|

Từ đám cưới Thanh Bùi, điểm mặt đại gia đỏ

Cộng Sản gọi người Bắc 54, ở miền Nam là thành phần bị “Mỹ Diệm cưỡng bức di cư”, tiếp theo sau 30/4 /1975 người dân ào ạt vượt biên, vượt biển, CS đặt tên mới: “Thành phần chay lười lao động, thèm bơ thừa, sửa cặn.” Thế nhưng hiện nay, khi viết về thành phần này, họ không còn chữ nghĩa nào để gán ghép, chỉ viết đơn sơ: Gia đình ông bà X, Y đến Úc, Mỹ, Canada, Pháp…năm … đảng CSVN không dám nói lý do, nguyên nhân nào những gia đình kia, có mặt ở các quốc gia tự do. Về phía người tỵ nạn, nếu cơ hội làm ăn trong nước khấm khá, họ cũng muốn lơ cái nguồn cơn năm xưa!

Ba mẹ của ca nhạc sĩ Thanh Bùi, cũng tương tự, đến Úc năm 1982, sau đó mới sinh ra Thanh Bùi, lớn lên về Việt Nam nổi tiếng và giàu có, vừa qua cưới được con gái đại gia đỏ. Đám cưới tổ chức khá bí mật, trong vòng đai an ninh dày đặc.

Đám cưới bí mật hạng sang của Thanh Bùi

Đám cưới bí mật hạng sang của Thanh Bùi

Bí mật, theo cách nghĩ cá nhân Thanh Bùi, không muốn rình rang? Vốn con người anh xưa nay kín tiếng? Thực tế chỉ đúng phần nhỏ, phần lớn còn lại tứ thân phụ mẫu của Thanh Bùi không thể lộ diện tông tích, bởi nhiều tấm hình đám cưới được tung lên mạng, chỉ duy nhất một tấm có hình mẹ vợ Thanh Bùi, theo đạo lý người Việt, mà chính Thanh Bùi từng trân trọng đề cao, đám cưới là ngày trọng đại, sự hiếu hỷ phải chú trọng, thế nhưng hình chỉ có Thanh Bùi với vợ, với học trò, tuyệt đối không có ba mẹ Thanh Bùi, và ba của cô dâu?

Đại Gia Đỏ là gì?

Sau 30/4/1975 Cộng Sản đánh Tư Bản miền Nam đến kiệt quệ, mười năm sau họ kêu gào “đổi mới” giai đoạn này có tính dọ dẫm, xem chừng, đảng còn canh gác rất nghiệm ngặt, mười năm sau nữa, tức 1995 mới thực sự dễ thở, điều kiện bi đát như vậy, hiếm có ai vực dậy trong một giai đoạn ngắn trở thành đại gia, với số vốn hàng tỷ đôla. Chỉ có CS cướp của dân, đưa cho bà con của dòng họ làm vốn kinh doanh. Có người ngang nhiên như Lê Duẩn, con Lê Kiến Thành, Nguyễn Tấn Dũng, con gái Nguyễn Thị Thanh Phượng, Nguyễn Bá Thanh em ruột Nguyễn Bá Bình, em kết nghĩa Nguyễn Vọng, số khác e dè hơn, đưa tiền ăn cướp của dân cho người thân làm bình phong. Hầu hết những đại gia đỏ, được báo chí CS tung hê, đều nằm trong diện này:

 Đại gia đỏ Bầu Đức

Trích: Xuất thân từ thợ mộc, Bầu Đức khởi nghiệp bằng việc trực tiếp điều hành một phân xưởng nhỏ vào năm 1991 có tên xí nghiệp tư nhân Hoàng Anh chuyên đóng bàn ghế cho học sinh tại xã. Kể từ năm 1991 đến nay, doanh nghiệp của ông Đức đã phất lên như diều gặp gió. Sau đó, ông mở rộng hoạt động kinh doanh sang sản xuất hàng nội thất rồi nhiều lĩnh vực khác như khoáng sản, gỗ, cao su, thủy điện, địa ốc đến bóng đá…

Năm 1993, ông thành lập xí nghiệp tư doanh Hoàng Anh Pleiku. Đến năm 2006, nó trở thành công ty cổ phần Hoàng Anh Gia Lai với nhiều lĩnh vực kinh doanh như khoáng sản, gỗ, cao su, thủy điện, địa ốc và bóng đá.

Từ năm 2001 đến nay, cái tên Bầu Đức càng nổi như cồn sau những sự kiện làm nên các “ tít” lớn trên hầu hết các báo Việt Nam và cả trên thế giới như: việc ông mua chân sút số một Đông Nam Á Kiatisak và trả lương đến 15.000 USD một tháng vào năm 2002; hợp tác với câu lạc bộ bóng đá nổi tiếng của Anh Arsernal để mở học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai Arsenal JMG vào năm 2007… Tính đến thời điểm 31/1/2008 tổng giá trị tài sản ròng của HAGL Group đã đạt 25.576 tỷ đồng,
Có thể sau 1991 Đức đào được “mạch đỏ” phất lên tới trời.

Đại gia đỏ Lê Ân,

Tay này mới đặc biệt, ở tù nhiều lần, có lần ở tù chung thân, ra tù vào tù như cóc bỏ dĩa, thế nhưng không thấy bị oan ức gì ráo? Ra tù làm giàu dễ ẹt, ông nổi tiếng vì ngoài bảy chục tuổi, cưới cô vợ mới đôi mươi, sinh viên vừa ra trường, và tậu chiếc giường 6 tỷ, được mấy tay nhà báo trong nước, ca ngợi từng chiếc chân giường, tới từng sợi màng, ra sức bảo vệ phẩm hạnh của ông, biện hộ “hoàng cảnh đưa đẩy” phải bỏ 5 bà trước.

Đại gia đỏ Dũng lò vôi:

Trích: Huỳnh Phi Dũng chưa từng có một sản phẩm nào xuất khẩu ra nước ngoài thu ngoại tệ về, thậm chí một vài sản phẩm chất lượng cao bán nội địa cũng không. Cái tài của Huỳnh Phi Dũng là lanh lẹ lắt léo lách luật và bám riết vào các mối quan hệ với “một bộ phận không nhỏ có chức có quyền” để làm giàu từ việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất, có sự thỏa thuận ăn chia, nghĩa là ‘chia chác kế”.

Năm 1990 – 1993, ông Dũng đã làm dự án và xin được thực hiện thí điểm, xây dựng Khu công nghiệp Bình Đường. Tiếp theo, tháng 9-1995 Huỳnh Phi Dũng mở tiếp khu Sóng Thần 1 với điên tích 178 ha và cho thuê ngay sau đó đạt tỷ lệ một trăm lẻ bốn phần trăm, gia đình Dũng được chia hơn một trăm tỷ tiền lời.

Có lẽ thấy hình thức liên doanh phức tạp lại phải chia chác lợi nhuận nên khi mở khu công nghiệp Sóng Thần 2 diện tích 279 ha và Sóng thần 3 diện tích 533 ha, rồi đến khu du lịch sinh thái diên tích 467 ha Huỳnh Phi Dũng dành trọn quyền đầu tư cho các công ty của mình là Hoàng Gia, Đại Nam. Huỳnh Phi Dũng còn có hơn 455 ha ở khu trung tâm hành chính Dĩ An và hàng trăm hec ta cao su ở Bến Cát, Mỹ Phước v.v.

Tính ra, Phi Dũng đã ôm được gần 2.000 ha đất ở Sóng Thần và Thủ Dầu Một, chưa kể hàng nghin ha cao su. Từng vùng dân cư cũng như đất nông nghiệp của dân đã được “quy hoạch” cho Huỳnh Phi Dũng dễ như trở bàn tay. Người ta nói đất Bình Dương chỗ nào ngon nhất đều đã về tay Huỳnh Phi Dũng! Biết bao gia đình phải lặng lẽ gạt nước mắt ra đi từ bỏ vườn tược, ruộng đồng của mình vì cái “vòi bạch tuộc” ấy. Hàng đống tiền Huỳnh Phi Dũng thu về từ đất và đó chính là mồ hôi nước mắt và máu của dân.

Đại gia đỏ Trầm Bê

Trích: Từ năm 19911994 Trầm Bê bắt đầu sự nghiệp là Giám đốc Công ty Chế biến Lâm sản Đông Anh. Từ năm 19952001 ông làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của công ty Chế biến Lâm sản Đông Anh.

Nam 1999 ông tham gia vào thị trường bất động sản, đầu tư vào BCCI với vai trò là thành viên Hội đồng Quản trị. Đây là thời kỳ BCCI đang rất phát triển. Năm 2001, Trầm Bê cùng với bác sĩ Nguyễn Hải Nam và Lâm Trung Lương góp vốn để xây dựng bệnh viện Triều An [1].

Từ năm 20022004 Công ty Chế biến Thủy hải sản Sơn Sơn do ông làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị chiếm lĩnh toàn bộ thị trường chiếu xạ thanh long tại Việt Nam, đây là điều kiện cần thiết về vệ sinh an toàn thực phẩm để được phép xuất khẩu trái thanh long. Mãi cho đến năm 2009, thế độc quyền này mới mất đi khi có nhà máy chiếu xạ thanh long thứ hai do Công ty Cổ phần An Phú đầu tư. Ông Nguyễn Thuận, Chủ nhiệm Hợp tác xã Thanh long Hàm Minh, Phó Chủ tịch Hiệp hội Thanh long Bình Thuận nhận xét về công ty Sơn Sơn của ông Trầm Bê vào cuối năm 2008, khi công ty này vẫn còn độc quyền về chiếu xạ thanh long:

Hầu hết đại giả đỏ, xuất thần từ lò vôi, thợ mộc, thợ hồ. Nhưng có điểm chung giàu phất lên nhờ “bất động sản.” Đảng CSVN cướp đất của dân lành, “đem gởi” cho những tên này để biến thành đại gia đỏ. Công ty nọ, công ty kia chỉ là nhãn hiệu trá hình, khuôn khổ một bài viết, chỉ điểm mặt vài ba tên đại gia đỏ, cùng cường quyền CS hà hiếp, cướp bóc người dân, để có cơ đồ, đồ sộ tha hồ hưởng thụ, đại gia đỏ vừa có tiền, vừa có quyền, cỡ tỉnh ủy cũng phải kiêng.

Lý lịch của lãnh đạo chóp bu, đại gia đỏ viết rất vắn tắt, vừa khai vừa sợ người ta biết, nên rất hạn chế, riêng dòng họ bên vợ Thanh Bùi, thuộc dạng “bí mật nhà nước”, kiếm không ra một dòng. Mới đầu có sự lầm lẫn, mẹ vợ Thanh Bùi là bà Trương Mỹ Lan, sau căn cứ thiệp cưới, mới biết cha mẹ vợ chú rể: ông bà Trương chí Trung, Lâm Thị Hoà. Nhờ sự lầm lẫn này, có thể đoán Trương Chí Trung, Trương Mỹ Lan có sự liên hệ khắn khít.

Bà Trương Mỹ Lan, có chồng người Tàu đi buôn kẹp tóc, năm 1992 lập công ty Vạn Thịnh Phát, chuyên thương mại, nhà hàng, khách sạn, về sau chuyển qua “địa ốc, bất động sản” dòng họ rất kín tiếng, không tiếp xúc báo chí, có vốn điều lệ tới 12.800 tỷ đồng, cao hơn cả Vingroup của tỷ phú đôla Phạm Nhật Vượng và Hoàng Anh Gia Lai (bầu Đức).

Thanh Bùi, được báo chí ca ngợi “Một người Úc gốc Việt, thành đạt trên quê hương,” song cũng đừng quên rằng, hàng vạn kẻ khác kém may, từng bỏ của chạy lấy người, ngậm đắng nuốt cay, mất tiền còn tan nát gia đình, không cần dẫn chứng đâu xa. Hãy xem vụ kiện năm 2007, bà Trương Mỹ Lan, nhận 6 triệu USD của ông Ted, hứa cho hùn vốn đầu tư, sau đó bà Lan “quên,” ông Ted đâm đơn kiện, cho đến nay vẫn không được gì, chứng tỏ bà Lan gốc rễ ăn thông tận Hà Nội, (Xem bài trầy trật vụ án 6 triệu USD).

Kết luận: Tập đoàn CSVN bán nước, còn sản sinh ra lực lượng hùng hậu “đại gia đỏ,” ăn tàn mạt tài nguyên quốc gia, tàn phá môi trường không thương tiếc, cướp bóc đất ruộng của người lương dân, làm giàu trên xương máu đồng bào, sự tham tàn của chúng không thể kéo dài hơn nữa. Ngày cùng, tháng tận của Cộng Sản sắp điểm, những nhà tranh đấu, sớm lên kế hoạch, không cho chúng tẩu tán và tẩu thoát.

© Đàn Chim Việt

13 Phản hồi cho “Từ đám cưới Thanh Bùi, điểm mặt đại gia đỏ”

  1. tonydo says:

    Nhân mùa Giáng sinh gọi điện thoại về Việt Nam chúc tết họ hàng.
    Một bà Dì của tôi qủa quyết rằng thằng cháu họ xa mới mua được chức phó phường công an ở một thành phố lớn với giá $200 triệu. Tôi nói không tin, vì nó có vẻ lộ liễu quá và khuyên Dì tôi không nên nói chuyện này qua điện thoại với người khác, sợ nó không may bị oan. Bà Dì tôi cười và giải thích: Nó đi qua năm, sáu, bảy chặng thì làm sao mà bắt được. Cái đặc biệt “may mắn” là khi nó làm tiệc nhận chức thì số tiền bà con buôn bán, đại gia trong phường tặng “quà” cũng được hơn $300 trăm triệu, lời $100 triệu mà chưa phải làm gì.
    Mặc dù ai cũng biết ở Việt Nam bây giờ lương cán bộ chỉ là phụ, bổng mới là chính. Cái bổng dễ nhìn nhất, to nhất và lại “hợp pháp nhất” là cấp phát đất cho họ xây nhà ở. Nhiều đồng chí nhờ quy hoạch hóa đô thị, đường mở xung quanh nên ngày nay sở hữu ngôi nhà tới vài ba chục tỷ, tức là họ làm chủ một nơi cư ngụ có giá cả triệu đô la Mỹ hoặc hơn.
    Việt kiều ở đâu tôi không biết, nhưng ở xứ Hoa Cày Cuốc này, kể tất cả những người cư ngụ lâu nhất từ 1975 tới các chiến hữu HO sau này, giỏi lắm cũng chỉ lác đác dăm người trả hết tiền nợ địa ốc khi về hưu, còn những người qua đây khi đã bốn bó trở lên thì khó phủi được nợ trần lúc ra đi không bao giờ trở lại. Rất nhiều người được Thượng Đế gọi về sớm, con cái phải tiếp tục gồng mình trả tiếp (chưa kể trung bình 1% thuế thổ trạch một năm, thiếu một đồng cũng mất nhà). Mà nhà cửa ở Mỹ có nơi chỉ một vài trăm ngàn, cao lắm ở những đô thị mắc mỏ thì cũng chỉ trong vòng nửa triệu.
    Ai cũng biết ngày xưa bên thua trận phải lau nước mắt từ giã quê hương yêu dấu, một phần cũng vì tệ nạn mua quan, bán tước của mấy ông bà lớn.
    Ngày nay Việt Cộng tham nhũng lộ liễu ra tận đường phố còn hơn VNCH thời trước 75.
    Vì vậy cái gì đã xẩy ra cho VNCH gần bốn thập niên trước có lẽ cũng sẽ lập lại cho đảng Cộng Sản Việt Nam, nếu họ cứ tiếp tục con đường còn đảng còn mình như hiện nay.
    Chào sạch sẽ!

  2. Nguyễn Tường Tâm says:

    Bài này hay quá. Việc sưu tầm lý lịch đám đại gia đỏ mà tôi gọi là đám ăn cướp khá hữu ích để có them thông tin phân ích về kinh tế và xã hội VN hiện nay.
    Cám ơn tác giả

  3. vohoan says:

    Không có ai giàu ba họ, mà củng không có ai khó ba đời. Đó là luật trời. Cộng sản Liên Sô trên 70 năm. Cộng sản VN đả tồn tại trên sáu mươi năm. Như vậy sấp tới ngày tàn rồi !

  4. Choi Song Djong says:

    Ở đời có ai chê tiền,có những đứa bị đày ải tuốt trên Cổng Trời đến thân tàn ma dại,nhưng sau khi qua Hoa Kỳ theo diện nhân đạo thì chúng chẳng ngại ngần kết giao,làm ăn với kẻ thù đã đày đọa chúng,thâm chí có đứa còn gả con cho chúng nó để đổi lại chút ít ân huệ.Cứ leo lẻo bảo sq quân lực VNCH nhưng trong đó mấy ai đã sống vì,sống trọn cho Tổ Quốc-Danh Dự-Trách Nhiệm.

    • Benny says:

      Mời xem: Chúng nó không phải mafia là gi?
      Chúng nó làm ăn lương thiện? Hoan hô Ông Bút viết chính xác: DCD khai:
      “Theo Dương Chí Dũng, sau khi xử xong vụ Vinalines, ông Dũng có viết đơn tố cáo gửi Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, ông Nguyễn Bá Thanh (trưởng ban nội chính). Trong đơn ông cho rằng ông không nhận 1,666 triệu USD tiền lại quả từ việc mua ụ nổi. “Oan cho tôi nên tôi không nhận. Việc này có có nguyên nhân sâu xa từ anh Ngọ. Việc điều tra không khách quan. Cố ý ép tội cho tôi chết. Những điều trước đây tôi phản bác giờ tôi khai lại: Vấn đề anh Ngọ nhận tiền, ngoài 500.000 USD thì còn khoản nữa. Liên quan đến việc đầu tư làm ăn nên tôi và bà Trương Mỹ Lan (công ty Vạn Thịnh Phát ở TP.HCM- PV) còn đưa cho anh Ngọ 1 triệu USD. Hôm đưa tiền tôi gọi cho anh Ngọ, anh nói 5g về đến nhà. Tôi mang túi vào phòng anh rồi để luôn hai cái túi ở phía bên trong nhà”.
      Bà Phạm Thị Mai Phương, vợ ông Dương Chí Dũng khai trước tòa ngày 29-4, bà cùng chồng đi thăm vợ chồng ông Ngọ ở Tuần Châu và có đưa tiền cho ông Ngọ.”

  5. Thanh Pham says:

    Đại Gia Thời Đồ Đểu

    Ở những vùng xa xôi
    Trẻ thơ suy dinh dưởng
    Trong khi bọn chúng nó
    Hợm hĩnh và cường điệu

    Cũng ở vùng xa đó
    Lâu rồi cơm không thịt
    Ngày ngày phải đu dây
    Đến trường trong cơn đói

    Ngay Sài Gòn hoa lệ
    Bao quanh những đống rác
    Hàng ngàn tuổi thơ ngây
    Sống dật dờ dốt nát

    Tất cả các bịnh viện
    Bịnh nhân dưới gầm giường
    Tràn ngập những hành lang
    Ai người có lòng thương?

    Trường học thời cộng sản?
    Không phên không bàn ghế
    Lấy gì em tôi học?
    Tôi đã thấy như thế!

    Tôi không còn lòng nào
    Tả hết sự phũ phàng
    Còn đâu tình đồng bào
    Thời đại loài cộng sản

    Chúng nó vô liêm sỉ
    Sống hợm hĩnh rởm đời
    Làm trò cười như khỉ
    Xú danh đến muôn đời

    Sống dưới thời cộng sản
    Chuyện gì cũng quái đản
    Ngay cả sự nghèo giàu
    Tất cả y như đảng!

    Bây giờ chúng nghinh ngang
    Cưới năm sáu cô vợ
    Tuổi nhỏ hơn con cháu
    Còn bày trò mọi rợ

    Chúng là loài hoang tưởng
    Nên mê sảng hoang đường
    Sống như thời tiền sử
    Hành xử như phường tuồng

    Đau cho dân tôi quá
    Nghèo đói trong tối tăm
    Người dân không đất sống
    Bần cùng trong hờn căm!

    Trong khi chúng thách thức
    Xa hoa như bạo chúa
    Bất kể người chung quanh
    Dốt nát và đói rách!

    Sao dân ta để yên
    Cho bọn chúng hưởng thụ?
    Con cháu giống Rồng Tiên?
    Không lẽ sống như tù?

    T.Phạm

    http://phaxiengnole.wordpress.com/

  6. Tháng tư năm 1975 says:

    “Ngày cùng, tháng tận của Cộng Sản sắp điểm, những nhà tranh đấu, sớm lên kế hoạch, không cho chúng tẩu tán và tẩu thoát”.
    Hu hu hu. Sợ quá. Sợ đến nỗi này thì phải vứt cả chức tước, vứt luôn “tổ quốc, danh dự, trách nhiệm”, quẳng luôn cả chế độ, liệng cả vũ khí, lột bỏ cả quân phục để chạy trốn ra hải ngoại càng sớm càng tốt, mặc kệ bọn quan quèn và lính quèn chiến đấu trong tuyệt vọng.

    • Hồ Râu Xanh says:

      Nhân đầu năm mới, bác râu xanh bảo cho mà biết: “Đừng có đem cái giọng điệu của kẻ cướp được của người khác mà lại đi huênh hoang gọi là chiến thắng”. Các cháu thử nghĩ xem trước khi xua quân ào ăn cướp của đồng bào miền Nam, các cháu đã có gì dính trên da, ngoài bác râu xanh trong quần?????? Một tên cướp xông vào nhà liều mạng khủng bố để ăn cướp thì một người hiền lương chỉ còn biết bỏ chạy để bảo toàn tánh mạng là chuyện bình thuờng dễ hiểu. Bọn cướp xông vào vét cướp của rồi lại còn khoe thành tích chiến thắng, đó mới đúng là giọng điệu kẻ cướp, có gì là vinh quang đâu cháu????? Năm mới đến rồi, tập bỏ cái thói xấu cướp của dân đi, mai sau trời thay đất đổi, nhân dân sẽ tha tội chết!!!!

      • Hùng says:

        Ha ha ha. Hồ Râu Xanh có tật giật mình. Ông bạn Tháng tư năm 1975 có nói gì về chiến thắng hay bại trận đâu. ông ấy chỉ nói là “Ngày cùng, tháng tận của Cộng Sản sắp điểm, những nhà tranh đấu, sớm lên kế hoạch, không cho chúng tẩu tán và tẩu thoát”, nên ông ta rất sợ, sợ đến nỗi phải vứt tất cả mà chạy trốn ra ngoại quốc cho sớm để “tẩu thoát được” mà thôi. Vậy mà Hồ Râu Xanh vẫn cứ có tật giật mình.

    • Kiên Lê says:

      Nghĩ cho cùng thì chỉ thấy rất tội nghiệp cho những người thanh niên bộ đội trẻ ngày xưa đã từng bị lừa đã phải bỏ xác trên chiến trường để lót đường cho những cô cậu quý tử đỏ lên ngôi !
      Càng với thời gian thì chúng ta càng hiểu tận tường và thấm thía hơn là tại sao người CS vô sản bao giờ bắt đầu xây dựng cái gọi là XHCN đều phải Cải Cách Ruộng Đất (để sau này chia nhau bán !) và phải Đập Tư Sản (để chớp vàng bạc và của cải của người dân và để chính mình trở thành giai cấp tư sản đỏ mới !).
      Ôi đau đớn thay cho cái quê hương Việt Nam tôi !!!

    • Benny says:

      Mời xem: Chúng nó không phải mafia là gi?
      Chúng nó làm ăn lương thiện? Hoan hô Ông Bút viết chính xác: DCD khai:
      “Theo Dương Chí Dũng, sau khi xử xong vụ Vinalines, ông Dũng có viết đơn tố cáo gửi Tổng bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, ông Nguyễn Bá Thanh (trưởng ban nội chính). Trong đơn ông cho rằng ông không nhận 1,666 triệu USD tiền lại quả từ việc mua ụ nổi. “Oan cho tôi nên tôi không nhận. Việc này có có nguyên nhân sâu xa từ anh Ngọ. Việc điều tra không khách quan. Cố ý ép tội cho tôi chết. Những điều trước đây tôi phản bác giờ tôi khai lại: Vấn đề anh Ngọ nhận tiền, ngoài 500.000 USD thì còn khoản nữa. Liên quan đến việc đầu tư làm ăn nên tôi và bà Trương Mỹ Lan (công ty Vạn Thịnh Phát ở TP.HCM- PV) còn đưa cho anh Ngọ 1 triệu USD. Hôm đưa tiền tôi gọi cho anh Ngọ, anh nói 5g về đến nhà. Tôi mang túi vào phòng anh rồi để luôn hai cái túi ở phía bên trong nhà”.
      Bà Phạm Thị Mai Phương, vợ ông Dương Chí Dũng khai trước tòa ngày 29-4, bà cùng chồng đi thăm vợ chồng ông Ngọ ở Tuần Châu và có đưa tiền cho ông Ngọ.”

  7. Huyền Thương says:

    Không một “đại gia” nào ở VN mà không có sự “đỡ đầu” hay “dây mơ dễ má” với các quan chức lớn các cấp của VN. Nếu bạn là triệu phú nước ngoài, về làm ăn, đầu tư vào VN mà không có “đỡ đầu” thì hãy coi chừng, cả sản nghiệp của bạn sẽ bị “phù phép” bốc hơi hay chính bạn rơi vào vòng lao lý. để sản nghiệp đó rơi vào tay 1 kẻ “có má mặt” nào đó. Số nhỏ được yên thân là những nhà đầu tu vào lãnh vực công nghệ cao, oặc lãnh vực nào mà VN cần và đang yếu, hoặc cùng lắm bạn rơi vào dạng được chính phủ “ưu tiên” chăm sóc, để làm con mồi nhử tiếp những triệu phú việt kiều khác. Chính vì lẽ đó, những kẻ vụ lợi, khôn ngoan đều muốn “làm thân” hay “Thông gia” với giới quan chức VN, để vốn phát triển theo ốc độ “tên lửa!

Phản hồi