|

Tổ quốc nhìn từ hai bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo

nang thoTrải qua mấy ngàn năm dựng nước và giữ nước, máu và nước mắt của Tổ Quốc (Nhân dân) chưa bao giờ ngừng rơi. Năm 1989, khi nhìn bức tường Berlin sụp đổ, nghĩ về Tổ Quốc, nước mắt những người con xa xứ chúng tôi lại thấm đẫm nơi mình đang đứng. Chiến tranh và nỗi đau Nam- Bắc còn đó. Đất nước liền một dải, nhưng con sông Gianh vẫn còn chia cắt lòng người. Và nơi phía Nam đất mẹ, giặc Tầu- Polpot tàn phá, nơi phía Bắc, giặc Trung Quốc vẫn còn tràn sang. Và bài Trường Ca Tổ Quốc quặn thắt trong tôi chợt bật ra “…Chúng con lớn lên cùng bom đạn/ Đôi vai gầy của mẹ quẩy hai đầu chiến tranh…“.

Ải Nam Quan đã mất, giặc Tầu chiếm Hoàng Sa và đang nuốt Trường Sa. Nếu ví đất nước là một con tầu, đường đi ra biển đã bị cắt. Những Boxite, PMU18, Vinashin… thu hồi, cưỡng chế đất đai và dân oan tràn về Hà Nội, Sài Gòn như khối ung nhọt đang chọc thủng thân tầu. Bão và giông tố che kín cả bầu trời. Tìm một tin lành trên báo mà khó hơn tìm nước trên sa mạc. Buồn đến nỗi một ông nguyên ủy viên bộ chính trị, nghiêng ngả một thời quyền lực, cũng phải bật dậy, hút thuốc vặt mà run mà hãi: Ai nắm vận mệnh của chúng ta/ Trong không gian đầy sợ hãi? Vâng! Đất nước có những năm tháng thật buồn, thật đáng sợ, để Trần Mạnh Hảo từng là người lính chiến, bảo vệ chế độ, giờ này phải ngồi bệt dưới đất, réo lên: Đất nước bị cầm tù trong ngực trái/ Chưa kịp nghĩ một điều gì/ Sao đã toát mồ hôi? Có nơi nào buồn hơn đất nước tôi?

Dù chênh nhau về tuổi tác, nhưng có thể nói, Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo (hai nhà thơ tài năng) cùng một thế hệ nằm rừng, góp phần không nhỏ làm nên chiến thắng trong cuộc chiến tương tàn vừa qua. Sau chiến tranh, Nguyễn Khoa Điềm không ngại chặt chém, khơi thông quan lộ, thẳng bước tiến lên đỉnh cao chót vót quyền lực. Trần Mạnh Hảo chợt nhận ra sai lầm và đất nước đang đi dần vào ngõ cụt. Cùng với cuốn Ly Thân, ông đã ly dị đảng, xổ toẹt Mác. Trên đầu ông chỉ còn Tổ Quốc và nhân dân. Ông trần trụi ngồi bệt xuống, hét lên bằng thơ, bằng văn, bằng cả tâm lực của mình trong đêm trường u ám.

Trong tháng tư, khi chính quyền đang hừng hực chào mừng ngày đại thắng, ta bắt gặp hai bài thơ nối (đuôi) nhau của hai người hoàn cảnh, địa vị đối nghịch nhau, nhưng dòng chảy lời thơ hợp nhau đến lạ lùng. Nói là vậy, nhưng với tôi giờ này, khi ngồi viết, nó hoàn toàn không còn là thơ. Mà nó là lời tự sự, tiếng than xé lòng, cất lên từ trái tim của hai người nghệ sỹ. Nên khi đọc, trước mắt và trong đầu tôi chỉ có cái thật, cái đắng và cay ở trong đó. Nếu như “Đất Nước Những Tháng Năm Thật Buồn” của Nguyễn Khoa Điềm là phần mở bài, thì bài “Đất Nước Có Bao Giờ Buồn Thế Này Chăng? ”  của Trần Mạnh Hảo là thân bài, điểm mặt chỉ tên và thay cho lời kết:

“Đất nước những năm thật buồn
Nửa đêm ngồi dậy hút thuốc vặt
Lần mò trên trang mạng tìm một tin lành
Như kẻ khát nước qua sa mạc
Chung quanh yên ắng cả
Ngoài đường nhựa vắng tiếng xe lại qua
Người giàu, người nghèo đều ngủ
Cả bầy ve vừa lột xác

Sao mình thức?
Sao mình mải mê đeo đuổi một ngày mai tốt lành?

Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?
Bây giờ con cá hanh còn bơi trên sông vắng
Mong gặp một con cá hanh khác?
Bao giờ buổi sáng, buổi chiều nhìn ra đường
Thấy mọi người nhẹ nhàng, vui tươi
Ấm áp ly cà phê sớm
Các bà các cô khỏe mạnh yêu đời
Hớn hở tập thể dục
Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người

Ai sẽ nắm vận mệnh chúng ta
Trong không gian đầy sợ hãi?
Những cây thông trên núi Ngự Bình thấp thoáng ngọn nến xanh
Đời đời an ủi
Cho người đã khuất và người sống hôm nay …   (NKĐ)

Đêm trường ma giáo mặt trời đỏ
Những dòng sông là đất nước thở dài
Chó sủa trăng nhà ai?
Không phải vầng trăng đất nước

Tôi ngồi ngót bảy mươi năm
Chờ một lời nói thật
Bầy sói tru ý thức hệ lang băm
Người nông dân bị cướp đất phải hát bài dân chủ
Đêm đêm thạch sùng tắc lưỡi bỏ đi

Đất nước đang treo trên sợi chỉ mành
Sợi chỉ mành 16 chữ vàng và dối lừa 4 tốt
Có kẻ rước giặc lên bàn thờ
Xì sụp lạy khấn tàn nhang chủ nghĩa
Những giáo điều làm cơm nguội bơ vơ

Xin cứ tự do bán lương tâm cho chó
Vãi linh hồn vào thùng rác nhân dân
Mối mọt ăn rào rào lòng rường cột
Ôi thương thay giẻ rách cũng tâm thần
Anh sẩm bạc đầu dẫn đường dân tộc
Đám gà què bàn hiến pháp cối xay

Đất nước có bao giờ buồn như hôm nay
Những thiên đường vỡ chợ
Những học thuyết đứng đường
Hoàn lương tượng đài
Hoàn lương chân lý
Nghị quyết còn trinh bạch cũng hoàn lương

Không ai đuổi cũng giật mình bỏ chạy
Nhốt hết mây trời vào hiến pháp tự do
Mơ được đứng bên lề đường
Nói một câu gan ruột
Đất nước buồn
Đất nước bị ruồi bu

Đất nước bị cầm tù trong ngực trái
Chưa kịp nghĩ một điều gì
Sao đã toát mồ hôi?
Có nơi nào buồn hơn đất nước tôi?

Lý tưởng của loài dơi là muỗi
Dơi bay đêm cho đất nước đỡ buồn
Không ai tin vào hoa hồng nữa
Không ai tin vào dơi nữa

Dơi trở về làm chuột khoét quê hương”   (TMH)

Sống ở nước ngoài đã gần ba mươi năm và tôi cũng ít có điều kiện về thăm quê. Nên tin tức về quê nhà với tôi dường như rất mơ hồ, có chăng qua sách báo mà thôi. Nên khi đọc những thông điệp của nguyên đại quan Nguyễn Khoa Điềm, tôi giật mình kinh hãi, không dám tin đó là sự thật. Có khi bọn phản động đội lốt bác Điềm nói xấu chế độ tươi đẹp của ta không biết chừng, cần cảnh giác. Kiểm chứng lại các báo của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, nhà văn Nguyễn Quang Lập… đều thấy đúng là bác đại quan Điềm. Hay ông Tạo, ông Lập cũng bị diễn biến, dao động tư tưởng?

Không chịu được, nửa đêm, tôi vực Trần Mạnh Hảo dậy. Đầu dây bên kia nghe giọng bác nhừa nhựa, ngái ngủ. Tôi hỏi luôn, cùng quê với nhau, xin quan bác nói thật, bài thơ “Đất Nước Những Năm Tháng Thật Buồn“ có chính xác của cựu đại quan Nguyễn Khoa Điềm không? Nghe đích thị là giọng tôi, bác quát lại trong máy, chú có bị chập, bị điên không đấy! Có cho uống mật gấu, cũng không thằng nào dám giả danh ông Điềm. Họ gô cổ lại ngay lập tức….

Lại hôm rồi, có vợ chồng ông bạn từ Thụy Điển sang chơi. Bữa tối, tôi và hắn còn ngồi khật khừ bia rượu. Hai bà vợ ăn xong, bật tivi của quê hương, đúng lúc người đẹp Kiều Trinh tươi rói đang diễn thuyết. Tắt…tắt ngay, hắn quát, làm tôi giật mình, đổ cả cốc rượu. Kẻ trộm cắp chuyên nghiệp, lại rao giảng văn hóa đạo đức, thế này đất nước đến lúc mạt là phải. Tôi ngớ người hỏi lại, nghĩa là thế nào?

Ngày 11 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh bị cảnh sát thành phố Kalmar, Thụy Điển bắt giam một tuần vì tội ăn trộm. Nhờ có bố là quan to, bằng con đường ngoại giao, nên Kiều Trinh đã được thả, về nước vẫn được dẫn chương trình cho nhà đài. Nhưng ảnh của Kiều Trinh được dán cảnh cáo khắp các siêu thị trong thành phố và để mọi người cảnh giác. Năm 2006 khi sang Anh, Kiều Trinh lại bị bắt quả tang ăn cắp trong siêu thị, rồi lại được thả, về Việt Nam nghe đâu lại còn được thăng quan tiến chức.

Nói một hơi, rồi hắn bảo, nhà cũng có kênh truyền hình của Việt Nam, nhưng ít dám mở, sợ mấy ông hàng xóm người bản xứ hay sang chơi, bắt gặp Kiều Trinh, nhục lắm.

Ôi! Đất nước tôi. Chỉ mong đây là câu chuyện tào lao chè chén vỉa hè. Tivi, truyền hình là bộ mặt của một thể chế quốc gia, lại nhem nhuốc thế này, thì đằng sau nó còn bẩn thỉu biết nhường nào. Tôi tin cái đau của bác Điềm, bác Hảo.

Vậy là tôi đã hiểu, sao hai con cá hanh của bác Điềm, chúng chẳng bao giờ gặp nhau được nữa. Con được bảo kê phá rừng, cướp đất, trốn thuế, nó đang hưởng lạc xa hoa kệch cỡm của những kẻ trọc phú. Con thì đã thắt cổ tự tử, để con của nó may ra có cơ hội đến trường vì túng thiếu, bệnh tật.

Sự dối trá, lưu manh đểu cáng ấy, như những ngọn roi quất vào tấm thân gầy của mẹ, để bầy con nháo nhác lạc đàn. Bảy mươi năm trường, không chỉ Trần Mạnh Hảo, Nguyễn Khoa Điềm chờ, mà cả dân tộc chờ một lời nói thât. Nhưng những Văn Giang, Tiên Lãng, Cồn Dầu… vẫn hộc lên những tiếng rên xiết ngút trời:

“ Tôi ngồi ngót bảy mươi năm
Chờ một lời nói thật
Bầy sói tru ý thức hệ lang băm
Người nông dân bị cướp đất phải hát bài dân chủ
Đêm đêm thạch sùng tắc lưỡi bỏ đi (TMH)

Bao giờ giọt nước mắt chảy xuống má
Không phải gạt vội vì xấu hổ
Ngước mắt, tin yêu mọi người“ (NKĐ)

Viết đến đây, tôi chỉ còn thấy trước mặt mình, một Cù Huy Hà Vũ và những kẻ bán đất phá rừng đang ngồi ghế quan tòa, phải cúi mặt luận tội, người giữ đất, giữ rừng, giữ cả hồn dân tộc. Những học thuyết đứng đường, những con sâu béo trục béo tròn ấy, đã phá tan đất nước, mọi quan hệ xã hội, xóm làng, gia đình dòng họ đang được cân đo đong đếm bằng tiền bạc. Và chúng đang xẻo, bán dần từng miếng thịt trên lưng gầy của mẹ. Để sớm mai này còn có được gọi tên? Rồi đêm đêm về, Nguyễn Khoa Điềm, Trần Mạnh Hảo, lại viết cho anh nơi ngục tối tù đày đó:

“Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
Có còn bay trong đêm
Sớm mai còn giữ được màu đỏ?

Đất nước đang treo trên sợi chỉ mành
Sợi chỉ mành 16 chữ vàng và dối lừa 4 tốt
Có kẻ rước giặc lên bàn thờ
Xì sụp lạy khấn tàn nhang chủ nghĩa
Những giáo điều làm cơm nguội bơ vơ“

Một bầy sâu đang tàn phá đất nước, như lời một ông đại quan đã nói. Không biết đó là những sâu to, sâu bé, sâu càng hay sâu róm, nhưng đất nước tôi đang nở ra những phong trào, đại dịch, quan lớn nuốt to, quan bé nuốt nhỏ. Cứ ông nào dính cán bộ, không còn riêng nữa, mà kéo theo cả gia đình, dòng họ đều giầu có, hống hách ngang tàng. Ăn cắp, ăn cướp đục khoét, hối lộ đã được tôn lên một cách trơ trẽn văn hóa phong bì, văn hóa quốc gia. Những mua danh bán tước, những bè cánh lợi ích, gia đình trị được che đậy bởi những mỹ từ, hạt giống đỏ, truyền thống cách mạng. Vậy là, lòng tự trọng, dây thần kinh xấu hổ đã hoàn toàn bị đứt.

Và nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm đau xót tự hỏi: Ai sẽ nắm vận mệnh của chúng ta? Vâng! Chính bầy sâu ấy đang nắm vận mệnh của chúng ta, và chúng đang khiêng nước Việt đi chôn.

Leipzig ngày 10 -5-2013

© Đỗ Trường

© Đàn Chim Việt

 

 

6 Phản hồi cho “Tổ quốc nhìn từ hai bài thơ của Nguyễn Khoa Điềm và Trần Mạnh Hảo”

  1. quandannambo says:

    mệ ngồi rặn mải không ra
    thì ra hai cục nớ là cục thơ
    trối sông nó nổi lập lờ
    mấy con chó đói trên bờ nhớ thương
    cục thơ trôi mấy dặm đường
    đảng ơi bác hởi chán chường đời ky
    trăm năm đảng bác ra gì
    chỉ là nô bộc tàu khì bắc kinh
    bưng bô bán nước cầu vinh
    cỏng tàu chông mỷ đáng khinh không nào
    hoan hô đảng bác ồn ào
    một bầy châu chấu cào cào âm binh
    ba đình bầy xác yêu tinh
    để dọa thiên hạ mà xin mượn tiền
    ba đình là một lủ ghiền
    ghiền quyền ghiền máu ghiền tiền đô la
    rợ hồ là quỷ là ma
    buôn dân bán nước mả cha rợ hồ
    rợ hồ là bọn côn đồ
    đánh dân cướp đất bưng bô giặc tàu
    con tôm cứt ở trên đầu
    cái đầu việt cộng lẻ nào lại thua
    đi ngang chỉ có con cua
    cái ngang của nó còn thua rợ hồ
    tham tàn độc ác đầy bồ
    tầm cao trí tuệ đầy bô mới kỳ
    bực mình mệ vẩn cười khì
    làm sao nói chuyện với ky với vàng
    ba đình là đám con hoang
    ra từ pác bó là hang rắn tàu
    ba đình là xóm nhà giàu
    là người máu lạnh là đầu cua tôm
    (hôm nay mệ mệt lắm rồi
    ngày mai viết tiếp viết bồi gấp ba)

  2. vu trung says:

    Quan bác Đỗ Trường quả biê’t cách phóng đại câu chuyện. :) Chỉ là 1 bài thơ của 1 ông quan lớn đã hê’t thời thôi mà làm gì phải gọi điện viễn liên trong đêm như thể nó là 1 chuyện kinh thiên động địa, đổi đời như thế . Rồi mỗi ông lớn sau khi rời khỏi ca’i ghế quyền lực của mình sẽ cho ra đời những tác phẩm “sám hối” như thế thôi. Đã không thể lừa dối lương tri (hoặc là thánh thần), thì cố vớt vát tí ti bằng cách lừa dối (vài tên) đồng loại lúc cuối đời cũng coi như là thành tựu rồi.

  3. First of all I want to say fantastic blog!
    I had a quick question in which I’d like to ask if you don’t mind.
    I was interested to know how you center yourself and clear your thoughts prior to writing.
    I have had a difficult time clearing my thoughts in getting my
    ideas out there. I do take pleasure in writing however it just seems like the first 10 to 15 minutes are generally lost simply just trying to
    figure out how to begin. Any ideas or hints? Thank you!

  4. Khách qua đường says:

    Nguyễn khoa Điềm không thể bằng Trần mạnh Hảo , trong cái nhìn xuyên suốt chế độ CS đã mang lại khốn khổ cho dân tộc .

    “Bây giờ lá cờ trên Cột cờ Đại Nội
    Có còn bay trong đêm
    Sớm mai còn giữ được màu đỏ?

    Nguyễn khoa Điềm với vần thơ trên , chua xót cũng chỉ là chua xót cho Đảng , vẫn hy vọng lá cờ đỏ vẫn còn được tung bay trong thành Nội qua đêm . Ông chỉ thấy cái bầy nhầy hiện nay , nhưng ông chưa dứt khoat , thấy cái xấu ấy nó phát sinh từ bản chất xây dựng Đảng . Cái bản chất xây dựng đảng đặt trên nền móng bịt bùng , bao che , khủng bố , tuyên truyền tự cao , Nguỵ biện .

    Trong suốt thời gian kháng Pháp , chống Mỹ , không ít người tin tưởng vào đảng đã quên mất đạo Đức căn bản của dân tộc , sẵn sàng hy sinh phong tục tập quán của dân tộc , mù quáng đi theo Đảng . Đóng góp Công sức xương máu thực chất chỉ dành riêng cho Đảng , cho sức mạnh thống trị của đảng lại nghỉ rằng đấy chính là vì mọi người , vì dân tộc .

    Đã là Đảng viên thì phải lệ thuộc vào Đảng , hy sinh tự do bản thân . Quyền lợi Đảng tất nhiên phải trước quyền lợi dân tộc , không riêng gì Đảng CS tất cả các Đảng phái trên thế giới đều như vậy . ĐCSVN chỉ khác ở chổ độc Tài và thống trị ngay từ trong Nội bộ Đảng , thống trị với chính bản thân người Đảng viên . Chính bản thân của người Đảng viên chỉ có thể uất ức chứ không thể phản kháng .

    Nguyễn khoa điềm còn hy vọng ở con người CS Cần kiệm liêm chính , Chí Công vô Tư . Tiếc thay bản chất nầy không thể có được trong bản thân của một Đảng viên CS , không bao giờ có được . Nó có thể có trong xã hội phong kiến , xã hội dân chủ , có được nhờ có phán xét , tranh luận khi thi hành . Với chế độ CS , một nghị quyết , một chính sách , khi đã đưa ra thì chỉ có chấp hành như lệnh vua , người đại diện cho Đảng được toàn quyền quyết định vận mệnh của người nằm trong chính sách . Từ đó , nhiều ông vua con được sinh ra theo một chuỗi thống trị từ cao đến thấp , từ Trung ương đến địa phương . Quyền hạng độc tôn của Đảng xoá mất tinh thần Chí Công vô Tư , Cần kiệm liêm chính , bởi vì nó không Cần thiết khi thi hành nghị quyết hay chính sách . Ai cầm được nghị quyết trong tay đều trở thành một ông vua con .

    T M H thì chấp nhận vì dân tộc , phải hủyCS . N K Đ thì ngược lại , vẫn còn tin tưởng , tiếc nuối và hy vọng cán bộ CS có thể sửa đổi để tốt hơn , để phục vụ cho dân tộc .

    Bản thân của ông N K Đ đã 2 mùa ở BCT , ông chỉ thấy được cái nguyên nhân thất bại của Đảng ở hiện tại , không dám truy nguyên về quá khứ để tìm ra bản chất tạo nên tham nhũng hối lộ , độc Tài . Ông sợ quá khứ , không dám đối diện với quá khứ . Vì động chạm đến cái quá khứ của Đảng độc ác , xấu xa , chẳng khác chi nhìn nhận cái tôi của bản thân , chẳng ra gì trong quá khứ .

    Tiếc thay , đất nước Viêt Nam hôm nay Cần những lời nói thật của những người Đảng viên CS thâm niên phục vụ Đảng . Những lời nói đi tìm về quá khứ ĐCSVN một cách thật lòng , mới có thể xoá CS VN , may ra mới giúp được nước Việt thoát nạn và tiến lên .

  5. MÂY NGÀN says:

    ĐÚC KẾT TRUNG THỰC VỀ HAI BÀI THƠ CỦA
    NGUYỄN KHOA ĐIỀM VÀ TRẦN MẠNH HẢO

    Có Quan Thơ lớn Khoa Điềm
    Có anh Mạnh Hảo chiến binh ngày nào
    Một bên bộ đội cụ Hồ
    Một bên Quan chức lẽ này không thông
    Hai người nối nhịp cầu thơ
    Sao nghe chỉ toát nỗi niềm thương đau
    Một người nói những tháng năm
    Trách sao đất nước lại buồn thế kia
    Một người than oán cay chua
    Ngỡ đâu đất nước hôm nay lại buồn
    Quả hai chỉ thấy có buồn
    Đêm trường thức dậy tìm nguồn phôi pha
    Lặng thinh điếu thuốc phì phà
    Lò dò lên mạng chỉ mình cô đơn
    Lạnh lùng yên ắng khắp nơi
    Tưởng chừng sa mạc băng qua một mình
    Tin lành cố thử tìm ra
    Như người khát nước xót xa dặm trường
    Chẳng nghe xe cộ trên đường
    Mọi người đều ngủ hệt tuồng xác ve
    Giàu nghèo chỉ phận đơn sơ
    Bầy ve lột xác kể luôn cả mình
    Đêm dài sao thức bình minh
    Khác gì đeo đuổi điều linh trên đời
    Ngày mai liệu vẫn tốt lành
    Biết cờ đại nội có còn trong đêm
    Cột cờ liệu có vững thêm
    Liệu mai màu đỏ có còn phất phơ
    Liệu giờ con cá còn bơi
    Con hanh sông vắng chộ thêm con nào
    Liệu mai buổi sáng ra đường
    Buổi chiều nhìn lại phố phường ra sao
    Mong ai vui vẻ nhẹ nhàng
    Cốc cà phê sớm ấm lòng những ai
    Các cô khỏe mạnh yêu đời
    Các bà hớn hở tập tành ban mai
    Liệu dòng nước mắt chảy xuôi
    Lệ tròn lăn xuống trên gò má xanh
    Có tin yêu nhìn khắp mọi người
    Có gì xấu hổ mà cần gạt đi
    Hỏi này vận mệnh chúng ta
    Ai người sẽ nắm giữa nơi kinh hoàng
    Giữa không gian sợ muôn vàn
    Ngự Bình thấp thoáng bao hàng nến xanh
    Ngàn thông đứng đó nghiêng mình
    Đời đời an ủi những người ra đi
    Hay người đang ở lại đây
    Đêm trường ma giáo đỏ gay mặt trời
    Sông trôi đất nước thở dài
    Đêm trăng chó sũa nhà ai lạnh lùng
    Vầng trăng quốc thổ còn không
    Hay vầng trăng lạ từ đâu thế vào
    Bảy mươi năm vẫn trót ngồi
    Chờ lời nói thật từ xa ngàn trùng
    Não nề bầy sói còn tru
    Lang băm ý hệ biết giờ nào ngưng
    Nông dân đất mất tim sầu
    Bài ca dân chủ lại hầu hát vang
    Thạch sùng chặc lưỡi tạt ngang
    Đêm đêm ấm ức bỏ đi chẳng đành
    Nước non treo sợi chỉ mành
    Dối lừa bốn tốt trở thành thiêng liêng
    Còn thêm mười sáu chữ vàng
    Bàn thờ ai rước giặc tràn lên thay
    Để cùng xì xụp khấn hương
    Tàn nhang chủ nghĩa chỉ thêm mơ màng
    Ngẩn ngơ cơm nguội giáo điều
    Nuốt vào khó lắm dễ gì nhả ra
    Lương tâm vốn bán cho ai
    Tha hồ cho chó, vãi thêm linh hồn
    Thảy vào thùng rác nhân dân
    Trong lòng rường cột, mối ăn rạt rào
    Cho dầu giẻ rách cũng hoài
    Tâm thần đến độ, khiến người xót xa
    Dắt dìu dân tộc bao xa
    Hóa ra anh xẩm trắng phơ mái đầu
    Gà què Hiến pháp luận chơi
    Cối xay, đất nước hôm nay quả buồn
    Giống như vỡ chợ thiên đường
    Quả toàn học thuyết đứng đường lâu nay
    Hoàn lương bao khối tượng đài
    Hoàn lương chân lý còn ai mơ màng
    Cả thêm Nghị quyết hoàn lương
    Kể còn trinh bạch hoàn lương một lần
    Không ai đuổi cũng giật mình
    Co giò mà chạy quả tình bơ vơ
    Mây trời, Hiến pháp tự do
    Nhốt vào trong đó khỏi lo mơ màng
    Nên mơ được đứng bên đàng
    Nói câu gan ruột cho đàng cùng nghe
    Bảo toàn đất nước buồn thiu
    Hỏi sao đất nước ruồi bu thế này
    Khác chi ngực trái cầm tù
    Nước non trong đó, nghĩ gì cho cam
    Bởi toàn thấy toát mồ hôi
    Buồn nào hơn hẳn nước tôi bây giờ
    Chí dơi, loài muỗi vật vờ
    Đêm bay, đất nước đỡ buồn hơn sao ?
    Khiến còn tin nữa hoa hồng ?
    Hỏi ai tin nữa chính vào loài dơi ?
    Dơi về làm chuột vậy thôi
    Dơi về làm chuột khoét tràn quê hương !

    NGÀN MÂY
    (11/5/13)

  6. khách says:

    THẰNG MA CÔ RAY RỨT THẾ LÀY CHĂNG

    Đêm nhà chứa gam màu đỏ
    Con đĩ vắng khách buột miệng thở dài
    Con đĩ con nhà ai
    Làm vợ khắp cả nước

    Tôi, thằng trụy lạc đã nhiều năm
    Chưa bao giờ tin vào sự thật
    Nhân phẩm từ lâu đã nát như băm
    Vì miếng ăn tôi làm theo lệnh chủ
    Những cuộc tình chóng vánh cũng qua đi

    Đạo đức lương tâm chỉ cách một tấm mành
    Tấm mành giữa cái xấu, điều tốt
    Tôi chọn đô la để thờ
    Kệ mẹ cuộc đời nhân nhân nghĩa nghĩa
    Toàn những thứ vẫn vơ

    Nhiều lúc mình còn thua một con chó
    Liếm láp sa đọa trước nhà dân
    Lưu manh xói mòn kèo cột
    Du côn dột nát vô thần
    Miếu sập, thằng đích tôn trở thành nỗi lo của họ tộc
    Cã làng bàn tới bàn lui, chuyện cối xay

    Chưa bao vờ thằng ma cô ray rứt như hôm nay
    Tông miếu như cái chợ
    Kẻ bán người mua đứng chật đường
    Kế vị hay bỏ chạy
    Thiên đường hay lao lý
    Tất cả mưu toan đều bất lương

    hỡi thằng ma cô đừng bỏ chạy
    Trong nhà chứa lũ đĩ và mày được tự do
    Hoan lạc giữa ngục đường
    Đồng tiền phơi gan ruột
    Bao cao su buồn
    Trinh tiết lắm thằng bu

    Thằng trí thức bị phạt tiền vì đậu xe bên lề trái
    Tiền chã là cái quái gì
    Sao nó toát mồ hôi ?
    Nó nghèo hơn một thằng ma cô như tôi !

    Ngoài đồng lắm muỗi
    Làm lon ken cho đỡ buồn
    Tôi cóc cần cái miếu nữa
    Lương thiện không cần tôi nữa

    Mặt mũi nào đứng giữa quê hương

    (Rất mong chú Trần Mạnh Hảo tha cho con tội mạo muội này )

Phản hồi