|

Lê Thị Công Nhân kể chuyện bị công an phường Thụy Khuê đánh trưa 19/11/2013

Xin gửi đến quý vị bản tường trình việc chúng tôi bị đánh đập dã man tại công an phường Thụy Khuê sáng nay thứ 3 ngày 19.11.2013.

Rất mong nhận được sự quan tâm chia sẻ của quý vị bằng việc kiên nhẫn đọc bản tin hơi dài của tôi.

Xin cám ơn rất nhiều

LTCN

————————————————————

Lê Thị Công Nhân

Lê Thị Công Nhân

Chúng tôi: Lê thị Công Nhân, Ngô Duy Quyền, Trương Văn Dũng, Lê Hùng, chị Nga dân oan Hà Nam, bé Tài 1 tuổi con chị Nga, cô Ly dân oan Vũng Tàu và nhiều cô dân oan khác vừa bị công an đồn Thụy Khuê kết hợp mật vụ, dân phòng, côn đồ đánh đập dã man tại đồn công an Thụy Khuê.

Sự việc như sau:

Mười một giờ sáng nay thứ 3 ngày 19.11.2013 gia đình chúng tôi (Nhân-Quyền-Lucas) và chú Lê Hùng (biên tập viên nhà xuất bản Thanh Niên đã về hưu) cùng anh Trương Văn Dũng đến đồn công an phường Thụy Khuê 23 phố Thụy Khuê, để yêu cầu họ giải quyết việc anh Dũng, anh Lê Thiện Nhân và chị Bùi thị Minh Hằng đã bị công an đánh đập dã man gây thương tích (riêng anh Dũng bị gẫy 3 xương sườn-khám thương tại bệnh viện Quân Y 103) vào tối ngày 25.10 chỉ vì đến đồn công an đòi lại lều bạt xong nồi… mà họ đã thu giữ bất hợp pháp của bà con dân oan H’mong xuống Hà Nội khiếu kiện oan sai. Những đồ dùng đó là do anh Dũng và những người bạn kêu gọi quyên góp và mang đến cho những người H’mong đau khổ này.

Khi chúng tôi đến nơi đã thấy gần 50 bà con dân oan Dương Nội và một số nơi khác tập trung ở vỉa hè bên kia đường đối diện đồn công an. Vào đồn, trực ban là một công an trẻ mặc quân phục đeo hàm thiếu úy nhưng không đeo biển tên. Ngay lập tức anh Dũng nhận ra hắn là một trong những tên công an đã đánh đập nhóm anh.

Tên trực ban hỏi tôi đến có việc gì, tôi đáp là có việc và hỏi biển tên của hắn đâu. Tên này nói hắn mới về làm nên chưa có biển tên. Câu trả lời ngu ngốc ngày chúng tôi nói lại với hắn một lần cho hết nhẽ “Thôi đi, đeo hàm thiếu úy mà lại không có biển tên àh. Công an có biển tên, số hiệu từ khi còn là sinh viên kia.” Và yêu cầu gọi chỉ huy ra làm việc. Tên trực ban cứ ngồi ỳ ra không đáp và liên tục đuổi chúng tôi ra ngoài bằng từ “mời”. Thậm chí còn dọa cưỡng chế chúng tôi. Chúng tôi nói “Đây là phòng tiếp dân chứ không phải nhà riêng các anh. Chính người dân nộp thuế để trả cho mọi chi phí ở đây.”

Mật vụ trẻ đông như quân Nguyên bên Tàu (mà có khi chúng đã theo Tàu cả rồi!) chia nhau chen vào ngồi những chỗ còn trống trên băng ghế, và còn giả vờ làm dân vào hỏi công việc nhân tiện “bức xúc bọn quấy rối” thay cho công an quay sang chửi và cạ đánh chúng tôi. Chúng tôi nhận ngay ra hầu hết bọn chúng và chỉ mặt gọi tên thương hiệu “mật vụ” từng tên. Còn bảo chúng “Thôi đi mà, đang chuẩn bị đánh dân thì đừng giả vờ làm dân nữa. Rởm đời quá!”

Khoảng 20 phút sau thì công an Nguyễn Thanh Xuân 3 sao 2 vạch vào. Hắn hỏi có việc gì, lúc này tôi mới nói chậm rãi và rõ ràng từng chữ “Chúng tôi đến tìm gặp những thằng công an khốn nạn đã đánh đập dã man gây thương tích cho anh Trương Văn Dũng, Lê Thiện Nhân và chị Bùi thị Minh Hằng vào ngày 25.10. Sự việc xảy ra đã gần 1 tháng mà những kẻ đó không hề thăm hỏi, xin lỗi, bồi thường gì cho nạn nhân. Đánh người thì phải xin lỗi. Đánh người thì phải bồi thường. Đó là đạo đức và pháp luật. Sự việc diễn ra tại đây, thủ phạm làm việc ở đây, nên chúng tôi đến đây yêu cầu gặp họ với tư cách cá nhân để không phải kiện tụng. Việt Nam có câu vô phúc đáo tụng đình. Chúng tôi dù là nạn nhân nhưng vẫn ưu tiên giải quyết với tư cách cá nhân cho sòng phẳng như những người văn minh. Và nếu không giải quyết được ở góc độ tự nguyện thì chúng tôi sẽ kiện. Và tôi báo trước với anh chúng tôi tin là chính quyền độc tài cộng sản Việt Nam này sẽ không giải quyết đâu. Nói vậy cho anh hiểu chúng tôi không phải kẻ ngây ngô.”

Lúc này hắn mới hỏi tên tôi rồi quay sang hỏi ngay anh Dũng đang ngồi ở băng ghế cùng chú Lê Hùng, 2 bác dân oan và 1 tên mật vụ giả vờ dân (dù chẳng ai giới thiệu, tự khắc hắn nhận ra, hết chối là không biết gì!) “Tại sao anh khỏe mạnh thế kia, có bệnh tật ốm đau gì đâu mà không tự trình bày?” Anh Dũng đáp “Tôi thật sự rất mệt. Hôm nay mới đỡ, đến đây yêu cầu các anh giải quyết vụ việc tôi bị tra tấn đánh đập dã man ở ngay tại đồn Thụy Khuê này ngày 25.10. Tôi ủy quyền trực tiếp tại chỗ cho cô Lê Thị Công Nhân làm việc với các anh.” Tên Xuân ngay lập tức thể hiện trình độ hiểu biết pháp luật của một thượng tá công an bằng câu trả lời “Anh khỏe mạnh vẫn nói được thì không được ủy quyền. Anh phải trực tiếp làm việc.” Anh Dũng định lên tiếng thì tôi đáp “Anh không phải nói nữa vì anh đã tuyên bố ủy quyền trực tiếp tại chỗ rất rõ rồi. (quay sang tên thượng tá Xuân) Anh là thượng tá mà hiểu biết pháp luật kiểu gì vậy. Hóa ra theo anh thì chỉ có người câm, bệnh nằm một chỗ mới được ủy quyền àh?” Hắn bỗng dưng nổi khùng lên “Chị không được nói đến cấp bậc của tôi! Cái đấy không liên quan đến công việc.” Ôh hay! Người ta gọi cấp bậc của mình ra vừa quy củ, sang trọng và đúng đắn chứ sao!

Thực ra công an Việt Nam đã bao giờ có 3 thứ ấy đâu nên nghe mình gọi như vậy họ ngượng ngùng chăng?! Cộng với bản chất hung ác, ngạo mạn nên sự ngượng ngùng ấy được thể hiện ra bằng một câu trả lời không biết nói gì hơn là “Như thằng Saddam Husein mất trí bẩn như con cú cười nhăn nhở dưới hầm trú ẩn khi lính Mỹ rọi đèn vào lúc bị bắt.”

Tay Xuân quay sang nói với tôi “Chị không được phép gọi chúng tôi là thằng nọ thằng kia. Như thế là không lịch sự.” Tôi đáp “Tôi không gọi anh là thằng khốn nạn, tôi gọi những thằng đánh anh Dũng là những thằng công an khốn nạn và tôi sẽ vẫn gọi như thế, rõ chưa? Không gọi những kẻ đấy là thằng công an khốn nạn thì gọi là gì, chiến sỹ àh, đồng chí àh?” Hắn không đáp gì.

Sau đó một tên mật vụ rất cao lớn mặc bộ đồ đen ngồi vào chiếc ghế còn lại cạnh tôi, giả vờ làm dân đến làm việc cứ tôi nói thì chen ngang. Đúng lúc đó bé Lucas đòi ăn quả ti ti của mẹ. Tôi kéo áo cho bé bú mẹ ngay tại đấy, tên mật vụ này ngay lập tức chớp lấy cơ hội dè bỉu tôi “Vô duyên quá. Cho con bú thì ra chỗ khác.” Thề có Chúa là tôi biết trước là hắn sẽ nói thế vì chúng vẫn có truyền thống như vậy. Tôi bình thản cho con bú và đủng đỉnh đáp “Anh có biết mẹ cho con bú là một trong những điều đẹp nhất của nhân loại không? Liên Hợp Quốc và WHO luôn khuyến khích mẹ cho con bú bất kỳ lúc nào có thể. Anh mật vụ này anh tưởng câu khích đểu vớ vẩn đấy hay lắm sao. Anh không có vợ con àh?”

Sau đó tên thượng tá Xuân trả lời “Các anh chị bảo là bị đánh đập dã man chỉ có phía anh chị nói thế. Chúng tôi đang điều tra giải quyết. Khi nào có giấy mời thì các anh chị mới được đến làm việc. Bây giờ yêu cầu mọi người ra về” Tất nhiên chúng tôi không chấp nhận câu trả lời đó, đáp lại “Vâng, anh nói thế thì cũng được thôi. Anh ghi cho cái giấy hẹn ngày tháng cụ thể để chúng tôi đến. Chứ biết khi nào các anh giải quyết xong?” Tên Xuân hùng hổ đáp “Chúng tôi không bao giờ viết giấy hẹn.” Chú Hùng quá bất bình lên tiếng đòi hắn viết giấy hẹn. Tên Xuân kiên quyết đến cùng là bọn chúng (không dại gì!) mà viết giấy hẹn với dân. Chúng tôi đáp chúng tôi sẽ không về và ngồi lại. Trong lúc đó bọn mật vụ tràn ngập cả phòng, ngoài hành lang và ngoài đường chửi bới xỉa xói chúng tôi và cà khịa đánh nhau.

Sau đó tên Xuân đi ra ngoài, rồi chị Nga dân oan Hà Nam và 5 người phụ nữ dân oan lớn tuổi bộ dạng rất khốn khổ đáng thương đến đòi công an phường giải quyết vụ chị dân oan Ngọc Anh bị công an phường này đánh đến ngất xỉu phải đi cấp cứu mấy hôm trước, và đòi lại đồ dùng mà họ bị công an phường này cướp. Các bác dân oan này chỉ rõ cái xe chuyên dụng công an đang đỗ ngoài vỉa hè trước cửa đồn là chiếc xe mà công an đã dùng để cướp và đựng đồ của họ mang đi. Chị Nga thì tố cáo và chỉ thẳng mặt một tên mật vụ đang đứng nhởn nhơ ngoài cửa là kẻ đã đánh chị mấy hôm trước. Tên này ban đầu quay đi chỗ khác, sau khi bị chị Nga đến trước mặt chỉ thẳng vào hắn nói “Chính mày là thằng đã đánh tao hôm nọ. Có ảnh của mày và video mày đánh tao đây này.” Tên này trơ trẽn vừa cười cười nhưng mặt vẫn không giấu nổi vẻ hung ác nói “Mày bị điên àh. Tao đánh mày lúc nào.” Tôi nhìn hắn bảo “Cứ yên tâm đi. Những việc anh làm là hậu vận, là phúc phận của nhà anh đấy.”

Sau đó thấy những lời chửi bới đe dọa đánh người, thậm chí là dọa “lập biên bản tội gây rối trật tự công cộng” không hiệu quả, chúng tôi vẫn không về, tên Xuân quay trở lại, đứng giữa phòng nói “Thôi đừng giở trò nữa!” Chú Hùng đứng bật dậy bảo hắn “Anh bảo ai giở trò? Chúng tôi yêu cầu anh ghi cái giấy hẹn để chúng tôi về mà anh bảo là giở trò àh? Anh ăn nói với dân thế àh?” Anh Quyền chồng tôi nói “Không ai làm trò giỏi bằng các anh đâu.” Không có gì đáp lại, hắn lại trả lời như cũ “Tôi đã giải quyết xong rồi. (Trời!) Yêu cầu mọi người ra về.” Và túm vào người anh Quyền đẩy ra ngoài. Anh Quyền chống lại và nói “Tôi phải đến đây với người nhà của mình vì đã có rất nhiều người dân bị đánh chết trong đồn công an. Và tôi cũng đương nhiên có quyền đến đây.” Khi nghe anh nói câu đó, tất cả những tên công an mật vụ nhìn anh với ánh mắt căm thù với thông điệp “Đúng đấy. Thì sao. Chúng tao cũng đang muốn đánh chết mày đây.” Nhìn mặt họ lúc đấy tôi rùng mình ghê sợ, vì thần sắc của chúng y như quỷ, sự hung ác tỏa rực ra, kết hợp với cái âm u cô hồn của sự chết.

Lúc đó một tên dân phòng già khoảng 60 tuổi, người cũng không cao lớn gì, vào phòng và giở giọng côn đồ ngay lập tức. Hắn xác định mục tiêu là 2 bác dân oan lớn tuổi đang ngồi trên băng ghế và ngay lập tức đến túm vào tay vào người 1 bác và nói giọng vừa dê cụ vừa côn đồ “Ôi, em. Em định làm trò gì đấy àh em. Ra đây anh bảo cái nào.” lôi bác đứng lên. Bác giằng tay thằng già đốn mạt đó ra, tôi cũng lao đến quát to “Ông bỏ tay ra. Ông già rồi lẽ ra phải an hưởng tuổi già mà đi làm những trò này àh?” Lúc đó nhiều người cũng la ó vì hành động đốn mạt của tên này nên hắn bỏ đi ra ngoài.

Sau đó công an phường và một số mật vụ rủ nhau sang phòng bên cạnh ăn cơm, còn lại toàn mật vụ ở lại theo dõi để trấn áp chúng tôi. Khi ấy chị Nga nhận diện chính xác thêm nhiều gương mặt mặt vụ đã từng đánh đập chị. Anh Dũng cũng nhận ra thêm một tên đã trực tiếp đánh đập gây thương tích cho anh là tên Phạm Công Định, hàm tá. Chị Nga và anh Dũng chỉ thẳng vào mặt những kẻ đã đánh mình mà vạch tội và chụp ảnh chúng. Bọn chúng đang túm tụm trong phòng bên cạnh lao ra đánh chị Nga trước tiên, tôi lao vào can hô to công an đánh người (chị Nga vẫn bồng bé Tài) thì tên Xuân lao ra gằn giọng chửi luôn “Đ.C.M mày!” túm lấy tay trái của tôi và dùng nghiệp vụ đánh người được đào tạo bài bản bẻ quặt ngón tay cái khiến tôi bị sai khớp bong gân luôn.

Câu chửi cực kỳ hùng hồn với biết bao uất nghẹn vì nãy giờ phải đóng vai đạo đức giả lố bịch. Câu chửi này có lẽ là một dạng mệnh lệnh kiểu mới vô cùng ngắn gọn của ngành công an, ngay lập tức tất cả công an và mật vụ lao vào đánh đập chúng tôi. Chúng đánh rất bài bản với sự phân công từ trước thủ đoạn phong phú mà chúng được dạy, học lẫn nhau và tự sáng tạo. Đầu tiên là chia chúng tôi ra, cứ khoảng 5,6 tên vây tròn lại đánh 1 người chúng tôi. Dùng số đông dồn người bị đánh vào tường, vào cửa hoặc bất cứ cái gì để họ không lui, không tiến, không thoát ra được. Đánh túi bụi phủ đầu. Thằng đứng sau cố luồn chân qua thằng đứng trước để đá, đạp nạn nhân ít nhất 1 cái (chắc để mai họp có cái mà báo công và cả vì tính côn đồ!). Thằng đứng trước nạn nhân thì dùng cùi chỏ tay huých thật mạnh ngược ra phía sau. Nạn nhân là đàn bà thì chúng cho công an mật vụ côn đồ là cả đàn ông và đàn bà đánh. Khi trong đồn thì cả công an mặc sắc phục và mật vụ đánh, ở ngoài đường thì công an mặc sắc phục không ra chỉ còn mật vụ, dân phòng và côn đồ. Tha hồ mà lừa người đi đường!

Lúc đó tôi bị tên Phạm Công Định đá một cái rất đau vào ống chân phải, hiện giờ bị sưng và nhức tận xương. Ngoài ra một tên mật vụ mặc áo sơ mi trắng muốt không một vết nhàu đứng trước tôi dùng chiêu huých cùi chỏ tay ngược ra phía sau trúng ngực tôi. Cú huých khiến tôi choáng váng vì bất ngờ.

Tất cả mọi người đều bị chúng chia ra đánh đập và xô đẩy ra ngoài. Riêng chị Nga và bé Tài bị chúng đánh ngã xuống đất vẫn còn ở bên trong. Tôi bị chúng lôi đẩy đi nhưng không hiểu sao tôi vẫn vùng ra được và lao ngược trở lại túm vào bọn công an mật vụ đang xúm đánh túi bụi chị Nga. Các bác dân oan phụ nữ lớn tuổi đều bị chúng xúm vào đánh hội đồng. Khi đẩy đánh được chúng tôi ra sân thì bỗng nhiên một nam mật vụ trẻ bế Lucas ra đưa cho tôi, còn nói “Con chị chị không lo àh.” Trời! Tôi bị bọn chúng đánh hội đồng lạc mất cả con ngay trước mắt hắn, lúc đó tôi vừa ngã xuống đất đứng dậy không vững, bay cả giày cả kính (may mà tìm lại được) ngay trước mắt anh ta nên ngay cả khi anh ta có ý tốt thì tôi cũng không thể chấp nhận được câu nói của này. Tôi chưa kịp nói gì thì chồng tôi lao đến bế Lucas và nói với cậu ta “Cậu bỏ cái giọng đạo đức giả ấy đi.”

Tình huống hỗn loạn vô cùng. Khi chúng đẩy chúng tôi ra ngoài đường, tôi lấy trong túi ra tờ giấy A2 in dòng chữ “Đả đảo công án tra tấn người dân” và giơ lên cho người đi đường xem. Tôi cuống đến nỗi làm rách một góc tờ giấy. Công an mật vụ vẫn tiếp tục đuổi đánh chúng tôi, thấy tôi làm thế thì chúng lại càng hăng. Tất cả chúng tôi kêu gào lên “Công an đánh người. Công an giết người. Xin giúp chúng tôi. Cứu chúng tôi với.” Rất nhiều xe các loại dừng lại nhưng không một người nào xuống giúp chúng tôi. Một số tên công an mặc thường phục ngay lập tức ngậm còi lao ra đường tuýt tuýt bắt mọi người phải đi thật nhanh.

Tôi để ý thấy bọn chúng tập trung 5, 6 thằng đánh anh Dũng rất dã man trong đó có tên mật vụ cao to mặc quần áo đen. Tôi cũng bị vây đánh nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại thoát ra được lao thẳng vào chỗ anh Dũng túm lấy 2 thằng mật vụ lôi ra. Tay thì cầm một chiếc giày đánh vào 1 tên nào đó. (Tiếc là giầy đế bằng!) Không phải vì sức của tôi mà lôi được 2 thằng mật vụ ra, có lẽ bọn chúng không ngờ tôi lại lao đến như một mũi tên nên buông anh Dũng ra trong một vài giây và anh Dũng đã tận dụng được cơ hội đó để thoát ra. Sau đó nhóm mật vụ quay sang tập trung đuổi đánh tôi. Đặc biệt là tên dân phòng già và và một nữ côn đồ cũng già lao vào đuổi đánh đòi giết đích danh tôi “Tao phải giết con đeo kính.”. Tên nữ côn đồ này gần 60 tuổi, cao to lực lưỡng khoảng 1,7m là chủ quán nước sát vách tường bên tay phải đồn nhìn từ ngoài đường vào, quán có cửa thông thống sang sân đồn. Tôi đoán nữ côn đồ già này là một chị cốt cán được sâu chuỗi bắt rễ từ thời cải cách ruộng đất nên mới trâu điên như thế.

Chồng tôi bế Lucas ra giữa đường kêu cứu rất to thì ngay lập tức một nhóm mật vụ lao theo đuổi đánh. Lúc đó có đông người dừng lại xem nên có vẻ bọn chúng được lệnh rút bớt sang bên kia đường, chừa lại khoảng 20 chục tên đứng rình đánh chúng tôi tiếp. Ngay lúc đó thì bà con dân oan Dương Nội kéo đến sau khi bị chúng kết dàn hàng đẩy đi xa khỏi đồn (sau đó bà con dân oan đi ăn trưa luôn.) Bà con dân oan rất bất ngờ và ái ngại vì đã không tới giúp kịp khi chúng tôi bị đánh. Chúng tôi trò chuyện với nhau một lúc và quyết định đi về. Bà con dân oan Dương Nội đã đưa chúng tôi từng người về tận nhà. Chúng tôi rất xúc động và cám ơn sự quan tâm của bà con dành cho chúng tôi. Lòng tôi hơi trách một chút xíu, là giá như bà con nhận ngay ra trò ly gián của bọn chúng để đánh đập chúng tôi, cử vài người ở lại để trợ giúp chúng tôi, ít nhất là mặt truyền tin thì tốt biết bao. Âu cũng là một kinh nghiệm!

Mãi đến lúc đó chúng tôi mới phát hiện ra bé Tài bị 2 cục u sưng to bằng quả ổi nhỏ trên trán. Thật tội nghiệp vô cùng! Còn bé Lucas thì không khóc, không nói gì, im lặng kinh hoàng, đôi mắt thất thần. Về đến nhà bé ngủ thiếp đi được nửa tiếng thì choàng dậy thét và khóc suốt nửa tiếng. Giọng bé uất nghẹn như chưa từng bao giờ như vậy. Chúng tôi dỗ dành mọi cách mà không dứt được con ác mộng của bé, đến nỗi vợ chồng tôi phát khóc theo. Cho dù chúng tôi hoàn toàn không gây ra sự kinh hoàng mà bé phải chứng kiến và nghe thấy nhưng trong lòng chúng tôi đều áy này và đau đớn vô cùng. Mẹ tôi bị tai biến não, bại liệt đã 8 tháng nay. Vợ chồng chúng tôi đi cùng nhau, bất đắc dĩ phải mang bé theo. Chúng tôi chỉ còn biết cầu Chúa mà thôi.

Chúng tôi đến đồn công an Thụy Khuê hôm nay để đòi lẽ phải cho anh Trương Văn Dũng và những người bạn theo một cách chưa từng có mà lẽ ra nên có từ lâu rồi. Đó là trực diện, chính tại nơi đã diễn ra sự việc, chỉ mặt gọi tên những thằng công an khốn nạn. Bọn chúng đã thật sự bối rối khi chúng tôi làm như vậy vì chúng quá quen với việc người dân bỏ qua hoặc tạm thời bỏ qua chưa tính sổ tội ác của chúng. Chúng tôi muốn tạo nên một tiền lệ để những người dân oan khác làm theo. Và chúng tôi đem chính mình ra làm gương. Chỉ khi nào từng người dân oan Việt Nam tự mình trực diện đối mặt với tà quyền độc tài cộng sản thể hiện qua những tên công an, mật vụ, dân phòng, côn đồ, chỉ mặt gọi tên từng đứa yêu cầu chúng phải xin lỗi phải bồi thường những gì chúng đã gây ra thì sức mạnh nhân dân sẽ là con sóng thần cuốn phăng bọn chúng xuống địa ngục để được sống mãi với bác Hồ vĩ đại của chúng. (Tôi tự hỏi có bao giờ đám công an mật vụ này thắc mắc vong bác Hồ của chúng đang ở đâu không?)

Chúng tôi đã chuẩn bị trước cho những tình huống xấu xảy đến. Và cuối cùng thì nó cũng xảy đến. Nhưng dù cho đã chuẩn bị trước thì chúng tôi vẫn kinh hoàng ghê sợ trước sự tàn bạo, dã man, bầy đàn, tiểu nhân và bài bản của công an mật vụ dân phòng côn đồ Việt Nam trong việc đàn áp người dân.

Hiệu quả việc chúng tôi làm có thể không nhiều thậm chí rất ít. Nhưng giá như mọi người nhìn thấy sự bối rối chưa từng thấy trên gương mặt bọn chúng khi chúng tôi nói yêu cầu của mình. Chúng ta đã và đang dùng nhiều biện pháp để đòi lẽ phải, để tố cáo tội ác của công an cộng sản Việt Nam nhưng biện pháp này chúng ta chưa làm. Liệu rằng chúng ta chưa làm vì chúng ta thật sự cho rằng biện pháp khác tốt hơn? Hay là vì chúng ta sợ? Chúng ta chưa đủ can đảm đi đến và chỉ thẳng vào mặt những kẻ đã hãm hại chúng ta mà bảo “Chính mày là là người đã đánh tao. Mày phải xin lỗi và bồi thường cho tao.” Có thể những cách thức khác là khôn ngoan hơn. Nhưng dù nó có khôn ngoan hơn thì cuối cùng cũng đưa đến kết cục là từng tên tội đồ của người dân Việt Nam sẽ được chỉ mặt gọi tên để tố cáo tội ác của chúng, buộc chúng phải xin lỗi, phải bồi thường, phải ngồi tù, thậm chí là tử hình.

Thưa công an, mật vụ, dân phòng và côn đồ Việt Nam,

Vậy đó. Như tôi đã nói rõ ở trên. Khi đối mặt mang tính cá nhân với các anh như ngày hôm nay, chúng tôi chỉ yêu cầu các anh xin lỗi và bồi thường cho chúng tôi. Vậy mà các anh không chịu. Đầu óc các anh để đi đâu vậy? Các anh định đợi ngày dân chủ đến để các anh đi tù, thậm chí là bị tử hình sao? Ngày đó cũng không còn xa. Hãy tìm đọc về gói cứu trợ bất động sản 30 nghàn tỉ triển khai đã hơn nửa năm và giờ thì “mất hút con mẹ hàng lươn”. Cùng với nó là nợ xấu ngân hàng lên tới 30%. Đừng có nói với tôi là các anh và gia đình các anh không vay nợ ai và cũng chẳng cho ai vay nợ!

QUAY ĐẦU LÀ BỜ là lời khuyên tôi dành cho những người hiếm hoi trong các anh còn lại chút lương tri.

Còn nếu các anh vẫn tiếp tục trung thành tuyệt đối với cái nhà nước này mà hãm hại người dân thì các anh sẽ được thẳng tiến xuống địa ngục.

Chúng tôi không oán thù, thậm chí còn chẳng quen biết các anh vậy mà các anh theo lệnh ai hay tự ý vì muốn tâng công mà đánh đập hãm hại người dân như vậy? Nếu tự tin việc làm của mình là đúng thì sao phải khiếp sợ không dám công khai? Không dám công khai thì khi bị tố cáo sao không dám nhận, lại chối phắt đi, lại tiếp tục đánh đập hãm hại người tố cáo mình. Các anh không cứu được nữa rồi!

Tôi thật vô duyên khi khuyên nhủ các anh. Nhưng tính tôi là thế, nói hết ý một lần rồi đến đâu thì đến. Nói vô duyên là vì giờ này chắc các anh đang ngồi họp với sếp. Tự vuốt ve nhau rằng “Thật ra hôm nay bọn mình quá tử tế. Nói chung là cũng chỉ dọa chúng nó thôi. Bọn mình mà xuống đòn độc thủ thì làm gì chúng vẫn cười nói tay bắt mặt mừng với nhau được như thế.” Thế là yên tâm rồi! Tha hồ mà ăn no ngủ kỹ, giải trí yêu đương, gia đình trìu mến!

Chưa bao giờ tôi bị đánh đập và thấy ghê sợ như ngày hôm nay. Nhưng ngày hôm nay tôi cũng phát hiện ra tôi mạnh mẽ hơn là tôi tưởng. Tôi hạnh phúc vì đã giúp được nhiều người và cũng được nhiều người giúp trở lại. Xin hãy truyền tin, chia sẻ và cầu nguyện cho chúng tôi!

Lê thị Công Nhân
8h tối thứ 3 ngày 19.11.2013

23 Phản hồi cho “Lê Thị Công Nhân kể chuyện bị công an phường Thụy Khuê đánh trưa 19/11/2013”

  1. hunganh says:

    cái tên phamd nói láo toét , mày là đảng viên đảng cướp phải không mà nói ra bốc mùi thối không chịu được,mày có mắt mà không trong ,ngu xuan ma con doi day nguoi khac

  2. -Giang hồ Côn đồ says:

    Công an giả côn đồ đánh dân đã làm mất mặt giang hồ, vì ngay cả giang hồ cũng không làm chuyện tồi bại như thế.

  3. Dan Ha Thanh says:

    Chuyện chỉ xảy ra ở VN: Công an lãnh lương từ thuế dân lại đánh dân tuỳ thích?

  4. Ng. Van Thanh says:

    Lê thị Công Nhân quí mến của dân tộc Việt Nam và cá nhân tôi!

  5. Hồ cương says:

    Lê thị Công Nhân bị đánh không sốc bằng tin trẻ em bị hiếp dâm sau đây.

    Tòa trả tự do cho nguyên thượng sĩ dâm ô trẻ em
    (Pháp đình) – Ngày 21/11, TAND tối cao đã thả tự do cho Vũ Văn Quỳnh (24 tuổi, nguyên Thượng sĩ Công an huyện Tiên Lãng, Hải Phòng) sau khi xét xử lại vụ án Dâm ô trẻ em.

    Xét xử thượng sĩ dâm ô trẻ em
    Kết luận giám định tâm thần thượng sĩ dâm ô
    Thượng sĩ công an chơi gái quỵt tiền, dọa chủ chứa
    Lại hoãn xử thượng sĩ dâm ô vì… chiếc điện thoại
    Đánh thượng sĩ công an dập mặt vì thu giữ xe gian

    Trước đó, chính Quỳnh cũng đã khai nhận do ảnh hưởng của phim ảnh đồi trụy nên Quỳnh đã nảy sinh ý định chặn đường nữ sinh để sàm sỡ. Cụ thể, khoảng 12h35 ngày 17/8/2012, Quỳnh đi xe máy đến khu vực nghĩa trang chùa Nủi, thôn Ngọc Khánh (xã Tiên Minh).

    Thấy cháu Cao Thị T. (16 tuổi, ở xã Tiên Minh, Tiên Lãng) đi xe đạp 1 mình ngược chiều, Quỳnh đã quay lại, chặn đầu xe đạp, làm cháu T. ngã ra đường. Sau đó, Quỳnh ngồi lên 2 đùi của cháu và thực hiện hành vi sàm sỡ cháu bé. Vụ việc bị một giáo viên phát hiện.

    Cùng ngày 17/8, tại đoạn đường nghĩa trang thôn Chính Lý, xã Quang Phục (Tiên Lãng, Hải Phòng) Quỳnh chặn đầu xe đạp cháu Nguyễn Thị T. (16 tuổi, ở xã Quang Phục), tát vào mặt và bóp cổ cháu rồi sàm sỡ. Tuy nhiên, cháu T. đạp vào bụng Quỳnh khiến Quỳnh ngã và T. chạy thoát thân.

    Vũ Văn Quỳnh (24 tuổi, nguyên Thượng sĩ Công an huyện Tiên Lãng, Hải Phòng)

    Ngoài hai cháu nói trên, Quỳnh còn thực hiện hành vi dâm ô đối với chị Phạm Thị D. (22 tuổi, trú tại xã Quang Phục) ở gần Trường Mầm non xã Quang Phục.

    Đến chiều ngày 21/7, TAND Hải Phòng đã tuyên án 30 tháng tù với bị cáo Vũ Văn Quỳnh.

    Tại tòa án NDTC ngày 21/11, Quỳnh đã xin được giảm án với lý do bản án sơ thẩm tuyên đối với bị cáo là quá nặng so với hành vi phạm tội.

    Sau khi xem xét các chứng cứ và áp dụng những tình tiết giảm nhẹ mới cho bị cáo, gia đình bị cáo đã bồi thường 8 triệu đồng cho người bị hại, hoàn thành nộp án phí đầy đủ, bản thân bị cáo đã ăn năn hối cải, khai báo thành khẩn, Tòa phúc thẩm đã tuyên giảm cho bị cáo Vũ Văn Quỳnh.

    Mức án bị cáo phải nhận còn 12 tháng 13 ngày tù về tội “Dâm ô trẻ em”. Trả tự do cho bị cáo Quỳnh ngay tại tòa do đã chấp hành đủ hình phạt kể từ ngày bị bắt tạm giam.

    Quế Phong (Tổng hợp LĐ, ĐVO)

    • cam ca. says:

      Dâm ô thì ỡ đâu cũng có ra. Ít hay nhiều .xử phạt nghiêm minh.(án nặng nếu phạm tội với với trẻ em dưới tuổi vị thành niên ,và nặng hơn với những người giữ chức vụ (an ninh như trường hợp trên).
      Ở VN thì có luật mà không thi hành luật hay thi hành tùy tiện,cho nên vụ hiệu trưỡng bán điểm mua dâm nứ sinh và làm ma cô dẩn học trò của mình cho các viên chức cao cấp đã coa bãn án quá nhẹ .bất công và một số quan chức khác được bao che,vẩn làm việc như thường. Cho nen vụ thằng th/s này cũng chĩ là một trong hàng trăm vụ chưa “bạch hóa ” mà thôi. Tuy nhiên dù sao hắn cũng ra tòa ,lảnh án . Cũng được đi…
      Cái mà tôi muốn nói ở đây là tòa phúc thẩm đã có hành vi bao che ( hối lộ ?) mới xữ lại vơi bản án coi như không có này. Nghĩa là coi như ten này “trong sạch” (12, 13 ngày không bằng một sự bắt tạm giam chờ thủ tục truy tố với chứng cớ .Mà đây chứng cớ rành rành).
      Thật không thể tưỡng tượng được vncs tồi bạt và khốn nạn như thế nào nữa.
      (cc))

  6. Kỳ Lưu says:

    Trên thế gian này đã có công lý đâu mà các con cứ đi kêu oan, dại dột không biết nên mang hoạ vào thân khổ lắm. Dương dan này mà có công lý thì (kỳ Lưu) này đâu phải đứng ra ( tay vén mây đọc sách. Trí luận viết thiên thư làm gì.
    Hãy vào mục (Dải mã và bình giảng 40 câu sấm ký Trạng Trình tiên tri vủ trụ Trần Dần) đễ biết khi nào thì dân Việt có nơi kêu oan. Cưã công quyền bây giờ là nơi hiếp đáp chèn ép dân chứ đâu phải dúp dân.
    KỲ LƯU

  7. phamd says:

    Tôi là người bỏ nước ra đi hơn 30 năm qua ,là người miền Nam .Tôi đã sống 3 năm với
    chính phủ CS . Đó là quá khứ , có lẽ ai ở VN mà đi học trên cấp 3 dường như tệ lắm
    cũng là Đoàn viên CS hay gia đình cũng là ưu tú mới có cơ hội học cao hơn ,Cô Nhân
    học Luật thì có lẽ lý lịch còn “thơm” lắm …………
    Như vậy cô Nhân là người phản bội !? Đối với tôi “phản bội” là thấp hèn …..con chó còn
    chưa phản chủ nó huống gì con người.
    Như vậy cô Nhân là người phản động ?! Vì Đảng đã đào tạo cô thành Luật sư thì ít ra
    cô cũng nên phục vụ cho Đảng và dân . Cô nằm trong tổ chức mà công khai chống đối
    và hành động như Edward Snowden tên phản gián Hoa Kỳ thì có phải là phản động không ?
    Như vậy cô Nhân là người phản quốc ?! Vì cô là người Việt mà phê phán hồ đồ những
    người đã dạy dổ vả đào tạo cô trở thành Luật sư ………..cô vận động cho khối 8406
    là trực tiếp phản bác mọi thứ cô đã và đang có và suy tôn những điều vô lý và ngang
    ngược .
    Như vậy cô là người vô tâm !? Vì với cô những nạn nhân da cam và tàn phế trong chiến
    tranh là gì ? Cô đã quay lưng với sự đau đớn của hàng vạn người để cô có được học
    hành .
    Kẻ thù của tôi là “VIỆT GIAN ” mà cô ta là 1 trong số đó ……….Tất cả những thảm hại
    đều do bọn “VIỆT GIAN ” mà ra . Bọn ăn cháo đá bát vô loại.

    • Lý Chính Luận says:

      @phamd: Nói với mấy cái thằng đầu trâu mặt ngựa quả là công cốc!

      …”Tôi là người bỏ nước ra đi hơn 30 năm qua ,là người miền Nam.”… Láo toét! Chắc ông ở “Mỹ tho”, nên không biết nếu là người ở “Mỹ thiệt” thì chỉ cần vài tháng sau là dư biết mình có quyền ăn nói tự do, trong đó có cả quyền tố cáo những thằng du đãng, ăn cướp, những thằng ỷ thế mạnh hà hiếp và hãm hại mình!

      Hệ thống giáo dục do nhân dân VN đóng góp mà thành hình. Cô LTCN được nhân dân đào tạo để phục vụ nhân dân. Sinh hoạt với đoàn TNCS chẳng qua chỉ để thể hiện tính năng động của trẻ mới lớn, không nhất thiết là “theo đảng”, mà cũng vì đảng không cho phép một tổ chức nào khác được sinh hoạt trong nhà trường XHCN. Đảng CSVN đã ngang nhiên tự cho rằng mình “gia ơn” cho cô LTCN, chẳng qua chỉ là một hành động của kẻ cướp: cướp công của nhân dân!

      Đối với kẻ hành hung mình vô cớ, hành vi bạo động hãm hại mình đã tự biến y trở thành kẻ thù của mình. Cô LTCN tố cáo những kẻ hãm hại mình, dù kẻ đó đã từng “gia ơn” cho mình, là một việc hoàn toàn hợp tình, hợp lý, hợp pháp. Mấy thằng ăn cướp quen thói trói tay bịt miệng nạn nhân, cho nên, hễ ai lên tiếng chống đối thì chúng cho là ‘PHẢN” tuốt!

      Xin hỏi: cô LTCN theo cái đẳng ăn cướp của các ông hồi nào, toàn thể nhân dân VN theo các ông hồi nào mà cứ hễ ai nói khác, làm khác các ông thì bị kết án là “phản động”?

    • vu trung says:

      Có 3 điều có thể biết về phamd:

      1) @phamd là 1 nhà tư tưởng lớn, ít ra cũng bằng hồ chí minh. “Có thể viết thành sách”. Không lưu lại hậu thế là 1 mất mát lớn của nhân loại .

      2) @phamd chưa học tới cấp 1 (không phải học qua cấp 1)

      3) @phamd là người duy nhất ko phải Việt gian, theo như định nghĩa trên.

      Câu hỏi cho phamd: “Đứt mấy dây rồi cha nội?” :)

    • saovang says:

      “Như vậy cô Nhân là người phản bội !? Đối với tôi “phản bội” là thấp hèn …..con chó còn chưa phản chủ nó huống gì con người “. phamq

      saovang says : Chỉ có những con chó hoang mới đi phục vụ cho bè lũ Việt cộng phản quốc vì rằng đạo đức của con người dạy rằng phải trung thành với Tổ Quốc .

      Này con vẹt Xã Hội Cướp Ngày phamq , ai cho phép bè lũ Việt cộng phản quốc nắm chính quyền ở Việt nam ? Dân bầu cử để cho phép bè lũ Việt cộng bán nước nắm quyền cai trị hồi nào ? Bọn chúng bay nhân cơ hội dân tập họp ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim để cướp chính quyền, rồi từ đó dùng công an trị và guồng máy tuyên truyền, vu khống bỉ ổi ở dịt trên ghế lãnh đạo cho đến ngày nay, và đất nước thì vẫn lẹt đẹt chờ ngày Xuống Hố Cả Nút .

    • cam ca says:

      Hắn đói nghèo,khốn khổ khốn nạn mới vượt biên ra nước ngaofi 30 năm . Cứ khoe là dân sg ,nhung 75 sg đã là cs.3 năm sau thì nhũng tên cs chó đẻ miền Bắc đã vào đầy ,ăn cướp của dân miền Nam kể cả cái quần lót,thì thằng này là thằng chó cộng chớ ai nửa. Nếu nó dược thằng Bắc cồn cho sang Mỹ đẻ làm nhiệm vụ gì đó thì càng khốn nạn hơn ,nhất là khoe khoang là người SG . SG thì đã sao. Cũng là bọn cộng phĩ chớ hay hớm gì.
      LTCN là con con CB lớn ơ lại miền Nam 54. hi là con cs ,chị có dấu đâu ? Đi học thì phải theo cht học,nếu vào đôi vào đoàn được thì cứ vào .Chĩ là phấn đấu của một học sinh TH. (con ngụy thì khó hơn) đẻ học tâp làm việc tốt hôn và đẻ có một số kiến thức căn bản (tốt nghịp cấp 3) và sau đó học lên trên ,làm việc ,đọc sách ,nghiên cứu và tiếp xuc mới có suy nghĩ đứng đắn như bây giờ ,nghĩa là có cái nhìn về chũ nghia về con người ,về xã hôi, và có sự đánh giá ,so sánh đãng csvn ‘độc tài .áp bức ,nói một đàng làm một nẻo ,nói lào ,phĩnh gạt,phi nhân tính như thế nào. Và mới có lý trí đẻ nhận ra kẻ độc tài ăn cướp đó lại là kẻ phản quốc ,bán nước cầu vinh… Như vậy thì có chi gọi là phản bội. Một thằng lưu manh,ăn cướp ,mất dạy mà mình biết ,mình tố cáo ,mình chữi nó ,mình chống nó .mình tố cáo nó với đồng bào ,với thế giới thì có chi gọi là phản bội. Phản bộ là kẻ tiếp tay cho bọn chúng phá nát “bức dư đồ vn,bán nó cho kẻ thù truyền kiếp kìa.”
      Phản bội vn là bè lũ mười mấy tên trong BCT,CSvn kìa .Và phản bội là tên cs pd kẻ viết phản hồi trên.
      (cc)

  8. Tommy says:

    Kính chúc tất cả qúi vị vừa xảy ra cuộc đối đầu với công an, mật vụ. Chân cứng đá mềm, vững chải trên cục diện đấu tranh bất bạo động sẻ đem lại chiến thắng một cách tuyệt đối. Mọi người khí phách như LS Lê Thị Công Nhân, nhà nhà khí phách như nhóm bà con vừa diễn ra. Ở mọi địa phương trên đất Việt, chắc chắn Công An, Mật Vụ và Quân Đội cũng phải trốn chui, trốn nhủi với bà con chúng ta. Đó là phương thức đấu tranh tuyệt vời nhứt.

Phản hồi