|

Câu chuyện của 2 vị cựu bộ trưởng

Ông Nguyễn Đình Lộc. Ảnh plvn

Có một lần tôi may mắn đ­ược ngồi dùng cơm với hai vị cựu bộ tr­ưởng một là tiến sỹ luật học, nguyên là bộ tr­ưởng bộ t­ư pháp Nguyễn Đình Lộc; hai là kĩ s­ư lâm nghiệp Phan Xuân Đợt, nguyên là bộ tr­ưởng bộ lâm nghiệp. Ông Lộc lúc ấy không còn đư­ơng chức bộ tr­ưởng nh­ưng còn là đại biểu quốc hội, Ủy viên ủy ban pháp luật Quốc hội khóa 11, còn ông Đợt thì đã nghỉ h­ưu khá lâu. Tuy tuổi tác hai ông cũng đã thất thập nhưng tửu lư­ợng và trí tuệ còn thật đáng nể. Họ kể chuyện cách đây đã vài chục năm mà tôi nghe như­ họ đang t­ường thuật câu chuyện vừa xảy ra hôm qua. Đã có nhiều dịp gặp gỡ ngoài đời nên câu chuyện giữa chúng tôi xoay vòng tự nhiên như­ tua rư­ợu.

Đang vui, cái máu nghề báo nó lại lên cơn. Vốn xuất thân là công tố viên nhiều năm làm công việc pháp luật mà trước đó xuất thân từ sinh viên khoa Lâm sinh trường đại học lâm nghiệp, nay lại đ­ược hầu chuyện với vị đứng đầu pháp luật của Chính phủ Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt nam. Nhớ đến những thắc mắc mà lâu không có câu trả lời thỏa đáng, những điều mà không đ­ược ghi chép trong nghị quyết, sách vở, tôi hỏi ông Lộc: sao hồi đó nư­ớc ta có giai đoạn không có tr­ường dạy luật, không có trò học luật? Tôi nói với ông Lộc: Ngay đến giai đoạn đầu thập niên 70 khi chúng tôi đ­ược vào học trư­ờng cán bộ kiểm sát Trung ương thì ngành Tòa án cũng chỉ có trư­ờng cán bộ tư­ pháp hệ trung cấp. Ch­ương trình hết sức nghèo nàn. Thày giáo, giáo trình, chuyên môn pháp luật quá ít bên cạnh đó là ch­ương trình chính trị “hoành tráng”, chúng tôi còn thuộc lòng cả tác phẩm “Dư­ới lá cờ vẻ vang của Đảng” của Tổng bí thư­ Lê Duẩn coi đó như­ sách gối đầu giường là kim chỉ nam để hành động cho cả cuộc đời.Những khái niệm tù mù như quyền làm chủ tập thể đến giờ cũng còn nuốt chưa trôi. Ông nhà thơ Nguyễn Duy đã có lần phán trong thơ ông là “khái niệm bắn ra không biết lối thu về”.

Ông Lộc lặng ng­ười đi trong giây lát. Với giọng Nghệ trầm ấm nặng trĩu, ông nói: Anh đã được Tổng bí thư­ngày đó huấn thị, không chỉ cho anh mà cho Trung ­ương lúc đó, là: “Nhà nư­ớc ta là nhà n­ước xã hội chủ nghĩa, nhà nư­ớc do dân và vì dân chứ không phải là nhà nư­ớc t­ư bản của giai cấp tư­ sản. Chúng nó cần pháp luật để cai trị bóc lột nhân dân còn chúng ta là nhà n­ước XHCN chúng ta không cần pháp luật. Chúng ta chỉ cần phê bình và tự­ phê bình là đủ”.

Đến đây ông tự dưng ngừng lại rồi nhìn sang Ông Đợt rồi nói: chú hỏi xem ông bộ trư­ởng bộ “phá rừng” xem lý do gì mà phá rừng nhanh thế. Ông Đợt nhìn chúng tôi rồi nói: “Tôi Phá rừng cũng như­ Ông Lộc phá luật. Năm 1979 n­ước ta không đủ gạo nuôi dân. Họp Trung ương ông Ba Duẩn chỉ thị bộ Lâm nghiệp phải có kể hoạch khai thác 6 triệu mét khối gỗ để xuất khẩu lấy tiền mua gạo cứu đói cho dân. Tôi nhớ hồi đó Họp chính phủ xong anh Võ nguyên Giáp gọi điện cho tôi. Anh nó: “Cậu mà làm theo chỉ đạo thì lịch sử và nhân dân sẽ không tha thứ cho cậu nh­ưng cậu mà trái ý tổng bí thư thì có thể mất chức bộ trưởng đấy”.

Đêm đó không ngủ đ­ược nghĩ mãi mới tìm đư­ợc kế hoãn binh, mình báo cáo Tổng bí thư sẽ cho anh em khoa học nghiên cứu triển khai chỉ đạo đánh giá lại trữ l­ượng gỗ rừng Việt Nam rồi lên kế hoach khai thác. Năm đó chúng ta thực hiện khai thác ch­ưa đầy 700 ngàn mét khối gỗ mà rừng đã cạn kiệt …Ông Đợt thở dài nhắc lại lời đồng chí Tổng bí thư kính mến huấn thị: “Chúng ta cứ việc khai thác rừng nay mai đến thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa việc trồng rừng dễ như­ trở bàn tay. Tôi đã đi nhiều nước trên thế giới, họ trồng rừng chỉ trong mấy năm mà cây to như thế này này…”.

Câu chuyện của hai ông làm tôi nhớ đến câu thơ tiên tri của Nguyễn Trãi: “Họa phúc hữu môi phi nhất nhật. Anh hùng di hận kỉ thiên niên”.( Họa phúc không đến trong một ngày, anh hùng để hận đến nghìn năm)

Cây vốn có cội, nư­ớc vốn có nguồn đấy chính là qui luật nhân quả mà ai cũng thuộc lòng.

Nguồn: Quê Choa

 

7 Phản hồi cho “Câu chuyện của 2 vị cựu bộ trưởng”

  1. Lên Đời says:

    Non Ngàn thằng nhỏ đần đần
    Đại Ngàn ông lão bần thần, “dái qua”
    Tưởng rằng thơ thẩn văn hoa
    Đâu ngờ vẫn chỉ vần vè “dái tê”
    Dái qua chuyển bộ dái tê
    Ấy là toàn thể “dái lao” Đại Ngàn.

    Lời bình : Ba cái chuyện tệ lậu của ViCi thì ai cũng rành qúa rồi, việc gì cứ phài ghép chữ cho dài (dái qua nghĩa là qúa dai) lằng ngoằng, dai dẳng, chẳng ai thèm đọc ( Vì ai ai cũng biết VC qúa rõ làm vè dài qúa giống như tiếng dế, không mong đợi để nghe : Dái tê là dế tai tức tiếng dế bên tai, rức cả đầu, còn dái lao nghĩa là lão dai. Bài vè có năm chữ “dái”, thật ra cũng chẳng có gì là bậy bạ cả, vì chỉ là lối nói lái của dân gian mà thôi, nhưng năm chữ này có dụng ý boong vào đầu Đại ngàn để mong you hiểu là người đọc không thích cái kiểu sàng qua sàng lại điệu vè nhiều qúa hoá ngấy cái mắt! Thơ về môn công sản học này của you có hay và nhất là có thật bằng thi sĩ Nguyễn Chí Thiện không? Và nhất là, Đại Ngàn này nghe ta dậy đây :
    Một bài thơ hay là một bài thơ không cần nhiều chữ, và một người có biệt tài về thơ họ không bám vào con chữ bao giờ, chỉ vài câu thôi mà cả sơn tinh thuỷ tú , hỉ, nộ, ái, ố, dục , lạc chứa cả ở trong đó rồi bởi vậy nên người ta mới đặt ra ngũ ngôn, tứ tuyệt hiểu chưa? Một bài thơ dù có hay mà nhìều chữ qúa là một bài thơ bỏ đi hiểu chưa? Vã lại một bài thơ dù hay cũng chỉ vài chữ là làm nên cái hay của bài thơ đó rồi, hiểu chưa???
    Và tôi liếc qua lối viết và lối đặt vè của you thì thấy về tư tưởng và về chiều sâu tư duy của you cũng chỉ ở mức dưới trung bình một chút thôi. vậy mà you dám nhận mình là mặt trời chân lý, soi sáng nơi nơi đại ngàn dung chứa muôn loài (chỉ trừ loài người), mậy ngàn lơ lửng tầng trời!!! Thế có chết người không chứ? Thiếu điều you muốn xác nhận thiên hạ có 2 bồ chữ, mấỳ người chia nhau 1 bồ hay làm gì đó thì làm, tuỳ mấy người. Còn một bồ thì để tui, ngon lành!!!
    Có thấy chính mình bôi bẩn lên mình không???

    • NGÀN SAO says:

      VÔ LOẠI

      Tên này không biết loại gì
      Cứ cho vô loại có chi đâu phiền
      “Lên Đời” tự vỗ đít mình
      Mệnh danh như thế tưởng mình là hay
      Lạc xon đúng đã lâu ngày
      “Lên đời” chút đỉnh khỏi thành ve chai
      Thở ra cứ thấy dốt hoài
      Vậy mà phổng miệng luận bàn văn chương
      Khác chi con rệp chân giường
      Cắn người tự sướng đáng thương ở đời
      Nhục thay mang kiếp con người
      Cấu hình là rệp tưởng người không hay
      Ối thôi quả thứ dại ngây
      Lạy ông tôi ở bụi này ông ơi
      Biết gì kiểu cách Non Ngàn
      Làm thơ sao giống đi đàng mà chơi
      Mây ngàn cao tít tuyệt vời
      Quả thương con rệp lên đời kỳ không !

      NGÀN KHƠI

  2. Bac Ba Phi says:

    Thằng Duẩn
    học hành thì dốt
    chạy theo…kách mạng
    mặc cảm đầy mình
    lại ỷ ta đây
    đánh nhau là giỏi
    ghét dân có học
    tài ba hơn mình
    đã dốt lại dâm
    chỗ nào cũng…phập
    mặc kệ dân đói
    đuổi kinh tế mới
    tổ chức bến, bãi
    thu tiền vượt biên
    lại còn huênh hoang
    dạy dỗ thanh niên
    con đường đạo đức
    với 3 dòng thác*
    tiến lên vẻ vang
    làm cả dân tộc
    sống thua con chó !
    cái thằng 3 Duẩn
    …bố láo !
    ———————————-
    * Duẩn “nặn” ra lí thuyết “3 dòng thác cách mạng…”bắt mọi người học lí luận “thiên tài” của mình.

  3. Phan Bình says:

    Ngày xưa ( dưới thời Lê Duẩn ) cai trị không cần luật , chỉ cần ” phê và tự phê ” nên máu chảy thành sông , xương chất như núi . Ngày nay cũng vẫn ” phê và tự phê ” cộng thêm ” thương yêu giúp đỡ nhau ” nên chả có ” đồng chí ” nào bị mất cái lông chân nào , chỉ có đất nước lụn bại , dân chúng điêu linh thôi .

  4. NON NGÀN says:

    XUYÊN SUỐT

    Ngày xưa anh Mác tàng tàng
    Đưa ra lý thuyết thiên đàng trần ai
    Bên Nga có kẻ đại tài
    Đứng lên tuyên bố nào ai hơn mình
    Vậy là thế giới rung rinh
    Cờ hồng phất phới giật mình thế gian
    Đến Mao Chủ tịch càng sang
    Phương Đông hồng ấy rõ ràng thần tiên
    Nhân dân ngậm miệng khắp miền
    Còng lưng lao động góp tiền ngợi ca
    Nhân Dân Cách Mệnh đảng ta
    Tiến lên vô sản thật là vinh quang
    Cuối cùng đò lại sang ngang
    Chìm xuồng vọng tiếng oang oang Tiểu Bình
    Kể gì mèo trắng mèo đen
    Chỉ cần thực tế mà lên địa đàng
    Vậy là Tư bản đàng hoàng
    Hoang sơ từng bước vội vàng đi lên
    Tiếc thay chú Đỏ Khmer
    Đập đầu thiên hạ dựng nền Ăng ca
    Chưa chi liền thấy tiêu ma
    Chỉ hai năm ấy giết ba triệu người
    Than ôi ngang trái việc đời
    Lê Nin Các Mác đi đời hỏi ai
    Việt Nam Lê Duẩn mới tài
    Tiến vào hợp tác không sai giáo điều
    Nhiều năm cải tạo bấy nhiêu
    Một trời bao cấp tiêu điều nhân gian
    Phá rừng phá núi hân hoan
    Tiến lên chủ nghĩa buộc càng nuôi dân
    Nhân dân thật chủ vạn phần
    Câu ca Lê Duẩn tất cần ca theo
    Mà sao đất nước vẫn nghèo
    Luật rừng thúc đẩy lên đèo tìm hương
    Rốt thì cũng phải tỏ tường
    Mới hay luật chẳng tầm thường như xưa
    Bởi vì nghe Mác đong đưa
    Tưởng làm cách mạng phứa phừa vậy thôi
    Nên cần qua học Liên Xô
    Nhằm về áp dụng bao người làm theo
    Hay chi đời chỉ cheo leo
    Đỉnh cao trí tuệ một lèo đổ tuông
    Việt Nam mới thật hoảng hồn
    Dựa theo Trung Quốc học khôn ở đời
    Vậy là đổi mới cùng chơi
    Mèo gì cũng được miễn đời lên hương
    Nên ta cũng phải đường đường
    Tiến lên kinh tế thị trường từ đây
    Chuyện đời quả thật là hay
    Cả trăm năm ấy loay hoay thế nào
    Việt Nam chỉ biết Bác Hồ
    Giống như Trung Quốc bề nào cũng Mao
    Liên Xô đều nhất Lênin
    Còn người Cộng sản Mác in trong đầu
    Ôi thôi đời quả dãi dầu
    Chừng nào mới được cái đầu tự do !

    ĐẠI NGÀN
    (29/10/12)

    • Lên Đời says:

      Khi vào ký quáy Non Ngàn
      Ra về lại hóa Đại Ngàn là sao?
      Người mà đổi trước thay sau
      Chỉ dùng vào việc lau nhà, cầu tiêu

      • NGÀN SAO says:

        THẰNG NÀY

        Thằng này ngu nhất trên đời
        Tưởng rằng con nít, ông già là hai
        Về nhà hỏi lại cha mày
        Sao xưa còn bé bây giờ lại cha !

        MÂY NGÀN

Phản hồi