|

Điềm xấu cho ông Phạm Quý Ngọ

Chưa rõ dưới sự lãnh đạo “tuyệt đối sáng suốt của đảng”, thì ông Thứ Trưởng, Thượng tướng Công an Phạm Quý Ngọ có thoát được cái vụ “bị lộ” do Dương Chí Dũng khai trước tòa là đã nhận hối lộ cả triệu rưỡi đola rồi báo cho tội phạm chạy trốn, kèm theo cái lệnh “Khởi tố vụ án hình sự tại Tòa” hay không. Chuyện đó còn chờ xem vở diễn sẽ đưa ra những vai nào và sẽ được hướng về đâu? Kết quả phụ thuộc phần lớn vào thế, lực của mỗi bên trong ván bài cuối.

Thượng tướng Phạm Quý Ngọ

Thượng tướng Phạm Quý Ngọ

Bởi ở Việt Nam, dân gian ai cũng biết rằng Công Lý chỉ là một vai hề.

Nhưng đó là đề tài râm ran, bàn tán sôi nổi mấy hôm nay. Người này thì cho năm Ngựa chưa đến mà ông Ngọ đã vướng hạn. Kẻ khác thì bảo là chẳng có hạn hán lũ lụt gì, chỉ có điều là ăn nhiều thì chướng bụng, tàn độc lắm có ngày mang oán thù, dã man nhiều có ngày mang họa… Dường như người đời tổng kết rằng đó là quy luật rằng “Ăn mặn thì phải khát nước”. Xưa thì chờ đến đời con mới “khát nước” nhưng nay thì “Nhãn tiền”.

Chuyện ở quán nước vỉa hè

Tại một quán nước chè vỉa hè sáng nay, một ông trí thức về hưu đi bộ buổi sáng ghé vào thì thầm ra vẻ hiểu biết:

- Với hàm Thượng tướng, chức vụ Thứ Trưởng lại là Công an thì Dương Chí Dũng có dám mọc thêm đầu nữa để vu cáo ông ấy hay không? Cứ xem mấy tay công an Phường nó đi vơ ghế bàn, đồ dùng và hàng quán lên xe của bà con đây thì biết, cứ làm như cướp ngày có ai dám nói cái gì đâu. Mà không có lửa thì tự nhiên khói bay lên ùn ùn như cháy nhà thế được à”.

Một thanh niên đầu nhuộm đỏ choét cười hớn hở:

- Phen này thì Ngọ cũng phải đi chăn Ngựa, vào tù thì đi chăn kiến ấy chứ được chăn ngựa đã phúc”.

Một đứa khác đáp lại:

- Được vào tù đã phúc bảy mươi đời. Nhận hối lộ cả ba chục tỷ thì còn mạng mà vào tù nữa không?.

Thậm chí, một cô gái hỏi ngây thơ

- Công an mà cũng vậy ư?”.

Câu hỏi làm một thằng bé người quắt như củ khoai nóng mắt:

- Đ.M không công an thì thằng nào dám nhận cả triệu đô. Xem thằng Lê Quốc Quân đó kìa, bảo nó trốn thuế có 400 triệu bạc, chưa bằng Dương Chí Dũng nó khai đưa một cái phong bì đến nhà tay công an điều tra, mà đã phải đi tù gần 3 năm lại còn phải đền gấp 3. Phen này phải xử chém hết”.

Và họ cứ tưởng phen này thì hết lính đến tướng, hết mã đến xe, tất cả đua nhau vào tù như lời ông Trọng Lú nói “Chờ đó mà xem”.

Nghe những lời ấy, chợt nghĩ có phải người dân mình đã quá ngấm bạo lực, nên hớn hở và phấn khởi trước những thông tin có kẻ sắp phải chết, kẻ có thể vào tù? Nhưng ngẫm lại, đa số dân chúng chỉ vì báo chí đã hướng họ đến suy nghĩ đó. Họ không biết rằng, trong canh bạc này, bên chẵn và bên lẻ, bên đỏ bên xanh ra sao, thế và lực thế nào.

Tất cả, họ cũng chỉ được định hướng qua hệ thống tuyên truyền của đảng mà thôi. Các thông tin qua báo chí đã tạo nên trong người dân những lời đồn đoán về một kết cục không mấy sớm sủa cho ông Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Công an.

Thế nhưng kết cục sẽ ra sao thì chưa mấy ai biết được. Bởi lẽ nó không phụ thuộc vào hành vi phạm tội, không bị chi phối bởi pháp luật mà nó chỉ phụ thuộc vào đối tượng phạm tội, thế và lực của đối tượng đó trên bàn cờ chính trị mà thôi.

Hiện tượng Nguyễn Như Phong – Hiện tượng quái đản

Nếu như ở Việt Nam có đến 800 tờ báo và truyền hình, tạp chí đều do đảng điều khiển và giật dây, thì có nghĩa là cũng có chừng đó Tổng Biên tập. Nhưng, Nguyễn Như Phong là một Tổng Biên tập được coi là rất nổi tiếng và là hiện tượng cá biệt. Cá biệt đến nỗi, mỗi lần nhắc đến Nguyễn Như Phong, thì hầu như ngay lập tức từ “bồi bút” được đi kèm như một danh xưng danh dự.

Nhưng nếu chỉ là bồi bút mà thôi, thì cũng chưa hẳn là đã nổi tiếng được đến thế. Bởi bồi bút ở đất nước này không hề thiếu, dạng bồi bút từ tâm khảm, từ não trạng và huyết quản ra đến hành động nhằm kiếm miếng cơm thì có mà “xe chở, đấu đong”. Nguyễn Như Phong còn nổi tiếng bởi Nguyễn Như Phong có biệt tài dùng ngòi bút làm phương tiện dựng chuyện, đâm chém và tàn sát không thương tiếc người lương thiện và đối thủ chính trị của mình.

Đại tá, Tổng biên tập Nguyễn Như Phong

Đại tá, Tổng biên tập Nguyễn Như Phong

Nhưng, nếu chỉ đến vậy cũng chưa hẳn đã được nổi tiếng đến thế. Bởi “dưới sự lãnh đạo của đảng”, thì tờ báo nào chẳng dựng chuyện, bịa đặt và bóp méo sự thật bất chấp liêm sỉ. Không chỉ có tờ báo do Nguyễn Như Phong làTBT mà cả Truyền Hình Việt Nam, VOV, Nhân Dân, TTXVN hay hàng loạt tờ báo đảng khác cũng một duộc. Nguyễn Như Phong còn nổi tiếng bởi là một TBT đã hăng hái nhất, dũng cảm nhất, đâm những ngọn giáo đầu tiên vào tim những người công chính. Và hẳn nhiên, Nguyễn Như Phong cũng là kẻ nhận nhiều những lời oán thán nhất, nhiều sự căm hận nhất trên diễn đàn báo chí và nhất là trên mạng Internet.

Bề dày kiếm ăn bằng cách chọc vào trái tim của những người yêu nước, đấu tranh cho một nền dân chủ ở đất nước này, vu cáo, đánh hội đồng, kến tội thay tòa án đối với họ của Nguyễn Như Phong quả là đáng nể. Trước đây, bằng tờ báo An Ninh thế giới, Nguyễn Như Phong cậy là một sĩ quan đông quân mạnh súng, đã bất chấp mọi tiếng gào thét của người dân, vu cáo những người lương thiện. Đến mức, lão tướng Cộng sản, ông Trần Độ , người từng phụ trách ban Tư tưởng Văn hóa trung ương phải nhận xét về Nguyễn Như Phong như sau: “Đó là Mặt Thật của cái thể chế đẻ ra những sự coi thường pháp luật, bất chấp pháp luật, trắng trợn, tùy tiện vu cáo, bịa đặt, tùy tiện hại dân thường, hại người lương thiện, coi thường và chế riễu lẽ phải… Cái đáng ghê sợ và ghê tởm hơn nữa, là đối với những người vắng mặt ở xa, mà cứ tùy tiện kể tội người ta chỉ căn cứ vào thư từ. Người ở xa không thể được nói lại một chút gì, như thế vừa không tử tế vừa … lưu manh”.

Tưởng rằng, theo thời gian khi tuổi trẻ qua đi, đến lúc điềm tĩnh lại, Nguyễn Như Phong sẽ bớt đi cái không tử tế, cái lưu manh của mình. Nhưng không. Cái không tử tế, cái lưu manh của Nguyễn Như Phong đã như một căn bệnh càng ngày càng phát tác nguy hiểm.

Và càng ngày, Nguyễn Như Phong càng nổi tiếng, bởi tất cả những gì anh ta làm, nó khác thiên hạ – một thiên hạ có nhân tâm, có đạo đức và là xã hội loài người.

Anh ta nổi tiếng đến mức, khi dùng tờ báo do anh ta làm TBT để PR việc anh ta dốt nát múc nước giếng cổ sa mạc để rửa mặt rồi “bị trừng phạt” – nói theo ngôn ngữ bạn đọc của anh ta – và anh ta kêu lên rằng: “Ước chi có ai chặt hộ cái đầu” thì trên khắp các diễn đàn mạng xã hội, không biết bao nhiêu người đã đồng loạt giơ tay xung phong.

Điềm xấu từ cái dớp?

Trong hiện tình đất nước mà ông tiến sỹ chuyên ngành xây dựng đảng Trọng Lú – Tổng Bí thư đảng Cộng sản – đã xây dựng được đội ngũ cán bộ đảng viên đạt đến mức: “Tham nhũng thành đường dây, nó có tổ chức chứ không phải từng người ăn mảnh một mình” thì việc đánh đổ, bắt ra một con sâu chúa không phải là dễ dàng. Trong chế độ độc tài một cái lắc đầu của lãnh đạo đảng, thì mọi bộ luật đều là chuyện trẻ con. Bởi đơn giản là Đảng đứng ngoài luật lệ, trên Hiến pháp, ngồi trên đầu, trên cổ dân tộc này… Thì việc bắt bớ, truy tố một cán bộ lãnh đạo của đảng là không dễ dàng dù đã phạm tội tầy đình. Bởi đơn giản là “Trạng chết Chúa cũng băng hà. Dưa gang đỏ đít thì cả đỏ trôn”.

Tuy nhiên, dù tôi vốn không nghĩ là mình mê tín dị đoan thì khi thấy bài viết của Nguyễn Như Phong, TBT tờ Petrotimes – tờ báo ngành dầu khí – thì tôi nghĩ rằng số phận ông Phạm Quý Ngọ thật mỏng manh, điềm xấu đã rõ ràng. Bởi thiên hạ vẫn thường kiêng, vẫn thường truyền cho nhau những kinh nghiệm về những “cái dớp” đen đủi, xấu xa mà người dân rất sợ gặp phải. Ở đây, cái dớp ông Phạm Quý Ngọ mắc phải chính là bài báo nâng bi, bào chữa, che chắn cho ông Thượng tướng Phạm Quý Ngọ của Nguyễn Như Phong.

Điều muốn nói, là cái điềm gở đó đã hiển hiện ngay ở đầu vụ án – một vụ án hết sức nghiêm trọng mà lòng dân đã nổi, chỉ còn ý đảng mà thôi.

Khỏi cần phải nhắc lại hoặc bàn về nội dung bài báo cho mất công. Nó mới ra đời được vài hôm đã có nhiều bài viết nêu lên ý đồ xấu, nêu lên những vô lý, những sự cù nhầy của Nguyễn Như Phong chỉ nhằm mục đích “dùng thịt chó làm tiệc chay nhà chùa” cho vụ việc của ông Phạm Quý Ngọ.

Điềm gở, chỉ đơn giản là ở vụ án này, Nguyễn Như Phong đã ra tay, vung bút nhằm bảo vệ “thân chủ”.

Bởi lẽ, nhìn lại những vụ án, những nhân vật mà Nguyễn Như Phong đã bênh vực, đã nâng bi, đã kiếm ăn bằng cách viết bài đánh đấm tả xung hữu đột… mà nhiều khi người ta tưởng ông ta có thể “liều mình như chẳng có” với những lời lẽ đanh thép, tha thiết… thì cuối cùng, nhân vật chính lại nhận một số phận hẩm hiu nhất và cái chết không thể tránh khỏi.

Và điều Nguyễn Như Phong không biết lấy làm đau đớn, là những sự kết thúc cuộc đời hết sức thê thảm của các nhân vật anh ta tung hô đó, lại rất hợp lòng dân và làm nức lòng tất cả mọi người muốn trừng trị cái ác, cái hỗn loạn, cái vô lương, bất chính. Đó cũng là nguyện vọng của những người muốn làm cho thế giới sạch hơn, xã hội đẹp hơn.

Hãy điểm qua vài ví dụ.

Ở ngoài nước, khi Gadhafi đang chìm trong cơn hận thù của nhân dân Libya bởi sự tàn bạo sau 42 năm cai trị nhằm đưa lại cuộc sống vương giả cho gia đình tên độc tài này. Lửa giận của người dân Libya đã bốc lên ngùn ngụt, cả thế giới quan tâm và vạch rõ những sự thối nát, tha hóa của chế độ độc tài ở Lybia, thì với bản chất cố hữu đi lội ngược dòng nước bẩn, Nguyễn Như Phong viết bài bênh vực Gadhafi. Bài viết “Sự thật về Libya và Kadhafi” trên tờ Petrotimes đã giúp Nguyễn Như Phong lột tả hoàn toàn bộ mặt của mình. Đó là sự trơ tráo, vô sỉ bằng sự bịa đặt và… bất chấp sự thật, bất chấp lòng người. Sự phản ứng đến mức buộc Nguyễn Như Phong phải gỡ xóa bài viết đó đi. Nhưng tác phẩm như một đứa con mang dòng máu của mình, Nguyễn Như Phong làm sao sạch sẽ được khi đã đẻ ra một đứa con độc địa và bẩn thỉu có hại trên đời.

Kết quả là nhà độc tài Gadhafi đã phải chui xuống ống cống vẫn không thoát khỏi cái chết nhục nhã, đau đớn bởi sự uấn hận của nhân dân Libya.

Đến khi đó, ông bạn vàng Nguyễn Như Phong như đã biến mất trên đời.

Còn ở trong nước thì sao?

Ngoài là tên lính xung kích nhằm bảo vệ sự độc tài, độc ác, thì Nguyễn Như Phong là người chuyên viết vu cáo, đánh hôi chơi bẩn những người yêu đất nước, dân chủ, mong mỏi xã hội tiến bộ. Nếu chỉ có vậy thì coi như cũng thôi. Bởi tôi đánh giá rằng: Dù sao Nguyễn Như Phong vẫn còn dũng cảm hơn khối thằng ở báo Nhân Dân, QĐND, CAND, ANTĐ, VTV hoặc các tờ báo đảng không dám danh chính ngôn thuận, cứ rình núp trong bụi rậm bằng những bút danh, nặc danh, giả danh dù đã dựa thế chủ vẫn phải rình cắn trộm những người công chính.

Ở đây, tôi khâm phục Nguyễn Như Phong ở độ lỳ, độ trơ và độ chịu chửi từ thiên hạ. Chỉ có điều hơi áy náy là mồ mả tổ tiên, ông cha bỗng nhiên được đem làm bia cho thiên hạ ngắm nhưng không biết xót mà thôi.

Mười ba năm trước, vụ án Năm Cam khét tiếng với mô hình công an và tội phạm cùng đồng hành. Với 155 bị can có 21 người nguyên là cán bộ công chức nhà nước và cơ quan bảo vệ pháp luật (13 cán bộ công an, ba cán bộ Viện kiểm sát và 5 cán bộ cơ quan hành chính, 17 đảng viên. Băng nhóm tội phạm này gây biết bao tội ác với nhân dân Sài Gòn và các tỉnh phía Nam. Đến mức không thể để tồn tại thêm, chuyên án này được triệt phá đầy công phu.

Mới đây, năm 2011 lợi dụng vai trò của một TBT, Nguyễn Như Phong viết một loạt bài viết lôi lại vụ án này nhằm trả nợ cá nhân tướng Nguyễn Việt Thành. Chỉ vì Nguyễn Như Phong đã bị ông tướng này bắt phải giải trình. Mối hận đó đến tận bây giờ, khi một bên đã cởi giáp thì Nguyễn Như Phong đưa giáo vào mạng sườn với cái gọi là “khẩu Phật” rằng: “cứu một người phúc đẳng hà sa”. Ở những bài báo đó, ông tiếp tục kêu oan và bao che cho các tội phạm.

Thậm chí, một phóng viên còn nói rõ trên mạng rằng, ngay khi vụ Năm Cam đang diễn ra, Nguyễn Như Phong đã bị tờ một tờ báo lên án vì bảo kê cho Năm Cam. Nhà báo đó cho biết: “Ngày ấy, sau khi báo ra, mình lên tận phòng Phó TBT báo An ninh thế giới Nguyễn Như Phong đề nghị được phỏng vấn về nội dung bài báo nói trên của báo NTNN, có nhà báo XB cùng chứng kiến, vị này nhất định không trả lời…” .

Thôi thì chuyện báo chí bảo kê cho tội phạm cũng không thiếu, nói cả ngày cũng chẳng hết. Trong xã hội này, khi mà mọi sự đảo điên, xã hội vô luân, vô luật, thì tội phạm hoành hành. Nhưng, không phải tất cả đều bị bắt. Phải chăng, những kẻ bị lộ, bị bắt… là do số đen vận xấu?

Điều đáng nói ở đây, là các “thân chủ” của Nguyễn Như Phong, hầu hết phải đền tội nhục nhã và đau đớn dù đó là những kẻ ngồi trên vàng bạc, của cải.

Hai ví dụ cụ thể, để nói lên cái điềm xấu đã báo là mối nguy cho ông Phạm Quý Ngọ.

Cũng có thể cái dớp bắt nguồn từ việc vụng về, thô thiển khi bênh vực tội ác một các bất chấp, sống sượng và vô tình kéo thân chủ mình làm tiêu điểm chú ý của dư luận và cuối cùng thì luật pháp buộc phải ra tay.

Có thể cái dớp nó bắt nguồn từ việc Nguyễn Như Phong chỉ biết bênh vực cái ác, cái bất lương, đi ngược lại đường ngay lẽ chính nên đã thành thói quen khó bỏ. Và hậu quả khốc liệt là hiển nhiên.

Cũng có thể vận xấu, điểm gở được thể hiện bằng bài viết của Nguyễn Như Phong, chỉ vì ông ta như một bác sĩ lĩnh lương và thành tích được tính sổ bởi Diêm Vương.

Dù sao, thì đó vẫn là một điềm xấu đầu năm mà ông Phạm Quý Ngọ khó vượt qua được.

Vở kịch đã mở màn, “bà con hãy chờ xem” – Nguyễn Phú Trọng
Hà Nội, ngày 10/1/2014

J.B Nguyễn Hữu Vinh (RFA)

18 Phản hồi cho “Điềm xấu cho ông Phạm Quý Ngọ”

  1. Vũ Thế Phan says:

    1-. Ba nông dân tại huyện Đức Trọng (Lâm Đồng) chia nhau 13 năm tù giam vì ăn cắp hai con vịt, 13-08-2009.

    2-. Nguyễn Văn Sương tại huyện Đông Hoà (Phú Yên) bị phạt 6 năm tù giam vì cướp 12 con vịt, 20-09-2011.

    3-. Bốn nông dân tại huyện Vạn Ninh (Khánh Hoà) chia nhau 17 năm 6 tháng tù giam vì cướp 7 con vịt trị giá 470 ngàn VNĐ, 03-12-2012.

    4-. Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Đình Quyền nói với báo chí tại hành lang kỳ họp Quốc hội chiều 06-01-2014: “Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới”!

    Lời bàn:

    Thiên đường lắm chuyện lạ đời,
    Để xem Công Lý nó cười ra sao!
    VTP

    • Trần Thị Hải Ý says:

      - Xin lỗi. Ông Tổng biên tập họ Nguyễn này là đàn ông mà lý luận Như đàn bà bị Phong long. Vụ việc tày trời thế này, nhưng nếu con ngựa quý của ngài thừa tướng vẫn thoát vận hạn phong long trong năm Giáp ngọ 2014 thì câu “cơ quan điều tra Việt Nam thuộc diện giỏi nhất thế giới” của ông Phó chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội Nguyễn Đình Quyền, ngày 06-01-2014, rõ ràng là cuồng ngôn Xạo Hết Chỗ Nói! May cho con ngựa quý. Bá ngọ cái công lý.Và không phải ngẫu nhiên mà Việt Nam lại có diễn viên hài tên Công Lý!

      • NgườiViệtYêuNước says:

        Bá ngọ cái công lý.Và không phải ngẫu nhiên mà Việt Nam lại có diễn viên hài tên Công Lý!” (Trần Thị Hải Ý)

        Đấy là thứ công lý ưu việt dưới chế độ CHXHCNVN. Thứ công lý con người bèo hơn con vật. Mạng người rẻ hơn con vịt. Ăn cắp 1 con vịt phải tù 6 năm rưỡi. Nhưng sĩ quan CA đánh chết người dân vô cớ chỉ bị tù 4 năm.

        http://www.youtube.com/watch?v=UptfFjJLp0g

        Đáng lẽ ra tên trung tá CA đồ tể này chỉ bị cảnh cáo nội bộ, nhưng vì gia đình nạn nhân làm dữ quá, khiếu nại tùm lum, báo chí vào cuộc, dư luận lên án gắt gao, nên nhà nước đành phải đem kẻ sát nhân ra toà cho có lệ. Điều này cho thấy, nhà nước CSVN dung dưỡng lũ côn đồ núp dưới áo CA!

  2. [email protected] yahoo.com says:

    ai ơi nhớ lấy câu này
    cướp đêm là giặc cướp ngày là quan
    làm quan thì phải gian tham
    quan không gian hỏi thế gian mấy người
    được sinh ra ở trên đời
    làm người đã khó nên người khó hơn
    đã là quan phải gian tham
    tham lam dối trá là quan mọi thời

    • Tập Làm Văn says:

      Đã là quan ắt phải gian tham
      Tham lam dối trá là quan mọi thời
      Tuy tham nhưng chẳng hại người
      Sợ rằng luật pháp, bỏ đời quan tham

      Nhưng mà bè lũ việt gian
      Cấm chỉ báo chí không loan chuyện này
      Bao che, giấu diếm cho nhau
      Một bày chuột cống đến ngày diệt vong

  3. Vũ Thị Loan says:

    Trâu buộc thì ghét trâu ăn,
    Ăn nhiều thì chết để phần bầy trâu.

    Mấy anh CA VN ơi, làm sao giúp đỡ nhau đi, như xưa nay các anh vẫn làm ấy. tìm cách đánh lừa dư luận, chuyển hướng dư luận, bao nhiều phép màu giở ra hết đi. Chứ các đồng chí với nhau cùng 1 ruột mà chơi nhau làm gì.

    • Phan Bích Liên says:

      Cái vụ này không phải là Trâu buộc ghét trâu ăn, mà là lũ giòi bọ, lũ chuột cống đua nhau đục khoét tài sản của nhà nước và của nhân dân ta. Cần phải thẳng tay đập chết hết lũ chuột này!

  4. Trực Ngôn says:

    Bài viết của tác giả Nguyễn Hữu Vinh thật sắc xảo, lý luận chắc nịch.

    Nguyễn Như Phong đã một lần bênh vực nhà độc tài Gadhafi thì ông này đã phải chui xuống ống cống vẫn không thoát khỏi cái chết nhục nhã.

    Nay Nguyễn Như Phong lại lên tiếng bênh vực tướng CA Phạm Quý Ngọ, người có trách nhiệm điều tra vụ Dương Chí Dũng, ký lệnh truy tố, nhưng lại ngửa tay nhận 500’000 $ và báo cho đương sự chạy trốn. Ông Ngọ đã phạm tội hối lộ, làm lộ bí mật quốc gia, thông đồng với tội phạm.

    Vậy mà Nguyễn Như Phong vẫn lên tiếng xảo ngôn để bênh vực thì đúng là điềm xấu cho ông Ngọ thật rồi!

  5. tudo says:

    Người dân VN của : 3 miền ….Bắc,Trung,Nam đả…! đang…! và …!!!! ĐƯỢC sống THẬT trong nước VIỆT NAM CHXHCN do Nhửng Ông Bà Cô Chú Cán Bộ TRÍ TUỆ chỉ dạy !!!( cầm quyền ) phải biết Tôn Trọng LUẬT…! chó có nghe bọn diển biến xúi dục…. ! . Sau ngày 30/04/75 đến nay 2014 nhà nước lo cho dân có được : nhiều ….??? hơn chế độ trước kia…..vạn…vạn lần .

  6. Mạc phi Đăng says:

    Bài viết quá hay, sắc sảo!

    Tác giả viết thật chắc tay. [Sống với VC - nếu viết để sơ hở - là VC sẽ cho "mập mình".]

  7. nguenha says:

    Trong một Xả-Hội mà “Chính quyền đầu mủi súng”,cái gì cũng lấy “bạo lực’ để làm “cán cân nẩy mực”,
    thì tất cả giá trị đều bị đảo ngược. Thằng cầm Gươm,dáo,cầm Súng…sẽ là người có Quyền lực nhất.!
    Vì thế ,bà con đừng đặt nặng trong cái xả-hội quái đản đó những “danh xưng ” của thế giới văn minh !! : Nào là TS, GS,Đại Tướng,Thượng Tướng, TBT….Tất cả chỉ là “Sắm vai ” của bọn Ăn -Cướp !!
    ” Sự cố Dương chí Dũng” đó chính là ĐIỀM XẤu của Chế Độ chứ không phải riêng gì tên PQN !!

  8. Builan says:

    ĐỜI

    Đời cha ĂN MẶN
    Đời con KHÁT NƯỚC
    Đời cháu ĐÁI THÁO thướng
    Đời chắc ĐÁI THÁO ĐƯỜNG !
    Chút, chít.. bị di truyền CƯA CHÂN, CƯA TAY….!

    “BB” bôì bút có hay
    Nhãn tiền quả báo đời nay chẳng chầy ! Nghe đây nghe đây !! khakhakha

    • Bút Thép VN says:

      Nói như vậy thì tội nghiệp cho đời con đời cháu quá. Đời ông, bố ăn ốc thì con phải đổ vỏ hay sao?

      Cứ như Dương Chí Dũng, Dương Tự Trọng, rồi sẽ đến Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Như Phong. Ai ăn mặn kẻ ấy bị khát nước thì tốt hơn, công bằng hơn?

  9. Tôi không hiểu sao họ nhà sản 99,99 % kết nạp toàn những kẻ cơ hội ,bụng dạ tham lam vô độ ,tàn ác và tiểu nhân ,văn hóa ứng xử thì rừng rú ,mặt người dạ thú vào cái Đảng chỉ nhằm mục đích ăn bẩn và trộm cắp đồng thuế của dân ,vậy thì đất nước làm gì có minh bạch và công bằng xã hội .
    Có lẽ ” Một trăm năm nữa theo cái nhà sản này dân ta cứ mò mẫm trong bất công và lạc hậu vẫn không mò ra cái ngọi là CNXH ? ” Thông minh như Nga cũng phải từ bỏ con đường mù CNXH ! Vậy mà thế kỷ Internet thông tin đa chiều mấy ông nhà sản ăn bẩn nhiều đâm ra ” Lú lẫm ” lừa dân ta và theo đuổi cái chủ thyết biến dân ta thành con cừu ??? .
    Đầu thế kỷ 20 sinh ra lý thuyết Cnxh được thí điểm bằng bạo lực tàn ác ,chống lại loài người,
    Con đường tiến lên CNCS được nhuộm bằng máu thịt con người không thể chấp nhận được .Nó đã chết và tượng Lê-Nin xụp đổ khắp mọi nơi thì đầu thế kỷ 21 này là thời gian cả nhân loại mong nó “chết đi ” và chôn cái đống rác thối để con người sống thiện hơn ,đúng là trời quả báo thật không sai ! .cớ sao cái nhà sản tai Việt Nam cò ôm khư khư một cách mù quáng ?
    Dấu hiệu cái gọi là CNXH mà đám nhà sản ôm ấp đang chết và sẽ chết tại Việt Nam, toàn dân ta chuẩn bị chôn vùi nó trong thời gian không xa ,
    Chính nghĩa thuộc về nhân dân ta ,chế độ độc tài mà nhà sản tại Việt Nam nhất định phải ra đi ,đó là xu hướng tất yếu của lịch sử không ai và một nhóm lợi ích nào có thể cứu vãn nổi .
    Nhà sản sẽ biến mất tại Việt Nam !
    Việt Nam nhất định hòa vào tiến trình dân chủ theo xu thế của thời đại toàn cầu hóa,mọi người dân chúng ta phải có quyền sống tự do cá nhân và quyền bình đẳng mưu cầu hạnh phúc !
    Không ai có quyền độc tài độc đoán tước đi hay chiếm đoạt các quyền con người mà tạo hóa ban cho chúng ta !
    Năm mới thắng lợi mới !

  10. Thật ra ông Dương Tự Trọng chẳng tốt lành gì, lúc ông còn vàng son, ông ta vác loa, kích động công an cưởng chế đất anh Đoàn Văn Vươn. Nhưng trong vụ án này. Tội chính là ông Ngọ, chứ không phải là ông Dương Tự Trọng, ông DT.Trọng chỉ làm công việc thương em, thì đâu có gì ghê ghớm, tên mật báo mới là ghê ghớm.

    Nhưng Tòa án VC không dám truy nã ông Ngọ, bởi vì ông này được bao che bởi một quyền lực lớn, nếu phá vở bức tường này, thì anh chàng bồi bút Nguyễn Như Phong sẽ dính chàm, vì anh cũng chơi trò chia chát với anh Ngọ. Vì lẽ ấy, anh bồi bút Nguyễn Như Phong ra sức bênh vực cho kẻ ăn hối lộ, vì mình đã ăn, cho nên liều mình cứu chúa, để khỏi bị bắt hàng loạt.

    Nhưng ngòi bút Nguyễn Như Phong không hấp dẫn và thuyết phục quần chúng, nên càng viết ,càng bị chúng chưởi, vì ông ta không hiểu rõ vấn đề phải trái, không hiểu cán cân pháp luật, nên phan bậy và đẩy gia đình ông Dương Chí Dũng vào con đường ngõ cụt.

    Nguyên nhân chính để ông Dũng chạy trốn là ông Ngọ, chứ không phải ông DTTrọng, nhưng tòa án VC đâu có quyền bắt sâu chúa mà cứ dí vào những sâu con, vì thế bao nhiêu ruộng vườn của dân nghèo bị công an cướp trắng để bán cho bọn tư bản bóc lột, nhưng người dân không có quyền bảo vệ. Mới đây đồng chí X còn ra lệnh cho công an có quyền bắn. Như thế, chúng ta cũng đã hiểu rõ ngòi bút Nguyễn Như Phong cũng chỉ nhằm mục đích, là cứ nhắm bắn vào vai phụ mà chúng cho là sai phạm, nhằm bảo vệ miếng mồi tham những mà đồng bọn chúng đang tranh nhau giành giựt, để có một cuộc sống quang vinh trên nỗi đau uất hận của người dân.

    • Người góp ý says:

      Phân tích của Nguyễn Hiền chính xác ,tới đây sẽ có những Lê Lai liều mình cứu chúa.Không thể nói rằng TBT Trọng hay Bá Thanh cũng như Ba Dũng ,Tư Sang ai trong sạch hơn ai vì tất cả cũng từ cái đảng mafia tham nhũng đi lên khi còn khố rách áo ôm .Vụ việc Dương chí Dũng chẳng qua do 2 phe tranh ăn , phe nào yếu thì bị phe kia mần thịt .Dân bây giờ đâu có lầm trước vụ việc ,có thể Trung quốc đứng đằng sau vụ này để tiêu diệt những thành phần trong đảng có khuynh hướng chống Tàu khựa ,sau đó sẽ áp dụng kế sách ” chồn bắt được rồi thì chó săn cũng bị thịt “.

Phản hồi