WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Đi với Mỹ hay Trung quốc: Vì sao Việt Nam không thể trung lập trong lúc này?

LTG. Tôi vẫn quan niệm người dân miền Bắc, nói chung, phải chịu khổ lụy vì cái ách Cộng sản lâu dài hơn dân miền Nam, nhưng chuyện đó xin để cho người sống dưới chế độ này thẩm định. Đối với một người miền Nam lưu vong như tôi, chưa nếm mùi Cộng sản nhưng có lẽ hiểu đời (Cộng sản) ít đắt giá hơn phải trải đời (Cộng sản). Nhưng chuyện khổ lụy của cá nhân, của xã hội có lẽ không nguy nan bằng mối hiểm họa sống còn của cả một dân tộc, Nam, Bắc, Trung. Đất nước đã đi qua nhiều biến cố khẩn trương, chưa bao giờ trong lịch sử đã có đến 3 triệu người rời bỏ quê hương tìm lẽ sống ở nước ngoài. Chưa bao giờ vết thương quá khứ chia cắt Nam Bắc lại dai dẳng và kéo dài gần nửa thế kỷ như hiện nay. Đã đến lúc người Việt hải ngoại hay người dân trong nước đều có quyền bày tỏ nỗi quan ngại và ưu tư về đất nước. Đã đến lúc nhà nước Việt-Nam phải biết nghe tiếng kêu la của con dân từ trong đến bên ngoài.

“Tôi làm cách mạng trên 56 năm, gia đình tôi có hai liệt sĩ: Nguyễn Văn Ðảo (anh ruột) – Ðại tá quân đội nhân dân Việt Nam – hy sinh ngày 09/01/66 trong trận ném bom tấn công đầu tiên của quân xâm lược Mỹ vào Việt Nam. Trần Thị Thiệt (vợ tôi) – cán bộ phụ nữ Sài Gòn – bị bắt và bị đánh chết tại Tổng Nha Cảnh Sát hồi tết Mậu Thân (1968), nhưng phải thú nhận rằng, chúng tôi đã chọn sai lý tưởng: cộng sản chủ nghĩa. Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng cộng sản ấy, nhân dân Việt Nam đã chịu sự hy sinh quá lớn lao, nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn, lạc hậu, nhân dân không có ấm no và hạnh phúc, không có dân chủ tự do. Ðó là điều sỉ nhục.” (Nguyễn Hộ: “Quan Điểm và Cuộc Sống“)

Từ lúc Đảng Cộng Sản thâu tóm đất nước về một mối, Việt-Nam đã có nhiều nỗi thăng trầm, thay đổi tiệm tiến, không bù đắp nổi những oan khiên vô vọng. Nên những người như tôi, thay vì biết tự kỷ, ngộ ra một lẽ sống — mưu cầu tự do, hạnh phúc riêng tư như một công dân Mỹ thật sự, có lẽ sẽ giúp tôi đạt mục tiêu dễ dàng hơn — tôi lại đèo theo cái nợ nghiệp-chướng-làm-người-Việt-dai-dẳng, nên vẫn nghe ngóng tin tức nước nhà, vẫn mong đợi, vẫn mơ ước không ngừng cho quê hương được ngày thái lai. Gần đây sau bài Con đường Việt-Nam của Lê Thăng Long – đã gây tranh cãi sôi nổi trên mạng báo chí, đặt nghi vấn về một giải pháp dân chủ cuội phát xuất từ trong nội bộ Đảng – lại thêm một bài bình luận, một đáp án của Lê Nguyên xuất hiện trên blog Văn hóa Nghệ An, với tựa đề: “Nước cờ nào cho VN trên bàn cờ thế giới hiện nay”. Sau đó đã có nhiều góp ý của một số trí thức, một vài người theo chân giáo sư Vũ Quốc Thúc đề nghị trung lập cho Việt Nam, không theo Mỹ mà cũng chẳng tơ hào gì Trung quốc. Tôi cực lực bác bỏ phương án trung lập này.

Từ khi miền Nam thất thủ, đã có nhiều nghi vấn – nhất là của một số nhân vật có máu mặt trong nước – về sự trung kiên của Hoa Kỳ như một đồng minh chiến lược, bảo vệ quyền tự quyết và nền dân chủ phôi thai của các dân tộc yêu chuộng tự do (như VNCH) đang bị các lực lượng vũ trang và ngoại bang đe dọa thôn tính (1). Người ta nhắc nhở chuyện Mỹ bỏ rơi miền Nam như bằng chứng của sự phản bội. Họ lên án Mỹ đã bán đứng miền Nam sau khi Nixon bắt tay với Mao Trạch Đông (1972), mở ra một kỷ nguyên mới giữa Hoa Kỳ và Trung hoa lục địa. Người ta cũng lặp lại một cách thiếu sót phương châm của Kissinger: “Hoa Kỳ không có bạn (hoặc kẻ thù) lâu dài, họ chỉ biết đến quyền lợi của mình” (2)

Người ta cũng có thể dẫn chứng nhiều sự kiện khác trong lịch sử để chứng minh tính phản phúc và sự thiếu trung trinh của Hoa Kỳ (và Liên Hiệp Quốc): Mỹ bỏ rơi Tưởng Giới Thạch và Quốc Dân Đảng cho phe Cộng Sản Mao Trạch Đông (1949) Bỏ rơi Cuban Batista cho Cộng sản Fidel Castro (1959) và thêm một lần nữa bỏ rơi tàn quân kháng chiến Cuban ở Vịnh Con Heo sau khi cuộc đổ bộ của họ bị bại lộ (Cuba, 1961), chưa nói khi thế giới tự do làm ngơ 2 cuộc cách mạng hụt hẫng của Hungary (1956) và Czechoslovakia (1968) sau khi Nga xô xâm chiếm Đông Âu.

Nhưng tất cả những quy trách trên – tuy không xa rời với dữ kiện lịch sử – đều vô nghĩa lý. Và xét trên cương diện địa chính trị, vị thế của Hoa Kỳ và sử quan thế giới trong bối cảnh của từng thời đại (Chiến Tranh Lạnh, hậu Việt-Nam, Cộng sản Nga sô tan rã, Đông âu biến loạn (Sarajevo), Trung quốc trỗi dậy, Al-Qaeda, Iraq, hậu Iraq, Mùa Xuân Ả rập v.v..) những cáo buộc đó không có chỗ đứng. Thử nhìn lại hai cuộc Thế chiến (1914-1918; 1941-1945), cuộc chiến ở Hàn quốc (1950-1953), Việt Nam (1963-1973) và nếu con số tử vong của Hoa Kỳ (630,632 người chưa kể thương binh, tổn thất vật chất hay tài chánh) trong các cuộc chiến đó:

Thế chiến I  = 117,465

Thế chiến II = 418,500

Hàn quốc    = 36,516

Việt-Nam     = 58,282

không nói lên sự cam kết của Hoa Kỳ cho an ninh thế giới thì chí ít cũng cho thấy sự hy sinh về nhân mạng của binh lính vì những lý tưởng bảo vệ tự do, quyền tự quyết  v.v.. mà chính phủ Mỹ đã nêu lên hay nhân danh (vì vậy, chúng ta cũng đừng quên Sarajevo (Bosnia) hay Mogadishu (Somalia), hay nhắc đến Iraq hay Afghanistan).

Hoa Kỳ dù giữ một vị trí siêu cường, cũng không thể tạo dựng sức mạnh hay chủ quyền cho bất cứ một quốc gia nào, mà trái lại khi một nước nhược tiểu càng ỷ lại vào Hoa Kỳ để mưu cầu độc lập, tìm tinh thần tự quyết cho mình thì lại càng yếu kém. Nhất là khi quốc gia đó không biết thu phục nhân tâm hay lòng dân, gầy dựng riêng cho đất nước và dân tộc mình một thực lực. Hoa Kỳ không phải là một đấng Thượng Đế anh minh, lúc nào cũng đúng, cũng phải, họ không phải là một thế lực vô biên, toàn năng, hay tuyệt hảo, có thể giải đáp mọi nan đề của thế giới một cách công minh và tuyệt đối, không phải bất cứ những quyết định tham chiến hay không tham chiến của họ đều hữu lý hay thiết thực. Cũng nên nhớ, Hoa Kỳ cũng không là một chế độ độc tài, cai trị lâu năm dưới sự lãnh đạo chuyên chính của một nhóm thiểu số độc đảng, để chính quyền Hoa Kỳ có thể giải quyết sự khác biệt nội bộ bằng cách chia chác quyền lợi, đi đến việc đồng tâm nhất trí thi hành những chuyện mờ ám, hay muốn làm gì thì làm.

Hệ thống quyền lực của Hoa Kỳ không nằm trong tay một tổng thống, một đảng phái chính trị, trái lại hệ thống tam quyền phân lập đòi hỏi sự chế tài, kiểm soát và đối trọng lẫn nhau giữa các cơ quan hành pháp, lập pháp, và tư pháp. Quyền hành và trách nhiệm được hiến pháp Hoa Kỳ phân chia rõ rệt giữa các định chế pháp trị. Quyền hành đi đôi với trọng trách. Ngoài ông Franklin D. Roosevelt cai trị được 12 năm, các tổng thống khác chỉ có thể đắc cử 2 nhiệm kỳ, tối đa là 8 năm. Ngay cả vị tổng thống đầu tiên, George Washington được toàn dân tín nhiệm nhưng ông chỉ chấp nhận nhậm chức 2 nhiệm kỳ.

Ở Mỹ, mỗi nhiệm kỳ tổng thống lại có có một chủ trương mới, một chủ thuyết đối ngoại mới cho hợp với lòng dân đã bầu mình lên, hoặc giả đề cao đặc điểm hay ưu thế của vị tổng thống đó (Taft Dollar Diplomacy, The Truman Doctrine, Nixon China Doctrine (Rapprochement: Xích lại gần nhau), Reaganomics, Obama Care, v.v..) do đó không phải lúc nào chính sách đối nội hay đối ngoại đều trước sau như một. Hoa Kỳ do là một nước tư bản, một nhược điểm của chế độ này là quyền lực của nhóm tài phiệt có thể thao túng chính trường Hoa Kỳ nếu không bị cơ quan công quyền chế tài, báo chí hay truyền thông phanh phui, ngăn chận.

Trong những năm nguy kịch của nền Đệ nhị Cộng hoà (’73), Nixon sau khi thành công với chuyện rút quân đội Mỹ ra khỏi Việt Nam và ép buộc tổng thống Thiệu ký Hiệp định Ba lê, và để trấn an ông Thiệu, Nixon đã viết một lá thơ riêng hứa sẽ can thiệp, không hiểu Nixon có thành thực với những điều mình viết trong lá thư hay không, nhưng một biến cố trọng đại trong đời tổng thống của Nixon là vụ Watergate, ông đã bị Watergate lôi ông xuống, buộc phải từ chức (3).

Và đây chính là lỗi lầm của ông Thiệu khi lên truyền hình quốc gia cầm lá thơ của Nixon cam kết sẽ trả đũa nếu miền Bắc vi phạm hiệp định Paris, mếu máo khóc. Đến năm ’75 thì tình thế, cục diện chiến tranh miền Nam đã muộn. Thật ra, miền Nam phải nhận được tín hiệu từ năm 1968, sau vụ Tết Mậu Thân, khi báo chí và truyền thông Mỹ đã gán cho cuộc chiến Việt Nam là vô vọng, bất luận Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam hầu như đã hoàn toàn bị tiêu diệt sau cuộc tổng công kích đó.

Ông Thiệu quên rằng trong thể chế lưỡng đảng năm đó phe Bồ câu của đảng Dân chủ đã thắng thế lên ngôi, muốn cắt đứt mọi viện trợ quân sự cho miền Nam. Một điều nhục nhã cho miền Nam đã được thể hiện qua lời tuyên bố của ông Thiệu trên truyền hình Việt Nam: Nếu Hoa Kỳ viện trợ cho miền Nam 700 triệu (Mỹ kim) thì mình (miền Nam) đánh theo 700 triệu, nếu viện trợ cho 300 triệu thì mình đánh theo 300 triệu! Ông Thiệu lại trơ trẽn cầm vận mệnh của miền Nam ra tháu cáy Mỹ, ra lệnh triệt thoái toàn bộ miền Trung, tạo thế hỗn quan hỗn quân, bỏ ngõ Vùng I Chiến Thuật cho quân đội miền Bắc tiến vào. Nếu tôi không lầm thì trong cuốn Đại thắng mùa Xuân của đại tướng Văn Tiến Dũng của Bắc Việt có thổ lộ là phe Bắc Việt tiến vào miền Trung như đi vào chỗ không người, không có một sự đề kháng nào.

Ở đây xin không mạn bàn thêm về những cái may của miền Bắc hay cái rủi (xui xẻo) của miền Nam trong quá khứ, xin nhường cho lịch sử những phán xét quang minh hơn. Ở đây tôi chỉ nêu lên cái nan đề của lãnh đạo của hai thời Quốc-Cộng, hy vọng Cộng Sản Việt Nam ngày nay có đủ sáng suốt có thể sớm tìm ra giải pháp cho đất nước: Giữ Đảng hay giữ nước? Đáp số cho sự bế tắc của trung ương Đảng Cộng sản không phải là chọn Mỹ thay cho Trung quốc.

Đáp số cho ngõ cụt Việt Nam: Chọn hướng đi nào để lãnh đạo Việt-Nam phát huy được sức mạnh dân tộc? Nếu không có hậu thuẫn của toàn dân, không sử dụng được sức mạnh dân tộc, thì sớm muộn nguy cơ sinh tồn của việt Nam sẽ không còn, và liệu khi đó có một (bạo) cường quốc nào có thể giúp giữ vững được vai trò cai trị của lãnh tụ Việt Nam không? Hoa Kỳ đã không giúp được cho ông Thiệu yếu kém. Liệu Trung quốc có giúp được cho lãnh đạo Việt-Nam ngày nay?

Là một người sống ở Mỹ lâu năm, dạy lịch sử và những giá trị dân chủ của thể chế Hoa Kỳ, tôi có thể khẳng định một điều: Hoa Kỳ lập quốc trên những lý tưởng dân chủ, bình đẳng, tự do và tôn trọng quyền làm người, do đó tôi tin rằng sự ủng hộ của Hoa Kỳ đối với các chính quyền có tính dân chủ tự lâp, biết đảm trách và gánh nhận vai trò cai trị anh minh, tốt lành của một quốc gia là một điều thiết thực (good governance, một chủ trương mà Mỹ hay đề cao với các quốc gia như Việt Nam).

Nhất là có gần hai triệu người Việt Mỹ sống ở Hoa Kỳ, có sức mạnh của lá phiếu và có thể tạo sức ép với chính quyền Hoa Kỳ. Do đó khi được lòng dân, có hậu thuẫn của các đối tác trong vùng, thì chuyện có được đồng minh bảo vệ sẽ là điều đương nhiên. Hoa Kỳ hay ‘đồng minh’ tốt nào rất sợ phải ủng hộ đến cùng một đối tác chiến lược yếu hèn, tham nhũng, bóc lột dân như ông tổng thống Marcos ở Phi luật Tân; không có một cường quốc lại nào lại thích đối tác chiến lược mình chọn đi hai hàng, hay nghiêng hẳn về phía địch thủ như Việt Nam hiện nay.

Nhân đây tôi xin nhắc lại một phát biểu gần đây của ông Nguyễn Bá Hùng, Tổng Lãnh Sự Hà Nội tại San Francisco, nói rằng Hoa Kỳ (ông Newt Ginrich) không nhìn nhận Việt Nam như một đối tác chiến lược. Nếu điều ông Hùng nói là có thật (tức là ông Newt Ginrich có nhận định như thế) thì có lẽ đấy chỉ là một nửa sự thật. Nghĩa là bất kể sự khác biệt và nguyên lý đối nghịch giữa Cộng Sản và Tư bản, Hoa Kỳ vẫn có thể đi với Việt Nam – NẾU Việt-Nam có những sửa đổi, cải thiện về đường lối cai trị, biết tôn trọng nhân quyền của các con dân lương tâm của mình mà thôi đàn áp, bắt bớ họ. Và – nhất là – xin nhắc lại một lần nữa: NẾU Việt-Nam thôi đu dây vào lòng Trung quốc.

Xin đơn cử một vài thí dụ điển hình: Vịnh Cam Ranh đã được Mỹ xây cất, trang bị như một cảng với nhiều ưu thế quân sự quan trọng vào tầm vóc nhất nhì thế giới trong cuộc chiến Quốc-Cộng (từ 1965-1972). Đến thập niên 90, Mỹ đã bắt đầu thương lượng với Việt Nam về hải cảng này, thương lượng không thành, trong khi đó cầm quyền Việt Nam đã sang nhượng đầu rừng, cho khai thác Bô-xít trên Tây Nguyên, chuyển nhượng lãnh hãi Việt Nam cho Trung quốc, để cho những lực lượng công nhân trá hình của Trung quốc đóng căn cứ ở những vị trí trọng yếu trong lãnh thổ Việt Nam. Một điều trớ trêu đến độ sỉ nhục cho Hoa Kỳ trong chuyến viếng thăm của Bộ trưởng Quốc Phòng Leon Panetta (3 tháng Sáu, 2012) ở cảng Cam Ranh, trên tầu Hải quân Hoa Kỳ Richard E. Byrd là trong khi giữa những cờ xí tung bay trong gió chào đón một chính khách cao cấp nhất của chính phủ Hoa Kỳ, thì cách đó không xa ở vựa cá bãi Vũng Rô trong Vịnh Cam Ranh, các anh khách trú Trung hoa chủ vựa ngồi chễm chệ mà nhiệm vụ chính thức của các ông Tàu này ngay cả thường dân Việt Nam cũng không tin rằng họ nuôi hay buôn cá!

Chẳng thế mà một tuần sau đó, trên mạng tuần báo Time, phóng viên Kirk Spitzer cùng với lập luận củng cố của giáo sư Donal E. Weatherbee (University of South Carolina) đã cho biết Mỹ đã bỏ qua chuyện lấn lướt tranh chấp trên Biển Đông của Trung quốc với các nước nhỏ (Việt Nam và Phi Luật Tân) trong vùng, chỉ đòi hỏi quyền thông thương tự do trên Thái bình Dương, để mặc cho Trung quốc – Việt-Nam và các nước liên đới giải quyết vấn đề chủ quyền với nhau không can dự vào.   http://battleland.blogs.time.com/2012/06/11/u-s-takes-a-pass-for-now-on-china-sea-disputes/

Bài báo này là một cách bày tỏ thái độ không chính thức của Mỹ, đánh tiếng cho nhà nước Việt-Nam biết sự bất mãn của Hoa Kỳ về chuyện hệ lụy Trung quốc của Việt Nam. Sau đó lại thêm một kết quả tiêu cực khi kết cục của hội nghị ASEAN kỳ thứ 11 ở Phnom Penh/Nam Vang vào trung tuần tháng Bảy vừa rồi đã không mang lại một đồng thuận khả quan nào về vấn đề hệ trọng của Biển Đông, cho thấy việc không đoàn kết của các nước Đông Nam Á và thiếu chủ lực của Việt Nam.

Cho nên tôi, cùng với sự nhận định của các quan sát viên hiểu biết trên thế giới về ASEAN – và nhất là Việt Nam – có thể đi đến kết luận rằng Việt Nam trong tình thế yếu kém hiện tại, không thể nào là thế lực lãnh đạo của các nước ASEAN, do đó không thể nào đi theo chính sách trung lập một cách quang minh và chính đại.

Tự dưng không phải Thái Lan, Lào và Cambốt lại bị Trung quốc mua chuộc mà chính lý do Việt Nam lâu nay nằm trong quỹ đạo cương tỏa của Trung quốc đã khiến cho đàn 2 đàn em Lào-Cam bốt đặt lại nghi vấn chuyện đi đêm của họ với Trung quốc hay Hoa Kỳ. Cho đến khi được các nước trong vùng tin tưởng hay kính trọng vào sự tự chủ và sức mạnh nội tại và thực tiễn của Việt-Nam đối với con dân của mình thì chuyện trung lập của Việt Nam là một ván bài tự sát. Niềm hy vọng nhà nước Việt-Nam sẽ chọn được một đồng minh tốt về kinh tế, một đối tác chiến lược lâu dài sẽ trở thành hiện thực khi những yêu cầu trên được giải quyết.

Đương nhiên mấy ngàn năm lịch sử với Bắc triều đã là một bài học đắt giá, do đó sức mạnh của lòng dân vẫn là một đối trọng tiên quyết so với bất cứ một ma lực nào, sau đó mới đến sự hợp tác của một cường quốc anh minh, mong muốn nó sẽ mang lại một ích lợi tương tác của đôi bên – không riêng gì với Hoa Kỳ mà với bất kỳ một thế lực Âu châu nào.

© Nguyễn Khoa Thái Anh

© Đàn Chim Việt

__________________________

(1) “It must be the policy of the United States to support free peoples who are resisting attempted subjugation by armed minorities or by outside pressures.” Tổng thống Truman trong bài diễn văn trước Quốc Hội Hoa Kỳ (12 tháng Ba, 1947) xin viện trợ 400 triệu Mỹ kim để trợ giúp Hy lạp và Thổ Nhĩ Kỳ chống lại sự đe doạ Cộng Sản. Sau này được gọi là Truman Doctrine, đặc trưng cho những nỗ lực của Hoa Kỳ chống lại làn sóng đỏ trong Chiến Tranh Lạnh.

(2) “America has no permanent friends or enemies, only interests.” Henry Kissinger: The White House Years, trích của Dinesh D’Souza trong: What’s so great about America

(3) Ngày 17 tháng Sáu, 1972, 5 người bị bắt quả tang đột nhập vào tòa nhà Watergate ở Washington D.C. (định ăn trộm tài liệu của Đảng Dân Chủ) là người được quỹ tài chánh yểm trợ tái cử tổng thống Nixon trả tiền. Sau này ông Nixon bị truy ra – qua hàng loạt tang chứng những băng ghi âm những cuộc nói chuyện của ông Nixon với bộ hạ, dẫn đến chuyện từ chức của tổng thống Nixon vào ngày 9, tháng 8, năm 1974.

__________

(1) Truman Doctrine/chủ thuyết của Tổng thống Truman: “the policy of the United States to support free people who are resisting attempted subjugation by armed minorities or by outside pressures.”

98 Phản hồi cho “Đi với Mỹ hay Trung quốc: Vì sao Việt Nam không thể trung lập trong lúc này?”

  1. Ngụy Quân Tử - Hồ Bác Cụ says:

    Tin mới nhận được: Nga lên tiếng bác bỏ thông tin về việc mở lại căn cứ tại VN (theo RFI)
    Buồn quá các chú nhể!!!! Thân mình đã làm đĩ bao năm nay, lăn lộn nhơ nhuốc trây trát bôi mặt, nên bi giờ chả có thằng nào thèm “chơi” cho dù mình đã cho chơi free lại còn có cả “khuyến mãi”!!! Hu hu hu!!! Các chú Hiền Nhân và những ai còn chút tin tưởng vào sự khôn ngoan của đảng CSVN đã hố to!!!!

    À, tại sao VN ta đi với Mỹ thì có kẻ sợ VN ta sẽ có loạn nhể???? “Loạn” là sao?? Có phải chăng khi dân VN ta có được Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền, nhân phẩm làm người, thì có kẻ lo sợ mất đi cơ hội vơ vét tham nhũng trên xương máu dân nghèo, nên vu cho là làm loạn?? Thời đại Đồ Đểu nên các chú hay ăn nói ngược ngạo quá, hơi bị khó hiểu đó nghen!!!! Trong tất cả cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, việc đầu tiên là phải đập tan kẻ nội thù đã ngăn trở lòng yêu nước của nhân dân. Kẻ nội thù đó còn ai khác hơn chính là đảng cướp mafia CSVN cùng đồng bọn CA côn đồ làm tay sai bán nước hại dân.

  2. Nước Nga nay đâu còn là Cộng sản mà là quốc gia mang tính dân tộc Nga. Như vậy tốt hơn là đế quốc và Cộng sản. Nhiều bạn không hiểu về hiện trạng nước Nga, họ bị ám ảnh thời chiến tranh lạnh nên dị ứng môix khi nói về quốc gia vĩ đại này.

  3. Trúc Bạch says:

    Ha ha ha

    Có người giờ này mà còn hoang tưởng, kỳ vọng vào Nga để làm “đối trong” giúp VN ngăn (hay chống) Tàu

    Tại sao họ không thực tế – nhìn vào vị thế nước Nga ngày nay – một nước Nga thực tiễn, không còn ngớ ngẩn chạy theo cái chủ nghĩa cs bệnh hoạn đã làm xụp đổ cả một đế quốc Liên Sô, làm cho nhân dân Nga thành xơ xác trong suốt gần 100 năm “đời ta có đảng” ?

    Ngày nay, nước Nga phải nghĩ đến lợi ích cho chính quốc gia họ, mà nói đến lợi ích thì giữa VN và TQ – chỉ nói đến việc bán vũ khí và nhiên liệu – thì giữa TQ và VN, nước nào mang lợi cho Nga nhiều hơn, và nước Nga nên vì lợi ích của mình mà chọn TQ hay nước Nga sẽ vì “cựu” đồng chí VN, vì một lý tưởng cs (đã chết ngắc) mà hy sinh lợi ích của mình để “giúp” VN chống TQ .?

    Nếu TQ tấn công VN, Nga chỉ có thể – nhiều lắm là – đãi bôi vài câu cửa miệng, chứ Nga không đủ sức, và cũng không còn là “Nga ngố” như xưa mà dính vào một việc không có lợi mà lại vô cùng tai hại này

    Bớ các anh các chị đỉnh cao trí tuê, hãy thức tỉnh đi thôi ….Trời sáng rồi !

  4. Các quý vị đóng góp ý kiến rất sâu sắc nhưng đáng tiếc là không đúng những gì mà Đảng CS và Nhà nước Việt nam đã tính toán. Nếu nhìn vào các chuyến đi con thoi của các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt nam thì thấy rất rõ, Việt nam biết là không thể tự mình chống lại một trung quốc hung hăng, nhiều tiền và vũ khí, nhưng cũng không giám nghêng hẳn vào Mỹ lấy đây là chỗ dựa vì sẽ có nguy cơ nhà nước cộng sản đổ. Họ sẽ dựa vào Nga vì Nga xưa nay chỉ có giúp đỡ viện trợ mà không đặt điều kiện nào, vô tư và chưa bao giờ là mối đe dọa chủ quyền đất nước Việt nam. Đã vậy chính Nga đã viện trợ giúp VN thắng Mỹ và cả Trung quốc hai ông lớn đã gây chiến tranh tàn khốc tại Việt nam. Đó là bằng chứng lịch sử mà Việt nam đã rút ra mấy chục năm qua. Nay Việt nam dựa vào Nga và quan hệ phát triển sâu với Mỹ, Ấn độ để chống Trung quốc. Đó là mô hình chiến lược về ngoại giao việt nam hiện nay và cả mai sau. Chuyến đi của ông Trương Tấn Sang tới Nga và chuyến sắp tới của thủ tướng Putin sẽ là bằng chứng về chính sách này. Hoa kỳ vẫn phải có thời gian cho thử thách quan hệ hai nước mới có thể lấp đi khoảng cách nghi ngại của các nhà lãnh đạo cộng sản Việt nam, còn đa số người dân thì muốn quan hệ sâu sắc với Hoa kỳ như ông Nguyễn Hoàng Hà đã có nói đến ở các bài viết trước đây trên báo này. Tôi biết nói ra sự thực này nhiều bạn đọc sẽ thất vọng nhưng đó là sự thật mất rồi. Hãy chờ xem.
    Nguyễn Hiền Nhân
    Nguyễn

    • kbc3505 says:

      Thưa ông,
      Thằng cộng sản Liên Xô đã từng bỏ rơi đàn em cộng sản Hà Nội khi chiến sự xảy ra với Tàu cộng 1979. Kể từ sau đó, cộng sản LX sụp đổ và cuốn gói chạy khỏi Cam Ranh để lại thằng em bơ vơ phải chạy theo nhận kẻ thù mới đánh mình làm quan thầy để tồn tại. Tình đồng chí anh em với nhau nhưng vẫn coi nhau như kẻ thù tiêu diệt lẫn nhau thì còn gì để tin nhau?

      Thằng quan thầy Tàu cộng khốn nạn này quá tham lam chỉ biết đi ăn cướp của thằng em, bắt thằng em muốn dựa để tồn tại phải dâng đất dâng biển. Nga trong quá khứ đã vậy thì nay lại rước về làm gì? Nếu không phải bí lối hết đường binh nên lại đành phải kéo Nga trở lại để đối trọng với quan thầy Tàu chia chác của cải tài nguyên đất nước?

      Quay qua quay lại cộng sản HN cũng chỉ thích cộng sản (cũ), dựa vào đàn anh cũ để tồn tại, vẫn không dám dứt khoát thay đổi lấy dân làm gốc, lại càng không dám “đi” với Mỹ vì sợ sẽ mất quyền lực. Người dân VN bây giờ đã thấy rõ bộ mặt dối trá bán nước của chế độ chẳng lẽ cứ chấp nhận tiếp tục làm tay sai nô lệ cho ngoại bang?

      Thật buồn cho đất nước.

      kbc3505

    • Builan says:

      Kính chào ông
      Là bạn đọc, Tôi tin là ông thật lòng – nhận định theo tư duy-sự hiểu biết cuả chính mình!
      Qua đó tôi cũng tin là HIỀN NHÂN hẳn phải khác với Nguyễn Thiện ACnhân !
      Tôi trân trọng

    • Ngụy Quân Tử - Hồ Bác Cụ says:

      Bọn lưu manh côn đồ thất học CSVN không dám cùng với các lân bang vùng ĐNÁ đi với Mỹ để chống Tàu mà phải chạy sang tít bên Nga như tên Hồ chí minh xưa kia đã làm!!! Liên kết với Nga để chống Tàu cũng không phải là điều dở, tuy nhiên tại sao bọn CSVN lại không dám nắm tay Mỹ cũng cùng trong mục đích đó??? Lý do quá dễ hiểu đó là bọn chúng rất e sợ Mỹ hô hào Dân Chủ Tự Do Nhân Quyền cho VN, và đó là những điểm yếu của bọn chúng. Bọn CSVN chỉ lo mất quyền cai trị độc tôn và hoàn toàn không lo gì đến sự tồn vong của đất nước, điều đó đã được biểu hiện rất rõ nét kể từ khi biển Đông dậy sóng cho đến nay!! Từ việc đàn áp người biểu tình yêu nước cho đến việc đàn áp dân oan, tuyên bố “không đi với Mỹ”, tất cả cho toàn dân nhận rõ cái não trạng của bọn bán nước hại dân chỉ lo khư khư giữ lấy quyền lực cai trị độc tôn của chúng có được qua sự cướp giựt thủ tiêu khủng bố hèn hạ thủ đoạn đốn mạt từ thời Hồ chí minh cho đến nay, bất chấp vận nước ra sao. Từ thời Hồ chí minh, hắn đã để mặc cho vận nước có cơ hội độc lập thống nhất trôi qua và chỉ lo toan mưu đồ sao cho đoạt được quyền lực để thỏa mộng làm Vua, làm “cha già dân tộc”. Hồ chí minh đã bắt tay với Pháp, rồi lại chấp thuận để cho Tàu chia đôi đất nước, điều đó làm hao tốn bao nhiêu máu xương của hàng triệu người VN. Ngày hôm nay, đám đàn em tay sai của hắn, đang định chơi lại ván bài cũ: bỏ qua cơ hội đứng về phía toàn dân đem lại Dân Chủ Tự Do cho đất nước, chỉ để đổi lấy độc quyền cai trị đất nước. Thử hỏi toàn dân VN ta có ngu dại lần nữa để làm vật hy sinh cho mục tiêu quyền lực tối thuợng của đảng cướp côn đồ lưu manh mafia CSVN hay không???? Bọn đầu gấu CSVN đang bỏ qua cơ hội hòa mình vào thế giới văn minh tiến bộ, đem lại Tự Do Dân Chủ cho toàn dân, cũng là để bảo vệ cái quyền vơ vét tham nhũng cho thỏa thuê trên xương máu của dân nghèo VN. Tất cả đó là lý do tại sao bọn chúng đi với Nga, chứ chả có khó hiểu gì hết!!!

    • Thầy rùa says:

      Đcsvn giờ nầy chỉ còn cái vỏ . Ruột thì banh tà rông rồi . Ngoài mặt thì cứng nhằm qua mắt Đảng viên , qua mắt ca , qua mắt quân đội . Nhưng trong bụng mấy tên Trung ương đang té đái . Hổm rày chạy níu áo thiên hạ Tứ tung bà con không thấy sao .

      TQ chơi đòn ruồng rẫy , bỏ rơi tình nghĩa , tiên hạ Thủ vi cường . Mất chổ dựa để ăn nói , Sang Dũng Trọng lại tìm cách cắn trộm lẫn nhau . Đi ngược lại quyền lợi của nhân dân . Chúng biết ba điều này rất rõ . Chúng biết chúng đang bị phân hoá . Chúng biết chúng đang đứng sát vực thẳm của tử thần . Chúng đang cố che đậy và bám víu .

      Không bao lâu nữa sẽ có thằng phản Đảng , xin tha cho em để tìm con đường sống .

      Biết đâu , trong thế kẹt , sợ chết , chia rẽ Nội bộ , không thằng nào lãnh đạo được thằng nào , để hy vọng sống còn Yên ổn( Chết ai mà chẳng sợ ) , chúng sẽ tổ chức đại hội Đảng lần Thứ 12 sớm hơn vào sang năm , để xin từ chức lãnh đạo hoặc giải tán Đảng ta !!!

      Một miền Nam bị mất trong vòng không đầy hai tháng . ĐCSVN là cái thá gì , khi chúng đã run , biết ham sống sợ chết , thì chuyện tan rã cũng là ý trời .

      Đi với Mỹ , với Tàu , với Liên Xô ..vv.. , cả muốn Trung lập . Nhà nước ĐCSVN chẳng cách nào thực hiện được . Lý do rất đơn giản , mấy thằng chóp bu CS vì tranh nhau danh lợi , giành ăn , đang thọc gậy bánh xe lẫn nhau . Chúng chỉ còn cách đợi chờ tháo chay như năm 75 . Đây là quy luật của tham nhũng và hối lộ ở giai đoạn cuối , khi có quốc biến xảy ra . Lịch sử sẽ lại lặp lại một nữa y chang cho bọn CS trời ơi đất hỡi này . Chúng ta hãy ráng chờ mà xem kịch .

  5. tumiendatla says:

    Mot co gai song ddoc^. than trong 1 xahoi dday^` an cuop hok an toan` cho ban than^ bang(` 1 ng` song voi ng` cho^`ng tot^’. Chuyen VN va` Trungquoc tu xua* toi gio la` chuyen VN phai chong lai su*. banh` truong cua TQ de^? song^’ con` chu*’ hok lien quan gi` toi chuyen trung lap hay hok. Nhung VN la` 1 nuoc ma` TQ ddoi xu*? khac voi*’ nhung nuoc co’ chung dduong bien gioi voi minh`: TQ ddanh’ de^? chiem VN nhieu hon* het^’ trong suot ca? 2000 nam( qua- vidu hay~ thu*? so sanh voi mienddien chi? co’ 1 lan^` bi. TQ ddanh’ va` chiem ddong’(?). Ly’ do ddac biet ddo’ la` VN co’ nhieu hien tuong ma` go”i y’ choTQ tin rang(` ” thoi co* dda~ chin’ mui` “. – ngay ca? 1 khach’ du lich binh` thuong*` ng` TQ dden^” VN cung co’ cam tuong*? rat^’ manh. nhu* the^’.
    Ve lau dai`, gia?i quyet van de VN va` TQ phai? tinh’ den^’ chuyen ddo’. Xin het^’.

  6. Vũ duy Giang says:

    Trung lập không chỉ nghĩa là”đi với cả Mỹ và TQ”như CSVN đang làm, vì những ai dụ VC đi với Mỹ thì phải nhớ đến VNCH đã bị Mỹ bỏ rơi năm 1975(để Mỹ đi với TQ) ,đúng như câu nói của Henri Kissinger:
    “America has no permanent friends or ennemies, only interests”, còn VC”đi với TQ”đưa đến kết quả ra sao thì ai cũng biết rồi!

    Vậy muốn”Trung lập, hòa bình, thì phải sửa soạn chiến tranh”, là tâm niệm của nước Trung lập đã từ lâu đời như Thụy Sĩ, dù chiến tranh không xẩy ra trên đất nước TS,mà tại các nước láng giềng(như trong Thế chiến thứ 2),hay xa hơn nữa, như ở VN, mà”quân đội nhân dân TS”(Peoples Army) đều học hỏi, để rút tập kinh nghiệm. Kinh nghiệm”trung lập”của TS đã được viết trên báo VN(trong và ngoài nước),và cũng để phản hồi đề nghị của GS.Vũ Quốc Thúc”hiến kế”trung lập hóa VN bằng 1 Hội nghị Công Pháp Quốc Tế.

    Những phản hồi trao đổi giữa độc giả Vân Nam, và Lâm Vũ chứng tỏ họ cũng hiểu biết về lịch sử trung lập của một vài nước trên thế giới,và có tính cách xây dựng hơn những người VN chỉ muốn”MacKeNo”
    cho chết, vì Nó là VC!

    Thực ra nhà nước CSVN cũng đã tham gia phong trào của”các nước KHÔNG LIÊN KẾT”(no-engagement countries) khởi xướng tại Bangdung, vào cuối những năm 1950, sau Điện Biên Phủ) bởi Thủ tướng Ấn Nerhu, TT.Soekarno(Indonesia), TT.Tito(Yougoslavia),và gồm đa số các nước Á và Phi Châu mới dành độc lập, sau khi là thuộc địa của các cường quốc Âu châu. Đây cũng là một loại trung lập”hẩu lốn”,mà bây giờ ít ai còn nhớ, hay biết đến!

    Thái Lan cũng đã biết trung lập”đánh đu”giữa 2 vùng thuộc địa của Anh quốc(ở phía đông Thái,như Ấn độ, Miến Điện,etc…),và của Pháp (gồm 3 nước Indochine=giữa Inde, và Chine, dịch sai ra tiếng VN là Đông Dương= Biển Đông!), nên đã được 2 cường quốc Pháp, Anh để cho”yên thân”,vì không muốn
    “đụng chạm”nhau trên đất Thái Lan! Nhờ vậy mà khi 1 lãnh đạo CSVN thăm viếng Thái Lan,và tự hào khoe là VN đã đánh đuổi đựơc cả 2 đế quốc Pháp, và Mỹ, thì lãnh đạo Thái lan đã trả lời rằng”Thái lan may mắn,đã không phải đánh đuổi ai cả!”.

    Đúng như Tôn Tử (TQ)đã nói rằng:”Tướng giỏi thì không cần đánh,mà thắng”,nên TQ đã”Chiếm” thắng
    được bao nhiêu cây số đất đai vùng biên giới của VN, và cả vùng Biển Đông nữa? Vậy muốn”sống Hòa Bình, Trung lập, thì phải thường xuyên sửa soạn chiến trinh”, chớ không ai ban không cho cả !

  7. Dzỡ Hơi says:

    Đi với Mỹ thì thằng Tàu nó thịt còn đi với Trung Quốc thì Tàu nó nuốt, thôi rồi ngã nào cũng chết với đồng chí phương bắc bá quyền.

  8. Dzở Hơi says:

    Một bạn người Hoa trêm web có nói rằng cờ đỏ một sao VN giống hệt cờ đỏ 5 sao Trung Cộng khi kéo lên. Để ý một chúc thì ta sẽ thấy mất nước từ chỗ đó rồi!

  9. Bich Dang says:

    Kính gởi ông KHTA,

    Bài này ông viết khá hơn , khi không có mang thù hận , mặc dầu ông có qua’ lời khi cho ông Thiệu khóc mếu máo .

    Về phần dạy học , xin đúng lôi ra để mang thêm phần thuyết phục , mặc dầu ai cũng biết ông chỉ dạy Trung Học ở San Francisco mà thôi .

    Chúc ông bình tâm và viết tốt hơn .

  10. kbc3505 says:

    Tôi ủng hộ ý kiến của bác Lâm vũ. Trung lập là con đường tốt nhất cho VN nhưng không thể trong lúc nầy. Theo Mỹ chống Tàu chỉ là trong giai đoạn cấp bách hiện nay nhưng không thể là chiến lược lâu dài để có thể tồn tại trong tương lai. Muốn chống Tàu, VN phải có đủ sức mạnh quân sự về vũ khí chiến lược bằng hoặc hơn Tàu thì mới dám chống. Bây giờ Tàu đang ở thế mạnh và chỉ muốn chiếm toàn bộ biển đảo của VN thì không dễ dàng co vòi về chấp nhận cho VN trung lập, trừ phi ở thế yếu.

    Đứng trung lập có thể phải chịu hy sinh một số quyền lợi thiết yếu của quốc gia nhưng sẽ không mất nước. Mỹ và Tàu nếu không muốn xảy ra chiến tranh thì phải chia đều quyền lợi hay chấp nhận được. Dù theo Mỹ hay trung lập thì đảng cộng sản cũng phải thoái lui trả lại quyền tự quyết cho dân tộc.

    Trong tình hình hiện nay, VN có thể nhờ Mỹ và cộng đồng thế giới trợ giúp đánh Tàu (vì quyền lợi của thế giới nói chung, họ sẽ giúp) chắc chắn VN phải chịu hy sinh xương máu và dù thắng hay thua thì cũng làm suy yếu phần nào tính hung hăng của Tàu mà sẽ không còn dám xâm lấn, đến lúc đó, VN có thể đi con đường trung lập và nhất định phải xây dựng một sức mạnh chiến lược quân sự để bảo vệ đất nước về sau.

    kbc3505

    • Lâm Vũ says:

      Bác kbc3505 quý mến,
      Có lẽ bác cho rằng tôi nghĩ quá xa vời, thiếu thực tế, vì VN hiện tại không thể đứng “trung lập” được mà phải chọn theo Mỹ hoàn toàn?

      Thế nhưng thực tế là: không có nước nào ở Đông Á ra mặt chống Tầu, ngoại trừ Phi Luật Tân vì Phi không “liền sông liền núi” với TQ, cũng không liên hệ kinh tế vào TQ. Còn lại, ngay cả Nhật, Nam Hàn hay Đài Loan cũng không ra mặt “chống Tàu”, đừng nói chi đến việc chuẩn bị uýnh nhau.

      Đã đành, ba nước này cũng như hầu hết các nước ĐNÁ – như Đài Loan, Thái Lan, Philippines, Singapore, Mã Lai v .v. đều nghiêng về phía Mỹ, nhưng đó bới vì họ cũng là một nước Dân Chủ Tự Do và ít nhiều đã có sẵn liên minh quân sự với Hoa Kỳ. Trong khi, Việt Nam ngược lại vốn là “thù địch” của Mỹ và liên minh quân sự với Tầu. Đó là chưa kể là kinh tế hoàn toàn lệ thuộc vào TQ.

      Giả sử là VN sẵn sàng ký kết liên minh quân sự với Hoa Kỳ thì chuyện gì có thể xảy ra? Theo tôi, không nghi ngờ gì là TQ sẽ mang quân “giải phóng” VN, hay ít nhất tổ chức “đảo chánh” , lập chánh phủ mới thân với họ hơn nữa. Lúc đó, có lẽ còn khó cho dân ta để dành lại quyền tự chủ hơn nữa.

      Mà chưa chắc Hoa Kỳ sẽ nhân cơ hội nhẩy vào để ủng hộ “phe Dân Chủ” ở Việt Nam. Bởi vì, nếu HK muốn “động thủ” – giúp VN “dân chủ hóa” – lúc này thì đã làm rồi, như đã làm ở Miến Điện. Dù sao Hoa Kỳ cũng có quá nhiều quyền lợi ở TQ, chúng ta không được quên điều này.

      Vì những lý do trên, tôi nghĩ tốt nhất và cũng thực tế nhất là VN liên lạc chặt chẽ với các nước Đông Nam Á – TBD (kể cả Úc và Ấn Độ). Đường lối “ngoại giao” này cũng không tùy thuộc vào chế độ chính trị ở VN.

      Tuy nhiên, như ai cũng thấy, chính quyền CSVN dẫu có muốn cũng không dám đi theo con đường “trung lập”. Chủ yếu là làm như vậy tức là nhà nước phải có “chỗ dựa” mạnh hơn cả Bắc Kinh, chỗ đó chỉ có thể là toàn khối dân tộc. Nhưng nếu muốn có sự ủng hộ của dân thì CSVN phải từ bỏ quyền lực độc tôn và ít nhất trả lại cho dân những quyền tư do căn bản nhất. Nhưng là như vậy tức là mất độc quyền cai trị đất nước VN.

      Tất cả những điều nói ở trên đều không có gì mới, mà người Việt nào cũng biết, kể cả đảng cộng sản VN. Nhưng đảng CS Tầu họ cũng biết, mà còn biết rõ hơn: tình hình VN – do người dân Việt nhận thức ngày cành sáng suốt hơn – sẽ phải thay đổi trong một vài năm tới. Cho nên TQ đang ráo riết “mở mang bờ cõi” để đặt ĐNÁ và cả thế giới vào một “chuyện đã rồi”… (sau đó, họ sẽ sẵn sàng thương thuyết với các nước trên thế giới về việc xử dụng biển Đông… của họ!).

      Tóm lại, thời gian thật sự cấp bách. Tất cả tùy thuộc vào sự sáng suốt của chính quyền Hà Nội. Cụ thể, Hà Nội phải tức khắc thay đổi chiến lược, đứng hẳn về phía các nước Asian, cũng như các nước Đông Á khác. Nếu không làm, thì TQ sẽ chiếm hoàn toàn những phần biển Đông vốn thuộc chủ quyền Việt Nam – chắc chắn sẽ không chiếm được những phần của Philippines, Đài Loan, Mã Lai v.v. Nhưng có lẽ được như thế Bắc Kinh cũng đủ hài lòng – dù rằng ngay lúc này TQ đòi toàn bộ biển Đông (chiết thuật “dương Đông, kích Tây” hay “tháu cáy”).

      Vấn đề của VN là, lúc đó toàn dân Việt mới nhận thức ra là đã “mất nước” thì đã quá muộn màng. Sẽ chẳng có nước nào trên thế giới “rảnh” đến độ đi đòi lại đất biển cho dân tộc VN cả. Người dân Việt sẽ phải chống lại cả đảng CSVN lẫn đảng CSTQ!

      • kbc3505 says:

        Chào bác Lâm Vũ,

        Tôi vẫn nghĩ và tự hỏi rằng tại sao đất nước mình vẫn nghèo và người dân vẫn khổ mặc dù tài nguyên biển cả mênh mông và không còn chiến tranh với hơn 80 triệu con dân thông minh cần cù xây dựng trong 37 năm dài nhưng vẫn chẳng đạt được thành quả như mong muốn? Và cũng tự trả lời là vì ĐẤT NƯỚC và NGƯỜI DÂN không có tự do.

        Tất cả người dân từ em trẻ nhỏ đến bác công nhân già làm việc xây dựng lại đất nước nhưng hỡi ôi chỉ để làm giàu cho bọn cầm quyền và con cháu chúng để rồi chúng bán tài nguyên, đất đai biển đảo cho đàn anh Tàu cộng hầu mong được dựa vào đàn anh để cai tri đất nước và Dân Ta suốt đời. Đất nước này đã không có tự do thì người dân làm sao có tự do?

        Tôi đã viết nhiều góp ý cũng như với bác Lâm Vũ và cũng như hầu hết tất cả mọi người có lòng yêu nước, chúng ta đều hiểu và biết phải làm gì cho đất nước quê hương và cho tất cả con cháu chúng ta mai sau cũng như sự tồn vong của dân tộc. Mọi góp ý của chúng ta đều có ý nghĩa và quy về một mối: Không chấp nhận chế độ cộng sản độc tài toàn trị bán nước trên quê hương!

        Thân kính,

        kbc3505

      • Lâm Vũ says:

        Cám ơn bác kbc3505,
        Chẳng riêng bác với tôi mà có lẽ cả nước – trừ một số ít “vô loài” – đã “quy về một mối”. Nhưng chính thế một câu hỏi nhức nhối không thể không đặt ra, là: tại sao người dân Việt chưa làm gì để thay đổi “nó”?

        Hình như chưa có ai đưa ra được một câu trả lời đích đáng. Có thể vì có nhiều câu trả lời, nhiều nguyên do cho tình trạng ù lì hiện nay. Nhưng câu trả lời nào đi nữa, cũng sẽ dẫn đến thai độ và mức độ dấn thân của mỗi người dân nước Việt. Đặc biệt là giới sĩ phu, trí thức… theo nghĩa rộng nhất.

        Tôi nhớ lại một buổi hội thảo “bỏ túi” trong cộng đồng nơi tôi sống, nhân chuyến viên thăm của nhà thơ NCT, lúc ông mới ra nước ngoài, 1995. Được trao nhiệm vụ điều khiển chương trình, tôi đưa ra chủ đề, là câu hỏi: “Sau khi khối CS Xô Viết xụp đổ, tại sao Việt Nam đã không có thay đổi?”. Nhà thơ – ngục sĩ NCT – được mời phát biểu trước tiên. Ông bắt đầu bằng tường thuật lại diễn biến cuộc “cách mạng dân chủ” ở Nga, liên miên khoảng 15 phút đi trong ký ức, mới như tỉnh trở lại. Lần đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, ông nói: “Trở lại với câu của anh ấy mà… bọn trí thức Việt Nam họ hèn lắm, hèn lắm…”…

        Thấm thoát đã 17 năm, nhưng tầng lớp “trí thức” Việt Nam có khác không? Theo tôi thì đã khác nhiều lắm. Ngày đó thành phần phản kháng trong nước chỉ là số nhỏ lèo tèo ở miền Bắc, ở miền Nam còn ít hơn nữa, chủ yếu là vài thành viên kỳ cựu của cái-gọi-là MTDTGPMN. Nhưng nay p/t đối kháng đã lan rộng, không chỉ ở miền Bắc mà khắp nước, cũng không chỉ giới hạn ở một giới cựu chiến binh QĐND hay đảng viên CS mà mọi giới và mọi lứa tuổi… Đây là xu hướng của thời đại, không thể đảo ngược.

        Câu hỏi còn lại là: liệu cuộc “cách mạng dân chủ” có xẩy ra kịp thời trước khi quá muộn?

      • kbc3505 says:

        Theo tôi, nếu không có tác động từ bên ngoài và người dân trong nước vẫn sợ hãi không dám đứng lên đấu tranh thì cộng sản sẽ vẫn mãi tồn tại.

        Với bản tính hung hăng cứ tưởng mình là thiên tử dùng chiêu bài chủ nghĩa dân tộc quá khích, bọn lãnh đạo Tàu cộng đã sai lầm đang đi vào con đường tự hủy diệt. Tàu cộng đã dại dột phóng lao gây chiến, có rút về cũng khó tồn tại bởi thế giới tự do không thể chấp nhận để một thằng điên thay trời cai trị thiên hạ.

        Theo tình hình thời cuộc, chiến tranh thế giới thứ III có thể sẽ xảy ra, và sau cuộc chiến này sẽ không còn bóng dáng cộng sản.

        Chúc bác Lâm Vũ một week-end vui vẻ.

        kbc3505

      • Lâm Vũ says:

        Tôi đồng ý với bác nghĩ tác động từ bên ngoài rất quan trọng. Câu hỏi tôi anh em bà con của tôi ở miền Bắc thường đặt ra khi gặp riêng: ở ngoài đó anh có làm gì không? (Dĩ nhiên người hỏi không chỉ muốn hỏi là tôi có đi làm kiếm ăn không!).

        Nói cho cùng, bao giơ giặc ngoài cũng không đáng sợ bằng giặc trong!

        Nhưng tôi không muốn và cũng không tin rằng thế chiến sẽ xẩy ra.

        TB. Bắt đầu xem London Olympics… mới xực nhớ ra rằng mình đã không theo dõi TVH Bắc Kinh – vì biết trước CSTQ dùng TVH như “pháo lệnh” (chữ tôi dùng trên blog lúc đó) đánh chiếm TBD, y như Hitler và TVH Berlin, 1936.

      • kbc3505 says:

        Vâng! Hy vọng sẽ chẳng có chiến tranh thế giới lần III, nhưng..

        Sau hai cuộc chiến tranh thế giới, con người đã biết sợ, nhất là hậu quả 2 trái bom nguyên tử tàn sát khủng khiếp ở Hiroshima và Nagasaki. Từ đấy, con người đâm ra hiền hòa, yêu chuộng tự do hòa bình, và cư xử tốt hơn với đồng loại.

        Thế giới sử có lẽ không chế độ nào tàn ác như phát xít hay cộng sản? Đặc biệt là sự tàn ác của giống da vàng Á Châu mà điển hình là China thời phong kiến và cộng sản thời nay. Lịch sử Tàu, là con người gian manh nham hiểm luôn ỷ mạnh gây chiến tranh giành tài nguyên đất đai với lân bang, đó là chuyện quá khứ thời xưa. Giờ đã là một nước lớn, nhưng dòng máu tham và tính bạo tàn của bọn lãnh đạo vẫn chưa cho là đủ, chúng đã tính và đã làm, chúng đang manh nha đầu độc tất cả nhân loại và ngay cả những người cùng dòng máu với chúng, bằng những chất độc mà nhân loại phải ghê sợ. Vậy, gây chiến tranh tàn sát nhân loại có là khả thi? Nếu chưa xảy ra, là bởi vì chúng chưa có đủ sức mạnh mà thôi. Lãnh đạo thế giới không có mù. Chiến tranh có xảy ra khi lòng tham chưa biết đủ???

        Coi Olympics London 2012 uống bia nổi hứng viết vài hàng với Bác, thôi xin dừng lại. Chúc bác vui.

        kbc3505

Phản hồi