|

Bóng dáng đấng nam nhi trong bài thơ “Tổ Quốc gọi tên”

images

Bài thơ đại ngôn, sáo ngữ tầm thường Tổ Quốc Gọi Tên bỗng trở nên nổi lềnh bềnh như phao bởi đề tài biển đảo của bài thơ là đề tài đang được bộ máy tuyên truyền tập trung khai thác.

Không dám làm phật lòng nước cộng sản đàn anh Tàu Công nên “dân chài bám biển, quân đội bám bờ”. Đẩy dân thuyền gỗ, tay không ra bám biển, đương đầu với pháo hạm của kẻ cướp Tàu Cộng hung hãn. Giặc Tàu Cộng cứ mặc sức bắn giết, bắt bớ, đánh đập, cướp bóc tài sản, đòi tiền chuộc mạng sống của người dân Việt khốn khổ. Còn quân đội cứ án binh bất động trong bờ. Sợ làm phật lòng nước cộng sản đàn anh đến mức kẻ đã bắn giết người dân Việt Nam làm ăn trên biển của ông cha, của lịch sử Việt Nam, kẻ đã bắn giết người lính Việt Nam , cướp biển, cướp đảo Việt Nam nhưng cả hệ thống truyền thông Việt Nam không dám chỉ mặt vạch tên kẻ cướp mà chỉ gọi một cách dửng dưng, mơ hồ, vô cảm: Nước lạ! Tàu lạ! Kẻ lạ!

Nhưng để yên lòng dân thì phải tỏ ý chí quyết bảo vệ độc lập toàn vẹn lãnh thổ và chỉ bảo vệ bằng ngôn từ, bằng tuyên truyền. Ngôn từ hùng hồn, đao to búa lớn của Tổ Quốc Gọi Tên rất phù hợp, rất cần thiết với tuyên truyền lúc này. Tổ Quốc Gọi Tên in sách. Tổ Quốc Gọi Tên phổ nhạc tấu lên rộn rã, thống thiết trong các chương trình ca nhạc.

Tổ Quốc Gọi Tên càng ồn ào, om sòm hơn khi có cuộc tranh chấp bản quyền giữa một cựu chiến binh dân thường, tỉnh lẻ, thấp cổ bé họng với một người đàn bà có danh có phận, có thế có lực, có vây có cánh, lại có cả bộ máy tuyên truyền chính thống, khổng lồ hỗ trợ, hậu thuẫn. Một cuộc tranh chấp quá bất cân xứng mà phần hơn, phần ưu thế, phần áp đảo nghiêng hẳn về phía người đàn bà nhiều thần thế, đa ngôn, mạnh miệng.

Cuộc tranh chấp chủ quyền bài thơ đang nghiêng hẳn về phía người đàn bà, nghiêng hẳn về phần âm tính. Nhưng tôi lại thấy bài thơ đầy dương khí, đầy cốt cách đàn ông.

Xin hãy đọc lại bài thơ

TỔ QUỐC GỌI TÊN

Đêm qua tôi nghe Tổ quốc gọi tên mình

Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá

Tiếng Tổ quốc vọng về từ biển cả

Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây

Tổ quốc của tôi, Tổ quốc của tôi

Bốn nghìn năm chưa bao giờ ngơi nghỉ

Thắp lên ngọn đuốc Hòa bình, bao người đã ngã

Máu của người nhuộm mặn sóng biển Đông

Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình

Chúng ngang nhiên chia cắt tôi và Tổ quốc

Chúng dẫm đạp lên dáng hình đất nước

Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau

Sóng chẳng còn bình yên dẫn lối những con tàu

Sóng quặn đỏ máu những người đã mất

Sóng cuồn cuộn từ Nam chí Bắc

Chín mươi triệu môi người thao thức tiếng “Việt Nam”

Chín mươi triệu người lấy thân mình chở che Tổ quốc

linh thiêng

Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố

Ngọn đuốc Hòa bình trên tay rực lửa

Tôi lắng nghe

Tổ quốc

gọi tên mình

 

1.   CẢM HỨNG NAM NHI

“Tổ quốc gọi tên” là tâm thế, là cảm hứng của đấng nam nhi, không thể là tâm thế, là cảm hứng của nữ nhi thường tình.

Tâm thế, cảm hứng, sĩ khí của kẻ làm trai là:

Làm trai cho đáng nên trai

Phú Xuân cũng trải, Đồng Nai cũng từng. (Ca dao)

 

Và:

Làm trai cho đáng nên trai

Xuống Đông, Đông tĩnh. Lên Đoài, Đoài yên. (Ca dao)

 

Tâm thế, cảm hứng của kẻ làm trai là hướng ngoại, hướng tới lí tưởng lớn lao, cao cả: Tổ quốc, Nhân dân. Kẻ làm trai có lí tưởng nào cũng cần thể hiện mình, xác định sự có mặt trong cuộc đời bằng trách nhiệm. Trách nhiệm với cuộc đời, với non sông đất nước. “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” là vậy.

Còn tâm thế, cảm hứng của người đàn bà là:

Có con chăm chút cho con

Có chồng gánh vác giang san nhà chồng. (Ca dao)

 

Tâm tính trời phú cho người đàn bà là hướng nội, hướng vào thân phận cá thể bé mọn, hướng vào gia đình riêng tư. Nếu người đàn ông có lí tưởng luôn ý thức về trách nhiệm với đất nước, với nhân dân thì người đàn bà thảo hiền luôn canh cánh với bổn phận trong gia đình. Bổn phận con ngoan. Bổn phận vợ đảm. Bổn phận dâu thảo. Bổn phận mẹ hiền.

Giặc cướp nước rình rập ở biên cương, ở cửa biển, vận mệnh đất nước bị đe dọa thì người đàn bà trước tiên nghĩ đến sự an nguy của gia đình, sự li tán của vợ chồng, sự sống chết của người đàn ông trong gia đình phải ra trận tiền.

Tâm thế, cảm hứng đó ở người đàn bà dân dã được ca dao ghi nhận:

Trời ơi sinh giặc làm chi

Cho chồng tôi phải ra đi chiến trường

Còn người đàn bà quyền quí, có học, có chữ thì tự họ ghi lại tâm thế đó thành văn chương và trở thành áng văn bất hủ của văn chương Việt Nam:

Thuở trời đất nổi cơn gió bụi

Khách má hồng nhiền nỗi truân chuyên.

(Đoàn Thị Điểm. Chinh Phụ Ngâm)

Phong trào “Thanh niên ba sẵn sàng, phụ nữ ba đảm đang” được phát động và hưởng ứng rộng rãi, có hiệu quả trong suốt thời chiến tranh kéo dài vừa qua chính là từ tâm thế giới tính này. Đất nước đang cơn binh lửa, thanh niên sẵn sàng lên đường ra mặt trận theo tiếng gọi của Tổ quốc, để lại việc của người đàn ông trong gia đình cho người đàn bà ở phía sau đảm đang gánh vác.

Trong khi người đàn ông có lí tưởng luôn có ý thức về trách nhiệm với cái chung, hướng ra xã hội thì người đàn bà có giáo dục cứ thường trực lo lắng về bổn phận với gia đình riêng. Tâm thế của họ, vui buồn của họ là soi vào lòng mình và soi vào gia đình mình. Vì thế, “Tổ quốc gọi tên” là tư thế, là tâm thức, là cảm hứng chỉ có ở đàn ông. Đàn bà không thể có cảm hứng “Tổ quốc gọi tên”.

2.   NGÔN TỪ SÁO RỖNG, KHOA TRƯƠNG

Ngôn ngữ Tổ Quốc Gọi Tên chỉ là thứ ngôn ngữ chính trị, tuyên huấn, là vốn từ, cách tư duy của một người lính, một thanh niên sống trong hệ thống tuyên truyền giáo dục cộng sản, không phải là ngôn ngữ văn chương, càng không  phải ngôn ngữ nghệ thuật.

Từ ngữ đao to búa lớn của Tổ Quốc Gọi Tên quá dễ dãi, hời hợt, và trống rỗng, đọc lên cứ thấy loảng xoảng của chiếc thùng rỗng đang bị đập mạnh hết cỡ. Hình ảnh bão tố mòn cũ sử dụng một lần đã là sự lười biếng, dễ dãi trong tư duy sáng tạo, vậy mà Tổ Quốc Gọi Tên cứ lặp đi lặp lại thứ bão tố cải lương đó. Vừa mới mang bão tố ra làm nền cho người lớn diễn tích anh hùng “Nơi bão tố dập dồn, chăng lưới, bủa vây”, lại mang bão tố ra để trẻ thơ cũng trở thành diễn viên cải lương ngủ trong bão tố cho thêm kịch tính, gay cấn “Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố”.

Bão tố cải lương đã thừa thãi, lại thừa thãi cả máu nhân tạo đổ tùm lum trong Tổ Quốc Gọi Tên

Máu của người nhuộm mặn sóng biển đông

.  .  .

Sóng quặn đỏ máu những người đã mất

 

Máu người không phải nước lã. Máu của những người ngã xuống cho đất nước càng linh thiêng. Nhưng không phải cứ mang dòng máu thiêng đó ra là gây được nỗi xót xa, xúc động, là tạo được không khí bi tráng lịch sử. Giữa mớ ngôn từ khoa trương, lên gân, sáo rỗng, trong cái tình cảm hời hợt, thiếu trung thực, coi kẻ cướp bắn giết đồng bào chiến sĩ Việt Nam, cướp biển cướp đảo Việt Nam đã nhẵn mặt nhẵn tên từ trong lịch sử chỉ là “kẻ lạ mặt” vu vơ thì dòng máu kia cũng chỉ là máu đạo cụ, máu giả, tạo ra bởi phẩm màu cho xuất diễn mà thôi!

Không phải là nhà thơ chuyên nghiệp, tính nghiệp dư của người viết Tổ Quốc Gọi Tên còn nhận ra ở sự thiếu tinh tế trong sử dụng ngôn từ. Nhuộm phải đi với màu sắc. Nghiệp dư, thiếu tinh tế nên mới viết “Máu của người nhuộm mặn sóng biển đông”. “Mặn sóng biển đông” thì phải thay động từ “nhuộm” bằng động từ “pha”: Máu của người pha mặn sóng biển đông.

Ngôn ngữ lên gân, đại ngôn, khoa trương cũng rất đàn ông, một người đàn ông quen sống trong môi trường chính trị, môi trường tuyên huấn.

Cảm hứng của đấng nam nhi và ngôn ngữ đao to búa lớn của kẻ mày râu, hai điều lồ lộ trong Tổ Quốc Gọi Tên đã khẳng định rằng Tổ Quốc Gọi Tên không thể là sản phẩm của nữ nhi

3.   CHỈ CÓ GIÁ TRỊ TUYÊN TRUYỀN CHỐC LÁT

Từ văn bản, từ hiện vật ngôn từ bài thơ chứng minh rằng Tổ Quốc Gọi Tên là sản phẩm của đấng nam nhi, nhưng là đấng nam nhi nghiệp dư văn chương. Tổ Quốc Gọi Tên chỉ có giá trị tuyên truyền nhất thời, hoàn toàn không có giá trị nghệ thuật.

Không có giá trị nghệ thuật thì tranh chấp làm chi hỡi đấng nam nhi!

© Đàn Chim Việt

6 Phản hồi cho “Bóng dáng đấng nam nhi trong bài thơ “Tổ Quốc gọi tên””

  1. nkd thơ says:

    PĐT.cho bài thơ là của nam nhi vì nam nhi mới có cãm hứng vói bọn “tàu lạ !’ mới đau cái đau của tổ quốc .mới xót xa cho dân cho nước cho hồn thiêng sông nứi bị người lạ chia cắt xóa bỏ tổ quốc trong lòng người việt . Nhưng chưa hẳn là đúng ,nếu vậy ,nữ không có cảm hứng sang tácvề việc “tổ quốc lâm nguy” hay sao . Các câu ca dao không biết của ai làm ,nam hay nữ ,nhưng vào thời xưa ,”trọng nam khinh nữ” coi phụ nữ là quản gia….nhưng cũng có nhiều nữ cường nhân đứng lên phất ngọn cờ vàng cứu nước (hiếm nhưng không phải không có) trong lịch sữ như Haai Bà Trưng bà Triệu ,Bùi thị Xuân ,Cô giang cô Bắc và ngày nay ,nữ lưu cũng góp phần chiến đâu trên mặt trận phản kháng chông cs tàu và cả cs vn (chống cai hèn nhát tay sai của chúng (đối vói tàu khựa) ) .Ngày xưa đàn bà đàn ông theo Khổng Tữ được chia nhiệm vụ ,nhưng không hoàn toàn như vậy “giặc đến nhà đàn bà cũng ra trận”. Tở quốc không của riêng ai ! ["Tổ quốc không của riêng ai ,Không của anh ,của tôi MÀ của mọi người "(bài hát)].Ngoài ra đàn bà cũng cái cái đầu suy nghĩkhi thấy tổ quốc lâm nguy ,bọn nam nhi (quan lại cs)toàn là lũ hèn,bán đất đai rừng biễn cao nguyên, biên giới ,hãi đão,vùng trời cho giặc Tàu. Cho nên có lạ gì khi “người nữ” “không thể ngồi yên” mà phải vùng lên nói lên cái mà nam giới sọ quá hóa hèn ,không dám lên tiếng !. Và dù không là một thi sĩ chuyên nghiệp ,gợi hứng từ những biến cố đưa tới mất nươc ,nô lê ngoại bang và thực tế hàng ngày nghe nhìn những người VN bình thừờng bị bắt nạt bị khinh rẻ từ trong nước ra tới hãi ngoại nên đã làm thơ (thành thí sĩ?).Nhất là trong thê kỹ 21 này !
    2/Máu của người nhuộm mặn sóng biển đông
    . . .
    Sóng quặn đỏ máu những người đã mất
    PĐT biết gì về “cãi lương ” mà chê bài thơ có 2 câu trên là cải lương ? là rổn rảng khoe khoang ….??
    Thơ là do cảm hứng , Vì ngôn từ không phân tích ,vì nếu phân tích thì không gọi là thơ. Một bài thơ hay ,theo như một thí sĩ nỗi danh là bài thơ nào cũng ,nếu “đãi sạn tìm châu”thì chĩ có 01 2 câu ( hay chữ) là đẹp.
    Cho nên 2 câu tren không phải là dở hay hay mà do cảm quan người đọc,la gây xúc động lòng người đọc. Nó là thơ ,không phảii là “dùi cui chấm nước mắm ” ba cục ba hòn ,nặng tuyên truyền như thơ của Hồ ly hay Tố Hữu (phần lớn),loại thơ “sau này CM thành công /cô gái sông hương sạch trong ra ngoài (TH) hay “một hòn đá to/một hòn đá năng /một người khiêng không đăng /ba người thì xô đặng (HCM)
    Hơn nữa như câu trên PĐT viết”nhuôm phải đi vói màu sẵc” thì rỏ ràng ở đây máu nhuôm biển đông là nói ý biển Đông máu đã chả y nhiều ,đã đổ ra nhộm đỏ (màu sắc) cả biễn đông (đây là 01 cách nới quá đi trong ngôn ngữ, không riêng VN…) Và vói ý này thì nhấn mạnh răng biển đông ,màu nước xanh đã bị nhộm đỏ bằng máu nguoi dân VN, Có chi mà không đúng ?(hay máu của người nhuộm mặn sóng biễn đông” là một câu rất gơi ý >Máu chãy nhiều >Máu có vị mặn.Máu nhuộm đỏ nước biễn đông , l,Làm mặn thêm nước biển (vốn đã mặn)). Còn thay từ “pha” thì tầm thường lắm ,đâu còn là THƠ!
    Còn “Tàu lạ ” thì ai cũng biết ai gọi ai là tàu lạ. Thêm một cái hèn cho bọn BBP và trí thức Bắc hà,
    3/Bài thơ theo người góp ý thì một bài thơ,nếu gọi là tuyên truyền thì tuyên truyền rất hay rất khéo.Nó không cãi lương (theo PĐT nghĩ )mà cải lương trong cách nói ,nghĩ của người dân đối vói bon bành trướng và cã cái chính quyền VÔ TỔ QUỐC này (CNCS =CN Tam vô).
    Vã lại tuyên truyền cũng là MỘT NGHỆ THUẬT !
    (nkdt)

  2. Bài thơ bốc mùi "kẻ lạ mặt" says:

    Trích:

    “Ngày hôm nay kẻ lạ mặt rập rình

    Chúng ngang nhiên chia cắt tôi và Tổ quốc..”

    - Nó “rập rình” mày…nó “cắt – mày – và tổ quốc”….Nó có tên là thằng Tầu, nó là “đồng chí, anh em” với mày, thế mà mày sợ phạm húy, mày không dám gọi tên nó lên, mà chỉ lấm lét gọi là “kẻ lạ” ….Thế thì tác giả bài thơ này – dù là “thằng” hay là “con” thì cũng chỉ là thứ thi nô, điếm thúi” mà thôi !

    Hay ho đờ ….ếch gì !

    Có Tổ quốc nào thèm gọi tên những thằng. những con thi nô, điếm thúi hèn hạ này không ??

    Thật chả khác gì hai con “cờ hó” đang giành nhau đống phân…..hôi.

    (xin lỗi bà con ĐCV, cho tôi chửi thẳng !)

  3. Nguyễn Kim Nên says:

    Ông P Đ Trọng đang sống ở thế kỹ 15 hay sao mà khinh thường phụ nữ như vậy?

    Nhưng đúng là bài thơ có hơi hướm đao to búa lớn, sáo rỗng.

    Và điều đáng nói hơn là có vẻ Tổ Quốc hào hùng gọi tên nhà thơ (chưa biết nhà thơ nào), nhưng người ta không thấy tổ quốc gọi tên nhà nước bất cứ ở đâu, bất kỳ chỗ nào. Nhà thơ thì còn có vẻ căm phẫn. Nhưng nhà nước và đảng thì lúc nào cũng nhũn như con trùn trước kẻ thù.

  4. NON NGÀN says:

    THƠ TRẺ NÍT

    Bài thơ không biết của ai
    Bởi vì người viết chưa hề gợi ra
    Nam nhi ẻo lã ba hoa
    Tựa đề “Tổ Quốc Gọi Tên” dỏm xì

    Hơi toàn của thứ vân vi
    Giả đò làm dáng có gì mà hay
    Kém hèn đâu dám thẳng ngay
    Vạch tên kẻ địch bảo tao đây này

    Than ôi non nước ngày nay
    Ai người thương mến ai người yêu dân
    Chỉ đầy một bọn cù lần
    Rên toàn sáo ngữ còn phân trong lòng

    Ai gây cớ sự non sông
    Khiến dân ngu muội chổng mông kêu trời
    Thơ toàn trẻ nít hỡi ơi
    Can trường đâu có chỉ bầy lêu têu

    BIỂN NGÀN
    (17/10/15)

    **

  5. Thiến Heo says:

    Từ văn bản, từ hiện vật ngôn từ bài thơ chứng minh rằng Tổ Quốc Gọi Tên là sản phẩm của đấng nam nhi, (PĐT)

    Không có gì chứng minh cả. Quý vị không thể nói như vậy người Mỹ gọi là assume, giả định. Ngoài ra, quý vị cho bài thơi này dở . Nhưng thưa quý vị, bài thơ dở cũng phải có một tác giả. Và dù là thơ dở, mọi người cũng không được phép dạo thơ.

    Quý vị cho bài thơ này ngôn từ của nam nhi, không hẳn như vậy, không có biên giới ngôn từ để định đúng sai. Tôi xin đưa ra các câu thơ chẳng nam nhi chút nào, như sau:

    Để giấc ngủ trẻ thơ bình yên trong bão tố
    Ngọn đuốc Hòa bình trên tay rực lửa
    Tôi lắng nghe
    Tổ quốc
    gọi tên mình

    Ngoài ra, đây là trường hợp nghi ngờ “đạo thơ” và cả 2 người đều còn sống. Anh nào nói thơ là thơ của mình, anh đó phải chứng minh bằng văn bản hay bằng chứng cụ thể. Bài thơ của anh nếu anh chưa từng công bố trên báo chí, đài hay tổ chức v.v… thì thử hỏi người khác đạo thơ anh bằng cách nào ? Tại sao anh không chứng minh ?

Phản hồi