|

Nguyễn Bá Thanh và pháo đài của chế độ

 

 

nbt11

Ông Nguyễn Bá Thanh được cho là gần gũi với quần chúng khi còn sống – Ảnh: OnThe Net

Thế là ông Nguyễn Bá Thanh ra đi. Vĩnh viễn! Sau một thời gian dài điều trị suy tuỷ ở Mỹ và khoảng hơn một tháng trở lại Đà Nẵng tiếp tục kéo dài chữa trị trong vô vọng.

Nói rằng, việc điều trị ông sẽ kết hợp Tây y với Đông y cổ truyền của các giáo sư, bác sĩ Việt Nam chỉ là sự khoác lác, khi mà nền y học Mỹ đã đầu hàng.

Mặc dù ông Nguyễn Bá Thanh không nằm trong nhóm lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), chỉ giữ chức Trưởng Ban Nội chinh Trug ương và Phó Ban phòng chống tham nhũng, nhưng do xuất phát từ cá tính, bối cảnh của ông từ Đà Nằng ra Hà Nội nhận nhiệm vụ mới, đã tạo nên dư luận mạnh mẽ trước bệnh tình và cái chết của ông.

Ông Thanh ra Hà Nội giữa lúc mà cuộc xung đột giữa Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, cùng Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đang ở vào đỉnh cao. Do những chủ trương sai lầm về quản lý kinh tế và nạn tham nhũng hoành hành, Nguyễn Tấn Dũng được xem là có thể bị mất chức trong hội nghị Trung ương 6, tháng 10 năm 2012.

Báo chí nước ngoài cũng nhận định về tình trạng này. Tờ “Bangkok Post” ngày 15/10/2012 viết:

“Dẫn đầu cuộc tấn công vào ông Dũng không ai khác là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, người đã rọi ánh sáng vào những vụ bê bối xung quanh thủ tướng và chính phủ của ông. Nền kinh tế chậm chạp, lạm phát, tham nhũng và khủng hoảng ngân hàng trong những tuần gần đây đã được xem là tất cả các tiêu cực đối với ông Dũng”.

Những mặt yếu kém của Nguyễn Tấn Dũng trong vai trò thủ tướng được Tổng bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng tổng kết tại Hội nghị Trung ương 6:

“Áp lực lạm phát và bất ổn vĩ mô vẫn còn lớn. Thị trường tiền tệ diễn biến phức tạp; nợ xấu ngân hàng ở mức cao; tăng trưởng tín dụng thấp; hoạt động của một số ngân hàng thương mại cổ phần thiếu minh bạch, còn tiềm ẩn nhiều rủi ro; lãi suất ngân hàng vẫn còn quá cao so với hiệu quả sản xuất, kinh doanh của doanh nghiệp. Thị trường bất động sản, thị trường chứng khoán vẫn chưa được cải thiện; thị trường vàng còn nhiều biến động. Các đề án tái cấu trúc đầu tư công, doanh nghiệp nhà nước và ngân hàng thương mại còn có nhiều vấn đề cần tiếp tục nghiên cứu, hoàn thiện. Tăng trưởng GDP và tổng vốn đầu tư xã hội không đạt được kế hoạch đề ra; số doanh nghiệp phải giải thể, ngừng hoặc thu hẹp hoạt động vẫn ở mức cao; việc làm và thu nhập của người lao động khó khăn. Trật tự, an toàn xã hội và các tệ nạn xã hội, tội phạm, tham nhũng, tiêu cực còn nhiều phức tạp”…

Tuy nhiên, Hội nghị Trung ương 6 đã hạ màn với hồi kết “chung ta tha chúng mình”.

Không có gì có thể làm ảnh hưởng đến sự tồn vong của ĐCSVN, dù cuộc giao tranh quyền lực có quyết liệt đến đâu. Trong lịch sử của ĐCSVN, bao giờ chung cuộc cũng được giải quyết bằng một sự thoả hiệp nào đó.

Vì thế, “để giữ gìn uy tín, hình ảnh thiêng liêng của Đảng”, “kiên quyết bảo vệ Đảng, bảo vệ chế độ”, Ban Chấp hành Trung ương đã bỏ phiếu quyết định không kỷ luật Bộ Chính Trị và một đồng chí trong Bộ Chính Trị”.

Một đồng chí trong Bộ Chính Trị (có biệt danh X) này ai cũng biết là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mặc dù các nguồn chính thức không nói tới.

Cũng qua đại hội này cho thấy sức mạnh nằm ở gần 200 thành viên của Ban Chấp hành Trung ương, chứ không còn ở Bộ Chính Trị nữa. Đây cũng là chỗ dựa vững chắc để Nguyễn Tấn Dũng tận dụng cơ hội, củng cố lại vị trí của mình và lật ngược thế cờ vào Hội nghị Trung ương 7 (tháng 5/2013) với việc loại bỏ Nguyễn Bá Thanh ra khỏi Bộ Chính Trị theo đề nghị của Nguyễn Phú Trọng.

Tái lập Ban Nội chính Trung ương, Nguyễn Phú Trọng muốn tước quyền của Nguyễn Tấn Dũng khỏi Ban phòng chống tham nhũng.

Ban Nội chính Trung ương trở thành cơ quan tham mưu của Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị, Ban Bí thư về chủ trương, chính sách lớn thuộc lĩnh vực nội chính và phòng, chống tham nhũng, đồng thời thực hiện nhiệm vụ của Cơ quan Thường trực của Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng,

Nguyễn Bá Thanh là một người có cá tính mạnh mẽ và ham mê quyền lực. Ở tuổi 60, ra Hà Nội nhận chức Trưởng Ban Nội chính, ông cũng nhắm tới cái ghế của Bộ Chính Trị và hy vọng sẽ giành được quyền lực cao hơn vào năm 2016 khi đại hội ĐCSVN diễn ra, không loại trừ ghế Thủ tướng. Ông cũng đã kịp nâng đỡ con trai Nguyễn Bá Cảnh vào Ban Chấp Hành Đảng Bộ Đà Nẵng nhiệm kỳ 2010-2015, chuẩn bị cho tương lai.

Ông tuyên bố sẽ bắt tay điều tra các vụ tham nhũng lớn và không nói nhiều, sẽ “hốt hết”! Vụ án Dương Chí Dũng của Vinalines cho thấy sự vai trò của ông và những bí mật mà ông chưa tiết lộ.

Thực ra tham nhũng là chất keo kết dính của toàn bộ cấu trúc cầm quyền của ĐCSVN, là pháo đài bảo vệ chế độ. Người ta gắn bó với “nhà nước” cũng chính vì tham nhũng. Bất luận năng lực thế nào, việc làm có phù hợp không, hiệu quả ra sao… cứ vào được biên chế là có điều kiện để tham nhũng, quan càng lớn càng ăn to, quan nhỏ ăn nhỏ và có ngay một tờ ngân phiếu vĩnh cửu lĩnh lương trọn đời“.

Do đó tấn công vào tham nhũng tấn công vào toàn bộ thành trì của hệ thống cầm quyền. Người ta lấy việc chống tham nhũng đúng hơn chỉ để làm phương tiện gạt bỏ nhau trong cuộc tranh giành ảnh hưởng trong mối quan hệ quyền-tiền.

Ông Nguyễn Bá Thanh cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Ông đã có công trong việc thực hiện các dự án đầu tư làm thay đổi bộ mặt của thành phố Đà Nẵng, nhưng cũng bị tai tiếng trong việc rút ruột công trình xa lộ Bắc- Nam và cầu sông Hàn và là tác giả của những bất công và tội ác với dân chúng ở giáo xứ Cồn Dầu khi giải toả thu hồi đất.

Cây tầm sét mà ông Nguyễn Bá Thanh được ông Nguyễn Phú Trọng giao cho chỉ để quất vào các đối thủ chứ không phải để chống tham nhũng thực sự. Nó cũng giống như trang “Chân Dung Quyền Lực”, ra đời chỉ để phục vụ nhất thời cho cuộc đấu đá nội bộ chứ không phải vì lợi ích xã hội. Đụng đến tham nhũng ở tầng cao, báo “Người Cao Tuổi” bị rút giấy phép và truy tố hình sự là một minh chứng.

Ông Trương Tấn Sang cũng đã từng thú nhận “càng chống thì tham nhũng càng tràn lan và trở nên nặng nề, xảy ra mọi lúc mọi nơi, đây là căn bệnh rất trầm kha”.

Chống tham nhũng đòi hỏi một cơ chế khác, một hệ thống chính trị khác, mà trước hết là chế độ đa đảng với bầu cử tự do, ngành tư pháp độc lập và báo chí tự do.

Bản chất của cuộc chống tham nhũng là thế nên ông Nguyễn Bá Thanh rước vào thân nhiều kẻ thù thần thế ở Hà Nội. Ông bị khống chế để trở nên một người không có thực quyền và cuối cùng, bệnh tật đến đột ngột với ông vào tháng 8/2014 đã loại bỏ hẳn ông ra khỏi cuộc chơi. Tin đồn ông bị đầu độc chất phóng xạ, đo đó, không phải tự nhiên từ trên trời rơi xuống.

Hôm nay ông ra đi, một phần người Đà Nẵng tiếc thương ông, nhưng một phần khác oán hận ông và cho rằng cái chết đau đơn của ông là hậu quả của luật nhân quả. Tôi không nghĩ như thế, bởi vì lắm quan to khác gây tội ác, gần trăm tuổi vẫn sống sờ sờ ra đó. Ông Thanh vừa là thủ phạm vừa là nạn nhân của một chế độ cầm quyền, luôn thống nhất về đường lối lãnh đạo, nhưng lúc nào cũng có đấu đá, tranh giành ảnh hưởng.

Nói đến ông Thanh tôi nhớ lại Eward Gierek, Bí thư thứ nhất Đảng Công nhân Thống Nhất Ba Lan (Đảng Cộng sản Ba Lan). Trong năm 1970-1980, Gierek là một người rất gần gũi quần chúng, quan hệ tốt với phương Tây, giành được nhiều khoản tín dụng cho việc xây dựng và phát triển đất nước. Hầu hết tất cả những công trình công cộng lớn nhất thời xã hội chủ nghĩa của Ba Lan đều được xây dựng trong thời kỳ này. Thập niên 70 không thể bác bỏ là giai đoạn phát triển văn hoá, khoa học và thể thao mà ông Gierek đã có công rất lớn. Nhưng cũng chính vì nợ nần mà dẫn tới cuộc khủng hoảng kinh tế đa dạng, cuối cùng đưa đến sự sụp đổ của chính phủ của ông và về lâu dài đến sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Ba Lan. Khoản nợ cuối cùng mà Ba Lan phải trả từ giai đoạn này được thanh toán vào tháng 10 năm 2012.

Dư luận có nhiều đánh giá khác nhau về ông. Tên ông được đặt cho trường học và đường phố ở một số địa phương. Jaroslaw Kaczynski, Chủ tịch đảng đối lập lớn nhất Ba lan hiện nay (PiS), một nhân vật cánh hữu bảo thủ, trong cuộc vận động tranh cử Tổng thống Ba lan năm 2010 nói rằng, “Eward Gierek là một người cộng sản nhưng là một người yêu nước”.

© Lê Diễn Đức – RFA

 

9 Phản hồi cho “Nguyễn Bá Thanh và pháo đài của chế độ”

  1. Thanh Pham says:

    Ông ơi, khoan đừng chết

    Ông ơi, khoan đừng chết
    Bởi vì chết là hết
    Là ông sẽ ôm đi
    Tất cả chuyện bê bết

    Nầy ông Nguyễn Bá Thanh
    Nếu ông có linh thiêng
    Ông làm ơn cho biết
    Những việc làm lũ điên

    Chẳng hạn Trần Dân Tiên
    Tổng lú Nguyễn Phú Trọng
    Mặt heo Phùng Quang Thanh
    Ma đầu Nguyễn Xuân Phúc
    Con sâu Trương Tấn Sang
    Thằng thủ tướng Ba X
    Ma đầu Nguyễn Hòa Bình
    Toàn thể lũ ôn dịch
    Đảng cộng sản thổ tả

    Mà nhứt là Đ M
    Cùng với Nguyễn Văn Linh
    Thành Đô nó đã ký
    Từ ngày đó điêu linh!

    Xong xuôi ông cứ đi
    Đừng mặc cảm tự ti
    Gục đầu ông sám hối
    Tội lỗi tên cộng phỉ!

    T.Phạm

    https://sangcongpha1.wordpress.com/

  2. DâM TiêN says:

    Nghe ông Đức viết ra cái ” pháo đài của chế độ,” oai quá,,,
    Cũng như xưa xửa xưa kia nghe cái ” thành trì Liên sô.”

    Thành Trì thì tan hoang xí cấu; pháo đài chịu sao thấu?

    Ông Đức quên …Kụ Hồ là con ngựa thành Troie cho
    chú Sam sao ? và Quân đội nhăn răng vô tình phải làm
    phận…Cinquième Colonne đạo quân thứ năm cho Sam?

    ” Pháo đài ? Chú Sam cho tanh banh lúc nào mà chả được;
    hiềm vì còn cần dùng nó như công cụ vậy. Kính,

  3. quandannambo says:

    thấy anh thanh-nỗ về âm phủ
    xin chúc đường xa ít gió mưa
    có kẻ tri âm là trọng-lú
    sắp sang thiên-cuốc vễnh tai lừa*

  4. Thức tỉnh says:

    Bá Thanh chết đứng như Từ Hải . Từ Hải chết vì Kiều , Bá Thanh chết vì say mê danh vọng thông qua con đường tơ lụa Đảng . Bá Thanh mượn Đảng để tiến thân như tâm trạng của hàng triệu đảng viên csvn khác .

    Bá Thanh dẫm đạp lên nhiều đảng viên đồng sàng để thăng tiến . Bức phá nhanh chóng như một loài bò húc , trâu mộng . Nhưng vấp phải cái quỷ quyệt gian xảo nguy hiểm của tổ chức Trung ương Đảng , Bá Thanh không đủ sức chiến đấu , đành mất mạng . Mất mạng vì chủ quan , vì háo thắng , vì thiếu kinh nghiệm nhẫn nhục như Phạm văn Đồng hay Võ nguyên Giáp .trước thủ đoạn sẵn sàng vắt chanh bỏ vỏ , thủ tiêu lẫn nhau của tình đồng chí .

    Với danh phận Trưởng ban nội chính trung ương tại sao Nguyễn bá Thanh phải Đi TQ ? Vì mục đích gì ? Đây chính là nguyên nhân khiến cho ông Thanh thọ tử , điều mà trang chân dung quyền lực nắm rõ nhưng tránh nhắc đến .

    Trong câu chuyện của Nguyễn bá Thanh , có điểm đặc cả ba ông Trọng , Sang , Dũng đều muốn tránh né không đề cập . Cho thấy cả 3 đều chịu một áp lực thoả thuận từ TQ , cả biểu lộ thương cảm thăm viếng cũng được phó thác cho thuộc cấp .

    Vì vậy , cái chết của Nguyễn bá Thanh cũng có thể là một hình thức dằn mặt của TQ đối với thành phần lãnh đạo đảng và nhà nước VN . Nói một cách khác , quan hệ giữa VN và TQ đã rời rạc , nghi kỵ , lỏng lẻo từ khi Tập cận Bình lên chấp chính . Cũng vì quan hệ lỏng lẻo này , thành phần thân TQ bị yếu thế vì hoang mang khiến cho Đồng chí X thoát nạn , Nguyễn Bá Thanh thất cử vào BCT , và cuộc lấy phiếu tín nhiệm BCT vừa rồi bị đảo lộn .

    Nhìn một khía cạnh khác , cuộc diện VN hôm nay giống na ná như cuộc diện VN vào năm 1972 . Tương lai của VN lề thuộc vào sự thoả thuận ngầm giữa Mỹ và TQ . Một nước nhược tiểu như VN với một chế độ độc tài đảng trị , mất tự chủ do hèn nhát ắt phải chấp nhận rủi may được sắp sẵn từ bên ngoài .

    Năm 2015 khởi đầu cho một thay đổi , ngay thời điểm đcsvn đang phân tán và kiệt quệ , không thể cứu vãn , giống như một đấu thủ võ đài đcsvn đang bị đo ván nốc ao , chờ trọng tài đếm số đẻ kết thúc trận đấu .

    • S.Lam says:

      Lập luận chính xác,rất đồng ý với comment của ông TT

    • THỨC TỈNH

      Có người thức tỉnh như ông
      Quả là xã hội cũng không thẹn thùa
      Chuyện đời việc thích làm vua
      Cũng đều cung cách của loài tầm vơ
      Chúng dùng miệng lưỡi như mơ
      Gạt vào dòng xoáy lợi quyền riêng tư
      Vua xong con lại làm vua
      Còn sãi ở chùa lại quét lá đa
      Toàn đều những bọn nhập nhòa
      Gạt người nhẹ dạ ở đời vậy thôi
      Vậy nên nếu thảy mọi người
      Trở thành thức tỉnh thì đời đổi ngay

      Ý NGÀN
      (16/02/15)

  5. Tào lao says:

    TQ là tên cáo già , đàn anh của đảng CSVN và cũng thừa biết sức mạnh của nhân dân VN khi đoàn kết với nhau thành 1 mối vì vậy trước hết phải phá vở khối đoàn kết ấy .Tham nhũng cũng như tình trạng xuống cấp ở mọi mặt VN hiện nay không thể không có bàn tay của TQ , các quan tham nhũng phần lớn từ những công trình xây dựng do TQ trúng thầu .TQ nuôi các quan tham nhũng gây nên sự đối đầu giữa nhân dân nghèo khó và cán bộ chính quyền sống giàu sang .Những gì ông NBT nói trước 4500 quân -cán – chính ở Đà Nẳng cũng như lời tuyên bồ của TBT Trọng ,bộ trưởng quốc phòng Phùng quang Thanh , TT Dũng mâu thuẫn nhau có lẽ TQ làm đạo diễn (?).Khi mâu thuẫn giữa nhân dân và đảng ở mức độ cùng cực TQ sẽ cho 1 bộ phận trong đảng CSVN thanh toán các thành phần tham nhũng ,bước đi kế tiếp tạo ra 1 chính quyền mới theo ý muốn của TQ.Nay TQ làm chủ biển Đông ,phía Bắc thuê rừng -đất đai 50 năm ,nội địa nắm các cơ sở sx then chốt và mặt phía Tây mua chuộc Campuchia ,khống chế Lào .VN ở trong cái rọ của TQ giăng sẵn và các lãnh đạo chóp bu CSVN cũng thấy rõ điều này nhưng không thể nào thoát ra nên mới có những lời tuyên bố của Nguyễn phú Trọng và Phùng quang Thanh khi đề cập mối quan hệ giữa VN và TQ .Đồng thời báo chí TQ đăng những bài báo 1 cách công khai ý đồ xâm lấn VN , phải chăng TQ đã đi guốc trong lòng đảng CSVN.Tương lai đất nước đi về đâu cũng như số phận của đảng CSVN là 1 câu hỏi khó có câu trả lời đối với những người có lòng ưu tư đến vận nước.

  6. TRĂNG NGÀN says:

    TIÊN ÔNG

    Tiên ông mới được chơi cờ
    Bàn cờ tiên sắp vật vờ dễ chi
    Chơi cờ phải có nước đi
    Chớ còn chơi bậy hỏi gì không thua ?

    Cờ gì kể cả cờ vua
    Cũng hàng chuyên nghiệp mới ưa chơi cờ
    Người thường có đứng mà dòm
    Chơi cờ cũng dắt cháu con theo cờ !

    Vậy nhưng có lúc bất ngờ
    Tiên ông đâu biết trở thành tiễn ông
    Đúng là ông Nguyễn Bá Thanh
    Tiên ông giờ phải tiễn ông đây rồi !

    Mây chiều Đà Nẵng luôn trôi
    Mây chiều Hà Nội cũng rồi vậy thôi
    Có ai qua khỏi ông Trời
    Kêu ai nấy dạ cho dầu quan to !

    Ông đi đột ngột khôn dò
    Ván cờ lở dở ai lo cho cùng
    Sau ông ai chẳng ngại ngùng
    Dại gì chơi bậy bàn cờ của tiên !

    Nên thôi đi cũng chẳng phiền
    Chuyện trần dứt được mối duyên trên đời
    Còn như ở lại để chơi
    Dễ gì chơi trọn ván cờ oái oăm !

    Cờ tiên dẫu có đèo bòng
    Cũng không chơi kiểu mình mong được nào
    Giống như chiều dạo bờ ao
    Chỉ cần bất cẩn té nhào tiên ông !

    GIÓ NGÀN
    (14/02/15)

  7. nguenha says:

    Ông Bá-Thanh ra Hanoi để phò Trọng-Lú ! Lú là thầy của Bá-Thanh ,do đó “tài năng” Bá thanh đả rỏ.
    Chưa làm gì hết,chỉ dựa “hơi Hùm” (dổm) mà đả tuyên bố rùm beeng : nào là “hốt hết,hốt ngay…”.
    Thiên hạ chờ Ông làm.Nhưng Ông chưa “hốt” ai hết,mà đả bị người ta “hốt” Ông rồi ,mà chỉ hốt một lần,
    thôi …là Vỉnh viển !! Tôi có thằng Cháu kêu cậu ruột , lần tôi về VN nó khoe đả vào Đảng. Tôi nói: mầy khôn !! Nó trả lời ,Cậu khôn chứ không phải Cháu khôn, vì KHÔN thì Cậu đả không biết ! Thiệt là chí lý !
    Từ đó suy ra Ông Bá Thanh quá dại !.Có người nói “ngu”. Nhưng đả lớn tuổi, thì DẠI và NGU going nhau. Bởi thế nên Bá-Thanh chết “Oan” !!

Leave a Reply to TIẾNG NGÀN