|

Thơ chống giặc Tầu

RỒNG TRUNG HOA LỘT XÁC HÓA CON BÒ
Rồng Trung Hoa mấy nghìn năm vờn lân giả
Mua vui theo nhịp trống xin tiền
Rồng xưa vừa lột xác
Thành siêu bò điên
Lè lưỡi liếm trái đất
Xù miệng hổ tam bành
Biển Đông Việt Nam hòa bình thảo nguyên xanh
Thèm cỏ biển bò chiến tranh liếm xuống
Xóa biên cương theo chủ thuyết độc hành
Mấy nghìn năm cưỡi bò xâm lược
Mười sáu chữ vàng ký với giặc Nguyên Thanh
Siêu bò Trung Hoa đói sữa
Đói dầu
Đói lãnh thổ
Đói chư hầu
Hỡi con bò xâm lăng phương Bắc
Bán nước xưa nay thành một cái nghề
Con cháu sẽ ghi thêm nhiều Trần Ích Tắc
Ai kẻ mục đồng phương Nam chăn bò thuê ?
Sao người yêu nước biểu tình chống giặc Tầu bị bắt ?
Đại Ngu Quốc 8-7-2012
© Trần Mạnh Hảo

3 Phản hồi cho “Thơ chống giặc Tầu”

  1. Người SANYO says:

    Gửi Người San Jose …Anh xem bài này có “thơ” không ? Đồng ý làm thơ để chống Tàu,
    nhưng làm sao để đi vào lòng người như bác TMH mới có tác dụng, đề nghị hãy sưu tập các bài thơ hay về chủ đề chống Tàu cộng xâm lăng. Sau đó biên tập và xuất bản

    VỀ AN VĨNH (*)

    Biển trở mình giữa chiều gió lộng
    Vốc cát lên gió rải … cát bay đầy
    Sóng vồ vập … ôm hôn bờ cát
    Có bao giờ … ta yêu biển thế đâu !

    An Vĩnh chiều nay dập dềnh con sóng
    Những con tàu sao chẳng mấy ra khơi ?
    Biển đã mặn càng thêm mặn chát
    Con cá, con tôm…vất vả mưu sinh

    Xa quê lâu nghĩ quê mình đã khác
    Trẻ lớn lên bên sóng vỗ yên bình
    Thơ về biển toàn màu xanh của biển
    Có khi nào ta hiểu được…quê đau ?

    Thương quê mình viết ra sao thấy khó
    Có điều gì … đăng đắng ở trong tim
    Chỉ có biển hiểu điều sâu kín nhất
    Sẽ gầm lên … nổi sóng mỗi khi cần

    Về thôn Đông nhìn trẻ con mót cá
    Thuyền thúng trôi, tiếng gõ đẩy thuyền lên
    Chị thôi khóc sau một mùa sóng dữ
    Biển thương người … tôm cá sẽ nhiều thêm !
    _______________________________________
    (*) Một xã của huyện đảo Lý Sơn – Quảng Ngãi

  2. NON NGÀN says:

    CON RỒNG ĐỎ CÓ LƯỠI BÒ ĐEN

    Ôi Trung Hoa Trung Hoa
    Ngày xưa đó con rồng vàng một thuở
    Con rồng vàng của Lão Trang Khổng Mạnh
    Con rồng vàng của văn truyện thi ca !

    Nhưng ngày nay con rồng vàng đã trở thành màu đỏ
    Màu đỏ của Mao Trạch Đông và màu đỏ của Đặng Tiểu Bình
    Quả một con rồng đỏ nhưng có lưỡi đen nhám nhúa thật tình
    Cái lưỡi tham lam chẳng khác kiểu của loài bò nhai lại !

    Nó đang liếm dần ra khắp biển Đông mà ai chẳng thấy
    Nó muốn liếm theo kiểu tham tàn lên thềm lục địa khắp nơi
    Những nước nhỏ chung quanh cả vùng Nam châu Á một trời
    Cùng một lúc nó lại vừa đánh trống vừa la làng inh ỏi !

    Bởi quả thật nó vốn đang khát khao dầu mỏ
    Vừa khát tài nguyên nghề cá mọi nơi
    Nên nó đã thường bắt ngư dân Việt Nam để đòi trả tiền chuộc tơi bời
    Một cung cách chẳng khác gì kiểu của một gã đại ca giang hồ ranh vặt !

    Nó lấn tới và đã trở thành như không còn là loài rồng nữa
    Mà đúng ra như chỉ một loại cá tầm thường
    Không phải cá kình mà chỉ là thứ cá nhám đáng thương
    Hay thực chất đúng là loại gian ngoa cá mập !

    Nên nào hỡi con Rồng Việt Nam ta độc lập
    Hãy nào mau mau gấp trỗi dậy lên nào
    Trước cảnh non sông dầu sôi lửa bỏng ào ào
    Không thể còn mơ màng không thể còn kiểu rỗi nhàn chi nữa !

    Đó là con Rồng của từng một thời dời đô ra Thăng Long thuở trước
    Đó là Rồng vàng thiêng của Đại Cáo Bình Ngô
    Một con Rồng của hào khí ngất trời Hưng Đạo Đại vương
    Cả ba lần phải chống giặc Nguyên Mông đều cả ba lần đại thắng !

    Con Rồng đó của giống Lạc Hồng ngàn năm oai dũng
    Đã thế kỷ hai mươi mốt rồi không thể cứ mãi ngủ vùi
    Hãy phóng vút lên cao để vực giang sơn cùng vùng dậy đi thôi
    Đã tới giờ phút phải tỏ ra đây tính chất oai hùng của giống Rồng Vàng Việt Nam ngàn đời bất diệt !

    ĐẠI NGÀN
    (17/7/12)

  3. Người San Jose says:

    Phân-vân.

    Lảo ngồi rặn mãi không ra.
    Tại sao lại gọi nó là cục…thơ?

    Người San Jose

Phản hồi