|

Người tù Trương Văn Sương kể chuyện

Ông Trương Văn Sương sinh năm 1943. Trước năm 1975 Ông là Trung Úy quân đội Việt Nam Công Hòa, chức vụ Phân Chi khu trưởng  huyện Mỹ Tú, tỉnh Ba xuyên. Thời gian ông đi tù dài gần bằng thời gian từ khi thống nhất đất nước tới nay. Gần đây, nhiều người bạn tù của ông được ra trước đã kể và viết về trường hợp của ông, qua đó dư luận, nhất là các tổ chức nhân quyền lên tiếng đòi trả tự do cho ông. Trước đó, ít ai biết tới cái tên Trương Văn Sương.

Hôm 12/7 vừa rồi, người tù ấy đã được công an  trại giam Nam Hà áp tải về tận quê nhà ở Sóc Trăng. Hiện ông đang sống cùng con trai, Trương Văn Dũng tại thành phố Sóc Trăng. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyện và thăm hỏi ông, xin gửi tới quý bạn đọc.

————————————————————————————

Mạc Việt Hồng (MVH): Xin chào ông, được biết ông mới ra tù hôm 12/7 chúng tôi muốn hỏi ông vài câu liên quan tới cuộc sống trong tù. Nhiều bạn đọc chưa biết rõ về trường hợp của ông, vậy xin ông cho biết, ông bị bắt trong trường hợp nào?

Ô Sương bên di ảnh vợ trong căn nhà rách nát của con trai. Ảnh do gia đình gửi.

Ông Trương Văn Sương (TVS): Vào ngày 30/4/1975 tôi là sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hòa không đầu hàng nên bị bắt ngay và bị đưa vào trại giam nhốt cho đến 1981 tức là 6 năm tù cải tạo.

Sau khi được ra khỏi tù, tôi vượt biên qua Thái Lan vào trại tỵ nạn. Khi tổ chức của Lê Quốc Túy tuyển nạp người về phục quốc, tôi đã tham gia từ 6/1982 và được huấn luyện tại Thái Lan cho tới 1/3/1983.

Tôi dẫn một toán xâm nhập vào Cà Mau và bị bắt ngay sau đó. Kể từ 1/3/1983 tới nay, tôi đã ở tù hơn 27 năm.

MVH: Ông bị kết án chung thân?

TVS: Vâng, tôi và 5 người nữa bị án chung thân, một số người trong đó có ông Trần Văn Bá bị xử tử hình. Nhiều người khác mang những bản án nhẹ hơn…

MVH: Những người cùng bị kết án chung thân với ông hiện nay ra sao?

TVS: Họ đã ra tù trước tôi cả rồi.

MVH: Vậy, vì sao ông lại được ra muộn như thế?

TVS: Tôi không chịu viết đơn xin khoan hồng và nhận tội, trong tù tôi cũng luôn tranh đấu đòi cải thiện đời sống tù nhân và đòi nhân quyền… Họ cho rằng tôi cứng đầu, nên không cho tôi ra.

MVH: Lần này, vì lý do gì ông được trả tự do, thưa ông?

TVS: Tôi không có được trả tự do mà chỉ được tạm hoãn thi hành án vì lý do sức khỏe. Mấy năm vừa rồi, tôi đau yếu, huyết áp cao. Chỉ đánh răng thôi có khi cũng mệt, phải ngồi nghỉ một lúc rồi mới đứng dậy để rửa mặt được. Rồi tôi bị suy tim, chết lúc nào không biết. Họ gọi con trai tôi lên, bảo cháu làm đơn bảo lãnh, rồi họ ký giấy cho tạm hoãn thi hành án. Họ sợ, nhỡ tôi chết ra đó thì phiền cho họ. Bây giờ tôi về rồi, nhỡ có chết là chuyện của gia đình.

MVH: Khi ông đi tù, ở nhà gia đình sống ra sao, có ảnh hưởng gì không?

TVS: Họ phân biệt đối xử với gia đình tôi, với vợ con tôi, đá (1) vào bàn thờ của gia đình tôi. Rồi vợ con bị gây khó dễ, không làm ăn được.

MVH: Còn cuộc sống trong tù của ông?

TVS: Thời gian đầu, tôi phải kéo cày thay trâu. Họ nói, tôi ở ngoài là sĩ quan ngụy, ăn sung mặc sướng nên giờ phải lao động để biết quý trọng sức lao động của nhân dân, biết người ta làm ra hạt thóc, hạt gạo như thế nào, để trả nợ cho nhân dân.

Sau này thì thường xuyên tôi bị cùm riêng, có khi tới 6 tháng trong một năm.

MVH: Ông có nhớ bao nhiêu lần bị biệt giam trong xà lim và cùm chân như vậy không?

TVS: Chỉ tính riêng thời gian tôi bị giam ở trại Nam Hà, từ năm 2001 tới năm 2008, mỗi năm thường tôi bị biệt giam 2 lần, nửa tháng có, 3 tháng có, 6 tháng cũng có.

MVH: Ông có nhớ mình đã qua bao nhiêu nhà tù trong ngần ấy năm không?

TVS: Tôi đã ở các nhà tù trong cả 3 miền Nam- Trung – Bắc. Ở miền Nam  tôi đã ở Hậu Giang, rồi trại Biên Hòa. Trại Biên Hòa là một trại giam đặc biệt, bí mật và vô cùng khắc nghiệt vì lúc đó tôi là biệt kích xâm nhập từ nước ngoài về nên họ giam chúng tôi ở đó.

Sau khi xử án xong thì họ chuyển chúng tôi ra trại Xuân Phước. Đây cũng là trại giam kinh khủng mà nhiều người đã bỏ mạng.

Năm 1995, lúc có phái đoàn Liên Hiệp Quốc tới thăm, họ đem giấu chúng tôi đi. Sau khi phái đoàn về, chúng tôi nổi dậy đòi nhân quyền. Họ đem dùi cui, hơi cay khủng bố chúng tôi. Sau vụ này, chúng tôi bị thanh lọc và tôi bị chuyển ra Bắc, đó là tháng 9/1995.

Ở ngoài Bắc, tôi qua 2 trại. Đầu tiên là Thanh Hóa. Tới năm 2000 thì họ chuyển tôi về trại Nam Hà và giam giữ cho tới nay.

MVH: Trong quá trình bị giam giữ như vậy, ông có bị đánh đập, tra tấn gì không?

TVS: Thời gian đầu thì có nhưng sau này khi Việt Nam ký bang giao với Mỹ và ký các Công ước Quốc tế thì không bị nữa nhưng họ vẫn còng tay chân, nhốt vào những chuồng chật hẹp, chỉ có vài cái lỗ nhỏ để thở nên mùa nóng rất ngột ngạt, khó chịu, nằm không có chỗ nằm, rất khổ…

MVH: Việc thăm nuôi ông ở trong tù như thế nào, thưa ông?

TVS: Gia đình tôi ở xa, neo người, lại rất nghèo, làm không đủ ăn, nên khi thoảng mới có gửi cho tôi một, vài trăm ngàn. Được cái tôi sống rất hòa thuận với anh em tù, tôi rất siêng năng. Tôi cũng luôn giúp đỡ họ lúc đau ốm hay làm đỡ việc cho họ nên họ cũng nhường cơm xẻ áo cho tôi. Nếu không có sự giúp đỡ của họ, tôi không sống được tới hôm nay để trò chuyện với chị đâu. Anh em sống yêu thương nhau và tình nghĩa lắm.

MVH: Còn tin tức, báo chí trong tù ra sao, thưa ông?

TVS: Ở trong tù chỉ có xem tờ báo Nhân Dân. Ngoài tờ đó ra, không có tờ gì khác. Cũng có lúc anh em qua thăm nuôi biết được thêm tin tức hay nghe lén được đài nước ngoài mà biết tin nọ, tin kia thì chúng tôi rỉ tai cho nhau, mừng vui lắm.

MVH: Cuộc sống của ông hiện giờ ra sao?

TVS: Tôi hiện sống với con trai. Ngày tôi đi tù thì mẹ tôi chết, rồi cha tôi chết. Giờ thì vợ tôi đã mất, con gái cũng mất rồi. Vợ tôi mất năm 2008, con trai giấu tôi, nên giờ tôi mới biết. Cuộc sống của các con cũng nhiều khó khăn, tôi không có chế độ gì cả. Giờ vừa về cũng còn đang vui nên chưa có nghĩ gì.

MVH: Tờ báo của chúng tôi cũng có những lần đưa tin, bài về ông, qua đó, góp phần nào truyền tải những thông tin về trường hợp của ông tới bạn đọc. Nhân đây, ông có muốn nhắn gửi gì không?

TVS: Tôi muốn nói rằng, tôi không có thù oán gì. Chế độ nào, chính sách nào cũng có thể sai lầm, trường hợp của tôi, thôi cứ để cho lịch sử phán xét. Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến  lên.

© Đàn Chim Việt

———————————————————————

Ghi chú: (1) Người phỏng vấn không nghe rõ “đái vào bàn thờ” hay “đá vào bàn thờ”.

21 Phản hồi cho “Người tù Trương Văn Sương kể chuyện”

  1. Cecilia Barnard says:

    The Secretary of the Department of State of the USA must submit approvals to grant Entry Visa under Humanitarian Acts for Political Refugees to Mr. Trương Văn Sương and his children and grandchildren to admit to the USA. This is an act to save the Trương’s family for further reaction of the present regime in Vietnam. Please help them.

  2. CâyTre says:

    Nhìn chung thì những tù VNCH đều là đau khổ bởi thể chế CS,hơn 3 thập niên trong lao tù quả là chuyện không tưởng-Chứng cớ đã được xác định VN còn tù chính trị!!!Do đó,cách duy nhất là vận động,kêu gọi QH.Hoa kỳ mở 1 chương trình nhân đạo cho H.O được di trú khi ra tù của CS.Chứ hiện tình của số vị này rất là bi đát,tuy nhiên còn bị vấn nạn Quản thúc thử hỏi làm sao để kiếm sống??Đó là điều xảo trá và lừa bịp của CSVN.Quyền bị quản thúc????Saigon,28/7/10-17h50.

  3. hs-ts-vn says:

    Sự hy sinh của bản thân và gia đình ông quá lớn không có gì có thể bù đắp được. Toàn dân Việt sẽ nhớ ơn ông. Ông là anh hùng nước Việt.

    Xin mọi trong người chúng ta giúp đỡ ông và gia đình còn lại của ông trong cơn túng thiếu

  4. hai ly ruou de says:

    than ai kinh chao toan the ta ca ca nhan va tap the nguoi viet quoc gia chong cong
    moi chung khong it thi nhieu dieu mang trong nguoi dong mau tinh que huong, to quoc, luc dat nuoc chung ta bi giac do day xeo day doa dan toc. toi keu goi moi nguoi hay dep bo nhung chu nghia ca nhan, dep bo nhung rao can va cung lang dong va tu hoi chung da lam gi co y nghia truoc khi mau chung ta ngung chay. moi chung ta dieu nhu anh Truong van Suong khong hop tacn khuat phuc cung nhu co mot lap truong vung chac la dau tranh cho que huong som thoat ra canh mau tanh mua mau cua bon cong san gay len
    chuc cac ban cung nhau cam tay vung mot cu don chi tu cho tap doan mafia do

  5. hai ly ruoc de says:

    lich su viet nam la mot trang su hao hung day oanh liet. con nguoi viet nam kiet xuat. biet bao nhieu anh hung da nga xuong cho que huong vn. truong hop cua anh Truong van suong la mot trong nhung anh hung hao kiet ay. toi rat hanh dien, duoc nhin thay mot anh hung dan toc dang song, song day y nghia de cho dan toc vietnam thay do de lam long tin, va muc tieu va tiep tuc cam tay, doan ket, cung nhau dap bo han thu. de cung nhau nhin ve vn dau tranh cho que huong dan chu tu do thuc thu
    hoan ho anh hung Truong Van Suong chuc ong suc khoe va tiep tuc song de nhin thay que huong thanh binh dan chu va tu do

  6. HQT says:

    Mọi liên lạc giúp đỡ cá nhân và gia đình tù nhân Trương Văn Sương là số nhà mới 124/9,
    ( số nhà mới 124/9, số cũ là 102/7B ) đường 30/4, phường 3, khóm 2, thị xã Sóc Trang, VietNam
    gửi về cho con trai ông là Trương Văn Dũng sinh năm 1969, số điện thoại 0939-460-657.

    HQT

  7. Nhật Lan says:

    TVS: “Tôi muốn nói rằng, tôi không có thù oán gì. Chế độ nào, chính sách nào cũng có thể sai lầm, trường hợp của tôi, thôi cứ để cho lịch sử phán xét. Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến lên.”

    Sau 27 năm trời, trải qua nhiều nhà tù, chịu bao nhiêu đầy ải, người tù nhân đấu tranh cho nhân đòi lấy quyền tự do và dân chủ cũng được đưa trả lại nhà để chỉ còn thấy hình người vợ hiền trưng cô đơn trên ban thờ nhang lạnh, khói tàn. Câu trích đoạn trên cũng là nguyện vọng của ông Sương mang nặng trong lòng khi đấu tranh để đạt được cho đồng bào ruột thịt của mình đấy ư?! Giờ đây, những người trẻ và dân chúng hãy đoàn kết lại mà thực thi quyền của mình :” Đòi thực thi nhân quyền, tự do và dân chủ….cho dất nước vững mạnh lên và sóng bước với các nước bạn đang sóng bước tiến lên.
    Trách nhiệm của ông coi như đã tạm xong, với gần ba chục năm tù đầy, để rồi khi được trả tự do, bước vô nhà, sum họp với ông chỉ còn bức hình của người vợ thân yêu được trưng bày trên ban thờ ; ông nhắn nhủ những người dân VN trong thế kỷ 21th này sẽ ý thức được trách nhiệm của mình mà sóng vai đoàn kết để thực thi đòi quyền làm dân của mính .Mong đồng bào VN biết được quyền của mình mà đòi lấy .
    Kính chúc sức khỏe của ông Trương Văn Sương sẽ trở lại để an hưởng tuổi già, và sẽ vui khi thấy đồng bào trong và ngoài nước đoàn kết để đòi thực thi nhân quyền và dân chủ của mình , cho nước nhà được vững mạnh . Trân kính .

  8. Nhật Lan says:

    “TVS: Tôi muốn nói rằng, tôi không có thù oán gì. Chế độ nào, chính sách nào cũng có thể sai lầm, trường hợp của tôi, thôi cứ để cho lịch sử phán xét. Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến lên.”

    Hỡi ơi, trải qua nhiều chục năm trong lao tù, khi được trả lại tự do thì đã : ” cha chết, mẹ chết, người vợ là niềm an ủi và chờ ngày đoàn tụ gặp nhau thì …khi bước vô nhà chỉ thấy chiếc bàn thờ vợ với hương lạnh khói tàn !

    “Chế độ nào, chính sách nào cũng có thể sai lầm, trường hợp của tôi, thôi cứ để cho lịch sử phán xét. Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến lên.”

    Ông Trương Văn Sương đã phát biểu như trên; chớ còn gì nữa để mà đấu tranh đây ? Bàu máu nóng, tinh thần hy sanh dâng hiến cho tổ quốc cho dân tộc thì mấy chục năm tù đầy…làm tiêu tan ý chí, giảm bớt tánh hăng hái của tuổi tráng niên…sau hàng chục năm trời …rốt cuộc người vợ thân yêu cũng chỉ được nhìn qua bức hình trên ban thờ nhang lạnh khói tàn …!
    Than ôi, người chiến sĩ bất khuất…nay đã tới tuổi “…Cổ lai hy ….rồi :” Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến lên.”

    “Tôi mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến lên.” Lão chiến sĩ Tự Do ” chỉ còn niềm mong ước này để nhắn nhủ cho những người đồng bào ruột thịt là : ” …mong nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết đòi thực thi nhân quyền, đòi dân chủ để đưa đất nước ta tiến lên.” Đây chẳng phải là niềm mong ước chung của mọi người dân VN , kể cả người dám đứng lên đấu tranh năm xưa, và những nạn nhân của cái nhân quyền chưa có đó hãy nắm tay nhau mà đòi cho :” được thực thi Nhân Quyền, Dân chủ hầu cho Đất Nước được tiến lên…..!

    NL xin kính chúc bác TVS sẽ có những ngày an dưỡng cả tinh thần lẫn thể chất đều được sung mãn ; Việc làm của bác đã xong, phần thời gian này trở đi, là phần của những người trẻ , ý thức được bổn phận của mình mà thực thi cho cái “Chung” là quyền Nhân bản và Dân chủ cho nước nhà được tiến ngang với những nước bạn láng giềng gần kia .
    Trân kính
    NL

  9. vu kim says:

    toi thiet nghi, neu cu noi vinh danh hay gi di nua cung khong giup duoc gi,thuc te hon het la lam cach nao chung ta tim cach cho moi nguoi truc tiep giup anh trong hoan canh kho khan nay,hon the nua, nhung ai co cach nao can thiep chinh phu My cho anh duoc tha ra va duoc cho vao chuong trinh “H.O” de anh co co hoi chua benh va song mot cuoc doi dang song, chu cu nhu the nay thi anh chang con may ngay dau . thuc ra anh da hy sinh qua nhieu chung ta khong giam doi hoi gi hon nua phan con lai chung ta hay con hon “chin chuc trieu nguoi” nua ma chang le anh phai ganh het sao? ,khong cong bang dau, xin cac ban cho y kien.

    • Tôi rất đồng ý với Vu Kim. Xin tất cả mọi người VN ở hải ngoại, đặc biệt là ở Mỹ, các vị đã hoạt động trong càc tổ chức của chính phủ Mỹ, và cộng đồng VN hảy kêu gọi chính phủ Mỹ giúp đưa ong Trương văn Sương đi Mỹ sớm như có thể. Trong lúc chờ đợi xin quí vị phát lời kêu gọi moị người VN ơ hải ngoại giúp đở cho ông Trương văn Sương để có tiền sống thời gian chờ đợi.
      Thành tật cám ơn.
      Mike

Phản hồi