|

Niềm tin của tôi bị lung lay

 

Thưa các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước.

Trong nhiều tháng nay niềm tin trong lòng tôi bị lung lay dữ dội vì trên các trang mạng xuất hiện nhiều bài viết về truy tìm nguồn gốc của “Cha già dân tộc” ((xin lỗi anh Lạc Long Quân ( truyền thuyết), anh Vua Hùng (có thật) nha)), “Bác của chúng em” (xin lỗi chú Nguyễn Sinh Khiêm, cô Nguyễn Thị Thanh nha) khi đưa ra bằng chứng mới: Chỉ cần so chiều cao thì sẽ biết đâu là ông Nguyễn Ái Quốc, đâu là ông Hồ Tập Chương.

Tôi thật sự hoảng loạn về chi tiết này. “Bác Hồ của chúng em”, từ khi chúng em nhìn thấy, phải cao một mét bảy (ngang ngửa với Tây) trong khi Bác Hồ của chúng em” có nguồn gốc ở Nghệ An mang tên Nguyễn Sinh Cuông, Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, các tài liệu nói, chỉ cao có một mét năm nhăm là cùng, vì ở thời điểm năm 1921 Bác đã 31 tuổi, tức là ở độ tuổi không thể cao được nữa.

Vậy thì tại sao “Bác của chúng em” khi hiện diện “trở lại” Việt Nam lại bất ngờ cao những hơn một mét bảy mươi? Hay là Bác được chăm sóc tốt mà độ cao tiềm năng của Bác lúc này mới phát triển? Không thể, vì người, tuổi càng cao thì độ cao càng ngắn đi, chứ không thể cao hơn lên được.

Đó là lý do để niềm tin của tôi bị lung lay, rằng bác Hồ Chí Minh kính yêu rất có thể là ông Hồ Tập Chương thật.

Bác Hồ về thăm quê Nghệ An năm 1961

Bác Hồ về thăm quê Nghệ An năm 1961

Vài năm trước đây, khi giáo sư sử học Đài Loan Hồ Tuấn Hùng công bố quyển sách “Hồ Chí Minh Sinh bình Khảo”, ông ta khẳng định “Bác của chúng em” là ông Hồ Tập Chương, là ông Bác họ với nhà sử học Hồ Tuấn Hùng, người Khách Gia ở Đài Loan, Trung Quốc. Còn “Bác Hồ của chúng em” thì đã bị bệnh lao, chết năm 1932 rồi.

Ông giáo sư sử học Đài Loan Hồ Tuấn Hùng chứng minh “Bác của chúng em” là Hồ Tập Chương ở một số căn cứ sau:

- Văn phong của “Bác của chúng em” là văn phong của người Khách Gia;

- Vì sợ bị lộ là người Khách gia nên năm 1946 khi bà chị Nguyễn Thị Thanh ra Hà nội gặp mặt, “Bác của chúng em” phải tránh mặt, chỉ cử người ra tiếp, rồi giục chị Thanh nhanh chóng trở về quê, vì “Bác chúng em” đang bận việc nước. Năm 1954, giải phỏng Thủ Đô, “ Bác của chúng em” cũng từ Việt Bắc về Thủ Đô, nhưng mãi đến năm 1957 “Bác chúng em” mới về quê “vinh quy bái tổ”, chẳng hay bạn bè cùng lứa có ai còn sống để nhận mặt ra Bác nữa không?.

Vân vân

Rôi tôi lại miên man “thắp lửa” cho sự nghi nghờ của mình nữa là, “Bác của chúng em là “con nhà gia giáo”, sao lại ngạo mạn tự xưng mình là “Cha gìa dân tộc”, muốn làm cha cả Vua Hùng (có thật) và cha của Lạc Long Quân ( truyền thuyết), một sự vi phạm đức làm người chưa từng có tiền lệ trong bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc ta.

Phải chăng “Bác của chúng em” là người Tàu đích thực, mà trong ý thức của bất kỳ người dân nước Việt nào, phàm đã là người Tàu, thì đều bị dân nước Việt gọi bằng chú – “chú khách, chú Ba Tàu”. Có lẽ vì thế mà “Bác của chúng em” bực tức và trả thù bằng sự ngạo mạn với hai danh xưng trên chăng? – “Tao đây không phải là chú mà tao là bác, là cha già dân tộc của Đại Việt chúng bay”.

Rồi lại miên man nghĩ rằng, trong các cuộc chiến tranh chống xâm lược, dân tộc ta bao giờ cũng “lấy yếu thắng mạnh”, “lấy ít đich nhiều” để giành chiến thắng, ấy mà trong chống Pháp chín năm, chống Mỹ hai mươi năm, các trận đánh lớn lại được “Bác của chúng em” thường xuyên sử dụng chiến thuật “biển nguời”, một đặc điểm chiến tranh nối bật của người Tàu.

Phải chăng tiến hành chiến tranh theo kiểu như vậy, là vừa nhằm mục đích chiến thắng kẻ thù, vừa nhằm mục đích tiêu diệt dân lực của Việt Nam ta để cuối cùng đưa Việt Nam ta trở lại vị trí “Giao chỉ quận” mà người Tàu lúc nào cũng muốn?

Nếu đúng như thế thì đau lắm dân Việt Nam ta ơi!

Để củng cố niềm tin và để cho phong trào “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Bác Hồ” tiếp tục bùng cháy, lan rộng, tôi nghĩ, đã đến lúc Đảng và Nhà nước ta cần đưa ra bằng chứng khoa học hùng hồn để bác bỏ những căn cứ cho rằng Hồ Tập Chương – “Bác của chúng em” là không đúng. Kẻo không, niềm tin bị lung lay ở một người nó sẽ dần dần lây lan ra cả triệu triệu người Việt Nam thì còn đâu là “Bác của chúng em”; còn đâu là gương sáng để học tập nữa.

Mong nhanh chóng nhận được sự hồi đáp của các đồng chí.

Trân trọng cảm ơn!

Blog Bà Đầm Xòe

Đọc bài liên quan: Một nghi án lịch sử Nguyễn Ái Quốc và Hồ Chí Minh: một hay hai người?

21 Phản hồi cho “Niềm tin của tôi bị lung lay”

  1. Thanh says:

    Bác Hồ Bác hổ Bác hô ơi,
    Bác giống người LẠ rồi bởi ơi,
    Phen này dân Nam phải muối mặt,
    Giữ xác không công Tàu Cộng cười.

    Bác biết không cũng giống Tàu LẠ,
    Báo ngư dân ta bỏ biển bao đời,
    Nay phải vì đâu trông xác lạ,
    Thức tỉnh đi thôi tổ trác rồi.

    Bác có Linh Thiên về báo mộng,
    Tỉnh thức mau cán ngố ngu đần,
    Mau vức xác kia vào hố xí rộng,
    Khỏi báo đâm Nam phải bận lòng.

  2. Thanh says:

    Bác Hồ Bác hổ Bác hô ơi,
    Bác giống người “LẠ” rồi bởi ơi
    Phen này dân Nam phải muối mặt
    Giữ xác không công Tàu chúng cười.

    Bác có Linh Thiên về báo mộng
    Tỉnh thức mau cán ngố ngu đần
    Mau vức xác kia mau vào hố xí rộng
    Khỏi báo dân Nam khỏi bận lòng.

    Bác biết không cũng giống Tàu “Lạ”
    Đánh đuổi dân ta bỏ biển bao đời
    Nay phải vi đâu trông nom xác “Lạ”
    Thức tỉnh đi tôi TỔ TRÁC rồi

  3. van says:

    toàn chuyện vớ vẩn
    hồ giả hay thật thì nghĩa lí gì
    chuyện quan trọng là tàu chiếm VN thì không lo, không tìm cách cứu

  4. tynan says:

    Nói cho ngay Hồ chí Minh chỉ là một anh hữu danh vô thực
    Từ 1945-60 thì Hồ có thực quyền nhưng sau đó chỉ là bù nhìn, quyền hành năm trong tay Lê đức Thọ, Lê Duẫn và bọn Bắc bộ phủ
    Chúng nó chỉ là bọn điếm thối, bề ngoài chúng giả vờ khiêm tốn,chúng tung hô Hồ chủ tịt muôn năm nhưng chúng nắm quyền sinh sát trong tay, muốn cho ai sống thì cho, muốn giết ai thì giết, chúng đề Hồ ngồi chơi xơi nước cho vui
    Hồ chẳng là cái gì, cuối cùng chỉ là một huyền thoại

  5. Noi voi Hoang Viet says:

    Hoang Việt nói bác biết nói 7, 8 thứ tiêng tiếng ta , tiếng Tây, tiếng Ăng lê, tiếng Tầu, tiếng Nga…. Nghe mà ngứa cái lỗ tai quá
    Hồ chủ tịt cái mảnh bằng tiểu học chưa có nhưng trời phú cho bác cái mưu mô, láu cá láu tôm mà làm được lãnh tụ
    Bác đi bồi Tây bồi Tầu mãi, có học hành gì đâu mà cũng mần chủ tịt?
    Ai mà chứng minh bác có cái mảnh bằng tiểu học thì mỗ tôi xin tôn làm sư fụ

Phản hồi