|

Anh Điếu Cày và chặng đường phiá trước

dc

Phải để mọi thứ lắng xuống, những xúc động và niềm vui tĩnh lặng lại, tôi mới viết về anh, anh Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

Tôi là người đã viết nhiều về anh, trên RFA, trên Facebook, đã ký tên vào thư kêu gọi trả tự do cho anh gửi chủ tịch nước Trương Tấn Sang.

Tôi đã vô cùng xót xa khi nghe tin đồn anh bị chặt đứt tay trong nhà tù năm 2010 và muốn điên lên khi không thấy thông tin nào từ phía nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam về sự việc này.

Tôi từng suy nghĩ và cay đắng cho thân phận những người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, trong đó có anh, thường được kết thúc bằng các bản án nặng nề, bất công, phải trải qua cuộc sống khắc nghiệp của tù tội. Khi được trả tự do thì sức khoẻ bị suy kiệt, thậm chí chỉ sau một thời gian ngắn thì chết.

Việc anh thụ án mới được ba năm trên mức án 12 năm về tội “tuyên truyền chống phá nhà nước”, chưa đủ thời gian để có thể ân xá hay đặc xá, nhưng anh được trả tự do. Đây rõ ràng là một sự thoả thuận giữa hai chính phủ Hoa Kỳ và Việt Nam, một sự đổi chác có lợi cho phía Việt Nam trong quan hệ với Mỹ.

Là một nhà bất đồng chính kiến nổi tiếng, biểu tượng của cuộc phản kháng, chống lại âm mưu bá quyền bành trướng của Trung Quốc trên biển Đông, ngọn cờ tiên phong của bao chí tự do, anh Điếu cày nhận được các giải thưởng quốc tế như giải Hellman/Hammett của Human Rights Watch năm 2009, “Người bảo vệ quyền Công dân” của Civil Rights Defenders năm  2012. Tháng 5 năm 2012 trong ngày tự do báo chí, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã phát biểu là “chúng ta không thể quên những nhà báo như blogger Điếu Cày, người bị bắt năm 2008″.

Áp lực của công luận; chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tháng 7/2013; chuyến thăm và làm việc Việt Nam thượng nghị sĩ Mỹ John McCain và Sheldon Whitehouse; chuyến thăm Hoa Kỳ của Phó thủ tướng, Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh ngày 1 và 2  tháng 10, 2014; quyết định bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thương của Mỹ đối với Việt Nam; đàm phán gia nhập Hiệp ước Đối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương TPP; vai trò quan trọng của Mỹ trong vấn đề an ninh biển Đông… Tất cả đã có ảnh hưởng quyết định về việc trả tự do cho anh Điếu Cày của nhà cầm quyền Việt Nam.

Đổi chác tù nhân lương tâm lấy lợi ích kinh tế là trò bẩn thỉu của các chế độ cộng sản.

Từ năm 1963 nhà cầm quyền Đông Đức đã phát triển “dịch vụ buôn bán” này. Họ đã ra giá cho chính phủ Tây Đức, ban đầu một tù nhân giá 40 ngàn D Mác, sau tăng lên 100 ngàn D Mác, nhưng cũng có thể trả bằng hàng hóa. Tây Đức đã bỏ ra cho dịch vụ này 3,5 tỷ D Mác để tiếp nhận 33.755 tù nhân của Đông Đức.

Nhưng nếu so với cộng sản Đông Đức thì cách thức mà nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam “buôn bán” quá ư hèn mạt và nhục nhã. Người ta đã bí mật, lén lút, không thông báo cho người thân trong gia đình,  chở thằng anh Điếu Cày từ nhà tù ra sân bay và tống đi Mỹ chỉ với một bộ quần áo trên người và đôi dép nhựa tổ ong đi trong nhà. Một sự cư xử  bất nhân, ô trọc, bần tiện, vô cùng thấp kém giữa con người với con người. Thế mà phát ngôn viên chính phủ Việt Nam nói trả tự do cho anh Điếu Cày vì lý do… nhân đạo! Thật không còn gì lố bịch hơn! Nhân đạo gì mà tước đoạt quyền được sống của công dân trên đất nước mình? Nhân đạo gì mà tống khứ một công dân đi ra nước ngoài chỉ với một bộ quần áo mong manh và đôi dép nhựa trong thời tiết thu lạnh?

Hình ảnh anh Điếu Cày như ngộp thở giữa vòng tay chào mừng của đông đảo bà con cộng đồng Nam Cali và giới truyền thông phản ánh ngược lại thái độ của nhà cầm quyền. Từ Nam Cali đến phi trường Los Angeles khá xa, nếu không tắc đường cũng mất gần một giờ đi xe. Lại buổi tối. Vậy mà hàng trăm người, không chỉ có thanh niên mà có cả những cụ già, hân hoan đón anh, như đón một người hùng, một người yêu nước vừa thoát khỏi gông cùm cộng sản. Hiếm có một cuộc tuơng ngộ ấm tình người nào tương tự dành cho các nhà bất đồng chính kiến từ Việt Nam qua, từ truớc đến nay. Những phút ngắn ngủi trong buổi đón anh Điếu Cày trên sân bay thể hiện lòng khao khát cho một Việt Nam dân chủ của bà con người Việt ở Mỹ, sự trân trọng với những ai đã góp phần tranh đấu cho nó ở trong nước.

Từ lúc anh Điếu Cày tạm biệt bà con lên xe hơi đi cùng con gái đến nay đã mấy ngày. Im ắng. Trừ vài tấm hình anh gửi cho mọi người trong đó thấy anh đang gỡ những lá thư viết vội của bạn tù mà anh khâu vào áo, chúng ta không có thông tin gì hơn về anh.

Không biết anh sẽ định cư tại Hoa Kỳ hay qua Canada sống với con gái như đồn đại, nhưng dù sống ở đâu anh cũng phải có thời gian nghỉ ngơi, khám sức khoẻ, điều trị bệnh nếu có và làm các thủ tục giấy tờ cư trú. Và cốt yếu nhất là ổn định nơi ăn ở.

Rồi anh sẽ làm gì? “Tôi sang đây là đấu tranh cho ngày trở về”, anh đã nói như thế khi xuống sân bay. Nhưng đấu tranh như thế nào là một bài toán chẳng dễ dàng.

Anh có thể gặp gỡ một số cơ quan báo chí truyền thông trả lời phỏng vấn, có thể họp báo để nói về thời gian tù đày của mình và kêu gọi can thiệp đòi tự do cho những tù nhân lương tâm khác. Nhưng những công việc này chỉ mang tính thời sự, nhất thời.

Để có một sách lược tranh đấu dài hạn anh phải vận dụng các phương pháp khác. Vận động hành lang các dân biểu, thượng nghị sĩ, các tổ chức nhân quyền quốc tế; thành lập một tổ chức, một mặt trận yêu nước bao gồm càc thành viên trong và ngoài nước, hay tham gia viết báo v.v… là những ý tưởng có thể anh sẽ nghĩ tới. Nhưng để làm được những việc ấy, với vốn liếng tiếng Anh chẳng bao nhiêu, thời gian trải nghiệm của anh ở nước ngoài cũng quá ít ỏi, chắc chắn anh phải tận dụng sự hợp tác, giúp đỡ của các tổ chức, đảng phái, hội đoàn của người Việt.

Là một người Việt trưởng thành từ chế độ cộng sản, sống nhiều năm ở Ba Lan, bắt đầu bươn chải trên đất Mỹ từ năm 2003, tiếp xúc với nhiều thành phần, từ trí thức khoa bảng, những người làm báo chí truyền thông, văn nghệ sĩ, thương gia, đến những người làm nails, và cả giới con lai được cho là thành phần khá đặc biệt ở Mỹ, tôi hiểu sâu sắc cộng đồng người Việt tại Mỹ.

Đây là một cộng đồng chống Cộng, hẳn nhiên, vì tính chất và lịch sử hình thành của nó. Nhưng có năm mười kiểu chống Cộng khác nhau. Đấu tranh đứng đắn vì một Việt Nam dân chủ và không cộng sản có; thù hận, chống để mà chống một cách cực đoan có; “bằng mặt nhưng không bằng lòng” để vẫn còn đường “áo gấm về làng”, có; chẳng ưa gì chế độ cộng sản nhưng cơ hội, vì tiếng gọi của đồng tiền nên về nước làm ăn, có, v.v… Thông thường ở mỗi tiểu bang có một tổ chức cộng đồng nhưng cũng có nơi có đến hai, ba, không đại diện hoàn toàn cho đa số nguời Việt sống ở đó. Các hội đoàn đảng phái thì nhiều vô kể. Tư tưởng tiêu chí chống Cộng giống nhau nhưng háo danh, chia rẽ, nghị kị, thiếu sự kết dính, việc ai người đó làm nhưng cũng có khi thọc gậy bánh xe. Nói chung là một cộng đồng rất phức tạp.

Để xâm nhập vào cộng đồng này tìm sự ủng hộ đòi hỏi phải có súc khoẻ, có điều kiện đi lại thường xuyên để tiếp cận, tìm hiểu, đồng cảm và thuyết phục. Một công việc thậm chí mà anh Điếu Cày có thể không nghĩ tới nó khó khăn duờng nào. Nhìn những tấm gương đi trước anh như Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Chí Thiện, Nguyễn Chính Kết, Trần Khải Thanh Thuỷ hay Cù Huy Hà Vũ, tôi không mấy lạc quan về con đường tranh đấu tiếp tục của anh và hiệu quả của nó.

Nuớc Đức thống nhất “công lao trước hết thuộc về 4 triệu người Đức phía Đông đã đệ đơn lên nhà cầm quyền xin ra khỏi nước vĩnh viễn. Lòng khao khát tự do của họ đã quyết định” như Arnold Vaatz, cựu thành viên tổ chức đối lập Đông Đức Neue Forum, nghị sĩ quốc hội Đức, thuộc đảng CDU, nói.

Còn Stephan Hilsberg, nghị sĩ của đảng SPD thì nói rằng, “không có những người đã dám mạo hiểm với tù tội, sẽ chẳng có sự thay đổi nào hết”.

Anh Điếu Cày đã “khao khát tự do”, đã “mạo hiểm với tù tội”, đã phải xa tổ quốc ngoài ý muốn. Dù trên chặng đường tiếp theo anh có làm được gì nữa hay không, những việc anh đã làm trong thời gain qua có ý ghĩa rất lớn trong cuộc tranh đấu chung vì một Việt Nam tự do, dân chủ và toàn vẹn lãnh thổ.

Và chúng ta cám ơn anh về điều đó.

© Lê Diễn Đức

104 Phản hồi cho “Anh Điếu Cày và chặng đường phiá trước”

  1. ĐIẾU CẦN says:

    ” …….Anh Điếu Cày và chặng đường phiá trước …” : thi` kẻ đi trước rước kẻ đi sau chứ gì ! NCT, TKTT, CHHV v.v…ĐC cũng cứ vết xe đó mà đi theo thì điếu cầy sẽ thành điếu bát, điếu cần ( chú thích : Điếu cầy : là điếu của các người cầy ruộng làm bẳng một khúc tre – Điếu bát : là điếu của dân giả điếu để trong cái bát, Điếu cần : là điếu của các bậc phong lưu phủ huyện điếu được để trong một hộp trạm trổ, khảm xà cừ, mỗi khi muốn hút cứ xướng to lên : ” điếu mày ! ” là sẽ có ngay thằng nhỏ hay con sen chạy đến nạp thuốc lào vào nõ, châm lửa rồi vít xe điếu đưa và mồm cho hút ( xe điếu loại này làm bằng ống trúc đầu bịt bạc uốn cong vút cao, nên mỗi lần hút phải vít xuống ) ! .

  2. nhan dao says:

    Mỹ can thiệp cho các tù chính trị sang Mỹ vì lý do nhân đạo thôi
    Từ ngày Bùi Kim Thành, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ… được Mỹ can thiệp sang đây cũng chẳng làm gì được ngoài những buổi họp hành hoan hô đả đảo. Điếu Cầy thì cũng vậy thôi
    ở trong nước còn không làm được, ra Hải ngoại thì làm gì được

    • Tô huy Cơ says:

      Bắt công dân Điếu cầy ( vô tội ) , thật là vô nhân đạo !. Lén lút trục xuất rồi la lối “nhân đạo” – chỉ có có bọn vô lương tâm – !. Đáng tiếc Mỹ lại cũng lén lút tiếp tay cho bọn cs làm điều bất lương này ( chắc chỉ bọn ” American cong ” trong chính quyền Mỹ !? ) . Ở cái tuổi ngoài 60 Điếu cầy sẽ sớm nhận ra thân phận lưu đầy nơi tha hương của mình !.Thi sĩ Nguyễn chí Thiện – Người bạn tù của tôi – suy tư lỗi lạc , ý chí chống cộng còn hơn anh nhiều , rất cay đắng với sự ” tha hương đất khách ” của mình !. Nên nhớ Ngô đình Diệm chỉ một phút thiếu tầm nhìn xa , rộng , sâu và sắc đã bị Mỹ loại chết đau thương !.

  3. Nói Toẹt Móng Heo says:

    Ai nói những người chống cộng là cô đơn, lỗi thời hay bị bế tắc?

    Không, chống cộng là quyết tâm tiêu diệt cái ác, đem công sức cổ suý và bồi đắp, góp phần xây dựng xã hội tốt ngày thêm tốt đẹp hơn!

    Chống Cộng Không Cô Đơn, Không Lỗi Thời

    Chỉ những kẻ không có lập trường vững chắc, không hiểu rõ về cộng sản, nên mới bị bế tắc, bị ngã lòng trước những cám dỗ bởi vật chất và quyền lợi nhất thời do CSVN giăng bẫy!

  4. DâM TiêN says:

    Điếu Cày không là công dân Hoa Kỳ, chưa từng ” sản xuất” một việc lợi ích
    nào cho Hoa Kỳ. Đây cũng là trường hợp các ông Hoàng Minh Chính,Nam
    Hải, cô Nhân, hay Cù huy Hà Vũ, vân vân và vân vân.

    Một cá nhân như người dưng với Hoa Kỳ như thế, chẳng bao giờ có thề
    là một giá trị, một sức mạnh nào mà HK cần dung để trao đồi này nọ.

    DâM tôi cho là , những cá nhân hay phong trào bất đông chính kiến với
    CSVN, đôi khi được HK nhắn diện, nói tới… cũng như những dịp này nọ
    dùng hâm nóng nhắc nhở về vấn đề Việt Nam trong còn tiến trình hành
    động của HK. Thế thôi !

    DâM tôi kính nhi viễn chi với quý vị Bắc Hà, bởi quý vị cùng với CS, đều
    xem cuộc thống nhứt ăn gian như là sự đã rồi, thì chính qúy vị đồng lõa
    với tội ác CS. Có một ai trong quý vị tôn trọng lá Cờ Vàng Việt Nam?

    Với tầm nhìn của DâM TiêN tôi, quý vị đều nhỏ bé hơn cô Phương Uyên .

  5. Nghe anh Hải vứt cờ vàng
    Vì anh đã biết cờ này ba que
    Chết sặc gạch thuở 75
    Tướng tá bỏ chạy còn treo làm gì?
    Chỉ vài bắng nhắng lượn quanh
    Dúi ta nghĩ tưởng anh cầm nó ngay
    Ai ngờ anh vứt nó ngay
    Thật anh hùng lắm Điếu Cầy ta ơi!
    Mình đấu tranh cho tự do
    Đòi được Dân chủ cho người Việt nam
    Chứ đâu phải dựng thây ma
    Cái bọn bán nước hại dân đâu mà
    Nói cho Móng Lợn, Móng heo
    Cùng Dâm Tiên với mấy thằng Lừa Dân ( Trọng Dân)
    Từ nay hãy đứng ra xa
    Đứng gần anh Hải có ngày nguy to
    Chẳng may anh đá Dái cho
    Tụt lên trên cổ bỏ bu có ngày
    Chúc mừng anh Hải Điếu Cầy
    Cờ ba que vứt dựng cờ Tự do
    Phong trào Dân chủ Việt nam
    Dõi theo anh đó, tự hào Hải ơi!
    Bao giờ đất nước đổi thay
    Anh về dân sẽ hò reo đón chào.

    • Tien Ngu says:

      Anh cò mồi…mần thơ
      Tiên Ngu cười té phở
      Y hệt bác năm xưa
      Lớp bảy, thơ…quá dở

      Ấy thế, dốt hay…khoe
      Cò mồi nuôn…tỉnh rụi
      Diễn đàn cứ giật..ne
      Ngậm phân phun túi bụi

      Vậy sao được…nên nương
      10 triệu…bác một tháng?
      Thân cò mồi thấy thương
      Dốt ơi, thiệt nà…nãn…

    • UncleFox says:

      Làm được bài thơ mà hắn xem là hay nhất từ trước đến giờ, Người Dân Chửi liền xin nhà nước “cơ cấu” cho một “suất” tham quan lăng Chủ Tịt để “phục vụ thơ” cho “Bác” .
      Nghe hắn đọc xong, “Bác” phán :

      Thơ mày cũng giống thơ tao
      Khắm hơn rắm chó, xin mau ba-tằng (patent) !

  6. Trực Ngôn - says:

    Tiếp theo Cù Heo , nay lại thêm Hâi Cày được tha mạng sống ====> Gây nên nhốn nháo nơi chợ chiều .

    Mong hòng kiếm chác gì nữa chăng , hả bầy Vện vàng 3 khoang ?

    Cả một Lũ Dâm , Ngu ….cccđ đầy cục súc và thô bỉ , cứ ngoác mõm ra mà sủa theo đám Bội Tín , Cù Heo , Hải Cầy . Ôi , một rúm hổ lốn lưu vong rúc trong xó này !

    • Phế Binh cờ Vàng - San Jose - says:

      Vâng , Thưa ông Trực Ngôn ! CSVN THẢ RÔNG CÓ MỖI 1 CON CÀY THÔI , mà sao đám cccđ ở xó ni , cứ nhốn nháo nhặng xì ngậu lên ???

      • Trực Ngôn says:

        Kẻ mạo danh “Trực Ngôn” và “Phế Binh cờ Vàng – San Jose” đều là những tên bất lương, những tên cẩu nô của CSVN?

        Dù có “bức xúc” trước cảnh ông Điếu Cày Nguyên Văn Hải được Cộng Đồng VNHN đón tiếp niềm nở trong tình “đồng bào”, thì cũng không nên ghen tuông, tức tối “sủa ngậu xì ngầu” thay cho đảng CSVN như vậy!

      • Tien Ngu says:

        Ậy,

        Có đám cccd nhốn nháo, ngậu xị, dư luận viên cò mồi VC mới có dịp…học hỏi, thực tập…

        Không biết cãm ơn, còn ra vẽ…khi dễ nữa. Dốt mà cứ hay…tự sướng. Mắc cười quá…

  7. nguenha says:

    Trong những người phản-kháng,chống Cộng ở trong nước,anh Điếu cày thuộc vào loại “hang quý’.
    Chúng ta ,những người Việt hải ngoại có thêm anh,không khác nào “Trung tâm ban nhạc” có them Ca-sỉ thượng thặng. Xin hảy dành cho anh những trân quý .,không có sự “bắt ép” cờ này ,cờ nọ…Phải nói,
    từ thuở “hồng hoang”, rất nhiều người Việt trong củng như ngoài nước chưa biết Cờ Vàng và Cờ Đỏ !
    Rồi đây , VN có Dân chủ ,nhân quyền, có Quốc Hội đúng nghĩa… chắc chắn sẽ” có lá cờ danh chính ngôn thuận”, còn bây giờ Cờ Đỏ là Cờ-bá-láp. Còn Cờ Vàng có tính cách “biểu tượng”! Những câu hỏi” ngớ ngẩn “của phóng viên với DC,khi anh vừa đặt chân đến Mỷ như là : dự định cho Tương lai,
    con đường trước mắt, làm thế nào để thế này,thế nọ….đó quả that là một “sự-bắt-ép” quá đáng ,đối với một người “chưa được hoàn hồn” từ nhà tù ra đi, chưa quen giờ giấc ,còn “ngái ngủ” sau chuyền bay thay đổi nhiều múi giờ..! Đừng đòi hỏi ở Anh quá nhiều !

  8. Toẹt Móng Lợn nói vậy thì anh Hải đi học làm sửa móng tay Mat xoa là kiếm tiền ngay thôi. Còn về VN khi cộng sản đổ thì Tư Bản Mỹ đổ rồi hãy nói cộng sản VN đổ nhé. Hai thằng đế quốc Mỹ và Cộng Sản Việt nam bắt tay nhau thì cuối cùng đâu có thằng nào đổ đâu? Như Kỳ hay tất cả tướng tá VNCH xưa nói bao giờ cộng sản VN đổ thì về thế mà về cả rồi. Ông Móng Heo, bố Móng Heo và cả Móng Heo đã về hết, vậy có sao đâu. Nhưng về mà im mồn thì không sao, nếu ho văn he là bị vô khám. Người đấu tranh cho tự do thì chết cũng về chứ còn ở Mỹ thì đấu tranh gì, lại đi làm ăn, rồi đấu võ mồn cùng Lý Tống rồi lấy vợ sinh con là chấm văn dứt luôn. Nghe Móng Lợn nói thấy khổ cho anh Hải Điếu Cầy quá. Nghe tham mưu cố vấn kiều đó thì lại như 1975 thua trận cuốn cờ Ba que mà chạy tháo thân thôi. Hèn chí mấy cậu võ mồn nay không dám về là phải. Tôi quý anh là người có tâm vì đất nước nhân dân, xin anh hãy tránh xa ngay mấy ông giặc cỏ đó kẻo mang tiếng mấy đời và khó về đoàn tụ ở Việt nam với nhân dân và các chiến sỹ đấu tranh vì Tự do và Dân chủ Việt nam. Tôi nghe anh đã vứt cờ ba que khi họ gúi vào tay anh thì đó là sự khôn ngoan nhất. nếu cầm nó mà bị chụp ảnh thì quả là tai hại. Chúc mứng anh cảnh tỉnh, sáng suốt. Hẹn anh ngày về quê hương.

  9. NHN says:

    Lê Diễn Đức nói
    “Áp lực của công luận; chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tháng 7/2013; chuyến thăm và làm việc Việt Nam thượng nghị sĩ Mỹ John McCain và Sheldon Whitehouse; chuyến thăm Hoa Kỳ của Phó thủ tướng, Ngoại trưởng Việt Nam Phạm Bình Minh ngày 1 và 2 tháng 10, 2014; quyết định bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thương của Mỹ đối với Việt Nam; đàm phán gia nhập Hiệp ước Đối tác Kinh tế Chiến lược Xuyên Thái Bình Dương TPP; vai trò quan trọng của Mỹ trong vấn đề an ninh biển Đông… Tất cả đã có ảnh hưởng quyết định về việc trả tự do cho anh Điếu Cày của nhà cầm quyền Việt Nam.
    Đổi chác tù nhân lương tâm lấy lợi ích kinh tế là trò bẩn thỉu của các chế độ cộng sản.”
    (hết trích)

    Người ta đồn Việt Cộng thả Điếu Cầy sang Mỹ để đổi lại Mỹ sẽ bán vũ khí cho VC cũng như tác già LDĐ nói trên
    Sự thực Điếu Cầy không quá quan trọng như vậy, Mỹ can thiệp cho Trần Khải thanh Thủy, Cù huy Hà Vũ, Điếu Cầy…được ra tù và sang Mỹ không liên hệ chính trị
    Mỹ đã bỏ VN từ 1975, họ đã quẳng cái miếng xương Đông Dương đi rồi không còn tiếc rẻ chi cả

    • Trực Ngôn says:

      Nên biết một “THỰC TẾ”:

      Bà Trần Khải Thanh Thủy, ông Cù Huy Hà Vũ, LS Bùi Kim Thành, hay bất cứ một nhân vật nào đấu tranh cho Dân chủ mà bị CSVN cầm tù, được trả tự do trước thời hạn và bị “trục xuất” qua Mỹ ngay sau khi ra tù, đều liên quan đến trao đổi “chính trị – Nhân quyền” giữa Mỹ và CSVN.

      Đặc biệt là trường hợp của ông Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải. Theo án tù thì ông còn phải gỡ lịch cả chục năm dài nữa. Nhưng vì áp lực của Mỹ và thế giới, để được vào TPP và hưởng qui chế “mua vũ khí của Mỹ”, CSVN đã phải nhượng bộ và “tuân theo” đòi hỏi của Mỹ, một sự đổi chác bẩn thỉu. CSVN đã lấy con dân của mình làm con tin để đổi chác với ngoại bang!

  10. Tien Ngu says:

    Dâm à,

    Điếu Cày là cựu bộ đội cs, từ thuở bé đã sống và lớn lên với lá cờ đỏ. Vốn đã không hiểu cái lá cờ đỏ, biểu tượng csVN là…con của lá cờ đỏ sao vàng Trung Cộng.
    Cho nên cái hành động ép vào tay anh Điếu Cày cái cờ vàng, là một hành động…bậy bạ. Không nên chơi trò kiểu Cộng Sản, ép hay khũng bố thiên hạ phải theo mình.

    Dân sinh ra và lớn lên trong xã hội Cộng, có người không hiểu lá cờ vàng là lá cờ biểu tượng cho nước VN qua nhiều triều đại, không riêng gì của VNCH…

    Dị ứng với lá cờ vàng, là hành động tự nhiên của các cựu bộ đội VC, phải thông cãm.

    Cờ vàng là biểu tượng của người Việt tự do, dân chủ, hãy để cho thiên hạ tự tìm hiểu mà bắt tay, hoà đồng từ từ.

    Dâm muốn gì khi kích dộng câu chuyện cờ vàng vào tay Điếu Cày?

    Chơi cái trò…ép thiên hạ nhận cờ vàng khi người ta chưa hiểu ý nghĩa của nó một cách rỏ ràng, là một cái trò thô bỉ.

    • tonydo says:

      Tiên Ngu đúng là Thầy của tôi.
      Nhớ hồi ký giả Đoàn Trọng hỏi Trần Khải Thanh Thủy có biết gì về Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ?
      Bà Thủy trả lời hơi có vẻ……” gượng ép”.
      Còn cờ Việt Tân thì bà không được giả nhời.
      Ở đời cái gì cũng cần có….. thời gian.
      Cám ơn Thầy.
      Em Tony trọng kính.

      • DâM TiêN says:

        Chánh Ủi lỡ thời ui:

        Chánh Ủi đinh chia dzẽ hai ông TIÊN đó à.
        Còn khuya…
        Hay là Chánh Ủi mún chiêu hồi ta chăng?

        Còn như bộ đội Điêu Cày từng đi B, sao
        mà không từng trông thấy lá Cờ Vàng an
        bình trên thôn xóm Miền Nam ?

        Chớ đụng tới ” cặp ” Tiên này nhá ,nghe.

Phản hồi