|

Thế nào là chống phá, đánh phá và thực hiện quyền làm người?

Ngày 07/07/2013 Báo Quân Đội Nhân Dân (www.qdnd.vn)có bài “Một dự luật không đúng lúc đúng chỗ” của hai tác giả Ngọc Vân và Thanh Trúc – đây là một bài viết phủ nhận chính kiến của các nghị sĩ Mỹ về những quan ngại của chính giới Hoa Kỳ trong vấn đề nhân quyền ở Việt Nam. Mặc dù có lẽ phản biện lại những cây bút của báo qdnd để mong họ thay đổi cách viết thì có thể giống như tấu nhạc cho trâu thưởng thức. Nhưng ít nhất điều đó cũng sẽ góp phần giải độc dư luận.

Và trong bài phản biện này, tôi chỉ tách riêng một ý của bài viết kể trên để phân tích, phản biện, đó là chuyện chống phá và đánh phá. Vì các tác giả của báo qdnd là Ngọc Vân – Thanh Trúc đã cố tình bao biện cho những việc làm phi pháp của chế độ Cộng Sản trong việc dùng pháp luật làm một thứ vũ khí bẩn, tùy tiện quy kết và kết án những người vô tội, họ dựa vào những điều rất mơ hồ là chống phá (hay thậm chí chỉ là tuyên truyền chống) nhà nước, và đánh phá chế độ bằng những lời nói và hành động phi bạo lực…
 pytanie

Để xác minh nghĩa của những cụm từ “chống phá”, “đánh phá” ta cần đặt câu hỏi: Thế nào là chống phá và thế nào là đánh phá? Khi thỏa mãn được những câu hỏi này thì thậm chí những cách hiểu về chuyện chống phá và đánh phá ngay trong lòng giới đấu tranh dân chủ và cả trong xã hội rộng lớn cũng sẽ được sáng tỏ.

 Trước hết ta hãy thử tưởng tượng xem liệu ai đó có thể phá được một cái gì cụ thể bằng lời nói hay hoặc là bằng những việc làm phi cơ bắp hay không? Chắc chắn là không! Nhưng trong tiếng Việt thì người ta hay áp dụng vô tư chữ “phá” vào trong rất nhiều trường hợp bình thường, ví dụ như: “Mày chỉ được cái hay phá bĩnh”, “đồ phá hoại”, “phá hợp đồng”, ‘phá lề luật” vv và vv…, vô cùng nhiều. Như vậy nếu như nắm rõ vấn đề thì chữ “phá” là một chữ khá thông thường để chỉ những hành động thông thường.
Thế nhưng cũng có những chữ “phá” rất nguy hiểm như “phá hủy”, “phá hoại” vv.., mà cụ thể là con người dùng cơ bắp, bạo lực, vũ khí để thực hiện hành vi. Những việc làm đó có thể làm hư hại hoặc vô hiệu những vật chất, máy móc, nhà cửa, phương tiện giao thông, phương tiện sống, thậm chí có thể gây chết người hàng loạt… Nói tóm lại là gây ra những thiệt hại vật chất, gây đau thương tang tóc, tổn hại nhân mạng.
 Đối với từ “chống” người ta cũng khá thoải mái trong cuộc sống với cách dùng từ này, ví dụ như: “Chống đối”, “chống thất thu”, “chống tiêu cực”, “chống gian lận”, “chống chỉ định” vv… Vậy thì chống lại một cái gì đó là chuyện bình thường. Nếu như có điều gì chưa thông trong việc chống thì người ta chỉ có quyền trao đổi, nhắc nhở hay nặng nề lắm như trong việc chống lệnh (không áp dụng với quân đội) thì người ta cũng chỉ có quyền xử lý nhau trong phạm vi tổ chức hay hành chính mà thôi.
Những kẻ nhiều thủ đoạn thường dùng cụm từ “chống phá” để khoác chiếc áo bạo lực cho những hành động ôn hòa phi bạo lực. Trên thực tế thì nếu chống lại một cái gì đó như các ví dụ ở trên thì về bản chất không phải là chống phá. Nhưng ngay cả khi nó được gọi là chống phá thì cũng không thể kết tội một người hay mọi người về hành vi chống không dùng bạo lực. Mặc dù người ta có thể chấp nhận một cách khiên cưỡng việc dùng cụm từ này.
Đối với cụm từ “đánh phá” thì “đánh” và “phá” nguyên thủy đều là những từ bạo lực, nhưng như đã nói ở trên, có rất nhiều trường hợp người ta dùng từ “đánh” và “phá” với những nghĩa phi bạo lực. Nhưng nếu dùng cụm từ “đánh phá” (không phải là bắn phá) thì nghĩa bạo lực chắc chắn đã không còn. Như vậy hành vi đánh phá có thể là thứ vũ khí nguy hiểm, nhưng thuần túy chỉ là lời nói, chữ viết mà thôi. Việc đánh phá tự nó là một hành động không fair play cho nên không ai thích điều này. Rõ ràng nó là việc làm xấu xuất phát từ một mục đích xấu. Dẫu vậy, vì là những hành động phi bạo lực cho nên sự đánh phá chỉ bị phê phán dưới góc độ văn hóa chứ không thể coi là một vi phạm hình sự.
Có thể thấy rõ chống phá và đánh phá (không kích động bạo lực hoặc đi kèm bạo lực) thì hiển nhiên đó là những việc làm ôn hòa, và vì vậy không thể dùng pháp luật để điều chỉnh hành vi. Những việc làm đó dù muốn hay không, đều nằm trong phạm vi nhân quyền, tức là quyền tự do của con người. Người ta chỉ có thể chống lại nó bằng những bằng chứng, những lý luận và lý lẽ vững chắc, thuyết phục, đặc biệt là bằng những việc làm tốt chứng minh chân lý đúng, thể hiện sự chân chính và trong sạch của mình.
Đôi khi người ta thường hay lầm lẫn giữa chống phá, đánh phá và những việc làm cần thiết, ví dụ như bày tỏ, phản biện, phát giác, tố cáo vv.., khi ta phát hiện ra những điều sai, cái xấu, cái chưa hoàn thiện của một ai đó, một vấn đề nào đó. Đây là những hành động nhằm bảo vệ bản thân (nếu bị tấn công bôi nhọ) và thúc đẩy xã hội phát triển đi lên. Nếu một xã hội không phản biện, không chống lại những cái xấu thì chắc chắn đó chỉ là một xã hội đang sống đời sống thực vật.
Liên hệ đến Việt Nam, nhà cầm quyền nhiều năm qua cố tình lập lờ trong diễn ý để áp đặt những tội danh mơ hồ như “chống phá nhà nước”, “tuyên truyền chống nhà nước”, “hoạt động lật đổ” vv… Nhưng trên thực tế thì chẳng một ai có thể lật đổ nổi một nhà nước mà không dùng bạo lực. Trong trường hợp một nhà nước bị hạ bệ bởi quyền lực mềm của nhân dân (bầu cử, bất hợp tác, không tuân phục…) thì điều đó hoàn toàn là quyền của người dân và đó chẳng những là hành động hợp pháp, hợp hiến mà còn là hành động nhân đạo.
Nếu hiểu đúng như trên thì có lẽ hai tác giả Ngọc Vân và Thanh Trúc của báo ww.qdnd.vn sẽ phải công nhận rằng: Nhà nước Việt Nam hiện nay đã vi phạm trầm trọng về quyền tự do của con người, quyền chống lại một ai đó, một cái gì đó, thậm chí là đánh phá một đối tượng nào đó bằng lời nói và việc làm phi bạo lực đều là quyền trong nhân quyền của mỗi con người. Nhào nặn chân lý là một việc làm rất phản văn hóa.
Nhân tiện bài báo “Một dự luật không đúng lúc đúng chỗ” trên báo qdnd.vn có nhắc đến chuyện “Đạo Hồi là nạn nhân của chính sách kỳ thị tôn giáo của nhiều nhà nước” (chắc là ám chỉ Mỹ). Ai cũng biết về mặt đánh bom khủng bố, theo thống kê trên toàn thế giới thì người Đạo Hồi là số 1. Một người chân chính không thể lấy mục đích tốt (nếu có) để biện minh cho hành động (hoặc dùng phương tiện hành động) xấu. Không biết các tác giả Ngọc Vân và Thanh Trúc sẽ nghĩ gì về việc hai dòng Đạo Hồi là Sunny và Shiite liên tục giết hại lẫn nhau ở Iraq nhỉ? Ở đó thì ai kỳ thị ai?
Trở lại với nội dung thế nào là chống phá, đánh phá và thế nào là thực hiện quyền làm người, chúng ta thấy rằng tựu chung lại dù là với bất kỳ mục đích nào (kể cả là với mục đích xấu) thì việc nói hay viết hay từ chối, bất hợp tác để thể hiện ý chí, ý muốn, chính kiến của cá nhân hoặc một tập thể bất kỳ, đều là việc làm bình thường và là quyền tự do bất khả xâm phạm của con người.
Mặc dù chẳng ai thích bị chống phá, đánh phá và không mấy ai dễ dàng chấp nhận sự chống phá, đánh phá, nhưng người ta vẫn chỉ có thể dùng hành động ôn hòa để đáp trả. Riêng việc nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay dùng bạo lực là công an và nhà tù để chống lại những điều đó là hoàn toàn phi pháp!
© Lê Nguyên Hồng

1 Phản hồi cho “Thế nào là chống phá, đánh phá và thực hiện quyền làm người?”

  1. THƯỢNG NGÀN says:

    SAI VÀ ĐÚNG

    Ở đời quan trọng điều gì
    Ngoài sai và đúng hỡi người thế gian
    Sai thì hậu quả tồi tàn
    Đúng thì tốt đẹp hiên ngang ở đời
    Vậy thì sai đúng trên đời
    Quả là căn bản mọi điều khác hơn
    Đúng sai so sánh thiệt hơn
    Không ngoài hiểu biết, lương tâm con người
    Dại khờ tưởng đúng là sai
    Cho sai là đúng bởi ai dại khờ
    Lương tri lẽ khác góp vào
    Lương tri lành mạnh rạch ròi đúng sai
    Khù khờ nào biết điều chi
    Lương tri không có hay chi ở đời
    Quẹo quanh miễn được bụng mình
    Tà tâm là vậy thật tình đâu sai
    Cho nên mọi thứ tuyên truyền
    Ngu dân lường gạt chẳng nên con người
    Con người chính đáng ở đời
    Tự mình phải thấy điều gì hay ho
    Nghĩa là ý thức tầm cao
    Vì người là chính không hay vì mình
    Nếu còn ngược lại lưu manh
    Lợi mình cốt yếu mà đâu vì người
    Thế nên giáo dục làm đầu
    Phải cần trong sáng mới hầu nhân văn
    Kiểu mà đá cá lăn dưa
    Phỉnh phờ, lẽo lự chỉ phường ngu dân
    Thế nên lý trí luôn cần
    Ngoài ra thiện chí cũng cần kèm theo
    Những trò viết mướn, mua danh
    Hại đời là chính ích đời gì đâu
    Nhân văn nhất thiết hàng đầu
    Tự do dân chủ phải hầu ưu tiên
    Nhân quyền vẫn rất thiêng liêng
    Những ai nói ngược đâu nguyên là người
    Chỉ trò láu cá ở đời
    Đâm thuê chém mướn, ở đời khác chi
    Con người chính đáng mấy khi
    Thấy điều ô tạp có gì mà ham
    Chỉ anh phá xóm phá làng
    Mới làm những chuyện oái oăm trên đời
    Mây che rồi sáng mấy hồi
    Mặt trời chân lý trên trời hiện ra
    Không gì hơn chữ Cộng hòa
    Không gì hơn chữ Chính danh ở đời
    Thế nên chính nghĩa sáng ngời
    Vẫn luôn điều đúng khi nào lại sai
    Mặt trời nhiều lúc mây che
    Bởi vì mây vẫn thấp hơn mặt trời
    Thế gian yếu đuối con người
    Nên đành chờ đợi mây trời tan đi
    Điều này thực tế mấy khi
    Ai người chờ đợi ai người bôn ba
    Tưởng rằng đi với tà ma
    Phải cần áo giấy mới ra con người
    Đúng là khôn lõi trên đời
    Khi đi với Phật mới toàn cà sa
    Nhưng đời giữa Phật với ma
    Tâm ta quyết định chứ là ở đâu !

    ĐẠI NGÀN
    (12/7/13)

Phản hồi