|

Nghị Viên Hùng thiện chí hay ngây thơ?

D-HungHoàng Duy Hùng, nghị viên thành phố Houston đã về Việt Nam từ 22 Tháng Ba đến 7 Tháng Tư theo lời mời của thứ trưởng ngoại giao, kiêm chủ tịch Ủy Ban Nhà Nước về Người Việt ở Nước Ngoài Nguyễn Thanh Sơn.

Những phát biểu trong và sau cuộc công du của Hoàng Duy Hùng đã gây nhiều tranh cãi.

Trong suốt chuyến công du, ông Hùng đã không hề gặp gỡ nói chuyện với ai trong những người được xem là bất dồng chính kiến với chế độ. Ông được đưa rước “chỉn chu” tới những nơi cần thăm, trong đó có cuộc ghé tư gia của cựu chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Trên tờ Thanh Niên, ông Hùng nói:

“Tôi thấy Việt Nam đang phát triển vùn vụt, dầu còn thua Thái Lan, Indonesia, Malaysia hay Hàn Quốc, nhưng quả thật đang thay da đổi thịt, đang phát triển thật sự. Sài Gòn nay đã phát triển thành một khu vực đô thị với nhiều nhà chọc trời, và khu vực đô thị hóa của Sài Gòn bây giờ rộng có lẽ gấp 10 lần trước năm 1975”.

Ông Hùng thoạt nhìn bề ngoài nên ngợp, không thấu hiểu bản chất của sự thay đổi này.

Chỉ trong giai đoạn 2001-2005, tổng vốn đầu tư công khoảng 286 nghìn tỉ đồng, chiếm trên 23% tổng vốn đầu tư toàn xã hội; giai đoạn 2006-2010 ước đạt trên 739 nghìn tỉ đồng, khoảng trên 24% tổng vốn đầu tư toàn xã hội.

Ngoài ra đầu tư công, 38 năm qua, đầu tư từ vốn phát triển DOA, vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài FDI và tiền của bà con ở nước ngoài gửi về đã lên tới 10 tỷ USD/năm. Không thay đổi như thế thì mới là lạ.

Ðầu tư công đã chứng tỏ kém hiệu quả, dàn trải, lãng phí, thất thoát, làm tăng nhanh nợ nần của đất nước, mà Vinashin, Vinalines là những điển hình. Nếu như cuộc xây dựng không bị hệ thống đặc quyền, đặc lợi, quan liêu, tham nhũng chi phối, không bị rút ruột công trình, trong xây dựng tới 30-40%, thì Việt Nam còn phát triển hơn gấp nhiều lần so với hiện tại. Ðây chẳng phải là sự tài giỏi gì của đảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN), mà ngược lại, chính họ đã trục lợi trong các dự án đầu tư, làm hao kiệt tiềm lực của đất nước.

Dù thay đổi nhiều so với thời gian cách đấy mấy chục năm (tất nhiên!) nhưng Việt Nam vẫn là một xã hội nghèo nàn và lạc hậu so với các nước trong khu vực, là thực tế rõ ràng nhất. Ðất nước bị cai trị bởi một băng đảng độc quyền, với đặc quyền, đặc lợi, phản bội lại lợi ích của người lao động và chủ quyền an ninh của đất nước bị Trung Cộng đe dọa.

Cũng trên tờ Thanh Niên ông Hùng nói về Cồn Dầu:

“Tôi tiếp xúc với Ðức Cha Châu Ngọc Tri của Ðà Nẵng và Linh Mục Vũ Dần là lãnh đạo của giáo xứ Cồn Dầu thì tôi được thông tin không có vấn đề đàn áp tôn giáo trong vụ Cồn Dầu mà chỉ là tranh chấp giá cả đền bù đất đai. Thông tin này rất quan trọng đối với tôi vì Houston kết nghĩa với Ðà Nẵng mà thành phố kết nghĩa lại có đàn áp tôn giáo thì còn mặt mũi nào cho Houston.”

Ðây là một cách nhìn sai lệch. Ðúng là tranh chấp đất đai, nhưng đất đai này của bà con giáo dân từ lâu đời. Ðặc biệt là nghĩa trang Cồn Dầu, tồn tại 100 năm nay, có nguy cơ bị xóa số, trong khi nhiều giáo dân có chủ quyền sở hữu. Ðàn áp, cưỡng chế, thu hồi đất đai, buộc những người giáo dân phải lìa bỏ mảnh đất của họ ra đi, không phải là đàn áp tôn giáo ư?

Ông Hùng không gặp những người giáo dân bị đánh đập tàn nhẫn, mà đi gặp lãnh đạo giáo xứ Cồn Dầu thì làm sao biết được thực tế, chưa nói là lãnh đạo giáo xứ rất có thể đã bị quốc doanh hóa hoặc bị khống chế.

Về hòa hợp hòa giải dân tộc, ông Hùng nói:

“Ðúng, cuộc chiến đã chấm dứt năm 1975, gần 4 thập niên rồi, nhưng lòng người vẫn không thống nhất. Ðiều cản trở người ta không mở lòng ra với nhau vì ai cũng cho rằng mình đúng, mình có chính nghĩa, bên kia sai, và bên kia không có chính nghĩa. Thật ra, cuộc chiến Quốc-Cộng là một tai nạn đau thương trên mảnh đất hình chữ S của Việt Nam và đã đến lúc chúng ta cần tìm một giải pháp để khép lại chương sử đau thương đó.”

Vẫn lời ông Hùng: “Tôi nghĩ rằng đã đến lúc cả hai nên nói chuyện để tìm ra một giải pháp dung hòa, và phe chống đối không nên chỉ khai thác tối đa mặt trái mà không chịu công nhận những giá trị tích cực khác của đảng cầm quyền. Nếu phe chống đối cứ tiếp tục con đường đó thì tôi nghĩ rằng nhà cầm quyền sẽ không bao giờ chịu nhường bước đối thoại vì họ đang ở thế mạnh nên nhu cầu để đối thoại với người bất đồng không có là bao. Phe chống đối nói rằng đã thế thì họ cứ chống và tìm cách lật đổ”.

Tiếp tục: “Câu hỏi được đặt ra đó là có lật đổ nổi không? Cả Việt Nam Cộng Hòa được Mỹ hỗ trợ đàng sau cũng không làm nổi, huống chi tình thế thay đổi và Mỹ lại hỗ trợ cho nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay! Giai đoạn 1975-1993 là thời gian Việt Nam chưa phát triển và còn bị bao vây tứ bề, dân ở trong nước có gốc gác Việt Nam Cộng Hòa còn chống đối dữ dội, năm 1989 Ðông Âu và năm 1991 Liên Xô sụp đổ, ấy thế chế độ Việt Nam vẫn vững mạnh, thì bây giờ phe chống đối lấy gì mà lật đổ? Lòng dân ư? Tôi tiếp xúc và tôi thấy đa phần dân chúng ở Việt Nam chỉ muốn yên ổn phát triển làm ăn và họ muốn ôn hòa đối thoại để cải tiến những mặt trái của chính trị và xã hội”.

Khép lại đau thương, không ai khác, thuộc về chế độ Cộng Sản. Họ vẫn mừng vui chiến thắng “giải phóng” miền Nam ầm ĩ với cờ hoa bạt ngàn những dịp 30 Tháng Tư đó sao?

Giữa người Việt ba miền không hề có khoảng cách, không cần bất cứ một sự hòa giải nào cả, người ta vẫn sống với nhau bình thường.

Người Việt ở nước ngoài cũng vậy, không hề có mâu thuẫn gì với đồng bào trong nước. Hàng trăm ngàn người hàng năm vẫn về thăm quê hương. Giữa họ và người trong nước không cần hòa giải. Họ chỉ đối kháng với ý thức hệ và cách suy nghĩ giáo điều, bảo thủ của nhà nước Cộng Sản. Nếu có dân chủ, tự do, người ta sẽ sống hòa hợp, dù vẫn tồn tại bất đống chính kiến. Không bao giờ hết bất đồng chính kiến trong một xã hội, nhưng phải có môi trường tự do, dân chủ để thể hiện.

Còn đối thoại? Sự “đối thoại” của những người Cộng Sản chỉ nhằm thực thi chính sách tuyên truyền, có lợi cho chế độ. Ðã 38 năm rồi mà họ vẫn bên ta, bên “ngụy”, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, “thế lực thù địch” nên mới tạo ra chia rẽ, hận thù.

Những người Cộng Sản không thèm nghe ai khi thấy phương hại đến độc quyền lãnh đạo của họ, cho dù những lời khuyên đó có mang lại lợi ích cho đất nước đến đâu. Rất nhiều trí thức trong nước đã có ý kiến, can ngăn, ví dụ dự án bauxite Tây Nguyên, nhưng họ đã bỏ ngoài tai, vẫn tiến hành và bây giờ hậu quả là bao nhiêu bê bối, chẳng biết bao giờ có lãi. Trong khi đó người Trung Quốc “nằm vùng” trên mảnh đất chiến lược.

Quan điểm phải hợp tác với Cộng Sản để thuyết phục, làm thay đổi cộng sản, tìm cách nói cho Cộng Sản nghe, đã chứng tỏ tính chất xuẩn ngốc của nó qua hậu quả việc làm của rất nhiều người từ hàng chục năm nay. Chưa có vị “quân sư” nào làm Cộng Sản thay đổi được bản chất, ngược lại, họ thường bị phản phé, ngược đãi và chịu chung một bi kịch giống nhau.

Từ Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường thời kháng chiến chống Pháp, tới các trí thức miền Nam như Nguyễn Hộ, tới Lê Hiếu Ðằng, Huỳnh Nhật Tấn… đã cho thấy sự phản bội, lật lọng của chế độ Cộng Sản hôm nay.

Những Việt kiều về Việt Nam đầu tư như Trịnh Vĩnh Bình (Hòa Lan), Trần Trường (Mỹ)… đã vỡ mộng. Ông Nguyễn Cao Kỳ ước vọng sau khi chết được chôn ở quê nhà Sơn Tây cũng đã bị bác bỏ.

Tiến Sĩ Nguyễn Ðăng Hưng, Việt kiều Bỉ đã viết:

“Tôi là người luôn lạc quan và luôn tìm cách vận động Việt kiều về xây dựng đất nước. Tuy nhiên, sau 10 năm đúc kết Nghị quyết 36 về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài có thể thấy việc thu hút Việt kiều về xây dựng đất nước chỉ còn là một khẩu hiệu thiếu thực chất, thiếu nội dung…”

Ông Hùng cũng nói về mô hình ÐCSVN tách ra làm hai đảng trong một thể chế phân quyền tam lập, như là một liệu pháp dân chủ.

Sống tại Mỹ mà ông Hùng chẳng hiểu gì về việc lưỡng đảng của chế độ dân chủ của Mỹ. Có rất nhiều đảng phái hoạt động trong xã hội Mỹ, song song với các tổ chức phi chính phủ. Quá trình dân chủ của xã hội dân sự Mỹ đã sàng lọc và lựa chọn qua bầu cử tự do hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ, những đại diện có lá phiếu cao nhất vào Quốc Hội.

Cũng như ở Ba Lan, sau khi chế độ Cộng Sản sụp đổ, có tới hơn một ngàn đảng phái chính trị đăng ký hoạt động. Nhưng khi bầu cử, mỗi đảng phải tuân thủ thể lệ bầu cử. Tại các khu vực bỏ phiếu, người của mỗi đảng phải có ít nhất năm ngàn phiếu cử tri ủng hộ thì mới được ghi danh. Qua hơn hai thập niên dân chủ, sự chọn lựa của cử tri đã loại dần các đảng phái nhỏ, không có chương trình hành động. Rốt cuộc trong hơn 80 đảng phái còn hoạt động, chỉ ba đến năm đảng được bầu vào Quốc Hội.

Tách ra hai đảng mà thực chất vẫn duy trì một bộ máy cầm quyền độc tài, chuyên chế thì chẳng phải là một xã hội dân chủ, dù được trang bị bằng đủ các ban bệ. Như nước Nga của Putin. Không có bầu cử tự do và báo chí tự do, mọi cấu trúc dân chủ đều là giả hiệu.

Tóm lại, cái nhìn của ông Hùng có thể có thiện chí nhưng phiến diện, nếu không nói là ngây thơ.

Chỉ khi nào có một phong trào tranh đấu quần chúng trong nước đủ lớn mạnh, khi đó mới có thể nói đến đối thoại. Cộng Sản chỉ nhân nhượng và đối thoại khi bị áp lực dồn vào chân tường.

Nguồn: Người Việt

 

32 Phản hồi cho “Nghị Viên Hùng thiện chí hay ngây thơ?”

  1. vu doan says:

    ” Trên tờ Thanh Niên, ông Hùng nói:“Tôi thấy Việt Nam đang phát triển vùn vụt,…” – Trích .

    Những gì mà Việt nam phát triển vùn vụt là đây nè :

    “ Ông Robertson, giám đốc Human Rights Watch tại Châu Á, viết trên trang web HRW:

    “…Nhiều cái chết như thế đã gây nên những cuộc biểu tình phản đối của dân chúng khắp Việt Nam trong năm vừa qua. Những ca tử vong trong khi bị công an giam giữ hoặc chết dưới tay của công an được ghi nhận ở nhiều tỉnh thành, từ khu vực miền núi phía Bắc như Bắc Giang và Thái Nguyên, đến các thành phố lớn như Hà Nội và Ðà Nẵng, tới Quảng Nam ở ven biển miền Trung, hay Gia Lai ở vùng cao nguyên hẻo lánh, cho tới các tỉnh Hậu Giang và Bình Phước ở miền Nam.”

    “Nạn công an hành hung, tra tấn, đánh chết dân đã lên tới mức báo động với hàng chục người thiệt mạng ngay tại đồn công an trong vài năm qua. Nhiều lỗi vi phạm nhỏ như không đội mũ bảo hiểm nhưng rốt cuộc đã phải trả giá bằng cả mạng sống dưới bàn tay của công an, lực lượng có nhiệm vụ bảo vệ sự bình yên cho xã hội và tính mạng người dân. Những nghịch lý đang diễn ra đã khiến nhiều người mất niềm tin và sợ hãi trước lực lượng công quyền này.”

    Bị dư luận trong nước và quốc tế lên án với những số liệu cụ thể, nhà cầm quyền đã thay đổi sách lược, biến “côn” an sắc phục thành côn đồ thực sự bằng cách khi thực hiện công vụ mặc quần áo thường phục, không xưng tên họ số hiệu, sử dụng lực lượng biên phòng và cả xã hội đen.

    Ðối tượng bị nhắm tới nhiều nhất là những người tranh đấu, hoạt động nhân quyền, các blogger tự do và những người đã từng tham gia biểu tình chống Trung Cộng hoặc có liên quan.

    Lực lượng côn đồ rình rập, bám gót, gây khó khăn khi di chuyển, tạo tai nạn xe, vứt đồ dơ bẩn vào nhà đã thành hiện tượng bình thường, diễn ra ngay trước mặt công an, an ninh phường, thậm chí hành hung ngay tại nhà như trong trường hợp của blogger JB Nguyễn Hữu Vinh.

    Ngoài xã hội thì vậy, trong tù, bọn ma cô, lưu manh cũng hành hạ đánh đập tù nhân dưới con mắt của cán bộ trại giam. Chị Hồ Thị Bích Khương hay Nguyễn Phương Uyên bị đánh hội đồng trong tù là những trường hợp tiêu biểu.

    Blogger Ðặng Bích Phượng viết:

    “Việc họ giam Phương Uyên cùng với tù thường phạm, muốn mượn tay giang hồ để đánh đập cô học trò nhỏ thì ai cũng ngầm hiểu, đó là trò ném đá giấu tay của quản giáo. Tin Phương Uyên bị đánh đập trong tù không những không làm cho người ta run sợ, mà chỉ càng chuốc thêm sự căm phẫn và khinh bỉ đối với chế độ.

    Dùng vũ lực để khuất phục kẻ khác luôn đồng nghĩa với sự bất lực về nhân tâm. Tôi chắc rằng nếu tất cả mọi người dân Việt Nam dám nói thật chính kiến của mình, đất nước này sẽ không xây đủ nhà tù để giam giữ những người bất đồng chính kiến.”

    Lịch sử thế giới có nhiều chế độ độc tài sắt máu, chúng cũng rất mạnh tay trấn áp những người đối lập, nhưng hiện tượng sử dụng côn đồ xã hội đen dường như không thấy.

    Sử dụng côn đồ xã hội đen vào việc đàn áp những người yêu tự do, dân chủ, những người bất đồng chính kiến, chứng tỏ chế độ đã đi tới mức túng quẫn, bức bí, mạt hạng. Bởi vì nó không còn tiếng nói chính danh của một nhà nước mà thực sự chỉ là chính sách của một băng đảng tội phạm có tổ chức “. Lê Diễn Đức – 16/5/2013

  2. nguyểnthịsôngđà says:

    Người ta nói anh hdh là con của mõt đồng chí cao cấp ĐV. HDH trước 75 còn nhỏ, đủ dể đạp xe đưa thư mời của cha cho các đảng viên tới họp Đảng (ĐV). Dù ĐV chống NĐDiệm ngay từ hồi Cụ Ngô về chấp chánh, khi ho lập chiến khu Balòng Qtrị ,nhưng củng đả tuyên bố chống Cộng sản.Có lẻ nào chiêu bài chông cộngchỉ là bề nổi ,còn chỉ là vì quyền lợi đia vị cá nhân khi chống Cụ Ngô vì “bao nhiêu năm làm CM ,trốn chạy CS từ Bắc tới Nam,có cả ra hải ngoại (tàu) “như vây mà không có địa vị ,quyền lợi .tín dụng nào để được đặt để lên ghế ngồi bằng hay hơn Cụ Ngô nên “CHỐNG” cụ chăng ?Như vây ,người dân nghỉ sao khi không đoàn kết hay không chịu đoàn kết ,đảng phái QG và trí thúc nhân sỉ chỉ vì mình vì đảng đâu vì dân ,ngay cả thời 54 chia đôi đất nước ,miền Nam lạihổn quân hổn quan mà cac đảng phái không giúp chính quyền mà lảm loạn ,Như vậy tiếp tay cho CS vì nếu vậy thì hai năm sau TTC ,vn đả thống nhất từ đó,đâu còn cho đảng phái quậy tung lên và đâu còn đảng phái nào ngoài việc chạy (45 qua Tàu,5 4 Bắc vô Nam 75 qua Mỷ ?).D.Anh đả viết cuốn sách :Dấu Chân Sỏi Đá’ củng đáng đọc .
    Có nhiều nguyên nhân mất miền Nam trong đó có đảng phái tự nhân QG và có cả Đai Việt…(Năm 63 chính quyền quân nhân giao chính quyền cho phe dân sự .ĐV củng đả năm chính phủ. Nhưng lại lo loại trừ QN trong chính quyền,củng cố địa vị (như đưa ĐM lên làm BTBVH rồi cho người phá thối trên các báo .DA lúc đó trong CDV đả nêu câu hỏi với ĐM và ĐM đả vạch mặt… (DA hồiký)
    HDH lẻ nào thừa hưởng cái cung cách làm việc đó của các
    đồng chí chú bác của mình. Không chống cộng nưa (như nhquốc)mà thoả hiệp với cộng dưói chiêu bài HHDT,đoàn kết dưới cờ đỏ sao vàng để chống Tàu .Nếu đúng thì HDH cho biết CSVN đả có nói gì ,đả có dấu hiệu nào tích cực muốn HHHG với người TNCS hay chúng đang cố “chiêu hồi” người TNCS trở về cúi đầu trước chúng ,cùng chia cái tội bán nước cho Tàu cộng của chúng.
    HDH làm tròn bổn phận là 01 nghị viên Mỷ.Nhửng chuyện ninh hót CS ,coi nhưmình là lảnh tụ của người Việt TNCS rồi tuyên bố lung tung ,tuyên truyền cho cs ngoài cái chức năng của 01 nghị viên Mỷ thì nên BỎ ĐI.
    Và nên thức tỉnh về với người Việt QG .TNCS,về với chú bác ,đống chi đồng rận với bạc trửơng thượng của mình…
    xứng đáng ” con nhà chống cộng NÒi”
    (ntsđ)

  3. Lý Sự Thật says:

    Nghị Viên Hùng thiện chí hay ngây thơ?

    Không! Hoàng duy Hùng không ngây thơ mà đầy thiện chí của một con buôn:
    1-với tư cách nghị viên, HDH bán cho đám Tư Bản ở Houston khi qua VN vận động khai thác đầu tư.
    2-với tư cách việt kiều, HDH bán cho Việt Cộng cái công triệt được Cộng Đồng người Việt chống Cộng ở Houston.
    Đó là mục tiêu kiếm tiền dể nhất chớ nghề thầy cải của anh ta không có ăn rồi.
    Câu hỏi được đặt ra là :
    Người Việt hải ngoại phải làm gì hay đợi Việt Cộng triệt hắn ta sau khi đã xài ?

    • Austin Pham says:

      Người Việt tại hải ngoại đâu có cần làm gì. Anh ta chắc chắn sẽ thất cử vào lần sau. VC sẽ đặt 1 trái bom rất “hoành tráng” tại tư gia của anh ta và cho nổ. Cái chết của anh ta sẽ được tận dụng lần cuối cùng dưới vở chèo: “Bọn CCCD đã sát hại mốt người con của tổ quốc”.

  4. nguyển Kỳ Lưu says:

    Ai chính nghiả ai phi nghiả đả có Nguyển Kỳ Lưu đọc ỳ trời phán xét lịch sử nhân loại từ khi Dê Su chết cho đến nay rồi.
    Lũ tiểu nhân ma quỳ hồ đồ thì quen thói cho mình là phải là chính rồi hô hào lôi kéo mạnh thắng tự cho là phải chứ đâu có lẻ phải cho người cho đời tâm phục khầu phục đau mà gọi là chính.
    Hãy tìm Nguyển Kỳ lưu trên Google mà đọc đi lớp lớp tăm tôí sân si từ trung ương đảng cộng sản đế Người Việt hải ngoại trên toà thế giới ơi.

    Mục (tiên tri vủ trụ Trần Dần dải luận về 40 câu sấm ký Trạng Trình) tôi lên phản hồi dùng ngọc chân kinh đánh sẫp toàn bộ quyềm lực Mỷ để dúp thế giới hoà bình .
    KỲ LƯU

    • Austin Pham says:

      Tin hay không tùy ý, tui chịu hết nổi rồi nha. Có ai biết social worker của ông này ở đâu không thì làm phước giùm đi. High quá mà!

    • Xintha says:

      Mục (tiên tri vủ trụ Trần Dần dải luận về 40 câu sấm ký Trạng Trình) tôi lên phản hồi dùng ngọc chân kinh đánh sẫp toàn bộ quyềm lực Mỷ để dúp thế giới hoà bình .
      KỲ LƯU

  5. Bút Thép VN says:

    Lương tâm của Al Hoàng Duy Hùng bị đui mù nên không còn thấy bất công, không nhìn thấy nhà nước CSVN đàn áp tôn giáo?

    Thay vì tiếp xúc với nạn nhân để tìm hiểu sự thật thì ông Hùng lại tìm đến những người đã bán rẻ lương tâm, cộng tác với nhà nước như GM Châu Ngọc Tri của Ðà Nẵng và LM Vũ Dần là “kẻ chăn chiên thuê” ở GX Cồn Dầu thì làm sao mà biết được sự thật!

    Hoàng Duy Hùng trả lời sao đây khi nhà nước CSVN Buộc hoàn tục 3 vị sư Khmer Krom vì có liên quan với nước ngòai?

    Thái độ và hành động, kể cả những lời tuyên bố tầm xàm của Nghị Viên Hùng cho thấy không phải là thiện chí mà là ngây thơ ông cụ để lấy lòng nhà nước CSVN!

    Kẻ mất nhân tính như Hoàng Duy Hùng hoàn toàn không còn xứng đáng với danh nghĩa “nghị viên” nữa!

Phản hồi