|

Chia sẻ trên mạng để làm gì

pobrane (2)

Giữa tháng 5/2016, em Huỳnh Thành Phát ở Sài gòn bị bắt về đồn công an do xuống đường cùng nhiều người khác để yêu cầu chính phủ Việt Nam phải sớm tìm ra lý do vì sao cá chết hàng loạt ở dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung. Em bị các công an viên tra vấn nhiều giờ liền, với các câu hỏi “động cơ nào khiến quan tâm đến cá chết”. Sau khi tra vấn và không tìm được điều gì sai phạm, công an thả em ra vào đêm khuya. Nhưng vừa ra khỏi đồn, em Phát bị những người to khỏe, mặc thường phục, đeo khẩu trang chận lại, đánh đập dã man. Lúc đó, em Phát chỉ là trẻ vị thành niên.

Cuối tháng 5/2016, anh Phan Anh, một người dẫn chương trình trên truyền hình ở Hà Nội bất ngờ được mời vào buổi tọa đàm, mà trong đó anh bị chất vấn bởi một nhóm người, được dẫn dắt bởi bà Tạ Bích Loan, trong suốt 2 giờ liền (cắt lại chỉ còn 60 phút) để truy vấn rằng “mục đích nào, động cơ nào…” trong việc chia sẻ các thông tin về vụ cá chết mà anh đưa trên facebook của mình. Những câu hỏi mang tính tấn công, diễn dịch sai hiện thực… cũng như thái độ muốn áp đảo anh tại trường quay đã khiến hàng triệu người Việt sững sờ. Sự phản ứng nhanh chóng và dữ dội ngay trong đêm đã thành một áp lực lớn, khiến đài truyền hình VTV phải lấy xuống bản phát trên youtube. Khác với trường hợp của em Huỳnh Thành Phát, cuộc đánh nguội vào Phan Anh đã hoàn toàn thất bại.

Có cái gì đó khá giống nhau trong 2 trường hợp điển hình nêu trên. Bởi thủ pháp và lý luận của phía những người đứng về phía chính quyền – từ hành chánh công quyền đến giải trí tuyên truyền – đều tương đồng.

Câu hỏi “mục đích gì, động cơ nào…” cũng không xa lạ gì với tôi. Từ những bài viết đầu tiên về hiện thực xã hội, tôi đã nhiều lần phải làm việc với những người luôn lặp đi lặp lại câu hỏi đó. Nhận thức trở thành một loại tội danh đối với những ai không chọn ăn đong khẩu phần thực tế trên đất nước này.

Nhưng đó là thủ pháp đặc biệt của phía an ninh văn hóa. Giờ thì tôi thấy thủ pháp đó đã phổ thông ở khắp nơi, leo lên đến tận truyền hình với những nụ cười giả văn minh. Không biết động cơ nào đã khiến một lớp người nói trên luôn biết cách né tránh gọi tên đúng những kẻ luôn gây sai lầm và khổ nạn với tổ quốc – dân tộc, nhưng rất giỏi học đòi thủ pháp của công an để truy vấn người dân mình.

Xã hội Việt đang suy đồi với một lớp người như vậy. Họ luôn tin rằng bất kỳ ai có ý thức về hiện thực, ai nói và tin vào sự thật, khác với những điều mê mị mà truyền thông nhà nước gieo rắc, đều là kẻ thù của họ. Dựa vào quyền lợi và sự bình an tạm thời mà họ đang hưởng thụ, tất cả những người quan tâm đến vận mệnh đất nước, đến đồng bào… đều là kẻ âm mưu lật đổ sự tận hưởng máng ăn mỗi ngày trong trang trại.

Từ câu chuyện của em Huỳnh Thành Phát đến anh Phan Anh, cho thấy tư duy và hành động của phía một phía vẫn không đổi, nhưng nhận thức và ý thức của phía nhân dân đã vùn vụt đổi thay. Chuyện của em Huỳnh Thànn Phát chỉ có hàng trăm lượt share, hàng ngàn like nhưng đến chuyện của Phan Anh đã là hàng ngàn lượt share, hàng chục ngàn like. Vấn đề không phải là Phan Anh nổi tiếng hơn, mà vấn đề ở chỗ cấp số nhân của thái độ đó, cùng một ý nghĩa là phẫn nộ cho sự thật.

“Chia sẻ trên mạng để làm gì?” – câu hỏi là chương trình 60 phút mở của VTV dàn dựng rất công phu về chuyện thảm họa cá chết đã không có được lời đáp, thì hôm nay, mạng xã hội đã giúp trả lời thay: để vùng đứng dậy, để biết mình còn mang giá trị một con người.

“Thoạt đầu họ, phớt lờ bạn, sau đó chế giễu bạn. Rồi họ chuyển sang tấn công bạn. Cuối cùng thì bạn chiến thắng”, Mahatma Mohandas Gandhi (1869-1948), nhà lãnh đạo tranh đấu dân quyền lừng danh của Ấn Độ đã để lại di huấn như vậy về những cuộc đối đầu giữa sự thật và xảo biện, giữa con người tự do và công dân chuồng trại.

Thoạt đầu những kẻ xảo biện trung thành phớt lờ em Phát hay Phan Anh vì cho rằng điều của Phát hay Phan Anh suy nghĩ là thiểu số. Đến khi nhận ra sức mạnh của suy nghĩ đó, thì họ chọn cách diễu cợt vô căn “nhận tiền của thế lực xấu”, “muốn làm người nổi tiếng”… để nhằm dập tắt. Rồi khi ngay cả những lời diễu cợt ấu trĩ đó thất bại, họ lại tổ chức tấn công. Em Phát bị đánh đập đến thâm tím mặt mày, Phan Anh bị đưa vào đấu trường Đỏ. Và cuối cùng thì những con người có suy nghĩ độc lập và chân chính lại chiến thắng. Họ làm cho giòng dõi Việt Nam ngập tràn sự tự hào và mạnh mẽ, rằng thành phần nặc nô trộn lẫn trong dân tộc này chỉ là số ít đáng thương hại mà thôi.

Đã 2 tháng, kể từ khi thảm họa môi trường phát đi từ Vũng Áng, Hà Tĩnh. Hàng trăm tấn cá chết, tài nguyên, con người bị thiệt hại. Những người có trách nhiệm đã cố tình im lặng, thậm chí chọn cách đối đầu với nhân dân để kéo dài thời gian, bịt chặt thông tin. Giữa việc mở rộng cửa sự kiện, thúc đẩy các biện pháp khoa học để tìm ra nguyên nhân, thì họ chọn cách bít lối, lùa dân xuống biển, ăn cá như một tập tục hoang dã nhằm chứng minh sự tồn tại của chính quyền. Hành động này nhắc cho người ta nhớ lại hành động của nhà lãnh đạo Cộng sản Nam Tư Slobodan Millosevic khi ông xua dân bắt buộc phải qua lại cây cầu mà NATO đã thông báo trước sẽ đánh sập, nhằm triệt hạ sử dụng quân sự bừa bãi của ông Millosevic vào năm 1999.

Tại sao một thảm họa quốc gia lại được bưng bít đến mức, khiến nhân dân bị hăm dọa, vây hãm, đánh đập, gán án tù… chỉ vì muốn biết điều gì đang xảy ra trên đất nước mình? 60 phút mở ấy, lại đóng sập những câu hỏi chính cần có, quay lưng một cách nhục nhã với tình trạng của đất nước.

Một Gạc Ma khác trên đất liền đang diễn ra. Hàng hàng tấn cá chết tràn bờ, những thợ lặn thoi thóp và những ngư dân nhiễm độc và khốn cùng đường sinh sống, đang bị bức tử một lần nữa bởi truyền thông nhà nước và các kiểu công dân máng ăn. Gạc Ma ở tọa độ 9°43’9″N -114°16’57″E thì người Việt bị thảm sát bởi giặc xâm lược Trung Quốc. Còn chương trình 60 phút mở lại cho thấy một Gạc Ma khác chạy dài dọc bờ biển miền Trung. Cuộc thảm sát tài nguyên và tương lai con người Việt Nam đang công khai diễn ra bởi những kẻ nhân diện thú tâm, có cùng tiếng nói và dòng máu Lạc Hồng.
Rất nhiều người tức giận đòi phải phản ứng đích danh từng người trong chương trình đấu trường Đỏ với Phan Anh, nhưng thật sự điều đó không cần thiết đâu, thưa các bạn. Tiếng gào rú từ chuồng trại dù lớn bao nhiêu, bộ lông bóng bẩy thế nào vẫn thấp hèn hơn những con người tự do sống giữa đồng xanh và mặt trời sự thật. Điều mà bạn cần ghi nhớ dứt khoát rằng, cột mốc hôm nay, là điểm dừng cuối của hành trình có thể đã dài hơn 41 năm, rằng truyền thông tuyên truyền nhà nước không bao giờ đáng tin cậy cả.

Và hơn nữa, đó là những kẻ phản bội tồi tệ, vì đã sử dụng tiền thuế của nhân dân để chống lại nhân dân.

Theo Facebbok nhạc sĩ Tuấn Khanh

7 Phản hồi cho “Chia sẻ trên mạng để làm gì”

  1. Buá Tạ says:

    “Chia sẻ trên mạng để làm gì” mà cũng không biết nưã sao ? Thật là những con người mang bộ óc cuả heo. …

  2. Vũ Thiện Tâm says:

    Đất nước VN rồi sẽ về đâu? Các bạn chỉ cần xem, nghe, theo dõi tình hình thì biết đất nước sẽ đi về đâu. Điển hình là bài báo này. Các em Hùynh Thành Phát đã bị ‘côn an’ mặc thường phục đánh đập và Phan An bị ‘côn đồ’ áo trắng ‘ ném đá’ trên đài VTV.
    Sau hơn 40 VN còn thua các nước Lào và Kampuchia. Ngày nào cái đảng CS khốn nạn, mất dạy, thối tha, bẩn thỉu này còn lãnh đạo đất nước này thì dân Việt còn khổ, đất nước càng điêu linh.
    Ngày tàn của chế độ đã gần kề.

  3. NON NGÀN says:

    NÓI VỀ YÊU CẦU CHIA SẺ GIỮA NHAU TRONG XÃ HỘI CỦA CON NGƯỜI

    Chia sẻ giữa nhau trong xã hội đó là nhu cầu rất người của thế giới loài người. Chia sẻ này không những chỉ về mặt vật chất, cụ thể, mà đặc biệt nhất chính là tình cảm, nhận thức, cảm xúc, đó là đặc trưng mà chỉ loài người mới có. Loài vật có khi cũng chia sẻ thức ăn trong việc nuôi con, hay có khi cả đám cùng chia phần thức ăn kiếm được, nhưng đó chỉ là bản năng tự nhiên, chỉ mang tính cách cụ thể và thực tế.

    Con người khác loài vật ở chỗ có hiểu biết, có nhận thức, đó là ý nghĩa đời sống xã hội, văn minh, văn hóa của con người, và chính vì thế mà nhu cầu đóng góp hay nhu cầu chia sẻ nhau về mặt tinh thần của con người rất lớn. Như trong tình yêu đòi hỏi có sự chia sẻ, sự cảm thông về nhiều mặt, thì trong xã hội, việc đòi hỏi chia sẽ nhau về hiểu biết, về thông tin, về cảm xúc, về tình cảm, luôn luôn là những nhu cầu chung rất lớn, còn lớn hơn cả moi ý nghĩa vật chất vẫn có. Đó là ý nghĩa của thông báo tin tức, của chia sẻ nhận thức, của lan truyền tình cảm, mà hệ thống truyền thông đại chúng không có bất kỳ nơi nào trên thế giới ngày nay bị thiếu vắng cả.

    Đặc biệt ngày nay hệ thống mạng toàn cầu, đây là cuộc cách mạng về truyền thông mà trong lịch sử loài người từ trước đây nay chưa bao giờ có được. Nó khiến mọi người trên thế giới ngày nay đều gần nhau trong gang tấc. Điều đó cho thấy sự phát triển về khoa học kỹ thuật ngày nay cũng đương nhiên đi song hành với sự phát triển về tự do dân chủ, về nhân quyền là như thế. Bởi khi không còn vách ngăn nào về không gian, về thời gian, đương nhiên mọi quan điểm đúng đắn của con người sẽ hòa trộn vào nhau tức khắc, đó là ý nghĩa của nhu cầu chia sẻ mà ai cũng biết.

    Nên nói về mặt tâm lý học, nhu cầu chia sẻ nơi xã hội con người nó gần như là bản năng thức ba, sau bản năng sinh tồn và bản năng truyền giống. Băn năng sinh tồn có trong ý thức sống, bản năng truyền giống có trong tình yêu trai gái, khác giới, còn bản năng chia sẻ nó có trong tình nhân ái và trong lòng khao khát trao đổi sự hiểu biết và cảm thông mà ai cũng tự nhận thấy ra được. Chính yêu cầu chia sẻ này làm phát triển xã hội và lịch sử về mọi mặt, bởi vì chia sẻ cũng là sự đóng góp vào cái chung, và đóng góp vào cái chung cũng là chia sẻ với người khác.

    Nên nói gọn lại, quyền tự do dân chủ, trong đó có quyền tự do báo chí, tự do tư tưởng, tự do thông tin chính đáng vẫn luôn là nhu cầu thiết yếu ngàn đời của con người và xã hội. Vì chỉ cần cái này bị ngăn cản thì cái kia cũng bị ngăn cản, chỉ cần cái này bị hạn chế thì mọi cái khác cũng sẽ đều bị hạn chế. Có nghĩa quyền chia sẻ không những chỉ là quyền riêng tư mà đặc biệt còn là nhu cầu chung lớn nhất và thường xuyên nhất của toàn xã hội. Mà mặt bằng thông thoáng nhất để đáp ứng, phục vụ lại mọi cái đó không gì hơn là ý niệm về sự tự do dân chủ một cách khách quan, tự nhiên, cũng như hoàn toàn chính đáng và thiết yếu nhất.

    • DẶM NGÀN says:

      Đó cũng là lý do tại sao mọi sự chia sẻ không phải chỉ có trong nước mà cả trên bình điện quốc tế ngày nay của mọi nước hay trên cả toàn cầu cũng vậy.

      NGÀN KHƠI
      (01/6/16)

  4. Vũ Thiện Tâm says:

    Đây là chính sách ‘ngu dân’ để trị của đám lãnh đạo CSVN đó mà. Đâu có lạ gì nữa, phải không?
    Em Hủynh Thành Phát bị ‘côn an’ giả dạng thường dân đánh đập, anh Phan Anh bị đám ‘côn đồ’ ‘áo trắng’ tấn công trên đải truyền hình. Nhưng cái hay của Phan Anh là bình tĩnh, cững rắn bầy tỏ lập trường của mình. Phan Anh đã chuyển ‘thủ’ thành ‘công’, chuyển cái tưởng ‘bại’ thành ‘thắng’. Thật đáng khen. Thật đáng khen. Phen này VTV không còn bưng bít được nữa.
    Ngày tàn của chế độ CS thối tha, bẩn thỉu này đã điểm.

  5. Hiệp says:

    Tôi rất thích các bài biết của Tuấn Khanh, gọn, đầy đủ và đi vào trọng tâm không miên man. Cầu chúc anh có sức khỏe để tiếp tục đấu tranh cho lẻ phải, công bằng trong xã hội bằng ngòi bút.

Phản hồi