|

Mất cắp

5Nhà thơ bị mất cắp một bài thơ thì cả thế giới mạng người Việt xôn xao như cả thế giới người Việt bị mất cắp thơ, dồn dập lên tiếng. Cả hệ thống báo chí lề Dân, lề Đảng vào cuộc vụ mất cắp thơ nhỏ nhặt. Những nhà nọ, nhà kia, học giả, học thật xúm vào vụ mất cắp thơ cỏn con.

Dân bị mất cắp trắng tay thì chỉ có số ít người đau đớn, xót xa lên tiếng trong lẻ loi, đơn độc, giữa trùng trùng bạo lực hung hãn đàn áp.

Dân bị đánh cắp mất quyền làm chủ đất nước, quyền làm chủ giang sơn gấm vóc, quyền làm chủ nhà nước. Quyền lực Nhân Dân cũng như Hiến pháp đất nước là những giá trị tối cao của một quốc gia bảo đảm sự lành mạnh, ổn định và bền vững của đất nước thì cả quyền lực Nhân Dân và Hiến pháp đất nước đều bị đánh cắp.

pháp là văn bản pháp luật nền tảng của luật pháp đất nước. Hiến pháp bảo đảm quyền lực của Nhân Dân được thực thi trong cuộc sống, bảo đảm quyền làm chủ của Nhân Dân với đất nước và xã hội thì Hiến pháp đã trở thành đảng pháp. Chỉ một điều 4 trong các bản Hiến pháp của nhà nước cộng sản Việt Nam đã chuyển giao toàn bộ quyền lực của Nhân Dân cho đảng Cộng sản. Hiến Pháp bị đánh tráo. Quyền lực của Nhân Dân bị đánh cắp.

Nhân Dân mất Hiến pháp, mất quyền lực là mất tất cả. Mất trắng mắt, trắng tay. Mất từ cái riêng đến cái chung. Mất quyền sở hữu mảnh đất hương hỏa của cha ông. Mất những giá trị làm Người. Mất quyền Công Dân. Người Dân vẫn cầm lá phiếu đi bầu cử nhưng chỉ là rô bốt, bầu theo ý quyền lực đã định trước. Đến mất cả quyền làm chủ giang sơn, làm chủ vận mệnh đất nước. Người Dân sống trên mảnh đất của cha ông mình để lại, sống trên mảnh đất mồ hôi xương máu của chính mình gây dựng lên mà như sống tạm, sống nhờ, được ngày nào biết ngày đó. Người Dân sống trên quê hương đất nước máu thịt của mình có lịch sử oai hùng do cha ông mình và chính năm tháng cuộc đời mình viết lên mà như kẻ lưu vong nơi đất khách quê người.

Hàng ngàn tờ báo các loại. Báo giấy. Báo tiếng. Báo hình. Trong đó có hàng trăm tờ báo sống nhởn nhơ bằng tiền thuế của Dân. Nhân Dân bị mất đau như vậy, các tờ báo đều làm ngơ.

Hàng trăm ngàn trí thức được học hành trong nước, ngoài nước nhờ tiền thuế của Dân, nhận lương lậu bổng lộc hậu hĩ từ tiền thuế của Dân. Dân bị mất đau như vậy, trí thức ngậm miệng ăn tiền.

Báp chí làm ngơ, trí thức ngậm miệng trước nỗi đau của Nhân Dân, của dân tộc bởi vì chính họ cũng bị mất cắp cái lớn lao, quí giá là quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận. Cái lớn, cái quí của chính mình cũng bị mất cắp mà không kêu được thôi đành la lối những cái mất cắp vặt vãnh mà quên đi cái mất cắp không dám kêu!

© Phạm Đình Trọng
© Đàn Chim Việt

7 Phản hồi cho “Mất cắp”

  1. Tudo.com says:

    @ Phạm Đình Trọng:
    “Cái lớn, cái quí của chính mình cũng bị mất cắp mà không kêu được thôi đành la lối những cái mất cắp vặt vãnh mà quên đi cái mất cắp không dám kêu!”

    Không biết ông Phạm Đình Trọng có đi du lịch ở nước ngoài không, nếu ông ấy có qua Nhật, Hàn, Singapore, Thụy Sĩ. . . .thấy mấy cái bản cảnh báo ở các siêu thị đề: ” coi chừng người Việt. . . .Cộng Ăn Cắp”. . . thì ông chỉ có nước dám âm thầm. . . .kêu trời và kiếm vật gì đó che mặt để người ta không nhận ra mình là người Việt(*).

    (*) chính người Việt mà nhiều khi còn lầm, cho nên người ngoại quốc họ không phân biệt được người Việt Nam chân chính và người Việt Cộng chân. . .trâu đâu.

  2. TTNV: says:

    Sau 1975 ông Bùi Giáng đi lơn tơn ngoài chợ trời, ghé xạp bán nọ, ông cầm cái ghi đông (tay lái) xe đạp, đi tỉnh bơ. Chủ nhân chạy theo la tá hỏa, người bu lại xem đông nghẹt. Ông phân trần: Nước mất chẳng nghe ai kêu, tôi lấy có cái ghi đông mà làm um xùm thiên địa !

    • GIÓ NGÀN says:

      BÙI GIÁNG

      Chuyện này biết thật hay hư
      Hoặc do ai đó đặt điều nói phao
      Tưởng đâu Bùi Giáng tầm phào
      Ai ngờ đây chuyện anh hào thế gian

      Cầm nhầm một cái guidon
      Giả đò làm thế để mong người cười
      Tiếp liền Bùi Giáng đáp lời
      Guidon với nước cái nào hơn đây ?

      Đúng là điên cỡ bậc thầy
      Giả đò mượn chuyện để rầy thế gian
      Nước non mất chẳng ai màng
      Còn guidon mất la làng mới ghê !

      Nhà thơ này hết chỗ chê
      Chuyên môn thơ tếu tưởng là thơ điên
      Nhưng mà hồn sáng tợ trăng
      Chất ngông Bùi Giáng quả nòi Quảng Nam

      TRĂNG NGÀN
      (27/10/15)

      • THIẾN NGÀN says:

        Nhà thơ bị ăn cắp thơ thì chỉ có giới yêu văn thơ mới chú ý nhiều thôi. Anh nông dân, công nhân chưa chắc để ý tới. Nói rộng ra, chuyện quốc gia đại sự thì người có trách nhiệm gánh vác phải lên tiếng hay hành động khi cần.
        Thí dụ chuyện quân sự như tàu lạ đánh ngư dân VN trong vùng biển VN thì anh QP hay CA lại im tiếng. Cuyện chính trị như đường lối chính sách kinh tế xã hội thì mấy anh có tránh nhiệm trong guồng máy nhà nước lại làm ngơ không cần biết .

  3. Thiến Heo says:

    Thật ra trong xã hội phải có sự phân công chứ không thể anh này xen vào chuyện anh khác. Nhà thơ bị ăn cắp thơ thì chỉ có giới yêu văn thơ mới chú ý nhiều thôi. Anh nông dân, công nhân chưa chắc để ý tới. Nói rộng ra, chuyện quốc gia đại sự thì người có trách nhiệm gánh vác phải lên tiếng hay hành động khi cần.

    Ở VN thì hình như mọi thứ đều trái ngược, thí dụ chuyện quân sự như tàu lạ đánh ngư dân VN trong vùng biển VN thì anh QP hay CA lại im tiếng. Cuyện chính trị như đường lối chính sách kinh tế xã hội thì mấy anh có tránh nhiệm trong guồng máy nhà nước lại làm ngơ không cần biết .

    Kết quả là gì, anh nào cũng nói chuyện to lớn như sơn hà xã tắc bảo vệ giống nòi v.v…. được cả. Vì thế nên VN loạn. Thử hỏi nếu giặc vào nhà thì ai đánh ? Ông bà già, trẻ em, phụ nữ, sinh viên, học sinh, công nhân, nông dân có dánh được không ? Dĩ nhiên là không. Quân đội một nước mới có khả năng chống giặc. Nếu cái quân đội đó đầu hàng thì mất nước. Đó là vấn đề.

  4. thanh pham says:

    Mất Cắp !

    Bị mất một bài thơ
    Thôi la lối ôm sòm
    Trong khi mất cả nước
    Sao chúng ta câm mồm?

    Không lâu sau tháng tư
    Bùi Giáng ăn cắp thử
    Chỉ một chiếc ghi đông
    Bị rượt và làm dữ

    Nhà thơ “điên” Bùi Giáng
    Bình thản hỏi các bà
    Chúng ta mất cả nước
    Sao mấy bà không la?

    Hai sự việc xảy ra
    Cũng cùng một kết quả
    Cách nhau bốn mươi năm
    Một nỗi buồn khôn tả!

    Bùi Giáng và chúng ta
    Ai điên và ai tỉnh?
    Nghe thấm thía xót xa!̉

    Nông Dân Nam Bộ

    https://sangcongpha1.wordpress.com/

    • Nguyen Hung says:

      Ai chiếm giải thi đua Thiên Hạ Đệ Nhất Hèn Hoàn Cầu ?

      Trả lời : Cộng sản Việt nam

      ***Đại tướng Lê Đức Anh vào năm 1988 giữ chức Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, mà Thiếu tướng Lê Mã Lương đã gián tiếp tiết lộ: “Kẻ thủ phạm tiếp tay cho quân Tàu cộng đánh chiếm đảo Gạc Ma của Việt Nam, chính là đồng chí lãnh đạo cấp cao”. Trước khi xảy ra trận Hải chiến Trường Sa ngày 14-3-1988, quân đội Việt Nam đã phải nhận lệnh: “Không được nổ súng trong trường hợp Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma hay bất kỳ một đảo nào ở Trường Sa”. Phẫn nộ trước hành động bán nước! Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch đã đập bàn chất vấn: “Ai ra lệnh cho bộ đội không được nổ súng?”

      ***Báo phapluat.vn có đi bài “Vì sao Quốc hội chưa ra Nghị quyết về biển Đông” mà trong đó ông Phó chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn giải thích tại sao không cần ra nghị quyết về Biển Đông. Theo bản tin lề dân thì nguyên văn câu ông nói là:“Không lẽ bây giờ bà con bảo là đánh nhau…. Nhiều lần ta cũng nghĩ tới việc lấy lại nhưng trong lúc này chưa thể lấy lại được. Để đời con đời cháu chúng ta lấy lại. Trung Quốc bây giờ họ củng cố gần như là bất khả xâm phạm rồi”.

      Nhưng càng ngạc nhiên hơn, tác giả cũng trích một câu khác của ông: “Ta như thế này thì bà con thấy ta ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không? Đánh được rồi nhưng có giữ được không?” Vào trang phapluat.vn thì thấy người ta đã lược bỏ hai câu “tế nhị” trên. Nhưng trong cache thì hai câu vẫn còn đó (xem hình). Như vậy, rõ ràng là ông thượng tướng có nói câu đó, và báo lề dân trích dẫn đúng.

Phản hồi