|

Chúng ta yếu đi vì sự đố kỵ

Love_Hate_crop380w

Chính quyền CSVN thực hiện nhiều phương cách khác nhau để chia rẽ những người đấu tranh nhằm tiêu diệt phong trào đối kháng dần dần. Họ cố gắng tìm ra điểm yếu của từng người trong chúng ta mà vận dụng mọi chiêu thức để đánh vào điểm yếu đó. Nếu những người đấu tranh không thấu hiểu bản chất của các cách thức chia rẽ đó, chúng ta sẽ nghi ngờ nhau, khinh rẻ nhau, xa cách nhau….

Nếu gia đình bạn lục đục vì lý tưởng của bạn, họ không ủng hộ con đường bạn chọn. An ninh sẽ biết, họ sẽ tích cực tác động để mâu thuẫn nhỏ trở nên lớn đến mức không thể cứu chữa. Họ có thể vừa đe doạ, vừa hứa hẹn với những người thân không ủng hộ bạn, để đẩy họ đến chỗ nhận thức sai lệch rằng: bạn chính là vật cản cho tương lai gia đình. Vậy là bạn sẽ bị chính gia đình mình cô lập, đủ mệt mỏi và đau khổ để hạn chế bớt việc dấn thân tranh đấu.

Nếu gia đình bạn đang nghèo túng, họ tìm mọi cách để triệt tiêu mọi cách kiếm sống của bạn và người thân. Họ sẽ tìm đến chỗ làm của người thân (tất nhiên, bạn đã mất công việc từ lâu) để gây áp lực: im lặng nếu không muốn chết đói. Họ sẽ tìm đến quậy phá chỗ kinh doanh của gia đình bằng nước thối, bằng các chuyến viếng thăm đột ngột của côn đồ…Vậy, bạn và con cái bạn đủ đói để im lặng.

Nếu gia đình bạn không chia rẽ, cũng không nghèo túng, họ sẽ tìm đến láng giềng của bạn. Đội ngũ chính quyền địa phương, bộ đội, dân phòng, công an xã phường đủ sức để tạo hiềm khích, ganh ghét giữa gia đình bạn và xóm giềng. Bạn nên nhớ, nếu người ta muốn đám đông căm ghét Đức Phật hoặc Chúa Jesus, họ vẫn có thể làm rất hiệu quả, huống chi bạn là người trần mắt thịt với đầy đủ sự bất toàn.

Nếu bạn giàu có, họ sẽ phá huỷ sự nghiệp đang lên của bạn. Nếu bạn có nhiều bạn bè thân thiết, họ có thể tìm gặp từng người bạn ấy để cho họ biết sự được mất khi quan hệ với bạn. Nếu bạn là đàn ông đào hoa như bao người đàn ông đào hoa khác, họ sẽ khiến bạn bị tố cáo vì lừa…tình. Nếu bạn là mẹ đơn thân, có những đứa con khác cha, họ sẽ đập bạn bằng những lời rao giảng về luân thường của…phụ nữ Á đông. Nếu bạn là một thanh niên mới lớn, có một cô bạn gái, và bỗng một hôm phát hiện ra cô ta đang dựa vào mối quan hệ với bạn để tiếp cận một cách bất chính với những thân hữu của bạn; bạn bỏ cô ta, vậy là dư luận viên sẽ vu cho bạn làm cô ta có thai rồi bỏ rơi. Nếu bạn từng kết hôn hai lần, họ sẽ cho côn đồ đánh bạn để lại thương tật suốt đời, rồi rêu rao rằng bạn bị đánh ghen vì cướp chồng người khác. Nếu bạn không có vấn đề gì lớn trong cuộc sống nhưng lại không có bằng đại học, họ sẽ chế nhạo bạn là đứa thất học, dốt nát, biết gì mà đấu tranh. Nếu bạn là tu sĩ, họ sẽ bôi nhọ bạn có quan hệ bất chính với…gái, vân vân và vân vân.

Thế nhưng, trong khi mỗi người đấu tranh chúng ta bác bỏ rất tích cực những lời thoá mạ của dư luận viên đối với chính mình, thì cùng lúc, chúng ta lại tin vào những lời bôi nhọ nhắm vào các anh chị em đấu tranh khác. Có vấn đề gì đó rất lớn ở đây! Trong khi chúng ta đang là nạn nhân của dư luận viên, chúng ta lại lập bè nhóm để công kích anh chị em đấu tranh của mình dựa trên những lời bôi nhọ của dư luận viên! Chúng ta rất thân thiết với những kẻ sỉ vả người anh chị em của mình không tiếc lời, cho đến khi tên đó quay lại đả kích chính chúng ta. Chúng ta cần xem lại mình!

Trong khi nhiều anh em xung quanh bạn bị an ninh cồn đồ đánh để lại thương tật cả đời mà bạn không bị; khi nhiều anh chị em bị bao vây kinh tế mà bạn vẫn có công việc kiếm ra tiền; khi nhiều anh chị em bị cấm xuất cảnh mà bạn có thể đi du lịch; khi nhà của nhiều người bị đổ mắm thối, nước bẩn mà nhà bạn vẫn sạch sẽ; bạn đã tự hài lòng vì mình “khác biệt với đám đông cực đoan kia”; bạn nghĩ an ninh họ không cư xử với bạn như thế vì bạn ở “đẳng cấp khác”; bạn tự cho là mình thông minh, ôn hoà, an ninh ở tỉnh bạn có văn hoá hơn an ninh tỉnh khác…cho đến khi chính bạn bị đổ mắm thối vào nhà, bị cấm xuất cảnh, bị đánh đập…

Thật, chính sách đàn áp người bất đồng chính kiến là thống nhất từ trung ương đến địa phương. Bản chất của công an an ninh là những tay côn đồ bảo vệ chế độ vì tương lai và quyền lợi của chính họ. Không có sự khác biệt lớn giữa tỉnh này và tỉnh khác. Sự khác biệt lớn ở đây chính là: bạn nghĩ mình khác biệt, hay đúng hơn là đặc biệt hơn người khác. Xin hãy nghĩ về những đau đớn, vất vả mà những anh chị em của mình phải gánh chịu trước đây, khi bạn kinh qua những: đánh đập, chửi bới, mắm thối nhé.

Để tạm kết bài viết, tôi xin đưa ra một ví dụ: trong nhà tôi, cả ba, em trai tôi và tôi đều là người bất đồng chính kiến. Nhưng ba tôi bị đánh hai lần: một lần bị gãy xương ức bởi công an huyện Thường Tín, Hà Nội; một lần bị công an Quảng Nam đánh nứt xương sườn số 6 bên phải. Em trai tôi bị công an Quảng Nam đánh dập miệng, bị công an Sài Gòn bóp cổ, đánh đập đến nỗi cả tuần không nuốt cơm nổi. Còn tôi cho đến nay vẫn bình an vô sự. Tôi có nên nghĩ mình thông minh, ôn hoà hơn ba và em trai mình? Tôi có nên kết luận công an “có văn hoá” với tôi hơn người thân của tôi? Thoáng qua, bạn sẽ thấy các hành động của lực lượng công an an ninh rất thất thường và vô nguyên tắc; nhưng không, họ không giỏi gì khác nhưng chắc chắn họ được huấn luyện rất kỹ để gieo rắc nghi ngờ, sợ hãi và sự đố kỵ lên anh chị em chúng ta. Vậy nên chúng ta cần thận trọng hơn nhiều.

Buôn Hồ, 19/8/2015

© Huỳnh Thục Vy

© Đàn Chim Việt

16 Phản hồi cho “Chúng ta yếu đi vì sự đố kỵ”

  1. Tom Le says:

    Con người mà đố kị phải có .
    Muốn Việt cộng sụp thì việt kiều/người Mỹ gốc Việt đừng gởi tiền về VN là việt cộng sẽ xập tiệm ngay

  2. CHÁN MỚ ĐỜI says:

    Thành ngữ : ” Có tiền mua tiên cũng được ” để chỉ tiền là sức mạnh trên hết là siêu quyền lực để con người thực hiện được mọi ước muốn . Lãnh vực này chắc chắn là CS Việt không thiếu : tiền bán nước bán dân ( đi lao công nô lệ cho ngoại bang ), tiền từ áo gấm về làng, tiền từ tình thương máu chảy ruột mềm hàng năm một hai chục tỉ . Sẵn tiền mua Tiên còn được huống chi vài ông vài bà imbécile, idiot …Chính là nguyên nhân là cái mầm mống gây chia rẽ phân tán trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại. Với CS Việt có khó khăn gì đâu chỉ cần mất một vài trăm bạc lôi kéo cái lũ ” em-bi-xin, i-đi-ô ” này đi họp hành báo bổ, xong hứa cho làm giám đốc tổng giám đốc trung tâm này đài nọ, nhậu nhẹt đôi ba phen, há miệng mắc quai là cs sản xỏ mũi giắt tai đi theo quĩ đạo của chúng cái một .

  3. Minh says:

    Những người Việt Quốc Gia không cộng sản như chúng ta yếu đi vì đố kị thì it mà vì sợ hãi thì nhiều.

    Chúng ta sợ hãi một cách mù quáng trước Cộng Sản và chúng ta chống Cộng dựa theo cách thức sợ hãi của chúng ta.

    Chúng ta chối bỏ cờ Vàng biểu tượng của Việt Nam Cộng Hòa- Người Cày có Ruộng vì chúng ta sợ hãi trước cộng sản sẽ qui chụp chúng ta là phản động , đòi lật đổ chế độ cho nên chúng ta ráng núp bóng dân chủ , cho rằng đây là đấu tranh khôn khéo vì luật lệ XHCN cho phép…. có dân chủ ( dù biết là dân chủ cuội !)

    Không có một nền dân chủ nào được xây dựng thành công trên lòng sợ hãi của đa số.

    Nếu chúng ta hèn nhát trước Cộng Sản, không dám treo cờ Vàng chính nghĩa trước cửa nhà , không dám công khai đòi lật đổ chế độ Cộng sản , không dám đốt đồn Công An, không dám xông vào nhà lôi cổ bọn cán Cộng ra xét xử thì làm sao chúng ta có được dân chủ .

    Kịch bản cho dân chủ ư ? Đó là cái láo lếu của bọn trí thức kiếm cho mình một ảo tưởng để quên đi sự sợ hãi.

    Hãy can đảm treo cờ Vàng , ác mộng của cán cộng láo trước cửa nhà, hãy đốt đồn Công An và lôi cổ bọn cán cộng láo ra xét xử để biến ác mộng của cộng láo thành hiện thực .

    Chúng ta không cần “kịch bản” chính trị, chúng ta cần lòng can đảm!

    Và hãy bắt đầu lòng can đảm của mình bằng cách hô to lên trên đường phố bằng cả tấm lòng khát vọng Tự Do Công Lý

    VIỆT NAM CỘNG HÒA- NGƯỜI CÀY CÓ RUỘNG MUÔN NĂM !

    Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm chính là đồng nghĩa với nhân dân muôn năm , là đồng nghĩa với người cày có ruộng muôn năm và đồng nghĩa với lí tưởng chỉ có nhân dân mới có quyển kiểm soát chính phủ chứ không có chính phủ kiểm sát nhân dân mà chính thể Việt Nam Cộng Hòa cưu mang

  4. bên lể says:

    Mỹ có vâu ” When you lost everything , you lost nothing”.
    Buddha rời bỏ vợ đẹp , con thơ, ngai vàng ,và của cải để đạt mục đic̀h Cứu khổ.
    ĐỪNG NIÚ KÉO.
    Chúc Em May Mắn!

  5. Huong Nguyen says:

    Cô Thục Vi nói đúng: Chia rẽ và đố kỵ sẽ làm yếu đi sức mạnh của tập thể đấu tranh cho dân chủ Việt-Nam. CS đã có những chủ trương đánh phá mà chúng ta cần hiểu và tránh.

    Tuy nhiên có những phân hóa có tính cơ bản ngay từ chủ trương/quan điểm chứ không do những hiểu lầm hay đánh phá của CS. Vẫn có 2 khuynh hướng từ 1 chủ trương phải giải thể chế độ CSVN như là căn nguyên của mọi xáo trộn và phá hoại. Trong khi người Việt chưa thành lập/liên kết được 1 lực lượng để giải thể chế độ CSVN thì 1 khuynh hướng đối nghịch là bắt tay với nhà cầm quyền CSVN để tiến hành đổi mới có vẻ như đang bộc phát trở lại, nhất là với chính sách trở lại Châu Á của Hoa Kỳ.
    Sự khác biệt có tính đối lập không dung hòa được đi từ căn bản của 2 nhận thức chứ không cần phải có sự tiếp tay của CSVN. Dĩ nhiên CSVN sẽ yễm trợ cho khuynh hướng nào có lợi cho họ. Những người chống lại khuynh hướng bắt tay với CSVN dựa vào kinh nghiệm lịch sữ của chính Việt-Nam, dựa vào lý thuyết (chuyên chính) của CS. Vì thế họ không chỉ chống 1 sự cọng tác với CSVN mà còn với tất cả chiêu bài ru ngũ người Việt trong đó tiếp cận để chuyển hóa là 1 ảo tưởng nếu không muốn nói là 1 hình thức câu giờ và sẽ bị CS vô hiệu hóa trong thực tế.

    Bất hạnh thay! – đây cũng là chủ trương của chính phủ Hoa Kỳ trong giai đoạn này. Sự kiện này cũng không có gì mới lạ như Hoa Kỳ đã từng bắt tay với nhiều chế độ độc tài khác ở cấp lãnh đạo. Vấn nạn cuối cùng vẫn chỉ là của người Việt, không trách ai được. Đây là 1 thời điểm để những người trí thức Việt-Nam thể hiện nhấn cách của họ, dù họ có lên tiếng hay không.

  6. SỰ ĐỜI XỨ QUẢNG

    Sự đời đến thế thì thôi
    Nói nhiều cũng vậy hỏi thời khác chi
    Tam Kỳ phận gái Thục Vi
    Quảng Nam lại khối gan lì công an
    Khác nào lấy đá thử vàng
    Đá càng cứng lắm vàng càng ròng thôi
    Cần chi than đứng than ngôi
    Cứ xem đời bạc như vôi mới cừ
    Mình đà sánh phận anh thư
    Sá gì chút xíu nhứ nhừ có sao

    BẠT NGÀN
    (20/8/15)

Phản hồi