|

Nhạc RAP – một vũ khí tranh đấu lợi hại cho giới trẻ

rap-music

Ngày nay ở Âu châu và Mỹ châu, không ai còn xa lạ với nhạc Rap. Giới trẻ, nhứt là trẻ da đen, đều thích nhạc Rap. Rap đi đôi với loại tranh đường phố (street art) mà phổ thông là những bức vẻ ngoằn ngoèo trên tường, trên những chỗ vẻ được mà khó bôi xóa để đập vào mắt người đi đường càng mạnh, càng lâu càng tốt. Trong xe điện, métro, chúng vẽ trên nệm ghế, trên thành xe, trên cửa kiếng, cả trên trần xe, …Trong tháng máy những chung cư. Hiện tượng này làm tốn kém cho ngân sách bảo quản của chánh quyền không ít.

Có lần Cỏ May hỏi một thanh niên da đen về ý nghĩa của những bức vẻ này thì được trả lời “thể hiện văn vóa đường phố của chúng tôi. Nhứt là đánh dấu sự có mặt của chúng tôi”.

“Nghệ thuật đường phố” là một “cách nói không hợp pháp » của những người hợp pháp. Lịch sử thật sự của nó khá dài từ nền văn minh cổ đại hy-lạp và ai-cặp nhưng người ta chỉ thấy nó xuất hiện ở Paris, trên tường Đại Học Sorbone năm 1969 và ở Huê kỳ năm 1970, rồi tới năm sau, nó tràn ngập cả Âu châu.

Cũng cùng địa vị xã hội, Rap cũng là âm nhạc đường phố của giới trẻ. Nó không có khai sanh ở một Viện âm nhạc nào cả. Nó cũng có thiên chức chuyên chở tiếng nói không chánh thức của xã hội biểu lộ sự phê phán, sự bất mãn, sự kích động mạnh để dẩn đến một sự thay đổi, …

Trong gần đây, Việt Nam có một thanh niên hát nhạc Rap thu hút sự chú ý mạnh mẽ trong giới trẻ Việt Nam. Khi anh du học ở Huê kỳ, anh tiếp tục hát nhằm công kích chế độ cộng sản ở Việt Nam. Nhạc Rap của anh hát la tiếng nói bất đồng chánh kiến với chế độ trong nước. Khi hát Rap, anh Nguyễn Vũ Sơn lấy tên là Nah Sơn.

Anh hát Rap do ảnh hưởng ở giới trẻ Âu Mỹ hay từ tâm thức Việt Nam của anh?

Rap chánh trị

RAP do tiếng lóng của tiếng mỹ “to rap” có nghĩa “nói chuyện chơi” trở thành một điệu nhạc xuất hiện vào đầu những năm 70 từ những ghettos Nữu-ước. Cảm nhận đầu tiên thấy như rap gần gũi với văn hóa Phi châu.

Cho tới thập niên 1980 là thời hoàng kim của rap. Ngay tại sanh quán Nữu-ước, các nhóm rap không còn chống nhau nữa, trái lại, các nhóm kết hợp nhau lại thành một nhóm lớn. Tiếp theo, ở Los angeles và cả Californie, cũng lần lược xuất hiện những nhóm rap.

Địa lý khác nhau, những nhóm rap phần lớn đều có chung những chủ đề. Họ hát, đúng ra là họ nói chuyện cho quần chúng của họ một cách có tiết điệu, có nhịp, với tốc độ nhanh nhằm công kích sự bạo hành của cảnh sát, công kích hoặc cổ vũ sự xung đột giữa phe nhóm trong khu phố, công kích một biện pháp nào đó của chánh quyền. Và rap đại diện cho thành phố của họ, nói tiếng nói của thành phố.

Tuy rap phát xuất từ dân da đen ỏ Mỹ nhưng nó đã được dân chủ hóa từ đầu những năm 1990 để xâm nhập vào dân da trắng, không chỉ với những người da trắng hát rap mà cả sáng tác nữa. Sau cùng, trong gần đây, dân Âu châu, Phi châu và Á châu cùng phát triển rap.

Rap từ đây trở thành một trào lưu âm nhạc toàn cầu rất thạnh hành, giúp người chơi nhạc, sản xuất nhạc rap kiếm được khá tiền. Nhiều Đài phát thanh, nhiều nhà xuất bản và phát hành băng nhạc chuyên về rap xuất hiện chỉ phổ biến nhạc rap cho riêng quần chúng thính giả của họ. Những nghệ sĩ không chơi rap được bị loại khỏi thế giới rap. Từ đây, có một lớp nhạc sĩ rap thiên về thương mại.

Trong quá trình phát triển, rap không tránh khỏi pha trộn với nhiều dòng nhạc khác gần gủi với rap về thể loại và có khi giửa rap và các thể loại khác như không còn giử biên giới nữa.

Người ta chỉ còn phân biệt được sự khác nhau giửa rap và hip-hop do rap căn bản là cách diển tả, cách phát biểu bằng lời có tiết tấu nhanh, theo nhịp 4/4 hoặc 2/2 còn hip-hop là một phong trào văn hóa và nghệ thuật tập họp qua bốn cách diển đạt chánh:

- Rap
- Deejaving mà beatbox là chi nhánh
- Vũ
- Vẻ tranh trên tường hay gaffiti (nghệ thuật đường phố)

Những cách trình diễn nghệ thuật này đã xuất hiện trước đây nhưng riêng rẽ trước khi thành hình phong trào hip-hop trong những năm 1970. Nghệ sĩ hip-hop có những qui luật riêng của họ: những giá trị qui chiếu, những thái độ độc đáo, một kiểu riêng y phục và nét văn hóa phố thị.

Rap sau khi xuất hiện ở Mỹ, ngày nay phổ biến khắp nơi trên thế giới, từ Tây qua đông, từ Bắc xuống Nam.

Một nghệ sĩ rap Việt Nam

Hôm 17/O1/2015, trên Đài phát thanh Á Châu Tự Do (RFA ở Hoa thạnh đốn), biên tập viên Mặc Lâm giới thiệu sinh viên Việt Nam Nguyễn Vũ Sơn đang du học tại Oklahoma là nghệ sĩ rap dưới tên hiệu Nah Sơn. Anh Nah Sơn vừa tung lên mạng ca khúc theo thể loại RAP và luôn cả một bức thư của anh chống lại chế độ độc tài cộng sản ờ Hà Nội. Thính giả của anh Nah Sơn tỏ vẻ ngỡ ngàng vì chưa quen nhạc rap từ một thanh niên Việt Nam trình diễn hay vì nhạc rap, vốn là cách nói chuyện của dân đường phố, có những lời quá dung tục, cả những tiếng chửi thề.

Tuy nhiên cũng có nhiều người nghe qua tỏ ý hoan nghênh vì cho đây là một cách bày tỏ quan điểm xã hội chánh trị của người hát. Chơi nhạc rap đúng là biết chọn cách tiếp cận giới trẻ ngày nay, nhứt là giới trẻ nước ngoài. Rap là ngôn ngữ chung của tuổi trẻ thế giới.

Theo nhà báo Mặc Lâm, sinh viên Nguyễn Vũ Sơn còn gia đình ở Việt Nam vì anh đi du học sau khi đã học xong Đại Học ở Singapour. Anh hát nhạc rap để phát biểu sự chống đối chế độ của anh. Được biết qua lời giải bày của anh, trong thời gian ở Mỹ, anh đoc sách báo về Vìệt Nam, nghe thầy giảng bày, cách dạy và học ở Mỹ, nói chuyện với bạn bè,…anh bắt đầu thấy có cái gì khác giữa hai nơi. Những điều anh thâu đạt được ở Việt Nam bắt đầu nhường chỗ cho những kiến thức mới của anh. Chính từ sự phản tỉnh này anh đã quyết định tự chọn cho mình một trách nhiệm, một hướng đi mới.

Dĩ nhiên khi lấy quyết định làm người bất đồng chánh kiến như nhiều bạn trẻ trong nước đang bị tù tội, anh Nah Sơn chấp nhận mọi điều thiếu may mắn sẽ tới cho anh.

Nah Sơn đã trình diễn nhạc rap lúc còn ở Việt Nam. Khi bị phê bình lời nhạc thiếu sự lịch sự, anh Sơn nhìn nhận nhưng theo anh, nhạc rap không thể giống như văn chương bóng bảy vì như vậy, nó không còn đậm nét đường phố nữa. Vả lại tiếng chửi thề có gì ghê gốm lắm đâu. Nó đã quen quá rồi. Chửi thề tùy theo cách chửi. Chửi kiểu nam kỳ thì không còn chửi thề nữa, là là một thứ tiếng đệm mở đấu lới nói cho nó có hồn, đầy ấp thân tình, …

Theo Sơn, các bạn của Sơn cũng căm ghét cộng sản, cũng muốn thay đổi dân chủ tự do nhưng không dám bày tỏ vì sợ hãi. Ai cũng bị chế độ hù dọa từ nhỏ ở khu phố, ở nhà trường nên khi lớn lên cùng mang chung nổi sợ hải. Thậm chí họ không dám đụng tới chánh trị, có tư tưởng chánh trị.

Nguyễn Vũ Sơn hay còn gọi là Nah Sơn. Ảnh RFA

Nguyễn Vũ Sơn hay còn gọi là Nah Sơn. Ảnh RFA

Nah Sơn có nhận xét rất đáng chú ý :

“Bạn bè em hầu như không có ai nghĩ về chính trị hay có tư tưởng về xã hội lắm chỉ là đi học, đi chơi vây thôi. Ngay cả giới trẻ Việt kiều, nói chung là cũng có người ghét cộng sản, muốn thay đổi nhưng em thấy giới trẻ Việt kiều thì một là họ không quan tâm còn nếu có quan tâm thì họ rất cực đoan. Họ hay đặt mối thù dân tộc khi Việt Nam Cộng hòa bị thất bại thì họ coi như một mối hận lớn. Em thấy cái chuyện đó nó hơi không phù hợp vì nó là chuyện quá khứ có đem ra nói đi nói lại nó cũng không tác dụng lắm. Em nghĩ bây giờ nên tập trung vào hiện tại, cộng sản ngay lúc này nó sai cái gì …

Thí dụ như có nhiều người ghét người Bắc (cộng sản) nhưng người Bắc lúc này họ cũng đã nhận ra nhiều vấn đề của cộng sản và rất muốn thay đổi chỉ có điều là bộ máy họ không muốn thay đổi thôi.

Sự quyết tâm chống chế độ hà nội rất rõ:

“…Nếu như mọi chuyện đi theo hướng tốt thì biết đâu mình có thể làm được những thay đổi gì đó trong giới trẻ. Có thể vài năm thì mình lại có thể về. Nếu trong trường hợp đi theo hướng xấu thì em sẽ tìm cách ở đây để tiếp tục tranh đấu.

Một khi đã quyết định làm thì phải chấp nhận hậu quả, em nghĩ vậy. Nếu em như những bạn du học sinh khác, sợ không về được thì nó sẽ không đi tới đâu hết tại vì em cảm thấy mình cũng có một chút tiếng nói trong giới trẻ vì nhiều bạn trẻ có nghe nhạc của em mình nên dựa vào điều đó để làm việc gì tốt hơn chứ suốt ngày cũng chỉ đi học, rồi về, đi chơi hay làm nhạc linh tinh thì nó phí hoài cái tuổi trẻ, khả năng và một chút tên tuổi của mình.

Ba mẹ em khi thấy em có những cái chuyển biến mang tính chính trị thì ba mẹ em có vẻ rất tức giận, như cảm thấy là mình mất một đứa con vậy. Ba em có nói nếu bây giờ con còn tiếp tục làm chính trị như vậy thì cắt đứt mọi liên hệ gia đình …

…Em rất trăn trở …Sau khi đắn đo em nghĩ nếu bây giờ mình không làm thì cũng không ai làm. Không bao giờ có ai làm chuyện này hết thành ra có được thì mừng còn nếu không được thì coi như mình đã cố gắng rồi, nếu không cố gắng làm sao biết được hay không? Vì vậy em cứ làm còn ba mẹ có nói thì em cũng… phải nói là em rất buồn, em rất là buồn nhưng mà biết sao được?

Người thân của em, bạn gái em, gia đình bạn gái em, rồi bạn bè em những người chơi với em 7 – 8 năm luôn vẫn quay lưng với mình ….“(trích RFA).

Rap ở Việt Nam

Khi nghe nói ở Việt Nam có rap chắc nhiều người sẽ ngạc nhiên lắm. Cách nay hơn mươi năm, cùng dự đám tang của một người bạn ở Paris, Cỏ May được găp Giáo sư Âm nhạc học Trần văn Khê và nhân đó có hỏi ông về rap (Người quá cố là bạn học.Y Khoa ở Hà Nội với ông và bạn vong niên với CM) được ông giải thích “Việt nam trước đây có một thể loại dân ca hoàn toàn giống như rap ngày nay. Người ta có hát để công kích thói hư tật xấu của người trong xóm, trong làng, … Vì loại ca hát này chỉ thỏa mãn nhu cầu ở tầng sinh lý nên không tồn tại. Văn hóa Việt Nam hướng thượng …”.
Ông liền đọc một bài hát dẫn chứng và nới thêm bài hát rap này không còn đủ nhịp bốn:

“ … Bậu lỡ thời như ruộng bỏ hoang.
Ruộng bỏ hoang người ta còn cấy.
Bậu lỡ thời như giấy trôi sông.
Giấy trôi sông người ta còn vớt.
Bậu lỡ thời như ớt chín cây,
… Bậu lở thời ai lấy mần chi …”

Việt Nam từ xa xưa có rap. Ngày nay Nah Sơn có lẽ là người Việt Nam đầu tiên hát rap. Anh hát vì ảnh hưởng thời đại rap hay vì bắt nguồn dân gian Việt Nam? Nhưng âm nhạc và cả rap là tiếng nói chung không biên giới của tuổi trẻ.

Anh hát rap động viên tình cảm của tuổi trẻ để tạo thành một sức mạnh lớn nhằm vào mục tiêu tranh đấu dân chủ ở Việt Nam là một cách tranh đấu mới mẻ vô cùng phấn khởi.

Bà con ta nên cùng nhau chờ đợi ở anh.

© Nguyễn thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

15 Phản hồi cho “Nhạc RAP – một vũ khí tranh đấu lợi hại cho giới trẻ”

  1. hoa tử đằng says:

    Nah Son rap hay nhể.
    NGuyễn Thị Cỏ May viết hay luôn.
    Nhưng dựa theo cách bà viết, tôi đoán mò rằng có lẽ bà chưa nghe một bản nhạc rap nào bao giờ, hi hi hi. Vậy xin mời. Nghe nhạc rap chắc chẳng ai ngại ngùng khi có lời chửi bậy. Anh chàng Biggie Small này là một trong những “founding father” của nhạc rap.
    https://www.youtube.com/watch?v=EbY_EystCuk

    Dù tôi không thích, vẫn phải nể người hát rất sáng tạo và có guts, dám làm những chuyện không giống ai, chưa ai nghĩ ra. Nghe nhạc rap cũng không phải dễ, vì muốn hiểu chúng nó “đọc” những gì cũng phải… tróc vẩy. Ấy là mình còn “trẻ”, cỡ cụ… Builan nhà mình mà bị nghe nhạc rap chắc cụ chỉ cười.

    Người da đen chỉ chiếm 13% dân số nước Mỹ, nhưng tôi đoán liều rằng 50% văn hóa Mỹ là văn hóa da đen. Dòng nhạc lớn nhất thế giới hiện nay là nhạc Jazz, bắt nguồn từ nhạc của người Mỹ da đen phối hợp với nhạc sẵn có của Âu Châu. Từ Jazz, mới có những nhánh nhỏ, pop, rock and roll, soul, blue, rhythm and blue mà cả thế giới đều nghe, tất cả đều do người da đen sáng tạo hoặc góp phần sáng tạo.

    Rock and roll, khi xuất hiện thập niên 1950 thì được coi là con ghẻ của âm nhạc chính dòng. Đến khi rock and roll được hoàn thiện bởi những nhạc sĩ từ Anh như Beatles, Rolling Stones, Led Zeppelin, Yes, Genesis, thì không ai dám coi thường nữa và trở thành nghệ thuật chính dòng. Thời thập niên 1970, những nghệ sĩ nhạc rock như Todd Rundgren, hay chàng Jimi Hendrix (đã lăn ra chết hồi mới 27 tuổi, uống quá) hay các ban nhạc như Yes, Rush, đã viết những bản nhạc rock dài cỡ 15 tới 35 phút. Jethrol Tull có một bản dài 45 phút, dài như một “concerto” (đành rằng dài chưa chắc là thước đo giá trị nghệ thuật, nhưng dám viết một bản nhạc rock dài như thế thì phải có nội dung).

    Không khác gì nhạc rock ở chỗ khi mới xuất hiện, nhạc Rap bị lên án dữ dằn lắm. Từ thập niên 1980, nhạc rap xuất hiện từ miền đông nước Mỹ với những tay tổ như Biggie Small (đã bị bắn chết tươi), Run DMC, rồi sau đó được cạnh tranh kịch liệt bởi dân Calif (đặc biệt là từ thành phố tòan Mỹ đen (hồi ấy) là Compton vùng Los Angeles) như Dr. Dre, Snoopy Dog. Dĩ nhiên khi nhạc rap mới xuất hiện thì bị coi là “rác”, vì có nhiều tay chỉ biết “đọc” những lời tục tĩu vớ vẩn, hoặc dính líu tới những băng đảng giết người (như gã producer khét tiếng Suge Knight mà mafia gốc Ý chỉ đáng mặt đàn em, Knight đang nằm khám vì cách đây mấy tuần mới dùng xe cán chết người sau khi gây lộn). Nhưng dần dần, nhạc rap nhận được sự tôn trọng từ những tay phê bình âm nhạc, và có thể được coi là nhạc chính dòng của âm nhạc Mỹ, dù vẫn bị phê bình nặng nề.

    Những nhạc sĩ rap thành danh bây giờ già rồi, trưởng thành hơn. Gần đây nhất, một trong những tay tiên phong nhạc rap, Dr. Dre tên thật là Andre Young và ông bầu Jimmy Iovine đã hiến tặng cho đại học USC $70 triệu để tạo ra một phân khoa mới tinh, cấp bằng cử nhân bao gồm sự phối hợp của các bộ môn nghệ thuật, âm nhạc, truyền thông, marketing, computer technology, business…Phân khoa này mới lựa 25 sinh viên cho lớp đầu tiên, từ năm 2013.

    https://news.usc.edu/50816/jimmy-iovine-and-dr-dre-give-70-million-to-create-new-academy-at-usc/

    Uổng quá, nhạc rap có khác gì món… rao lô tô ở Việt Nam đâu? Còn là thứ đàn em hạng bét so với “rao lô tô”. Vậy mà phe ta không biết chơi đàn, trống để làm nổi đình nổi đám khi rao lô tô, rồi trình diễn cho thế giới coi, mà lại để Mỹ đen chớp mất làm của riêng cho họ, uổng quá.

    • Tudo.com says:

      @hoa tử đằng: “Uổng quá, nhạc rap có khác gì món… rao lô tô ở Việt Nam đâu? Còn là thứ đàn em hạng bét so với “rao lô tô”. ”

      Cám ơn Hoa Tử Đằng rất nhiều,

      Tôi rất dốt về âm nhạc, chỉ nghe nhạc để giải trí, để giải tỏa nổi muộn phiền trong đời sống. Nhưng còn Rap thì thật là. . .chạy luôn! Vì nó vừa tục tỉu. . .vừa như chửi lộn. . .làm sao ấy.

      Mặc dù không ưa, nhưng đôi lúc bật TV lên lại “bị nghe thấy” mấy chú da đen nhảy lửng tửng la hét, rồi cũng ngờ ngợ cố nhớ coi VN mình có loại nhạc gì. . .kì cục vậy không mà nhớ không ra.
      Không ngờ đọc được sự so sánh của Hoa Tử Đằng về Rap và lối Rao Lô Tô ở VN thật là tuyệt!
      Quả thật, nếu so sánh cái lối. . .Ráp Lô Tô của VN thì hay hơn Rap Mẽo nhiều ( không phải mèo khen mèo dài đuôi) vì Ráp Lô Tô VN rất phong phú: từ tục thanh, tới dí dỏm, chỉ trích thói hư tật xấu của con người một cách trào phúng, kể điển tích, lịch sử, ghép thơ, ca dao ,dè, tân cổ nhạc.v.v…Đặc biệt mấy “thầy” chơi Ráp Lô Tô cho chữ cuối ăn vần với con số sắp ra mới thiệt là tài!

  2. Lại Mạnh Cường says:

    Cám ơn tác giả.
    Bài viết rất giá trị !

  3. Nguyễn Trọng Dân says:

    Ráp Nah

    Ráp Nữa Đi Sơn!
    Đất Nước này còn được mấy trái tim,
    Để Ráp lên suy nghĩ những nổi niềm ?
    Dân Tộc này chỉ toàn nuôi Sợ Hãi,
    Và đậy che bằng xảo trá tỵ hiềm !

    Ráp Nữa Đi Sơn!
    Cho TỰ DO thoát khỏi trấn dìm
    Cho CÔNG LÝ tháo gỡ những xà lim
    Để bạo quyền lung lay xụp đổ,
    Trước Lương Tâm- khao khát triệu người tìm !

    Ráp Nữa Đi Sơn!
    Đất Nước này còn được mấy trái tim?
    Để Ráp lên Nhân Nghĩa bị nhấn chìm
    Thãm Sát Mậu Thân , mấy ngàn người là ai giết?
    Bao năm rồi che đậy xóa vết chim !

    Ráp Nữa Đi Sơn!
    Bằng tấm lòng ray rức những nỗi niềm.
    Suốt bao năm khổ oán bởi Búa Liềm,
    Dân tộc này đói nghèo và nhục mãi!
    Ráp đi Sơn – Thôi thúc triệu con tim !

    “Địt Mẹ Cộng Sản ! “

  4. Khổng Thiên Thành says:

    Chào Cỏ May,

    Rất lâu tôi không đến với trang Đàn Chim Việt. Không đến thăm ĐCV không có nghĩa không còn qúi trọng các cây viết, trong đó phải nói tới Cỏ May.

    Tất cả các bài viết khác của CM, tôi không đọc kỹ vì không phải tâm huyết và chuyên môn của mình. Nhưng riêng bài nói đến Nhạc, tôi dường như đầu tư nghiên cứu suốt trọn thời gian mình để hiểu rõ nguồn gốc và mục đích của Nhạc. Với tư cách là một sáng lập viên Cao Đẳng Thần Học Canada và đang điều hành công việc mầu nhiệm, thiêng liêng này. Tôi xin gửi tới CM – Nhạc không cho phép dùng để đấu tranh, hoặc lợi dụng nó vào lĩnh vực làm thương tổn như cướp, giết, và hủy diệt sự sống qúi gía của con người, dẫu rằng họ phạm tội đến thế nào.

    Có một số tài năng thiên phú đã lợi dụng nó làm mình danh tiếng nổi tên khắp hành tinh và đã làm giầu trong lĩnh vực này. Ví dụ như Micheal Jackson, Nhưng anh ta sử dụng sai mục đích vì chưa hiểu tận nguồn gốc ý nghiã thiêng liêng siêu nhiệm của Nhạc, cuộc đời anh ấy kết thúc một cách đáng buồn. Và mâý có ai hoạt động trong lĩnh vực Âm Nhạc, có thể có một mái ấm hạnh phúc gia đình, thành công trong sự dạy bảo con cháu?

    Ông tổ của tôi là Khổng Tử đã bị đời Vua Tần đốt hết, tận diệt Sách Kinh Nhạc. Tại sao Vua Tần phải sợ đến thế mà diệt tận gốc một Thiên Sản Thiêng Liêng đã dày công biên soạn, nếu tính đến nay, hai ngàn năm trăm năm như vậy? Thời gian qua tôi phải khởi động lại, biên soạn lại giáo trình với lịch sử có thật từ nguồn cội, mong minh bạch ra, truyền rao ra khắp hành tinh cho nhân loại hiểu được giá trị cao qúi của Nhạc. Tôi hy vọng phục vụ cho toàn thể nhân loại, sẽ loại bỏ được chiến tranh, bệnh tật và xoá sổ sự nghèo khổ, sẽ không còn hộ chiếu cùng biên giới.

    Dám thách thức với tất cả các quyền lực, thời ông tổ của tôi có thể đốt và hốt được, nhưng thời nay của Thiên Sứ Gáp-ri-ên – cách mạng điện toán đã hoàn tất – có Thiên Binh Trưởng Mi-ca-ên bảo vệ kho tàng quí giá này, sao có thể mất thêm lần nữa?

    Lẽ ra dân tộc Trung Hoa được hưởng ân huệ Thiên Nhạc, nhưng vì một ông Vua hành động sai lầm, nên tai họa giáng liên trận và liên miên, sẽ còn nhiều tai họa nữa và ngày không xa, chính mắt Cỏ May sẽ chứng kiến.

    Phần phản hồi không thể diễn đạt hết, nhưng tóm lại Thiên Nhạc ban cho chúng ta để thờ tôn Đấng Sáng Tạo, Ngài là Đấng ban cho sự sống. Khi thờ tôn Ngài với Thiên Ca Thánh Nhạc – vinh quang Chúa choáng ngập trên hoàn vũ và sự sống Chúa thêm hơn cho chúng ta bội phần.
    ̣
    Cỏ May sẽ nhớ sứ điệp này như một người bạn chân tình giúp nhau ra khỏi thiên thần sa ngã Lu-ci-phe, là cha cuả KHÓI LỬA và BỆNH HOẠN. Vi lời khuyên này còn qúi hơn kim cương, bửu thạch: Hãy cùng nhau bước vào cây sự sống đ̉ể tận hưởng Thiên Chúa.

    Rất qúi mến Cỏ May

    • BẠT NGÀN says:

      KHỔNG THIÊN THÀNH

      Chao ôi ông Khổng Thiên Thành
      Nói gì chẳng hiểu phải đành viết chơi
      Ông làm như thể trên đời
      Chỉ ông mới cứu được người thế gian
      Ôi thôi toàn chuyện đa đoan
      Giống mê hồn trận lại càng mới kinh
      Vốn âm nhạc thứ xập xình
      Ông tâng bốc tận mây xanh lạ đời
      Tôi yêu âm nhạc như ai
      Nhưng nghe ông nói thật oi cả người
      Duy tâm tôi vẫn hẳn rồi
      Nhưng ông mê đạo cả trời nhiêu khê
      Giống anh Các Mác não nề
      Mê toàn duy vật làm hề thế gian
      Nên thôi chớ có vội vàng
      Lấy mình làm rốn mà càng nhiễu nhương
      Loài người toàn thảy vạn phương
      Mỗi người đều có con đường riêng đi
      Miễn là đừng chạm tí ti
      Giữa nhau mới thật chỉ vì văn minh
      Ông là ông Khổng Thiên Thành
      Không Trời liệu có biết thành chi không

      TIẾU NGÀN
      (12/02/15)

    • Tien Ngu says:

      Lạy thánh mớ bái….

      Chúc thánh……thành công.

      Thấy thương quá…

  5. Nhạc Ráp says:

    Tôi không ưa nhạc ráp, một thứ nhạc tạp nham của bọn thiếu văn hóa của người da đen, lời thô tục, âm điệu của kẻ đầu đường xó chợ chỉ hớp với kẻ vô văn hoá.

    • ABC says:

      Tôi cũng là người rất dị ứng với nhạc Rap, nhưng hoàn toàn KHÔNG ĐÔNG Ý với những gì bạn viết.
      Cái câu nói “..(đó là) âm diệu của kẻ đầu đường xó chợ chỉ hợp với kẻ vô văn hoá.” cuả bạn là một nhận định nông cạn, phiến diện và sai lầm.
      Có biết bao nhiêu sinh viên đại học và trí thức trẻ ở Mỹ ( không phải khoe, nhưng trong đó có con cháu của tôi) , chúng thích nhạc Rap. Tôi đã nhiều lần cật vấn chúng :” Hay ho gì như thế mà các con nghe?” nhưng chúng nhẹ nhàng trả lời :” Ba không thấy hay bởi vì ba già rồi !” hay là:” Ba không thích nhưng con thích !”.Bạn ý kiến làm sao với các câu trả lời nầy!
      Bạn cũng nên biết rằng, ca sĩ Eminem đã bán được trên 155 triệu đĩa nhạc Rap, là người được Wikileak đánh giá là “one of the world’s best-selling artists of all time.” đấy nhé.

    • Tien Ngu says:

      Thưa,

      Những em cho rằng mình…có văn hoá, đụng cs thì chúng…cười ruồi…
      Lịch sử đã chứng minh, những em cố gắng…văn hoá với cs, đều…bại. Chúng không hiểu, không…care.

      Bởi, với cs, không có văn hoá nào cao hơn văn hoá…cs…

      Mà văn hoá cs, qua youtube, thấy liền …
      Cho nên, nói để cho cs…hiểu, bỏ bớt cái tật…láo, tự sướng, nhất là với…cò mồi dư luận viên VC, văn hoá…rap, là sự chọn lựa đúng đắn nhất…

      Cò mồi VC, nghe cái bản ráp của Nah Sơn, đứa nào cũng…điên lên, chúng không thích, cũng là chuyện…dể hiểu…

      Cộng láo sinh tồn, đa phần là nhờ lực lượng cò mồi bơm chúng lên để dụ gạt dân ngu. Cái màn đóng kịch…có văn hoá của dư luận viên VC, dìu dắt dân ngu mấy chục năm, rất…ăn tiền, độc hại. Báo công an nhân dân của chúng, là một ví dụ…đúng đắn nhất.

    • Tudo.com says:

      @Nhạc Ráp: “Tôi không ưa nhạc ráp”

      Tôi cũng “không ưa” khi nghe nhạc thơ Ráp. . .bôi Béc như vầy. . . .

      Như có béc Hồ. .trong nhà thương. . .Chợ Quán !
      Nghe lời Béc tru. . .là chết mẹ. . .cả bầy. . .

      Tổ Quốc ơi. . .ăn khoai hoài. . .chán quá !
      Còn bo bo. . .thì nhai riết. . .trẹo hàm. . .

      Thương cha. . .thương mẹ. . .nàm gì ?
      Thương Sì-Ta-Lin một chục. . . mới nà. . . chán ngoa. . .mới nà chó ngoan. . .

      Chà! Chấm phải dứt làm sao đây? Thôi, xin mượn lời của Nah Sơn nhé!

      “Địt mẹ CS”

  6. TƠ NGÀN says:

    VĂN MINH ĐƯỜNG PHỐ

    Văn minh chẳng chọn nơi vào
    Nên chi đường phố vẫn chào văn minh
    Văn minh ấy văn chương nghệ thuật
    Hàn lâm nhiều cốt cách văn minh
    Chớ còn chơi Ráp thật tình
    Văn minh ba trợn văn minh nỗi gì
    Bởi âm nhạc chỉ khi thanh thoát
    Còn kiểu bò rống hỏi ra chi
    Thanh âm tiết tấu bởi vì
    Nhu cầu nhịp điệu làm say lòng người
    Quần chúng chỉ vốn che bên dưới
    Còn văn minh xiêm áo bên trên
    Nếu mà chỉ kiểu lềnh khênh
    Đâu còn văn nghệ dễ còn văn minh
    Vậy nhịp điệu chẳng cần là Ráp
    Nếu thật hay vẫn sẽ là hay
    Chớ còn toàn kiểu giả cầy
    Tài năng không có hỏi hay lẽ nào
    Chuyện đơn giản tầm phào chi thế
    Dẫu có là chính trị chính em
    Đều cần nghệ thuật trước tiên
    Còn đầy lở lói chỉ phiền người ta

    BÚT NGÀN
    (10/02/15)

  7. DâM TiêN says:

    Không ai nhận ra cái sự này, ru? RAP trên ĐCV cả hai phe, nè…

    Ráp là sự phản kháng, sự bất..tuân lệnh, sự khinh bỉ với cái…Ngu nào!
    Vậy thì, có anh ” già vờ ” chánh ủy — do Dâm đặt tên cho, tưởng bở !–
    cừ lăng xăng tỏ vẻ này nọ vời dân Cộng Hòa ta xưa đang…chưởi Cộng !

    Chưởi Cộng cũng là hình thưc Rap đó sao! A lê ! cứ chưởi cho sướng!

    Ta vô văn hóa với kẻ vô văn hóa Rợ Hồ tức là ta có văn hóa cao vời.

    Dâm tui hằng chủ trương tiếng sáo Trương Lương, thế mà đén nay…
    cũng văng tục tí lia hết L, lại B. lại con Cak…thoải mái hết long. Bởi vì,
    với Cộng Phỉ, thì chì xứng đáng vối cái RAP chưởi thề thơi. Rap ! Rap!

    Bà con vô cùng hứng khởi Rap Rap Rap chưởi kể vô văn hóa, kẻ mà
    cô Lisa, cháu Tướng Trần Độ, kếu là,,,loại chó đẻ ! súc vật ? thì ta nên
    Rap cho thỏa chí,ta sướng,, ta khoái…cho dến ngày gần đây, cộng.tàn!

    • Builan says:

      ” Ráp là sự phản kháng, sự bất..tuân lệnh, sự khinh bỉ với cái…Ngu nào!
      Vậy thì, có anh ” già vờ ” chánh ủy — do Dâm đặt tên cho, tưởng bở !–
      cừ lăng xăng tỏ vẻ này nọ vời dân Cộng Hòa ta xưa đang…chưởi Cộng !

      “Tui lại gặp anh… ”
      DỖ huynh ơi ! Bà con hỡi ! Có chiụ lắng nghe tui RAP, _ D0 10 anh ” chánh uỷ” một phát không nào ? ” ” ĐMDR” …

    • Builan says:

      Thưa riêng với bác MOD
      Nếu bác là VC hay cưụ “NCDR” bác có quyền không cho hiển thị !
      Tôi chỉ gởi , nhờ nhắn anh chàng “chánh Ủy” cuả cụ Dâm cho vui thôi
      Kính
      https://www.youtube.com/watch?v=cWchwFkGLrc#t=137

Leave a Reply to TƠ NGÀN