…(hiên ở Mỹ)

      .
      c/Thế nhưng khi nhìn trên TV một vị tướng cảnh sát VNCH bắn một anh bộ đội miền Nam còm nhom, tay khoá chặt, tôi không bao giờ muốn nhìn hình ảnh đó nữa.

      +++Chiến tranh do bọn cs miền Bắc vi phạm hiệp định đình chiến 3 ngày tết,chúng ém quân và “tổng nổi dậy”. Ong Thêu đi vắng , Ong Kỳ ,không chức vụ và tương Loan là bạn với nhau,đã cùng các sq qlvnch điều động quân kục vnch“đuổi “VC ra khỏi SG. Khi bắt đuộc tên biệt động thành,ém quân trong nhà một vị thiếu tá đã chết cã nhà ,một vụ massacre man rợ thì vì tình bạn ,tình chiến hữu ,tình huynh đệ chi binh ,vì giận tên VC ác ôn côn đồ (ai ũng ó quyền giận như Ông )ông ta đã hành động là băn thàng biệt động đó !Đó là chuyện thường xãy ra khi hai bên đang đánh nhau.Tướng ngoài mặt trân có
      quyện ưu tiên xữ nhũng sự việc như vậy !Người chụp tâm hình ,nổi tiếng nhưng cuối cùng dã hối hận ,xin lổi trước khi ông tướng chết !Đồng chí có dịp coi “sóng đỏ” phim ghi lài cảnh thảm sát của vc khi chiếm Huế cũng như khi rút lui !? Hay một Tr/u vnch bị bắt ,bị một đồng chí của đồng chí khoét mắt không ? Hay một tr/u khác bị cưa cả 2 tay dù chĩ bị thương nhẹ ? Và sau 75 bao nhiêu người con vnch đã bị bên thắng cuộc giết không thương tiếc? “SG Tăm máu” thì không có ,vì ,theo bọn cộng chúng nói,,chết chĩ bón phân 01 lần còn sống để “bón được nhiêu lần”!

      ++++Sự Tuyệt Đối chỉ có ở trong tình yêu thương nhân loại của Đức Chúa Trời. Những gì con người làm ra, không có giá trị vĩnh cửu.
      Đi tìm sự tuyệt đói trong tôn giáo đẻ biện hộ cho những tàn ác phi nhân tính của cs cũng như đem vụ nnloan ,trường hợp đạc biệt ,đẻ nói QG và cs gióng nhau thì KHÔNG ĐÚNG Y ngay sau 75,Bão Ninh đã viết rồi !

      2/Dầu đây là hỏi Ông Đinh ,nhưng tôi máy tay ,xin mạn phép đánh vài chữ đẻ nói rằng vc tức chú nghĩa cs là ác độc phi nhân và bán nước đó đồng chí !
      Và tui tin là đồng chí thoát cộng cũng vì chẳng ƯA gì lắm cái bọn “chuyên chính vô sản” ,giã đối và phi nhân tính nên mới NHập Mỹ ,phải không ?
      Lần nữa thành thật xin lối 2 Ông,nhất là Ông Định .Dù đúng ,dù sai ,cũng xin “ăn cơm hớt” một lần !
      (cp)

      • tonydo says:

        Cám ơn đàn anh chíphèo đã chia sẻ.

        Thưa đàn anh, vấn đề ở chỗ là ông Hoàng Cơ Định, thủ lãnh của một Đảng lớn mà trong và ngoài nước nhiều người biết tiếng “kêu gọi các cháu trẻ nên xem phim này, phim The Last Days In Vietnam”.

        Trong khi chúng ta, những người Tị Nạn Cộng Sản, trong đó có ông Định, em và đàn anh dư sức biết là cuốn phim sẽ gợi lại những ngày tháng đau thương của Miền Nam nói chung và khoảng triệu người ở Hài Ngoại nói riêng.

        Em chỉ muốn hỏi ông Định là với chiều dài chống cộng dữ dội của đảng Việt Tân, nơi ông là một người lãnh đạo sao lại “bảo” các cháu nó coi cái bộ phim mà chắc chắn là có lợi cho Việt Cộng.

        Có thể chúng ta, rất nhiều người đang đành phải bó tay nhìn Việt Cộng hành hạ dân lành vì Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa, cả ba thứ đang không nằm ở phía chúng ta.

        Nhưng không có gì tồn tại muôn đời. Thế cho nên chúng ta vẫn phải giữ lửa cho thế hệ mai sau.

        Nếu muốn ngay bây giờ thì giới trẻ trong nước phải liều xông vào chúng nó mà “Húc” chứ không còn cách nào khác bác ạ.

        Giết dân lành là ác. Giết người không có luật pháp cũng là ác. Ác là ác, không có cái ác nào tốt hơn cái nào.

        Vấn đề là chúng ta không muốn nhìn thấy những cái ác đó.
        Kính đàn anh.

  4. tonydo says:

    Trọng kính Giáo Sư Hoàng Cơ Định!

    Ông là Thủ Lãnh của một Đảng chống cộng lớn.
    Đảng của qúi ông lại là một tổ chức có bề dày lịch sử thâm niên ở Mỹ và Hải Ngoại. Nó đã và đang được bà con tị nạn Cộng Sản ở bên ngoài và ngay cả chính quyền cũng như người dân trong nước quan tâm.

    Nếu bài viết của ông chỉ để điểm một cuốn phim bình thường thì tôi đã không mạo muội chia sẻ. Thế nhưng ông, người lãnh đạo một đảng chính trị, lại “khuyên các cháu trẻ trong và ngoài nước nên xem” nên tôi mới há miệng, ngỡ ngàng, viết đôi điều.

    Bà Rory Kennedy là cháu cố TT JFK, thuộc dòng họ danh giá của nước Mỹ. Để kiếm được nhiều tiền thì phim phải làm cho người Mỹ coi.
    Và với tư thế của bà, Rory Kennedy phải đưa những hình ảnh tốt đẹp, anh hùng, hết sức nhân đạo (cái mà Người Mỹ luôn có trong máu) để độc giả hài lòng.

    Tất nhiên chúng ta đều phải công nhận rằng: Chỉ có Người Mỹ mới làm được một cuộc di tản lớn như thế một cách ngoạn mục. Không Quốc Gia nào có thể làm được.

    Đây là cuốn phim tài liệu. Suốt 40 năm nay những gì xảy ra trong “Last Days” đó chắc ông và tôi đã coi, đọc quá đủ, phải không ạ?

    Cái mà chúng ta không muốn coi hay nhắc tới “Last Days” vì nó thê thảm quá sức chịu đựng của một con người bình thường.

    Vợ con tôi khoái Paris By Night, riêng tôi chỉ xuống coi đoạn Hài trong đó. Tôi thích cách nói của ông MC Nguyễn Ngọc Ngạn.

    Thế nhưng từ khi nghe ông ta kể về vợ và con bỏ mình trên biển cả ngay trước mặt người chồng, tôi luôn tránh né mỗi khi vô tình bắt gặp giọng nói của ông ta. Tôi vẫn chỉ mua thẻ V-247 của ông Ngạn để gọi về VN, nhưng không đủ can đảm để nghe ổng nói.

    Buồn thê thảm ông Định ạ.

    Vô Google đọc cảm tưởng của Người Little Saigon sau khi xem phim này ở tòa soạn báo Người Việt thì quả thật tôi đúng.
    Một số buồn, khóc bỏ về giữa chừng. Toàn thể người còn lại coi cho hết phim thì cùng một cách nghĩ như nhau:
    (Xem cuốn phim này tôi rất buồn nhiều khi tôi muốn đứng lên đi về sớm, không muốn xem nhưng mà tôi cố ở lại để xem cho hết cuốn phim. Tôi buồn cho cảnh tang thương của xứ sở nhưng mà tôi rất kính phục ông đại sứ Martin.
    -Ông Lê Tất Giao ). Một người coi phim tâm sự.

    Năm nào tới 30/4 Việt Cộng cũng tồ chức hoành tráng, dân nghỉ Lễ nhiều ngày, báo đài ra rả, ra rả ta thắng “Ngụy thua chạy tụt quần”, rồi đại thắng mùa xuân, có đảng mới có ngày nay..v.v..

    Tôi tôn trọng các suy nghĩ của mọi người. Tôi tôn trọng lời khuyên các cháu trẻ coi phim của ông. Nhưng thưa ông Định:
    Việt Cộng không tôn trọng cái đau thương, mất mát của bà con Tị Nạn mình, ông ạ!
    Thưa ông Định, ông còn muốn các cháu trẻ trong nước coi phim đó nữa không?

    Chúc sức khỏe ông và qúy quyến.

  5. Huong Nguyen says:

    “… Sau cùng, nhìn vào nhu cầu chính trị của năm 2015, thì một cuốn phim nói lên khía cạnh tốt của người Mỹ trong tương quan Mỹ Việt sẽ có lợi cho “phía chúng ta” hơn. Cảm tình của quần chúng Việt Nam đối với Mỹ là yếu tố khiến Việt Nam, dầu còn là dước chế độ Việt Cộng, bớt bị cuốn hút vào vòng chi phối bởi Trung Cộng. Một chế độ Cộng Sản VN gần với Mỹ sẽ dễ được chuyển hóa hơn là nếu chế độ đó bám chặt lấy quan thầy Trung Cộng. Những thái độ “hận Mỹ” và chống đối “hợp tác giữa Mỹ và CSVN” chỉ là để giải toả những ẩn ức trong quá khứ và có tác dụng tiêu cực trong hiện tại …”

    Có lẻ ông HCD chỉ muốn nhân cơ hội cuốn phim “Last days in Việt-Nam” ra mắt để “sell” cái quan điễm chính trị của ông và đảng ông? Nếu vậy thì xin chia sẽ với ông như sau:

    Tương quan Mỹ-Việt ở đây là tương quan nào? – tương quan Mỹ-Việt Cộng, tương qua Mỹ-Cộng Đồng tị nạn Việt-Nam?

    “Phía chúng ta” là chúng ta nào? Xin lỗi ông HCĐ, thỏa hiệp với cộng sản không thể là phương hướng đấu tranh của người Việt tị nạn chân chính. Thoả hiệp với CS mà không có 1 thực lực nào thì cũng như những chính đảng trong thời kháng chiến chống Pháp mà thôi. Thỏa hiệp với CS mà chỉ biết dựa vào quan thầy Hoa Kỳ thì lịch sữ lại tái diễn và chẳng lẻ người Việt-Nam vẫn không học được bài học gì?

    Thái độ hận Mỹ: Người Hoa Kỳ có đủ lý do để biện minh cho việc làm của họ. Nhưng việc họ bỏ rơi VNCH là 1 sự thật và đã được đánh đổi bằng biết bao nhiêu máu và nước mắt của dân quân cán chính miền Nam Việt-Nam. Hậu quả của nó có thể còn kéo dài cả ngàn năm nếu người dân Việt còn tiếp tục cúi đầu mà đi… Người Việt nào còn trái tim mà coi như không có gì thì mới là chuyện lạ.

    Chống lại hợp tác Mỹ Việt Cộng là 1 thái độ tiêu cực hiện tại: Hợp tác Mỹ Việt Cộng là hợp tác gì, vì quyền lợi của ai? tại sao người Việt tị nạn cộng sản phải ủng hộ hợp tác này? Nói cho cùng, lập trường chính trị của ông và Việt Tân đã thể hiện khá rõ ở đây nhưng rõ ràng là không phải của “chúng ta” đâu, thưa ông.

  6. nmn says:

    Tôi nghĩ t/g HCĐ không nên quan tâm tới những lời nhận xét thô bỉ của những người không đồng ý kiến với ông, cứ bình tĩnh viết tiếp

  7. vybui says:

    Nếu không có việc xảy ra mới đây cho Cộng Đồng người Mỹ gốc Cu Ba do sự thay đổi chính sách cuả Hoa Kỳ thì nhiều người trong Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Công Sản vẫn còn đang đấm ngực và kết án lẫn nhau là chia rẽ, là tự ‘xâu xé” v.v… để kẻ thù lợi dụng.

    Chẳng phải là hơn 20 năm trước, đã có lúc muôn người như một đứng dưới một lá cờ? Chẳng phải là đã có một thời có “bói” cũng không ra được một tên CS nào dám ngang nhiên lộ mặt thách thức bà con tỵ nạn? Và không phải là chính Mặt Trận Kháng Chiến HCM đã đôi lần thay mặt đồng bào “cảnh cáo” bọn trở cờ (theo “ông chủ lớn”) để kiếm chút lợi, danh?

    Hẳn là ngày đó nước Mỹ và Cộng Đồng Việt Tỵ Nạn còn có chung một “kẻ thù”, dù có khác về mức độ, hay thời gian (tạm thời hay vĩnh viễn) nên đi chung một đường. Cho đến khi vì quyền lợi và do chủ nghĩa thực tiễn vốn là kim chỉ nam cho các chính sách ngoại giao, người Mỹ đã quay 180 độ, bắt tay với chế độ bạo tàn. Đây chính là nguyên nhân Cộng Đồng chia rẽ, và cũng vì nhóm nào cũng cho rằng đường lối thậm chí mục tiêu (không đội trời chung với CS- CS có thể “chuyển hoá” nên không nhất thiết phải tiêu diệt) cuả mình là đúng đắn trong việc đấu tranh với chính quyền độc tài đảng tri trong nước mà dẫn đến chuyện bài bác, xâu xé nhau!
    (Không rõ cộng động người Mỹ gốc Cu Ba sẽ tìm được cách ứng phó hay lại rơi vào tình trạng tan nát như CĐ Việt!)

    Dù chưa có một thống kê chính xác, nhưng qua dư luận trên các diễn đàn, ta phải thừa nhận rằng, đại đa số người Việt Hải Ngoại và không ít người dân trong nước đều mong muốn chế độ độc tài đảng tri (với ít nhiều tỳ vết CS) sụp đổ và vĩnh viễn đi vào quá khứ. Trong lúc đó, người Mỹ không đòi hỏi “cao” như vậy, chế độ tại VN không nhất thiết phải sụp đổ. Họ chỉ cần chế độ côn đồ kia thực hiện một số yêu cầu để đáp ứng quyền lợi cuả nước Mỹ và cho chính sách toàn cầu cuả Hoa Kỳ.

    Đã chẳng từng có 20 năm gắn bó (chặt chẽ) với nhau bởi một chủ thuyết (chống Cộng) đó sao, ấy thế mà chỉ một sớm, một chiều đã phản bội nhau, huống chi bây giờ cả mục tiêu lẫn quyền lợi đều khác biệt, nhưng vẫn có những nhóm, những người tự tin cho rằng họ có thể “nương” theo đường lối cuả người Mỹ để đạt mục đích cả chung lẫn riêng( ! ). Liệu họ có thể thành công? Tôi cầu mong cho họ đạt được mục tiêu giải phóng đất nước hơn là có ý nghĩ tiêu cực rằng, cuối cùng hoặc phải thoả hiệp trong thế yếu và để vớt vát chút quyền lợi riêng, họ có thể hy sinh ước nguyện cuả đồng bào, hay là bẽ bàng nhận ra họ cũng chỉ là công cụ cuả …ông chủ lớn ?

    Nhân dịp ông Hoàng Cơ Định “có mặt” ở đây, xin ông cho Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại tỵ nạn CS biết, chủ trương cuả Việt Tân là đánh đổ hoàn toàn chế độ độc tài đảng tri vẩn còn tự nhận là CS hay chỉ muốn nó “chuyển hoá”(mang nghĩa thay đổi)? Nếu đảng Việt Tân chỉ muốn chế độ trong nước chuyển hoá thì theo qúy ông, chuyển hoá trong NHỮNG ĐIỂM NÀO và ĐẾN MỨC ĐỘ NÀO thì có thể chấp nhận được?

  8. Hoàng Cơ Định says:

    Cám ơn ông Tonydo đã thừa nhận Hoàng Cơ là dòng họ nổi tiếng ngoài Bắc và đúng là tôi từng là một gíao sư (làm nghề thầy giáo).
    Nhưng nếu chưa xem phim mà đã dư biết phim làm cho ai coi thì đó là chuyên môn của thầy bói, thầy giáo chịu thua !
    Nói đùa cho vui, tôi chỉ có vài nhận định về một cuốn phim thôi mà. Trao đổi ý kiến nếu có nên tập trung vào cuốn phim, luận chuyện về hàng ngũ người Việt Quốc Gia và Việt Cộng e rằng không còn nằm trong đề tài “Last Days in Vietnam” nữa.

  9. Hoàng says:

    Nói vậy là không đúng. Sự thật là người Mỹ đã giúp VNCH hết mình như vẫn thua VC , thế thôi. Nói lằng nhằng , Mỹ nó sung lên thì mấy bác VNCH chỉ có mà chết đói?

    • DâM TiêN says:

      Ô, Hoàng nói, có định kiến gì đây?

      Mỹ giúp VNCH hớt mềnh hồi nào ta ?

      Nhưng, nhứt định Mỹ sẽ giúp phục hưng lẽ phải VNCH, bởi người dân
      trong nước — it ra với tỷ lệ 70/% –đang hướng về nền Cộng Hòa !

    • Tudo.com says:

      @Hoàng says: “Nói vậy là không đúng. Sự thật là người Mỹ đã giúp VNCH hết mình như vẫn thua VC , thế thôi. Nói lằng nhằng , Mỹ nó sung lên thì mấy bác VNCH chỉ có mà chết đói?”

      Hoàng nói như vậy là càng Trật. . .sự thật của lịch sử:

      Sự thật là Mỹ giúp VNCH chỉ một khúc đầu, còn khúc cuối thì Mỹ đã bán con bài tẩy VNCH và cả con bài tẩy VC cho ván bài lớn của họ để bọn CS nhào vô đặt cược và họ đã thắng một bước. Bây giờ hảy wait & see nước cờ “thế lực” đang bày ra của họ, xem chừng họ sẻ Hốt sạch sòng luôn đó! Còn cứ nhắm mắt hả họng nói VNCH thua là chuyện quá xoàng, là quá dốt, là quá khờ!

      Còn VC không thua à? Cả khối CS không thua à?
      Không thua? Vậy thì tại sao họ lại ùn ùn gởi sinh viên qua Mỹ du học từ Y khoa, Luật pháp, Tài chánh, Điện tử..v.v…để làm gì?
      Đó là chưa kể bọn họ rình rập ngày đêm Ăn cắp khoa học kỷ thuật công nghiệp thương mại, kỷ thuật quân sự của Mỹ, rồi copy trậm trầy trậm trật trong nhiều năm mà vẫn chưa bằng. . .Kẻ thù!

      Chời ui ! Mấy bác VNCH sắp chết đói?

      Thôi, nhân tiện đây, cũng xin mấy bác VNCH đừng có lằng nhằng nữa, chứ mấy bác cứ lằng nhằng gởi hằng chục tỉ. . .đô la về Quê Hương như vậy, Mỹ mà nó nổi Sùng nó cấm, không cho gởi nữa là mấy bác. . .giàu . . .Tới Bến. .luôn đó!
      ( hết chữ bí quá nên mượn đở “tới bến” của bác “Ngu”, xin Bác thông cảm cười trừ! ).

  10. tonydo says:

    Thời Việt Nam Cộng Hòa, người dân, từ quan tới lính đều đồng ý với nhau là người Mỹ rất tốt, nhưng chính phủ Mỹ thì quá “Điếm”. Đó là thời điểm trước 30/4/75.

    Cách suy nghĩ này cho đến hôm nay vẫn không sai. Nơi nào có dấu giày Bút Đờ Sô thì dân ở đó đều nói như vậy.
    Nhiều người cho là Mỹ nó bỏ rơi VNCH. Đúng, nhưng chưa hết ý. Cho đến hôm nay thì ai cũng biết là “Mỹ Nó” giao Miền Nam cho Việt Cộng.

    Họ đã phá nát VNCH từ cơ sở vật chất đến dàn quân chiến lược, và quan trọng nhất là hủy diệt tinh thần chiến đầu của quân đội cũng như toàn thể nhân dân Miền Nam.

    Chính Việt Cộng cũng không ngờ là họ có thể thắng sớm đến như thế.

    Hoàng Cơ là dòng họ nổi tiếng ngoài bắc. Ông Định lại là một giáo sư. Bảo đảm, chưa cần xem Last Days In Vietnam, ông Định cũng dư biết phim làm cho ai coi và tất nhiên những dữ kiện sẽ có trong phim đã được lòi ra cả bốn chục năm nay rồi.

    Họ Hoàng Cơ là dòng họ tranh đấu. Vậy tại sao ông Định lại khuyên các cháu trẻ trong nước coi cái phim thổ tả này?

    Chẳng lẽ ông Định quên đi những “ú ớ hội tề” của các đảng phái Quốc Gia mà đã bao lần nghe lời ru ngủ của Việt Cộng “Đoàn Kết” để tiêu diệt thực dân xâm lược, “Đoàn Kết” để xây dựng đất nước..v.v. Cứ mỗi lần “Đoàn Kết” là một lần phe Quốc Gia thê thảm ôm đầu máu tan hàng?

    Họ Hoàng Cơ cũng không ngoại lệ.

    Việt Cộng có tổ chức chặt chẽ, kỷ luật nghiêm ngặt, với đối thủ thì luôn cảnh giác và ra đòn nhanh như chớp nếu cần. Chúng nó lại thông minh hơn người.
    Muốn lấy lại nước thì cách tồt nhất là “Húc”.
    Sao vậy?

    Xin thưa:
    Trong nước, bảo dân, mình thua nó.
    Bên ngoài, Mỹ khoái nó hơn.
    Nội bộ, chúng nó trị nhau được.
    Chúng ta chửi nhau to hơn chửi chúng nó.

    Chỉ có cách kêu gọi lòng can đảm và sự căm thù ngút trời của các cháu trẻ trong nước thì mới có cơ lấy lại Tổ Quốc thân yêu.
    Xin đàn anh nghĩ lại.

    • Hoàng Cơ Định says:

      Cám ơn bạn đã xác định Hoàng Cơ là dòng họ nổi tiếng ngoài Bắc và tôi vốn là một giáo sư (nghề thầy giáo).
      Nhưng nếu chưa coi phim mà đã có khả năng xác định phim làm cho thành phần nào thì chỉ có … thầy bói mới làm nổi, thầy giáo không có khả năng này !
      Nói đùa chút thôi, tôi mới chỉ nhận định về một cuốn phim, lời bình luận của bạn lại hướng vào tương quan rộng lớn giữa người Việt Quốc Gia và Việt Cộng, như vậy có còn là câu chuyện “Last Days in Vietnam” nữa hay không ?

Phản hồi