|

Chửi “vì sự tiến bộ của dân trí & xã hội”? Trương Duy Nhất đừng chủ quan thêm nữa!

Chửi

Chào anh Nhất!

Lẽ ra anh Nhất không nên đồng hóa (hay mỉa mai?) “chửi” = dân chủ = tiến bộ.

Thật ra, “chửi” là một từ bình dân để biểu lộ sự bất bình đến mức không kìm chế được sự tức giận đang đong đầy trong lòng. Dù sao “chửi” vẫn mang tính đa nguyên anh Nhất ạ! Một xã hội không chấp nhận đa nguyên là một xã hội ù lì và bệnh họan; tựa như con người thôi, ví dụ “hỉ, nộ, ái, ố” phải có đủ.

Ta trầm tĩnh không có nghĩa ai cũng trầm tĩnh như ta. Chắc anh Nhất cũng biết Tổng thống Barack Obama đã từng phải hối tiếc trước một vụ việc chẳng có gì quá ầm ĩ (1) và còn được đề nghị mời người mà ông B. Obama “chửi là ngu” đến Nhà Trắng uống bia hòa giải (2). Đó là cách hành xử phóng khóang, rộng lượng và biết lắng nghe của cả hai phía. Anh Nhất thấy, dù cho đó là một đương kim Tổng Thống, điều quan trọng và trước nhất là BIẾT LẮNG NGHE. Hình như anh Nhất thiếu điều này?

Nếu các vị cấp cao biết lắng nghe thì tôi tin chẳng ai đâu “suốt ngày” đi chửi.

Nếu các vị cấp cao biết lắng nghe thì không có vụ giải thể IDS hồi năm 2009.

Nếu các vị cao cấp biết lắng nghe thì không có vụ Vinashin, không có EVN, không có ACLIII…

Nếu các vị cao cấp biết lắng nghe thì hơn 200.000 dân Thanh Hóa đã phải được cứu trợ khẩn ngay. Đói mà, sao lại có thể chậm chạp đến vậy!

Nếu các vị cấp cao biết lắng nghe thì ông Dũng không phải đi lo làm sao đào tạo cho được 20.000 Luật sư có đủ tầm tranh tụng Quốc tế (3) mà chất lượng kết quả đào tạo, chúng ta có thể thấy trước trong một cơ chế chính trị “tam quyền nhất lập” như anh Vũ đã phân tích.

Còn nhiều việc lắm, anh Nhất ạ!

Chính các vị không biết lắng nghe, cho nên dân chửi. Dân chửi các vị càng tức giận. Các vị càng tức giận càng đàn áp và bỏ tù, kể cả những cái chết “do lỡ tay”, “do nạn nhân tự tử”… (!). Càng bỏ tù, càng đàn áp, càng có thêm những cái chết thì dân càng chửi.

Tôi cam đoan không thể nào hết chửi cho đến khi các vị cấp cao biết lắng nghe. Và điều này là bất khả. Tất nhiên, một cuộc cách mạng sẽ đến, chỉ không biết nó đến với thời điểm nào, mức độ, hậu quả ra sao thôi. Bằng chứng mới nhất là cuộc biểu tình với thông tin còn khá mập mờ tại Mường Nhé, nghe đâu lên đến cả 5.000 hay 7.000 người tham gia, phải chăng cũng vì các vị cấp cao không biết lắng nghe và dân chửi quá lâu, quá nhiều đến mỏi miệng và xoay qua hành động? Khi dân hành động thì luôn được gán cho rằng “thế lực thù địch xúi giục”… Vòng tròn bất ổn cứ thế mà xoay… Anh Nhất có thấy chán không? Càng chán ngán, người dân càng chửi, càng chửi các vị nhà ta càng tức giận… và vòng tròn cứ thế lặp đi lặp lại.

Qua bài này (của anh Nhất), tôi thấy anh vẫn nóng nảy hơn là một sự bình tâm để hiểu và lắng nghe người dân trong bối cảnh xã hội hiện nay với tư cách nhà báo (dù bây giờ anh Nhất chỉ viết Blog, tức cũng là một người dân làm báo).

Thú thật, tôi có đôi lúc cũng không thể nào không thốt lên tiếng chửi thề, ví dụ khi biết được cái chết của anh Trịnh Xuân Tùng, anh Nguyễn Công Nhựt, anh Nguyễn Văn Khương v.v… Theo anh Nhất, nếu chúng ta là người thân của họ, sau khi bàng hòang, đau đớn, chết lịm đi trước cái chết tức tưởi của người thân thì họ trước tiên nên chửi (hay nguyền rủa) hoặc nên im lặng? Đó phải chăng là sự cảm thông? Im lặng để tiếp tục chịu đựng oan khuất chăng? Chí ít, cái sự “chửi” ngay lập tức như là một phương thức cứu rỗi cái đầu đang muốn nổ tung đôi khi lại rất cần thiết, anh Nhất ạ! Tất nhiên, tôi không cổ súy cho việc chửi rủa, tôi muốn nói đến sự cảm thông thật sự.

Một sự cảm thông trước một lời chửi tục cũng có là gì quá đáng đâu? Tôi đã từng ngẫm rất lâu sau tiếng chửi thề của mình rằng: mình chửi mình nghe chứ ai nghe? Hãy chỉ cho tôi, trong trường hợp những oan án như anh Vũ, anh Hồi, anh Điếu Cày… hay những cái chết oan khiên của anh Tùng, anh Nhựt, anh Khương v.v… và tôi là người thân của họ, tôi có được phép chửi một tiếng không? Hay như cô Tạ Phong Tần bị mấy chú “công an nhân dân” lôi kéo, ném, dục… lên xe như con vật, về tới trụ sở công an thì đôi co, chửi bới với phụ nữ, viết bài lăng mạ trên báo, trong khi cô Tần đã tuyên bố (đại khái): muốn bắt cổ thì cứ đàng hòang đem lệnh tới bắt, đừng làm mấy cái trò như thế. Hành xử nhỏ mọn của mấy chú “công an nhân dân” như thế cũng đáng bị “ăn chửi” lắm chứ!

Hơn nữa, anh Nhất cũng chửi lại những người đã chửi mình rồi, công bằng, anh Nhất “chửi” cũng “giỏi” như gán cho nhiều người là “súc vật”! Thật ra, anh Nhất phải nhìn thẳng vào sự thật, chính anh khi sa đà vào những vụ chửi rủa lẫn nhau, anh đau khổ hơn, bực dọc hơn, bức bối hơn, vì là người được biết đến nhiều hơn họ, anh còn là “người thật, việc thật”, còn những người chửi anh, họ chỉ là “vô danh”. Tôi có vào trang TTHN thì thấy có khỏang hơn trăm phản hồi, trong đó có chừng vài chục phản hồi chửi anh, vào trang blog của anh cũng gần năm mươi phản hồi nhưng khá nhiều phản hồi bị xóa, những phản hồi còn lại, phần lớn cũng khuyên anh đừng theo đuổi đề tài “chửi” nữa.

Tôi cũng muốn khuyên anh Nhất như vậy. Hơn nữa, kết quả gặt hái sau những trận chửi rủa lẫn nhau, các bên chỉ nhận được kết quả bằng không và kèm theo là sự bế tắc chen lẫn tức tưởi. Vậy, thay vì sa đà vào chửi rủa anh hãy dành sở trường của bản thân mà có những bài viết “khai dân trí, chấn dân khí”, nó giúp ích cho anh và cho đời hơn, anh Nhất ạ! Không những thế, tôi tin chính bản thân anh sẽ vui hơn khi dốc tâm cho những bài viết như vậy.

Quả thế, nếu trong ta không có thì là không có; nếu trong ta có thì là có. Thậm chí đôi lúc nếu trong ta không có lại là có và đôi khi trong ta có lại là không có. Anh Nhất hãy nghĩ về câu Phật dạy:

Không tức thị sắc, sắc tức thị không.

Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi buốt xuân thì

(Một cõi đi về – Trịnh Công Sơn)

Đặc biệt người của công chúng (như anh Nhất) càng nên ngẫm về hai câu nhạc của NS. Trịnh Công Sơn.

Cuối cùng, anh Nhất viết:

Chửi là yêu nước, chửi là dân chủ, chửi là vì “sự tiến bộ của dân trí & xã hội”? Còn hễ ai không biết chửi như họ thì người đó không phải là trí thức yêu nước, không phải dân chủ, không vì “sự tiến bộ của dân trí & xã hội”?

Chắc chắn, không một ai – kể cả những người chửi tục nhất hay chửi nhiều nhất – hồ đồ đến mức nghĩ rằng: Chửi là yêu nước, chửi là dân chủ, chửi là…”.

Nhất đừng chủ quan thêm nữa!

Hãy bình tâm và suy nghĩ, Nhất ạ!

Nguồn: Nguyễn Ngọc Già (Dân Luận)

16 Phản hồi cho “Chửi “vì sự tiến bộ của dân trí & xã hội”? Trương Duy Nhất đừng chủ quan thêm nữa!”

  1. xoathantuong says:

    Chửi nhiều khi cũng không hay bằng khen. Khen mới vui chứ.

    - Khen bác Hồ can đảm lấy tên khác, Trần Dân Tiên, để viết ca tụng và đánh bóng chính mình. Ít người có can đảm làm như vậy vì xấu hổ. Vậy là bác Hồ can đảm hơn người.

    - Nể bác Hồ là dám cho đệ tữ đập đầu Nông thị Xuân chết, sau khi đã có con với bà ta, vì nếu để bà ta sống lỡ lộ ra chuyện bác Hồ có vợ thì hỏng kế hoạch hết sao. Giết người bịt miệng mà không ai làm gì được mình, dễ gì ai cũng làm được. Vậy là bác Hồ tài giỏi hơn người.

    Ôi còn nhiều điều bác Hồ và đảng ta hay lắm, giỏi lắm, đỉnh cao trí tuệ mà. Đảng ta là đảng thương ngưòi, biết khuyên người khác quên đi quá khứ hận thù, nhất là đối với những người Việt sống ở nước ngoải ngoài tầm tay với của đảng.

    Hoan hô đảng ta !

    xtt

  2. DÂN THỒ NỒI ĐẤT says:

    Cũng giống nư các bạn, trước đây tôi cũng ngưỡng mộ TDN, và nhất là sau khi anh ta tuyên bố bỏ báo sang viết blog. Thế nhưng dần dần anh ta càng hiện rõ, chỉ là TDN mà thôi, tầm ấy.
    Khá cho anh ta là có một đội ngũ đông đảo “còm” phụ họa, (mà tôi nghi ngờ chỉ là anh ta và vài anh bạn nhậu của anh ta, tự tranh luận với nhau thôi)! Mỗi ngày một tiêu đề và tự cày với nhau là chính.
    Cám ơn tác giả Nguyễn ngọc Già đã có bài viết sâu sắc, không biết TDN có chịu khó đọc hết không? Cái kẻ mà chê Ngô Bảo Châu, dám chê Cù Hà Huy Vũ, đi bình luận “cụ rùa” suốt ngày thì CHỈ CÓ MỘT CÁCH NHÌN KHÁC THIÊN HẠ, NÓ GIỐNG CÁC CỤ NGƯỜI, GIỐNG CCCC THÔI.

  3. D.Nhật Lệ says:

    Thật ra mà nói,cách viết của TDN.không nguy hiểm cho lắm vì bảng hiệu của anh ta đã trương sờ sờ
    trước mắt cho thấy anh ta đứng về phía nhà nước CS.chứ không phải ủng hộ dân chủ gì cả.Đó là anh ta cấm tiệt những góp ý cực đoan,đòi thay thế chế độ thối nát vì tham nhũng hiện nay.
    Ngược lại,cách viết không nhất qúan,nay thì làm ra vẻ bênh vực dân chủ,mai thì biện hộ cho đảng VC.khiến gây nhiễu loạn cho người khác,làm ta không biết đâu mà lần ra đầu dây mối nhợ cái mục
    đích và lý do tại sao anh ta thay đổi giọng điệu như cắc kè thay màu da như vậy ! Đó là cách nguy
    hiểm nhất,có thể đâm sau lưng ta bất cứ khi nào.Kiểu vừa viết vừa lách như thế chỉ những người
    tinh ý mới nhận ra được.Khởi đầu,anh ta tạo ra NIỀM TIN qua ít bài khiến ta thiện cảm và từng bước
    tiếp theo,anh ta bắt đầu lái ta đi vào con đường chấp nhận VC.khi nào không hay.Người đó là Kami
    như ta thấy qua nhiều bài anh ta viết một cách bất nhất và đầy mâu thuẫn.Ấy thế mà người bạn của
    anh ta,một Việt kiều ở Úc,nhân danh tình bạn,lại mạnh miệng bảo đảm rằng Kami là một thành viên ủng hộ dân chủ ! Bài học 30-4-75 sở dĩ miền Nam sụp đổ là vì những tên nằm vùng hoạt động ngay
    trong hàng ngũ chúng ta mà do nặng tình cảm,chúng ta vẫn cứ tin họ thuộc phe ta mới chết chứ !
    Danh sách nằm vùng qúa nhiều trong mọi lãnh vực,từ tôn giáo đến giáo dục,khiến ta trở tay không kịp,phải bỏ của chạy lấy người ra nước ngoài,chẳng lẽ lại tự nguyện để bị lừa gạt nữa hay sao ?
    Bị lừa gạt hay không thì chí tùy thuộc vào sự cảnh giác của chúng ta mà thôi !

  4. tạ tuyên says:

    Bản chất của Cộng Sản là thế đấy! Trương Duy Nhất là một thí dụ điển hình, khi lộ tẩy Nhất đã nguyện nguyên hình!

  5. Binh says:

    Đúng là qua vụ này cũng thấy bác Nhất thường và thất vọng về bác ấy quá!

  6. Bá Thanh says:

    Trước đây tôi cũng thích trang của Trương Duy Nhất vì nghĩ tính anh thẳng thắng, dám bỏ nghề báo vì những cái muốn viết thì không viết được hoặc viết thì không cho đăng báo, những cái không muốn viết thì họ yêu cầu phải viết…, có lúc anh ” nhìn thấy mặt là tắt TV” đối với tay lãnh đạo bán rẻ đất nước nầy xuất hiện trên TV, nhưng có lẽ đến hôm nay đã mỏi mệt và đang cần quay lại báo lề phải nên anh cần nói lên những điều đó để được tuyển dụng lại, đó là điều cũng dễ hiểu.

  7. Thanh tu says:

    Truong duy Nhat bo mat that cua Duy Nhat la ai, tay chay Truong duy Nhat la tay chay luan dieu tuyen truyen cua cong san do

  8. lê văn dũng says:

    tôi thấy Trương Duy Nhất không xứng đáng được tác giả ( và độc giả) quan tâm đến thế,anh ta cũng không vừa gì khi chửi lại người khác kia mà,đừng mất thời gian với những gnười như vậy.

  9. Buipham says:

    Không nên đề cập hay đả động đến tên của một người như Trương Duy Nhất là cách tốt nhất để bẽ gảy hình thức tuyên truyền hiện nay của Đảng Ta ….Hảy dùng chiêu “Chó sủa mặc Chó ,đường ta ..ta cứ đi ” thì “Một góc nhìn khác ” của Trương duy Nhất sẽ bị ế ngay ……Thân chào

  10. Dong Tam says:

    Chua ai quen ( forget) troing luc Cu huy Ha Vu buoc vao vong lao ly tu toi thi Truong duy Nhat phong len mot bai viet mia mai noi xau Cu Huy Ha Vu.. Le dien Duc da phe binh Truong duy Nhat mot bai dich dang ve chuyen nay..
    …Cắt…
    (BBT: Đề nghị đánh dấu tiếng Việt)

    • Xin can says:

      Thôi hãy dẹp cái chuyện anh Nhất này đí! Uổng chữ và mòn keyboards không cần thiết.
      Con cừu Nhất này đi bên lề phải mà!

Phản hồi