|

Lạm phát đầy tớ

Ít ở đâu trên thế giới, đầy tớ (cán bộ, quan chức) của nhân dân lại nhiều như ở ta! Chỉ riêng ở xã Quảng Vinh, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, số lượng đầy tớ này đã lên đến 500 người (theo Báo NNVN ngày 26/6/2012).

Đầy tớ

Để so sánh, trong thời kỳ phong kiến, những người mà ngày nay chúng ta gọi là đầy tớ ở cấp xã chỉ khoảng 3-5. Trong thời Lê Thánh Tông chẳng hạn, toàn bộ đầy tớ từ cấp huyện trở lên chỉ là 5.370.

Ngày nay, ngoài các vị đầy tớ ở cấp xã (có đến 11.112 xã), chúng ta còn có các đầy tớ ở cấp trung ương, ở 63 tỉnh, thành và ở 698 huyện, quận. Đó là chưa kể đến vô số các đầy tớ ở cấp thôn, bản, tổ dân phố. Tóm lại, nếu chịu khó đi khảo sát như các phóng viên của Báo NNVN, chắc chắn chúng ta sẽ có được những con số đầy ấn tượng về sự trùng trùng điệp điệp của đội ngũ đầy tớ của nhân dân ở xứ ta. Nghịch lý vĩ đại nhất ở đây là càng nhiều đầy tớ có vẻ như các ông chủ (nhân dân) càng khó khăn.

Lý do trước hết là vì đầy tớ có quyền quản lý, ông chủ chỉ là đối tượng bị quản lý. Càng nhiều đầy tớ, thì càng phải có nhiều thứ cho họ quản lý. Càng có nhiều thứ cho họ quản lý, thì càng có ít thứ mà các ông chủ không phải xin phép.

Ví dụ, chuyện sửa nhà chỉ không phải xin phép cho đến khi các đầy tớ quản lý xây dựng ra đời. Cho dù một sự quản lý nhất định nào đó là cần thiết, thì sự lạm dụng quyền quản lý đang làm cho đời sống của người dân trở nên ngột ngạt và tốn kém.

Hai là, đội ngũ đầy tớ càng đông đảo thì càng kém hiệu năng. Tình trạng “Lắm sãi không ai gác cửa chùa”; tình trạng một cây được trồng mới 4 – 5 hội, đoàn làm báo cáo thành tích chủ yếu là do sự đông đảo gây ra. Càng đông đảo thì càng dễ chồng chéo chức năng và càng khó vận hành chế độ trách nhiệm. Có vẻ như đầy tớ nào cũng có quyền, nhưng mỗi khi xảy ra sự cố, ít đầy tớ nào chịu đứng ra nhận trách nhiệm. Điều này đúng cho mọi chuyện – từ chuyện cây rừng bị chắt phá, đến chuyện thực phẩm bị nhiễm độc. Đó là chưa nói đến sự ganh đua, sự tranh chấp lợi ích rất khó tránh khỏi giữa các nhóm đầy tớ khác nhau.

Ba là, đầy tớ nhiều thì ăn hết phần của ông chủ. Nói chung, bộ máy quản lý phụ thuộc rất lớn vào quy mô của nền kinh tế. Với một nền kinh tế còn khá nhỏ bé như ở nước ta, thì bộ máy quản lý là không thể lớn. Nếu không người dân sẽ bị vắt kiệt sức để nuôi bộ máy này. Lấy xã Quảng Vinh làm ví dụ, chúng ta sẽ thấy người dân ở đây phải đóng đến 19 khoản phí để nuôi 500 đầy tớ, cứ làm ra 5 tạ thóc thì phải đóng phí mất 1 tạ.

Bốn là, các đầy tớ luôn có thiên hướng bị biến chất. Chúng ta gọi các quan chức là đầy tớ với hàm ý là họ phải sử dụng quyền lực của mình để phụng sự nhân dân. Thế nhưng, khi đã nắm trong tay quyền lực dù ở bất kỳ cấp nào, không ít đầy tớ sẽ nhanh chóng trở thành các ông chủ thật sự. Họ lạm dụng quyền lực công vì lợi ích của cá nhân, của họ hàng dòng tộc. Sự nhũng nhiễu của đội ngũ đầy tớ ngày càng đông đảo này cuối cùng những người dân phải hứng trọn. Vẫn biết quyền lực ở đâu cũng dễ bị tha hóa; tuy nhiên, ở ta có vẻ như đây là vấn đề lớn hơn, vì chúng ta chưa có được một hệ thống giám sát quyền lực chặt chẽ và hiệu quả.

Cuối cùng, vấn đề đặt ra là tại sao các ông chủ còn rất nghèo ở nước ta lại “ăn chơi xa xỉ” đến như vậy? Câu trả lời đơn giản là: Các ông chủ này chưa bao giờ được hỏi ý kiến xem họ có cần đầy tớ không, cần bao nhiêu và cần những loại đầy tớ gì.

Theo TS Nguyễn Sĩ Dũng ( báo Lao Động)

8 Phản hồi cho “Lạm phát đầy tớ”

  1. D.Nhật Lệ says:

    Nếu giảm bớt số lượng cán bộ từ xã ấp đến cán bộ ban bệ của đảng và chính phủ VC.hiện nay thì số tiền
    tiết kiệm được là rất khổng lồ dư sức xây dựng những công trình lợi ích phục vụ ngưòi dân VN.
    Nội một xã nhỏ ở Thanh Hoá mà có đến 500 cán bộ thì tính ra 4 người dân đổ mồ hôi sản xuất để nuôi 1
    cán bộ ăn không ngồi rồi để chỉ tay 5 ngón.Đó là tôi tính trung bình 1 xã có 2.000 dân.
    Ngoài việc dùng tiền thuế,CV.còn rút tiền ra từ các khoản tài chánh viện trợ của nước ngoài để dành cho
    các chuơng trình tuyên truyền qua Báo Chí Quốc Doanh đủ loại với những ấn phẩm rất bắt mắt mà tôi thấy
    trên những thư viện ở tiểu bang NSW.của Úc.Nhất là dành nhiều tiền để trả lương cùng tiền thưởng cho bọn cảnh sát công an để mua sự trung thành của chúng như biểu ngữ trắng trợn “Công an chỉ biết còn đảng còn mình”.Không ở đâu trên thế giới,số công an làm tướng lãnh nhiều như ở VN.Ngay Hội Nhà Văn
    mà cũng có đến 1 tướng công an nắm đầu cùng một số công an biệt phái hay nhà văn công an chỉ điểm.
    Có thể nói không sợ sai là nghành Tuyên Truyền và Công An ngốn rất rất nhiều tiền để nhồi sọ và tẩy não
    người dân bằng những tài liệu xuyên tạc các chế độ dân chủ (không CS.) và tô son trát phấn cho dăm
    chế độ phản động còn sót lại trên thế giới.Đồng thời chủ yếu trả tiền cho bọn công an mật vụ với số lượng
    lớn nhằm bảo vệ ghế ngồi vĩnh viễn cho đảng CV.Chúng sợ nhất là mất quyền lãnh đạo thì đảng viên sẽ không còn hưởng thụ đặc quyền đặc lợi như chúng đang có.
    Thế nhưng,CV.không hề muốn giảm bớt số lượng rất lớn những cán bộ của đảng và chính quyền vì đối
    với chúng,quyền lợi của đảng là tối thượng và nhân dân chỉ là thứ bung xung cho chúng nhân danh,chứ
    không bao giờ là mối quan tâm của chúng,trước đây và hiện nay !

    • Trà Khúc says:

      Khổ quá các bác ạ. Không nuôi chó thì không giử nhà giử của được. Mà đã nuôi chó thì phải cho nó ăn, cho nó ở. Hay ít nhất cũng để cho nó tự dp chạy rông ngoài đồng ngoài đường kiếm ..c…t…mà ăn chứ.

      Nói vậy chứ khi có chuyện gì thì mình chỉ có việc ngồi đó..xua chó..chạy ra…thì thế nào cũng có thằng bị chó cắn chết….

      Nên nghĩ cho cùng…không thể không nuôi chó….

  2. quandannambo says:

    làm đầy tớ
    là đầy tớ cho tàu cộng
    chớ tập thể đảng hồ
    không phãi loài ăn cám
    thì dại gì
    làm đầy tớ cho dân việt nam

  3. Lê Thiện Ý says:

    Càng bất tài, ‘lãnh đạo’ càng cần nhiều phụ tá để vưà cố vấn vưà làm các công việc mà ‘lãnh đạo’ phải làm (vì họ có biết làm gì đâu, ngoài lỗ miệng) Nhìn xem, thủ tướng có bao nhiêu Phó TT, bao nhiêu Bộ; mỗi Bộ có bao nhiêu Thứ trưởng …? Đi dọc dài theo “cơ cấu” tổ chức của đảng và chính phủ, ta thấy ĐÓ LÀ BỘ MÁY CỒNG KỀNH, LẮM LƯỢNG, THIẾU PHẨM, KHÔNG HIỆU QUẢ !
    Trên đã vậy thì dưới cũng thế. Họ bất chấp việc dân, nước nghèo phải gánh phí khổng lồ để nuôi khống bọn ăn hại ấy. Nhiều nước khác họ đâu hoang phí đến vậy ?
    Sao không tinh giản ? Có phải do yếu tố “hồng hơn chuyên” để biện minh cho LẠM PHẢT (nhân lực tiền cuả). Thật hết thuốc chữa !

  4. nam says:

    Các bác cứ hỏi khắp đất nước Việt Nam xem có nơi nào tổ chức ngành dọc khác xã Quảng Vinh,h.Quảng xương Thanh hóa , tất cả giống hoàn toàn như đúc, cứ thử làm một phép tính nhân đơn giản là lấy số cán bộ là 500 x (số xã trong một huyễn số huyện trong một tỉnh) x (số huyện trong một tỉnh) x (số tỉnh trong Việt Nam) thì sẽ ra số cán bộ của xã, thế còn của huyện? của tỉnh? của trung ương? đáp số chắc chắn phải trên 10 triệu “đầy tớ của dân”. như vậy đất nước chỉ có nghèo và tụt hậu là đúng rồi.

  5. Dế mèn says:

    Chuyện rất … tức cười, đúng theo nghĩa đen! Chính xác hơn, phải nói là “rất uất ức cười” mới đúng cái tâm trạng của người dân VN hôm nay.

    Một ngày nào đó, có mấy tên lạ mặt đến gõ cửa nhà bạn, tỏ vẻ khiêm tốn ân cần, và tỏ ra rất hữu dụng, đắc lực, rồi chúng xin làm đầy tớ cho bạn. Chúng luôn gọi bạn, những người trong gia đình bạn là ông bà chủ, cô chủ, cậu chủ…

    Đến một ngày nào đó, những tên đầy tớ này bắt đầu thu gom, tước đoạt tài sản của bạn và của mọi người, đặt ra thuế má, luật lệ, phép tắc, đạo đức này nọ, và bắt bạn cũng như những ông bà chủ đồng cảnh ngộ như bạn, phải nhất nhất tuân theo. Chúng thủ tiêu những ai chống đối, dọa dẫm, tẩy não tất cả mọi người, từ già đến trẻ. Chúng chia rẻ mọi người để cai trị.

    Bạn trở nên sợ chúng, những người xung quanh cũng sợ chúng, nhiều người sợ chúng. Ai ai cũng muốn yên thân, chỉ muốn sống một cách an phận cho xong cái kiếp người trong bể khổ. Ai ai cũng ráng chịu đựng. Lâu rồi đời mình cũng qua… Bây giờ chúng vẫn xưng là đầy tớ, nhưng bạn phải khôn hồn mà hiểu theo nghĩa ngược lại. Bạn phải cung phụng chúng nếu muốn được tiếp tục sống một cuộc sống xuôi chèo mát mái.

    Bây giờ, đã mấy chục năm trôi qua, và bạn có thấy mình ngu dại, có thấy mình đang sống một kiếp sinh vật hạ đẳng, hèn hạ, vô ý nghĩa? Bạn có thấy đám con cháu của bọn đầy tớ cũng đang thay cha mẹ chúng để tiếp tục làm kiếp đầy tớ để cưỡi đầu cưỡi cổ con cháu bạn? Tôi xin nhắc bạn một câu thơ của cụ Phan Bội Châu: “sống tủi làm chi đứng chật trời?”

  6. ALI says:

    Không dân ở đâu khổ như dân Việt nam mọi – một cổ hai tròng, đó là vừa è cổ nuôi nhân viên của Chính phủ vừa nuôi nhân viên của Đảng.
    “Thương thay thân phận con rùa
    Trên đình đội hạc, dưới chùa đội bia” – Thân phận dân đen Việt nam hiện nay là như vậy!

  7. ALI says:

    Không dân ở đâu khổ như dân Việt nam mọi – một cổ hai tròng, đó là vừ è cổ nuôi nhân viên của Chính phủ vừa nuôi nhân viên của Đảng.

Leave a Reply to Lê Thiện Ý