|

Cái chung và cái riêng

Đà Nẵng tương lai: Khu đô thị mới Đa Phước D-City tại biển Thanh Bình. Ảnh: a2d14everteen.com

Đà nẵng là một thành phố tuyệt đẹp nằm ven biển miền Trung, là vùng đất được thiên nhiên ưu đãi với rất nhiều cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ. Nơi đây, sông núi và biển như hòa thành một thể thống nhất, tạo cho nơi này một địa thế vừa thuận lợi vừa hiểm trở, có vị trí chiến lược về mặt quân sự và kinh tế.

Nói đến Đà Nẵng không thể không nhắc đến Sơn Trà (với bờ biển xanh ngắt màu mây) đến đèo Hải Vân, Ngũ Hành Sơn và Sông Hàn.

Sơn Trà là dãy núi khá cao, lấn sâu ra biển án ngữ trước mặt Thành phố Đà Nẵng như để che chắn và bảo bọc cho thành phố này và Cảng Tiên Sa trước những cơn bão lớn từ Đông Hải tràn vào. Trước đây bán đảo Sơn Trà  gồm 3 ngọn núi nhô cao là: Hòn Nghê, Mỏ Diều, Cổ Ngựa; qua thời gian, dòng nước biển bồi đắp tạo thành một dải đất dài chạy từ đất liền ra biển xa tít. Dòng sông Hàn trong xanh hợp lưu từ nhiều nhánh sông khác từ phương Nam bôn ba đổ về phía Bắc. Con sông lượn lờ quanh thành phố một cách kiêu dũng trước khi đổ về vịnh Đà Nẵng. Phong cảnh thiên nhiên thơ mộng hùng vĩ nên hàng năm thu hút một số lượng lớn khách ngoại quốc đến đây tham quan du lịch. Đà nẵng không chỉ đẹp mà còn là một thành phố năng động, là một trong 3 trung tâm kinh tế văn hóa lớn của cả nước nên các công ty lớn tranh nhau đặt các văn phòng đại diện, mở khu công nghiệp, các khu vui chơi giải trí, khách sạn để phục vụ cho các doanh nhân nước ngoài.

Thời gian gần đây, các công ty du lịch đang ồ ạt đầu tư vào Đà Nẵng. Bờ biển Sơn Trà là một nơi lý tưởng để xây dựng các khu resort, khách sạn cao cấp và sòng bạc. Với tiềm lực hiện có và sự ưu đãi của thiên nhiên, chỉ một thời gian ngắn, diện mạo Thành phố Đà Nẵng đã có nhiều thay đổi. Giá địa ốc tăng cao vùn vụt song hành với đà phát triển đô thị.

Trước những thế mạnh trong việc kinh doanh, đất đai đang trở thành vàng. Tấc đất là tấc vàng, đất là tiền bạc, đất là tương lai… là hạnh phúc. Sở hữu một lô đất tại Đà Nẵng là bạn đang sở hữu một tài sản lớn. Chỉ như vậy thôi cũng đủ để các chàng trai thời đại kinh tế thị trường “định hướng XHCN” tự hào vỗ ngực khoe mẽ với bạn gái rằng: “Em hãy lấy anh đi, lấy anh rồi sẽ có một đời sống ổn định, một tương lai vững chắc, có nhà cao cửa rộng… tiền bạc với anh không thành vấn đề, vấn đề là em phải ngoan”. Người dân Đà Nẵng có người giàu lên vì địa ốc và cũng có lắm người sống dở chết dở vì địa ốc! Những người có tiền tranh nhau mua những lô đất tốt nhất; những người có quyền thì dùng thủ đoạn, quyền lực để tước đoạt đất đai từ tay người dân hòng đem lại lợi ích cho bản thân và gia đình. Vì vậy đã xảy ra rất nhiều những bi kịch, những câu chuyện thương tâm.

Cồn Dầu là một điển hình.

Cồn Dầu là một khu đất rộng gần 500 hecta nằm gần trung tâm TP Đà Nẵng. Nơi đây được cộng đồng giáo dân Công giáo đến khai phá và thành lập giáo xứ cách đây hơn 135 năm. Cuộc sống nơi đây yên bình qua bao thay đổi của lịch sử. Giáo dân Cồn Dầu sống hiền hòa trong tinh thần đạo pháp. Năm 2008, với kế hoạch “chỉnh trang đô thị” do ông Nguyễn Bá Thanh – Bí thư thành ủy Đà Nẵng khởi xướng, cùng với chính quyền Thành phố ĐN thực hiện dự án Khu du lịch sinh thái Hòa Xuân, đã giải tỏa trắng hàng trăm hecta đất bao gồm khu nghĩa địa của giáo xứ và một phần khu dân cư ở đây. Chuyện giải tỏa đền bù không thỏa đáng và chương trình tái định cư bất hợp lý của chính quyền địa phương đã đẩy người dân Cồn Dầu vào chỗ tiến thoái lưỡng nan, vào một tương lai bất định. Nơi đây (Cồn Dầu: mảnh đất của niềm tin tôn giáo thiêng liêng) đã xảy ra những cuộc đấu tranh đòi công lý giữa dân chúng với nhà cầm quyền, nhưng vì món lợi quá lớn, chính quyền ĐN bất chấp luật pháp, bất chập công luận ra lệnh cho công an, dân phòng và cả bọn xã hội đen đàn áp, đánh đập thẳng tay cư dân giáo xứ Cồn Dầu làm cho nhiều người bị trọng thương và một người chết: anh Nguyễn thành Năm, hòng dập tắt ý chí bảo vệ công lý và tài sản của giáo dân.

Tọa lạc tại một vị trí vô cùng quan trọng, với diện tích rộng lớn… một khi dự án được triển khai và hoàn thành, các công ty nước ngoài đổ vốn vào đầu tư thì các ông quan lớn sẽ có cơ hội để chia nhau một số tiền vô cùng lớn. Món hời như vậy, làm sao các “đồng chí” không thèm thuồng cho được!?

Đường Bạch Đằng – một con đường thơ mộng nằm dọc theo tả ngạn sông Hàn. Tôi đã nhiều lần đến đây và lúc nào cũng có cảm giác nhẹ nhàng khó tả. Ven đường Bạch Đằng người ta trồng rất nhiều cây xanh, có những cây cổ thụ hơn 100 năm tuổi, tỏa bóng mát rượi. Khi xâm chiếm VN, thực dân Pháp đã xây dựng trên con đường này rất nhiều cơ sở công quyền theo lối kiến trúc Pháp, bây giờ vẫn còn một số ngôi nhà còn sót lại qua thời kỳ “xóa bỏ Văn hóa Tư bản”. Tại đây chúng ta bắt gặp sự xen lẫn giữa cái mới và cái cũ:  những tòa cao ốc được làm bằng kính sáng lấp lánh, những khách sạn sang trọng, tiện nghi hiện đại bao quanh những dãy nhà có nét cổ xưa thời Pháp thuộc với màu sơn trên tường vàng như mật ong, được tô điểm bởi những chiếc ô cửa số trắng phau nhỏ nhắn, làm cho nó quyến rũ,quý phái vô cùng. Một trong số những ngôi nhà cổ đó được lấy làm trụ sở UBND Thành phố Đà Nẵng. Mỗi lần đứng trước ngôi nhà này, tôi có cảm tưởng mình đang đứng trước một thời quá khứ xa xưa đẹp và lãng mạn!

Vậy mà ở đây vừa mới xảy ra một bi kịch hãi hùng.

Đọc thông tin trên Facebook, tôi bàng hoàng khi xem video có một vụ tự thiêu trước UBND Thành Phố Đà Nẵng. Khi tìm hiểu thông tin rõ hơn mới biết anh thanh niên này là một cư dân hiện sinh sống tại quận Sơn Trà, là kỹ sư CNTT của một công ty cao su Đà Nẵng. Anh đến đây là để khiếu nại về việc chính quyền đền bù không thỏa đáng trong kế hoạch di dời dân cư. Cũng với chiêu bài “chỉnh trang đô thị”, chính quyền thành phố  ĐN  thực thi kế hoạch giải tỏa mặt bằng để phục vụ dự án Cầu Rồng. Theo nhiều nguồn tin cho biết, anh Phan Thanh Sơn đã đi khiếu nại rất nhiều lần với chính quyền nhưng lần nào cũng bị từ chối không giải quyết… cho đến trưa ngày 17/02/2011, anh đến lần cuối cùng và sau đó đứng trước UBND thành phố ĐN tự thiêu để phản đối và lên án sự bất công mà gia đình anh phải chịu đựng trước công luận trong và ngoài nước. Xem xong tôi thấy xót xa và bất bình: Tình hình cướp đất, tham nhũng, lạm quyền trên toàn cõi VN đã trở nên điên cuồng mà điển hình là  Đà Nẵng .

Sau vụ tự thiêu của anh, để bưng bít thông tin, chính quyền Đà Nẵng cố tình lấp liếm, tung ra những bài báo để che đậy tội ác của mình, chuyển hướng dư luận: Nào là nổ bình xăng hi hữu, rồi vu cáo anh là một bệnh nhân tâm thần. Thái độ coi thường dân chúng và công luận của nhà cầm quyền thể hiện một não trạng cường quyền và bất nhân.

Thời gian sẽ trôi qua, có lẽ nào cái chết của anh rồi cũng chìm vào quên lãng? Tôi thông cảm cho hoàn cảnh của anh nhưng việc làm tuyệt mệnh của anh là một hành động nông cạn, thiếu suy nghĩ. Sau cái chết đó, những người trong gia đình anh như ba mẹ, vợ con, anh em sẽ sống ra sao? Mất tài sản là một sự đau khổ, giờ đây họ mất thêm một người thân nữa – chẳng phải nỗi đau càng nhân lên gấp bội sao và có gì để bù đắp được?

Ở đất nước này, cảnh bất công khốn cùng đâu phải chỉ một mình anh gánh chịu. Thân thể là do cha mẹ ban cho, làm thân con người là vô cùng quý giá, không thể tùy tiện hủy hoại. Tôi liên tưởng và ngưỡng mộ hai vị lãnh đạo tôn giáo, đó là Hòa thượng Thích Quảng Độ – lãnh đạo Giáo hội PGVN Thống nhất và cụ Lê Quang Liêm – lãnh đạo GH PG Hòa Hảo truyền thống. Hai ngài đã từng hết lời ngăn cản việc tự thiêu của các tín đồ chống lại sự đàn áp của bạo quyền nhằm bảo vệ đạo pháp. Sự hy sinh để bảo vệ và chấn hưng đạo pháp là một hành động tích cực, cao quý. Việc tự thiêu này sẽ đánh động lương tri nhân loại và là một việc làm có ý nghĩa trọng đại. Hy sinh cho đạo pháp là nghĩa cử cao đẹp vì đó là hành động “tử vì đạo”. Tuy vậy những nhà lãnh đạo tôn giáo cũng can gián huống chi việc tự thiêu của anh Phạm Thanh Sơn chỉ là hành động đấu tranh để bảo vệ tài sản và công lý cho riêng mình mà bỏ đi thân thể qúy giá. Việc làm đó có đáng không, có là một chọn lựa, một giải pháp tốt nhất ? Theo tôi hy sinh vì sự nghiệp chung của dân tộc có ý nghĩa lớn lao, cao cả; còn cái chết vì mục tiêu cá nhân thì đó là một hành động tạo sự thông cảm nhưng không hiệu quả

Các nhà lãnh đạo tôn giáo, những nhà đối kháng tại quốc nội bị công an và chính quyền tìm mọi lý do, phương tiện để bắt bớ, đàn áp, sách nhiễu nhưng họ vẫn sống, vẫn trực diện đối đầu với chế độ, kiên trì vận động cho công cuộc dân chủ hóa đất nước. Họ biết rằng: Một khi đất nước được tự do dân chủ thì đạo pháp được cởi trói, lợi ích cộng đồng được giải quyết thì quyền lợi cá nhân được tính đến… Lợi ích cá nhân phải được lồng vào lợi ích chung của đất nước, đấu tranh vì quyền lợi cá nhân phải đồng hành cùng công cuộc đấu tranh chung của toàn dân tộc. Khi đại cuộc thành công, thì công việc của mỗi cá nhân nhờ đó được thỏa mãn. Nếu đại cuộc chưa thành thì cái chết sẽ được lịch sử ghi nhận, được quốc gia dân tộc suy tôn. Giá mà anh Phạm Thành Sơn cũng có những suy nghĩ như vậy mà dấn thân cho đại cuộc của dân tộc thì tốt biết bao!

Hòa thượng Thích Quảng Độ dạy rằng: “Muốn giải trừ Pháp nạn phải giải trừ Quốc nạn”…. Muốn đòi quyền lợi cho cá nhân mình thì phải đòi quyền lợi cho cả dân tộc trước.

Xin đốt một nén hương lòng cầu nguyện cho vong linh anh Pham Thành Sơn được an nghỉ.

Chúng tôi, những người trẻ như anh sẽ tiếp tục đấu tranh để thiết lập một chế độ tự do, dân chủ, nhân quyền hầu mang lại công lý cho dân tộc này, trong đó có anh.

© Huỳnh Trọng Hiếu

© Đàn Chim Việt

11 Phản hồi cho “Cái chung và cái riêng”

  1. Thanh tu says:

    Tiec thay anh Phan thanh Son, cong san chang mem long truoc cai chet cua anh, mang doi mang voi chung no may ra cong san do se chung tay

  2. Võ Hưng Thanh says:

    TỰU TRUNG LẠI VỀ CÁI CHUNG VÀ CÁI RIÊNG

    Cái chung là cái của mọi người, cái của toàn xã hội. Đây có thể là vật chất hay tinh thần. Cái riêng là cái của cá nhân, của nhóm người, của tập thể. Đấy cũng có thể là vật chất hay tinh thần. Cái chung, dĩ nhiên cao hơn cái riêng, to hơn cái riêng, chính đáng hơn cái riêng, cần thiết hơn cái riêng về đủ mọi mặt. Người đúng đắng, đáng kính, luôn luôn cần được ủng hộ, là người biết hi sinh cái riêng vì cái chung, nhân danh cái chung để phê phán cái riêng, nhưng không khi nào ngược lại. Nhưng cái chung lớn nhất, chính là ý thức dân tộc, cái gì là công lý, cái gì là chính đáng, cái gì là chính nghĩa, cái gì là chân lý khách quan. Người nào đạt đến cái chung này, chính là người có trí thức, có nhận thức, có lòng công chính. Người nào không đạt đến cái chung này, vẫn chỉ có thể là người bình thường, tầm thường, hoặc không có gì đáng nói.
    Nhưng điều đó thể hiện ra sao và thể hiện ở đâu ?
    Đó, trước hết là sự thể hiện ở ý thức tự chủ, ở nhận thức tự chủ, và ở phát biểu tự chủ nơi mỗi người. Hiện giờ, cứ mỗi lần xem tivi, thấy rất nhiều người có quyền có chức, nhưng khi phát biểu điều gì, họ đều tỏ ra luôn chỉ giống như được rập khuôn, như cái máy nói, cứ nhìn vào mắt, vào gương mặt ngây ngây của họ là biết ngay, chẳng thấy họ có chút gì là cái riêng hết, chẳng thấy họ có chút gì là ý thức dân chủ, tự do, ý thức độc lập của riêng ý chí mình hết. Họ chỉ có biết nói theo người khác, làm theo người khác có quyền hơn họ, thế thôi. Tức là họ đã bị cái chung giả tạo, khuôn sáo áp đặt lên chính cái riêng tự chủ, chính đáng, và cần thiết của họ rồi. Con người mà không có cái gì riêng chính đáng, cần thiết, tức không có sự ý thức tự chủ, sự nhận thức độc lập, tự do, không có trách nhiệm và quyền hạn gì của người công dân, hay cách thức gì của con người có tinh thần công chính cả, thì hỏi họ có khác gì hơn một cái bóng, một con rối đâu. Nên nếu phần đông, hay hầu hết, hoặc thậm chí tất cả mọi người trong một xã hội luôn chỉ đều như thế cả, thì đó có khác gì là những người ảo, là xã hội ảo, thì liệu chính những người thật, xã hội thật, còn có trông mong, trông cậy gì ở họ được nữa. Đấy chính các khía cạnh về cái chung và cái riêng hiện nay, nó ly kỳ và hấp dẫn như thế đó !

    VHT

  3. Tambaonguyen says:

    Nguyen Tam Bao
    Công an nhân dân chỉ biết còn đảng còn mình. Đảng còn thì mình mới được hưởng lộc chứ, nếu không có đảng thì lấy đâu ra lộc mà hưởng (mặc dù vẫn biết lộc đó là do đảng lấy của dân để cho mình, thế thì có sao đâu, dân thiệt còn mình hưởng). Cho nên, phải ra sức bảo vệ đảng đến cùng

  4. Dân đen Nam bộ says:

    Gởi bạn Nguyen tam Bao.
    Qua những phản hồi của bạn trên Danchimviet,độc giả không khó khăn gì để nhận diện, bạn là một đảng viên CS thuộc diện “quý tộc” mà nhiều phần bạn là Công an,được đào tạo ở đẳng cấp cao.
    Tôi chắc rằng bạn biết ngân sách mà VC bỏ ra để đào tạo những con người như bạn là từ ăn cướp của dân mà có.
    Nếu bạn thực sự tự tin vào lý tưởng cs và sự “trường tồn” của chế độ,thì đề nghị bạn nên công khai danh tánh,địa chỉ và hình ảnh thật của bạn để mọi người được biết,và các đồng chí của bạn cũng sẽ được truyền sự tự tin như bạn.Bạn đừng ẩn nấp trong “quần chúng ” để tung ra những luận điệu đe dọa và mị dân.Còn nếu bạn không làm được như tôi đề nghị thì bạn không thực sự tin vào những gì bạn đã nói.

  5. Cám ơn Hiếu đã có bài viết hay. Đúng như bạn đã phân tích và dẫn chứng những gì đã và đang xay ra o Đà Nẵng . Mà theo Tôi không riêng gì Đà Nẵng những việc làm của bọn tham quan bức hại dân chúng đang hoành hành khắp Việt Nam. Có điều này muốn nói với vị độc giả tên Tâm Bảo . Không biết bạn hiểu và biết gì về người Việt hải ngoại ? Sao bạn lại bắt chước luận điệu chụp mủ giống như những cây nô bút lề phải vậy ?. Hay là tại vì bài viết của Hiếu đã đâm đúng vào cái huyệt xấu của bạn và người thân bạn . Mà theo tôi nghĩ đó là cái huyệt tham nhũng , cậy chức quyền , mị dân mà CSVN rất thành công . Một lần nữa cám ơn Hiếu . Dân tộc VN sẽ đồng hành với tất cả những con người dấn thân cho DCTD

  6. Nhật Hồng says:

    Các tướng cướp cộng sản bây giờ rất khát đô và tàn bạo với người dân.
    Vua Thanh rất thủ đoạn và lì .
    Đà nẵng ai cũng biết Life resort cạnh Furama của vua Thanh giá trị 3500 tỷ.

  7. ngocson146 says:

    bài của cháu viết thật cảm động và mang tính nhân bản rất cao , nếu cháu hiểu được tư tưởng của thầy THÍCH QUẢNG ĐỘ quả thật phi thường
    xin bái phục người con hiếu thảo của dân tộc

  8. Nguyen Tam Bao says:

    Gần đây đọc những bài viết của Thục Vy và Hiếu, lại biết các đều là con của một nhà bất đồng chính kiến, thì không còn ngạc nhiên về sự lãng mạn của các bạn nữa.

    Các bạn là những người lý tưởng hiếm hoi trong xã hội, giống như những cái vỏ xà cừ lóng lánh trên bãi biển đầy cát sỏi và rác rến vậy. Trên cuộc đời ô trọc này thì những người lý tưởng bao giờ cũng đáng quí, dù là vô dụng, như thứ để trang trí cho cuộc đời đẹp hơn thôi.

    Thường thì những người lý tưởng bao giờ cũng thất bại, giấc mơ cải biến xã hội của họ quá lớn so với tầm vóc, trí tuệ và năng lực của họ, mà cuộc đời thì từ ngàn xưa đến nay vẫn vậy, vẫn là sân chơi cho những người thực tế và thực dụng. Những cá nhân thành công thường là những người miệng nói những điều lý tưởng nhưng hành động thì đầy toan tính thực tế. Như TT Obama chẳng hạn. Hay là cả Hiếu và Vy đều như vậy? Viết về những điều lý tưởng nhưng trong đầu toan tính những điều rất thực tế? Tôi e là không phải như vậy.

    Các bạn quá lý tưởng nên các bạn khó tìm được sự đồng cảm với những người cùng trang lứa, và vì cô đơn nên các bạn sẽ dễ dàng đi vào những khuynh hướng cực đoan như phong trào chống cộng ở hải ngoại, hoặc tinh thần dân tộc tự ti và hẹp hòi trong thái độ thù địch với Trung Quốc, hoặc là nhóm lợi ích tôn giáo v.v.

    Như vậy thì các bạn sẽ càng ngày càng đi xa khỏi tinh thần dân chủ vừa tự do, vừa bao dung, vừa ôn hoà; các bạn sẽ không gây dựng được ảnh hưởng trong đại đa số thanh niên, sinh viên trẻ, mà sẽ trở thành thứ bung xung cho những người chống cộng tung hô, là đối tượng để công an văn hoá lập công… Cuối cùng sẽ lại là một sự uổng phí thời tuổi trẻ thôi.

    Sự thành công của Các Mạng ở Tunisia và Ai Cập là bởi lớp trẻ ở hai nước này vừa có Lý Tưởng lại vừa Thực Tế trong Hành Động. Họ không bị chi phối bởi bất cứ một khuynh hướng chính trị nào. Họ không ảo tưởng về phương Tây, cũng không dựa vào Tôn Giáo. Ngay như một biểu tượng ở Ai Cập là một anh chàng có trình độ, là Giám Đốc Marketing cho Google, biết sử dụng Lý Trí và Phương Pháp Phân Tích Thị Trường và Phân Tích Tâm Lý Đám Đông vào công việc tranh đấu của Tổ Chức.

    Tại sao các bạn không học theo như vậy? Những bài viết của các bạn trên Đàn Chim Việc chỉ làm cho các bạn “nổi tiếng” với những người chống cộng, và đem lại rắc rối cho các bạn từ phía Công An, chứ không đem lại ích lợi gì cho việc Dân Chủ Hoá đất nước cả. Vì đó phải do Nỗ Lực Tập Thể của đại đa số Thanh Niên và Sinh Viên trong nước chứ không phải do những người ở Hải Ngoại đâu.

  9. Nguyen Tam Bao says:

    Nếu lý luận là mỗi cá nhân cần phải lồng lợi ích của mình vào lợi ích cộng đồng, thì cũng có thể mở rộng hơn là những cộng đồng nhỏ hơn phải lồng lợi ích của họ vào lợi ích của cộng đồng lớn hơn.

    Như vậy thì cộng đồng giáo dân Cồn Dầu cần phải lồng lợi ích của họ vào lợi ích chung của thành phố Đà Nẵng, và không nên chỉ biết khư khư đòi giữ đất của giáo hội mà không chịu tuân theo chính sách giải toả để phát triển. Họ có thể bị thiệt thòi vì giá đất trên trời mà giá đền bù thì dưới đất, nhưng nhờ vậy mà thành phố phát triển qui mô hơn, hiện đại hơn, ngành du lịch phát triển tốt hơn, tạo nhiều công ăn việc làm hơn và tốt hơn cho những thế hệ sau.

    Nếu trong xã hội có những nhóm lợi ích nhỏ, mỗi nhóm đều chỉ biết đến quyền lợi của mình, rồi suốt ngày biểu tình hoặc chống lại những chính sách chung như giải toả để phát triển, thì xã hội sẽ không thể phát triển được. Đó cũng là lý do mà trong giai đoạn đầu của việc phát triển rất cần có một Chính Quyền Mạnh để có thể thực thi chính sách chung một cách Hiệu Quả, chứ nếu là một Chính Quyền Dân Chủ Yếu dễ có khuynh hướng Mị Dân chiều chuộng những nhu cầu tức thời của người dân, thì thường sẽ không phát triển được.

    Nếu ông Lý Quang Diệu mà yếu mềm, cứ chiều chuộng hết nhóm lợi ích này đến nhóm lợi ích khác, thì Singapore không thể phát triển được như ngày nay. Đà Nẵng cần một lãnh đạo Độc Tài nhưng Sáng Suốt như Lý Quang Diệu, và có vẻ ông Nguyễn Bá Thanh có khả năng làm được như vậy, nên Đà Nẵng phát triển rất nhanh trong những năm gần đây. Nếu ông ta tiếp tục như vậy, thì biết đâu năm mươi năm nữa dân Cồn Dầu sẽ dựng tượng ông ta đấy.

    Còn bạn Hiếu, nếu vẫn giữ cái tư duy vừa lãng mạn viển vông, vừa lạc nhịp với thời đại và xa lạ với xã hội, thì e là bạn sẽ lãng phí cuộc đời trong những lý tưởng mơ hồ mà bản thân thì chịu nhiều thua thiệt với đời thôi.

    Pháp Nạn và Quốc Nạn là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau. Những nhà sư hô hào giải quyết Quốc Nạn như tiền đề để giải quyết Pháp Nạn là những người … chưa trọn vẹn con đường Tu Hành, còn lẫn lộn giữa Đạo với Đời và còn bị những cái Sân Si của Đời chi phối cái Tâm hành Đạo. Những người như vậy sẽ không Giác Ngộ được, mà Giáo Hội của họ cũng dần dần lụn bại mà thôi.

    • Cong bang says:

      neu chinh quyen DaNang biet hy sinh loi ich nhom cua minh de den bu xung dang cho giao dan Con Dau thi moi viec dau co gi ! chuyen nho la tai vi Nguyen ba Thanh tham lam muon lap cong , khong biet xu ly ! Roi mang tieng xau nghin thu la dan ap giao dan ”

      Noi moi nguoi hy sinh ma khong biet nghi lai minh ” nam giu quyen hanh la ve lau ve dài Chu dau phai lam xong chuyen la rut lui dau ” tieng thom tieng tot van con hoai ” viec lam xau ai cung xa lanh ! Chi thay cai loi truoc mat ! Con so sanh voi Singapore [[]]

  10. Hoài an says:

    Việc tự thiêu để bảo vệ đạo pháp là việc cần phải suy nghĩ và cân nhắc cho thật kỹ, sự hi sinh của một tín đồ đơn lẻ sẽ gây hệ lụy cho gia đình, nhưng không tạo lợi ích và gây được sự chú ý, không gây được tiếng vang và hiệu quả như một tu sĩ!
    Hành động tự thiêu của kỹ sư Phan Thanh Sơn trước UBND Thành Phố Đà Nẵng cho thấy anh ấy đã quá mệt mỏi và thất vọng, nên đành lấy mạng sống của mình gióng lên tiếng chuông, cảnh tỉnh lương tâm ông Nguyễn Bá Thanh, cán bộ chính quyền trong cả nước, không nên vì lợi nhuận của riêng mình mà cướp đi tài sản và lẽ sống của người khác!
    Tôi xin đốt nén hương tưởng niệm, ước mong rằng cái chết của anh Phan Thanh Sơn sẽ không bị rơi vào quên lãng, mà luôn là tiếng chuông nhắc nhở chính quyền VN hãy quan tâm đến đời sống của dân nghèo.

Phản hồi