|

Điếu Cày giữa vòng xoáy Đỏ/Vàng

DCày

Điếu Cày Nguyễn Văn Hải cùng đường đành chấp nhận đi tị nạn tại Hoa Kỳ và bị công an Việt Nam trục xuất thẳng từ nhà tù ra phi trường Nội Bài, đến Los Angeles, tiểu bang California. Khoảng 200 cư dân người Việt gần đó hay tin đã tự động đi đón anh, một cuộc đón tiếp nồng nhiệt chưa có tiền lệ! Trong sự xô đẩy chen lấn lại gần anh một ai đó tìm cách nhét lá cờ Vàng ba sọc đỏ vào tay, anh không cầm. Cờ Vàng là biểu tượng của miền Nam, của Việt Nam Cộng Hòa và hiện đang là biểu tượng của người Việt tị nạn. Động thái không cầm nầy ngay lập tức bị/được khai thác vô số khía cạnh khác nhau. Vì nhiệt tình có. Vì thủ đoạn có. Từ đó Điếu Cày bị đẩy vào vòng xoáy công luận!

“Cuộc chiến” tranh luận giữa cờ Vàng, cờ Đỏ của người trong nước và hải ngoại vốn bất phân thắng bại tưởng đã qua rồi, bỗng bùng nổ trở lại. Lần bùng nổ nầy có chủ đích! Phe nhiệt tình thì đòi hỏi Điếu Cày phải dứt khoát với cờ Đỏ, đứng hẳn với cờ Vàng, vì cờ Vàng là Chính Nghĩa. Là tượng trưng cho Dân chủ, Tự do. Phe thủ đoạn thì tìm mọi cách nhận chìm Điếu Cày vào giữa vòng xoáy Vàng/Đỏ dai dẳng để mong xóa bỏ được hình ảnh kiên cường bất khuất của anh trong chế độ lao tù khắc nghiệt mà cả thế giới đã biết. Họ cho rằng anh không phải là một người tị nạn mà là “đặc tình” được ngụy trang “công tác” ra hải ngoại. Gieo sự ngờ vực để ly gián, làm vô hiệu hóa khuynh hướng đoàn kết trong/ngoài nước giữa lúc nội bộ đảng cộng sản Việt Nam đang đấu đá nhau về quyền lợi nhưng đồng thuận việc tùng phục Tàu cộng để bảo vệ sinh mạng cho đảng cộng sản Việt Nam (ném chuột không làm vỡ bình – Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư), phản bội nguyện vọng của người Việt Nam!

Do đó xin không đề cập đến sự kiện nhân danh cờ Đỏ, cờ Vàng, vì đã quá nhiều. Bài viết chỉ mong khơi gợi một cái nhìn, với chút hy vọng mong manh, là hãy tôn trọng Điếu Cày trong đời sống bình thường của một người tị nạn chân ướt chân ráo lúc ban đầu. Còn tương lai chính trị của anh tùy thuộc vào chính anh. Thời gian sẽ gạn lọc, sẽ cho biết anh là ai, và khả năng lãnh đạo (nếu có) của anh. Anh sẽ là một lãnh tụ hay cũng như số đông cùng chí hướng với chúng ta, mong muốn sớm giải thể chế độ độc tài cộng sản Việt Nam, hoặc giả là “đặc tình” được “cài cắm”!

Vài suy nghĩ bên dưới, mong sẽ giúp làm giảm bớt cường độ những “cơn bão trong chén trà” để hướng về sự thật.

Trước hết là hành động nâng Điếu Cày lên thành lãnh tụ để từ đó đả phá.

Nếu xem Điếu Cày là một người tị nạn chính trị cũng như những người tị nạn trước đây (tuy trường hợp của anh có đặc biệt hơn) thì mọi chuyện đã khác. Anh xuất thân là một công dân trong chế độ cộng sản. Anh cũng “được trúng tuyển nghĩa vụ quân sự” như bao nhiêu thanh niên khác! Chính nhờ “được trúng tuyển” nên anh đã trải nghiệm hình ảnh biển máu của người Việt Nam trong cuộc chiến nồi da xáo thịt 1954-1975 chưa kịp khô, đã bị phung phí tiếp tại Campuchia. Rồi nhờ cọ xát với thực tế đời sống có Dân chủ Tự do còn tiềm ẩn trong xã hội miền Nam, đã giúp anh trở thành một Công Dân Yêu Nước, dứt khoát không còn là “công dân Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” chỉ biết vâng theo lệnh đảng, cho dù đảng đày đọa, bóc lột, tham nhũng và bán nước! Anh đã thực hiện quyền của một Công Dân Việt Nam chân chính là lên tiếng và hành động. Cụ thể là xuống đường phản đối Tàu cộng xâm lược. Chính việc làm nầy anh đã phải trả giá đắt!

Gần 40 năm kiên trì chống cộng nhưng người Việt hải ngoại đã thất bại trong việc hiệp lực vì mục đích chung.

Đã có rất nhiều tổ chức, hội đoàn, đảng phái có cùng mục đích là chống cộng nhưng không thực hiện được đoàn kết, dù mọi người đều biết chỉ có đoàn kết mới có sức mạnh! Điển hình tại Quận Cam, được gọi là Thủ đô của người Việt tị nạn, có tới 2 Ban đại diện cộng đồng, 2 Hội chợ Xuân.

Cùng chứng kiến sự kiện các chế độ cộng sản sụp đổ hàng loạt là thời cơ tốt nhất để cảnh báo cho giới lãnh đạo Hà Nội về sự không tưởng của con đường Xã hội Chủ nghĩa, đồng thời thức tỉnh lòng yêu nước của người Việt Nam để cùng đứng lên chống lại độc tài đảng trị nhưng đã không (hoặc chưa) có kết quả. Không (hoặc chưa) có kết quả vì bản thân các hội đoàn, các tổ chức không cởi mở, nghi kỵ nhau và chắc chắn không tránh khỏi tình trạng bị “thọc gậy bánh xe” do các cán bộ cộng sản được cài cắm sẵn, vì họ thực thi chủ trương của Hà Nội là gây chia rẽ. Càng chia rẽ càng tốt!

Không đón nhận kết quả chung để phát triển đoàn kết.

Cộng sản Việt Nam đã thất bại khi không thể nào khuất phục được người tù Điếu Cày. Họ cũng không thể lặng lẽ giết anh vì tai mắt quốc tế, để cuối cùng bị áp lực phải trục xuất. Thế nhưng một số người đã không đón nhận Điếu Cày như là một thành quả tranh đấu của cộng đồng cho Tù nhân Lương tâm, lại dấy lên ngờ vực! Ai âm mưu và đang thực sự đứng đàng sau việc đồn thổi vô cớ nầy, câu trả lời chắc không khó!

Vô cớ, vì chưa có bằng chứng cụ thể. Vô cớ, vì trong xã hội dân chủ, tự do sẽ không bao giờ có chuyện một người vừa mới xuất hiện, bỗng dưng trở thành lãnh tụ mà chưa trải qua sự giám sát chặt chẽ của công luận. Vô cớ, đơn giản là, Điếu Cày chỉ là một người tị nạn vừa mới đặt chân đến đất Tự do, còn bỡ ngỡ với tất cả diễn biến chung quanh thì cho dẫu có là “đặc tình” được ngụy trang kỹ cũng không, và không thể, là “lãnh tụ chống cộng” ngay lập tức được.

Việc giới truyền thông tổ chức họp báo hay một vài tổ chức mời và tài trợ để Điếu Cày có cơ hội đi các nơi, gặp gỡ đồng hương thì hoàn toàn thuộc về truyền thông, không thể vì thế coi Điếu Cày là “lãnh tụ” để đả phá! Và nếu có là “lãnh tụ” chăng nữa thì chỉ là lãnh tụ của một tổ chức nào đó chứ không phải là “lãnh tụ” của người Việt chống cộng tại hải ngoại! Vì cộng đồng người Việt hải ngoại không phải là một tổ chức duy nhất. Vậy tại sao phải tìm cách vô hiệu hóa hình ảnh Điếu Cày ngay từ đầu? Nếu có, thì chính Hà Nội phải e ngại “hiện tượng Điếu Cày” hơn là người Việt hải ngoại!

Với thời gian, với tai mắt của hàng triệu người tị nạn thì liệu một “Điếu Cày đặc tình” có thể dễ dàng phù phép qua mặt tất cả được chăng? Nếu thế, thì niềm tự hào “kinh nghiệm chống cộng” của người Việt hải ngoại trở thành một sự khôi hài đáng giễu cợt!

Điếu Cày đang thăm Tampa Bay do cộng đồng người Việt địa phương mời, Hạ Long Bay Restaurant dành một phòng riêng chào đón anh và khoảng gần 20 thân hữu (số người giới hạn tối đa) để dễ tâm tình. Hình ảnh một Điếu Cày khá căng thẳng, chuẩn bị đối phó với những tình huống, những câu hỏi chứa đầy cạm bẫy (được phổ biến trên youtube) không còn nữa. Một Điếu Cày trước mắt rất tự nhiên. Thân tình, đầm ấm. Khi được tiếp đón thoải mái thì những kịch tính về giao tế biến đi, cá tính mỗi người dễ bày tỏ. Đây chính là lúc bản chất thật nhất của con người thể hiện mà khó thể che giấu. Điếu Cày thật tình cho biết anh chỉ nhớ điệp khúc bản nhạc Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của Nguyễn Đức Quang khi bỗng dưng mọi người cùng hát (với đủ thứ giọng/điệu) theo nhịp vỗ tay trước khi “động đũa”.

Tiếp xúc thấy Điếu Cày thật bình thường, dễ mến. Bình thường như đã từng gặp nhau ở đâu đó và bây giờ tình cờ gặp lại. Hoàn toàn không thấy những ánh mắt nghi ngại hay lời nói dè dặt mà tất cả thật chân tình! Chân dung Điếu Cày đêm nay mới đúng là chân dung một người ra tù được hai tháng, còn bỡ ngỡ chưa quen hẳn sinh hoạt đời thường. Cao lêu khêu, gầy rạc, khuôn mặt đầy khắc khổ nếu không muốn nói là còn hằn vết ngục tù, khác hẳn với hình ảnh trên chương trình họp báo của SBTN được trực tiếp truyền hình (vì lý do thẩm mỹ phải make-up) Ấy thế mà anh cho biết đã lên được “2 ký”! Điểm khá đặc biệt là anh đang đeo chiếc nhẫn cưới bằng vàng lóng lánh, mới tinh, thật xúc động. Chiếc nhẫn đang đeo là minh chứng tái xác nhận lòng chung thủy hướng về người bạn đời đã cam khổ theo anh trên từng chặng đường tù và hiện đang còn cách trở.

Câu hỏi vẫn còn nguyên: Quận Cam đã tự hào là Thủ đô của người Việt tị nạn tại sao có tới 2 Ban đại diện Cộng đồng? Nếu vì khuynh hướng khác nhau, tại sao không tranh cử như 2 đảng Cộng Hòa và Dân Chủ của Hoa Kỳ để cùng phục vụ cho mục đích chung? Mùa bầu cử nầy thất bại thì lo vận động, nghiên cứu chiến lược, chiến thuật, quảng bá chính sách, mục tiêu… chờ đến kỳ bầu cử tới sẽ chinh phục cử tri? Sự chia rẽ nan giải hiện có là nguyên nhân cốt lõi việc chống cộng chưa hữu hiệu. Bây giờ đẩy Điếu Cày lọt vào vòng xoáy chia rẽ đó, rõ ràng là bất công cho anh. Nhưng điều tai hại hơn nhiều, rất nhiều, là đánh mất cơ hội tiếp tay với những nhân tố đang chống chế độ cộng sản ngay tại Việt Nam. Người trong nước sẽ nghĩ gì?

Nhân danh lá cờ Vàng, một biểu tượng cao quý của Tự do Dân chủ, thay vì biểu lộ tính cởi mở khoan dung, đúng với bản chất của người tự do, lại là nguyên nhân gây ra chia rẽ sâu sắc với người trong nước! Chống cộng như vậy là vô tình kéo dài tuổi thọ sinh mạng của đảng cộng sản Việt Nam! Thử tự đặt mình là Điếu Cày, mới vừa gặp được “đồng hương” chưa kịp hàn huyên đã bị “đồng hương” chụp ngay cho cái mũ “đặc tình” thì sẽ ra sao? Người Việt hải ngoại chống cộng hay đang tiếp tay để cộng sản tuyên truyền, cô lập thêm người đang tranh đấu ở trong nước?

Xin hãy để Điếu Cày tự chứng minh khả năng của anh tại hải ngoại trong cùng mục đích là chống chế độ cộng sản Việt Nam. Vì biết đâu lại không còn có thêm những Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Quốc Quân, Tạ Phong Tần… và số khác nữa? Cũng xin phân biệt rõ là không thể lẫn lộn những người “đóng vai chống cộng” để tìm cách ra nước ngoài, còn bọn đặc tình thì đã có sẳn và con số chắc chắn không nhỏ! Nhận diện đúng và chính xác những kẻ nầy mới chứng tỏ được kinh nghiệm của người Việt chống cộng tại hải ngoại! Còn gây nghi ngờ, chụp mũ thì chưa thể trưởng thành, cho dù có thêm vài mươi năm nữa!

© Hồ Phú Bông

© Đàn Chim Việt

60 Phản hồi cho “Điếu Cày giữa vòng xoáy Đỏ/Vàng”

  1. DâM TiêN says:

    Khổng DâM ngưỡng thiên chỉ địa viết:

    Ấy, có nhời rằng: Tôi sẽ đẩy Liên Sô về ranh giới nước Nga của họ ( TT Reagan):
    ( và việc đã xảy ra y boong như rứa đó, ạ).

    Ơi, lại có nhời ri rà: Tôi sẽ phục hồi các căn bản pháp lý cho Đông Dương ( TT
    Bush Cha) : việc đang tiến hành song song với tình hình Nhà Hán.

    Lại có lời báo rằng: Rồi đây, người ta sẽ rõ về một sự …lừa đảo chánh trị lớn lao
    tại Việt Nam ( nghĩa là thấy như rứa mà không như ri. Những mâu thuẫn sẽ tự giải.

    Vậy cho nên, chưa rõ hẳn, trong bốn tên Khổng Trọng, Khổng Sang, Khổng Hùng,
    và …Barrack Dũng — hay có AI khác? — anh nào sẽ cầm chịch ném Mác bỏ Lê?

    ( anh Khổng Hùng / Quốc Hội ,nghe có lý nhứt ! Kế đến là Khổng Trọng / Đoảng
    sẽ…xin chừa ; Tiếp sau là Khổng Sang Dê sẽ đổi tên nước… và mời Barrack X,
    chờ Cô Hòa về cùng bàn tiếp việc nước nhà — LHQ bảo đảm an ninh . Trung sĩ
    DâM se sẽ ? 102 tuổi dzổi… vui thú Thị Lộ thôi mờ — Ấy , còn đại sự Thương
    Binh Cô Nhi Quả phũ QLVNCH, sao mà quên được nào. Cộng Hòa muôn năm!

  2. Nói Toẹt Móng Heo says:

    Thăng trầm says: “Cờ vàng đã cho điếu cày cơ hội để đi vào cổng chính do cộng đồng người Việt hải ngoại tổ chức và đón rươc đc ngay tại phi trường , với cờ hoa ngập xí hoan hô và chào mừng , thế mà anh ta lại không chấp nhận cờ vàng, cửa chính có người dọn sẵn mà không đi lại muốn đi lòn cửa hậu giống mấy tay lãnh đạo vc trước đây khi sang hoa kỳ bị dân cờ vàng biểu tình phản đối , dại thật “.

    Nói như trên là không đúng với sự thật và oan cho Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.

    Vì cho đến nay Điếu Cày vẫn đường đường chính chính đi vào “ngọ môn” và vẫn được nhiều người yêu mến.

    Câu tuyên bố của Điếu Cày cũng đã rõ ràng: ““Ở đây lá cờ vàng mà tôi biết có từ những thời nhà Nguyễn, đó là một cờ của tổ quốc và nó cũng đại diện cho quyền tự do dân chủ.
    “Còn lá cờ đỏ sao vàng là biểu hiện của một chế độ độc tài và chính là chế độ độc tài đó đã cắt đi những tiếng nói của người dân Việt Nam.
    “.

    Tưởng như thế cũng đủ để biết phần nào suy nghĩ của Điếu Cày?

  3. Nguyễn Tha Hương says:

    Điếu Cày qua Mỹ còn phải học hỏi nơi những nhà báo, nhà bình luận và nhiều ký giả kỳ cựu của người Việt Quốc Gia TNCS đang sống tại hải ngoại rất nhiều .
    ĐC đã sinh ra và lớn lên dưới chế độ cộng sản ngu dốt, tin tức trong lẫn ngoài nước đều bị bưng bít ( như chính lời xác nhận của ĐC ) và ĐC lại bị ở tù trên 6 năm , được qua Mỹ là một cơ hội tốt cho anh để học hỏi thêm.
    Xin mời đọc bài viết của ông Nam Nguyên kể lại câu chuyện của chính ông có mặt tại trận chiến An Lộc , mùa hè đỏ lửa 1972:
    Nhà báo và mặt trận An Lộc (P1)
    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/a-radio-journalist-n-an-loc-p-1-nn-01012015104146.html
    Nhà báo và mặt trận An Lộc (P2)
    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/radio-journalist-n-an-loc-p2-nn-01022015115714.html
    Nhà báo và mặt trận An Lộc (P3)
    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/a-radio-journalist-n-battle-of-an-loc-p3-nn-01022015131417.html
    Xin cám ơn ông Nam Nguyên , người ký giả kỳ cựu và can đảm của Quốc Gia VNCH , đã viết kể lại trận đánh đẫm máu mà việt cộng miền Bắc đã dã tâm xâm lấn , giết hại trên 10,000 dân lành đang sống bình an dưới sự bảo vệ của các anh chiến sĩ miền Nam VNCH .
    Xin cám ơn những người chiến sĩ Quốc Gia VNCH đã hi sinh cho đất nước, nay còn sống hay đã chết . Trân trọng
    NTH

  4. tonydo says:

    Đây là ba điều luật mà ông Cù Vũ và những “Dissidents” đòi hỏi đảng Cộng Sản Việt Nam phải dẹp bỏ không thương tiếc:

    Điều 79: “Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân,”

    Điều 88: “Tuyên truyền chống nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”

    Điều 258: “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.”

    Khổ quá! Dân Tị Nạn ở Mỹ này đâu có ngu đến nỗi không biết đây là kiểu chơi bài ba lá?
    Cái điều phải bỏ ngay tức khắc là “Điều Bốn” Hiến Pháp qúi vị ơi! Đừng nhập nhằng.

    (Ông Vũ tố cáo Đảng CSVN dùng những tù nhân chính trị như những món hàng để đổi chác lấy sự trợ giúp kinh tế và quân sự của Tây phương.)

    Khổ quá! Mỹ nó đón qúi vị qua là vì “nhân đạo” và “thế chiến lược trong vùng” chứ Cù Huy Hà Vũ và Điếu Cày nặng được bao nhiêu ký? Đừng bao giờ quên:
    …..Qúi vị xin thì Mỹ nó mới đón qua được……..

    Nguyễn Chính Kết, Trần Khải Thanh Thủy, Bùi Kim Thành…v.v.. đâu có nhẹ hơn qúi vị là bao?

    Người Việt Tị Nạn ở Mỹ này họ khôn thấy bà nội, qúi vị ơi.

    Không thích hoặc không dám cầm Cờ Vàng thì cứ nói thẳng, có thể họ sẽ không chơi với mình nhưng chẳng có ai đấm đá, bỏ tù được mình cả. (Ngay cả cầm Cờ Đỏ)

    Còn tính giương cờ nào thì đó là quyền của mỗi người được luật pháp Hiệp Chủng Quốc bảo vệ.
    Úp úp, mở mở chẳng qua mặt được ai cả.

    • Nguyễn Trọng Dân says:

      Very good TonyDo!

      Chúng ta đấu tranh để cộng sản xụp đồ và xóa sổ hoàn toàn chớ không đòi hỏi cộng sản bỏ A , bỏ B gì cả

      Nhiều người lầm tưởng rằng khi cộng phỉ bỏ những điều quy định kể trên thì chúng sẽ xụp đổ, cho nên “đấu tranh” để cộng phỉ bỏ những điều đó- NOPE !

      Cộng phỉ bỏ cả kinh tế Mác Lê theo kinh tế Tư Bản NGƯỢC VỚI LÝ LUẬN MÀ CHÚNG CŨNG CHƯA XỤP –

      Cộng phỉ đã tuyên bố thẳng vào mặt nhân dân : “tự do cái con…c…!” công khai giữa ban ngày trong khi vẫn cam kết thực thi những tiêu chuẩn nhân quyền của LHQ trước ống kính của phóng viên báo chí tại New York !

      Đừng lầm lẫn khi đấu tranh.

      Ngày nào chưa thấy lá cờ Vàng Việt Nam Cộng Hòa trên mãnh đất Việt Nam thân yêu thì ngày đó TUYỆT ĐỐI SẼ KHÔNG CÓ NHÂN QUYỀN VÀ DÂN CHỦ CHO NGƯỜI DÂN!

      Việt Nam Cộng Hòa Muôn Năm !

  5. ÔgiaChốngVc says:

    Ngó qua tấm chơn dung ba (3) trự trong 1 buổi ăn nhậu; tui…lost my appetite …
    Trự bên trái, trự bên phải, thế nào cũng có trự tên “HP Bông”?
    Dượt từ trái qua: có tuổi rồi, nhưng chao ôi là …long trọng; trự ở giữa khoanh tay…tư ruy, để tao coi, tao coi, đứa nào trả tiền cho tao cao hơn (tỉ như mần phóng viên, vê vê…) Còn trư thì cười híp mắt …tự sướng, í quên , tự quay, lấy hơi hướm, đặng đem lên mạng …ta đây!
    Rõ nỡm!

    • S.Lam says:

      Tâm trạng bần tiện quá,ông già !

      • ÔgChống Vc says:

        Tại sao S.Lon, í quên, S.Lam “ngó” chơn dung 3 trự mà không biết …tâm trạng của 3 trự? Kẩu nô hở ? Ngốc!

    • Nói Toẹt Móng Heo says:

      Đúng là tâm trạng ông già chống VC hôm nay bất thường nên “lost his appetite…”!

      Muốn nhậu thì cứ nhậu, đừng vì long thể bất an, “lost appetite” rồi đổ thừa cho 3 trự trong tấm ảnh vô tri này!

      Trích: “Dượt từ trái qua: có tuổi rồi, nhưng chao ôi là …long trọng; trự ở giữa khoanh tay…tư ruy, để tao coi, tao coi, đứa nào trả tiền cho tao cao hơn (tỉ như mần phóng viên, vê vê…)

      Long thể bất an, tâm tư có vấn đề, suy diễn kiểu bệnh hoạn kiểu này thì chống VC thế chó nào được nữa?

      Chúc cụ ÔgiaChốngVc …………………”Bon appétit”, sớm lấy lại tinh thần và phong độ.

Phản hồi