|

Cách Mạng Mùa Thu: Óan thù chồng chất!

HCM đọc tuyên ngôn độc lập 2/9/1945

HCM đọc tuyên ngôn độc lập 2/9/1945

Năm 2015 này đánh dấu 70 năm kể từ Việt nam giành lại được nền tự chủ độc lập thóat khỏi ách đô hộ của thực dân Pháp sau biến cố đảo chính vào ngày 9 Tháng Ba, 1945 (1945 – 2015). Nhưng đến ngày 19 Tháng Tám năm đó, thì người Việt Minh Cộng Sản lại tổ chức một “cuộc cướp chính quyền” và tuyên bố ngày đó là khởi sự cho “Cách Mạng Mùa Thu” ở nước ta – theo khuôn khổ “Cách Mạng Tháng Mười” của Liên Xô bắt đầu vào năm 1917.

Sau 70 năm, thời gian đã đủ nguôi ngoai lắng đọng để cho người Việt chúng ta có thể bình tâm luận định về biến cố lịch sử đày dãy những tang thương thống khổ – với biết bao nhiêu máu và nước mắt của hàng triệu người lương dân vô tội đã đổ ra tại khắp nơi trên quê hương đất nước mình.

Nói chung, thì cũng chỉ vì cái chủ trương cuồng tín quá khích gọi là “bạo lực cách mạng”, “chuyên chính vô sản” mà người cộng sản du nhập từ Liên Xô và Trung Cộng vào đất nước ta ngay từ năm 1945, nên mới xảy ra bao nhiêu cuộc thảm sát hàng lọat những người quốc gia yêu nước mà người cộng sản gán cho đủ các thứ nhãn hiệu xấu xa như : “ quân ngụy”, “việt gian”, “phản quốc”, “phản động”, “lưu manh”,“tay sai ngọai bang” v.v… Để rồi họ ra tay truy lùng, trừ diệt khủng bố cực kỳ dã man tàn bạo, không mảy may xót xa thương tiếc đối với người anh em cùng một nòi giống da vàng máu đỏ như chính mình.

Bài viết này nhằm ghi lại những cuộc thảm sát rùng rợn đó và tìm hiểu nguồn gốc sâu xa của những hành vi cực kỳ tàn ác man rợ do người cộng sản cố tình gây ra ngay kể từ lúc họ mới nắm được chính quyền trong tay kể từ năm 1945 cho đến ngày nay. Xin trình bày một số vụ thảm sát điển hình theo thứ tự thời gian xảy ra lần lượt tại khắp các miền Trung, Nam, Bắc.

I-Những cuộc khủng bố tàn sát man rợ do người cộng sản gây ra tại khắp các nơi trong nước.

1-Vụ thảm sát tín đồ Cao Đài tại Quảng Ngãi Tháng Tám và Tháng Chín, 1945

Ngay sau khi Việt Minh Cộng Sản chiếm được chính quyền trong tay vào Tháng Tám, 1945, thì tại nhiều làng xã thuộc các huyện Bình Sơn, Đức Phổ, Mộ Đức, Nghĩa Hành trong tỉnh Quảng Ngãi đã đồng lọat xảy ra các cuộc tàn sát tập thể (mass killing) tổng cộng lên đến gần 3,000 tín đồ Cao Đài. Có vùng người dân “bị giết hết cả già trẻ lớn bé mà mồ chôn tập thể cùng khắp các miền quê…” Sự việc này đã được Giáo Hữu Ngọc Sách Thanh tại Hoa Kỳ trình bày chi tiết trước Ủy Hội Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc gần đây vào Tháng Tư, 1999.

Hội Thánh Truyền Giáo Cao Đài có bảng liệt kê danh tánh các nạn nhân lên đến con số 2,791 người. Và trong tài liệu nghiên cứu có nhan đề là “Colonial Caodaists” do sử gia Janet Hoskins biên sọan, thì cũng ghi nhận con số 2,791 nạn nhân này. Danh sách này cũng được ghi nơi Đài Tưởng Niệm thiết lập từ năm 1956 tại Quảng Ngãi – mà sau năm 1975 chính quyền cộng sản đã cho triệt hạ phá bỏ hết tất cả mọi dấu tích đi.

Người đồ tể khét tiếng trong vụ thảm sát này có tên là Đặng Bửu sau này giữ chức vụ hiệu trưởng Trường Chính Trị Nguyễn Ái Quốc ở Hà nội.

So với cuộc thảm sát tại Huế hồi Tết Mậu Thân 1968, thì cuộc tàn sát này tại Quảng Ngãi năm 1945 cũng thật là khủng khiếp ghê rợn không kém – nhưng mà nó lại ít được công chúng ở miền Nam trước năm 1975 biết đến. Nhưng có dấu hiệu lạc quan là gần đây giới học giả quốc tế cũng đã có điều kiện tìm hiểu nhiều về vụ thảm sát năm 1945 này.

Nhân tiện, cũng xin ghi thêm là nhà ái quốc Tạ Thu Thâu cũng đã bị Cộng Sản giết hại tại Quảng Ngãi hồi mùa thu năm 1945, vào lúc ông trên đường trở lại miền Nam sau cuộc viếng thăm miền Bắc vài tháng trước đó.

2-Những vụ khủng bố tiêu diệt người quốc gia yêu nước tại miền Nam trong thời gian từ 1945 đến 1947.

Tại miền Nam vào năm 1945, thì tuy không có vụ tàn sáp tập thể có quy mô lớn như tại Quảng Ngãi, nhưng lại có vô số những cuộc ám sát khủng bố giết hại những người quốc gia yêu nước do cán bộ cộng sản theo khunh hướng Đệ Tam Quốc Tế gây ra. Và tổng số các nạn nhân bị giết hại trong các năm 1945, 1946 và 1947 có thể lên đến hàng nhiều ngàn người.

Cụ thể là những nhân vật trí thức có tên tuổi thuộc khuynh hướng Đệ Tứ Quốc Tế (thường được gọi là Trotskystes) thì đều bị giết hại như: Trần Văn Thạch, Hồ Văn Ngà, Phan Văn Hùm v.v… Còn phải kể đến những vị lãnh đạo chính trị nổi tiếng cũng đều bị Cộng Sản chém giết, điển hình như nhân sĩ Bùi Quang Chiêu, vợ chồng bác sĩ Hồ Vĩnh Ký và Nguyễn Thị Sương, luật sư Dương Văn Giáo. v.v…

Tệ hại nhất là vụ sát hại Giáo Chủ Hùynh Phú Sổ người sáng lập Phật Giáo Hòa Hảo ở miền đồng băng sông Mekong – do người Cộng Sản thực hiện vào Tháng Tư, 1947. Sự việc động trời này đã gây ra mối hận thù dai dẳng kinh khiếp cho hàng triệu tín đồ Hòa Hảo tại khắp miền Nam.

Đối với các tín đồ Cao Đài tại miền Đông Nam Bộ cũng vậy, cán bộ Cộng Sản cũng ra tay tàn sát đến cả hàng ngàn nạn nhân nữa.

Chỉ riêng có một ngày 13 Tháng Mười, 1947, thì đã có đến con số 300 nạn nhân bị Việt Minh Cộng Sản ra tay sát hại tại khu vực Hóc Môn, Thủ Đức chỉ cách thành phố Sài Gòn có chừng vài chục cây số mà thôi.

Người chủ chốt phát động các cuộc tàn sát này chính là Tướng Nguyễn Bình (tên thật là Nguyễn Phương Thảo) do Trung Ương ở Hà Nội phái vào miền Nam để phụ trách điều hành guồng máy chính trị và quân sự tại đây.

3-Những vụ sát hại các thành viên ưu tú của các đảng Đại Việt, Duy Dân và Quốc Dân Đảng ở miền Bắc.

Tại miền Bắc, thì các đảng phái quốc gia như Đại Việt, Duy Dân, Quốc Dân Đảng đều lần lượt bị người Cộng Sản dùng mọi thủ đọan tàn bạo thâm độc mà tiêu diệt cho bằng hết. Điển hình là các lãnh tụ nổi danh như Trương Tử Anh của Đại Việt, Lý Đông A của Duy Dân và vô số những đảng viên ưu tú khác của Quốc Dân Đảng cũng đều bị ám hại bằng cách thủ tiêu hay giam giữ ngặt nghèo trong các trại tù đến nỗi phải bỏ xác nơi xa xôi hẻo lánh – mà thân nhân không hề được thông báo để lo việc ma chay chôn cất và cúng giỗ. Có thể nói tổng số nạn nhân bị sát hại như vậy ở miền Bắc trong thời gian từ năm 1945 đến 1954 phải lên đến con số nhiều ngàn người.

Xin ghi lại vài trường hợp bị bắt giam rồi bị sát hại rất thương tâm của mấy nhân vật rất nổi tiếng như sau:

A-Nhà văn Khái Hưng.

Khái Hưng là một nhà văn nổi tiếng từ thập niên 1930 trong Nhóm Tự Lực Văn Đòan do nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam khởi xướng. Vào năm 1940, Khái Hưng và họa sĩ Nguyễn Gia Trí bị thực dân Pháp bắt đi an trí tại vùng quê xa Hà nội. Năm 1947, ông đang ở nhà nhạc phụ trong huyện Trực Ninh, Nam Định, thì bị công an Việt Minh đến bắt đi và sát hại rồi vất xác xuống dòng sông Ninh Cơ chỗ gần bến đò Cựa Gà.

B-Bộ trưởng Chu Bá Phượng.

Ông Chu Bá Phượng sinh năm 1908 tại Bắc Giang là một kỹ sư đã từng tham gia vào công trình thiết lập đường xe lửa Đông Dương vào hồi thập niên 1930. Ông còn là một người trong thành phần lãnh đạo nòng cốt của Quốc Dân Đảng. Năm 1946, ông Chu Bá Phượng giữ chức bộ trưởng Kinh Tế trong Chính Phủ Liên Hiệp trong đó có ông Hồ Chí Minh làm chủ tịch, ông Nguyễn Hải Thần làm phó chủ tịch, ông Nguyễn Tường Tam làm bộ trưởng Ngọai Giao. Cuối năm 1946, vì các nhân vật quốc gia như Bảo Đại, Nguyễn Hải Thần, Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam đều đào thóat ra nước ngòai, nên chỉ còn có một mình ông Chu Bá Phượng bị kẹt lại và phải đi theo văn phòng chính phủ di tản lên chiến khu ở Việt Bắc.

Không bao lâu sau, ông Phượng bị đem đi quản chế ngặt nghèo tại vùng Hà Giang, Sơn La. Và từ cuối năm 1960, thì gia đình ông ở Hà Nội không hề nhận được bất kỳ tin tức nào của ông nữa. Mấy chục năm sau vào đầu thập niên 1990, con cháu mới nhờ người sử dụng ngọai cảm mà tìm được hài cốt của ông tại nơi rừng núi hoang vắng vùng Việt Bắc giáp giới với Trung Quốc và cải táng đem về quê nhà ở miền xuôi.

Giám đốc công an ở miền Bắc thời đó chính là ông Lê Giản, ông này phải chịu trách nhiệm nghiêm trọng về các cuộc đàn áp và giết chóc này.

II-Tìm hiểu nguyên do tại sao người cộng sản lại gây ra những vụ tàn sát với quy mô rộng lớn khủng khiếp như thế?

Trước khi đi sâu vào vấn đề, ta cần phải tĩnh trí để nhận định tình hình xã hội chính trị thực tế ở nước ta vào thời kỳ trước năm 1945 đại khái như thế này:

1-Không hề có sự ân óan thù hận nào giữa người cộng sản với người không Cộng Sản cả. Bởi lẽ vào lúc đó, tất cả hai nhóm đều là những người yêu nước và cùng hành động giống nhau là chống thực dân Pháp. Như vậy là tất cả đều ở cùng chung một phe để đối nghịch chống lại cái ách đô hộ của người Pháp để cùng dành lại nền độc lập tự chủ cho người Việt Nam. Và cả hai nhóm đều bị chính quyền Pháp đàn áp, bị bắt giam chung với nhau trong cùng một nhà tù nữa. Vì cùng có tinh thần yêu nước như nhau, lại cùng là nạn nhân khốn khổ vì sự tàn ác của đế quốc thực dân, cho nên giữa người cộng sản và không cộng sản lúc đó lại có sự thương yêu đùm bọc liên đới gắn bó chặt chẽ với nhau nữa.

Điều này khác hẳn với hai phe Quốc Gia và Cộng Sản ở bên Trung Quốc, vì hai phe đánh phá giành giật, giết chóc lẫn nhau suốt trong mấy chục năm kể từ cuối thập niên 1920 cho đến năm 1949, thì phe Cộng Sản do Mao Trạch Đông lãnh đạo mới tòan thắng và buộc phe Quốc Dân Đảng do Tưởng Giới Thạch đứng đầu phải rút lui qua đảo Đài Loan. Từ đó mà phe Cộng Sản thắng trận phát động chiến dịch trả thù những người thua trận nào mà còn bị kẹt lại ở nội địa Trung Quốc. Tình trạng này chỉ xảy ra tại Việt Nam năm 1975 sau khi quân đội Cộng Sản từ miền Bắc xâm chiếm được tòan thể lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa.

2-Ấy thế mà tại sao vào năm 1945, khi có chính quyền nắm trong tay được rồi, thì người Cộng Sản lại ra tay tận diệt người quốc gia một cách tàn bạo man rợ đến thế?

Câu trả lời cho vấn nạn này có thể thật ngắn gọn như sau: Đó là do họ áp dụng triệt để cái chủ trương “Bạo Lực Cách Mạng” (the Revolutionary Violence) mà họ học tập được từ Trung Ương Đệ Tam Quốc Tế Comintern do Liên Xô lãnh đạo.

Ngay từ thập niên 1920 cho đến năm 1945, thì đã có đến hàng trăm cán bộ cao cấp của đảng Cộng Sản Việt Nam được đào tạo rất bài bản tại Trường Đông Phương tại Moscow do Comintern điều hành. Tại đây, họ được học rất kỹ về kỹ thuật gọi là “agitprop = agitation – propaganda” – tức là tổ chức vận động quần chúng, tuyên truyền và đặc biệt về phương thức gây bạo lọan để tạo thời cơ cướp chính quyền. Họ cũng học được kỹ thuật xây dựng guồng máy công an mật vụ theo mô hình của Liên Xô để kềm kẹp dân chúng một khi họ đã nắm giữ được chính quyền.

Nói vắn tắt là Cộng Sản Việt Nam được Comintern đào tạo hương dẫn rất kỹ về mọi thủ đọan tinh vi để thiết lập được một chế độ độc tài chuyên chính vô sản (proletarian dictatorship). Do đó mà họ đã không từ bỏ bất kỳ một thủ đọan tàn ác vô nhân đạo nào – miễn sao đạt được mục đích tối hậu của đảng Cộng Sản là nắm vững được chính quyền trong gọng kềm sắt thép của mình.

Trái lại, các đảng phái quốc gia khác, thì không hề có được sự huấn luyện đào tạo hay sự yểm trợ vật chất tinh thần nào từ phía ngọai quốc tương tự như của Comintern cấp phát dồi dào cho đảng cộng sản Việt Nam.

Do đó mà từ năm 1945, Cộng Sản đã mặc sức tung hòanh ở Việt Nam với đủ mọi thứ đòn phép thâm độc và quỷ quyệt để vô hiệu hóa và tiêu diệt được mọi sức đối kháng của các đảng phái quốc gia hay của các tổ chức tôn giáo.

III-Tóm lược

Ta có thể tóm lược bài viết này bằng mấy nét chính yếu như sau:

1-Trước năm 1945, những người yêu nước dù là Cộng Sản hay không Cộng Sản, thì đều cùng theo đuổi một mục tiêu là đánh đổ chế độ thực dân Pháp để giành lại nền độc lập cho Việt Nam.

Thế nhưng, từ khi người Cộng Sản nắm giữ được quyền hành trong tay, thì ngay tức khắc họ ra tay tiêu diệt những người yêu nước khác để dành độc quyền riêng cho mình trong mọi lãnh vực chính trị, kinh tế cũng như văn hóa tinh thần. Đó là một thứ độc tài chuyên chế tòan trị (totalitarian dictatorship).

Hâu quả tai hại trầm trọng nhất của chủ trương này là đã phá hoại tận gốc rễ cái nền nếp nhân bản, nhân ái truyền thống của dân tộc Việt Nam chúng ta.

2-Dĩ nhiên là trong cái xã hội do thực dân, phong kiến tạo lập ra, thì có đầy rẫy những bất công áp bức. Nhưng vì người Cộng Sản đã cuồng tín du nhập cái chủ trương “hận thù giai cấp”, “bạo lực cách mạng” của Liên Xô và Trung Quốc vào đất nước ta, cho nên mới gây ra không biết bao nhiêu tang thương khổ nhục chết chóc cho tòan thể dân tộc ròng rã suốt 70 năm qua.

Như cha ông chúng ta từ xưa vẫn cảnh báo rằng “Lấy óan báo óan, óan ấy chập chùng”. Thì rõ ràng từ năm 1945 đến nay, đảng Cộng Sản đã liên tiếp gây ra biết bao nhiêu điều oan trái, khốn khổ cho cả hàng mấy chục triêu gia đình lương dân vô tội. Đó là một cái tội tày đình mà “Trời không dung, Đất không tha” cho người Cộng Sản vẫn còn cực kỳ ngoan cố mãi được.

3-Bài viết này là một lời nhắc nhở cho giới lãnh đạo chóp bu Cộng Sản ở Hà Nội phải biết phục thiện và thành khẩn công khai nhận lỗi của mình trước tòan thể dân tộc và dám có can đảm nói lên sự xám hối ăn năn về các tội ác man rợ kinh khủng như thế.

Có làm được như vậy, thì họ mới xứng đáng đón nhận được sự khoan dung tha thứ của đại khối dân tộc Việt Nam vậy./

Westminster California, Tháng Sáu 2015

© Đoàn Thanh Liêm

© Đàn Chim Việt

——————————————————-

Tài liệu tham khảo
Bài viết này được xây dựng trên những chứng từ của một số gia đình nạn nhân bị cộng sản sát hại với sự tham khảo từ một số bài nghiên cứu nghiêm túc mới đây của các chuyên gia sử học quốc tế. Cụ thể xin được trưng dẫn ra như sau đây :
1-Nhiều thư của ông Chu Bá Phượng viết về cho con vào cuối thập niên 1950 lúc ông bị quản chế tại Việt bắc. Búc thư sau cùng viết vào cuối năm 1960, sau đó thì biệt tăm luôn.
2-Thông tin do gia đình cụ Lê Quang Sách cung cấp. Cụ Sách năm nay đã 88 tuổi, cụ là người thóat chết trong vụ thảm sát gần 3,000 tín đồ Cao Đài tại Quảng Ngãi vào Tháng Tám và Tháng Chín, 1945.
3-Về các tư liệu lấy từ Internet, thì đặc biệt có các tài liệu sau đây:
A-Vụ tàn sát tín đồ Cao Đài tại Quảng Ngãi vào Tháng Tám và Tháng Chín, 1945 (tiếng Việt). Do tổ chức của Giáo Hội Cao Đài phổ biến trên Trang Nhà “Hành Trình về Chân Lí Đạo” vào ngày 21/3/2015.
B-“Caught between Propaganda and History” by Shawn McHale, 2014. Tài liệu dài 10 trang là bài Điểm sách về cuốn “Lịch sử Nam bộ Kháng chiến” được đăng trong Tủ sách “Cold War International History Project”
C-“Autopsy of a Massacre” – “On a Political Purge in the Early Days of the Indochina War” (Nam Bộ 1947) by Francois Guillemot, 2010. Tài liệu này dài 40 trang là một bài nghiên cứu rất công phu về sự khủng bố và tàn sát vì lí do chính trị ở miền Nam được đăng trong European Journal of Asian Studies.
D-“The Viet Minh Elimination of National Parties and Groups (1945-47)” by Human Rights Watch, April 23, 2013. Tài liệu dài 17 trang viết chi tiết về việc Việt minh tiêu diệt các đảng phái chính trị tại miền Nam trong giai đọan 1945 – 1947./

 

 

9 Phản hồi cho “Cách Mạng Mùa Thu: Óan thù chồng chất!”

  1. TT says:

    ” Cách mạng muà Thu- oán thù chồng chất!”

  2. Hoàng Lan says:

    Tôi là kẻ hậu sinh chỉ biết quá khứ qua lời đàm luận của người lớn, của sách báo và internet. Thành thật cám ơn quý tác giả, xin được xem là ân nhân vì đã khai mở tâm trí tôi , làm tôi sáng mắt để thức tỉnh. Nhưng có phải bác Đoàn Thanh Liêm quên mất học giả Phạm Quỳnh, chủ bút Nam Phong tạp chí và sau đó là thượng thư bộ Lại. Tôi biết rằng Phạm Quỳnh là một học giả uyên bác, một người yêu nước, tranh giành độc lập cho nước nhà bằng con đường tiệm tiến qua phương thức nghị luận văn chương, báo chí, đăng đàn diễn thuyết, khảo cứu các học thuyết của văn minh nhân loại, tham gia chính phủ. Phạm Quỳnh bị VM kết tội việt gian bán nước, tay sai thực dân,…bị VM bắt và thủ tiêu. Không những con người thể xác bị giết mà con người tinh thần của Phạm Quỳnh cũng bị giết luôn. Có bao nhiêu bạn trẻ ở miền Bắc sau 1954 và ở miền Nam sau 1975 biết các công trình văn hóa, văn minh uyên bác của Phạm Quỳnh? Nếu biết thì chỉ biết Phạm Quỳnh là một tên đại Việt gian phản quốc đã bị quần chúng cách mạng bắt giết tháng 9 năm 1945.
    Thật đau đớn và tiếc nuối cho một tinh hoa của dân tộc VN.

    • NON NGÀN says:

      PHẠM QUỲNH

      Oái oăm cho một chân tài
      Văn chương trác tuyệt óc đầu tinh anh
      Tinh thần yêu nước rành rành
      Dùng văn lợi khí địch cùng thực dân

      Không may lịch sử bần thần
      Lộn thin phải trái có cần chi ai
      Việt gian hô đại chiêu bài
      Đoạn đành giết chết quả ai vậy kìa

      Đúng là cách mạng lia chia
      Phần nhiều anh dốt có chừa ai đâu
      Khác gì như Tạ Thu Thâu
      Cũng màu hồng đó bẻ đầu như chơi

      Thôi thì nói cũng bồi hồi
      Để cho lịch sử sẽ rồi xét sau
      Chỉ hiềm đất nước niềm đau
      Làm cho dân tộc vạn đời bâng khuâng

      ĐẠI NGÀN
      (18/6/15)

    • tam phan says:

      để biết ro hơn về việc học gỉa Phạm Quỳnh bị CSVN dùng cuốc xẻng giết, xin mời vào đọc bài dưới đây:

      http://www.diendantheky.net/2014/10/phan-thanh-tam-mot-tai-lieu-bo-tuc-ve.html

  3. nguenha says:

    ” Cách mạng mùa thu ” !! Ông Hồ cướp chính quyền được vài tháng ,thì hô hào toàn quốc kháng chiến ! Sau khi đả thực hiện ” tuần lễ Vàng-tuần lễ Bạc” để vơ-vét của cải Dân thành thị. Vào thời đó một nhà thơ đả làm một bài thơ viết “láy’ như sau : “Chú phỉnh tôi rồi Chính phủ ơi –Chú khiêng lên cả
    Chiến khu rồi– Thi đua kháng chiến thua đi mải— Kháng chiến lâu rồi,khiến chán thôi !”. Bởi thế,trong nhân gian, người ta gọi ” Cách mạng Mùa Thu, Vác Lu mà chạy ” là thế đó !!

  4. nguenha says:

    ” Cách mạng mùa thu ” !! Ông Hồ cướp chính quyền được vài tháng ,thì hô hào toàn quốc kháng chiến ! Sau khi đả thực hiện ” tuần lễ Vàng-tuần lễ Bạc” để vơ-vét của cải Dân thành thị. Vào thời đó một nhà thơ đả làm một bài thơ viết “láy’ như sau : “Chú phỉnh tôi rồi Chính phủ ơi –Chú khiêng lên cả
    Chiến khu rồi– Thi đua kháng chiến thua đi mải— Khán chiến lâu rồi,khiến chán thôi !”. Bởi thế,trong nhân gian, người ta gọi ” Cách mạng Mùa Thu, Vác Lu mà chạy ” là thế đó !!

  5. Thanh Pham says:

    Bác Là Ai?

    Con một huyện quan thất thời nát rượu
    Bác lang thang trôi dạt tận trời Tây
    Chữ nghĩa lận lưng không đầy lá mít
    Với chân rửa bát, bác đến được Marseille!

    Dân tộc mình bất hạnh cũng từ đây
    Bác định ôm chưn tụi thực dân đế quốc
    Bác làm đơn xin học làm quan Tây
    Bị từ chối nên bác trở thành loài trùng độc!

    Thế rồi bác lượm lặt dăm ba điều hoang tưởng
    Mà bác cho là cao siêu sẽ đưa bác lên hương
    Bác cam tâm bán linh hồn cho quỷ đỏ
    Bác đem về, quê nghèo tràn ngập máu xương!

    Bác là thằng lọc lừa khôn lỏi
    Bác là thằng cực kỳ tàn độc
    Gia đình vợ con bác còn bỏ
    Làm gì có chuyện vì tổ quốc!

    Bác ăn cắp ăn cướp ăn xin
    Bác đóng kịch đạo văn mạo nhận
    Bác đào mồ đạp đổ miếu đình
    Bác gây cảnh tương tàn thù hận!

    Bác là tội phạm của nhân loại
    Bác cõng rắn về cắn gà nhà
    Làm cả một dân tộc bại hoại
    Bác là thằng khôn vặc gian tà!

    Bác là ai? là nô tài Hồ tặc
    Bác chết rồi để lại đám tay sai
    Một lũ tham tàn hèn với giặc
    Lãnh đạo toàn dốt đặc cán mai!

    Thế nên nước ta như hôm nay!

    Nông dân Nam Bộ

    https://sangcongpha1.wordpress.com/

  6. ĐẠI NGÀN says:

    LỊCH SỬ VÀ SỰ QUY CHỤP

    Lịch sử luôn mang tính khách quan. Có nghĩa nó bao gồm mọi điều tốt và mọi điều xấu trong bản thân nó. Nó là những gì đã qua, cũng như một giòng sống cuốn theo nó mọi rác rưởi cũng như mọi cái trong lành.

    Thế thì sự quy chụp chính là ý nghĩa của con người. Con người mù quáng, con người ích kỷ, con người hoài nghi, con người tham vọng và bạo lực vẫn luôn sẳn sàng quy chụp người khác nhằm thủ lợi, nhằm đạt riêng kết quả nào đó cho mình. Tính cách như thế rất dễ xảy ra trong các biến động lịch sử, nhất là trong các cao trào cách mạng, lúc nào cũng thế, ở đâu cũng vậy, từ xưa nay trong thế giới loài người. Ngay cả cuộc cách mạng tư sản dân quyền Pháp 1789 cũng không tránh được điều ấy huống chi là cuộc cách mạng vô sản 1917 ở Nga và sau đó là ở các nước cộng sản khác.

    Rõ ràng điều đó vừa ở trọng phạm vi quyền lực của người cầm đầu, lãnh đạo cách mạng, vừa vuột ra khỏi tầm tay của họ phần nào, nhưng cho dù thế nào, những người cầm đầu có trách nhiệm cũng không thể bao giờ chối bỏ hay trốn tránh được trách nhiệm của họ. Đây là những bài học lịch sử mà không bất kỳ ai có thể quên được, và cũng không bất kỳ ai có thể xóa đi được sau khi nó đã trở nên những dữ liệu lịch sử luôn luôn còn lưu lại đến muôn đời sau.

    Đặc biệt cuộc cách mạng vô sản nhằm vào toàn thế giới của Các Mác lại mang tính cách nổi nét nhất. Bởi vì đây là cuộc cách mạng mà về mặt lý thuyết mang tính bạo lực và chuyên chính, nhất là nó lấy đối tượng là giới bình dân vô sản phần nhiều là it trình độ nhận thức tức it học. Nguyên tắc bạo lực, coi bạo lực là bà đỡ của cách mạng mà Ănghen đề xướng và lỹ thuyết độc tài hay chuyên chính vô sản do Các Mác chủ trương chính là điều dầu muốn dầu không cũng không bao giờ tránh được mọi hệ lụy tự nhiên của nó.

    Ở Việt Nam ngay tình mà nói, khi Nhật Bản thua trận sắp đầu hàng Đồng Minh, đã chẳng đặng đừng đã trao trả nền độc lập cho Việt Nam với nhà vua Bảo Đại khi đó. Qua đó vua Bảo Đại đã tuyên ngôn độc lập quốc gia công khai trước thế giới, long trọng tuyên bố xóa hết mọi hiệp ước bất bình đẳng của nước ta với Pháp có trước đó kể từ khi thực dân Pháp sang xâm lược nước ta từ ban đầu. Có nghĩa ngày 11/3/1945 là ngày Việt Nam đã thật sự độc lập trên danh nghĩa đối với Pháp và nước Pháp không có quyền hành gì đối với nước ta nữa.

    Nhưng có điều trong tình thế lộn xộn của quân Đồng Minh vào tiếp quản nước ta lúc ấy, để thống nhất quyền lực, nhất là quyền lực cách mạng vô sản, tức để giữ độc quyền trong tương lai và ngay vào lúc đó đối với các đảng phái quốc gia tư sản, ông Hồ Chí Minh đã nhân danh Chủ tịch nước sau khi ông tuyên ngôn độc lập (lần thứ 2) vào ngày 2/9/1945, để qua Paris kỳ Hiệp ước Sơ bộ với Pháp, công nhận tạm thời Việt Nam ở trong Liên Hiệp Pháp, và đó cũng chính là lý do để người Pháp quay trở lại nước ta trong tham vọng của họ. Tuy nhiên đó chỉ là cách tương kế tựu kế tạm thời của ông Hồ, và sau đó triển vọng cách mạng vô sản khó thể nào giải quyết được trước sự đe dọa của quân đội Pháp, do vậy mà đã nổ ra cuộc chin năm kháng chiến tức chiến tranh cách mạng Việt Nam lần thứ nhất.

    Nói như vậy, mặc dầu đó là sự thật lịch sử nhưng chưa chắc những người cộng sản ngày này đã thừa nhận. Bởi vì bất kỳ lập luận nào như thế đều có thể bị quy chụp như từ năm 1945 nó đã bị quy chụp đối với mọi khuynh hướng nào không theo chiều hướng cách mạng vô sản của những người cộng sản lãnh đạo. Đấy tính cách quy chụp giữa con người và con người chính là như thế. Chính nó làm nên lịch sử sau khi lịch sử đã lùi xa vào quá khứ như là một thứ tệ hại bất chấp sự thật, bất chấp ý nghĩa chân lý khách quan, nhưng giá trị thì không bao giờ được lịch sử về sau thừa nhận cả.

    Ngày nay sau 70 năm cuộc Cách mạng vô sản tháng 10 Nga đã hoàn toàn cho thấy các kết quả tiêu cực của nó sau khi Liên Xô sụp đổ, cũng như hiện tại mọi người Trung Quốc tuy không nói ra nhưng đều thấy được hết các mặt tiêu cực của Mao Trạch Đông. Cho nên tính cách bạo lực khiến làm câm miệng con người cho dầu đó là điều không chính đáng, không lành mạnh, và đó là ý nghĩa tệ hại nhất trong thế giới loài người, ở từng dân tộc, từng quốc gia trong những thời kỳ đen tối nhất nhưng vẫn được mệnh danh với mọi thứ ánh sáng trang trí giả tạo mà chỉ về lâu về dài khi lịch sử đã trở lại bình thường, đã ổn định rồi thì mọi sự công hay tội mới hoàn toàn được đánh giá và lộ rõ ra tất cả được.

    NON NGÀN
    (15/6/15)

Phản hồi