|

Người Việt không thể hoà hợp hoà giải mà cần một khẩu hiệu khác

Tôi thường dị ứng với câu “Hãy quên đi quá khứ, nhìn về tương lai”.

Làm sao một con người có thể quên được quá khứ của mình.

Khi về già ai cũng nghĩ đến những ký ức của thời tuổi trẻ.

Khi sống đầy đủ, hạnh phúc con người có thiên hướng nhớ lại những thời điểm khó khăn, đau khổ, hiểm nguy và bất hạnh đã trải qua.

Quá khứ luôn hiện hữu ở trong ta, là kho lưu trữ tư liệu đời sống phong phú nhất và tốt nhất cho những quyết định trong lộ tình kế tiếp của mỗi nhân sinh.

Victor Hugo (1802-1885), nhà văn Pháp nổi tiếng, một trí thức dấn thân tiêu biểu của thế kỷ 19, đã nhận định:

Lịch sử là gì? Là tiếng vọng của quá khứ phản ánh tương lai. Là sự phản ánh của tương lai ném vào quá khứ“.

Leszek Kolakowski (1927-2009), triết gia Ba Lan, một trong số ít các triết gia của Đông Âu giành được sự thừa nhận ở đỉnh cao tri thức ở châu Âu và thế giới, nói:

Có vẻ như quá khứ là sở hữu của chúng ta. Nhưng trái lại – chúng ta mới là sở hữu của nó, bởi vì chúng ta không có khả năng thay đổi nó, ngược lại nó chứa đầy toàn bộ sự tồn tại của chúng ta“.

Vì thế, có thể đừng để sức nặng của quá khứ đè lên vai, hoặc làm chúng ta mất khôn ngoan, sáng suốt khi bước vào tương lai, nhưng quên thì nhất định không.

Tôi tin có nhiều người giống tôi. Rằng, nếu một kẻ nào đó đã cướp đoạt tài sản của tôi, giết hại người trong gia đình tôi, đẩy tôi vào sự khốn cùng, phải đối diện  hiểm nguy để đi tìm kế mưu sinh ở xứ khác, thì tôi sẽ thù hận kẻ đó suốt đời, và khi có cơ hội tôi sẽ trả thù.

Sự trả thù không đồng nghĩa với việc lấy ác trả ác, nợ máu phải trả bằng máu, mà có rất nhiều cách có tình, có lý khác nhau.

Có thể tôi sẽ tạo điều kiện cho kẻ đó sám hối trong day dứt khốn khổ của lương tâm để hoàn lương, trở về với xã hội trong một con người lương thiện, tử tế.

Có thể tôi sẽ đưa kẻ đó ra trước công lý để xác định rõ tội ác mà y gây ra và một nền pháp lý công bằng, dân chủ sẽ trừng phạt y theo đúng theo các tiêu chuẩn nhân đạo.

Khi quá khứ chưa được thanh toán sòng phẳng thì luơng tâm con người rất khó thanh thản.

Tôi quan niệm rằng, không thể tha thứ cho tội phạm và tội ác giết người không bao giờ hết thời hiệu.

Tôi có thể cư xử với kẻ gây tội ác bằng thái độ hiểu biết, bao dung và văn minh,  nhưng tha thứ thì tuyệt đối không.

Chính vì lẽ đó những khẩu hiệu của Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) và của nhiều tổ chức chính trị, phong trào xã hội của người Việt rằng, chiến tranh đã trôi qua mấy chục năm, hãy quên đi quá khứ, nhìn về tương lai, hoà hợp hoà giải dân tộc, đoàn kết xây dựng đất nước, là sáo rỗng, không thực tế.

ĐCSVN đã gây nhiều tội ác, hành xử tàn nhẫn với quy mô và mức độ lớn đối với hàng trăm ngàn quân dân cán chính của thể chế Việt Nam Cộng Hoà và dân chúng miền Nam sau 1975, làm tan nát lòng người, tạo ra hận thù, chia rẽ chồng chất, và hiện vẫn tiếp tục gây tội ác với nhân dân trong nước.

Ở đây khoan đề cập và bàn luận về những tội ác khác trong các hồ sơ Cải Cách Ruộng đất, Nhân văn – Giai Phẩm, Thảm sát Mậu Thân 1968 tại Huế, và chiến dịch đàn áp thô bạo những người bất đồng chính kiến và yêu nước chống Trung Quốc trong giai đoạn gần đây.

Gần 40 năm chiến tranh trôi qua. Đúng thế. Nhưng kẻ cướp kia vẫn ngông nghênh, hãnh tiến. Truớc tội ác y vẫn khẳng định mình “làm đúng” và “bình tĩnh” – giống như lời của tên trung tá công an Hà Nội Nguyễn Văn Ninh, kẻ đã dã man đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng, trong phiên toà ngày 17/7/2012  vừa qua.

Gần 40 năm chiến tranh trôi qua, đã chưa hề có một chút ăn ăn, một lời xin lỗi nào từ phía ĐCSVN, chí ít vì sai lầm lịch sử không thể nào chấp nhận trong đối nhân xử thế với đồng bào ruột thịt của mình!

Vậy hỏi nạn nhân làm sao có thể quên đi quá khứ?

Những ai khuyên nạn nhân quên đi lúc này nên nhanh chóng được đưa vào nhà thương điên!

Và càng trớ trêu, trơ tráo hơn khi chính tên kẻ cướp ấy kêu gọi nạn nhân quên đi quá khứ!

Phiên toà ngày 17/7/2012 không gì khác hơn là hình ảnh sắc nét thu nhỏ của một nhà nước bất nhân, một hệ thống chính trị độc quyền đang lũng đoạn mọi kỷ cương xã hội, mục rữa vì tham nhũng, làm kiệt quệ đất nước từ tiềm lực đến các giá trị đạo đức, nhân văn.

Những tên quan toà không gì khác hơn là hình ảnh sắc nét thu nhỏ của một tập đoàn cai trị ngồi xổm lên công lý và bình đẳng xã hội. Là những đại diện tiêu biểu của hệ thống mà trong đó đám quân vô chính phủ mặc sức tung tác, tiếp tay cho các Ác lộng hành, cái Thiện bị vùi dập.

Hãy tưởng tượng những tên quan toà này gặp cô Trịnh Kim Tiến và gia đình của nạn nhân, vỗ vai nói thôi nhé, hãy quên đi quá khứ đau thương để nhìn về tương lai, cùng đoàn kết xung quanh ĐCSVN xây dựng đất nước!!!!

Làm sao có thể quên quá khứ và hoà hợp, hoà giải trong bối cảnh đầy ắp nghịch chướng và phi lý như thế!

Gần ba triệu người Việt dù buộc phải bỏ đất nước ra đi, không có bất kỳ thù hận nhỏ nào với gần 90 triệu đồng bào trong nước. Nếu còn, nếu có, thì phải xác định thật rõ ràng, cụ thể: họ chỉ thù hận bộ máy cai trị của ĐCSVN.

Bởi vì hàng năm vẫn có hàng trăm ngàn người Việt từ nước ngoài trở về thăm quê hương, hoà mình vào cuộc sống bình thường với tất cả mọi người từ Bắc chí Nam.

Suốt mấy chục năm nay, hàng năm họ vẫn gửi về nhiều tỷ đôla giúp đỡ thân nhân, gia đình và đầu tư làm ăn tại Việt Nam.

Ngoài ra, cần nhấn mạnh thêm rằng, khẩu hiệu “hoà hợp hoà giải dân tộc” không những bất khả thi với Việt Nam, mà với mọi dân tộc.

Trong xã hội loài người, ở đâu trên hành tinh này cũng tồn tại sự chia rẽ, đố kị, và những đối tượng quá khích, cực đoan trong cách sống và tư tưởng riêng của mình. Ở môi trường nào xã hội loài người cũng có những mâu thuẫn xung khắc không thể hoà hợp hoà giải, nhưng có thể chấp nhận tồn tại song song với nhau bằng thoả hiệp trên cơ sở của tiêu chuẩn và nguyên tắc nào đó.

Chúng ta hay lấy người Hoa như là tấm gương để nói về sự tương trợ, đoàn kết. Nhưng nếu đọc tác phẩm “Người Trung Quốc xấu xí” của Bá Dương (đã được dịch giả Nguyễn Hồi Thủ chuyển sang Việt ngữ), thì người Hoa đâu có khá gì hơn người Việt. Họ có đủ mọi tính xấu xa mà chúng ta vẫn nói về bản thân.

Các dân tộc nhỏ trên Trung Hoa lục địa mênh mông vẫn mặc cảm bị coi thường, phân biệt đối xử bởi thái độ ngạo mạn, kẻ cả của người Hán và chính sách Hán hoá của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Người Đài Loan khi được hỏi “Are you Chinese?” thường trả lời  ”I’m from Taiwan“. Hay ở Houston (Texas, Hoa Kỳ) có hiện tượng người Đài Loan và Hongkong không mua sắm hàng ở các siêu thị do di dân Trung Hoa lục địa làm chủ.

Mẫu hình thứ hai mà chúng ta ngộ nhận là dân tộc Do Thái. Tôi có người bạn thân, cựu giám đốc Cơ quan Thương mại Mỹ – Ba Lan tại Warsaw. Khi tôi khen người Do Thái đoàn kết nên nhà nước Israel mới tồn tại, phát triển và đứng vững trong một khu vực bị bao bọc toàn các quốc gia thù địch, đã bị ông bạn cười và nói tôi nhầm to. Ông ta giải thích người Do Thái có rất nhiều đạo phái, chia rẽ và đố kị nhau sâu sắc. Họ chỉ chung tay khi đất nước lâm nguy hoặc cần đến sự hỗ trợ vì lợi ích chung của dân tộc Do Thái.

Tương tự như người Ba Lan. Czesław Miłosz (30/6/1911 – 14/8/2004), nhà văn Ba Lan, Giải thưởng Nobel Văn học năm 1980, trong một số tác phẩm ông đã chế nhạo người Ba Lan, lòng yêu nước và tính anh hùng dân tộc của họ. Tuy nhiên ông vẫn được Quốc hội Ba Lan dân chủ tôn vinh (lấy năm 2011 làm “Năm Czesław Miłosz” nhân dịp 100 năm ngày sinh của ông).

Stefan Żeromski (1864-1925), một nhà văn lớn khác của Ba Lan đã viết: “Khu nhà tự thân nô lệ là Ba Lan, nơi các đảng phái sừng sộ với nhau và nền báo chí vu khống đưa ra các bản án”.

Người Ba Lan đã đoàn kết tranh đấu xoá bỏ chế độ cộng sản, nhưng ngay sau khi Ba Lan giành được tự do đã có hơn 1000 đảng ra tranh cử vào quốc hội dân chủ đầu tiên trong năm 1991, đến nay còn hơn 80 đảng phái và tổ chức chính trị hoạt động, cạnh tranh gay gắt, chỉ còn thiếu đánh nhau vỡ đầu. Nhưng đất nước Ba Lan suốt 23 năm qua ổn định, phát triển và cuộc sống ngày mỗi thịnh vượng hơn.

Vì thế, chúng ta nên dẹp bỏ tư duy “quên đi quá khứ, nhìn về tương lai”, “hoà hợp hoà giải dân tộc” mà hướng về một mục tiêu khác:  tạm (chỉ tạm thôi) gác lại khác biệt và quá khứ, cùng xắn tay áo tạo ra một sân chơi dân chủ, bình đẳng cho tất cả mọi người. Sân chơi này có luật nghiêm minh và trọng tài độc lập. Mỗi phần tử trong xã hội có thể vào sân tranh tài bình đẳng, quyết giành chiến thắng không khoan nhượng, nhưng “fair play” trong khuôn khổ các quy tắc được mọi bên đồng thuận.

Sân chơi này chính là hệ thống chính trị dân chủ pháp trị, là xã hội dân sự trong đó ai có nhu cầu đều có thể tham gia vào quá trình quản lý và điều hành đất nước với điều kiện tôn trọng luật chơi của các định chế dân chủ – là những phương tiện bền vững kiểm soát mọi hoạt động của nhà nước, được hiến pháp bảo hộ.

Như vậy chìa khoá của toàn bộ vấn đề, cội rễ của mọi vấn đề dân tộc, nguyên nhân của mọi bế tắc có thể giải quyết, đó là phải thay đổi hệ thống chính trị độc quyền, đặc quyền và đặc lợi, một cơ cấu maphia gắn với chủ nghĩa tư bản thân hữu lạc hậu và vong bản hiện nay tại Việt Nam.

Để đạt được mục tiêu này cần hai yếu tố mang tính quyết định.

Thứ nhất, nhân dân trong nuớc phải nâng khát vọng tự do và tinh thần tranh đấu lên cấp độ quyết liệt, chấp nhận thiệt thòi, hy sinh, tạo áp lực bão táp lên tập đoàn lãnh đạo ĐCSVN.

Thứ hai, tự thân các đảng viên ĐCSVN còn có lòng yêu nước, biết đặt lợi ích dân tộc lên trên hết. Những đảng viên này thức thời nắm bắt cơ hội, thúc đẩy và quyết định đứng chung vào con đường xây dựng Việt Nam theo trào lưu tiến bộ không thể đảo ngược và tránh được nguy cơ xảy ra sự hỗn loạn và đổ máu thêm cho dân tộc vốn đã bị quá nhiều tổn thất sinh mạng qua các cuộc chiến tranh.  Từ đây tạo ra một cuộc chuyển hoá, nhưng phải lột xác thực sự để thay đổi ý thức hệ tư tưởng, đoạn tuyệt dứt khoát với y thức hệ cộng sản và trang bị cho lực lượng của mình một vũ khí tư tưởng dân chủ văn minh, cạnh tranh lành mạnh với lực lượng khác trong cộng đồng dân tộc.

Thông qua bầu cử tự do, thậm chí ĐCSVN lúc ấy với bộ mặt mới, giành được đa số phiếu ủng hộ của nhân dân thì vẫn tiếp tục cầm quyền. Luật chơi dân chủ là vậy. Điều này đã và đang diễn ra bình thường tại các nước cựu cộng sản Đông Âu.

Lộ trình này cũng đã được lịch sử trải nghiệm và chứng minh tính khả thi và thực tiễn ở nhiều quốc gia. Miến Điện là bài học nhãn tiền.

Sự ủng hộ cuộc tranh đấu dân chủ trong nước của cộng đồng người Việt ở nước ngoài hay sự hỗ trợ, thậm chí can thiệp của cộng đồng các quốc gia dân chủ trên thế giới cũng quan trọng, nhưng không mang tính quyết định như hai yếu tố đã nêu.

Chưa có hai yếu tố quyết định trên đây, chúng ta sẽ tiếp tục sống trong tình trạng của một “xã hội mà cái ác, cái xấu đang hoành hoành và chưa có biểu hiện dừng lại, bởi vì những người trong bộ máy công quyền dường như không cố gắng để làm người mà quyết sống trọn đời, trọn kiếp làm dã thú”nhà văn Phạm Thành  đã “ghê rợn” thốt lên như thế sau phiên toà phúc thẩm ngày 17/7 tại Hà Nội đã nói tới.

Ngày 18/7/2011

© 2012 Lê Diễn Đức – RFA Blog

84 Phản hồi cho “Người Việt không thể hoà hợp hoà giải mà cần một khẩu hiệu khác”

  1. Havu says:

    Số thống kê: riêng dịp tết có khoảng 500.000 kiều bào về ăn tết và mọi người đều thấy vui như tết. Từ nhũng con số này, người ta có thể đúc rút thành những thông tin, thành những nhận định và thành những phân tích thời cuộc cả về kinh tế lẫn chính trị – xã hội. Đó là những cái đầu bình thường của nhưng con người có tư duy, có khả năng thu nhận thông tin, phân tích và tổng hợp sự kiện, đối với những kẻ bại não họ sẽ làm ngược lại, đố các bạn biết họ sẽ làm như thế nào?

  2. Timsuthat says:

    Thật hài hước với những luận điệu của những người muốn HHHG với người tị nạn, nhất là các đảng viên CS!!! Tiếp tục chửi họ là: bọn hèn nhát, chạy tụt quần, rước voi về giày mả tổ, ngụy, ăn bám ngoại bang … tôi chịu không nhớ hết nổi!

    Vậy các ông sẽ giải thích những “lỗi lầm” của họ khiến họ “lạc đường” và quay về với “nhân dân” phải không? Đây là kiểu các ông đã từng làm trong “trại cải tạo” rồi mà? Nhiều người trong đám họ đã đoàn tụ qua Mỹ rồi thì phải làm như thế nữa à? Thế thì các trại cải tạo đã không làm tròn trách nhiệm?

    Còn nếu họ “hèn” thì đó là tính chất con người của họ rồi, đâu có dùng lý luận để giải thích cho họ trở thành anh hùng được – dù cho nếu họ “phản tỉnh”? Tại sao lại muốn hòa hợp với đám “hèn” này làm gì? VN toàn là những “anh hùng” mà?!

    Hay là vì khối ngoại tệ rất lớn đám này có thể mang về VN, nhất là nếu cần mua vũ khí chống TQ – thay vì phải lấy thuế từ các đại gia, các đảng viên mà tiền bạc đã cất gửi ở các nhà băng ngoại quốc?

    Thương khúc ruột ngàn dặm thế thì thôi!

    !!!

    Còn những người công dân VN chống chế độ hiện nay mà tôi tạm gọi là “người VN cấp tiến” vì không còn chấp nhận chính thể CS hoặc chỉ vì các vấn nạn của dân tộc, thì tôi không hiểu họ có biết rằng chính thể họ đang tìm sẽ phải có một hiến pháp với những nguyên tắc phổ quát về dân chủ y như VNCH đã có và đã thực hiện ở miền Nam hay không? Các cấu trúc, luật pháp có thể khác nhưng nguyên tắc sẽ vẫn giống như nhau – và có thể tốt hơn vì những gì thế giới đã học thêm được từ kinh nghiệm của nửa thế kỷ qua. Các chính thể dân chủ “xã hội” Âu Châu cũng thường có cùng nguyên tắc với Mỹ, dù nếu khác cấu trúc và luật pháp.

    Nếu lãnh đạo VNCH đã thất bại, đó không phải vì chính thể KHÔNG dân chủ tự do mà vì, ngoài yếu tố chiến tranh và Mỹ, họ đã kém cỏi trong vấn đề thực hành hiến pháp đó. Đừng lầm lẫn sự “thực hành kém” với “thiết kế hỏng từ lý thuyết”! Điều trước có thể tập làm mãi thành tốt, điều sau không thể nào.

    Một nghịch lý (? paradox) đáng nói là, sự an bình trong một quốc gia là một trong những lý do chính đòi hỏi một hiến pháp dân chủ và cũng là một điều kiện quan trọng để gầy dựng nó vì nó phức tạp hơn các chính thể toàn trị hoặc các chính thể đơn giản như thời xưa. Trong khi đó, một chính thể toàn trị dễ đạt tới và thực hiện hơn – vì lý do chống ngoại xâm chẳng hạn – và cũng dễ đạt được một mục đích nào đó trong ngắn hạn, nhưng không thể gầy dựng thịnh vượng trong dài hạn đắc lực vì nó không có những nguyên tắc của thể chế dân chủ tự do nhằm giới hạn các quyền lực và ngăn ngừa những chiều hướng cực đoan một cách hệ thống và minh bạch.

    Và nếu chiến tranh đến vào đất một quốc gia, các luật pháp dựa trên nguyên tắc dân chủ thường không thuận lợi cho mục đích thắng chiến tranh, chính quyền sẽ buộc phải dùng thiết quân luật (martial law). Xin cho một thí dụ: nước Mỹ sau gần 100 năm thành lập nền dân chủ, TT Abraham Lincoln – một TT người Mỹ cho là vĩ đại nhất của họ, đã có nhiều biện pháp trong Civil War mà ngày nay các luật gia cho là có thể có đủ cớ để mang ra QH xét xử và truất phế vì ông đã dùng các biện pháp đó để thắng miền Nam! Trích: “ … there were a lot of things that Lincoln did during his presidency, in order to win the Civil War, that could be called into question.” (http://www.npr.org/2012/07/07/156212913/abraham-lincoln-impeached-wait-what)

    Bản hiến pháp trong một chính thể dân chủ, không thuộc chủ quyền của một lãnh đạo hay đảng nào mà thuộc về mọi người công dân, nên điều quí giá mà người ta trao cho nó là ở cái đẹp, cái tốt của nó và những thành quả, dù giới hạn, đã gặt được chứ không ở người lãnh đạo mà sự thất bại có thể tước đoạt đi. Người VN vì thấm nhuấn các chế độ chuyên quyền nên thường chỉ nhìn vào lãnh đạo và bị lầm lẫn ở điểm này.

    Do đó, nếu “người VN cấp tiến” muốn HHHG với người tị nạn CS, thì khi họ hiểu về các nguyên tắc dân chủ và hiến pháp VNCH, họ sẽ hiểu tại sao cờ VNCH vẫn có giá trị dân chủ và vẫn là lý tưởng cho họ, dù rằng – theo riêng ý tôi – không cần thiết phải có hình ảnh của nó cho một dân chủ VN trong tương lai. Chỉ có trong trường hợp này mới có HHHG thực sự! Ngoài ra, sự kêu gọi HHHG sẽ được coi như là vào hàng ngũ với những người đã chưa bao giờ cho họ niềm tin về bất cứ điều gì tốt đẹp, nếu không là những “mời gọi” đánh lừa như ở phần trên!

  3. Havu says:

    Đố các bạn biết ai nói như vầy:
    Nói lăng nhăng mà không giúp đất nước giầu và mạnh đều là một lũ phản quốc. Nếu thực sự yêu nước thì suy nghĩ lại , đừng đi theo một lũ côn đồ , hám danh hám lợi , lường gạt mọi người . Cứ nhân danh chính nghĩa cuốc gia , nhân danh chống cộng , nhân danh tự do dân chủ rồi đi lừa gạt người ta không à . Tôi nói thật là sự chống đối ở bên này nó to tiếng lắm, nó ồn ào lắm , nhưng mà rất thiểu số , Cái hải ngoại nó buồn là ở điểm đó .

  4. CAM Ca says:

    Ngồi đây mànói chuyện ,hô hào HHHG vơí với VC thì có khác gì bọn phản chiến biểu tình trước năm75 đòi HHHG với CS.Chỉ có ta nói ta nghe Và điều này chỉ gây thêm bất lợi ,hoágiải công cuộc chống cộng của đồng bào tỵ nạn. Ngày nay giửa CS và người TNCS không còn bức màn ssắt màn tre gì che chắn nửa,sao không thẳng thắn về VNCS vận động các lảnh đạo VNCS HHHG với ngưòi Việt TNCS ?
    Rỏ ràng là chúng chưa có ý định nào về HHHG ,chỉ muốn người TNCS bỏ hận thù ,nếu có ,về với chúng,dưới ớ đảng CS mà thôi ! HHHG với “lý luận đầy tính thuyết phục”là đoàn kết toàn dân trong ngoài nước để chống kẻ thù chung là TC đang xâm thực xâm lăng VN ?Người Việt tncs ở hải ngoại sao không HHHG với dân trong nuớc,nhửng kẻ có lòng vói đất nước đang muốn cùng CSVN chống TC ?Nhưng thực tế VC chưa HHHG với dân trong nước,đàn áp dả man nhửng người chống TC ,nhửng người yêu nước ,không muốn nước bị mất.không muốn bị đô hộ, thì HHHG với người TNCS,tức nhửng người ở phe chống đối với họ trước đây chỉ là một âm mưu tuyên truyền .Tất cả chỉ là cho NVTNCS bàn nhau,cưởi nhau gây chia rẻ chơí.
    Ở đây là HHHG với bọn ngụy quyền CS chớ không phải HHHG với dân chúng .Dân VN không cần HHHG,vì họ đả là một Khối người Việt ,không có gì thắc mắc dể phải cần HHHG.Còn HHHG vói nhửng người chống đối bọn CS thì củng không cần ,vì hai bên hải ngoai vẩn ủng hộ nhau…
    Bùi Tín nếu có kẻ chống đối anh ta thì củng chẳng có gì sai . Ong ta không có lập trường quốc gia vản là nười CS bất mản mà thôi.Các vụ giết nguời của CS về CCRD,đấu tố hay giét người,thủ tiêu,và gần đây như Tết Mậu Thân ,Trường TH Cai lậy vv và vv…BT đả “m2″ tìm cách hóa gỉải hết.Ông LT hỉ nói ra sự thực nhưng bị BT chê là “không chịu điều tra cho rỏ sự thực” Vây ,Tết MT ự thực như BT noi là CIA giét người bịa ra? Khi nào BT củng có thái độ của kẻ trên nhìn xuống ,khi nào BT củng đúng ,củng là nhân vật quan trọng. BT vẩn còn ý tưởng CS là đúng ,còn ngưới QG chỉ là VG theo Pháp theo Mỷ.Ông ta chưa thay dổi nảo trang ,có lẻ vì ‘con đường bác đi đả hằn sâu trong óc của Ong ,CS vẩn tốt Bác vẩn hay gióng như DTH củng đả từng tuyên bố thẳng thừng ,CS vẩ tốt,chỉ có ngụy quyền CSVN là không đúng.Chống chúng là và vây chớ không theo NVQG NHư vậy HHHG sao được khi vẩn nhìn người QGTNCS bằng con mắt …như vậy ?(Đọc Bútxuân TrầnđìnhNgọc/báo CM?C.Magazine). Như vậy không thể trách Liên Thành được.Ông ta đến (mà đáng lẻ không đến như nhửng người QG “dứtkhoát’ khác thì hay hơn)…
    Kết luận bọn Hô hoán HHHG (phải hiểu là HHHG với ngụy quyền VC) thì không thể ,Hơn nửa chúng chưa mở miệng ra chúng ta sao cứ đem HHHG ra để bàn luận .,để góp ý và để thầy bọn CS chưởi cả một chế độ QG?
    Các nhà trí thức VNCH chử nghỉa đầy mình,không ai có kiến thức “ghê gớm” như BT cả sao mà phải mời ông ta qua đây thuyết phục ,dù nay ông ta củng ở Pháp 20 năm ,không xin TN: vẩn là người của VNCS….?
    Cái bon MỜI đó có khác gì NPHÙng,và bọn Người Việt ,SGNhỏ và bọn NHL,NKTA ?..
    Ông NDĐ.về VN thuyết phục tụi CS hơn là hô hào HHHG. Trước 75 đả là PT của bọn phản bôi theo công chống lại QG theo lối đó rôì
    Xưa rồi !

  5. kbc3505 says:

    Thưa hai bác “nguoivehuu” và “Lâm Vũ”,

    Tôi có viết một comment tạ lỗi trưa ngày 21 tháng 7 nhưng không thấy BBT ĐCV đăng nên tôi viết lại để 2 bác tỏ tường. Vì mắt kém chữ lại nhỏ, ngồi gõ mà chữ nghĩa cứ mờ và nhẩy lung tung chẳng trông rõ nên đọc và hiểu nhầm ý bác nguoivehuu nên góp ý của tôi thành vô duyên. Mong 2 bác nguoivehuu và Lâm Vũ không chấp và bỏ qua.

    Kính,
    kbc3505

  6. Phan BA says:

    Cũng như bao nghị quyết, nghị định của Đảng đưa ra; cái nào cũng được nhân dân đón nhận một cách ‘hồ hởi’ trong suốt 70 năm. Nghị quyết 36, được người Việt hải ngoại ném trứng vào mặt.

    Nó thể hiện một lần nữa khả năng trí tuệ của Đảng ta, trí tuệ kém cỏi, nhưng thích dùng bằng giả.

  7. MÁ NUÔI CŨ CHI says:

    Hoà giãi với CSVN ? Nè :
    Cộng Sãn là Tội Ác chống Nhân Loại. ( Nghị Quyết 1481/2009cuả Hội đồng Châu Âu )
    Quá khứ và Hiện tại cuả CSVN là : Luà đão, Bịp bơm, Khũng bố! Ai mà không biết ?

    Ai muốn làm ăn , kiếm chát bất nhân với bọn Mafia đỏ này thì cứ nhào vào ….
    rồi chuẫn bị bỏ cuả chạy lấy thân như Trịnh Vĩnh Bình , Huơng Lan và hàng vạn nạn nhân khác… he he…

  8. kbc3505 says:

    Lâm Vũ ngày 20/07/2012 at 16:47 said:
    1. Có ai nói phải hoà giải VC đâu cà? Hòa giải là với những thành phần dân chúng trước là thù địch nay còn nghi kỵ nhau, cụ thể là dân miền Bắc và dân miền Nam. (Còn CS thì… kệ bu nó).

    2 Chưa đánh đã nghĩ đến thua rồi! Nói “toàn dân” nhưng có thật sự hiểu “toàn dân” nghĩ gì, muốn gì không nhỉ?
    ———————————————
    Chào bác Lâm Vũ,
    Xin hỏi bác người dân hai miền Nam Bắc có thù địch hay nghi kỵ gì với nhau mà cần hòa giải vậy? Tôi chưa bao giờ thấy hay nghe nói trên báo chí ngưới dân hai miền là thù địch bao giờ. Họ vẫn đang sống hòa bình trong nước và đi lại làm ăn chung sống với nhau; nếu nói thù địch hay nghi kỵ thì chỉ giữa họ (người dân hai miền) với đảng đang cầm quyền và chính quyền nhà nước cộng sản chứ ngưới dân nào có thù địch gì với nhau?

    Bác nói: “Chưa đánh đã nghĩ đến thua rồi” Đánh? Ai đánh ai?
    Tôi chỉ nói nếu HHHG với cộng sản thì chúng ta sẽ thua. Việt cộng đang có quyền lực và súng đạn trong tay, bác nghĩ sao họ (vc) chịu HHHG với chúng ta mà để chúng ta thắng? Bác lấy gì để thắng chúng nếu không dựa vào sức mạnh toàn dân? Kinh nghiệm quá khứ chắc bác cũng biết? Bác hỏi tôi có thật sự hiểu toàn dân nghĩ gì và muốn gì không? Vậy theo bác toàn dân là gì và họ nghĩ gì và muốn gì? Tôi không nghĩ bác không hiểu? Chẳng lẽ họ (toàn dân) chỉ nghĩ và muốn làm nô lệ suốt đời cho chế độ bạo tàn cộng sản?

    kbc3505

    • Lâm Vũ says:

      Trước hết xin thành thật cám ơn bác kbc3505 đã phản hồi. Tôi có những người bạn vốn “đồng chí hướng” đã trao đổi quan điểm và kinh nghiệm với nhau hàng chục năm trời mà vẫn chưa “thông” hoan toàn. Do đó, điều quan trọng ngay lúc này là chúng ta tiếp tục trao đổi ý kiến trong tinh thần tương kính và thực tâm học hỏi của nhau.

      Qua trả lời của bác, tôi nghĩ bác và tôi hoàn toàn nghĩ giống nhau. Tuy nhiên, tôi cũng muốn đào sâu thêm vấn đề một chút.

      1. Chúng ta đã xác định quan điểm chung là không có chuyện “hòa giải” với đảng CSVN. Câu hỏi còn lại vẫn là Dân Tộc có cần “hòa giải” hay không? Dù tôi hoàn toan đồng ý với bác là người dân đa số trước sau không thù hận gì nhau, nhưng theo tôi là vẫn cần có sự cảm thông hơn nữa.

      2.
      Một cách thành thật nhất có thể, chúng ta đã có thể nói chuyện chính trị một các thoải mái với những người đi từ “bên kia” chưa và ngược lại? Một kinh nghiệm trước mắt, đó là cuộc nói chuyện của ông Bùi Tín vừa qua ở SJ, vẫn còn có nhiều người mang thái độ thù nghịch đối với ông BT, điển hình là ông cưu trung tá cảnh sát LT. Thử hỏi, những người trong nước, nhất là gốc gác từ miền Bắc, xem phim video thấy cảnh biểu tình, nhất là thái độ “hiếu chiến” của ông trung tá sẽ cảm thấy thế nào? Họ có thoải mái để bắt tay với chúng ta cùng nhau làm cuộc “cách mạng dân chủ” hay không?

      Tôi hoàn toàn đồng ý rằng đây chỉ là thiểu số quá khích, hàng xử theo tự ái cá nhân hơn là nghĩ đến tương lai đất nước, nhưng một “con sâu” vẫn có thể làm rầu nồi canh. Nhất là khi chúng ta, như bác xác nhận, cần phải đoàn kết Toàn Dân để có một lực lượng đối trọng với bè lũ phản động bán nước CSVN.

      Trung Cộng tìm đủ mọi cách để chia rẽ các nước ĐNÁ với nhau, thì tay sai của chúng ở VN, tức đảng CSVN, cũng đang làm như thế đối với dân. Dó đó, “hòa giải dân tộc” với ý nghĩa tích cực và chủ động vẫn là điều tối cần thiết lúc này, khi đất nước đang lâm nguy. Khi kẻ cướp vô nhà, thì vợ chồng con cái cũng còn phải “kết đoàn” với nhau, huống chi cả một nước 90 triệu người!

      Thân kính

  9. Le Binh says:

    Điều Thiện không thể hoà hợp, hoà giải với điều Ác, vì nếu được người ta đã thả hết tù nhân giết người, cướp của. Điều Thiện là lý tưởng Quốc Gia phục vụ đất nước, con người. Điều Ác là lấy đất nước, con người phục vụ cho quyền lợi của đảng cs. Đảng cs giết hại những ai không đồng quan điểm với họ, đất nước này là của riêng họ, họ ban cho chúng ta quyền sống tùy theo ý họ, thế thì làm sao có sự hoà hợp, hoà giải, ngày xưa cũng vậy ngày nay cung vay. Đảng cs đã làm được gì cho đất nước nếu không nhận được trợ giúp của phương Tây như đầu tư, vay vốn, trợ giúp,…?

  10. Phan BA says:

    Có những con người mà mình không nên giao tiếp, tránh né; loại này tới gần là mình gọi cảnh sát.

    Loại buôn người tới nhà nói là muốn tìm việc cho con gái của mình, loại ăn cướp tới gõ cữa kêu hợp tác làm ăn; loại gian ác, ăn gian nói dối muốn ‘hoà hợp’!

    Bạn tin lời từ cữa miệng của những đứa này!! trừ phi bạn là người mất trí!!!

    Cộng sản là loại người mà cả cộng sản cũng phỉ nhổ. Huống hồ gì lũ này là đám vô lại, giả danh cộng sản!!

    Chỉ có đám vô lại, bất tài, tham lam, muốn giàu có một cách dễ dàng mới theo làm ăn với lũ cướp, giống như anh chàng gì học trường Há và, Bảo Hoàng, anh này chí tham cực lớn; tài riêng của anh ta không với tới được.

Phản hồi