|

Ngọ chết- Buồn buồn viết mấy dòng chơi

Ảnh minh hoạ

Ảnh minh hoạ

Mấy hôm trước thằng tôi (hôm nay xin phép được xưng hô thế để thay đổi không khí) không được khỏe. Mà người ốm thì hay nghĩ tiêu cực. Bao nhiêu lời động viên không làm thằng tôi thấy khá hơn. Ngược lại, mấy cái tin nhắn lẽ ra phải được xem là chẳng đáng để tâm lại khiến thằng tôi chú ý. Loại tin nhắn này không phải hiếm hoi và có phải mình thằng tôi “được nhận” đâu. Nhưng đúng là lúc ốm đau hay nghĩ quẩn.  Nhắn rằng: “ Mày chết đi cho lành…, con phản động đốn mạt ốm mãi sao chưa chết…, mày giả vờ bệnh để được bọn phản động lưu vong thí tiền cho à…, mày chết nhân dân được nhờ…, hay đại loại như:  “mày tin tao đánh gãy chân thằng anh trai mày không” v.v… Rồi con nọ, con kia nghe đến là…nhức tai. Nói tóm lại, toàn những thông điệp nhắc tới cái chết. Hóa ra là điềm báo!

Vì hôm qua có người chết thật! Nhưng ứ phải thằng tôi, mà là ông tướng cùng họ Phạm. Song chấn tĩnh lại thì đâm….sinh nghi. Chả biết ông tướng có chết thật không, hay đứa nào độc mồm độc miệng rủa xả. Rồi sẽ có nhiều lời ong tiếng ve của bàn dân thiên hạ bàn ra tán vào. Sở dĩ thằng Tôi nghi ngờ vì chả còn biết tin vào đâu nữa. Báo chí “đảng ta” mỗi lúc đăng một đàng làm như ông Tướng chết mấy lần không thành công. Báo nó chửi mẹ báo kia, ông tổng biên tập này vả vào mặt ông tổng biên tập kia, đến là đau đầu. Mà dân ngu chúng mình thì làm gì …có cửa được kiểm chứng. Mượn tạm đoạn thu thập của tác giả Vũ Đông Hà (vì nó thật nhưng ngồ ngộ) để minh họa cho cái sự loằng ngoằng xung quanh cái chết của ông tướng:

“Trong vụ ào ạt đưa tin bá Ngọ từ thở chuyển sang nín, các báo thi nhau đăng tin. Anh An Ninh Thủ Đô và nhiều báo khác thì cho anh Ngọ thăng chính thức lúc 21h05, 18/2. Chị Phunutoday thì ngậm ngùi tiễn anh Ngọ đi sớm sủa hơn – vào lúc 16h, 18/2. 

Trong lúc phe ta đang bối rối cho phe mình chết lúc nào như thời bác Tiên lâm tử thì chuyện ngày giờ lẫn lộn là chuyện dễ hiểu. Nhưng chú PetroTimes thì mới thiệt là hay nè: chú í cho anh Ngọ ngủm vào hồi 21h20 ngày 18/2, trong khi tin vui thì được chú í hồ hởi đăng vào lúc19h58 ngày 18/2 . Hay ghê nơi!”. Đến lã não ruột!

Thằng tôi gan to tày liếp cũng chả dám phân tích chuyện chánh sự hay bày tỏ sự nghi ngờ. Thậm chí còn không dám thốt ra miệng mấy câu đại loại như “chúng thịt nhau, giả chết, mấy triệu USD… mà chỉ mới nghe qua đã rợn người). Thôi thì phận bèo bọt, không nhịn được thì buồn buồn viết mấy dòng chơi. Viết mà như chả viết gì. Cũng giống như ông tướng có chết thật hay chết giả, vì sao mà chết, hay nói “nỡm” một tí là dù ông có được bảo lãnh đi …nước dưới âm ti phủ địa hay  không, hay đang khỏe mạnh bình thường như ăn cam bỏ vỏ, ăn mía nhả bã, tiền đôla đếm không sót tờ nào thì cũng thế mà thôi. Thây kệ! số phận ông (và nhiều ông khác) vốn không phải do ông Trời (thiên mệnh) mà do các đồng chí (ma quỷ) của ông định đoạt. Còn những thằng dân chúng mình thì vẫn mang nặng kiếp đọa đày bởi cái ách độc tài toàn trị. Ông tướng (cướp) kia xuống (xuống chó hay xuống âm ti) thì lại có ông (đại tướng cướp) khác lên thay thế. Khốn nạn!.

Viết đến từ “khốn nạn”, thằng tôi lại nhớ đến sự kiện ngày 16 tháng hai (đúng là người bệnh, viết chẳng ra đầu ra cuối). Nó khốn nạn ở chỗ, biến những con nguời thành những loài thảm thương với những hành động kỳ dị không giống nguời. Loài ấy nhảy múa, ca hát, uốn éo, chỉ để phá một buổi lễ tưởng niệm do người dân tổ chức nhằm tri ân các anh hùng đã hy sinh vì Dân Tộc cách đây 35 năm. Ôi! Ca hát, nhảy múa trên nỗi đau của Đất nước. Và hân hoan ăn mừng sinh mạng của 6 vạn đồng bào. Chỉ có “trí tuệ” và “lương tâm” cộng sản mới phát minh ra được những điều kinh khủng và ghê tởm như thế. Những trò ấy còn “phát minh” ra được, thì một cái chết hay một kịch bản nào đó là chuyện nằm trong tầm tay.

Thôi thì, làm một câu chửi tục tĩu nhất trên đời để kết thúc điệu buồn thê lương này vậy, chửi này: “đảng cộng sản việt nam quang vinh muôn năm”.

Khốn nạn! Tướng này chết rồi, tướng khác lên thay. Và hơn 90 triệu dân Việt vẫn thoi thóp.

© Phạm Thanh Nghiên

 

1 Phản hồi cho “Ngọ chết- Buồn buồn viết mấy dòng chơi”

  1. Dau Long says:

    “Buồn buồn ngồi viết mấy dòng chơi ” bài của tác giả thật hay, thành thật khen ngợi và cảm ơn PTN. Mong cô mau khoẻ lại và không chết như chúng nó mong đợi. Đất nước và dân tộc cần có những phụ nữ trí thức và can đảm như cô. Cô đừng buồn vì những lời nhắn của loài quái thú không phải là con người, vì như vậy nó đã chiến thắng trong cô. Những khi nhận đựoc lời nhắn đại loại như vậy, mong cô nghĩ đến những người như tôi, luôn khen ngợi cô, sát cánh bên cô để dân chủ hóa đất nước và mang lại sự sống cho 90 triệu dân Việt đang bên bờ vực thẳm. Hứa nhé PTN.

Phản hồi