WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Kissinger nói: Sao chúng nó không chết quách đi

Henry Kissinger

Câu nói trên của Tiến sĩ Kissinger vì một sự hiểu lầm nào đó đã gây ngộ nhận khiến nhiều người Việt quốc gia hận thù nhà ngoại giao này, họ nghĩ rằng ông đã chửi rủa đồng bào ta khi miền Nam Việt Nam đang trong cơn hấp hối tháng 4-1975. Câu này đã được ghi tại trang 641, phần nói về The Fall of Viet Nam, April 1975, trong cuốn Kissinger a Biography của Walter Isaacson, cuốn sách 800 trang viết về Henry Kissinger.

Nguyên văn như sau:

Why don’t these people die fast? The worst thing that could happen would be for them to linger on” nghĩa là “Tại sao những người ấy không chết cho nhanh? Điều tệ hại nhất có thể sẩy ra cho họ là cứ sống kéo dài mãi” nếu dịch xuôi cho dễ hiểu là “Sao họ không chết lẹ cho rồi? nếu phải sống ngắc ngoải mãi thật là vô cùng bất hạnh cho họ”.

Ông ta than thở cho số phận của người Đông Dương chứ không rủa họ chóng chết. Ở đây không phải là để bênh vực cho ông này, kết án ông nọ hoặc thương ông này ghét ông kia mà là chúng ta cần hiểu cho đúng lịch sử.

Tháng 12 năm 1974 và tháng 1-1975, CSBV bắt đầu mở cuộc tổng tấn công sau cùng để chiếm miền nam VN tại Phước Long đúng hai năm sau ngày ký Hiệp định Paris. Tháng 3-1975 họ tấn công chiếm Ban Mê Thuột, cuối tháng 3, đâu tháng 4 năm 1975 hai quân khu 1 và 2 lọt vào tay Cộng quân nhanh chóng do sự sai lầm của Tổng thống Thiệu trong kế hoạch tái phối trí lực lượng. Họ bắt đầu chuyển quân đại qui mô vội vã nề phía nam để dứt điểm Sài gòn.

Khoảng đầu tháng 4-1975 trong khi CSBV đang ra sức tiến về Sài gòn, hòa bình Trung Đông thì tả tơi, bang giao với Nga sô xuống thấp, Cam Bốt gần sụp đổ và bây giờ miền nam VN đang bị CS nuốt chửng. Khi ấy ông Tổng thống Ford rời Tòa Bạch ốc đi nghỉ mát đánh golf tại Palm Springs tiểu bang California .
Bản tin truyền hình buổi tối tai Mỹ cho thấy những lời chỉ trích trước cảnh ông Tổng thống Ford đi đánh golf cùng lúc với cảnh Đông Dương đang dẫy chết trong đau khổ. Khi những người phóng viên tới phi trường phỏng vấn TT về thảm kịch đang diễn ra, ông chỉ nói ồ ồ rồi chạy trốn họ. Kissinger và Ford đã cử Tướng Weyand, Tham mưu trưởng tới Sài Gòn để thẩm định tình hình quân sự trong một tuần kể từ 28-3-1975, ông trở lại Hoa Kỳ ngày 4-4-1975. Khi về ông đi máy bay thẳng tới Palm Springs để báo cáo trực tiếp tình hình lên Tổng thống. Ông đề nghị cho oanh tạc bằng B-52 trở lại và đồng thời xin viện trợ khẩn cấp722 triệu cho quân đội VNCH, điều xin thứ nhất tái oanh tạc sẽ trái luật, khoản viện trợ trên đây rất lớn mà chỉ có một ít người tin là có thể giúp VNCH cầm cự được. Khoản xin này gồm trên 440 xe tăng, 740 đại bác, 100 ngàn súng cá nhân, 120 ngàn tấn đạn dược.

Báo cáo của Tướng Weyand biện minh cho khoản viện trợ mới nhằm kêu gọi tới cái nhìn địa lý chính trị của Kissinger, nó muốn nói “Uy tín lâu dài của Hoa Kỳ trên thế giới phụ thuộc vào nỗ lực thiện chí của ta cố gắng làm hơn là thành công hay thất bại trong lúc này,nếu ta không nỗ lực uy tín của ta như một đồng minh sẽ bị tiêu tan có lẽ sẽ qua hết đời này sang đời khác”.

Nói khác đi lời khuyên đó là kéo dài sự kết thúc cuộc chiến tranh cũng chính là cái lý luận mà Kissinger đã có lần dùng để biện minh cho cuộc chiến đấu trên mặt đất: dể giữ uy tín khắp nơi. Ít ngày sau dân biểu Whitten (tiểu bang Mississipi) hỏi “Đề nghị của ông dựa trên cơ bản nào trừ việc chỉ có hình thức, khi chúng ta đều biết chắc là sắp thua rồi?. Tướng Weyand trả lời: “Thưa ông, cái cách mà chúng ta làm hay cái hình thức như ông nói nó cũng quan trọng như thực chất của vấn đề vậy”
Kissinger phản đối đề nghị xin tái oanh tạc của Weyand: “ Nếu ông làm thế, người dân Mỹ sẽ lại xuống đường biểu tình. Các phụ tá của TT tại Palm Springs bàn về khoản xin viện trợ, đa số cố vấn của Ford đều chống đối đề nghị này. Bộ trưởng quốc phòng Schlesinger cũng chống đối nhưng bị Kissinger loại ra khỏi cuộc bàn cãi và trở về Wasington, ông này cho là tình thế của Quân đội VNCH nay không hy vọng gì.
Kissinger vốn bi quan đồng ý rằng tình hình không thể cứu vãn nổi nhưng dù vậy ông cho rằng đề nghị xin Quốc hội khoản viện trợ 722 triệu là cách duy nhất để cứu vãn danh dự cho Hoa Kỳ. Ford đồng ý mặc dù không nhiệt tâm lắm. Trên đường tới phòng họp báo để nói cho các ký giả biết quyết định, khi ấy Kissinger quay lai nói với Nessen, tùy viên báo chí phủ Tổng thống về người miền nam VN như sau:

Sao họ không chết lẹ cho rồi? nếu phải sống ngắc ngoải mãi thật là vô cùng bất hạnh cho họ”

Tại phòng họp, Kissinger lý luận theo địa lý chính trị. Ông ta nhấn mạnh quyết định viện trợ sẽ vang tiếng khắp thế giới , cái dấu hiệu gì nó sẽ gửi cho bạn và thù khắp nơi, ảnh hưởng của nó với uy tín của Hoa Kỳ sẽ như thế nào hơn là hiệu quả quân sự của nó ở vùng bao quanh Sài Gòn. Tiến sĩ nói

“Chúng ta đang đối diện với tấn thảm kịch vĩ đại, trong đó có cái gì liên quan tới uy tín, tới danh dự của Hoa Kỳ, tới cái mà các dân tộc khác trên thế giới sẽ nhìn chúng ta như thế nào”
(Kissinger a Biography, trang 641-642)

Ngày 10-4-1975 Ford ra Quốc hội xin 722 triệu, Kissinger làm việc tới khuya soạn một bài diễn văn chỉ trích Quốc hội đã làm tiêu tan Hiệp định Paris . Lý luận về chữ “uy tín” mà ông đã dùng khi bắt đầu nhiệm kỳ của Nixon cũng là chữ mà ông nhấn mạnh lúc cuối. Trong thông điệp mà ông soạn cho Ford để gửi Quốc hội, lý luận này được nói gọn gàng

Hoa Kỳ không muốn viện trợ đầy đủ cho đồng minh của chúng ta để họ chiến đấu sẽ ảnh hưởng uy tín của chúng ta như một đồng minh. Và chính uy tín này là cơ bản cho an ninh của ta vậy”
(Sách đã dẫn trang 642)

Ford giữ câu nói về uy tín nhưng ông làm nhẹ bớt những lời hoa mỹ của Kissinger tấn công chỉ trích Quốc Hội. Ông nhờ phụ tá Hartmann sửa lại dể việc xin viện trợ kết hợp với hòa giải quốc gia. Mặc dù đã nói nhẹ nhàng nhưng tại Quốc hội không có ai vỗ tay cả. Khi Tổng thống ngỏ lời xin viện trợ thì có hai dân biểu Dân chủ Moffet và Miller bỏ ra khỏi phòng họp. Cả Quốc hội lẫn người dân đều không còn muốn ủng hộ cuộc chiến tranh VN .
Sau này Kissinger đổ lỗi cho Watergate đã khiến cho Hiệp Định Paris bị suy sụp. Nói rằng sự sụp đổ quyền hành của Tổng thống có nghĩa là Hoa Kỳ không thể và không muốn cưỡng bức sự thi hành Hiệp định. Nhưng đó không phải do vụ Watergate mà vì người ta đã quá ghê sợ cuộc chiến VN, một cuộc chiến tranh vô ích nó đã tạo tư tưởng cô lập thập niên 70 và khiến cho người dân phải lùi lại trước viễn tượng kéo dài chiến tranh Đông Dương.

Cho rằng quyền hạn của Tổng thống bị Watergate gây ảnh hưởng xấu tệ đến việc thảo luận về VN, cũng vậy nỗi thống khổ do VN có lẽ đã đẩy mạnh sự nhiệt thành của những người chống Nixon trong việc điều tra vụ Watergate. Trong bất cứ trường hợp nào ngay cả TT Ford, vụ Watergate đã qua đi, Quốc hội không cho phép cấp viện trợ kéo dài sự đòi hỏi cho danh dự ở VN.

Cuối tháng 3-1975, do kế hoạch tái phối trí lực lượng sai lầm của TT Thiệu đã khiến VNCH mất hai quân khu 1 và 2, mất luôn cả hai quân đoàn 1 và 2 trong hai tuần lễ từ 14-3 tới 30-3-75. VNCH mất 5 sư đoàn bộ binh (22, 23, 1, 2, 3), 11 liên đoàn Biệt động quân, mất gần hết 2 sư đoàn tổng trừ bị.. vũ khí đạn dược coi như mất hết, một phần lớn lọt vào tay Cộng quân.

Thời điểm giữa tháng 4-1975, dù VNCH có soay sở được một tỷ Mỹ kim để mua tiếp liệu đạn dược cũng không thể cứu vãn tình thế, chỉ trừ có yểm trợ của B-52 mới hy vọng đảo ngược tình hình, lý do quân đội VNCH đã mất một nửa (1/2) lực lượng chính qui (các sư đoàn 1, 2, 3, 22, 23 và 11 liên đoàn Biệt động quân) trong khi CSBV bị sứt mẻ ít hơn.

Ford ít khi nào không nghe lời cố vấn về ngoại giao của Henry Kissinger, người được coi là Khổng Minh thời nay. Một chuyện ít ai biết tới nhưng có ý nghĩa lịch sử là quyết định của ông hôm 24-4-1975, ngay cả khi khoản viện trợ 722 đã bị treo chính thức, ông tuyên bố trong một bài diễn văn tại Đại học Tulane rằng đối với Mỹ cuộc chiến tranh VN coi như chấm dứt. Ít ngày trước đó, ông có nói sơ bài diễn văn này với phụ tá lâu đời Robert Hartmann, ông cho biết Việt Nam đã sẩy ra lâu rồi và không có người sinh viên nào còn nhớ tới, chiến tranh đã chấm dứt.

Ford nói chẳng biết Kissinger có chấp nhận ý tưởng này không? Ông thích ý tưởng này, thảo luận xong ông bảo Hartmann khoan nói cho ai biết chờ ông quyết định, bản thảo có gửi cho Kissinger nhưng không có ghi câu nói về VN này vì muốn dấu không cho Kissinger biết. Khi lên máy bay Hartmann đánh máy bài diễn văn và đưa Tổng thống coi, ông hài lòng. Trước sáu ngàn sinh viên tụ tập tại sân vận động bóng rổ, ông tuyên bố:

“Nước Mỹ có thể lấy lại niềm tự hào trước khi có cuộc chiến VN nhưng chúng ta không thể lấy lại nó bằng cách trở lại cuộc chiến tranh liên hệ với Mỹ nay dã chấm dứt”
(Kisinger a Biography trang 644)

Ford đọc rõ từng câu từng chữ, đám sinh viên ai nấy reo hò, dậm chân mừng rỡ, họ nhẩy nhót ôm nhau sung sướng mãn nguyện trong khi đó tai nước đồng minh xa xôi bên kia trái đất, cảnh máu chảy thịt rơi đang diễn ra hàng ngày. Câu nói “Cuộc chiến đã chấm dứt” vang dội trong nước, nó thể hiện bản tính rộng lượng tế nhị của một người cầu thủ Mỹ già biết cách xử thế cho tế nhị mặc dù đã thua trân đấu khi tiếng còi vang lên và cuộc chơi đã dứt.

Walter Isaacson cho rằng mục tiêu địa lý chính trị phức tạp của Henry Kissinger và ý muốn đổ lỗi trách cứ Quốc Hội của ông có thể hợp lý nhưng nó không còn hợp thời nữa. Điều bổ ích nhất cho nước Mỹ cần làm, cho vấn đề tấm lý trong nước và ngay cả cho uy tín trên thế giới ấy là hãy để cuộc Chiến tranh VN ở lại sau lưng (Sách đã dẫn, trang 644).

Trên máy bay về tòa Bạch Ốc, một ký giả hỏi Tổng thống bài diễn văn này có do Kissinger soạn hay chấp nhận nó không? Ông nói hoàn toàn không. Một người ký giả hỏi có phải Tổng thống cố tình nói thế để đánh dấu sự chấm dứt một thời ký trong lịch sử Mỹ. TT Ford đáp:

Đúng vậy, dù sao đó là một thời khá lâu dài, mối cảm kích của tôi lẫn lộn. Tôi thực tình không muốn nó chấm dứt như thế nhưng ông phải thực tế. Ta không thể thực hiện được sự hoàn hảo trên thế gian này”
(Sách đã dẫn trang 644, 645).

Sáng hôm sau tại tòa Bạch Ốc, Ford cho gọi Hartmann xuống phòng bầu dục, khi ấy Tổng thống đang ngậm tẩu hút xì và Henry Kissinger đang đi tới lui giận dữ như con sư tử mặc dù Ford cố làm cho ông ta bớt giận. Kissinger vung tay trợn mắt nhìn Hartmann bảo:

“Chúng ta không cần phải nói thế, tại sao lại dấu không cho tôi biết tí gì cả?
Hartmann lẩm bẩm nói vì soạn bản diễn văn trễ, không ngờ câu nói về Việt Nam ấy lại tạo lên nổ lớn như thế. Ông ta không nói Ford muốn câu này từ đầu. Ford đồng ý bảo tại vội quá đấy, rồi ông nháy mắt với Hartmann, ông phụ tá này bảo Kissinger “thôi từ nay sẽ không sảy ra chuyện này nữa”

Nhiều năm sau, khi kể lại chuyện cũ, Ford ca ngợi Kissinger không hết lời nhưng khi nói tới bài diễn văn đọc tại Đại học Tulane, ông nói Henry Kissinger không thích câu “chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt” Tôi biết Henry muốn tiếp tục tranh đấu xin thêm viện trợ và trách cứ, đổ lỗi cho Quốc Hội. Chính Ford cũng muốn vậy nhưng ông cho biết đã làm việc tại Quốc hội hai mươi lăm năm, ông biết chắc họ sẽ khước từ. Ford và Kissinger không đồng ý nhau ở điểm đó, nhưng Ford nói ông làm đúng, ông hiểu rõ đường lối của lập pháp hơn Kissinger.

Giờ phú chót, Kissinger tìm một giải pháp ngoại giao và lệnh cho Đại sứ Martin khuyên ông Thiệu từ chức. Hôm sau TT Thiệu từ chức và kết án Hoa Kỳ không giữ lời cam kết, bỏ rơi đồng minh. Sau này Kissinger gửi thư giảng hòa vơi ông Thiệu và nói vụ Watergate đã hủy hoại khả năng của chính phủ Mỹ xin viện trợ cho VNCH năm 1973 và 74 nhất là tình trạng bế tắc năm 1972 do nội bộ Mỹ gây ra. Kissinger nói nếu chúng ta tiếp tục cuộc chiến thì Quốc Hội Mỹ đã áp đặt từ 1973 cái mà họ đã làm sau này năm 1975, ý ông ta nói nếu VNCH không ký kết Hiệp định Paris thì Quốc hội đã bức tử miền nam VN từ năm 1973. Thật vậy tháng 1-1973 Quốc hội Mỹ đã tiến hành cắt viện trợ bỏ Đông Dương đánh đổi lấy 580 tù binh Mỹ nếu VNCH gây trở ngại hòa đàm (Legislation to terminate the war was speeding its way to the floor – Lary Berman, No Peace No Honor, p.221).

TT Thiệu từ chức ngày 21-4-1975 nhưng BV vẫn tiến quân, sáng 29-4-1975 Đại sứ Martin được lệnh thi hành chiến dịch Operation Frequent Wind (Gió đều), đài phát thanh quân đội Mỹ cử bản “Giáng Sinh Trắng” , người xướng ngôn viên nói “Hôm nay tại Sài Gòn 105 dộ và đang lên” đó là mật hiệu đã định trước cho kiều bào Mỹ biết đế tới địa điểm tập trung di tản. Máy bay trực thăng từ hạm đội bắt đầu tới xà xuống nóc tòa đại sứ Mỹ và những địa điểm khác để bốc người.

Cuộc di tản tại VN không êm thắm như bên Căm Bốt, từ bao lâu nay cảnh hốt hoảng lúc trực thăng rời nóc tòa đại sứ đã ăn sâu trong tâm khảm nhiều người Mỹ, một vết thương kéo dài khác của chiến tranh, một hình ảnh tiêu biểu khác của sự tan vỡ kéo dài một thập niên.

Henry Kissinger nói với các phụ tá trong tòa Bạch Ốc bằng giọng khôi hài cay đắng

Tôi là một Bộ trưởng ngoại giao duy nhất đã mất hai quốc gia trong vòng ba tuần lễ”

Nhiếp ảnh gia trẻ Kennerly chụp hình quang cảnh rồi nói
“Tin mừng là chiến tranh đã chấm dứt, hung tin là chúng ta thua trận”.

Sau này Kissinger viết.

“Lần đầu tiên trong thời hậu chiến, Hoa Kỳ đã bỏ rơi một dân tộc thân thiện vào tay Cộng sản, họ đã từng tin tưởng chúng ta”
(Walter Isaacson: Kissinger a Biography, p.647)

Sự thực Kissinger nhận định không đúng lắm, Hoa Kỳ đã từng bỏ rơi Trung Hoa năm 1949 và Đông Âu năm 1945.

Trong chính phủ, Kissinger là người cổ võ hăng hái cho viện trợ cần thiết, ông ta tự coi có trách nhiệm vì đã đàm phán tại Paris , sau này ông viết trong hồi ký.

“Hồi đó tôi đã không ký Hiệp định nếu không được Quốc hội quả quyết sẽ tiếp tục viện trợ dồi dào sau khi ta rút quân. Tôi không ngờ chúng ta có thể kết thúc bằng cách vứt bỏ cà một dân tộc mà ta đã kết nghĩa đồng minh”
(Henry Kissinger: Years of Renewal – page 476)

Thấm thoát từ ngày những đơn vị tác chiến Mỹ đầu tiên đổ bộ vào Đà Nẵng cho tới nay 1975 đã mười năm qua, quân Pháp rút khỏi VN tới nay đã tròn hai mươi năm, quân Pháp trở lại Việt Nam tái chiếm thuộc địa đã ba mươi năm qua. Tác giả Walter Isaacson nhận định (Kisinger a Biography, p.647) tất cả những gì Hoa Kỳ đã lưu lại để cho 58,022 người tử trận thấy chỉ là một chút uy tín do thực hiện được Hiệp định ngưng bắn, nó kéo dài vừa đủ để che dấu sự rút lui của người Mỹ. Hòa bình và danh dự mà Kissinger tuyên bố tháng 1-1973 đều không lâu dài. Nhưng Hiệp định Paris ít ra cũng đã tạo được mục đích để Hoa Kỳ từ bỏ lời hứa của họ với Sài Gòn và cái hậu quả mất uy tín thực ra cũng mơ hồ, cái mà Kissinger đưa ra chỉ là mơ hồ
Điều ấy cho Kissinger một chút an ủi, ông ta nhận định rằng sự thất bại ở VN năm 1975 thể hiện một cú đánh vào uy tín nước Mỹ, nó làm tiêu hao sức mạnh của những lời đe dọa cũng như hứa hẹn của Hoa Kỳ trên thế giới. ông nói.

Do bản tính tự xá tội, chúng ta đã phá hỏng cơ bản tự do khắp nơi, sự đầu hàng ở Đông Dương mở màn cho một thời đại ô nhục của Hoa Kỳ nó kéo dài từ Angola tới Ethiopia, tới Iran, tới Afghanistan”
Trang 647

Cũng theo tác giả Walter Isaacson, “hậu quả Domino” mà Kissinger và nhiều người khác tiên đoán không rõ ràng. Việt Nam và Căm Bót đều đã trở thành Cộng sản, nhưng họ lại đánh lẫn nhau thay vì đổ sang Thái Lan. Các nhà chính khách Hoa Kỳ đã không hiểu rõ để rồi hy sinh biết bao nhân mạng.

Sau khi chiến tranh chấm dứt, trả lời phỏng vấn đài NBC Kissinger nói có lẽ ta sai lầm khi quá quan tâm đến một vấn đề mà bỏ quên những chuyện khác, cuộc chiến này có tính cách Việt Nam hơn là có thể đưa tới ảnh hưởng quốc tế.

Thiếu tướng Vernon Walters tùy viên quân sự, người từng đưa Kissinger đi về trong những buổi đi đêm tại Paris , cho tới nay vẫn giữ được một lá cờ vàng nhỏ của miền nam VN trong văn phòng mình. Khi được hỏi về lá cờ này, ông Tướng giải thích nó tiêu biểu cho “một công việc còn dang dở” (unfinished business). Chúng ta đã để cho 39 triệu người rơi vào vòng nô lệ. Đó là một di sản của Hòa bình trong danh dự (Theo Larry Berman, No Peace, No Honor p.273).

Đầu thập niên 70, đa số người Mỹ chống chiến tranh VN và chủ trương rút khỏi Đông Dương, người dân đánh giá cuộc chiến này tàn ác, bẩn thỉu, tốn quá nhiều xương máu vô ích, đáng ghê sợ, dài vô tận không biết đến bao giờ mới chấm dứt … phải ra khỏi Đông Dương, sống chết mặc bay. Quốc Hội Mỹ do thúc đấy của phong trào phản chiến cắt quân viện bỏ rơi đồng minh không thương tiếc, cho rằng nó chỉ là cuộc chiến tranh sai lầm tai hại, đã khiến cho đất nước bị phân hóa, dầy vò cắn xé nhau tan nát trong bao năm qua, quá tốn kém… phải bỏ Đông Dương bằng mọi giá, từ bỏ những lý tưởng xa vời để quay trở về với quyền lợi của nước Mỹ.

Những người Mỹ ủng hộ chiến tranh VN chỉ là thiểu số gồm các nhà lãnh đạo hành pháp như Tổng thống Nixon, Tiến sĩ Kissinger, Bộ trưởng Quốc phòng Laird… giới chức quân sự và nhiều nhà học giả nghiên cứu về chiến tranh VN… đổ lỗi cho Quốc hội cắt quân viện khiến cho VNCH sụp đổ, làm phương hại tới uy tín của đất nước trên thế giới. Họ lên án Hoa Kỳ đã tàn nhẫn bỏ đồng minh rơi vào vòng nô lệ của Cộng Sản, những người bạn yếu thế này đã hết lòng tin tưởng vào Mỹ. Họ cho rằng việc rút bỏ dù chính đáng tới đâu cũng không có giá trị đạo đức.

Bên nào nói nghe cũng hay, cũng có lý cả, nhưng chỉ giới trẻ, thanh niên là thích thú nhất, ít ra họ sẽ không phải đi lính đóng đồn xa xôi vạn lý bên kia trái đất. Những người này chiếm đa số trong phong trào chống chiến tranh, đòi rút quân về nước bỏ Đông Dương.

© Trọng Đạt

© Đàn Chim Việt

——————————————–

Tài Liệu Tham Khảo

Walter Isaacson: Kissinger A Biography Simon & Schuster 1992.
Larry Berman: No Peace No Honor, Nixon, Kissinger and Betrayal in Vietnam -The Free press 2001
Richard Nixon: No More Vietnams , Arbor House, New York 1985
Henry Kissinger: Years of Renewal- Simon & Schuster 1999
Robert Dallek: Partners In Power, Nixon and Kissinger – Harper Collins publishers 2007
The Word Almanac Of The Vietnam War: John S. Bowman – General Editor, A Bison-book 1985
Stanley Karnow: Vietnam , A History, A Penguin Books 1991
Wikipedia: Opposition to the US involvement in the Vietnam war
Nguyễn Kỳ Phong: Vũng Lầy Của Bạch Ốc, Người Mỹ Và Chiến Tranh Việt Nam 1945-1975, Tiếng Quê Hương 2006
Nguyễn Đức Phương: Chiến Tranh Việt Nam Toàn Tập, 1963-1975, Làng Văn 2001.
Nguyễn Đức Phương: Những Trận Đánh Lịch Sử Trong Chiến tranh Việt Nam 1963-1975, Đại Nam 2001.
Cao Văn viên: Những Ngày Cuối Của Việt Nam Cộng Hoà, Vietnambibliography 2003

140 Phản hồi cho “Kissinger nói: Sao chúng nó không chết quách đi”

  1. Kiến vàng says:

    ai đã từng thăm viếng bức tường ghi danh 58000 quân nhân Hoa kỳ chết trong chiến tranh VN thì sẽ hiểu tại sao ông Kiss lai rủa VNCH như vậy

    • Tien Ngu says:

      Cò mồi cái tật giảo quyệt cũng không bỏ. Tính chơi cái màn lắp lững như thế để lừa các em bé mới lớn ý à?

      So với 58 ngàn quân Mỹ tử trận, bộ đội Viêt Cộng chết là bao nhiêu?
      Thấy nghĩa trang của…sinh bắc tử nam từ Nam chí Bắc chưa?

      Thanh thiều niên VN, lớp bị ép buộc, lớp bị cò mồi VC dụ dổ, toi mạng trong cuộc chiến…giãi phóng miền Nam trên 2 triệu mạng. Đa phần là các em chưa biết…sướng là gì, tiêu đời cho Cộng láo một cách oan khiên.

      Miền Nam no ấm thế mà cần lũ Cộng đói vào giãi phóng à? Đúng là cái thứ bất lương, gạt người…

      Thứ ngu học theo lối Tàu Cộng, chỉ biết chơi trò biển người, có biết quí cái mạng đồng loại là gì đâu. Ấy thế mà cứ là…nhân nghĩa bà tú để, tiếp tục gạt người…

      Biết nhục tí đi.

  2. Cờ đỏ muôn năm says:

    Cờ đỏ muôn năm
    Khi Vẹm về thành 54 thì cờ đỏ rợp trời
    Y như những dàn hoa dâm bụt.
    Vô sản các nước đoàn kết lại,
    Chúng ta chẳng có gì để mất ngoài xiềng xích, gông cùm
    Nhưng mày mất cái mạng của mày
    Nó ăn trên cái mạng mày
    Nó ị trên sinh mạng của mày
    Mày chết mất xác trên rừng sâu núi thẳm
    Để chúng nó hưởng thụ xe ngựa xênh xang, cao lâu tửu điếm, rượu ngon gái đẹp…
    … trên xác chết của chúng mày
    Cờ đỏ búa liềm cắt cổ nhân dân nay biến mất chốn trời Tây
    Nhưng lá cờ nhuốm máu nhân dân
    Tại quê hương ta bao giờ rũ sạch?
    Bao giờ thì tã trắng thắng cờ hồng?
    Cờ đỏ

  3. Phonghong says:

    QLVNCH nó đã tan rã từ 30.4.1975 cùng với sự tan rã của CÁI THỂ CHẾ VNCH mà người đại diện cho nó là tổng thống Dương văn Minh đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện QGPMNVN,các lực lượng của Mỹ đã tháo chạy bằng bầy trực thăng nháo nhác cào cào ra biển.Đến như Nguyễn Văn Thiêu, Ngô Quang Trưởng và rất nhiều tướng tá nguỵ
    khi chay ra nước ngoài đều im hơi lặng tiếng chôn chặt quá khứ vào đáy lòng.Ở đời cái tốt khoe ra, cái xấu xa phải che lại.ở đây các vị CCCĐ lại làm ngược lại:Đứng đưới
    huyệt với cả nghĩa bóng và nghĩa đen,nồng nặc mùi xú uế với lá cờ ma,với những bóng ma QLVNCH,VNCH,CNQG,với khát vọng ma “tiêu diệt cộng sản”để tự lừ bịp chính mình, tự sướng với mình.

    • Tien Ngu says:

      Nghe cò mồi hát, mà…chán mớ đời…
      Việt Cộng đụng trận chắc lúc nào cũng thắng, chưa bao giờ biết chạy chắc?

      Mỹ 58 ngàn, VNCH trên 200 ngàn, nhưng Việt Cộng chết trên 2 triệu mạng trong cuộc chiến VN.

      Lũ Cộng ngu dốt, liều mạng cướp miền Nam, biến cả nước VN thành đói nghèo, dân VN tụt hậu cả nữa thế kỷ dài, mất dần đất đảo biển về tay Tàu Cộng, nhân phẫm người Việt bị…lost…

      Ấy thế mà hả họng ra, cò mồi vẫn khoe là….giãi phóng, độc lập, tự do, hạnh phúc…

      Giá như lũ Cộng không gây chiến tranh…giãi phóng, miền Nam VN đã như…Hàn quốc ngày nay. VN ít nhất còn được nữa nước không có dân bị dạy láo.

      Nếu như Cộng Nga không sụp đổ, Việt Cộng bám riết theo Nga, thì VN hôm nay không khác gì cái xứ Bắc hàn cs.

      Mở cửa, học hỏi theo VNCH năm xưa để có cái ăn, để biết cách làm ngưòi chút chút, lý ra phải biết ăn năn vì cái ngu theo Cộng láo làm hại dân tộc mà xin lỗi đồng bào.

      Đàng này vẫn tiếp tục tung cò mồi hát láo, khoe chiến thằng rỡm. Mỹ không…tháo chạy, tiếp tục cung ứng vũ khí cho VNCH, miền Bắc chắc chắn là phải bắt đến con nít 10 tuổi cầm súng. Chuyện, còn ai mà không biết? Vốn gốc…tư bản, đương nhiên nó chạy theo lợi nhuận, bỏ miền Nam VN để có được cả lục địa mênh mông của Tàu. Lũ Cộng không gặp cái hên này, nếu anh Mỹ không trở mặt với VNCH, bỏ đi mần ăn với em Tàu…

      Rỏ chưa cò mồi, bớt hát láo đi. Thiệt…chán mớ đời. Đúng là con cháu Trần dân Tiên, Lê văn Tám…

  4. VNCH đáng bị rủa vì cứng đầu ! says:

    Nếu Kiss nói câu này thì chứng tỏ chính phủ Mỹ lúc đó rất muốn VNCH phải bị kết thúc, để mặc cho làn sóng cs nhuộm đỏ cả Đông Dương theo thỏa thuận mà Kiss đã ký với Mao .

    Nếu Kiss nói câu này thì càng chứng tỏ VNCH không phải là con cờ của Mỹ, không chiến đấu vì Mỹ, mà chiến đấu vì hiểm họa Hán hóa do Hồ Chí Minh và đảng csVN nhận trong trách từ Mao Trạch Đông .

    Nếu Kiss nói câu này thì càng chứng tỏ tính độc lập của VNCH đối với Mỹ, nhất định (cứng đầu) không nghe lời Mỹ để kết thúc cuộc chiến chống cộng….mặc dù đã ở thế cùng lực kiệt (Người Mỹ dọa “cắt đầu ông Nguyễn Văn Thiệu, chỉ vì ông là người “cứng đầu”)

    Không ai lại đi rủa một kẻ “tay sai” luôn luôn phục tùng lệnh của quan thày !

    Hồ Chí Minh và đảng csVN sẵn sàng cho chết đến người VN cuối cùng để hoàn thành tốt mọi chỉ thị từ Mút cu và Bắc Kinh, nên ông Hồ và đảng csVN không bao giờ bị Mao Trạch Đông hay Chu Ân Lai rủa cho mau chết

    -Các anh chị đỉnh cao trí tệ nhất định rất hãnh diện về việc Hồ Chí Minh không bao giờ cãi lệnh từ Mút Cu và Bắc Kinh nên không bao giờ bị quan thày chửi rủa , Trong khi chúng tôi lại rất hãnh diện vì đã không nhắm mắt “vâng lệnh” Mỹ, để đến nỗi Mỹ phải bực mình mà rủa cho mau chết .

    VNCH thua vì hết súng, hết đạn chứ không thua vì Mỹ bảo phải thua !

    Hồ Chí Minh và đảng csVN thắng là vì Liên Sô và Trung Quốc bảo phải thắng bằng mọi giá, dù với cái giá là dân VN phải hy sinh …chết đến người Việt cuối cùng ..

  5. Trực Ngôn ,- Hùng Vương - Tuổi Trẻ Hải Ngoại - says:

    Chẳng riêng lão cố vấn già Kissinger nói như vậy , mà ngay cả Thế Hệ Trẻ chúng tôi cùng các bạn Mỹ và Obama … cũng phải nhăn mặt và khinh tởm đến lợm giọng ,khi dòm đám 3 que cờ vàng luôn la ó , nhốn nháo ở lề đường nam Cali kia . .. TT Kennedy cũng đã chửi đám này là : Bọn Chó Đẻ … ” Sons of a bitchs …”

    • Xạo Ngôn says:

      Lời Trực Ngô nghe giống.. . .vẹt thấy mẹ. .

      Đọc lại các sử liệu để thấy Stalin và Mao kêu. . .Hồ Chí Minh là. . .con gì ?
      Đừng có ở đó mà ong óng như con. . .Vẹt.

  6. Phan Ước says:

    Phan Bá Ước – phanuoc@yahoo.com.vn – 24/09/2012 15:08
    Được tài trợ hùng mạnh như thế mà thua chính là do cái gọi là “Tự do, đa nguyên, đa…”. Cũng như trong nhà thôi, cha con anh em không thống nhất mất đoàn kết, kê kích nói xấu lẫn nhau thì làm sao có một gia đình thực sự hạnh phúc được. Đang là chân liền mà phải bỏ chạy mất dép, huống chi bây giờ chân chắp hay ho gì mà cứ biểu tình khùng khùng điên điên làm trò cười cho thiên hạ, cũ rích rồi, đứng trước ống kính cầm cái loa đi đi lại lại chửi đổng cháu của tôi 4 tuổi nó cười như nắc nẻ…Quá xấu hổ cho một VNCH

    • Tien Ngu says:

      Có lộn hôn vậy anh cò?

      VNCH được tài trợ hùng mạnh thì chắc chắn VC nhào vô thế nào cũng bị…sưng mặt. Thấy Mậu Thân và mùa hè 1972 hôn?
      VC rình gom bi đánh bất thần, chiếm tiên cơ, mà rồi cũng…sưng mặt, chạy tét. Chết như rạ.

      VNCH được Mỹ tài trợ hùng mạnh, còn VC…tự chế được vũ khí chắc?

      Lưu manh vừa thôi, anh cò?

      Mỹ tài trợ VNCH, còn Nga Tàu, Tiệp Khắc, Ba Lan, Hungary, Bungary, Đông Đức, Bắc Triều Tiên tài trợ Việt Cộng. Nói cho rỏ ràng đàng hoàng nghe, cò? Nói chỉ có Mỹ tài trợ, ý muốn nói VC ngon lành, không cần ai tài trợ mà cũng uýnh thắng Mỹ nguỵ chắc?

      Năm 1973 Mỹ cúp cái cụp không tài trợ nữa, nhân cơ hội đó, cả khồi Cộng tuôn vũ khí cho VC nuờm nượp, VNCH sao đánh lại? Óc của anh cò chắc óc gì đó, không biết…tư duy à?

      Hát tình rụi, như thiệt vậy?

    • MẠNH says:

      Tôi biết cháu ông 4 t nó đang ở …VN thì làm sao được cái diễm phúc nhìn CĐHN ” đứng trước ống kính cầm cái loa đi đi lại lại chửi đổng ” !
      Họ làm gì để ông xấu hổ ? Ông hãy xấu hổ cho cái đảng CS của ông, cái tên HỒ LƯU MANH mà NGU DẠI đi bán biển, đảo để thằng Tàu nó xỏ mủi như xỏ mủi trâu !
      – Ông hãy xấu hổ cho cái chính thể chuyên mang những thằng ít học, côn đồ, lại bần cố nông lên nắm chính quyền, để Tàu ” rắm” 1 tiếng là bọn chúng nháo nhào … mang BÔ đi hứng ! Trong thì hà hiếp, cướp cạn dân lành, ngoài thì sợ hãi, khúm núm với giặc. Tàu ” rắm ” thị uy, tức khắc mấy ảnh bèn cắt đất dâng giặc lập công ! Không hiểu Tàu “rắm” bao nhiêu tiếng, mà nay lảnh hải, biển đảo mất sạch, tài nguyên VN : hải sản, khoán sản đều bị chúng cướp trơ trất mà miệng vẫn không ngớt ca ngợi ” mang ơn TQ” ! Nhục nhã nào bằng !

Phản hồi