|

Bồ Đề: “Màn kịch vụng”, và sự vô cảm

Cái chết thương tâm của cháu Phạm Thị Nhung, học sinh Trường Tiểu học Đức Bồng (Vũ Quang, Hà Tĩnh) do đói lả rơi xuống cầu khiến người dân cả nước thương xót, nhưng Báo Hà Tĩnh đã cùng cán bộ xã đã dựng một “màn kịch vụng” xoáy sâu thêm vào nỗi đau của gia đình anh Phạm Văn Vân khiến dư luận vô cùng bức xúc.

Báo Hà Tĩnh kể lại “nguyên nhân chính” dẫn đến cái chết thương tâm của cháu Phạm Thị Nhung: Khoảng 10h30’ ngày 25/9, cháu Phạm Thị Nhung ở xóm 6, xã Đức Bồng trên đường đi học về không may bị ngã rơi xuống suối dưới chân cầu Động. Do nước to, chảy xiết nên công tác ứng cứu không thành…

Tại hiện trường nơi xẩy ra tai nạn cho thấy, giữa cầu và đường không bằng phẳng, có một vũng gồ ghề, đi qua đây rất dễ bị xóc, mất tay lái” đây là chi tiết được phóng viên báo Hà Tĩnh nhấn mạnh. Chủ tịch UBND xã Đức Bồng Nguyễn Quốc Hùng khẳng định: “Cháu mệt, nhà trường gọi gia đình ra đón về nhưng trên đường về thì bàn đạp của xe bị va vào thành cầu nên ngã lộn xuống suối… Cháu Nhung chết là do sức khỏe yếu, vấp ngã và bị đuối nước chứ không phải do đói lả dẫn đến rơi xuống cầu.

Phóng viên Báo Hà Tĩnh và ông chủ tịch xã Đức Bồng trực tiếp thấy bàn đạp xe đạp của cháu Nhung va vào thành cầu khiến cháu rơi xuống sông? Chi tiết này làm dấy nên sự hoài nghi về tính chất chân thực, đạo đức tác nghiệp của phóng viên cũng như người đứng đầu chính quyền địa phương.

Báo Hà Tĩnh đặc biệt nhấn mạnh một chi tiết dẫn đến tai nạn đau lòng dành cho cháu Nhung: giữa cầu và đường không bằng phẳng, có một vũng gồ ghề. Đúng là không khảo mà xưng, phóng viên đã tự “khai” ra sự tắc trách của chính quyền địa phương không quan tâm chu đáo đến những “điểm nóng” giao thông tiềm ẩn tai nạn, vì sao cầu, đường đã xuống cấp nhiều năm, nhưng xã Đức Bổng vẫn “khoanh tay” đứng nhìn?

Hoàn cảnh gia đình anh Vân chẳng khác nào “chị Dậu thời hiện đại”, trong nhà không hề có bất kỳ tài sản nào có giá trị, chị Lê Thị Qúy mẹ cháu Nhung sức khỏe rất yếu không còn khả năng lao động, anh Vân hàng ngày phải bươn chải khắp nơi làm thuê chỉ được vài chục ngàn nhưng thu nhập bấp bênh bữa có bữa không, nên cả nhà thường phải bấm bụng nhịn đói.

Chị Loan, người hàng xóm tay xách 5 lạng gạo sang nhà làm cơm cúng vi trong nhà cháu Nhung không còn lấy nổi một hạt thóc lép đau xót nói trong nước mắt: “Sáng cháu không có gì ăn, do đói, nhiều lần đói như thế rồi nên mới ngã cầu chết đuối. Khổ như chi, khi đưa cháu về trong nhà không còn một xu.”

Cụ Sâm một người hàng xóm khác, giọng nghẹn đắng trong cổ họng : “Gạo không có nấu cơm cúng cháu, hàng xóm phải cho, hàng xóm cũng chạy về lấy trứng đặt bàn thờ cho cháu. Áo không có cái mô mới để mai táng cháu”

Những người hàng xóm nghèo tận tay giúp gia đình lo mai táng cho con đã không thể cầm lòng, họ khóc thương linh hồn cháu Nhung như chính con, cháu của họ. Vậy mà, Báo Hà Tĩnh khư khư cho rằng thông tin cháu chết vì đói lả là “sai sự thật, gây ảnh hưởng xấu trong dư luận…”

Ngoài việc nói “hớ” về cơ sở hạ tầng giao thông hư hỏng, xuống cấp nặng, phóng viên Báo Hà Tĩnh còn khiến bạn đọc bức xúc hơn nữa khi đưa ra “công thức thoát nghèo” dành cho gia đình anh Vân:

Tờ báo viết “Tại buổi làm việc với các cơ quan chức năng và chính quyền các cấp, tiếp cận với các loại hồ sơ liên quan, trong đó có phiếu khảo sát thu nhập hộ gia đình của thôn 6 cho thấy, tổng thu nhập của gia đình là 57.860 ngàn đồng/năm, thu nhập sau khi trừ chi phí sản xuất là 38.527 ngàn đồng/năm, bình quân đầu người đạt 535 ngàn đồng/người/tháng. Với mức thu nhập này gia đình anh Vân thuộc diện đã thoát nghèo,” ngoài ra Báo Hà Tĩnh còn dẫn lời ông Nguyễn Minh Lý, Trưởng Thôn 6 cho biết: địa phương cắt ưu tiên cho anh Vân 3 sào đất.

Nói như Báo Hà Tĩnh, thu nhập của nhà anh Vân 1.70.000 đồng/tháng, nhưng phóng viên quên rằng chỉ có anh Vân là lao động chính còn lại vợ cùng các con anh sống phụ thuộc, với mức thu nhập 535.000 đồng/tháng, một ngày chi có 17.000 đồng, chia đều cho 4 thành viên gia đình, mỗi người chí có vài ngàn đồng “cầm hơi” trong ngày, mức 0,65 USD/ngày của cả nhà hoàn toàn thấp hơn rất nhiều so với tiêu chuẩn của Liên hợp quốc về nghèo đói.

Ông Trưởng Thôn 6 cùng Báo Hà Tĩnh còn “bắt tay” nhau kể một câu truyện đẹp như cổ tích: “Trước năm 2013 gia đình anh Vân thuộc diện hộ nghèo nhưng đến tháng 11/2013 thôn đã tiến hành rà soát lại hộ nghèo theo quy định thì gia đình anh Vân có mức thu nhập thuộc diện đã thoát nghèo, được mùa nên lúa đầy sập…”

Họ vừa“vụng chèo” vừa không “khéo chống”, khi ông Lý nói thêm: “Với điều kiện đó, đáng ra phải ở diện đã thoát nghèo nhưng vì con mới mổ tim, vợ chồng lại “không nhanh nhẹn” nên thôn đã họp bàn, thống nhất cho gia đình thuộc diện hộ cận nghèo và các chế độ chính sách có liên quan đều được thực hiện đầy đủ, kịp thời…”

Xin nhắc Báo Hà Tĩnh cùng UBND xã Đức Bồng, dù có chính sách hộ cận nghèo của Nhà nước dành cho gia đình, nhưng do phải bán hết tài sản, vay mượn chữa bệnh cho con, hơn nữa, cộng với sức khỏe yếu, nên anh chị Vân Qúy khó có khả năng thoát nghèo theo “công thức đơn giản hóa” mà cán bộ địa phương “lắp ráp”cho một hộ gia đình có đầy đủ năng lực và sức khỏe lao động gồm đủ thành viên đang trong độ tuổi lao động.

Báo Hà Tĩnh không những có bài viết làm lộ rõ sự “thiếu quan tâm”, “vô trách nhiệm,” thậm chí ngôn từ chai sạn vô cảm của chính quyền xã Đức Bồng mà còn xoáy thêm vào nỗi đau của anh Vân, chị Qúy đã mất đi một con gái ngoan ngoãn, ham học, thương cha mẹ trong thời gian chưa đủ giỗ 50 ngày. Đó không chỉ như một lời nói dối gượng gạo, nó cũng làm ảnh hưởng xấu đến chính sách nhân văn-nhân đạo của Đảng-Nhà nước.

Qua trao đổi, chi Loan tiết lộ : “ ngày 30/9, cán bộ xã, cán bộ thôn, trong đó có ông Chủ tịch xã và một số con bộ huyện Vũ Quang vào nhà “ép” anh Vân ký vào giấy trắng là anh Vân đã có 4 sào ruộng, nhận tiền hỗ trợ 270.000 đồng/tháng, lúc đó có 2 người chứng kiến có 2 bà Trần Thị Sâm và Lê Thị Vượng can ngăn anh Vân không nên ký vào một tờ giấy không có nội dung gì.”

Bà Sâm cho biết: “Ông Yêm Bí thư Đảng ủy, ông Hùng Chủ tịch đều có mặt và đưa ra một tờ giấy bảo Vân ký vào, vợ chồng có biết chữ mô, tôi ngăn lại vì đó là tờ giấy trắng.”

“Sau khi có vay tiền diện hộ nghèo xây được cái nhà xi măng đó, năm ngoái xã họp bình nhà Vân là hộ khá, tôi cùng mấy người hàng xóm phản đối, sau đó họ hạ xuống hộ cận nghèo,” bà Sâm cho biết thêm.

Bà khẳng định: “đoạn đường nối lên cầu nơi cháu Nhung bị ngã rơi xuống suối đã nhiều năm hư hỏng, thuộc diện quản lý địa phương, nhưng UBND xã không hề sửa chữa hoặc làm mới. Cháu Nhung bị ngã do cầu không có lan can.”

Người hàng xóm tốt bụng miêu tả hoàn cảnh bi đát của vợ chồng anh Vân: “xin thứ lỗi, Qúy vừa yếu vừa bệnh nhiều lúc vãi cả ra quần, chị Dậu ngày xưa còn có con chó để bán, cònVân trong nhà chả có chi, sống khổ hơn cả cảnh chị Dậu. Nay nó cực càng cực hơn, một mình lo cho 4 miệng ăn với gánh nặng vay 20 triệu đồng mổ tim cho con từ Ngân hàng Nông nghiệp huyện Vũ Quang.”

Sở LĐTB&XH Hà Tĩnh đã có đoàn cán bộ về thăm gia đình, tại đây, ông Phó Giám đốc Sở khẳng định nhà bé Nhung đã thoát nghèo.

Báo Hà Tĩnh dẫn lời ông Nguyễn Xuân Thông- Phó Giám đốc Sở LĐTBXH tỉnh Hà Tĩnh cho biết: “Cháu Nhung chết không phải do đói mà do em bị bệnh tim, vì sức khỏe yếu đã đâm xe đạp vào thành cầu rơi xuống sông. Do vậy sẽ cấp chi phí mai táng cho gia đình… Gia đình anh Vân thoát nghèo là đúng quy định hiện nay bởi thu nhập bình quân của gia đình anh năm 2013 là 530.000 đồng/người/tháng”.

Báo Hà Tĩnh nêu một chi tiết thảm thương khiến độc giả phẫn nộ vì sự vô cảm của chính quyền địa phương khi nói: “Sau khi em Nhung ra đi, nhiều người mang lúa, gạo và tiền đến giúp đỡ gia đình anh Vân, chị Quý nên trên bàn thờ em ngoài bát cơm trắng cúng em thì có thêm đĩa thịt heo nấu. Chị mất, các em cũng được những bữa cơm no có thịt”.

Chính quyền xã Đức Bồng, huyện Vũ Quang cùng Sở LĐTB&XH Hà Tĩnh nợ người dân một lời xin lỗi cùng hành động thiết thực có lương tâm.
Bồ Đề

Ngày 30/9, tức là sau 5 ngày cháu Nhung mất, cán bộ xã Đức Bổng nhanh chóng thể hiện “sự quan tâm”.

Ngày 30/9, tức là sau 5 ngày cháu Nhung mất, cán bộ xã Đức Bổng nhanh chóng thể hiện “sự quan tâm”.

Nếu chính quyền xã Đức Bồng (Vũ Quang) không “diễn kịch”, tại sao có “màn xếp hình” nhận “hỗ trợ nhân đạo” như thế này?

Nếu chính quyền xã Đức Bồng (Vũ Quang) không “diễn kịch”, tại sao có “màn xếp hình” nhận “hỗ trợ nhân đạo” như thế này?

© Bồ Đề

© Đàn Chim Việt

11 Phản hồi cho “Bồ Đề: “Màn kịch vụng”, và sự vô cảm”

  1. Nguyễn Trọng Dân says:

    Tại một hội nghị bàn về môi trường tại Đông Dương , nhân giờ nghỉ giải lao , một người MỸ. một người Pháp & một người Việt Nam làm thông dịch trong hội nghị mới tán gẫu cà phê qua phà , lấy chuyện ông Adam & bà Eva ra mà xạo sự cho vui trong chốc lát…

    Thông dịch viên người Pháp nói , “trước mặt Chúa trời đức hạnh , Thiên Đường thanh khiết mà Adam & Eva chỉ lo mùi mẫn nam nữ tục trần , fair l’ amour liên hồi thì rõ ràng ông Adam & bà Eva chính là người Pháp chúng tôi , yêu đương tình cảm mặn nồng lãng mạn là trên hết !”

    Thông dịch viên người MỸ bèn phản đối , ” ông nói không đúng , cả hai người, ông A dam & bà Eva đã sống sung sướng ở thiên đàng rồi nhưng mà vẫn không chịu quỳ gối trước trói buộc, sẳn sàng ăn trái táo , “bất tuân dân sự ” chống luật của Chúa ban dù có khó khăn khổ đau cũng sẵn sàng chấp nhận , DỨT KHOÁT đòi QUYỀN TỰ DO cho chính mình , cho con người tới cùng…… ông Adam & bà Eva có khát vọng Tự Do như vậy thì chỉ có người MỸ chúng tôi mới thế mà thôi ! ”

    Thông dịch viên người Việt Nam , gốc Hà Lam Linh bèn cải ngay lập tức:

    ” Cả hai người nói thế nà không đúng ! ÔNG ADAM & BÀ EVA NGHÈO ĐẾN NỔI PHẢI LẤY LÁ CHE THÂN KHÔNG CÓ QUẦN ÁO ĐỂ BẬN, KHỔ ĐẾN NỔI KHÔNG NHÀ KHÔNG CỬA PHẢI RA NGOÀI VƯỜN CÂY MÀ NGỦ , ĐÓI ĐẾN NỔI PHẢI TRỘM MỚI CÓ ĂN , VẬY MÀ VẪN CỨ RÊU RAO LÀ SỐNG Ở THIÊN ĐƯỜNG , THIÊN ĐÀNG THÌ DỨT KHOÁT PHẢI LÀ….CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA LÁO VIỆT NAM CỦA TÔI MÀ THÔI !”

    ( Cả hai ông MỸ , Tây suy nghĩ rồi im lặng….cũng đã đến giờ trở về bàn hội nghị làm việc .)

    Rest in Peace hỡi em bé thơ Việt Nam chết đói !

  2. Nguyễn Trọng Dân says:

    Cũng nhờ

    Cũng nhờ chủ nghĩa Mác- Lê
    Trẻ em bị đói sớm về cỏi tiên !
    Đảng viên lắm của nhiều tiền
    Người dân lon gạo không tiền mà đong!

    Con thơ chết đói bên sông ,
    Mấy ai hiểu nổi cõi lòng mẹ cha !

  3. Tien Ngu says:

    Xin lỗi mấy em nghe,

    Tuy là kịch…vụn, nhưng vẫn…ăn tiền…

    Ở VN này, thành phần nào đông nhất?

    Thưa, đó là thành phần…nghèo!

    Mà xưa nay, hể nghèo là….ngu, ngu lại…dể bị dụ, kịch tuy có …vụn, những vẫn dụ được mấy em nghèo.
    Đói cả…mấy đời, nhưng hể ta đóng kịch…quan tâm, nhân nghĩa…bà tú để, cho các em ăn no tí tí, là em nào cũng sẽ…vô vàng cãm động,

    Sẽ theo ta mà….bão nổi lên rồi, từ sông Hồng xuống sông Hậu, triệu người bừng bừng phá tan tành…bè lủ tay sai, phãn động, uýnh cho Mỹ cút, nguỵ nhào…

    Thấy cò mồi của ta đóng kịch chân tình chưa? Ở đó mà chê…vụn.

    Mắc cười quá…

  4. Lại Mạnh Cường says:

    Mất bò mới lo rào chuồng !
    Chết người mới cho tiền và bắt chụp ảnh !

    Trong hình gia đình nạn nhân gầy và héo hon, thật tương phản với
    lũ cán bộ địa phương trông tráng kiện, da thịt hồng hào tươi nhuận … !

    Bác Hồ rồi lại Bác Tôn
    Cả hai bác thích ôm hôn nhi đồng
    Giữa hai cái mặt chành bành
    Chiếc khăn quảng đỏ quấn quanh cổ cò
    (Nguyễn Chí Thiện)

    • tonydo says:

      Kính quan Đốc!
      Giữa hai cái mặt chành bành
      Chiếc khăn quàng đỏ quấn quanh cổ cò (hết trích).

      Thưa, Cha Ông những cái cổ cò Vân-Qúy-Nhung này đã từng gò lưng thồ gạo từ “Hà Tĩnh quê ta” lên Điện Biên Phủ úynh Pháp để đưa đất nước đến “Độc Lập Tự Do Hạnh Phúc” trong Thiên Đường Xã Hội Chủ Nghĩa hôm nay.

      Thưa, không chừng cha, ông, chú, mợ, những cái cổ cò Vân-Qúy-Nhung đã có người bỏ mình nơi rừng thiêng nước độc miền Tây Bắc để Giáp ngày nay được gối đầu bên dòng sông Lệ Thủy nghỉ ngơi.

      Thưa, nhiều khả năng những cha, ông, chú, mợ đó hồi cải cách ruộng đất, khi được đảng hứa hẹn một tương lai tươi sáng “người cày có ruộng, nhà cửa khang trang, con cái học hành” đã nhảy thật cao và hô lớn :

      “Hồ Chủ Tịch muôn năm”.
      “Đảng lao động việt nam muôn năm”

      Thưa, lại cũng chính những cha, ông, chú, mợ đó đã vác AK “sinh bắc tử nam” hoặc “đầu đội mưa bom Mỹ ” cho “xe ta băng băng trên dặm đường”

      Lại Mạnh Cường:
      Mất bò mới lo rào chuồng !
      Chết người mới cho tiền và bắt chụp ảnh ! (hết trích)

      Thưa quan Đốc! Xin bỏ cái cửa quyền, tham nhũng, hối lộ, mua quan bán tước qua một bên, cái đau nhất cho dân ta dưới sự lãnh đạo của đảng là:

      Đạo Đức Suy Đồi.
      Kính đàn anh.

  5. Thiên ĐườngXHCN của Tư Bản Đỏ says:

    (Trích) ***Theo như tường trình của phóng viên Uyên Nguyên, RFA, hôm 22 tháng 5 năm 2013, cái đói ở tỉnh Thanh Hoá: “Nhìn bữa ăn của gia đình người Thái Trắng này, nó cũng như nhiều bữa ăn khác của những gia đình Thái Trắng khác mà chúng tôi gặp ở Mường Lát, Quan Hóa, Ngọc Lặc, Lang Chánh… Một nồi cơm độn sắn lát, một bát cà rừng và một chén mắm chuột để chấm cà, chúng tôi chỉ biết ứa nước mắt nhìn đồng loại nuốt cơm!”

    *** Tỉnh Hà Giang, tâm sự của cô phó hiệu trưởng Trần Thị Phúc: “Học sinh ở đây nghèo lắm, nếu không xuống tận địa bàn chắc khó có thể hình dung hoàn cảnh của từng cháu. Có những em quanh năm chỉ mặc duy nhất một bộ quần áo, chưa từng biết đến đôi tất và thường xuyên phải ăn mèn mén thay cơm.”

    *** “Cuộc sống không lối thoát, đi đến con đường chết… Mấy năm mẹ nuôi các con đi học, mẹ đi van xin cho gia đình mình được sổ nghèo và cực nghèo mà không được… Xin các cấp chính quyền ấp 5, vì hoàn cảnh gia đình quá khổ không lối thoát, mong các ông giúp cho chồng con tôi được sổ nghèo để sống ngày tháng còn lại trên đời” – những giọt nước mắt nuốt vào đáy tim trong lá thư tuyệt mệnh của một người phụ nữ 48 tuổi có cái tên thật đẹp – Nguyễn Thị Mỹ Nhân – ở ấp 5, xã An Xuyên, TP. Cà Mau.

    Lá thư tuyệt mệnh trên không đề ngày tháng, được người phẫn uất viết liền một mạch không dấu chấm câu vào những ngày cuối tháng Tư năm 2013, sát thời điểm kỷ niệm 38 ngày thống nhất đất nước.

    Chị Nhân đã treo cổ tại nhà riêng, bỏ lại chồng và ba đứa con đang tuổi đến trường. Theo lời kể của người chồng, chị Nhân bị bệnh viêm dây thần kinh số 7, giật méo miệng, lại thêm bệnh suy thận, suy tim, mỗi ngày tiền thuốc hết 140.000 đồng. Cái nghèo, cái khổ đeo đuổi – cay đắng thay – đó là khi mà con người ta đi đến quyết định rằng cái chết sẽ tiết kiệm được phần nào khoản tiền thuốc thang, chồng con sẽ không phải chịu gánh nặng.

    “Thấy học phí nhiều quá, vợ tôi mới ra ấp và xã xin cấp sổ hộ nghèo để con vay tiền đóng học phí. Trước đó, khi làm giấy xác nhận gia đình khó khăn, Ngân hàng chính sách xã hội không cho vay. Còn vợ tôi xin sổ hộ nghèo không phải vì muốn được hưởng trợ cấp mà muốn được vay tiền cho con đi học, nhưng mấy anh chính quyền địa phương chỉ hứa chứ không giải quyết cấp sổ hộ nghèo” – chồng người quá cố ôm ngực, nói không thành tiếng.

    *** Cũng xảy ra tại TP. Cà Mau , trước khi chết, chị Lê Thị Ngọc N. đã từng thổ lộ muốn tìm đến cái chết vì nghèo khổ quá. Dù gia đình khuyên bảo nhưng người phụ nữ ấy vẫn khăng khăng: “Thà chết đi, các con được đưa vào cô nhi viện còn hơn, chứ sống mà nhìn con bữa đói bữa no chịu không đặng!”.

    *** Vào năm 2012, vợ chồng người con trai của ông bà Trần Ngọc Quang ngụ ở xã Hòa Thành, huyện Đông Hòa – Phú Yên cùng đứa con mới 5 tuổi đã ôm nhau trầm mình dưới sông. Nguyên nhân cũng chỉ bắt nguồn từ quá nghèo khổ.

    v…v…

  6. Nguyễn Hùng Cường says:

    Bệnh thành tích, tham nhũng, bao che và trù dập ở Việt Nam ngày càng tăng. Ở cái xã Đức Bồng của tôi, ông chủ tịch dùng Iphone5, chắc giờ lên 6 rồi, trong khi dân nghèo thoi thóp sống, còn quan thi nhau ăn, nốc, nhà cửa to vật vã.

    • Choi Song Djong says:

      Sư côn an Thích Thanh Cường còn “đập” iphone 6 huống hồ ông chủ tịt, nay mai gã còn thỉnh luôn iphone Watch có cườm hột xoàn giá 50 ngàn euros cho trọn bộ không chừng.

  7. Thanh Pham says:

    Đói!

    Phó giáo sư tiến sĩ
    Đại tá Nguyễn Mạnh Hưởng
    Đụ má đồ cộng phỉ
    Chúng nó loài hoang tưởng

    “Chánh phủ Mỹ không lo”
    Nó lên án hôm qua
    Để người dân nghèo đói
    Thì ra là dân ta!

    Chuyện tức thì xảy ra
    Ngay trên quê hương ta
    Bé gái mới mười tuổi
    Chết vì đói hôm qua!

    Nghe sao quá xót xa
    Dân ta nó không lo
    Nó đi lo giùm Mỹ
    Sợ Mỹ ăn không no!

    T.Phạm
    http://sangcongpha1.wordpress.com/

  8. Builan says:

    CHXHCNVN (công hèn xuống hàng chó ngưạ vem nô)
    Độc lập, Tự do (côn an Hiển) HẠNH PHÚC

    “…Báo Hà Tĩnh nêu một chi tiết thảm thương khiến độc giả phẫn nộ vì sự vô cảm của chính quyền địa phương khi nói: “Sau khi em Nhung ra đi, nhiều người mang lúa, gạo và tiền đến giúp đỡ gia đình anh Vân, chị Quý nên trên bàn thờ em ngoài bát cơm trắng cúng em thì có thêm đĩa thịt heo nấu. Chị mất, các em cũng được những bữa cơm no có thịt”

    A Di Đà Phật _ Amen !!

  9. Hồ Bác Cụ says:

    Trông hình thì thấy những ông bà cán bộ to béo tốt tươi, tay đeo nhẫn kim cương vòng lấp lánh, đứng bên cạnh là cha mẹ cháu Nhung gày còm ốm yếu, mặt mũi vêu vao thiếu ăn thiếu mặc!!! Sự Thật quá rõ ràng là bọn cán bộ đảng CSVN đã hút máu của dân chúng VN đến tận xương tủy và chúng còn ác độc hơn các bá hộ thời thực dân phong kiến!!!

    Gia đình người bạn tôi có thân nhân nghèo khổ bên VN. Gia đình bạn tôi chung nhau đóng góp cho thân nhân ấy có được mái nhà tươm tất. Thế là bọn cán bộ phường của quận Phú Nhuận nhào đến bắt ép gia đình đó phải treo bảng trước nhà coi đó như là “Nhà Tình Nghĩa” đã được xây dựng bằng quy~ của Phường trong chiến dịch xóa đói giảm nghèo!!!! Công lao của những người VHN đã bị bọn súc vật CSVN tiếm công trắng trợn như thế đó!!!

Phản hồi