|

Hội phụ nữ Nhân quyền VN kỷ niệm một năm thành lập

hội 1

Ngày 25 tháng 11 hằng năm được Liên Hiệp quốc chọn làm ngày Quốc tế chống bạo hành phụ nữ. Đúng ngày đó năm 2013, một tổ chức xã hội dân sự mới ra đời tại Việt Nam: Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Đó có thể là một ngày bình thường với rất nhiều người, nhưng là một ngày đặc biệt với chị em chúng tôi – những người phụ nữ bảo vệ Nhân quyền đã tham gia sáng lập hội này.

​Thưa quý vị, mặc dù chúng tôi có một khởi đầu vô cùng khó khăn cả về nhân sự lãnh đạo, tài chính, kỹ thuật tổ chức lẫn sự đàn áp liên tục của chính quyền, nhưng từ ngày hôm ấy, chúng tôi có thể tự hào là Hội phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lấy việc bảo vệ nhân quyền và nhân phẩm làm tôn chỉ hoạt động của mình.

Sống trong xã hội độc tài nơi không có xã hội dân sự thực sự và nền luật pháp chỉ là đồ chơi trong tay giới cầm quyền và là cái còng số 8 trên cổ tay những người bất đồng chính kiến, chúng tôi không được dạy về xã hội dân sự, không có điều kiện để trải nghiệm môi trường của sự hợp tác tự do và tự nguyện. Chúng tôi, những người nữ bất đồng chính kiến, nữ blogger, vợ hoặc con gái của những tù nhân lương tâm… hoàn toàn không được trang bị những kiến thức và kinh nghiệm cơ bản để ngồi cùng nhau trong một tổ chức xã hội công dân bảo vệ Nhân quyền. Chúng tôi chẳng có ưu thắng gì ngoài một tấm lòng dành cho những nạn nhân bị chà đạp phẩm giá và tự do, những người yếu thế và dễ bị tổn thương trong xã hội, đặc biệt là những tù nhân lương tâm và gia đình họ.

hội 4

Một năm là thời gian đủ dài để một tổ chức xã hội công dân nhiều kinh nghiệm đạt được những thành quả đáng chú ý, nhưng là quá ngắn để một tổ chức vừa mới ra đời, trong hoàn cảnh trù dập của chính quyền cộng sản Việt Nam, để lại một dấu ấn nào đó nổi bật. Khắp Việt Nam đầy rẫy tiếng oán than của những con người yếu đuối bị chà đạp, đầy rẫy những vụ án oan ức, đầy rẫy những tình cảnh bi thương của những người phụ nữ và trẻ em không có nổi một bữa cơm no. Và quả tình, chúng tôi cảm thấy xấu hổ vì một năm qua chúng tôi đã làm được rất ít, rất ít cho đồng bào của mình.

Khắp sáu tỉnh miền Tây, nơi nào cũng có những người Phật giáo Hòa Hảo bị chính quyền đàn áp quyền tự do tôn giáo. Họ không có nổi chút tự do làm những điều rất đỗi bình thường: tổ chức lễ giỗ cho người khai sáng nền đạo của họ. Có biết bao nhiều tín đồ Phật giáo Hòa Hảo bị kết án nặng nề vì sự dũng cảm kháng cự bất bạo động với nhà cầm quyền độc tài để giữ lấy cơ hội tự do thờ phượng cho bản thân và gia đình. Nhiều người trong số họ bị giam giữ hơn cả thập niên mà không có bản án cụ thể. Và thậm chí, khi họ được trả tự do khỏi nhà tù cũng không thể có được một tờ giấy ra trại như những tù nhân bình thường khác. Chúng tôi đã đến với vài người trong số họ, chỉ vài người thôi. Và còn biết bao nhiêu người khác phải chịu cảnh đánh đập, bắt giam thường xuyên mà không ai biết tới. Chúng tôi đã đến với gia đình bà Nguyễn Thị Thu tự thiêu năm 2001 và gia đình tu sĩ Út Hòa Lạc tự thiêu năm 2005 và gần chục gia đình khác… Nhưng vẫn còn bao nhiêu người khác nữa…

Chúng tôi đã theo dõi ngay từ đầu vụ án “gây rối trật tự công cộng” của hai dân oan Cần Thơ là bà Nguyễn Thị Tuyền và Nguyễn Thị Ánh Nguyệt; sát cánh cùng gia đình họ trong những ngày khó khăn nhất. Chúng tôi đã gặp gỡ và chia sẻ với dân oan Dương Nội và dân oan khắp ba miền Bắc Trung Nam. Những gì chúng tôi làm cũng không có gì hơn ngoài sự chia sẻ miếng cơm và cốc nước trong những ngày tháng dài bà con dân oan đi khiếu kiện chính quyền đã cướp đất của nông dân cả nước.

Chúng tôi đã tìm đến những làng xã xa xôi ở tỉnh Phú Yên, có những nơi nằm trong hóc núi, để thăm viếng gia đình các tù nhân tôn giáo trong vụ án Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, một nhóm tôn giáo có hơn hai mươi người bị kết án nặng nề, người lãnh đạo là ông Phan Văn Thu bị kết án chung thân trong trong sự thờ ơ của công luận. Chúng tôi chia sẻ sự đồng cảm với nỗi oan ức thấu trời của họ: bị tịch thu tiền bạc do đạo hữu quyên góp, bị mất cơ sở du lịch Đá Bia mà họ phải mất nhiều thời gian, mồ hôi và nước mắt để xây dưng, và mất tất cả kinh sách trong đó có tác phẩm triết tôn giáo tự nghiên cứu dựa trên nền tảng Phật lý; không những thế, họ còn phải chịu các bản án tù hầu hết là trên mười năm. Chúng tôi đã viết báo cáo đưa trường hợp này đến bà Katherine Lawson, viên chức Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đặc trách tôn giáo, trong chuyến thăm Việt Nam của bà. Chúng tôi đã đến thăm tận nhà bà Võ Thị Thanh Thúy vợ của ông Phan Văn Thu để tìm hiểu tình hình. Nhưng cho đến lúc này, chúng tôi chỉ có thể làm được đến thế.

Chúng tôi đã đến thăm vợ và con nhỏ của mục sư Nguyễn Công Chính. Mục sư Chính là một trong người nhà hoạt động cho tự do tôn giáo và nhân quyền lâu năm trong cộng đồng những người theo các hệ phái Tin Lành tại gia, đặc biệt là những người sắc tộc thiểu số ở Gia Lai và Kon Tum. Ông từng bị trù dập nhiều năm trước khi bị bỏ tù và bị kết án 11 năm tù giam. Ở vùng xa xôi của Cao nguyên Trung phần này, người sắc tộc không được tổ chức ngay cả một lễ Giáng sinh đơn giản nhất, điều mà đối với nhiều người Kinh và người ở thành phố là chuyện bình thường. Họ bị theo dõi, xua đuổi, đánh đập, bắt bớ và bỏ tù trong sự thiếu thông tin hoàn toàn của công luận. Chúng tôi đã đến thăm nhà và tặng quà gia đình ông Rơ Châm Hm Rek, một thầy truyền đạo Tin Lành, người từng bị bắt cóc và bỏ tù trong chín năm mà gia đình không có tin tức; khi người ta thả ông về thì ông đã bị liệt nửa người, nói không thành tiếng; dù trước đây ông thông thạo cả tiếng mẹ đẻ của mình và tiếng Việt. Nhưng chúng tôi chưa làm được gì nhiều hơn thế.

Nhân quyền là giá trị phổ quát của nhân loại nhưng vẫn còn quá nhiều nơi trên thế giới, nó bị từ chối và chủ thể nắm giữ nó trở thành nạn nhân của sự sỉ nhục, dùi cui và ngục tù. Bởi vậy, mặc dầu con người đã văn minh và tiến bộ đến độ có thể lên vũ trụ để thám hiểm không gian và những hành tinh xa xôi, nhưng chính trên mặt đất này, con người vẫn còn dùng đủ mọi thủ đoạn để chà đạp nhau. Chừng nào con người còn rên rỉ vì đau khổ do những tập đoàn cai trị, những phe nhóm phiến quân, những hành xử tàn ác của gia tộc… mang lại; những tổ chức xã hội công dân bảo vệ nhân quyền vẫn tiếp tục nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm của mình. Và Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam chúng tôi hy vọng góp một tay trong sứ mạng toàn cầu này.

Con đường xây dựng xã hội dân sự và dân chủ cho đất nước là một con đường dài ở phía trước và tổ chức chúng tôi vẫn đang trong những ngày tháng chập chững làm việc và trưởng thành. Chúng tôi mong mỏi nhận được sự trợ giúp của quý bằng hữu người Việt khắp nơi trên thế giới và được cộng đồng đón nhận với thiện chí và sự tin tưởng. Một năm khó khăn đã trôi qua. Nhưng với tình hình đàn áp và bạo hành của nhà cầm quyền đối với các nhà hoạt động xã hội dân sự hiện nay tại Việt Nam, chúng tôi không muốn đưa ra bất cứ dự đoán nào về sự an toàn của các thành viên Hội chúng tôi, đặc biệt là các thành viên Ban điều hành Hội. Chúng tôi chỉ có thể tiếp tục nỗ lực trong tâm tình yêu thương dành cho những người dễ bị tổn thương nhất trong xã hội Việt Nam, đặc biệt là phụ nữ và các nhà hoạt động nữ của chúng ta.

TM Ban Điều Hành Hội PNNQ

Huỳnh Thục Vy

14 Phản hồi cho “Hội phụ nữ Nhân quyền VN kỷ niệm một năm thành lập”

  1. NAKCD says:

    Thơ của người anh không chân dung gởi Thúy Vy :
    Như đã nói, bữa nay được nghỉ kéo cầy nên mới có thì giờ gõ vội vài dòng này cho Thúy Vy như đã hứa.
    Thúy Vy à, ngoài 2 con mắt thông thường sẵn có, ta lại còn có thêm một con mắt thứ 3 ( Third eye ), con mắt vô hình , mắt thần có tầm nhìn xa thấu đáo khắp vũ trụ . Con mắt này, theo giải phẫu học ( Anatomie ), là tuyến tùng quả ( pineal gland , gọi như vậy vì hình thù nó như trái thông ) . Trong các tuyến nội tiết ( Endocrine glands ) tuyến tùng quả ( Pineal gland ), mặc dầu tuy là nhỏ bé nhất ( chỉ bằng hạt đậu ) nhưng nó lại giữ ngoài những nhiệm vụ quan trọng biến thái căn bản của cơ thể ( basal metabolism ) nó lại còn có thể tạo ra những hình tượng trực giác ( intuitional phenomena ) tức là cho ta cảm nhận được cái thế giới vô hình bên ngoài cái thế giới hiện hữu , nếu ta biết tôi luyện nó, cái mà các tôn giáo gọi chung là ” TU ” . Thế thì tùng quả tuyến nó nằm ở chỗ nào trong cơ thể ta ? Nó nằm ngay chính giữa 2 con mắt bình thường, sâu mãi tận trong giữa 2 bán cầu não ( hémisphère cérébral, có lẽ vì thế mà người Ấn Độ có phong tục vẽ chấm trên chấn thủy giữa 2 con mắt để tượng trưng cho con mắt thứ 3 ? ) . Hai con mắt thường của chúng ta cần phải có ánh sáng để nhìn thí con mắt thứ 3, tuyến tùng quả, trái lại, ánh sáng làm chức năng của nó yếu kém đi vì tần số của ánh sáng quá cao, trong khi đó nó lại có thể tiếp nhận cũng như phát đi những tần số rất thấp chỉ một vài ba tần ( frequencies ) qua những sinh sóng điện của nó phát đi ( bio-electric waves ) . Vì vậy nếu biết tập luyện cho nó càng phát triển con mắt thứ 3 náy càng tiếp nhận bằng trực giác ( by intuition ) được những hiện tượng hiện hữu trong vũ trụ, cái mà những con mắt thường không thể nào nhận thức, thấy được . Lại nữa, con mắt thứ 3 này nó cho ta không những chỉ cảm nhận thấy những thực thể hiện tại như các con mắt thường, mà nó còn cho ta thấy cả về quá khứ lẫn tương lai : như các Tiên Tri, Giáng Cơ ? ( prophet ? ) Xin đừng vội cho là mê tín dị đoan khi chưa nắm bắt được rõ ràng ngọn ngành khả năng của nó để hiểu biết rõ về : Pneumatology ( thần linh học, Holy spirit ), Soterology ( Angel and demon, Quỉ Thần học ) Eschatology ( tận thế…) Thiên Đàng Địa ngục v.v… Sơ sơ về con mắt tứ 3 là như vậy Thúy Vy à, nếu đi sâu vào chi tiết khả năng ” thần kỳ ” của nó như có thể cảm nhận Thiên Đàng, địa ngục v.v… Nhưng Tới đây thơ dài rồi, xin tạm ngưng kỳ sau nói tiếp và không quên chúc Thúy Vy sẽ làm nên Đại sự .

    • Nói Toẹt Móng Heo says:

      Thơ này NAKCD gởi cho Thúy Vy, hay Huỳnh Thục Vy, tác giả bài viết?

  2. NAKCD says:

    CHUỘT TRÙ góp ý : Thế này nhé : Hãy tạm hiểu các tôn giáo lớn ( thuộc hàng Anh Cả ) ở Việt Nam hiện tại : Công Giáo, và Phật Giáo là các Tôn Giáo có tổ chức qui mô rộng lớn ( khó bề ăn hiếp ) còn Tôn Giáo thuộc hang ” Em Út ” Phật Giáo Hòa Hảo tuy chưa quảng bá sâu rộng,hãy còn tánh cách địa phương, nhưng tinh thần chống ” VÔ THẦn ” ( cộng sản ? ) lại ở vị trí cao hơn các tôn giáo khác, tự thiêu để phản đối như anh Chuột Cống thấy đó, trong khi các tôn giáo khác có ai ? Thì cái sự bị đàn áp cũng dễ hiểu thôi và tôn chỉ của hội ” Phụ nữ ” theo Chuột Trù nghĩ là bảo vệ phái yếu chị em phụ nữ cũng dễ hiểu, anh Chuột Cống hỉ ? Một điểm ” quan điểm tôn giáo của Phật Giáo mà Chuột Trù không hiểu sao lại quá gần với quan niệm ” Đấng Tối Cao ” của Mỹ : ” Thần Nhỡn ” ( invisible eye ) , vì P.G Hòa Hảo và Mỹ đều lấy biểu tượng ” một con mắt ” để : ” In God we trust ” không tin Thúy Vi cứ lấy giấy 1 đồng dô-la mặt sau xem có đúng không, trên chóp ( tối cao) kim Tự Tháp là con mắt . Chuyện ” con mắt vô hình này ” nếu có dịp ” Người Anh Không Chân Dung ” sẽ hầu chuyện tiếp với Thúy Vy nghe mê ly lắm, còn bât giờ là giờ anh phải đi kéo cầy cái đã

  3. Thạch Đạt Lang says:

    Cháu Huỳnh Thục Vy!

    Cháu có thể cho chú địa chỉ email để liên lạc không? Email của chú là [email protected].

    Thạch Đạt Lang

  4. Chuột Cống says:

    Hội phụ nữ nhân quyền thì tôi còn hiểu được ,nhưng bao phủ tới tôn giáo thì tôi thấy lạ ,hơi lạc .
    Tôn giáo có nhửng đề mục cách sống giáo luật đôi khi không tôn trọng nhân phẩm nhân quyền quyền phụ nữ tự do tôn giáo .Nếu tôi thí dụ ra thì quá dài dòng .Tác giả tự tìm hiểu giá trị con người trong tôn giáo ,luật lệ tôn giáo ,trước khi bao phủ tới .
    Tôi công nhận tác giả có ý định tốt trong vấn đề truyền bá và tham gia phụ nữ nhân quyền .Tác giả nên chú trọng nhân quyền rõ ràng .

    • Trung Kiên says:

      Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh!

      Cũng vậy! Ỏ đâu phụ nữ (kể cả trong tôn giáo và gia đình) bị đàn áp, bị đánh đập bất công, bị hành hạ và bị bắt giam vì SỰ THẬT và CÔNG LÝ… mà “Hội Phụ Nữ Nhân Quyền” biết được, thì sẽ thăm viếng, ủi an, khích lệ và sẽ can thiệp nếu có thể, đúng thế không cô Huỳnh Thục Vy?

      Chúc mừng “Hội Phụ Nữ Nhân Quyền” được tròn một tuổi.

      Hãy kiên trì phấn đấu, các em không bị cô đơn, phấn đấu một mình mà … Bên em đang có ta…

    • Chuột Cống says:

      Tôi viết tiếng Việt mà người Việt đọc không hiểu nổi .
      —————
      Trong tôn giáo ,nam nử không được quyền bình đẳng .Huỳnh thục Vy mang quyền phụ nữ tới họ ,rảnh quá hé .
      Hy vọng HTV sẽ thay đổi được giáo luật tôn giáo mà cho người phụ nữ trong tôn giáo được đối xử bình đẳng ,hahahaha .
      Cộng sản, tôn giáo,đàn ông Vn , đều đối xử bất bình đẳng với phụ nữ Vn, ngay cả đất nước Vn cũng đối xử bất bình đẳng đối phụ nữ Vn .

      • Nói Toẹt Móng Heo says:

        Cũng vì phụ nữ VN bị đối xử bất bình đẳng nên mới có “Hội Phụ Nữ Nhân Quyền” để bênh vực cho phụ nữ, Chuột Cống không hiểu sao?

        Ngày xưa đàn ông VN coi mình là vua chuá, coi vợ (phụ nữ) như kẻ tôi đòi, như kẻ phục vụ tình dục với câu; “Nam năm thê bảy thiếp, gái chính chuyên một chồng”.

        Khi bà Trần Lệ Xuân (Ngô Đình Nhu) khởi xướng và đệ trình “Luật Gia Đình”, trong đó chỉ nên một vợ một chồng, thì các cu cậu (tai to mặt bự) tức tối lồng lộn, chửi bới bà Nhu thậm tệ, và khi “Luật Gia Đình” được thông qua thì các cu cậu càng thêm cay cú, hận thù và mạt sát bà Nhu thậm tệ!

        Từ nay một cối một chầy
        Giã nát cối này thì mới (được) đi hoang.

  5. Nguyễn Thi says:

    “Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi, mà vì lòng người ngại núi e sông” . Chúc Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam mạnh tiến trên con đường phục vụ dân tộc chống bè lũ Việt cộng bán nước, độc tài .

  6. VIỆT KIỀU says:

    Dưới đây là địa chỉ của hội phụ nữ bảo vệ nhân quyền của LHQ :

    Thủ Phủ ( Headquarters ) : UN-Headquarters
    220 E. 42 nd street
    New York NY . 10017
    USA
    Địa chỉ gửi thơ :
    UN – Women
    405 E. 42 nd street
    New York NY . 10017
    USA

    Tel : +1 646 781 – 4400
    Fax : +1 646 781 – 4444
    Email : [email protected]
    Vậy Thục Vi hãy phổ biến cho chị em phụ nữ biết để nhờ can thiệp mỗi khi bị bạo hành .

  7. Hành Trang says:

    Huỳnh Thục Vy dáng người thanh cao,nói năng rành mạch(cả tiếng Anh-giọng nói rõ khi báo cáo về tình trạng nhân quyền cho quốc hội Mỹ trước đây) ,viết văn lý luận khúc chiết,rõ ràng và lại có tâm từ bi .Cô xứng đáng là người đi đầu trong các công tác xã hội và ngoại giao và do vậy,cô xứng đáng được nể trọng.

Phản hồi