|

Cuộc so găng lịch sử [2]

Tiếp theo phần I

 

nguyen-phu-trong-nguyen-tan-dung

Trận so găng giữa Tổng bí thư (TBT) và Thủ tướng (TT) mới diễn ra ba hiệp nhưng ưu thế đã ngả về phía TT: Chủ trương, kế hoạch mà TBT vạch ra nhằm’’phế truất TT’’, để bảo vệ chiếc ghế hiện tại và tương lai, cứu vãn uy tín cho đảng’’ – bước đầu đã thất bại (thể hiện qua mấy cuộc bỏ phiếu…), trong khi dư luận xã hội, đảng CSVN – trông chờ, TBT thực hiên thành công 2 mục tiêu quan trọng: ’’chỉnh đốn đảng – chống tham nhũng’’. Thế nhưng khi đưa ra các hội nghi cơ quan quền lực cao nhất để hợp thức hóa chủ trương thì lại bị số đông UVTW bác bỏ. Vậy nguyên nhân nào dẫn tới kết cục này? Để có câu trả lời, hãy cùng nhau tìm hiểu về con người, khả năng của TBT.

Qua Từ điển Wikipedia, biết được bước đường trưởng thành của chàng sinh viên khoa Văn trường ĐHTH Hà nội. Sau khi tốt nghiệp (1967), ông kinh qua nhiều công việc thuần túy ở lĩnh vực lí luận học thuyết Mác – Lê nin. Quá trình hoạt động này chỉ thể hiện quan điểm chính trị qua hệ thống truyền thông (báo nói, báo viết, xuất bản). Trong khi đó Đảng của ông đang mất chỗ dựa lí thuyết vì hệ thống XHCN đông Âu đứng đầu là Liên Xô – sụp đổ. Vừa lúc trên chính trường VN lại xuất hiện một lí luận gia kiên trì học thuyết Mác – Lê Nguyễn Phú Trọng. Các bài viết của ông được xem như món ăn tinh thần của người’’đầu bếp lành nghề’’. Ngay lập tức’’mâm rượu’’ (nhóm lãnh đạo chóp bu ĐCSVN) – ’’bập’’ ngay, khen ngon… Thế là từ một lí luận gia bàn giấy, được chọn đặt vào chiếc ghế quyền lực cao nhất – Tổng Bí Thư ĐCSVN để duy trì đường lối có bài bản.

Khi đã yên vị , để mục đích được thực hiện triệt để, ông cho giám sát chặt chẽ các động thái phản ứng của xã hội. Bất cứ ai – dù già trẻ, lớn bé, cán bộ, đảng viên, hay dân thường – nghi ngờ, ’’phản biện’’, nói năng đi ra ngoài khuôn mẫu mà đảng của ông đặt ra – đều bị bộ máy cai trị trừng phạt dưới các hình thức phê phán, o bế, thải hồi, bỏ tù… Việc làm – việc lãnh đạo của tân TBT so với các TBT tiền nhiệm, có thể khẳng định : Chưa ai ’’làm được như ông’’…

Nếu TBT chỉ coi trọng lí luân, thì trên lĩnh vực kinh tế ông lại buông lỏng, coi nhẹ thậm chí lơ là, phó mặc cho chính phủ ông NTD’’muốn làm gì thì làm’’ (…). Hậu qủa tai hại không thể tránh khỏi : Nền kinh tế của đất nước phải gánh chịu tai họa…(như hệ thống truyền thông đã loan tải (…), ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống của nhân dân, sự phát triển của đất nước. Ông TBT quên nguyên lí rất quan trọng của CN Mác – Lê : Kinh tế là chính trị thể hiện dưới hình thức khác!

Khi tình hình trỏ nên quá nguy ngập, đe dọa đến sự tồn vong của đảng, TBT mới giật mình… Nhưng với tư duy của người chỉ biết lí luân thuần túy, không có kiến thức kinh tế, kinh nghiệm điều hành bộ máy quản lí…và cái chính’’không có ê kíp giúp việc hữu hiệu, năng động, bản lĩnh…’’, dù mang các hàm Giáo sư, Tiến sĩ, Nhà chính khách số 1 của chính trường VN , vẫn không làm sao đấu lại được viên’’dũng tướng’’ văn hóa tiểu học, nhưng học được khá nhiều bài học, tích lũy được nhiều’’chiêu thức, ngón nghề’’ để chèo chống bảo vệ chiếc ghế quyền lực, quyền lợi của mình, từng bước đi lên gặt hái thành công. Điều quan trọng nhất : Chú giao liên – Anh y tá – bác Bí thư Tỉnh Uỷ, ông Thống đốc ngân hàng, ngài Thủ tương – Đồng chí X – có thực quyền, có đệ tử trung thành và… có tiền để duy trì quyền lực dù có nhiều sai phạm nghiêm trọng trong điều hành bộ máy nhà nước!

Hệ thống lí luận được thiết lập trong nước, vẫn chưa thỏa mãn, ông Tổng còn muốn truyền bá quan điểm của mình ra cả thế giới các nước còn chế độ cộng sản. Cu ba (một trong 4 nước cộng sản còn tồn tại trên thế giới…) mời, ông đến thăm, tranh thủ đứng trên diễn đàn cao nhất của họ rao giảng, ’’dậy bảo’’ cổ vũ họ theo gương ông kiên trì đường lối XHCN… Hành động của ông khiến giới lãnh đạo một nước ở Nam Mỹ giật mình, đành thất lễ, đột ngột ’’khước từ’’ chuyến thăm của người đứng đầu đảng và nhà nước VN, dù họ đã mời, chuẩn bị đón tiếp. TBT cùng bầu đoàn thê tử lụt cụt trở về không kèn không trống! Sự kiên làm mất thể diện quốc gia như vậy đã lâu nay chưa từng xẩy ra đối với nước VN.

Chưa hết: Mới gần đây nhất, khi đến tỉnh Vĩnh Phúc, trên diễn đàn do ông thuyết giảng, có nghìn cán bộ, đảng viên dự. Ông lớn tiếng’’mạt sat’’ đảng viên, cán bộ và nhân dân’’suy thoái… ’’tự diễn biến…’’ chỉ vì họ thành tâm góp ý sửa đổi hiến pháp do thuộc cấp của ông kêu gọi, phát động. Phát biểu của TBT gây chấn động dư luận, cán bộ, đảng viên, nhân dân phản ứng , phẫn uất…(Muốn nghe trich đoạn bài nói này, hãy mở Youtube đánh dòng chữ : Nguyễn Phú Trọng bị căm phẫn, lên án).

Bây giờ, qua 3 hiệp đấu vừa diễn ra, mọi người tự hỏi : Làm sao TBT có thể đấu lại TT? Theo thông lệ, TBT là người có quyền lực cao nhất. Đến giờ, trên thực tế, TBT đã mất uy tín đối với nhân dân cả nước, đang mất dần quyền lực trước đối thủ.

Bước đường trước mắt của ông rất cam go. Có thể đi đến nhận định: Bất cứ điều gì ông đề xuất, bất cứ người nào ông chọn hoặc liên minh cũng sẽ bị đối thủ vô hiệu hóa hoặc’’tiêu diệt’’! Việc ông dự kiến chọn ứng cử viên kế nhiêm – PQN – cũng sẽ không thành hiện thưc… Đối thủ sẽ bằng mọi cách loại bỏ’’mầm mống ông gieo’’, sẽ thay bằng một người khác của phe họ! Bởi thực chất: PQN chỉ là cấp dưới, đồ đệ. Thầy còn không làm nổi thì trò làm sao cáng đáng được! Bài học từ các cuộc bầu bán vưa qua đủ chứng minh cho nhận định này!
Vả lại, Tham nhũng mà TBT muốn chống là việc làm không tưởng: Tham nhũng chỉ xẩy ra trong chế độ độc đảng, toàn trị ’’vừa đá bóng vừa thổi còi’’. Không có một cơ chế giám sát độc lập (đã được các nước đân chủ phát triển thực hiện thành công) – Nghĩa là Tam quyền phân lập, đất nước không có nền dân chủ thực sự’’Của Dân, Do Dân, Vì dân’’ – Một nền chính trị Dân chủ đại nghị chứ không phải một nền chính trị Độc tài, độc đảng – thì chẳng bao giờ chống được tham nhũng , ngược lại càng ngày tham nhũng càng nhiều, càng phát triển hơn!

Hai thí dụ lớn nhất đã xẩy ra, chứng minh: Khu vực kinh doanh, sản xuất công thương nghiệp (Tập đoàn, công ty…) làm mất, thất thoát hàng chục tỉ USD , gần trăm tỉ USD khác cũng có cơ mất vì tai họa ’’Nợ xấu, Nợ khó đòi’’.

Còn trong quản lí đất đai, tham nhũng, tham ô không thua kém: Những cán bộ Địa phương, Trung ương lợi dụng kẽ hở sai lầm của luật đất đai nên mặc sức hoành hành tham nhũng. Họ dựa vào chủ trương chính sach do đảng CSVN quy định, ghi trong Hiến Pháp mà ông TBT là người đứng đầu quyết định: Đất đai là sở hữu toàn dân – do chính quyền – nhà nước (ĐCSVN) đại diện ! Trong cái ’’Chính quyền đại diện’’ kia có nhiều quan tham chủ chốt – khu trú!

Trên nhiều lĩnh vực khác, các chủ trương chính sách được nhà nước ban hành đầy dẫy khe hở để cán bộ các cấp có cơ lợi dụng tham nhũng, lại được Đảng bao che, dung túng, bảo kê!… Vậy thì ông phất ngọn cờ chống tham nhũng thế nào, cho ai theo ? Trưởng ban NCTW, và ngay cả TBT’’trong quá khứ’’ cũng tham nhũng (…) thì còn nói gì nữa? (đã dẫn ở bài trước)
Với tình hình đang diễn tiến, đa số cán bộ đảng viên và nhân dân cho rằng, nếu vẫn mang giòng mắu’’Sĩ phu Bắc Hà’’TBT nên chủ động ra đi, nhường lại cho người khác có năng lực thay thế. Ra đi đúng lúc là khôn ngoan’’Biết người biết ta’’ sẽ vẫn còn gặt hái được chút danh dự… Bởi vì TBT nói mà cấp dưới không nghe, phản lại thì TBT ấy không còn là TBT nữa , ngồi lại là vật cản tiến trình đi lên của cách mạng!

Tuy nhiên, muốn thắng được đối thủ’’nặng kí’’, mang lại cho tổ quốc, nhân dân niềm sinh khí mới để đất nước bứt phá, tiến lên, lật ngược được thế cờ – chỉ còn cách TBT phải thay đổi quan điểm, cách nhìn, phương pháp lãnh đạo rồi huy động sức mạnh của toàn đảng, toàn dân chung tay góp sức – mới hòng thoát ra khỏi cơn khủng hoảng này… Dăm UVBCT, 1/3 UVTW sẽ chẳng làm gì được ai, vị trí của đối thủ sẽ vẫn vững như bàn thạch. Mà làm được điều dó, e rằng TBT không có khả năng! Đã quá muôn rồi!

Ông hãy để cho mình đường lui. HĐV – theo một vài ý kiến mới’’xùy ra’’ – bị khuyết điểm trong sinh hoạt… nên mất chức, phải ra đi, (trong khi nguồn tin khác… lại cho rằng, ông ấy bị’’truất chức’’ vì bất đồng quan điểm chính trị). Tuy vậy HĐV vẫn được đồng chí của ông dành cho chút tiếc thương (…) – nói như Đại Tá Bùi Văn Bồng – BVB blog 6.6.2013: ’’Nếu đây là sự thật (…), HỒ ĐỨC VIỆT là Nhân vật lịch sử, xứng đáng được tôn vinh’’.

Còn ông, TBT ĐCSVN XI, nếu phải ra đi, ông sẽ để lại được gì trong lòng dân tộc và đảng viên cộng sản Việt Nam?

20.6.2013

© NVT

© Đàn Chim Việt

—————————————————
Xem, nghe lời phát biểu của TBT Nguyễn Phú Trọng tại Vĩnh Phúc qua đường link này :

5 Phản hồi cho “Cuộc so găng lịch sử [2]”

  1. Tại buổi nói chuyện của ông Lý Thái Hùng vào chiều 2/6/2013 ở Sydney, chúng tôi có 15 câu hỏi, nhưng vì Ban Tổ Chức chỉ cho phép hỏi có một câu. Câu hỏi của chúng tôi là: “Vừa qua CSVN kêu gọi sửa đổi hiến pháp 1992. Hưởng ứng lời kêu gọi của CS, có 72 trí thức nhân sĩ trong đó phần lớn là những đảng viên đảng CS giữ chức vụ cao cấp trong đảng, đã ký bản kiến nghị được mệnh danh là Kiến Nghị 72. Sau đó, CĐNVTD/LB Úc Châu cũng đã kêu gọi mọi người hưởng ứng và ký vào bản kiến nghị đó. Trong phần trình bày của ông LTH, ông cũng đã ca ngợi việc làm của CĐNVTD Úc Châu. Chúng tôi hoàn toàn đồng ý ủng hộ tất cả các phong trào đấu tranh dân chủ trong nước bất kể họ là ai.

  2. Hi x Pham says:

    May ngai giac Cong noi lam dech gi mat thi gio, cac ngai ay da co chinh sach giet dan Viet de tho ngai Mao chu tich cua cac ngai ay de dua dat Viet vao dat Tau Cong ngay tu dau cuop chinh quyen tu chinh
    phu TRAN TRONG KIM (chu khong phai thuc dan Phap ; Tho ngai Mao chu tich chu khong phai tho ngai Ho chu tich dau day nhe). Can ghi nho de chuyen cho the he tre sau nay biet de de be phan ung.
    Cam on lam lam ./-

  3. GIÓ NGÀN says:

    “LÝ LUẬN” MÁC LÊ

    Đúng là lý luận “Mác Lê”
    Học sao nói vậy dễ bề khác sao
    Những anh tu nghiệp Liên Xô
    Cũng bài bản đó đâu nào khác chi
    Vẫn là nhai lại thường khi
    Óc đâu phê phán trí chi phẩm bình
    Toàn liều cứ nói linh tinh
    Thầy trò ú ớ cóc cần mối manh
    Chỉ duy thuộc bấy tiền đề
    Rồi ngồi vẽ rắn thêm chân mấy hồi
    Mác Lê giờ thảy dưới mồ
    Có Trời đất biết xí xô điều gì
    Nên thôi phải lặp lại đi
    “Đấu tranh giai cấp” còn gì khác sao
    Cùng là trí tuệ đỉnh cao
    “Làm ăn tập thể” lẽ nào không thông
    Nhanh lên tiến tới Đại đồng
    Sau thời Đồ Đá Đồ Đồng mới oai
    Cộng Đồng Nguyên Thủy chứ sao
    Đó là Cộng sản lẽ nào lại quên
    Tiếp theo sau Mác Lênin
    Cả hai đều dặn một bề vậy thôi
    Hủy ngay Tư bản cho rồi
    Nó là đêm trước thời kỳ vàng son
    Đúng toàn lý luận vòng tròn
    Tiền đề cho sẳn mõi mòn rút ra
    Tha hồ vẽ quỉ vẽ ma
    Đều trong vòng ấy dễ sao ra ngoài
    Ra ngoài tức lạc đề rồi
    Tiền đề mà lạc đâu còn Mác Lê
    Thật tình quả hết chỗ chê
    Trò chơi lý luận như phê lá cần
    Đầu đuôi cứ thế lần khân
    Vòng tròn tiếp nối vòng tròn vô biên
    Chỉ vì đôi mắt nhắm nghiền
    Hệt con đà điểu thần tiên ở đời
    Đầu chui vào cát thảnh thơi
    Cóc cần thực tế trên đời ra sao
    Quả là lý luận tầm cao
    Trong vòng luẩn quẩn đành chào Mác Lê
    Tiền đề buộc cứ ôm hoài
    Há cần biết nó xạc xài ra sao
    Bởi vì ai dám bảo sai
    Lại mè một lứa biết sai chỗ nào
    Thời gian dốt tích càng cao
    Hỏi ai sáng suốt lẽ nào xía vô
    Xía vô quy chụp “thụt lùi”
    Cùng là “thoái hóa” mọi người đều kinh
    Vậy nên cứ Mác Lênin
    Tụng hoài như kiểu tụng kinh giải sầu
    Bởi nào có hiểu gì đâu
    Mà cần lý luận cho hầu như nhau
    Tiền đề có biết ra sao
    Kiểu như con cá cắn câu vậy mà
    Cắn rồi thật khó nhả ra
    Lưỡi câu nằm đó dễ mà nuốt theo
    Thế nên chỉ cách một lèo
    Lặp đi lặp lại tréo hèo vậy thôi
    Dòng đời cứ thế buông trôi
    Bao nhiêu thế hệ rặt nòi Mác Lê !

    NON NGÀN
    (11/7/13)

  4. nt says:

    Mấy cái bài viết nầy chĩ là mị dân. Tụi nó đánh nhau như thế nào thì dân quyết định bằng bỏ
    phiếu.

  5. Ở trên là nói về đất. Bây giờ xin nới về người. Ngoài việc hàng triệu người hy sinh trong “chiến tranh lạnh” để bảo vệ Trung Quốc và “phe XHCN”, 74 chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng hòa hy sinh ở Hoàng Sa, 64 chiến sĩ Hải Quân Việt Nam hy sinh ở Gạc Ma, còn một kiểu “mất người” tàn bạo khác do đi theo Tàu. Đó là thảm họa Cải cách ruộng đất theo mô hình thổ địa cải cách của Mao Trạch Đông , cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc được tổ chức với tinh thần đấu tranh giai cấp triệt để với sự chỉ huy trực tiếp của cố vấn Trung Quốc với phương châm: “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc trốc tận rễ”. Kết quả từ 1953- 1956 đã phá nát hệ thống thiết chế văn hóa nông thôn Việt Nam, làm cho nông thôn tan nát. Theo thông kế chưa đầy đủ, cả nước , Đội CCRĐ đã bắt tù đày đọa 5% nông dân, nghĩa là gần 500.000 người bị bắt tù, bị đấu tố, nhục mạ. Đội CCRĐ đã giết 15 vạn địa chủ, thực ra là những người có tài kinh doanh, biết sử dụng ruộng đất hiệu quả, nên đời sống cao hơn người khác và cả những chí sĩ yêu nước bị ghép vào tội “Quốc dân đảng”, bị quy địa chủ bị bắt tù rồi chết oan trong tù như Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm ở Hà Tĩnh.

Phản hồi