|

Tống Văn Công: Lời chia tay với Đảng cộng sản Việt Nam

 Ảnh bên: Ông Tống Văn Công, nguyên tổng biên tập báo Lao động


Ảnh bên: Ông Tống Văn Công, nguyên tổng biên tập báo Lao động

Trong bản tự kiểm điểm ngày 22-2, ở phần “tự nhận một hình thức kỷ luật”, tôi đã viết:

Là một đảng viên hơn 55 năm đứng trong hàng ngũ Đảng, sống thanh bạch, 82 tuổi còn làm việc hợp đồng, lúc nào cũng nghĩ về vận nước và sự suy thoái của Đảng, tôi nghĩ rằng, tôi không phải thuộc số không nhỏ đảng viên thoái hóa chính trị mà chính những người bảo thủ, giáo điều không sáng suốt chấp nhận đổi mới chính trị, khiến cho một Đảng cách mạng, anh hùng trong sự nghiệp giải phóng, nay trở thành một Đảng độc đoán, tham nhũng mới đúng là những kẻ suy thoái chính trị. Do đó tôi không thể nhận bất cứ hình thức kỷ luật nào có tên là suy thoái tư tưởng chính trị.

Tuy vậy, tôi không muốn tuyên bố từ bỏ Đảng mà xin nhường cho Đảng quyền khai trừ mình. Bởi vì làm như vậy, tôi sẽ yên lòng rằng, Đảng khai trừ tôi không phải là Đảng mà tôi từng tha thiết xin được gia nhập và thề phục vụ suốt đời. Và có lẽ nhờ đó mà mai kia tôi sẽ không còn quá băn khoăn về trách nhiệm đối với Đảng, không còn quá bức xúc cứ muốn góp ý xây dựng.

Ngày 24 tháng 2 năm 2014, tôi nhận được văn thư của đảng ủy cho rằng tự kiểm điểm của tôi “chưa đạt yêu cầu”, phải “nghiêm túc viết lại bản tự kiểm điểm và tự nhận hình thức kỷ luật“. Cùng với văn thư trên, có bản gợi ý nêu ra ba trường hợp mà theo Quyết định 47 -QĐ/TW là phải khai trừ: “Có quan điểm ủng hộ hoặc tán thành đa nguyên chính trị, đa đảng; công khai phê phán bác bỏ chủ nghĩa Mác -Lê nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, nguyên tắc tập trung dân chủ của Đảng.”

Tôi hiểu, Ban chỉ đạo muốn bảo rằng: Khuyết điểm của tôi là phải tự nhận hình thức khai trừ ra khỏi Đảng. Không làm như vậy thì tôi gây khó cho tổ chức Đảng. Nhưng làm như vậy thì thật là khó cho tôi. Bởi vì cho đến nay, tôi vẫn tự hào về cái ngày là anh lính vệ quốc đoàn, viết đơn xin vào Đảng để được noi gương các đảng viên trong giờ phút gay go của chiến dịch Cầu Kè năm 1950 (Trà Vinh) đã hô to “Các đảng viên cộng sản! Xung phong!” Tôi vẫn tự hào ngày được vào Đảng, giơ tay thề hy sinh chiến đấu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giành độc lập, thống nhất, dân chủ cho nhân dân. Còn chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản là gì thì, thú thật không chỉ tôi mà cả các bậc đàn anh cũng chẳng hiểu!

Càng tự hào về lý tưởng cao cả mà mình đã bỏ cả đời để phục vụ, tôi càng day dứt, xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến Đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất hết niềm tin của nhân dân, làm khoảng cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa so với các nước khu vực. Những người lúc nào cũng hô hào kiên trì ý thức hệ lỗi thời, cấm không được tự diễn biến, thực ra, họ chỉ nhằm duy trì quyền lực, khai thác “lợi ích nhóm”, làm giàu cho bản thân, bất chấp thiệt hại của nhân dân lao động và đất nước. Giặc “nội xâm” bao giờ cũng là chỗ dựạ của giặc “ngoại xâm”. Bất kể bọn bành trướng hung hăng ra rả khẳng định toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa, cả “lưỡi bò” biển Đông là của Trung Quốc, lời họ đáp lại chủ yếu vẫn là kiên trì “16 chữ vàng” và “bốn tốt”, vì đây là “đồng chí cùng chung ý thức hệ”, cùng chống lại các thế lực thù địch phương Tây. Truyền thống bất khuất, lòng tự tôn dân tộc bị xúc phạm nghiêm trọng, làm mất dần sự đồng thuận xã hội trước hiểm họa đe dọa sự tồn vong của dân tộc, mà thực ra cũng là sự tồn vong của chính Đảng cộng sản Việt Nam.

Vì những lẽ đó mà thời gian qua, tôi hết sức tự kiềm chế, cố gắng tiếp tục đứng trong hàng ngũ Đảng để cùng với các đảng viên chân chính trực tiếp đấu tranh, góp ý xây dựng Đảng, hi vọng những người lãnh đạo nhận ra sai lầm, vứt bỏ ý thức hệ lạc hậu, tiến tới một Đại hội Đảng đổi mới lần 2: Đổi mới chính trị, thực hiện nhà nước pháp quyền đúng như các thể chế chính trị hiện đại. Từ đó mà vực dậy niềm tin đang cùng kiệt của nhân dân, tiếp tục sứ mệnh mà đảng viên và nhân dân giao cho.

Hôm nay, con đường ấy đã bị chặn lại. Đau lòng lắm, nhưng phải đành vậy thôi! Từ giờ phút này, từ ngày hôm nay, 25-2-2014, tôi xin nói lời chia tay với Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ngày 25 tháng 2 năm 2014

Tống Văn Công (theo Quê Choa)

37 Phản hồi cho “Tống Văn Công: Lời chia tay với Đảng cộng sản Việt Nam”

  1. Ôi bi thương làm sao ! Mong ông ra lập một cái đảng cộng sản mới mà tiếp tục cái truyền thống giết người như ngóe ,láy của của người “cộng” vào của mình , đánh nhau và hy sinh cho cái chủ nghĩa của mấy thằng Tây cuồng Mác Lê tới người Việt cuối cùng” đi >Ông có bỏ đảng của ông hay đảng của ông có khai trừ ông thì “quần chúng” chúng tôi cũng coi ông là một kẻ ngu trung đến chết vẫn ngu !Ông chẳng có thể đứng vào hàng ngũ 4 triệu đảng viên cũng như lạc lõng giữa hơn 80 triệu quần chúng nhân dân chúng tôi …là vậy đó .Tốt nhất là :Ông nên tự tử với một huyết thư gắn trên ngực “Tôi là một người cộng sản chân chính!” !,

  2. Tập Làm Văn says:

    Ba Phi, hỡi bác Ba Phi
    Nhẩm trà cho hạ nghĩ suy làm gì
    Diễn đàn thiên hạ thị phi
    Biết ai chống cộng, vô nghì việt gian

    Góp ý thì viết thả giàn
    Lắm người tri thức, kẻ gian cũng nhiều
    Lòng tong, cá quả, tép riêu
    Thật, Giả, Thiện, Ác, là điều khó phân

    Hiếu Đằng khác Tống Văn Công
    Kẻ Nam người Bắc cũng không đồng tình
    Tuy rằng đồng chí đồng sinh
    Trung thành với đảng, chí tình bấy lâu

    Bây giờ đã bạc mái đầu
    Tuổi xuân đã mất, tóc mầu đã phai
    Giật mình mới biết mình ai
    Thì ra đảng Cộng tay sai của Tầu!

    Mau mau ta “chẩu” cho mau
    Khi vào thì dễ quay đầu khó thay
    Vứt thẻ đảng thì xong ngay
    Cớ sao lại để đảng này (khai) trừ ta!

    Ông Đằng yên nghỉ tuổi già
    Bao năm theo cộng hoá ra mình lầm
    Chúc ông giấc ngủ ngàn năm
    Chúc ông Họ Tống tên Công an bình.

Phản hồi