|

Thêm bạn – bớt thù

theaussiecou1

Tôi thật tâm đắc với câu khuyên nhủ chỉ gồm có 4 chữ rất là thông dụng trong dân gian. Đó là câu : “Thêm Bạn – Bớt Thù”.Và tôi luôn cố gắng noi theo lời khuyên bảo chí tình đó. Tôi xin chia sẻ với bạn đọc cái kinh nghiệm bản thân mình đã trải qua, đại khái như sau.

Chữ Bạn luôn đi kèm với một chữ hay vài chữ nữa như là : Bạn bè, Bạn hữu, Bạn quý, Bạn hiền; Bạn thân thiết, Bạn tâm giao, Bạn vong niên, Bạn đồng môn, Bạn đồng nghiệp, Bạn đồng cảnh v.v…

Cũng tương tự như vậy, chữ Thù thường đi kèm với một hay vài chữ nữa, như : Thù nghịch, Thù óan, Thù hằn, Thù ghét; Thù truyền kiếp, Thù dai dẳng, Thù ân óan, Thù hận chồng chất; “Lòng hận thù ngất trời” như trong bài hát “Giải Phóng Miền Nam” của tác giả Hùynh Minh Siêng (tên thật là Lưu Hữu Phước) v.v…

Nói chung, thì bạn hữu là những người có mối tình cảm thuận thảo tốt đẹp với ta, luôn gắn bó chia sẻ với ta trong lúc vui cũng như trong lúc buồn – chia vui với ta lúc ta gặp may mắn thành công thắng lợi – cũng như thăm viếng an ủi ta khi ta gặp chuyện xui xẻo đau buồn họan nạn.

Ngược lại, kẻ thù thường gây cho ta cái cảm giác bất an, không thỏai mái vì ta luôn phải đề phòng trước những sự việc, tình huống mà họ sẵn sàng gây ra cho ta – như gây tranh cãi, gây hấn, nói xấu, phao tin thất thiệt về cuộc sống riêng tư của ta. Họ thường tìm cách gây thiệt hại, gây khó chịu cho ta cách này cách khác – do sự óan thù, tỵ hiềm, ghét bỏ vốn tích lũy từ lâu ngày …

1 – Như tôi đã có dịp viết là mình có hai niềm say mê vui thích, đó là vui thú với sách vở, báo chí và vui thích gắn bó thân thiết với bạn bè. Bạn thân thiết từ hồi còn học chung với nhau trong lớp bậc Tiểu học trước năm 1945 và sau này ở bậc Trung học trước năm 1954. Bạn đồng nghiệp trong công sở, trong Luật sư đòan. Bạn đồng đội trong quân ngũ. Bạn chung với nhau trong họat động xã hội trước năm 1975. Và nhất là bạn cùng bị giam giữ trong nhà tù cộng sản sau năm 1975 v.v…

Tôi đã có được niềm vui thật trong sáng, tươi đẹp với cả ngàn các bạn mình có duyên được quen biết, sát cánh bên nhau trong nhiều năm tháng của cuộc đời mình. Và các bạn đó luôn quí mến bao bọc nâng đỡ cho tôi mỗi khi tôi gặp tai nạn hay đau bệnh gì – trong đó phải kể đến khá đông các bạn là người ngọai quốc nữa. Hơn thế nữa, tôi còn học hỏi được từ nơi các bạn ấy nhiều điều quý báu, ích lợi cho bản thân mình – thật đúng như câu nói trong ca dao tục ngữ từ xưa là : “Học Thầy chẳng tầy học Bạn” vậy.

2 – Còn về mặt Thù nghịch, Ân óan với ai trong xã hội, thì quả thật là tôi không có bất kỳ sự kình địch, oán hận, thù hằn đối với riêng một ai cả. Có người nói xấu về tôi, nhưng tôi cố gắng không bao giờ đối đáp, hay ra tay đôi co hạch hỏi đối với họ. Tôi coi là mình đã gặp được nhiều cái may lành ở trên đời rồi, do đó mà sẵn sàng chịu thua thiệt chút đỉnh, chịu tỏ ra hèn kém đối với họ. Nhờ vậy mà bản thân mình tránh được chuyện cãi lộn, lời qua tiếng lại khiến cho mối liên hệ giao tiếp giữa hai bên trở thành trầm trọng căng thẳng, tệ hại hơn nữa. Đàng khác, sự chê bai, chỉ trích đó tuy có làm cho ta khó chịu, bực bội đấy – nhưng nó cũng giúp cho ta tránh bớt được thái độ ngông nghênh tự phụ, mà người trí thức thường hay mắc phải.
Cụ thể như chuyện này đây : Cha tôi bị cộng sản Việt minh bắt đi mất tích từ năm 1948 lúc tôi mới có 14 tuổi. Và chính bản thân tôi cũng bị cộng sản bắt giam từ năm 1990 và xử phạt tôi 12 năm tù giam. Nhưng tôi không hề thù oán đối với cá nhân một người cộng sản nào cả. Xưa nay, tôi vẫn kiên quyết chống đối cái chế độ cực kỳ bất nhân, ác đức, vô nhân đạo do đảng cộng sản áp đặt trên đất nước ta từ 70 năm nay – mà không lúc nào giữ lòng hận thù óan ghét đối với riêng một người nào cả.

Tôi làm như vậy, đó là áp dụng theo lời khuyên bảo của cha ông ta từ xưa là “Lấy oán báo oán, oán ấy chập chùng. Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan”.

Có người chê bai tôi là “ngây thơ gàn dở”, “quân tử tàu”, là “cù lần, hèn nhát”, mơ mộng, lãng mạn, hão huyền thế này, thế khác v.v… Tôi nghe biết vậy, nhưng mà tôi vẫn một mực sống theo tôn chỉ như thế này là : “ Nhất quyết không để cho mình vướng mắc chuyện hận thù, không để tâm mà oán ghét đối với bất kỳ người nào trên cõi đời này”.

Tóm lại là tôi chỉ có tình cảm thân thương quí mến nhiều hay ít với mức độ khác nhau đối với người này, người khác. Chứ tuyệt nhiên tôi không coi mình là kẻ thù nghịch của một người nào cả.

Nhờ vậy, mà tôi luôn sống thanh thản, an nhiên tự tại trong tuổi xế chiều hiện nay trên đất Mỹ. Và có thể nói : Dù đã phải trải qua bao nhiêu thử thách nghịch cảnh éo le bi đát vì chiến tranh, vì tù đày – tôi vẫn tìm cách tạo cho cuộc sống mình có ý nghĩa lương hảo, có phẩm chất tốt đẹp, cao quý vậy.

Westminster California Tháng 11 Năm 2014.

© Đoàn Thanh Liêm

© Đàn Chim Việt

10 Phản hồi cho “Thêm bạn – bớt thù”

  1. Nguyễn Tha Hương says:

    Đọc vài bài viết của ông ĐTL sau này thấy nản quá nên ý kiến ý ruồi nó bay đâu mất .
    VNCH mất vào tay cộng sản khát máu đồng bào chắc cũng dính líu đến mấy người ba phải như thế này .
    Chán mớ đời !!!
    NTH

  2. DâM TiêN says:

    NÓi LEO tư tưởng :

    “Gọi cái xe tăng là xe tăng tội ác, tất không phải vì cái xe tăng đã phạm tội ác, mà chính
    là tên tài xế có dã tâm tội ác, đã điều khiển cái xe đâm vào đám đông, giết người.:

    DâM xin góp lời : Đoảng ? Chỉ là một cái tên trừu tượng; nhưng phải có ” con người”
    xúm xít nhau vô mà thành nhóm, đãng đó. Cái lũ người hiện thân kia, là đảng!

    Nói Leo rất đúng khi nói, nếu …chỉ hiền củ khoai mà nói ta đây chỉ uýnh Đảng, mà tha
    ” người của đảng” là ..là….( chưa tìm được tĩnh từ nào chính xác…cho củ khoai này)..

  3. Nói Toẹt Móng Heo says:

    Trích; “Cha tôi bị cộng sản Việt minh bắt đi mất tích từ năm 1948 lúc tôi mới có 14 tuổi. Và chính bản thân tôi cũng bị cộng sản bắt giam từ năm 1990 và xử phạt tôi 12 năm tù giam. Nhưng tôi không hề thù oán đối với cá nhân một người cộng sản nào cả. Xưa nay, tôi vẫn kiên quyết chống đối cái chế độ cực kỳ bất nhân, ác đức, vô nhân đạo do đảng cộng sản áp đặt trên đất nước ta từ 70 năm nay – mà không lúc nào giữ lòng hận thù óan ghét đối với riêng một người nào cả“.

    Kẻ bắt, giết cha mình mà không căm thù, không hận thì không phải là con người. Nhưng thù ai? Hận ai đây khi tất cả đều là do bọn CSVN gây ra?

    Căm thù là căm thù chế độ, căm thù chính sách tàn ác của đảng CSVN, căm thù những tên đầu sỏ, diệt được chúng thì mới khử trừ được hậu quả. Đem thù hận ấy mà đổ lên đầu Điếu Cày hay những cán binh “thiên lôi sai đâu đánh đó”, thì không lẽ giết hết tất cả những người đang sống dưới chế độ man rợ CSVN?

  4. noileo says:

    Trích: “Cha tôi bị cộng sản Việt minh bắt đi mất tích từ năm 1948 lúc tôi mới có 14 tuổi. Và chính bản thân tôi cũng bị cộng sản bắt giam từ năm 1990 và xử phạt tôi 12 năm tù giam. Nhưng tôi không hề thù oán đối với cá nhân một người cộng sản nào cả. Xưa nay, tôi vẫn kiên quyết chống đối cái chế độ cực kỳ bất nhân, ác đức, vô nhân đạo do đảng cộng sản áp đặt trên đất nước ta từ 70 năm nay – mà không lúc nào giữ lòng hận thù óan ghét đối với riêng một người nào cả”

    Cái xe tăng không tự vận hành, không tự chạy, không tự nhắm vào đám đông mà đâm vào,

    Cái xe tăng “tội ác” phải có một tên tài xế tôi ác lái, điều khiển cái xe tăng nhắm vào đám đông dân chúng đâm vào, mà giết người.

    Gọi cái xe tăng là xe tăng tội ác, tất không phải vì cái xe tăng đã phạm tội ác, mà chính là tên tài xế có dã tâm tội ác, đã điều khiển cái xe đâm vào đám đông, giết người.

    Chỉ có những thứ điên khùng mới kết án cái xe tăng là tội ác mà làm lơ tên tài xế tội ác.

    Cái “bộ máy chuyên chính cộng sản” không tự vận hành, mà phải có nhũng tên cộng sản lớn nhỏ, lãnh tụ & tay sai & bưng bô & trí thức cs, bần cố nông cs, cùng nhau ruớc giặc Tàu vào VN, cùng nhau điều khiển “bộ máy” ấy, reo rắc tội ác “xây dụng chủ nghĩa xã hội” lên đất nước nhân dân VN từ Ải Nam Quan đến Mũi cà mau.

    Nói “tôi vẫn kiên quyết chống đối cái chế độ cực kỳ bất nhân, ác đức, vô nhân đạo do đảng cộng sản áp đặt trên đất nước ta từ 70 năm nay – mà không lúc nào giữ lòng hận thù óan ghét đối với riêng một người nào cả” có khác gì chỉ lên án & chống lại cái xe tăng “tội ác”, mà làm lơ tên tài xế điều khiển cái xa tăng gây tội ác

    Chỉ có mấy thứ đạo đức giả, dở điên dở khùng, dong loa voi toi ac, mới nói chỉ lên án cái bộ máy chuyên chính vô sản tàn ác mà không kết án những tên cộng sản lớn nhỏ đã/đang điều khiển cái bộ máy ấy tàn hại sinh linh, thảm sát hàng triệu, hàng triệu người VN, gây tội ác từ Ải Nam quan đến Mũi cà Mau, gây tội ác từ thế kỷ 20 sang thế kỷ 21,

    gây tội ác từ cuộc phản bội tháng 8-1945 đến cuộc bán nước 6-3-1946, đến cộc rước giặc tàu vào VN năm 1950, đến cuộc chia cắt VN năm 1954, đến cuọc khủng bố CCRD, đến cuộc tàn sát Quỳnh Lưu 1956, đến cuộc bán nước 1958, đến cuộc chiến tranh Việt-Việt, cuộc chiến tranh Hồ chí Minh tội ác 20 năm hàng triệu guòi VN bị xô đẩy đi giết hàng triệu người VN phục vụ cho tham vọng quyền lực cộng sản bệnh hoạn, đến cuộc đầu hàng Thành Đô 1990, đến cuộc rước cờ 6 sao tại Hà nội đỏ, cho đến những hành động tội ác mới đây của VC Nguyễn Phú Trọng đánh đập, nhục hình những người VN tranh đấu cho dân chủ tự do, nhân quyền, đánh đập Trương Minh Đức…

  5. Tô Mã Ý says:

    Thế mà hay. Cứ viết…bình nam…hay thanh liêm .

    thì lọt mắt nâu ( xanh, đen?) cô Hồng. Vô tội vạ!

    Mà năm canh thao thức chứng minh Thực Thể
    Việt Nam Cộng Hòa…hay HĐịnh Ba Lê 1973,

    Thì bà cho dze.Thưa, có phải như thế không ạ ?

  6. VN says:

    Một anh Pharisiêu đang ưỡn ngực, vênh mặt giữa đền thờ khoe mình ..hoàn hảo trước đấng Tối Cao!

    Ông ĐTL nên nói những điều này cho bạn bè, người thân,những người giao tiếp với ông để hiểu ông hơn, cư xử với ông cho đúng mực.
    Độc giả chúng tôi cần đếch gì biết ông quan niệm về cuộc sống ra sao, ông chủ trương phải sống như thế nào… Còn nếu ông có tham vọng làm Thầy dạy dỗ về đạo lý, đức dục…thì xin can!

  7. COTODA says:

    Bàn về chuyện đạo đức hay lương thiện thì dễ gây thiện cảm và được chấp nhận. Tuy vậy, những điều tác giả ĐTL nêu ra ở đây là ngụy biện và không thật.

    Chẳng hạn, ông nói rằng ông chống đối chế độ CS độc ác nhưng không thù ghét người nào. Những người bị công an đánh đến tàn tật hay bị cưỡng hiếp làm nhục hay có thân nhân chết trong đồn công an thì không nghĩ như ông. CS cũng như khẩu súng tự nó không thể gây án mạng nếu không có người bóp cò súng. Lên án hay chống đối kẻ bóp cò súng và khủng bố dân lành như Trường Chinh là để ngăn chận điều ác chứ không phải là thù oán. Ngược lại, chạy tội cho Trường Chinh, tên đại đao phủ trong Cải Cách Ruộng Đất thì có nên tự nhận là “cuộc sống mình có ý nghĩa lương hảo, có phẩm chất tốt đẹp, cao quý” không?

    Đọc bài viết của tác giả ĐTL, tôi nhớ đến truyện Hứa Do rửa tai:

    Theo truyền thuyết, hai nhân vật này sống đời vua Nghiêu:

    “Hứa Do được tiếng là người hiền, vua Nghiêu vời vào để truyền ngôi.
    Hứa Do từ chối, cười mà về rồi ra suối rửa tai.
    Khi đó, Sào Phủ mới dắt trâu tới suối uống nước, thấy Hứa Do rửa tai, bèn hỏi tại sao.
    Hứa Do trả lời: “Ông Nghiêu đòi tôi, biểu tôi thì làm vua.”
    Sào Phủ bèn dắt trâu bỏ lên trên giòng nước cho uống.
    Hứa Do hỏi tại sao, Sào Phủ đáp: “Anh rửa tai anh xuống đó tôi sợ trâu tôi uống nhằm.”
    Sào Phủ lại nói:
    “Anh đi đâu cho người ta biết vua mà muốn nhường ngôi vua cho anh, ấy là tại bụng anh vẫn còn danh lợi.”

    Tôi chơi tennis với mấy ông bạn già, cho tới hôm nay, đã trên 15 năm. Họ sinh năm 1930, chắc hơn ông Đoàn Thanh Liêm 3 hay 4 tuổi, nên tôi biết ông nào hay nổ, ông nào đạo đức giả và ông nào thật sự thân tâm an lạc. Cũng giống như Hứa Do, khi rửa tai và khoe rằng vua Thuấn nhường ngôi cho là còn háo danh. Người thật sự ung dung tự tại và lương hảo sẽ không cần biện bạch hay kể ra cho công chúng nghe rằng tôi như thế, nhứ thế…

    Đọc bài “Ông Trường Chinh có đem cha mình ra đấu tố không?”, dộc giả đã phản hồi và cho biết họ nghĩ về ông như thế nào.

    • Nói Toẹt Móng Heo says:

      COTODA says: “Bàn về chuyện đạo đức hay lương thiện thì dễ gây thiện cảm và được chấp nhận. Tuy vậy, những điều tác giả ĐTL nêu ra ở đây là ngụy biện và không thật.
      Chẳng hạn, ông nói rằng ông chống đối chế độ CS độc ác nhưng không thù ghét người nào. Những người bị công an đánh đến tàn tật hay bị cưỡng hiếp làm nhục hay có thân nhân chết trong đồn công an thì không nghĩ như ông
      “.

      Chí lý; Nhưng tiếc rằng những người bị CA (CSVN) bóp cổ hay đánh chết không phải là Đoàn Thanh Liêm, vì thế mới có bài viết này!

  8. Thanh Pham says:

    Nói với ông Đoàn Thanh Liêm

    ” Ông Đoàn Thanh Liêm ơi
    Tôi chỉ thù cộng sản?
    Không thù tên cáo Hồ
    Và bầy đàn mọi rợ?”

    Ông sao quá gàn dở
    Thù cộng sản là ai?
    Cái lý thuyết hoang tưởng?
    Vì nó gieo đắng cay?!

    Nếu không có tay sai
    Cáo Hồ và hậu duệ
    Quê ta như hôm nay?
    Ông khuyên tôi thôi kệ!

    Tôi quên hết- có thể
    Nhưng Việt cộng- thì không!

    T.Phạm
    http://sangcongpha1.wordpress.com/

  9. Thanh Pham says:

    Thù

    Thù là thù cộng sản
    Thù cái tụi phản quốc
    Thù cái đám dã man
    Thù cái lũ tàn độc!

    Thù là thù chế độ
    Do cộng sản lãnh đạo
    Cầm đầu là già Hồ
    Bàn tay nó nhúng máu!

    Ông Đoàn Thanh Liêm ơi
    Tôi chỉ thù cộng sản
    Không thù tên cáo Hồ
    Và bầy đàn mọi rợ?

    T.Phạm

    http://sangcongpha1.wordpress.com/

Phản hồi