|

Phúc nổ

TT Phúc. Ảnh báo Thanhnien

TT Phúc. Ảnh báo Thanhnien

Thủ tướng Việt Nam có lẽ đang hào hứng lắm với những công việc của chính phủ nên ông đã liên tiếp phát ngôn những mỹ từ khoa trương, tối nghĩa và bay bổng hoàn toàn không đúng lúc.
Mai Tú Ân
Xế chiều, tôi mới để ý tới ca dao:

Buồn vì một nỗi tháng Giêng
Con chim cái cú nằm nghiêng thở dài
Buồn vì một nỗi tháng Hai
Đêm ngắn ngày dài thua thiệt người ta
Buồn vì một nỗi tháng Ba
Mưa dầu nắng lửa người ta lừ đừ
Buồn vì một nỗi tháng Tư
Con mắt lừ đừ cơm chẳng muốn ăn
Buồn vì một nỗi tháng Năm
Chưa đặt mình nằm gà đã gáy kêu
Bước sang tháng Sáu lại đều
Vậy mà qua tới tháng Chín rồi nhưng sao tôi vẫn chưa cảm thấy “lại đều” gì ráo, vẫn cảm thấy nặng lòng vì những nỗi buồn ngun ngún từ vài tháng trước. Hồi tháng Tư (cái tháng “lừ đừ cơm chả muốn ăn”) nghe ông Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc phát biểu, tại Hội Nghị Doanh Nghiệp Việt Nam, khiến tôi thiếu điều còn muốn bỏ uống luôn nữa kìa:

“Đặc biệt, tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài, mang thương hiệu mà ta hay gọi là ‘Ma dzê in Việt Nam’. Đất nước mình anh hùng như vậy, giải phóng dân tộc như vậy, tại sao không thể xuất khẩu lớn được? ”

Tôi hoàn toàn không phiền hà gì cái thứ tiếng Anh ba rọi, và ba trợn của ông Phúc, vì đó chỉ là tiểu tiết. Một vị thủ tướng không nhất thiết phải thông thạo ngoại ngữ (bất kể là thứ tiếng nào) nhưng ít nhất thì cũng phải biết về tình trạng kinh tế của nước mình chớ bộ. Ông cho biết: “Dù bận cỡ nào, hằng ngày… tôi cũng đọc tin tức trên các báo để lắng nghe tâm tư, nguyện vọng của người dân, doanh nghiệp …” mà chả lẽ không rõ những mẩu tin sau:

- 58,2% doanh nghiệp FDI phải chi phí “bôi trơn” để được việc

- Làm được 10 đồng, thuế ‘ăn’ 4 đồng

- Gần 29000 doanh nghiệp chết lâm sàng trong tháng 5

Số doanh nghiệp hoàn tất thủ tục giải thể, chấm dứt hoạt động sản xuất, kinh doanh trong 5 tháng đầu năm nay là 4.643 doanh nghiệp, tăng 19,5% so với cùng kỳ năm trước. Ảnh chú thích: vneconomy

Số doanh nghiệp hoàn tất thủ tục giải thể, chấm dứt hoạt động sản xuất, kinh doanh trong 5 tháng đầu năm nay là 4.643 doanh nghiệp, tăng 19,5% so với cùng kỳ năm trước. Ảnh chú thích: vneconomy

Là người đứng đầu chính phủ hiện hành mà ông Phúc không thấy rằng ngành doanh nghiệp Việt Nam đang sống dở và chết dở sao? “Chúng ta chưa tự làm được cái đinh vít,” đã đành; “tăm tre, đũa tre cũng phải nhập khẩu cả chục ngàn tấn mỗi năm.” Vậy lấy cái gì ra “để xuất khẩu lớn,” ngoài thân xác của người dân Việt!

Đếm tháng Bẩy, vào ngày 18, báo Dân Trí đưa tin:

“Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc chỉ đạo cơ quan chức năng có giải pháp cụ thể chăm lo cho những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước, sống ở đầu sông Sài Gòn, đoạn nằm giữa 2 tỉnh Bình Phước và Tây Ninh…”

Mẹ ơi! Việt kiều về từ Campuchia đâu phải chỉ có một nhóm nhỏ ở đầu sông Sài Gòn – cha nội! Họ đang sống vất vưởng tại rất nhiều nơi khác nữa: Tây Ninh, Long An, Đồng Tháp, Đồng Nai, An Giang, và Kiên Giang.

Những đứa trẻ ở xóm "liều" biên giới không được đi học như những người bạn cùng trang lứa khác vì không có giấy khai sinh, hộ khẩu, quốc tịch và không thuộc quốc gia nào. Ảnh: Thuận Thắng. Chú thích: Tuổi Trẻ Online

Những đứa trẻ ở xóm “liều” biên giới không được đi học như những người bạn cùng trang lứa khác vì không có giấy khai sinh, hộ khẩu, quốc tịch và không thuộc quốc gia nào. Ảnh: Thuận Thắng. Chú thích: Tuổi Trẻ Online

Tình trạng Biển Hồ cạn nước, và tình hữu nghị Việt/Miên cũng đang đang từng bước cạn theo thì số lượng người Việt buộc phải hồi hương sẽ mỗi lúc một tăng. Theo luật lệ hiện hành của Việt Nam thì những người Việt “không có một manh giấy lận lưng này” sẽ phải chờ hai mươi năm sau mới được nhập tịch, nếu họ được cấp chứng minh thư và hộ khẩu.

Và không có quốc tịch thì họ sẽ không có việc làm, không được hưởng bất cứ phúc lợi xã hội nào, con cái cũng không được đến trường. Nếp sống khốn cùng và bấp bênh này sẽ kéo dài qua đến thế hệ kế sau, nếu không có sự tu chính về luật lệ di trú đối với những người dân bất hạnh này.

Đây là một vấn đề lớn, ở tầm mức quốc gia. Trong cương vị Thủ Tướng, ông Phúc cần phải có cái nhìn toàn diện và cách giải quyết rốt ráo. Chớ đâu phải bạ đâu nói đó (“Chỉ đạo cơ quan chức năng có giải pháp cụ thể chăm lo cho những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước, sống ở đầu sông Sài Gòn, đoạn nằm giữa 2 tỉnh Bình Phước và Tây Ninh…”) là xong!

Còn “những Việt kiều nghèo từ Campuchia về nước” ở những nơi khác thì sao? Không lẽ thây kệ họ! Đó là chưa kể đến những công dân, cũng chả có giấy khai sinh hay căn cước gì ráo trọi, đang sống trong những “xóm liều” giữa lòng Hà Nội mà ông Phúc (dám) chưa nghe ai nói đến bao giờ.

Xóm Liều giữa lòng Hà Nội. Ảnh: Báo Mới

Xóm Liều giữa lòng Hà Nội. Ảnh: Báo Mới

Qua tháng Tám, tại Hội Nghị Ngoại Giao Lần Thứ Hai Mươi Chín, ông T.T. lại “nổ” một phát nghe cũng phát ù tai: “Khắc phục tình trạng nói không ai nghe.”

Ông Phúc à, ráng “khắc phục” chuyện gì dễ hơn chút xíu đi. “Khắc phục tình trạng lạm thu phí visa” của Bộ Ngoại Giao thử coi có được không?

Được chết liền!

Nếu không lạm thu, và không buôn lậu thì các sứ quán Việt Nam sẽ phải đóng cửa ráo trọi vì tất cả nhân viên ngoại giao sẽ chết đói hết trơn. Họ sống sao nổi, ở nước ngoài, với cái đồng lương đốn mạt của nhà nước Việt Nam ?
Ông nói chi đến chuyện viển vông (“khắc phục tình trạng nói không ai nghe”) nghe sao mệt quá hà! Dối trá, nói lấy được, ́nói cho qua chuyện, nói một đằng làm một nẻo đều là những nét văn hoá đặc trưng – đậm đà bản sắc dân tộc – của những quốc gia theo CNXH mà:

- “Công dân của các nước ấy dùng ngôn từ để che đậy chứ không nhằm giao tiếp, hoặc giao tiếp bằng cách che đậy ‘nói vậy mà không phải vậy’! Nó là cái vỏ cứng để bảo vệ mọi sự bất trắc, chống lại thói quen hay xét nét lời ăn tiếng nói của công dân của mọi chính quyền chuyên chế.” (Nguyễn Khải – Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất).

- “Nói dối mãi thành quen, thành tự nhiên, thành ‘mày phải’… nói dối. Không nói dối không thành gì cả, không được gì cả. Một xã hội ứng xử bằng nói dối là  một xã hội đang đứng bên bờ vực thẳm hay đang rơi tự do xuống vực thẳm.” (Nguyễn Trọng Tạo – Ngày Nói Thật Cho Việt Nam).

- “Người nói cứ nói. Thừa hiểu mình nói dối, chẳng ai tin, nhưng cứ nói. Rất thành thật thiết tha. Thuyết giảng chân lý, thuyết giảng con đường. Người nghe làm ra vẻ chăm chú, rất chăm chú, mê say. Nhận thức đường đi. Sáng lòng sáng mắt. Tuy biết tỏng rằng người nói cũng chẳng mảy may tin những điều họ nói, thì mình tin sao được. Nhưng vẫn làm ra vẻ tin, tin thật, tin lắm. Xuýt xoa, tấm tắc dù biết ngời nói nhìn thấu ruột gan mình. Vở diễn vẫn cứ kéo dài năm này sang năm khác. Vì không ai dám nói ra sự thật nên vở vẫn cứ diễn. Cứ giả cách nói, giả cách nghe, giả cách tin tưởng”. (Bùi Ngọc Tấn. Chuyện Kể Năm 2000, tập II. CLB Tuổi Xanh, Westminster, CA: 2000).

Nhà nước hiện hành được thiết lập, xây dựng trên một thứ nền móng xảo trá và tồn tại tại được là nhờ vào dối gạt triền miên: “Cứ giả cách nói, giả cách nghe, giả cách tin tưởng …” Đòi “khắc phục tình trạng” này là đi ngược lại với chính sách cùng chủ trương của Đảng và Nhà Nước chớ đâu phải chuyện giỡn chơi, cha nội.

Nổ nhỏ và nổ bớt chút xíu đi, ông Phúc. Mỏng mỏng thôi. Nổ hoài và nổ quá Trời dễ bị ù tai lắm; đã vậy, có bữa còn bị trúng miểng (uổng mạng) như không.

© Tưởng Năng Tiến

 

10 Phản hồi cho “Phúc nổ”

  1. Quang Phan says:

    Khi dòng họ khỉ Trường Sơn, hang Pắc bó “nổ ” :

    Năm 2009, Nguyễn Xuân Kiên-Viện trưởng viện chiến lược kinh tế- xã hội Việt Nam và Đông Nam Á – “nổ”: “Với tiềm năng sẵn có của các doanh nghiệp hiện nay, chỉ 20-30 năm nữa, Việt Nam sẽ là một trong 20 nền kinh tế lớn nhất thế giới. 40 năm nữa, Việt Nam sẽ đứng trong top 15 nền kinh tế lớn nhất thế giới”.

    Chủ tịch tỉnh Khánh Hòa Nguyễn Chiến Thắng ” nổ”: Tương lai Nha Trang sẽ hơn hẳn Hong Kong.

    Lê Duẩn “nổ” : Chúng ta sẽ đuổi kịp Nhật trong 15, 20 năm và nhân dân ta sẽ đi trên thảm vàng.

    Hồ chí Minh “nổ” :“Còn non còn nước còn người / Thắng giặc Mỹ ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay.

    Thực trạng đất nước thế kỷ 21:

    20/4/2016- Phó giáo sư, tiến sĩ Phạm Quý Thọ – Học viện Chính sách và Phát triển : Theo số liệu của Ngân hàng Thế giới (WB), thu nhập bình quân đầu người năm 2014 của Việt Nam là 2.052 USD, trong khi khi Singapore là 56.287 USD, Malaysia là 10.830 USD, Thái Lan là 5.561 USD và Indonesia là 3.515 USD.

    Như vậy, chỉ tiêu này của nước ta tụt hậu so với Hàn Quốc chừng 30 đến 35 năm, Malaysia khoảng 25 năm, Thái Lan chừng 20 năm, Indonesia và Philippines chừng từ 5 đến 7 năm. Đến năm 2038, Việt Nam mới có thể bắt kịp năng suất lao động của Philippines và đến năm 2069 mới có thể bắt kịp Thái Lan…

  2. Quang Phan says:

    BBC từ Sài Gòn- June 13, 15 – Vũ Ngọc Hoàng, Ủy viên Trung ương đảng cộng sản Việt Nam, Phó Trưởng ban Thường trực Ban Tuyên giáo Trung ương đã đăng bài viết trên tạp chí Cộng sản bàn về “lợi ích nhóm”, sự thâu tóm quyền lực và sự bóc lột :

    “Nước ta sau mấy chục năm công nghiệp hóa, đến nay năng suất lao động xã hội vẫn thấp (vào loại thấp nhất khu vực Đông Á), hiệu quả đầu tư kém, nợ nần nhiều mà chưa rõ trả bằng cách nào, khi mà hiệu quả đầu tư (sử dụng nguồn vay ấy) còn kém; thu nhập thấp, sản phẩm công nghiệp xuất khẩu hầu như không có, các chương trình nội địa hóa không thành công, chủ yếu là làm thuê và cho thuê mặt bằng, nền kinh tế Việt Nam đang rơi vào “bẫy thu nhập trung bình thấp”. Nhìn lại nguyên nhân các nước bị “bẫy thu nhập trung bình” và nhìn lại tình hình nền kinh tế của ta thì thật đáng lo ngại.”

  3. Quang Phan says:

    Việt nam: Một đất nước…không chịu phát triển !

    30/01/2016 – Việt Báo : Báo Lao Động ghi lời báo nguy từ chuyên gia tài chánh: doanh nghiệp VN càng lúc càng nhỏ. Bản tin ghi lời Chuyên gia Phạm Chi Lan – nguyên Phó chủ tịch Phòng Thương mại – Công nghiệp Việt Nam (VCCI) – dẫn ra số liệu điều tra của VCCI cho thấy, so với 10 năm trước đây thì quy mô của doanh nghiệp Việt Nam hiện chỉ còn bằng một nửa. Tiếp đó bà đặt câu hỏi. “Đáng lẽ sau 10 năm, quy mô của doanh nghiệp Việt Nam phải lớn lên chứ tại sao lại nhỏ đi?” Đặt câu hỏi ra rồi bà tự trả lời “Một trong những nguyên nhân chính là tham nhũng đã lấy mất lớn hơn so với lợi nhuận của doanh nghiệp. Bị lấy mất lợi nhuận rồi thì doanh nghiệp còn gì để tái đầu tư, để mở rộng được? Và DN sẽ co lại vì họ làm được 1 nhưng có những ông khác không làm gì cả mà tước đoạt của họ hơn 1 thì tội gì họ làm nữa”.

    Bản tin Lao Động cũng nhắc lại bản tin trên Infonet về buổi nói chuyện tại Hội nghị kết nối các doanh nhỏ và vừa toàn quốc chiều 8.8.2015 tại Đà Nẵng, bà Phạm Chi Lan chua xót kể lại: ““Một số chuyên gia của Ngân Hàng Thế Giới còn nói đùa Việt Nam có lẽ là mô hình kỳ lạ nhất thế giới. Trên thế giới chia ra gồm nước phát triển, nước đang phát triển, nước chậm phát triển nhưng Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển!”

  4. Tt says:

    Anh F. này hồi xưa mắc bệnh Zika nhẹ nên đầu Anh ta hơi bị méo, tuy vậy phần não bộ của Anh ấy rất nhỏ, đặc Biêt là phụ âm “D” trong tiếng Anh khi phát âm thành “Z”!

  5. nguyen ha says:

    “Phải chờ 20 năm nửa mới nhập tịch”. Sao lâu quá cha nội ! Tôi còn nhớ rất rỏ, thuở còn chiến tranh Nam-Bắc ,người dân tộc thiểu số ở trên Rừng-Núi mien Trung (,từ Thanh Hóa trở vào),đa phần là “con-cháu-Bác Hồ “cả. Trong chính sách “giành Dân” ,VC đi đến đâu lập khai sinh -hộ tịch đến đó…Tất cả đều khai họ Hồ ! Bởi thế chúng ta không lạ gì khi nghe những tên : “Hồ văn T, Hồ thi M…” nghe tưởng là người Kinh,té ra người CU-Đê!! Thuở còn chiến tranh ,làm Hộ tịch nhanh như vậy,cho dù người Dân tộc, sao đến bây giờ “người Việt chính hiệu” mà VC làm hộ tịch chậm quá ta!! Thế mới biết ,người ta gọi VC là Cộng Phỉ ??

  6. Quang Phan says:

    “Nhà nước hiện hành được thiết lập, xây dựng trên một thứ nền móng xảo trá và tồn tại tại được là nhờ vào dối gạt triền miên ” – Tác giả: Tưởng Năng Tiến .

    Tàu cộng và Việt cộng: Thiên hạ đệ nhất láo lường :

    Phó chủ nhiệm quốc hội Trần quốc Thuận: Ngày nay người ta phải nói dối nhau mà sống… Nói dối lâu ngày thành thói quen, thói quen dùng lâu ngày thành đạo đức, mà cái đạo đức ấy là rất mất đạo đức, nhưng đó lại là đạo đức của cách mạng !

    Nhà văn Trần mạnh Hảo: Ông cha chúng ta đã đánh thắng giặc Hán, Đường, Tống, Minh, Thanh, để bảo vệ đất nước. Tất cả các thứ giặc kể trên cộng lại cũng không ghê gớm bằng giặc Nói Dối đang tàn phá Tổ Quốc, giống nòi ta.

    Thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược – Bộ Công an : Đến giờ phút này, truyền thông Trung Quốc là hệ thống nói dối lớn nhất hành tinh, chỉ phục vụ ý đồ chính trị của giới chóp bu. Về khoản này, Mỹ thua Trung Quốc.

  7. Tran Vinh says:

    “Nhà nước hiện hành được thiết lập, xây dựng trên một thứ nền móng xảo trá và tồn tại tại được là nhờ vào dối gạt triền miên ” – Tác giả Tưởng Năng Tiến .

    Nhà báo Bùi Tín- cựu phó tổng biên tập báo Nhân Dân : Đã từ lâu báo đảng Cộng sản VN ế ẩm trên thị trường, nằm mốc meo, vàng khè trên các sạp báo.

    Ngày báo chí 21 tháng 6 năm 2015 , Hữu Thọ, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Trưởng Ban Tư tưởng Văn hóa Trung ương, đã than thở rằng, chưa bao giờ uy tín báo chí giảm sút như hiện nay. Đến nỗi nhiều người không dám nhận là nhà báo, vì báo chí sai sự thật quá nhiều.

  8. Tran Vinh says:

    “…tạo điều kiện cho doanh nghiệp phát triển và hội nhập để không những phát triển kinh tế trong nước mà còn có nhiều doanh nghiệp xuất khẩu ở nước ngoài…” – Con nhái bén muốn to bằng con bò Nguyễn xuân Phúc .

    Thực trạng xuất cảng của Việt nam ra sao ? Ngày 15/4/14, tại cuộc hội thảo về “Bẫy thu nhập trung bình” do Ban Kinh tế Trung ương và Ban Tuyên giáo trung ương tổ chức, TS Trần Đình Thiên, Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam: ““Sau 30 năm đổi mới, cơ cấu kinh tế của ta vẫn là khai thác tài nguyên, gia công dệt may với gia giày và lắp ráp”.

  9. Buá Tạ says:

    Nhìn mặt cứ tưởng … tên hề nào chứ. Sao laị có caí loaị … Thủ Tướng vớ vẫn này, nhìn … kỳ quá !!!

  10. BIỂN NGÀN says:

    TỪ ĐẢNG TỚI DÂN

    Nói ông Thủ Tướng mà chơi
    Chẳng qua cũng chỉ là người trung gian
    Ở trên Đảng mới hoàn toàn
    Đề ra quốc sách phải càng làm theo

    Cả ngay Quốc hội cũng đều
    Làm theo ý Đảng có gì đâu hơn
    Nhưng mà bốn triệu đảng viên
    Thật ra chỉ nhóm Ủy viên đủ rồi

    Việc đời chỉ thế mà thôi
    Ai người chẳng biết ai người chẳng hay
    Nên dù có nói đông tây
    Vẫn bài bản cũ tháng ngày trôi đi

    Có chi thắc mắc được gì
    Một điều đáng nói nhiều khi chỉ là
    Những ban cố vấn hằng hà
    Ở đâu cũng vậy toàn là xuôi theo

    Lên đèo đúng phải bám đèo
    Để cho xe lệch ngặt nghèo lắm thay
    Cầm quyền quả thế xưa nay
    Tùy theo tài bộ chớ tùy ai đâu

    Trải qua lịch sử dãi dầu
    Dân không làm chủ dễ sao ngon lành
    Cầm như dân dốt đành rành
    Nên mình làm chủ sự tình vậy thôi

    Thế nên ngôn ngữ bề ngoài
    Nói qua nói lại bùi tai được gì
    Hiền tài mới quả nhiều khi
    Mới rường cột nước có gì lạ đâu

    SÓNG NGÀN
    (08/9/16)

Phản hồi