|

Tảng băng nổi

Tảng băng nổi?

Tảng băng nổi?

Hôm qua, khi Phó thủ tướng Trương Hòa Bình yêu cầu phải tìm cho ra những “tảng băng chìm” tham nhũng, ông đang ngồi cạnh “tảng băng nổi khổng lồ” Đinh La Thăng. Nếu “không đủ chứng cứ” về những khoản “chênh lệch lãi suất” và phần “lại quả 1%” trong vụ PVN góp vốn vào Ocean Bank, chỉ tính 800 tỷ PVN chịu mất đứt cho “Thắm Đại Dương” đã có “hậu quả nghiêm trọng” đủ để truy cứu trách nhiệm Đinh La Thăng. Tất nhiên, ở PVN thời Đinh La Thăng còn nhiều “tảng băng” rất to, đủ sức làm đắm nhiều Titanic.

Lại “Nội Lực”

Năm 2007, Trung Quốc gây áp lực buộc BP phải từ bỏ hai mỏ khí Hải Thạch & Mộc Tinh nằm trong vùng biển Trường Sa của Việt Nam (cách bờ 370 km). PVN đã được giao tiếp quản lại hai mỏ khí này. Đây không chỉ là một cơ hội kinh tế cho PVN mà còn có một vai trò to lớn về chủ quyền cho đất nước.

Công ty Điều hành Dầu khí Biển Đông (POC) được thành lập.

Để mang được khí vào bờ, POC phải lắp đặt một đường ống dẫn khí. Trong số các phần việc quan trọng, có gói thầu cung cấp khoảng 22 km đường ống bọc hai lớp. Ngày 9-4-2010, khi đóng thầu, Chủ đầu tư (PTSC-MC là công ty được ủy quyền) nhận được hồ sơ chào thầu từ Marubeni (Nhật) và POTS (công ty Thương mại và Dịch vụ dầu khí Biển – thuộc PVN).

Chỉ có Marubeni đáp ứng yêu cầu kỹ thuật.

Biết mình bị loại, ngày 25-5-2010, POTS gửi công văn lên Tập đoàn đề nghị tái xem xét.

Vì đây là gói thầu có yêu cầu công nghệ cao chứ không phải thứ “cây nhà lá vườn”, nhằm ngăn chặn sự can thiệp từ Đinh La Thăng, ngày 7-6-2010, PTSC-MC đã phải báo cáo lên lãnh đạo Tập đoàn khẳng định, “Marubeni là nhà thầu duy nhất đạt kỹ thuật”.

Thế nhưng vào ngày 11-6, PTSC-MC vẫn bị buộc phải lập một tổ thẩm định khác, đánh giá lại, rồi công nhận “cả hai nhà thầu đều đạt về kỹ thuật”.

Ngày 22-7-2010, Đinh La Thăng phê duyệt việc trao gói thầu cho POTS vì lý do POTS đưa ra giá thấp hơn (40,8 triệu so với 49,8 triệu USD của Marubeni).

Không phải tự nhiên, Đinh La Thăng gây sức ép loại “nhà thầu duy nhất đạt kỹ thuật”. Nhân danh “phát huy nội lực, ưu tiên sử dụng dịch vụ trong ngành”, khi chưa có quyết định giao thầu (5-2010) Đinh La Thăng đã yêu cầu POC “giao dịch vụ bọc ống cho PVID” – một công ty thuộc PVGas được “đẻ ra” dưới thời Đinh La Thăng. PVID sau đó được chỉ định thầu phần bọc ống, “bóc” ra từ gói thầu của POTS.

Ngay từ khi dự thầu, nội lực mà POTS thể hiện chỉ là như vai trò một anh “cò”. Gói thầu được POTS chia đôi cho Canadoil tại Thái Lan (phần chế tạo ống) và Bredo Shaw tại Malaysia (phần bọc ống). Nhưng do phải nhường phần bọc ống cho PVID nên công việc chưa bắt đầu, POTS đã phải mất thời gian đàm phán để loại Bredo Shaw ra khỏi cuộc chơi.

Canadoil cũng chỉ là một nhà thầu liều mạng. Nhận một gói thầu trị giá hàng chục triệu đô là để làm ống mà vừa thiếu thép tấm, thiếu máy hàn, thiếu cả nhân công có tay nghề… Vì sốt ruột, Chủ đầu tư (PTSC MC) đã nhiều lần phải đưa nhân công sang Thái Lan hỗ trợ.

Thế nhưng thời hạn giao ống vẫn liên tục bị Canadoil trì hoãn. Mặc dù được Đinh La Thăng đầu tư thêm 1,1 triệu để lắp đặt “dây chuyền bọc ống”, PVID vẫn không thể nào thực hiện đúng hợp đồng, buộc PTSC MC phải mang gần một nửa ống mà Canadoil sản xuất đưa sang Malaysia nhờ bọc.

Không phải tự nhiên ngay từ đầu Chủ đầu tư đã khẳng định “Marubeni là nhà thầu duy nhất đạt yêu cầu kỹ thuật”. Đối với những gói thầu đòi hỏi công nghệ cao thì giá chưa phải là yếu tố quyết định.

Chủ trương “nhà làm được” của Đinh La Thăng khi chọn POTS để “tiết kiệm 9 triệu USD” chênh lệch giá với Marubeni, kết cục đã làm phát sinh giá thành của gói thầu này thêm 11 triệu, cao hơn giá bỏ thầu của Marubeni 1 triệu USD (PVN phải bỏ thêm 1,1 triệu đầu tư dây chuyền bọc ống cho PVID và các nhà thầu phụ đòi phát sinh thêm 5,44 triệu USD – riêng Canadoil đòi phát sinh 3,6 triệu USD, cùng với chi phí PTSC-MC đưa nhân công sang Thái).

Con số phát sinh không dừng lại ở mức gần 11 triệu USD. Sự can thiệp của Đinh La Thăng, buộc POTS phải chọn những nhà thầu kém năng lực, thiếu uy tín, đã làm cho việc giao ống bị chậm 10 tháng; ngày giao khí đầu tiên lẽ ra phải là 31-12-2012 đã bị chậm mất gần 6 tháng (tới 28-6-2013). Sự chậm trễ này đã buộc POC phải phá vỡ hợp đồng với các nhà thầu khác, khiến cho chi phí phát sinh thêm những khoản rất lớn.

Tàu Seamac được thuê để rải ống vào năm 2012 bị chuyển sang 2013 khiến cho POC phải bồi thường 25,7 triệu USD. Các phương tiện lắp ống phải chờ ngoài biển trong giai đoạn rủi ro thời tiết buộc POC phải bồi thường 8 triệu. Phát sinh chi phí quản lý và thuê kho chứa khí thêm gần 5 triệu USD; Mất doanh thu do chậm đưa khí vào bờ gần 6 tháng (28-6-2013 thay vì 31-12-2012) lên đến gần 38 triệu USD (270 nghìn USD/ngày).

PTSC-MC không thể buộc POTS hay Canadoil bồi thường vì ngay từ đầu hợp đồng đã bị vỡ do Đinh La Thăng đưa PVID chen ngang vào. Chỉ vì nhân danh “phát huy nội lực” cho vài công ty con mà Đinh La Thăng đã làm tổn thất gần 90 triệu USD cho Dự án Biển Đông I.

Venezuela & 2 tỷ USD

Chưa tới một năm sau khi PDV- 39 “chọc mũi khoan đầu tiên”, tháng 4-2013, PVN đã phải đầu hàng trước Venezuela, bỏ lại nơi đây dự án Junin-2.

Trở lại hơn 6 năm trước đó, ít ai biết vai trò kiến tạo mối quan hệ khăng khít giữa Việt Nam với Venezuela không phải nhờ vào thành tích của ngành ngoại giao mà phần lớn nhờ vào Đinh La Thăng.

Đánh đúng “khẩu vị” của không ít nhà lãnh đạo khoái một Hugo Chavez vừa chống Mỹ vừa thân với “người bạn gác” thành trì xã hội chủ nghĩa ở bên kia bán cầu. Đinh La Thăng đã tạo ra “một mốc son trong mối quan hệ quan hệ hợp tác toàn diện giữa Việt Nam và Venezuela” sau chuyến thăm Việt Nam của Hugo Chavez vào năm 2006 bằng cách bằng mọi giá liên doanh với một đơn vị của Công ty Dầu quốc gia Venezuela, “Khai thác và Nâng cấp dầu nặng ở lô Junin-2″.

Để thuyết phục Chính phủ cho phép PVN bỏ 1,8 tỷ USD sang Venezuela, Đinh La Thăng đã đưa ra đánh giá: “Junin-2 là mỏ có trữ lượng dầu lớn nhất trong vành đai dầu mỏ khí đốt Oricono – vành đai có trữ lượng lớn thứ nhì thế giới. Việc khai thác dầu tại lô Junin-2 sẽ góp phần đảm bảo an ninh năng lượng cho Việt Nam ít nhất trong 25 năm nữa”.

Chiều ngày 19-4-2012, tại Venezuela, khi khởi động giàn khoan PDV-39, PVN còn cứng cỏi tuyên bố: “Sang năm, Junin 2 sẽ cho sản lượng khoảng 200.000 thùng/ngày”. Nhưng, vừa đúng “sang năm”, khi Đinh La Thăng đang lo “trảm tướng” bên ngành giao thông, những người kế nhiệm Thăng ở PVN tái mặt khi lượng dầu khai thác được, cả sản lượng và chất lượng, không đạt giá trị thương mại. Họ đã có một quyết định dũng cảm là gần như “bỏ chạy”.
Trong hợp đồng mà Đinh La Thăng cho ký với Venezuela vào ngày 29-6-2010 có một điều kiện rất “quái gở” là 6 tháng sau khi ký kết, phía Việt Nam phải bắt đầu “bonus” cho Venezuela khoảng 1 USD trên một thùng dầu (không phải thùng dầu khai thác được mà là thùng dầu trữ lượng theo dự đoán). Ngay trong 2 năm đầu, bất kể có dầu hay không, phía Việt Nam vẫn phải nộp đủ cho Venezuela 584 triệu USD bằng tiền mặt.

Trước ngày 12-5-2011, trong khi Liên doanh chưa hoàn thành thủ tục đăng ký với cơ quan chức năng Venezuela, 300 triệu USD tiền mặt đã được “bonus” cho đối tác; Đúng một năm sau, 142 triệu USD khác cũng đã được thanh toán(12-5-2-12)[tổng cộng 442 triệu USD chưa kể hàng trăm triệu đã đầu tư vào công tác thăm dò, khai thác].
Tháng 4-2013, PVN (đại diện trực tiếp là PVEP) đứng trước lựa chọn khó khăn khi tới hạn nộp tiếp 142 triệu USD tiền mặt trong khi lượng dầu ở mỏ Junin-2 hoàn toàn “không như dự đoán”.

Hợp đồng mà Đinh La Thăng ký không chừa cho Việt Nam cửa lùi. Cho dù không kiếm được thùng dầu nào đáng giá, 15 ngày sau thời hạn “bonus”, nếu không nộp đủ tiền, toàn bộ cổ phần của PVN trong liên doanh sẽ tự động chuyển cho đối tác Venezuela. Việt Nam cũng sẽ không được quyền thanh toán hoặc đền bù bất cứ đồng nào từ các khoản đã đóng góp, vay vốn hay đầu tư ở Junin-2.

Những người gánh di sản của Đinh la Thăng đã phải cứu 3000 tỷ (142 tiền bonus đóng lần thứ 3), thay vì ném tiếp sang Caracas để nó chết chìm cùng các khoản đã đầu tư vào Junin-2.

Cùng với các tổn thất ở những dự án “hợp tác quốc tế” khác như Peru-67; SK-305; SK-304, PVN đã ném xuống đại dương không dưới 2,1 tỷ USD.

Tất nhiên, trách nhiệm không chỉ một mình Đinh La Thăng. Nhưng nếu không xử lý ông Thăng thì bao nhiêu tuyên bố về chống tham nhũng cũng trở nên sáo rỗng.

PS: Có nhiều người hỏi, khi viết về Đinh La Thăng tôi có sợ không. Tôi trả lời: Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.

Theo Facebook Trương Huy San

9 Phản hồi cho “Tảng băng nổi”

  1. Lão Ngoan Đồng says:

    KHỦNG HOẢNG NỘI BỘ CSVN !?

    Tin từ blogger Huỳnh Ngọc Chênh thứ ba hôm nay cho thấy càng ngày nội bộ CS càng xảy ra những vụ án hay án mạng “khó hiểu”, nếu cứ tin theo thông báo của công an CS !

    V+ tới ngày tận số rồi chăng ? Thì ta cứ hy vọng thế đi, bởi ta thấy chúng đang đào hố chôn chính chúng và hố đã quá sâu rồi.

    Lão Ngoan Đồng

    *****

    TUESDAY, OCTOBER 4, 2016

    NHỮNG VỤ TỰ SÁT KHÓ HIỂU

    Ngô Thanh Tú

    Ngày 3/10/2016 xảy ra hai vụ tự sát cực kỳ khó hiểu. Vụ đầu tiên xảy ra tại thành phố Cẩm Phả (Quảng Ninh), người đàn ông tên Lê Thành (50 tuổi) đón xe taxi đến khu trung tâm đông người, đối diện với trụ sở hành chính thành phố rồi giựt mìn tự sát. Cái chết của ông còn kéo theo cả anh tài xế vô tội.
    Công an Cẩm Phả kết luận ông Thành có ý định tự sát, điều này đã được thể hiện qua lá thư tuyệt mệnh. Tuy nhiên, công an không cung cấp lá thư này cho báo chí. Ông Thành được công an nói là bị nhiễm HIV do chơi xì ke nên mới muốn chết để khỏi phiền vợ con. Nhưng, tại sao một người muốn chết lại chọn cách kinh hoàng nhất, đó là giựt mìn cho nổ? Đã vậy lại còn chọn nơi đông người qua lại, trước trụ sở hành chính thành phố? Muốn tự sát sao lại còn kéo theo anh chạy taxi vô tội?

    Vụ thứ hai là tại phòng làm việc của Viện trưởng Viện kiểm sát huyện Quốc Oai (Hà Nội). Ông Tô Ngọc Chuẩn, Viện trưởng được biết là đã tự sát bằng cách dùng dao đâm vào tay, dùng kéo hoặc dao đâm vào cổ và đâm thủng phổi để quyên sinh.
    Tự đâm vào tay đã khó, nhưng khi đâm vào tay đau quá chẳng lẽ chưa chịu thôi ý định tự sát? Đằng này lại còn dùng kéo hoặc dao đâm thủng phổi, sao tài giỏi vậy nhỉ? Chưa hết, lại còn đâm vào cổ mình nữa.
    Người Nhật với tinh thần Samurai (Võ sĩ đạo) chắc hẳn cũng phải bái ông Chuẩn làm sư.
    Vụ tự sát này làm tôi nhớ đến Chi cục trưởng Kiểm lâm Yên Bái, ông Đỗ Cường Minh. Ông Minh được biết là đã tự sát trong tư thế chỉa súng ra sau ót và bóp cò, không phải 1 mà là 2 phát.
    Ở Việt Nam, đã không tự sát thì thôi, một khi đã tự sát thường chọn những tư thế rất khó, không giống ai
    FB Ngô Thanh Tú

    Bình luận của Huynh Ngoc Chenh:
    Làm cán bộ nhà nước còn khổ hơn con gì mà anh Như Phong nói đó.

    Bị trộm mất vài chục tỷ đồng không dám khai báo, còn phải đi lo lót báo chí để khỏi đưa tin. Bị đâm cho ba nhát chí tử mà cứ nhận là tự đâm vào mình. Bị cách mất chức và thu thẻ nhà báo một cách vô lý mà không dám ẳng một tiếng…

  2. Lão Ngoan Đồng says:

    Thưa quí đồng hương,

    Hoả mù tung ra tứ phía, thiên hạ tha hồ đoán già đoán non về vụ việc trốn ra ngoại quốc của Trịnh Xuân Thanh.
    Lái Gió ỡm ở cho hay TXT đang trốn ở ngoại quốc, cụ thể Châu Mỹ La Tinh. Tuy nhiên theo báo lề phải như VN Express đưa tin mới đây Đinh Thế Huynh cho biết Thanh trốn ở Châu Âu, nhưng không nước nào.

    Dissident nổi tiếng Huỳnh Ngọc Chênh có bài bình luận khá lý thú hôm nay trên blog riêng. Xin mời mọi người xem qua và cho ý kiến.

    Lão Ngoan Đồng

    *****

    TUESDAY, OCTOBER 4, 2016

    ĐINH THẾ HUYNH TIẾT LỘ TRỊNH XUÂN THANH ĐÃ BAY QUA CHÂU ÂU

    Huỳnh Ngọc Chênh

    Đến nay, Trịnh Xuân Thanh, đối tượng bị công an Việt Nam phát lệnh truy nã quốc tế, đang trú ẩn nơi đâu vẫn còn là bí mật.
    Ngoài những thông tin ỡm ờ, nửa giả nửa thật của blogger Người Buôn Gió, chưa có cơ quan nào biết nơi trú ẩn chính xác của TXT.
    Dư luận nghi ngờ TXT đang trốn tại Đức, vì vậy mà có câu hỏi với quan chức ngoại giao Đức về việc dẫn độ TXT đã bị quan chức nầy bác bỏ rất lịch sự: Chưa xác định được TXT ở mô thì đừng nói chi đến chuyện dẫn độ.Tuy vậy, trong cuộc tiếp xúc cử tri tại Đà Nẵng mới đây, Đinh Thế Huynh, nhân vật được cho là kế thừa chức TBT của ông Trọng trong tương lai đã tiết lộ: Trịnh Xuân Thanh đang trốn ở Châu Âu.

    Trả lời câu hỏi tại răng với bộ máy công quyền nội chính đồ sộ như rứa mà lại để cho TXT trốn thoát, liệu có ai tiếp tay hay không, nhân vật được cho là có quyền lực số hai trong BCT sau ông Trọng và bảo thủ không thua ông Trọng đã phân trần:
    Thời điểm này quy trình chưa đến mức khởi tố nên chưa tổ chức các lực lượng giám sát và có quyền giám sát. Sau khi khởi tố rồi thì đã phát lệnh truy nã toàn quốc, truy nã quốc tế. Phát lệnh truy nã truy bắt Trịnh Xuân Thanh về quy án”

    Cùng thời điểm đó, tại cuộc tiếp xúc cử tri thành HCM địa bàn của bí thư thành uỷ Đinh La Thăng, người bị nhà báo Huy Đức chỉ đích danh là thủ phạm gây ra thiêt hại khủng khiếp tại PVN qua hai “cáo trạng” không chính thức được tung ra trên báo lề trái đang gây ra xôn xao dư luận, chủ tịch nước Trần Đại Quang, được cho là người cạnh tranh quyết liệt với Đinh Thế Huynh chức TBT trong tương lai đã nói:
    Tôi nghĩ rằng dù có lẩn trốn đi đâu chăng nữa thì sớm muộn đối tượng tham nhũng, vi phạm cũng bị đưa ra ánh sáng và bị đưa ra truy tố trước pháp luật. Trước đây có một số đối tượng trốn tới 5-6 năm nhưng vẫn không thể thoát được. Cơ quan điều tra cũng bắt được và đưa ra truy tố, xét xử, ví dụ như vụ Dương Chí Dũng. Nói điều này, tôi muốn nói dù anh có trốn 5-7 năm vẫn không thoát khỏi pháp luật”,
    Một khi ông chủ tịch nước xuất thân là trùm công an nói như đinh đóng cột như rứa thì trước sau chi TXT cũng bị bắt và bị dẫn độ về VN, nếu không thì còn chi uy tín của ông trùm công an.

    • Hùng AK 47 says:

      Thưa bác Cường,

      Em thấy Cộng sản mà tuyên bố thì tin không nổi! Mình là kẻ đi truy đuổi mà lại loan báo công khai cho thằng chạy trốn biết mình biết hắn trốn chổ nào thì chẳng khác nào nhắn tin cho kẻ chạy trốn… trốn chổ khác à?! Việt Cộng lại kiếm cách đánh trống lãng để mọi người đừng bàn đến vụ Formosa nữa mà thôi. “ĐỪNG TIN NHỮNG GÌ CỘNG SẢN NÓI…..”

      Nay nếu “anh” Huynh “biết” thằng Thanh ở chổ nào rồi thì sao không bắt về đi còn ở đó mà tuyên bố tuyên láo mà làm gì? hahahaha…

  3. Lão Ngoan Đồng says:

    Thưa quí đồng hương,

    Hoả mù tung ra nhiều quá khiến mình chững lại một chút.
    Tin ai bây giờ ? – Có lẽ chả nên vội vã tin là giải phát tốt nhất.
    Thời gian sẽ trả lời, cứ keep cool để W&S là đứng đắn nhất lúc này.

    Nhớ lại dân gian có câu dí dỏm rất hay: Sư nói sư phải; (bà) vãi bảo vãi hay !
    Ôsin Huy Đức, Lái Gió … ra sức tung chưởng, kéo theo mấy cái rờ mọc (Thach, Vơn …)

    Lão Ngoan Đồng
    Tổ sư Y trị :-) !
    Đại Vẹt chí dị, hồi 6.

    *****

    Thứ Sáu, ngày 30 tháng 9 năm 2016
    Trịnh Xuân Thanh đường xa vạn dặm 5.

    http://nguoibuongio1972.blogspot.nl/2016/09/trinh-xuan-thanh-uong-xa-van-dam-5.html

    Tôi nói chuyện của Thanh bây giờ dư luận cũng chả để ý, chỉ có chuyện Thăng là đang xôn xao. Chắc vì Thanh không bắt dược, nên Trọng tức mà muốn đánh Thăng luôn. Người đàn ông già mặc vét nói.

    - Thăng nó chả sao đâu, nó còn nhiều anh em bên công an. Cái thời nó làm dầu khí thì chỉ là tổng công ty. Lúc đó còn bộ trưởng , thủ tướng, chủ rich nước. Đâu phải chỉ mình nó.

    Tôi hỏi.

    - Thế còn vụ Venezuela.?

    Ông ta điềm đạm trả lời.

    - Cái đó là do ông Triết, ông Triết đi sang đó, nhận nhau làm anh em với thằng Hugo. Lúc đó ông Triết đi loăng quăng bên Cu Ba, Venezuela..vì chỉ mấy nước đó nó tiếp ông chứ bọn khác xin nó có tiếp đâu. Rồi ông ấy nhận lời làm ăn, gọi cho thằng Thăng. Bảo thằng Thăng lập dự án rồi để bộ chính trị phê duyệt từ thủ tướng, chủ tịch nước, tổng bí thư, bộ trưởng , quôc hội cả một đống hoắng lên về tình anh em CNXH mà đồng ý tuốt. Lúc chính trị bên ấy biến động, giá dầu rớt thảm hại thì thành ôm mồm như bây giờ. Đâu phải thằng Thăng nó tự ý bê tiền đi.

    Tôi hỏi thêm lúc ông ta ngừng.

    - Thế số liệu mà Huy Đức nói ở đâu ra.?

    Người đàn ông cười nhếch mép.

    - Đấy là bản cáo PVN từ năm 2013, Huy Đức nó chộp cái đó. Còn sửa số đi. Chứ có cái gì mà ghê đâu. Dân chuyên ngành người ta biết cả.

    Tôi hỏi.

    - Anh có thể cho tôi được bản đó không.?

    Người đàn ông gật đầu.

    - Được tôi sẽ tìm.

    Tôi hỏi.

    - Còn chuyện này, hồi đại hội. Huy Đức có nói với tôi là lúc bàn ở BCT. Ông Dũng được 1 phiếu, ông Trọng được 6 phiếu, ông Sang được 5 phiếu. Thế có đúng không anh.?

    Người đàn ông phẩy tay.

    - Đúng là linh tinh, ông Trọng được 7 phiếu, ông Dũng được 6 phiếu. Ông Sang có 2 phiếu thôi. Chuyện qua rồi, để lúc nào rảnh nói lại chuyện này.

    Được đà tôi hỏi lan man.

    - Vậy vụ Núi Pháo thanh tra, có liên quan gì đến Phượng nhà ông Dũng không.?

    - Chả liên quan gì, cái đó của bọn Masan. Phượng nó không có gì ở đó cả. Thôi, chuyện không liên quan đến việc anh em mình đang bàn, để khi nào rảnh đã.

    (…)

    Người đàn ông nói.

    - Sắp tới chúng tôi sẽ đưa Thanh ra trả lời báo chí, để đáp trả cái vụ truy nã quốc tế kia. Nhiều người không hiểu luật pháp ở các nước khác. Cứ nghĩ có truy nã quốc tế là cảnh sát các nước đi tìm bắt về cho Việt Nam ngay đến nơi. Nhưng chuyện hôm nay tôi muốn nói là ở những vụ án kinh tế vừa qua thất thoát, thua lỗ có nhiều người liên quan. Cả những người hiện nay đang ở trong Bộ Chính Trị cũng có trách nhiệm chính. Đổ lên đầu thằng Thanh cả 3000 nghìn tỷ thua lỗ ấy rồi bảo nó tham nhũng trong đó là không công bằng. Nếu thế phải đưa những người khác có liên quan ra cùng. Ý của cậu thế nào. Chúng tôi vẫn muốn cậu là kênh phát ngôn như trước.

  4. Lại Mạnh Cường says:

    Huy Đức nổ rất to !
    Hơn xa Người Buôn Gió !

    Những tin đưa ra làm sao kiểm chứng ??
    Đó là sự thật ? Và nguồn từ đâu ra thế ???

    Nếu nguồn từ Nguyễn Phú Trọng thì còn xét lại !
    Trong mọi trường hợp cần kiểm chứng kỹ về độ xác thực !
    Tất cả phải giấy trắng mực đen, không thể “H&S” như “Bên thắng cuộc” !

  5. Trúc Bạch says:

    Trích Huy Đức:

    “PS: Có nhiều người hỏi, khi viết về Đinh La Thăng tôi có sợ không. Tôi trả lời: Sợ. Nhưng tôi có một nỗi sợ lớn hơn, đó là, tôi sợ tương lai đất nước tôi rơi vào tay những kẻ tham lam và bịp bợm.”

    Viết thế thì có nghĩa là : Hiện tại đất nước đang nằm trong tay những kẻ “tử tế”, không tham lam và không bịp bợm ??

    Nhưng phải công nhận cái “Ps” của ông Huy Đức rất đáng đồng tiền, bát gạo ; Vừa không sợ bị phe Dũng – Thăng trả thù, mà lại còn vừa được phe Trọng – Sang tưởng thưởng ; Lợi cả đôi đường

    • Tudo.com says:

      Huy Đức nói “sợ” khi viết tảng băng chìm hay băng nỗi là chỉ muốn tạo “ấn tượng- vô tư” cho độc giả cười vui thôi.
      Chứ Huy Đức có niềm tin chắc rằng bức tượng nỗi 50 ký vàng của bác Hồ che chở thì chả có tên nào dám đụng tới đâu.

      Đời nào Huy Đức dại dột đi phỏng vấn Người Buôn Gió như “chó cưng” Nguyễn Như Phong ở PetroTimes thử coi có bị . . .trảm làm rựa mận không cho biết?

    • Nguyễn Kim Nên says:

      Sợ quái gì chứ! Phe Trọng-Huynh đã ra phát pháo lệnh tấn công Thăng-3Dũng thì Huy Đức được đảng bảo vệ rồi. Chỉ có những người vì dân vì nước chống đảng thì mới phải sợ bọn đảng đàn áp thôi.

  6. nguyen ha says:

    Cám ơn Huy Đức,thiệt là rỏ rang vê “Tảng -bang-nổi” Đinh la Thăng ! Trong chế độ CS chẳng có thằng nào là lương thiện cả. Làm “nhỏ” thì ăn ít. Làm “lớn’ thì đớp nhiều. Tất cả những tập đoàn kinh tế mà Đinh la Thăng đả đi qua,hàu như đều để lại “hậu-quả-nghiêm-trọng”. ! Thế nhưng ,càng tham nhủng ,càng leo lên cao !! đất nước nước có rất nhiều “tang-bang-nổi”. Vì quá nhiều “tang-băng-nổi” nên đất nước hôm nay “nổi -hẳn-lên”,nổi-lềnh-bềnh !!

Phản hồi