|

“Tù nhân” Ba Sương & “tội phạm” Văn Vươn

Đất là thiêng liêng, là mồ hôi, là nước mắt và trộn cả máu. Thời hội nhập, đất càng giá trị. Nếu không hiểu triết lý đơn giản này và chính quyền không biết đối xử với đất thì tiếng khóc còn đau đớn và máu còn tiếp tục đổ.

“Tù nhân” Trần Ngọc Sương

Bà Ba Sương. Ảnh Internet

Nhiều người biết bà Trần Ngọc Sương là Anh hùng lao động, con gái của Giám đốc tiền nhiệm Trần Ngọc Hoằng. Người cha đã một nắng hai sương với hàng chục ngàn nông dân nơi đây, đưa Sông Hậu thành nông trường anh hùng.

Ngày 19/11/2009, Tòa án nhân dân TP Cần Thơ đã đưa vụ án “Lập quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu ra xét xử phúc thẩm. Tại đây, HĐXX đã tuyên y án sơ thẩm 8 năm tù giam, buộc bồi thường hơn 4,3 tỷ đồng đối với bà Trần Ngọc Sương, nguyên Giám đốc Nông trường.

Không ai có thể biết động cơ đứng đằng sau vụ án này là gì. Chỉ biết rằng, hàng nghìn hecta đất của nông trường do mấy 16 ngàn nông dân đào đắp, khai phá từ 30 năm nay, bây giờ có thể thành miếng mồi ngon cho các nhà đầu tư.

Người ta ngạc nhiên về một người anh hùng, bị buộc tội dùng quĩ đen mấy tỷ đồng, mà cuối đời bà Sương không nhà, không cửa, ngủ trên một cái giường cá nhân với 8 năm tù đang đợi. Nghịch cảnh rơi nước mắt.

Vụ án tưởng đi vào quên lãng, nhưng mới đây thôi, người ta lại định đưa bà ra xử. VTC News cho biết, số tiền “quỹ trái phép” tại Nông trường Sông Hậu đã có từ trước năm 1994, đến năm 2000 bà Sương mới làm Giám đốc, nên bà không phải là người “lập quỹ trái phép”.

Bà Sương đã viết đơn kêu oan gửi tứ phương và nói: “Đối với tôi bây giờ, sức khỏe đã tàn tạ, danh dự bị các cơ quan tiến hành tố tụng ở Cần Thơ và huyện Cờ Đỏ cố tình bôi nhọ. Nếu họ cố tình xử tù tôi, vào tù thiếu thốn đủ thứ lại ốm đau bệnh tật cũng dễ chết sớm, đó là bước đường cùng mà Viện KSND TP Cần Thơ giao và Viện KSND huyện Cờ Đỏ muốn dồn tôi đến chỗ chết. Tôi nghĩ: thà rằng chết trước khi bị đưa ra xét xử còn được nén nhang của bà con cô bác, của hầu hết cán bộ, nhân viên Nông trường Sông Hậu vẫn hằng ngày quý mến và đòi chân lý cho tôi thắp cho hơn là chết ở trong tù trong nỗi oan ức triền miên và sự cô quạnh tột đỉnh”.

“Tội phạm” Đoàn Văn Vươn

Anh hùng bám biển Đoàn Văn Vươn

Anh Đoàn Văn Vươn không nổi tiếng như bà Ba Sương. Cha của anh là đảng viên trung thành tuyệt đối, anh Vươn từng đi bộ đội, một nông dân hiền lành chất phác, chí thú làm ăn, bỏ đại học để chinh phục biển, nhưng bỗng anh trở thành tội phạm chống chính quyền.

Cách đây hơn một năm (22-7-2010) báo Pháp luật và Đời sống đã đăng về một người được gọi là “Kỳ tài đất Tiên Lãng và cuộc chinh phục lời nguyền của biển”.

Đó là phóng sự về anh Vươn biến vùng đất khỉ ho cỏ gáy ven biển, không ai thèm để ý, thành một khu đầm nuôi trồng thủy sản rộng hàng trăm hecta. Họ được thuê đất 20 năm, kể từ năm 1993, nhưng nay mới là 2012 thì đã tiến hành thu hồi.

Theo báo CAND, một số người dân trên địa bàn cho rằng, việc thu hồi đầm nuôi trồng thủy sản của UBND huyện Tiên Lãng có điều chưa minh bạch, chủ trương chia lại đất trong quy hoạch phát triển sân bay vừa không đúng với chủ trương giao đất nông nghiệp lâu dài, ổn định đã khiến cho gia đình anh Vươn và một số chủ đầm khác phản ứng tiêu cực.

Trước khi tiến hành cưỡng chế, một số chủ đầm đã gửi “tối hậu thư” đến cấp lãnh đạo huyện với nội dung nếu cuộc cưỡng chế xẩy ra, sẽ có đổ máu.

Mấy ngày qua, anh Vươn được lên mặt báo là do vụ đấu súng với chính quyền, làm sáu công an bị thương. Dân Hải Phòng không dọa suông, máu đã đổ thực sự.

Đất – mồ hôi, nước mắt và máu

Từ ngàn đời, để tạo nên những vùng đất phì nhiêu, nuôi sống con người, bao nước mắt và mồ hôi đã đổ xuống. Để bảo vệ đất có cả máu.

Vụ án bà Ba Sương và nay là vụ đổ máu tại Hải Phòng đều liên quan đến đất. Và còn nhiều vụ khác nữa mà truyền thông chưa có dịp được nói.

Người nông dân chất phác đổ mồ hôi, sôi nước mắt, biến một vùng khỉ ho cò gáy thành bờ xôi, ruộng mật, thì bỗng có kẻ dòm ngó. Chuyện còn lại là làm việc với người có “thẩm quyền”.

Đất ở ta là sở hữu toàn dân, nhưng quyết định dùng như thế nào lại nằm trong tay “đầy tớ của nhân dân”.

Phản ứng khi bị thu hồi đất, có người đi biểu tình, rồi khóc và dọa tự tử như bà Ba Sương. Nhưng có người thề chết như anh Vươn.

Câu hỏi ở đây là ai đã biến những anh hùng, người lính, đảng viên và cả những người nông dân hiền lành thành tội đồ một cách dễ dàng đến thế.

Khi tìm ra được nguyên nhân và giải pháp, chắc chắn không còn những anh hùng Ba Sương – tù nhân và người lính Văn Vươn – tội phạm.

Vĩ thanh

Tôi chợt nhớ bài diễn văn của ông trùm da đỏ Seattle. Sau khi tạo nên khu vực bang Washington năm 1853, chính phủ Mỹ đã đề nghị người da đỏ ký các hiệp định để mua đất của họ. Người da đỏ biết là không thể nào từ chối được. Ông Seattle (1786-1866), trùm da đỏ, đã đọc một bài diễn văn thống thiết trước thống đốc Isaac Stevens. Diễnvăn này được coi là một tài sản văn hoá vô giá để đời và đã được dịch sang nhiều thứ tiếng.

Trích đoạn “Làm sao các người có thể mua bán khung trời và hơi ấm của đất? Ý nghĩ đó đối với chúng tôi thật kỳ lạ. Thế nếu chúng tôi không sở hữu cái mát mẻ của không khí và cái lung linh của mặt nước, thì các người làm sao mà mua? Mỗi mẩu đất này đều thiêng liêng cho dân tộc chúng tôi.

Linh hồn những người da trắng đã quên xứ mình sinh ra khi đi vào giữa các vì sao. Linh hồn những người chết chúng tôi không bao giờ quên trái đất tuyệt vời này, vì trái đất là mẹ của người da đỏ.

Các ông (người da trắng) phải dạy cho con cháu là đất chúng bước lên được tạo bởi tàn hương của tổ tiên. Dạy cho chúng biết tôn trọng đất, bảo chúng là đất được giầu có bởi đời sống của dòng dõi. Dạy cho con cái các ông những điều mà chúng tôi dạy cho con cái chúng tôi, là đất là người mẹ. Cái gì xẩy đến cho đất sẽ xẩy đến cho con cái của đất. Ai khạc nhổ lên đất là khạc nhổ lên chính mình.”

Triết lý “sống trong đất, chết vùi trong đất” của người da đỏ là thế.

Bà Ba Sương và 16 ngàn công nhân nông trường Sông Hậu, rồi hàng chục vạn nông dân “bỗng nhiên mất đất”, kể cả những chủ trại nuôi tôm ở Tiên Lãng (Hải Phòng), cũng yêu đất không khác ông Seattle cách đây 150 năm.

Nhưng liệu rằng, chính quyền có biết trên đời này có “tình yêu đất” như thế hay không?

HM. 7-1-2012.

Nguồn: Blog Hiệu Minh

8 Phản hồi cho ““Tù nhân” Ba Sương & “tội phạm” Văn Vươn”

  1. Nông dân miền Tây says:

    Cha con bà Ba Sương là những tên địa chủ đỏ, quản lý Nông trường Cờ đỏ theo hình thức địa chủ tá điền. Khi Nông trường được thành lập chúng bắt người dân phải giao đất cho nông trường rồi sau đó chúng khoán lại với mức thu gấp 4 lần quy định của nhà nước. Lập quỹ đen để cung phụng cho bọn quan chức cấp cao. Nông trường còn trồng các loại lúa thơm ngon chỉ dành cung cấp riêng cho các tên cấp TW. Ai đã từng là nông dân của nông trường này đều cay đắng với cách cai trị của Ba Hòa – Ba Sương. Tại sao có thể so sánh anh Vươn và cha con bà Ba Sương? Một người lương thiện và một gia đình độc ác. Năm vừa qua, bà Ba Sương phải ra tòa vì tội lập quỹ đen, tuyên án 16 năm, nhưng nhờ những bằng khen Anh hùng lao động của cha và con mà được xử trắng án trong phiên tòa sau. Hiện tại, bà Ba Sương không dám về Nông trường vì sợ người dân trả thù, phải sống tá túc nhà người quen trên Sài Gòn. Đó là kết cục của những tên bạo chúa.

  2. vuvan says:

    Cuộc đời rất dài so với các loài thú ,nhưng rất ngắn ngủi so với vạn vật trên quả đất nầy ,làm gì để tiếng thơm cho hậu thế noi theo ,hay chỉ lo gom góp của cải vù cướp đoạt trong tay kẽ thế cô cho riêng gia đình mình,cho dù có làm ác củng làm ,người đời sẻ kêu rêu ,chửi rủa cả dòng họ ,tiếng xấu sẻ muôn đời sau còn lưu truyền .Nếu là con người không có ai làm nhửng việc như thế,vậy anh là người gì hay con gì đội lốt con người,không thương xó kẻ đồng loại ,chỉ muốn ăn tươi nuốt sống nhân dân dưới trướng cai trị của mình .Anh là gì chắc không phải con người rồi .

  3. T & T. TKý. says:

    Nhân tài không thể nào phát triển được trong một nhà nước bất tài mọi mặt về đạo đức, xã hội dân sự ngày nay Quốc gia nào cũng phải cần Tư duy mới để tự phát triển theo kịp đà tiến trong thế giới văn minh. Việt cọng giỏi về Độc tài, chuyên nói dối, lỗi lạc trong sự lừa bịp, nhưng ngày nay chúng đang thất bại trong việc bưng bít, tả tơi một cách thê thảm những thêu dệt của quá khứ, và lộ nguyên hình Ác thú hung hăng tham lam vô độ! Sẵn sàng phản bội Đồng chí với nhau tiêu diệt đồng đội đồng lao, để thực hiên những ước vọng phi nhân phi nghĩa! Như đã từng xảy ra với Bà Sương, Anh Vương, Ông Kha cựu bí thư tỉnh Tiền giang, lên cơn tức chết hộc máu, nhiều lắm không sao kể hết! Việt Cọng công khai bán nước và chấp nhận làm em Tàu Cọng qua công hàm của PV Đồng và mới đây thêm vào cờ Trung Quốc thành 6 sao ngang nhiên Công nhận VN là một trong 5 thuộc địa của Đại Hán. Khi bị Nhân dân lật tẩy vụ nầy Việt Cọng không còn đường chối cải càng lộ rõ bộ mặt hung hăng hòng làm cho dân khiếp vía im mồm! Thế nhưng chiêu thức nào cho dẫu độc ác đến đâu cũng điều gây phản ứng ngược vì lòng dân: Căm phẫn, ghê tởm thấy rõ Bộ mặt Thật cái Quái thai Đảng Cọng Sản VN mà Bố đẻ ra nó đã vứt đi hơn hai thập niên qua, đã thiêu hủy chúng không khác gì loài súc sinh đem mầm bệnh hết thuốc chửa đối với Nhân loại. Ngày xưa vào thập niên 1952 Cọng sản Công khai giết hàng trăm ngàn Điền chủ để cướp lấy được ruộng đất với chiêu bài cải cách ruộng đất mà chúng cho là “Cuộc cách mạng long trời lỡ đất” Ngày nay nhiều thủ đoạn chụp mũ tinh vi hơn nhưng không làm sao qua mắt được Nhân dân. Ý thức được sự sống còn của dân tộc và phát triển đất nước đi lên, Hãy cùng nhau đứng lên lật đổ bạo quyền Đảng Cọng Sản, tiêu trừ Việt Cọng để Dân Nước Thanh bình Sống trong thịnh vượng An lành không bị cướp phá.

  4. LẠI MẠNH CƯỜNG says:

    Kính qúi đồng hương

    Việt Nam cũng như Tàu cộng và nhiều nước nông nghiệp lạc hậu khác đang cố thay da đổi thịt để biến thành một nước kỹ nghệ. Chính vì thế mà rất nhiều vùng đất đai nông nghiệp sẽ biến trở thành đất công nghiệp, để làm nhà máy, xí nghiệp cùng các văn phòng dịch vụ, đồng thời hạ tầng cơ sở như đường xá cầu cống bến cảng … nhằm phục vụ cho kỹ nghệ. Đồng thời các khu kỹ nghệ cần nhiều công nhân, cho nên sẽ có việc đô thị hóa nên đât nông nghiệp lại phải xén thêm cho khu dân cư tập trung về thành phố mở rộng và đô thị mới xây dựng.
    Nói ngắn gọn ĐẤT nông nghiệp sẽ trở nên mục tiêu hàng đầu cho công cuộc thay da đổi thịt, giúp cho kinh tế cất cánh.

    Tuy nhiên ta phải tự hỏi tại sao CƠN SỐT ĐẤT ĐAI ở Việt Nam cũng như lân bang Tàu cộng đã kéo dài quá lâu, hàng bao thập niên qua, kể từ khi mở cửa ra bên ngoài bằng cái gọi là ĐỔI MỚI, để mạnh dạn cải tổ lại guồng máy nhà nước cai trị dân, nhằm giúp cho dân giầu nước mạnh ???

    Xin trả lời thật nhanh, vì không có một cuộc CÁCH MẠNG (revolution) để phá bỏ toàn bộ cơ cấu cũ lỗi thời vô cùng lạc hậu, nhằm tạo cái khung hành chính tức chính quyền mới tiến bộ và hợp thời hơn hơn, mà chỉ là một sự lắp vá tạm bợ, như ta thấy qua hình ảnh “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” ! Thế nghĩa là công nhận mảng kinh tế tư nhân (private sector) nhưng mảng kinh tế công vẫn là chủ đạo, nên nhận được nhiều ưu tiên, đặc quyền đặc lợi (privileges) cho dù có làm ăn thua lỗ đến đâu đi nữa. Bởi đó là bộ mặt của chính quyền, cho dù có là gánh nặng cho kinh tế. Điển hình Vinashin vẫn còn tồn tại cho đến tận giờ
    Vâng gọi là đổi mới nhưng thiếu vắng sự công khai trong sáng, cũng bởi hệ thống cai trị vẫn như cũ, tức vẫn còn độc tài độc đảng !
    Đó là chủ trương lớn của đảng Cộng Sản VN và Tàu, chỉ cải tổ kinh tế và dùng kinh tế làm đòn bảy phát triển đất nước

    Từ bất cập then chốt đó nên mới không công nhận quyền sở hữu đất đai của từng cá nhân, mà vẫn mị dân bằng cụm từ ngữ “sở hữu toàn dân” ! Theo quy định của Hiến pháp hiện hành và trong Luật Đất đai ở Việt Nam, đất đai là “sở hữu của toàn dân, do Nhà nước đại diện chủ sở hữu”.
    Nghĩa là ông nhà nước làm chủ chính thức, dân chỉ thuê mướn đất để ở hay kinh doanh. Khi cần ông chủ đất là nhà nước vẫn có quyền thu hồi bất cứ lúc nào.

    Cơ chế độc tài độc đảng nảy sinh ra rất nhiều tham quan, hành xử bằng thái độ cửa quyền để hạch sách và nhũng lạm dân, gây nên nhiều căm phẫn trong xã hội (social conflicts). Từ đó tạo ra nguy cơ làm phân hóa xã hội Việt Nam.
    Thực tế cho thấy hiện nay ở ta có những đại gia phất lên nhờ buôn bán đất đai. Họ là ai ? Xin thưa đó là các đảng viên và viên chức nhà nước, những tên cơ hội chủ nghĩa làm giầu bất chính qua móc ngoặc với giới có chức có quyền ! Chênh lệch giầu nghèo phát sinh và hố này ngày một khoét rộng.

    Chưa hết đảng CS VN giờ đây lại cấu kết với đám tư sản đỏ đó, như trong quốc hội giờ có sự hiện diện của rất nhiều khuôn mặt mới được gọi là doanh nhân. Chúng chỉ lo bảo vệ quyền lợi riêng mình mà không hề chú ý đến quyền lợi của dân, như ta thấy trong những lần chính phủ giải trình trước quốc hội và được các nghị gật gốc doanh nhân chât vấn ! Hình ảnh quốc hội nhiệm kỳ này thật khác xa nhiệm kỳ trước, với những đại diện vì nước vì dân hết lòng, điển hình như bà Loan và ông Thuyết.

    Thưa tôi tin rằng, không sớm thì muộn mộng ước của Nguyễn Chí Thiện mong mỏi sẽ thành hiện thực: sẽ có một ngày, vất cờ (hồng) vất đảng (CS) / xoay ngang vòng nạng oan khiên … để mọi người cùng lên đường làm một cuộc đổi dời thật sự và vĩnh viễn cho Việt Nam. Mong lắm thay !

    Lại Mạnh Cường

  5. Huỳnh Hữu says:

    Xin giới thiệu những con số 3 nỗi tiếng ( tiếng xấu, tiếng tốt)
    Ba Duẫn ( Lê Duẫn), Ba xe ngựa ( Pham Hùng) thì đã chết rồi.
    Ba Dũng, Ba Xạo và Ba Tàu còn sống dài dài
    Ba Thi ( Công ty Lương thực của V.V Kiệt), Ba Sương, bị lợi dụng, chơi dại, ủ tờ.
    Chỉ có Ba Ba (bia 33) là dể thương thôi :))
    Còn Ba Dê thì nhiều lắm, ở Cali í, chờ lãnh tiền già về VN nhổ tóc…đen.

  6. Minh Đức says:

    Những người này đổ mồ hôi làm việc trên miếng đất mà họ không có quyền sở hữu mà chỉ có quyền sử dụng. Sau bao nhiêu năm đóng góp công sức miếng đất đó trở thành có giá trị hơn thì lại được đem cho người khác sử dụng, nghĩa là người đến sau được hưởng cái lợi đã được đóng góp bằng mồ hôi, bằng sự chuyên cần của người chủ trước đó.

    Sự bất công này là do chính sách đất đai là sở hữu của quốc gia, người dân chỉ có quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu miếng đất đó. Ở một quốc gia mà quyền sở hữu phải đi đôi với quyền sử dụng thì ai sở hữu miếng đất nào thì đóng góp công sức trên miếng đất đó và miếng đất đó là của người đó mãi mãi. Những công sức của người đó bỏ ra trên miếng đất thuộc về tài sản của người đó khi người đó bán miếng đất đi họ được hưởng lợi từ cái công sức bỏ ra bằng cách đòi giá cao hơn.

    Khi sở hữu đất đai được công nhận thì tình trạng tá canh không là tình trạng tốt vì tá điền thấy đất không phải của mình thì không bỏ công sức ra chăm bón mà chỉ làm để được chi hoa lợi. Vì thế các chính phủ muốn có nền nông nghiệp tốt thường tìm cách làm cho nông dân được làm chủ miếng đất. Có làm chủ miếng đất thì họ mới bỏ công sức ra mà làm việc, chăm bón cho miếng đất. Óc ham sở hữu cũng có cái hay của nó nếu biết lợi dụng thì làm lợi cho nền kinh tế.

    Với luật về đất đai hiện nay tất cả mọi người đều giống như là tá điền, làm thuê trên miếng đất mà họ không phải là chủ. Vì thế sinh ra tình trạng người bị thu hồi đất không muốn trả vì nhiều lý do khác nhau, trong đó lý do họ đã bỏ nhiều công sức trên miếng đất là một trong những lý do. Bao nhiêu là người nghĩ rằng họ bị lấy đất oan. Tại Việt Nam và tại Trung Quốc có biết bao nhiêu là người dân sống trong uất hận vì cho rằng mình bị đối xử bất công. Chính sách đất đai thuộc về quốc gia này có thể làm sụp đổ các chế độ tại Việt Nam và Trung Quốc vì nó là nguồn tạo ra những công dân bất mãn, những kẻ sống trong uất hận thường trực làm cho xã hội trở thành một thùng thuốc súng. Đến ngày này một chuyện gì xảy ra làm cho mọi người tức giận đứng lên cùng một lúc thì chính quyền sẽ sụp đổ.

  7. Lê Thiện Ý says:

    Cách liên hệ, so sánh giữa hai đại biểu “dân oan” cuả Hiệu Minh thật tuyệt. Nói chung, động cơ của “kẻ có quyền” là LỢI LỘC. Họ có quyền lợi và cả quyền lực bắt dân phải tuân theo ý chúng, không được cãi. Động cơ cuả vụ quy hoạch NT Sông-hậu hay đất tân bồi ở Tiên Lãng là gì ?
    Đề nghị Toà Án ND Tối Cao, cơ quan kiểm sát đq̉ng, QH, C/P ĐỒNG LOẠT ĐIỀU TRA CÁC QUAN ĐẦU TỈNH, HUYỆN LIÊN HỆ, nếu công minh, sẽ thấy SỰ THẬT !
    E rằng đảng luôn chạy trốn sự thật ! và dân oan mãi mãi là dân oan ?!

  8. nguyenha says:

    Những trường hợp như anh Vươn,bà Ba Sương…không có gì lạ trong chế-dộ cs VN.Câu chuyện bà Năm
    nuôi Ô Hồ khi còn “cơm không dủ ăn,áo không dủ mặc”,ấy thế vẩn dem ra bắn,dể phục vụ cho một “chính
    sách cải cách ruộng dất gian ác !”dại tá”Trần dụ Châu chỉ huy hậu cần(trong rừng),người lo thuốc lá” PhilipMoris “,rượu tây và “gái”cho “Bác” ở trong rừng Việt-Bắc cũng bị dem ra bắn vì tội “tham ô”.Nghe nói Ông nầy” hào phóng”với gái lắm,nhưng tội”hư-ăn”không chia bớt cho”Bác”mới ra nông-nổi”nầy..Ngòai ra,Ông là người biết những việc “thâm cung bí sử”của “Bác”!!.Tất cả…trường hợp oan-ức hôm nay của Dân,của những người dã từng mang “thẻ dỏ”,dó là DI-SẢN Hồ-chi-Minh!! Dúng là “Bác Hồ sống mãi trong sự nghiệp của CHÚNG”./

Phản hồi