|

Ngày Xuân bàn chuyện Cách Mạng

dao

Người xưa có câu “Thời thế tạo anh hùng”. Vậy nên người anh hùng trước hết là một sản phẩm thời thế, của sự vận động lịch sử. Thành công hay thất bại phần lớn ở yếu tố thời cuộc, chứ không phải chỉ ở tính đúng đắn của cương lĩnh và phương pháp đấu tranh.

Đặng Dung, một nhân vật lịch sử nước ta sống ở cuối thế kỷ 14 đầu thế kỷ 15 có bài thơ Thuật Hoài nói về thế sự như vầy:

(Việc đời dặc dặc tuổi già đây

Trời đất miên man nhịp hát hay

Bần tiện gặp thời thành nghiệp dễ

Anh hùng lỡ vận hận căm đầy.

Mong xoay trái đất lo phù chúa

Muốn rửa sông trời khó kéo mây.

Thù nước chưa đền đầu đã bạc

Mài gươm dưới nguyệt mấy thu rày)

Nhà chí sĩ Phan Bội Châu (1867 – 1940) thì lại có hai câu thơ sau:

“Ngẫm ra muôn sự tại trời

Chớ đem thành bại mà soi anh hùng”.

Vậy là, gặp thời thế thì kẻ thất học ngu dốt cũng thành công dễ dàng, thời vận chưa đến thì bậc anh hùng cũng đành ngậm đắng nuốt cay. Âu đó cũng là lẽ thường tình mà thôi. Nếu đem chuyện thắng thua mà luận anh hùng thì lại là một điều ấu trĩ bậc nhất xưa nay vậy. Vì thế mà binh pháp Tôn Tử có câu “Thắng không kiêu, bại không nản” là để cho các nhà cầm quân soi mình. Thắng hay thua không cần thiết, điều quan trọng là chúng ta tranh đấu cho chính nghĩa và tự do.

Lịch sử Việt Nam giai đoạn cuối thế kỷ 19 đầu thế kỷ 20 trãi qua nhiều biến động. Đó là thời kỳ đấu tranh khốc liệt để giành độc lập tự chủ cho nước nhà. Tiếp bước tiền nhân, nhiều cuộc khởi nghĩa cách mạng đã nổ ra ở cả khắp ba miền.

Mở đầu là những cuộc khởi nghĩa Cần Vương do Tôn Thất Thuyết vua Hàm Nghi phát động. Tiêu biểu nhất trong số đó là khởi nghĩa Hương Khê (Hà Tĩnh) của nhà yêu nước Phan Đình Phùng. Đây là cuộc khởi nghĩa có quy mô lớn và kéo dài nhất của phong trào Cần Vương cuối thế kỷ 19. Địa bàn hoạt động của nghĩa quân Hương Khê bao gồm 4 tỉnh: Thanh Hoá, Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình. Nghĩa quân đã thực hiện nhiều cuộc tập kích gây thiệt hại nặng nề cho quân địch. Sau nhiều lần càn quét, quân Pháp đã hình thành thế bao vây nghĩa quân. Trong trận chiến ác liệt tại núi Quạt, chủ tướng Phan Đình Phùng bị thương và hy sinh ngày 28/12/1895. Như vậy là cuộc khởi nghĩa Hương Khê kéo dài 10 năm (1885 – 1895), đến đây thì chấm dứt.

Tiếp đó là khởi nghĩa Yên Thế của nghĩa quân Đề Thám (1885 – 1913. Lãnh tụ Đề Thám (người vẫn được gọi là Hùm thiêng Yên Thế) đã lập căn cứ tại Yên Thế (tỉnh Bắc Giang) để mà tiến hành công cuộc kháng Pháp. Sau nhiều trận thắng giòn dã thì lực lượng nghĩa quân cũng đi dần đến chỗ suy yếu do quân Pháp lúc này còn quá mạnh. Ngày 29/01/1909, Thống sứ Bắc Kỳ đã huy động 15.000 quân chính quy và lính khố xanh, 400 lính dõng (đây là lực lượng mạnh nhất từ trước tới nay) để tổng tấn công vào căn cứ Yên Thế. Đề Thám vừa tổ chức đánh trả, vừa rút lui lên Thái Nguyên, Tam Đảo. Con trai của Đề Thám là Cả Trọng bị tử thương và con gái út là Trương Thị Thế bị địch bắt. Lực lượng nghĩa quân lúc này giảm sút dần và tới cuối năm 1909 thì tan rã. Đề Thám phải sống ẩn náu trong núi rừng Yên Thế cùng hai thủ hạ tâm phúc của mình.

Ở miền Thái Nguyên cũng nổ ra cuộc khởi nghĩa do Đội Cấn lãnh đạo. Cuộc nổi dậy bắt đầu từ đêm 30/8/1917. Đội Cấn chỉ huy lực lượng 175 người lính phá ngục, đoạt khí giới đạn dược, giết binh lính Pháp. Sau đó nghĩa quân cướp kho bạc và làm chủ toàn tỉnh lỵ. Họ truyền hịch đi các nơi để chờ đợi sự hưởng ứng chi viện. Lãnh tụ cuộc khởi nghĩa tuyên bố độc lập, lấy quốc hiệu là “Đại Hùng”. Sau đó đó quân Pháp bắt đầu phản công. Nghĩa quân phải triệt thoái khỏi Thái Nguyên và chạy về phía Bắc. Đội Cấn sau đó dẫn quân chạy lên Đại Từ, Tam Đảo rồi xuống Vĩnh Yên. Bị truy nã, ông rút về núi Pháo cố thủ. Rồi không để mình bị rơi vào tay giặc, ông đã rút súng tự vẫn. Đó là ngày 11/01/1918. Cuộc khởi nghĩa đến đây thì chấm dứt.

Những cuộc khởi nghĩa trên thất bại là do lực lượng còn mỏng, lại chưa được tổ chức chặt chẽ. Trong khi đó kẻ địch là thực dân Pháp còn quá mạnh và vẫn đứng vững ở Đông Dương. Tuy thất bại vì diễn ra không đúng thời điểm nhưng các cuộc khởi nghĩa đã gây thiệt hại nặng nề cho quân Pháp, thắp lên ngọn lửa đấu tranh yêu nước nồng nàn.

Lúc này nhiều nhà chí sĩ yêu nước cũng đang lao tâm khổ tứ để mà tìm con đường giải phóng đất nước, khai mở dân trí, phát triển dân sinh. Mà hai ngôi sao sáng nhất trên bầu trời Việt Nam bấy giờ là cụ Phan Bội Châu (1867 – 1940) và cụ Phan Châu Trinh (1872 – 1926).

Phan Bội Châu là người phát động phong trào Đông Du, lập Duy Tân hội để sang Nhật cầu viện. Nội dung chính các hoạt động của ông là: Lập các hội nông, hội buôn, hội học để tập hợp quần chúng. Chọn một số thanh niên thông minh hiếu học, chịu được gian khổ để đưa ra học ở nước ngoài.

Đối với Phan Châu Trinh thì chủ trương cứu nước của ông là “Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh”, đồng thời phát động phong trào Duy Tân. Phương thức hoạt động của phong trào là bất bạo động, công khai hoạt động nhằm khai hoá dân tộc, cải cách trên mọi lĩnh vực, khuyến khích giáo dục, phát động phong trào học quốc ngữ, mở mang công thương nghiệp, chấn hưng công nghệ.

Giai đoạn lịch sử này, ảnh hưởng vang dội và có quy mô rộng lớn nhất là cuộc khởi nghĩa Yên Bái do lãnh tụ Việt Nam Quốc dân Đảng Nguyễn Thái Học lãnh đạo. Giới nghiên cứu lịch sử vẫn thường gọi đây là cuộc Tổng khởi nghĩa Yên Bái. Theo đó thì Việt Nam Quốc dân Đảng quyết định tiến hành cuộc tổng khởi nghĩa đồng loạt ở một số tỉnh Bắc Kỳ (Yên Bái, Sơn Tây, Hưng Hoá, Lâm Thao, Phả Lại, Hải Dương, Hải Phòng, Kiến An, Hà Nội) vào đêm 10/02/1930. Mặc dù đã chiếm và làm chủ một số tỉnh lỵ, nhưng sau đó quân Pháp đã phản công và truy quét nghĩa quân. Nguyễn Thái Học và nhiều lãnh tụ khác đã bị địch bắt. Ngày 23/3/1930 tại Yên Bái, Nguyễn Thái Học cùng một số đồng chí khác của ông bị xử tử trên đoạn đầu đài.

Chỉ 15 năm sau thì chiến tranh thế giới lần thứ 2 nổ ra. Pháp bị Nhật đảo chính tại Việt nam, rồi Nhật lại thua và rút quân. Đất nước lúc này vắng bóng quân thù. Chớp lấy thời cơ ngàn năm có một này, đảng Cộng Sản đã nổi lên cướp chính quyền và tuyên bố độc lập. Từ đó họ áp đặt lên đất nước ta thứ chủ nghĩa Cộng Sản phi nhân khiến cả dân tộc điêu tàn.

Than ôi, đúng như Đặng Dung từng than thở:

Bần tiện gặp thời thành nghiệp dễ

Anh hùng lỡ vận hận căm đầy…”

Giành được độc lập chỉ là bước đầu, điều quan trọng nhất là xây dựng một đất nước tự do, dân chủ, hạnh phúc và phồn vinh. Đó mới là thứ đất nước cần, nhân dân chúng ta cần.

02/02/2014

 

9 Phản hồi cho “Ngày Xuân bàn chuyện Cách Mạng”

  1. nguenha says:

    “Giành Độc-lâp chỉ là bước đầu.Điều quan trọng là xây dung một Đất nước có Tư do- Dân chủ- phồn vinh,đó mới là thứ mà Đất nước cần .Nhân dân chúng ta cần’”. Vế sau đá vế trước ! Có “Độc lập” mà
    không có “Tự do”,thế nghĩa là sao ?? Chừng đó nói lên sự yếu kém về “các nghĩ ” của tác giả về 2 chữ “Độc lập “. Hèn chi Minh Văn đem so sánh các cuộc tranh đấu độc lâp của tiền nhân với cuộc tranh đấu (ăn cướp) của CS. Đừng quên cuộc chiến đấu của DCSVN trên đất nước VN là của CSQT.
    Này đây hảy mở mắt,mở tai để nghe Le duẩn nói :” Chúng ta đánh Mỹ là đánh cho Nga và Tàu”. Rỏ chưa bác MV!

  2. Việt Nam says:

    …”Chỉ 15 năm sau thì chiến tranh thế giới lần thứ 2 nổ ra. Pháp bị Nhật đảo chính tại Việt nam, rồi Nhật lại thua và rút quân. Đất nước lúc này vắng bóng quân thù. Chớp lấy thời cơ ngàn năm có một này, đảng Cộng Sản đã nổi lên cướp chính quyền và tuyên bố độc lập. Từ đó họ áp đặt lên đất nước ta thứ chủ nghĩa Cộng Sản phi nhân khiến cả dân tộc điêu tàn.
    Giành được độc lập chỉ là bước đầu, điều quan trọng nhất là xây dựng một đất nước tự do, dân chủ, hạnh phúc và phồn vinh. Đó mới là thứ đất nước cần, nhân dân chúng ta cần…”
    Dẫn lời của người viết thiết nghĩ các ông không có một chút gì gọi là tự tôn dân tộc, như vậy thì lắm chữ cũng vứt!

    • Trần Tưởng says:

      Có biết đọc không vậy ? Ngành giáo dục của mấy đồng chí Vixi chán thật , đào tạo toàn là
      những thứ giáo sư-tiến sĩ “đách biết đọc ” . Tác giả thuật lại diễn tiến của lịch sử . Có thể bảo
      rằng tác giả “phịa” ra lịch sử (và phải chứng minh ngược lại) ,còn phê bình tác giả không có
      ” một chút gì gọi là tự tôn dân tộc” ,thì đúng là người có trí óc … củ chuối

  3. Minh Dung says:

    Cái kiểu nợ thế giới của nước Mỹ phải hiểu là thế giới mang tiền đầu tư đến nước Mỹ,mang tiền đến gửi Mỹ vì Mỹ là nước mạnh nhất thế giới không sợ nước nào đánh úp,đánh thắng hay chiếm được.Trái phiếu quốc gia có thể hiểu như là chứng khóan,cổ phiếu của một công ty(nhưng lên cấp quốc gia thì gọi là trái phiếu).Do vậy ai muốn mua đi bán lại đều được tùy lúc,nhưng giới chủ công ty(hiểu cao lên là nhà nước)luôn nắm nhiều cổ phiếu nhất(trái phiếu) để quyết định chính sách công ty(quốc gia).Tàu mua trái phiếu Mỹ do hai lý do:đầu tiên là kinh tế Mỹ sẽ không bao giờ phá sản(bởi dân Mỹ thích mua ,nhập đủ lọai đồ của tòan thế giới cho nên thế giới vô hình trung không bao giờ để cho kinh tế Mỹ phá sản!-nhiều khi Mỹ cố tình để cho đô xuống giá thì lập tực Nhật,Đức,Anh ,Hàn và sau này là Tàu tung tiền mua đô để cho đô lên!) cho nên mua trái phiếu là kiểu gửi tiền có đảm bảo;kế đến mua trái phiếu Mỹ cũng là cách mong tỏ tình giao hảo về ngọai giao .(không lẻ tôi có ác cảm với công ty X mà tự tôi lại mua chứng khóan công ty đó!)với Mỹ bởi Tàu hiểu là Mỹ theo lẻ tự nhiên không thích Tàu !Nói về độc lập thì thực sự Mỹ là nước độc lập :mạnh về kinh tế ,công nghiệp(sản xuất đủ thứ từ thực phẩm cho đến máy bay tàu chiến,đưa người lên mặt trăng,viện trợ nước ngòai,..) và quân sự.Nội các nước giàu không bao giờ để cho đồng đô la xuống giá(đồng nghĩa với kinh tế Mỹ nghèo đi) là đủ biết thế mạnh thuận lợi tự nhiên của Mỹ là như thế nào !

    • Huỳnh says:

      E hèm. Mỹ nợ Tàu bằng trái phiếu chứ không phải Tàu “mang tiền đầu tư đến nước Mỹ, mang tiền đến gửi Mỹ vì Mỹ là nước mạnh nhất thế giới không sợ nước nào đánh úp,đánh thắng hay chiếm được”. Rất đơn giản, vì trái phiếu không phải là chứng khoán.
      “Trái phiếu quốc gia có thể hiểu như là chứng khóan,cổ phiếu của một công ty(nhưng lên cấp quốc gia thì gọi là trái phiếu)”. Nói như thế thì anh bạn Minh Dung chắc là có bằng “đại GIÁO SỸ – TIẾN SƯ” về tài chính, kinh tế.
      Và còn nhiều cái trong comment trên của anh bạn Minh Dung cũng rất xứng đáng nhân học hàm GIÁO SỸ và học vị TIẾN SƯ.

    • MP says:

      Trái phiếu hoặc công trái là tiền đi vay có thời hạn, có lãi suất cụ thể, chứ không phải trái phiếu hoặc công trái là giống như tiền đầu tư vào chứng khoán. Nhà nước phát hành trái phiếu hoặc công trái rồi yêu cầu dân mua là nhà nước vay của dân, vay thì phải trả đúng thời hạn và đúng lãi suất đã công bố khi bán công trái hoặc trái phiếu..

  4. lethiep says:

    Sử giaTrần Trọng Kim nhận định:

    “Cộng sản đảng, theo cách tổ chức và hành động, là một tôn giáo mới… Ai không tin theo và phản đối những người đứng đầu đảng tức những bậc giáo chủ, là người phản đạo, phải trừng trị rất nghiêm… Cho nên cha con, anh em, bè bạn không có tình nghĩa gì cả, chỉ biết tôn trọng chủ nghĩa cộng sản và phục tòng người cầm quyền của đảng, ngoại giả, giết hại lẫn nhau, lừa đảo nhau: hễ ai làm những việc lợi cho đảng là người giỏi, người tốt… để thành lập xã hội mới. Xã hội mới ấy không tranh đấu cho quốc gia hay dân tộc. Dù có nói tranh đấu cho quốc gia hay dân tộc, cũng chỉ là phương pháp dùng tạm thời cho được việc mà thôi, chứ mục đích cốt yếu là tranh đấu cho giai cấp vô sản… để thực hiện một thế giới đại đồng, đặt dưới quyền chỉ huy của giáo chủ cộng sản ở bên Nga… Phương thuật của đảng cộng sản bên Nga nói là bài trừ đế quốc chủ nghĩa và tiêu diệt những chế độ độc tài áp chế nhưng lại áp dụng chế độ độc tài áp chế hà khốc và tàn ác hơn… Người cộng sản hay dùng chữ giải phóng…Có phải trước kia có cái cũi giam người, bây giờ đem cái cũi kiểu mới đến bên cạnh rồi bảo người ta chạy sang cái cũi mới ấy là giải phóng không? Nếu cái nghĩa giải phóng là thế, thì cũi cũ hay cũi mới cũng vẫn là cái cũi, chứ hơn gì?… Người nào công kích người cầm quyền của đảng là phải tội bị đày, bị giết. Ai không sốt sắng theo mình thì bị tình nghi, phải chịu mọi phiền khổ. Nhân dân vẫn bị đàn áp lầm than…Như thế thì giải phóng ở đâu?…Lúc đầu Việt Minh tuyên truyền rầm rĩ: “Nước Việt Nam đã được Đồng Minh cho hoàn toàn độc lập, dân được tha hết các thứ thuế”… Dân nghe nói thế chạy ùa ùa theo. Sau chẳng thấy độc lập đâu và dân lại phải đóng góp nặng hơn trước… Thủ đoạn của Việt Minh là dùng mọi cách bạo ngược, giả dối cho được việc trong một lúc …

  5. Xuân Loan says:

    Độc lập phải hiểu là không bị ngoại bang cai trị và cả tự chủ về kinh tế(không sống bằng mượn nợ hay vay trước trả sau-bằng tài nguyên,đất đai,xuất khẩu lao động).VN ngày nay không bị nước ngoài chiếm đóng bằng quân sự nhưng bị nước ngoài mà nhiều nhất làTàu “chiếm đóng”bằng kinh tế.Nợ nước ngoài của VN ngày càng tăng,hậũ quả do làm ăn dở và cả do tham nhũng thất thoát.Một khi không làm ăn tốt để để dành tiền mua sắm hay nghiên cứu chế vũ khí hay làm này làm nọ thì chẳng bao lâu nền độc lập của nước nhà sẽ bị đe đọa là điều dễ hiểu(ở đây chưa kể là nền độc lập của nước nhà thực sự đã còn hay không!).Ở đây chưa cần bàn đến các chuyện tự do,dân chủ hạnh phúc mà chỉ cần hiểu “độc lập” là tự chủ ổn định về kinh tế để xây dựng một nền quốc phòng hùng mạnh để có được một sách lược không lệ thuộc nước ngoài về các chính sách đối ngọai

    • Vĩnh Long says:

      Trích từ Xuân Loan: “Độc lập phải hiểu là không bị ngoại bang cai trị và cả tự chủ về kinh tế(không sống bằng mượn nợ hay vay trước trả sau-bằng tài nguyên,đất đai,xuất khẩu lao động)”. “VN ngày nay không bị nước ngoài chiếm đóng bằng quân sự nhưng bị nước ngoài mà nhiều nhất là Tàu “chiếm đóng” bằng kinh tế”.
      Ủa, Nói như bạn thì nước Mỹ là nước giàu nhất thế giới mà nước Mỹ lại là nước nợ nhiều nhất thế giới thì nước Mỹ không có độc lập hay sao? Một người nghèo đói, khố rách áo ôm, không cần đầu tư làm ăn gì cả nên không vay tiền của ngân hàng hoặc của bất cứ cá nhân nào thì người đó có “độc lập”. Còn một người giàu có, đầu tư sản kinh doanh nhiều dự án lớn nên phải vay tiền ngân hàng hoặc vay tiền bạn bè để sản xuất, kinh doanh thì không có “độc lập” hay sao?
      Nước Tàu là chủ nợ lớn nhất của nước Mỹ qua hệ thống trái phiếu quốc gia của Mỹ thì nước Tàu “chiếm đóng nước Mỹ bằng kinh tế” hay sao?

Phản hồi