|

Tra tấn hay không tra tấn: Mỗi người nhìn một cách khác

Tra tấn tù nhân. Ảnh mang tính minh họa

Tra tấn tù nhân. Ảnh mang tính minh họa

Cuối cùng bản phúc trình đúc kết cuộc điều tra đã được công bố.

Sau cuộc tranh cãi lần cuối giữa các vị Thượng Nghị Sĩ thành viên của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện, bản tóm lược dày gần 500 trang được phổ biến cho mọi người, trong đó ghi lại những điểm chính của bản phúc trình dầy hơn 6,000 trang nói về những phương pháp mang tính tra tấn mà Cơ Quan Tình Báo Hoa Kỳ từng sử dụng sau ngày 11 tháng Chín 2001 khi thẩm vấn những tên khủng bố hoặc những người bị bắt giữ vì nghi ngờ ủng hộ, tiếp tay với khủng bố.

Có thể nói những điểm được ghi trong bản tóm lược là những gì người dân Hoa Kỳ đều đã biết qua những buổi điều trần của các viên chức đặc trách an ninh, tình báo Hoa Kỳ trước Thượng Viện và Hạ Viện diễn ra trong 4 năm vừa rồi, để giải thích tại sao lại phải áp dụng những kỹ thuật thẩm vấn như trấn nước, biệt giam, nửa đêm rọi đèn đánh thức tù nhân bắt phải khai báo tin tức v.v… Trong những buổi điều trần từng gây xôn xao dư luận đó, những viên chức đặc trách ngành tình báo nhất mực cho rằng họ không hề đi quá đà khi làm nhiệm vụ, trong khi những người chỉ trích lại nói rằng các thẩm vấn viên của CIA đã đi quá trớn, đôi khi tới mức không cần thiết, mà không đem lại được thêm kết quả gì hơn những gì tù binh đã khai báo.

Phe ủng hộ không bằng lòng với những lời chỉ trích vừa nêu, nhắc lại “sự kiện không thể chối bỏ” là sau ngày biến cố 11 tháng Chín 2001 xảy ra, nhờ vào những tin tức thu thập được sau những cuộc thẩm vấn mà Hoa Kỳ dập tan được biết bao nhiều âm mưu phá hoại của quân khủng bố, bảo vệ an ninh không chỉ cho nước Mỹ mà cho toàn thế giới, đồng thời giúp tiêu diệt được kẻ thù số 1 của nước Mỹ là trùm Osama Bin Laden. Một số người ủng hộ còn đi xa hơn, cho rằng giữa lúc an ninh quốc gia đang bị khủng bố đe dọa, trách nhiệm của tất cả mọi người là “phải làm những gì cần làm” để đảm bảo an ninh cho người dân. Quy luật này “được áp dụng cho mọi người, kể cả những nhân viên CIA lãnh trách nhiệm thẩm vấn bọn khủng bố” với mục đích càng tìm được nhiều tin tức do chúng khai càng tốt.

Bất kể những tiếng nói của phía bênh vực lẫn chống đối, một số chi tiết được ghi trong bản phúc trình do Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện công bố cũng khiến người đọc phải giật mình, chẳng hạn như:

1-   Những cuộc thẩm vấn do CIA thực hiện đi quá xa so với những điều được Bộ Tư Pháp (dưới thời Tổng Thống George W. Bush) đã chấp thuận và quá xa so với những gì đã được công bố cho dân chúng biết. Thí dụ như thủ lãnh Abe Zubaydah bị thẩm vấn liên tiếp 17 ngày, trong thời gian đó bị trấn nước 183 lần, kể cả một lần hắn ta bị bất tỉnh, và CIA dự tính thiêu xác hắn ta nếu trường hợp hắn chết trong thời gian đang bị điều tra. Những chi tiết này không được nhân viên CIA báo cho cấp trên, Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện tìm thấy trong những emails trao đổi giữa nhân viên thẩm vấn và nhân viên đặc trách y tế của CIA.

2-   Cơ Quan CIA không báo cáo rõ con số khủng bố bị giam giữ ở những nhà giam bí mật đặt tại Âu Châu và Á Châu. Báo cáo của CIA gửi cho Hội Đồng An Ninh Quốc Gia cho hay “số tù binh không quá 100 người” trong khi con số thật sự là 119 người, trong đó khoảng 20 tù binh thuộc diện “tình nghi”, tức không nhất thiết phải áp dụng những biện pháp mạnh khi thẩm vấn. Phúc trình của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện nhắc lại chuyện chính Phó Tổng Thống Dick Cheney, người ủng hộ việc phải áp dụng mọi biện pháp miễn để moi được tin tức, từng có lần gặp trở ngại về ngoại giao khi lên tiếng khẳng định với một nhà lãnh đạo đồng minh rằng “chúng tôi không hề giam giữ tù binh trên lãnh thổ nước ông”, nhưng sau đó tài liệu tình báo cho thấy quốc gia mà ông Cheney nhất định nói không là một trong những nước CIA bí mật lập trai giam để nhốt khủng bố.

3-   Ngay chính Tổng Thống George W. Bush cũng không được báo cáo về những kỹ thuật mà nhân viên CIA đã thực hiện khi thẩm vấn những tên khủng bố bị bắt, cho dù Tổng Thống Bush là người lên tiếng biện hộ cho họ và thẳng thắn nói rằng ông “nhận lãnh mọi trách nhiệm” vì đã chấp thuận cho CIA làm những gì “họ thấy cần thiết phải làm” để “bảo vệ an ninh quốc gia và sự an toàn cho người dân”. Tài liệu được ghi trong bản phúc trình của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện cho thấy mãi đến năm 2006 ông mới được CIA và nhân viên Tòa Bạch Ốc báo cáo lần đầu tiên về “kỹ thuật thẩm vấn”, ghi thêm trong buổi họp đó, vị nguyên thủ quốc gia lên tiếng than phiền rằng “ông thấy khó chịu, bực bội khi nhìn thấy hình ảnh tù binh bị xiếng xích treo lên tường, tù binh không được mặc quần áo mà chỉ được mang tã (diaper), và tù bình phải tự lê lết vào cầu tiêu, nhân viên điều tra đứng yên không giúp họ”. Một số hình ảnh Tổng Thống Bush nói đến, trước đó, được phổ biến trên mặt báo cũng như trên màn ảnh truyền hình, và Tổng Thống Hoa Kỳ trông thấy khi đọc báo hoặc xem TV.

4-   Ngay chính những nhân vật quan trọng trong chính phủ như ông Ngoại Trưởng Collin Powell hay ông Tổng Trưởng Quốc Phòng Donald Rumsfeld cũng không được CIA thông báo những chuyện đã làm và đang làm, mãi tới năm 2006 ông Powell và ông Rumsfeld mới được biết. Dẫn chứng được đưa ra là email của ông John Rizzo (đặc trách pháp lý cho CIA) viết rằng “bên Tòa Bạch Ốc nhất định không cho nhiều người biết vì không muốn chuyện này bị lộ ra ngoài”. Trong một email khác, ông Rizzo viết rằng “bên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia nói đủ cho chúng tôi hiểu rằng họ không muốn cho Ngoại Trưởng Powell biết chuyện” vì Tòa Bạch Ốc “lo ngại ông Powell sẽ nổi giận khi biết chuyện này”.

Trước khi công bố bản phúc trình, Thượng Nghị Sĩ Chủ Tịch Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện Diane Feinstein gọi “những việc CIA đã làm một thập niên trước đây là một vết nhơ cho lịch sử và cho những giá trị cao quý của nước Mỹ”. Trình bày trước diễn đàn Thượng Viện, Bà Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ đại diện cho tiểu bang California nói thêm rằng công bố bản phúc trình này là “một bước quan trọng” để cho thế giới thấy Hoa Kỳ là một quốc gia “tôn trọng luật pháp” không chấp nhận những hành động mà bà gọi là sai lầm, không chỉ sai lầm về luật pháp mà còn không đúng với cả lương tâm cũng như tìm cách dấu nhẹm không thông báo đầy đủ cho các viên chức thẩm quyền biết. Vẫn theo bà Feinstein, kỹ thuật thẩm vấn tù binh mà CIA thực hiện “kinh hoàng hơn những gì mà (CIA) đã cho người dân biết”, gọi đó là hành động cố ý “cung cấp tin tức sai lạc cho dân chúng”.

Tổng Thống Barack Obama cũng ủng hộ ý kiến công bố những sự thật cho mọi người cùng biết. Tháng Tám vừa rồi, nhà lãnh đạo đương thời của Hoa Kỳ nói thẳng “chúng ta đã tra tấn một số tù binh”, và trong bản tuyên bố do Tòa Bạch Ốc phổ biến sau khi bản phúc trình được công bố, ông cho rằng điều quan trọng nhất “không phải là để tiếp tục tranh cãi (đúng sai)” mà ông hy vọng những điều được trình bày trong bản đúc kết điều tra của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện giúp mọi người thấy được những sai lầm để không phạm phải. Phó Tổng Thống Joseph Biden cũng đưa ra lời tuyên bố tương tự, cho rằng “không một quốc gia nào làm những điều như nước Mỹ làm” khi nhìn nhận “đây là điều sai và chúng ta sẽ không bao giờ tái phạm”, bảo thêm “chúng ta đã làm sai, chúng ta công khai cho mọi người thấy điều đó” chứ không dấu diếm.

Các viên chức điều hành Cơ Quan Tình Báo CIA cho rằng bản đúc kết điều tra của Ủy Ban Tình Báo Thượng Viện “quá sơ sài”, chỉ dựa vào những tài liệu trao đổi giữa các nhân viên của Cơ Quan “mà không hỏi trực tiếp những người liên hệ”. Ông Giám Đốc John Brennan nhìn nhận “quả đã có những sai lầm” khi thi hành công tác thẩm vấn, nhưng đồng thời cũng cho rằng bản phúc trình “không chú trọng đến những tin tức thật quan trọng mà chương trình thẩm vấn tù bình đã thu thập được”.

Về phía Cộng Hòa, Thượng Nghị Sĩ Saxby Chambliss chỉ trích các làm việc của Ủy Ban Tình Báo với đa số thành viên là người của Đảng Dân Chủ, nhấn mạnh ở diểm bản đúc kết điều tra “tạo nên cái nhìn sai lạc về vai trò của Cơ Quan CIA và những nỗ lực chống khủng bố mà các cơ quan khác của chính phủ đã làm” để bảo vệ an ninh cho quốc gia. Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa John McCain, người từng bị cộng sản Bắc Việt bắt giữ và tra tấn trong nhiều năm trời nói rằng theo kinh nghiệm của chính bản thân ông tra tấn tù nhân chẳng bao giờ đem lại kết quả tốt (nguyên văn:  “I know from personal experience that the abuse of prisoners will offer more bad information than good”), nhưng bản tuyên bố chúng của 2 Thượng Nghị Sĩ Cộng Hòa Marco Rubio (Florida) và Jim Risch (Idaho) lại cho rằng bản phúc trình này “chẳng quan trọng và cũng chẳng hữu ích” (nguyên văn: “This report does not qualify as either serious or constructive.”)

Bản phúc trình đúc kết cuộc điều tra về chương trình thẩm vấn và kỹ thuật thẩm vấn do CIA thực hiện cũng nhắc lại 6 ngày sau biến cố 11 tháng Chín 2001, Tổng Thống George W. Bush ký sắc lệnh cho phép giam giữ khủng bố nhưng sắc lệnh đó không nói gì về chuyện thẩm vấn những tên khủng bố hoặc những kẻ bị tình nghi ủng hộ khủng bố. Trong quyển hồi ký Tổng Thống Bush cho biết từ năm 2002, ông đã biết chuyện CIA thẩm vấn những kẻ bị bắt và ông “hết lòng ủng hộ điều đó”, nhưng cả 2 vị giám đốc làm việc dưới quyền ông –là ông George Tenet và Porter Goss đều nói mãi đến năm 2006 “mới trình bày cho Tổng Thống biết những kỹ thuật mà chúng tôi (CIA) sử dụng khi thẩm vấn tù binh”. Chủ Nhật vừa rồi khi trả lời phỏng vấn của đài truyền hình CNN, Cựu Tổng Thống Bush không tiếc lời ca ngợi nhưng nhân viên của Cơ Quan CIA, gọi là là “những người yêu nước” và nếu bản phúc trình được tung ra hay được sử dụng để kết án họ “thì điều đó có nghĩa là chúng ta đã đi quá xa”.

Chương trình thẩm vấn tù binh được Tổng Thống Barack Obama hủy bỏ hồi 2009, ngay sau ngày ông đặt chân vào Tòa Bạch Ốc.

© Đàn Chim Việt

13 Phản hồi cho “Tra tấn hay không tra tấn: Mỗi người nhìn một cách khác”

  1. Chuột Cống says:

    Luật pháp Mỹ có cây cân đại diện công lý .
    1 bên là nhân quyền ,1 bên là an ninh quốc gia .Cân .

  2. TRA TẤN says:

    Tòa Xử : không phải chỉ dưới thời ” Tổng Thống George W. Bush ” tra tấn thẩm vấn những tội phạm mới được bộ Tư Pháp chấp thuận, mà nó đã có từ thuở xa xửa xa xưa nào và ngay cả đến hiện tại lẫn tương lai và mai mãi về sau này, đò là nghề thẩm vấn, nghề của chàng mà lị, không tra khảo sao khai, nhất là đối với những tội phạm, cứng cựa (?) . Với lại cho phép tra trấn, nhưng mà với cái ” kỹ thuật nào, giới hạn cường độ nào cơ chứ : Không có , ! Thế nghĩa là mặc sức tra tấn miễn sao đạt kết quả ? Lỗi tại người chấp thuận, tư pháp hay lỗi tại ngành lập pháp không có luật rõ ràng, mà giả sử có luật pháp rõ ràng cho phép kìm kẹp đánh đập,thì kìm kẹp đánh đập đến mức độ nào, làm sao xác định bản năng chịu đựng cho mỗi cơ thể tội phạm ( để phải khai ) : thành thử cái vấn nạn này người ta vẫn cứ như mặc nhiên mà chấp thuận không thể nào xóa bỏ được đành thay vào đó lời buộc tội : ” có gan ăn cắp có gan chịu đòn ” ?

  3. dot says:

    Trùng-Dương nói
    “Dốt bỏ mẹ lại thích lẻo mép. Trong một xã hội mà State Of Law thì nói gì cũng phải có chứng chứ mà không không thì bán nhà không đủ trả nợ….”
    (ngưng trích)

    Ngu như con bò, state of law là cái gì?

  4. Haile says:

    “Biết Địch, biết Ta, trăm trận đều thắng” Chí lý. Tra-tấn là một trong những việc làm của Cơ-quan sưu-tầm để biết rõ Địch.. Hình-thức sưu-tầm (bất-đắc-dĩ) nầy. Kết-quả thu đạt chính-xác 60%. Kịp thời biết được Địch sẽ làm gì ? Ở đâu ? Khi nào ? Do đó, Không có Co-qnan sưu-tầm của bất cứ Quốc-gia nào tránh khỏi. Chỉ có Mỹ làm chuyện hại Mỹ mà thôi ! Tuy nhiên dùng đến biện-pháp tra-khảo kẻ Dịch là tư nhận mình đã thua. Vì mình bất-lực (hết cách) để kẻ Địch tư cung-khai sự thật mà mình biết chắc kẻ Địch biết. Xin được hỏi ; Có kẻ Địch kể cả Gián-điệp nào bi bắt đã tự ý cung khai sự thật ? Nếu không có biện-pháp mạnh (giả-man) thì chắc-chắn không có tin-tức cần-thiết kịp thơì biết Địch mới thắng được Địch ta ít tổn-thất. Chỉ ở cương-vi trách-nhiệm tình-báo thì không thề từ chối xử dụng. Cũng không thể công nhận. Vì trách-nhiệm và bổn phận. Phải dùng chữ “Tâm” tránh cho kẻ Địch trở thành phế-nhận hay bệnh hoạn về sau.

  5. Dân chủ mị dân says:

    Dân chủ mị dân nay đã hết thời
    Obama đã đại bại bây giờ có dở trò tố cáo Cộng hòa tra tấn, trấn nước, vạch áo cho người xem lưng thì cũng vẫn thua, còn thua thêm nữa
    Nay dân đang không ưa Dân chủ, dở trò đểu chỉ thiệt thân

  6. Tudo.com says:

    Ai cũng biết cái vụ nầy lâu. . .dzồi, nhưng bây giờ Đảng dân chủ tìm cách gở gạc sau khi thua Cộng hoà ở cả hai viện để lấy phiếu cho năm 2016. Cái dở của Mỹ là vạch lưng cho thiên hạ xem khi tranh nhau. Nhưng ngược lại sự tố nhau đó của Đảng phái đã mang tính nhân bản.
    Như: “Phó Tổng Thống Joseph Biden cũng đưa ra lời tuyên bố tương tự, cho rằng “không một quốc gia nào làm những điều như nước Mỹ làm” khi nhìn nhận “đây là điều sai và chúng ta sẽ không bao giờ tái phạm”, bảo thêm “chúng ta đã làm sai, chúng ta công khai cho mọi người thấy điều đó” chứ không dấu diếm.”
    Còn những gì mà mật vụ, công an Nga Tầu làm thì sao? Chỉ có. . .trời mới biết hết!
    Nhân vụ nầy các cơ quan truyền thông của. . .” nhân dân Nga Tầu Việt” lên án Xi Ai Ây. . .dzữ dzội.
    Đặc biệt của ” nhân dân Triều Tiên” rú lên. . .thấy không, thấy không Xi Ai Ây ác quá mà, chứ như đồng chí chủ tịch Kim Ủn Ỉn kính yêu của chúng tôi chỉ quăng ” ông dượng Tội Phạm” vào chuồng chó đói cho chúng xơi tái mà thôi!

    • Trùng-Dương says:

      Dốt bỏ mẹ lại thích lẻo mép. Trong một xã hội mà State Of Law thì nói gì cũng phải có chứng chứ mà không không thì bán nhà không đủ trả nợ.

      Có ở trong một nước tiến bộ về mọi mặt thì phải thấy người ta “có chơi có chịu”. Nghĩa là sau một thời gian thì công bố các hồ sơ, cùng phúc trình các điều tra cho người dân biết : “Ai đã làm gì quá mức Luật và bị trừng phạt thế nào”. Đó là IMPUTABILITY nỡm ạ.

      The USA không thành một cường quốc như ngày nay nếu không ngừng cải tổ. Việc là khi một nước hô hào dân chủ, ký kết chống tra tấn và yêu cầu NHÂN QUYỀN cho khắp nơi sẽ phải làm thế nào trước, và nếu có những việc xảy ra sẽ thế nào để ngăn chặn.

      Có biết thế nào là TRANSPARENCY không nhở ? Mở kho cho thấy còn bị ngờ, huống chi là cứ cho chìm xuồng.

      Cứ muốn làm anh chị CHỢ CẦU MUỐI nhẽ nào giảng việc Thánh Hiền cho ai ?

      Không thấy Clinton của Democrates đã từng bị hạch sách trong vụ Lewinsky và tí bị Republicans thắng trong Impeachment?

      Có là US Citizen thì thêm môn Lịch Sử khi đi học nhé. Rất nhiều gương cận đại về thế nào là Dân Chủ, và tại sao Richard Nixon ngậm ngùi nhường chỗ cho Gerald Ford trong trường hợp như thế nào.

      Muốn VN được như USA bằng cách “để USA té vào bùn” ? Hail the King of DỐT !

      • VN says:

        “Minh bạch” là điều đáng cổ vũ, nhưng ở đây là trò “ma nớp” về chính trị. KIẾM PHIẾU, và ĐẦU ÓC ĐẢNG PHÁI!

        Diane Feinsten, đảng Dân chủ, Chủ Tịch Uỷ Ban Tình Báo Thượng viện tuyên bố, cần phải CÔNG BỐ NGAY( kết quả điều tra), để tránh trường hợp khi đảng Cộng Hoà kiểm soát Thượng Viện sẽ… ” ỉm ” đi.
        ( những việc gây tranh cãi như thế này có thể dấu nhẹm được không? Nhất là với truyền thông Mỹ? Nếu Đảng CH làm sai, thì DC không còn cơ hội để cho dân Mỹ biết hay sao? và v.v…)

        Đài ABC sáng nay 16/12/2014 đưa tin, theo một thăm dò mới nhất thì cứ 10 người dân Mỹ được hỏi thì 6 người ỦNG HỘ các biện pháp cuả CIA (đối phó )với thành phần “nghi can” khủng bố đang bị giam giữ!

        Không cứ gì về lãnh vực chính trị, tình báo đòi hỏi sự khôn ngoan, v/đ cư xử ngày thường, người Việt cũng đã có câu :”nhanh nhảu đoảng, THẬT THÀ HƯ’!

        Nước Mỹ được gì, mất gì sau vụ ‘tiết lộ’ CHO CẢ THẾ GIỚI biết về những việc họ phải làm để đối phó với những thành phần THÙ ĐỊCH, luôn luôn thù ghét Mỹ và tìm cách làm thiệt hại đến sinh mạng công dân Mỹ và quyền lợi nước Mỹ?

        Nhớ là bỏ thói tật xấu: Thái độ hằn học vô cớ khi góp ý!

      • VN says:

        Xin đính chính về tên cuả TNS thuộc đảng Dân chủ:

        Dianne Feinstein thay vì Diane Feinsten.

  7. MotKhucRuot says:

    Anh chọn con đường tàn bạo , độc ác , phi nhân thì anh phải chấp nhận người ta phi nhân , độc ác với anh . Tàn bạo , độc ác với những con quỹ chũ trương tàn ác , phi nhân với tha nhân để cứu tha nhân là một việc đáng làm . Đập chết một con rắn là một chuyện đáng làm .
    Hãy nhìn những gì bọn khủng bố Hồi Giáo đang làm với chính những người cùng tín ngưỡng với bọn chúng thì bọn chúng xứng đáng nhận những hình phạt thích đáng . Những tên ra rả lên tiếng chống CIA , chống Mỹ , thực chất chỉ là những tên đạo đức giả , những tên chó đẻ ăn tiền cũa những thế lực đen tối trên thế giới , trong đó không ngoại trừ Nga , Trung Cộng , Cuba , Bắc Hàn ….Bài học những tên phản chiến chống Mỹ ngày xưa vẫn còn đó , bọn chúng chỉ là những tên chó đẻ ăn tiền cũa bọn quốc tế CS .

  8. Nói Toẹt Móng Heo says:

    Nói thẳng ra, Mỹ bày đặt quá lố về nhân quyền, những tên khủng bố nguy hiểm cho nước Mỹ và nhân loại thì có thằng nào tự ý nhận tội đâu, không tra hỏi thì làm sao khai thác và bắt chúng khai ra được. Vậy mà bày đặt làm to chuyện, chỉ tổ cho cái đám vịt trời (cò mồi CSVN) khai thác, lu loa quang quác.

    Ở VN dưới chế độ độc tài CSVN không có tra tấn, chỉ bị CA và an ninh đánh đập cho đến chết. Không có tội thành có tội, bị mớm cung và buộc phải nhận tội, dù không có cũng phải nhận (nếu muốn sống, bằng không thì chết).

    Xin mời vào Google gõ mấy chữ “bị CA đánh chết” thì chỉ trong tích tắc (0.29 giây) đã hiện lên trên 660 ngàn kết quả!

  9. Trùng-Dương says:

    Hơi buồn cười là thấy bẩu “mỗi người nhìn một cách khác”. Thế thì chẳng khác lũ Việt Cộng bảo “ơ hay, thế này mà la cha tấn gì mấy cha nội ở Liên Hiệp Quốc !”

    Ngay cả CIA cũng công nhận rằng khi đó đã làm việc “cha tấn” bố ạ. Họ không chối, nhưng… chỉ nói là đã làm những việc được yêu cầu làm, tức là kiếm tin truy lùng tất cả đầu não của Al-Qaeda và chống khủng bố.

    Béo cò ở chỗ Vi-Xi bảo “Ơ, các anh cũng làm mà còn lẻo mép ! Ấy chúng tôi cũng chống khủng bố đấy thôi !”

  10. Minh Đức says:

    Cách đây mấy năm, một nhóm người Anh đã hỏi chuyện cựu tù nhân ở Guantanamo và làm một cuốn phim tài liệu về các biện pháp gọi là tra tấn của CIA. Một số biện pháp là cho ngồi phòng lạnh để tội nhân bị lạnh, ngủ không tắt đèn, quát tháo, thúc hối, bắt phải ăn sáng thật nhanh, đang ngủ bắt ôm đồ thay đổi phòng. Ngoài ra có trò mà mọi người nhắc đến là water boarding, cho nằm phủ tấm plastic trên mặt rồi dội nước làm cho nạn nhân cảm thấy bị ngạt. Nói chung đó là các biện pháp làm cho tội nhân bị căng thẳng tinh thần phải khai báo để được chấm dứt tình trạng đó. Có trường hợp tội nhân bị căng thẳng quá đã bị ói mửa. Không phải là tra tấn theo kiểu thông thường là đánh đập, gây thương tích, làm cho đau đớn.

    Nói chung, các biện pháp tra tấn này còn thua các vụ công an cho người đánh đập các blogger ở Việt Nam .

    CIA cố tìm các biện pháp làm cho tội nhân bị căng thẳng thay vì đánh đập để khỏi vi phạm luật của Mỹ. Còn đối với các trường hợp họ muốn tra tấn mạnh hơn để khai thác tin tức thì họ gửi tội nhân qua Ai Cập, Syria hay một số nước Trung Á, từng là nước Cộng Hòa trong Liên Bang Xô Viết cũ.

Phản hồi