|

Ai vui khi Việt Nam vỡ nợ?

NO-NGANSACH

Sáng Chủ nhật, quánCoffee Factory, Quận Cam, Binh Méo trăn trở với Cai Tròn.

- Sángnay thức giấc tớ bỗng nhớ đến bài báo của Dương Hoài Linh.

- Bài báo nói gì?

-  Thực ra bài này cũng tựa như bài của Trần Diệu Chân  đại ý nóinếu Việt Nam vỡ nợ sẽ dẫn đến tình trạng như thị trường chứng khoán sụp đổ,các nhà băng phải đóng cửa, tiền mất giá, lạm phát leo thang, trái phiếu và đồng nội tệ sẽ chỉ còn là mớ giấy lộn, tiền gởi trong ngân hàng sẽ “bốc hơi” vì mất giá trị, không có tiền để trả lương cho quân đội, công an, công chức, giáo viên, nạn thất nghiệp lan tràn, giá sinh hoạt tăng cao. Nói chung, đời sống của người dân sẽ bị đảo lộn hoàn toàn.

- Ý đằng ấy muốn nói mặc dù cuộc sốngsẽ bị đảo lộn hoàn toàn nhưng người dân sẽ không thể nổi loạn lật đổ cái đảng ăn hại đái nát để thay bằng một chính quyền thân phương Tây, hay cụ thể là thân Mỹ?

- Đúng vậy. Công an sẵn sàng nghiến nát những mầm mống nổi loạn. Quân đội đang lo làm kinh tế để kiếm lời hơn là lo bảo vệ tổ quốc. Đầy tớ xem ông chủ như cỏ rác. Một đầy tớ đã về hưu nói mấy căn biệt thự khủng của tôi là của người chị kết nghĩa cho tiền. Một đầy tớ khác không chịu trả nhà công vụ vì có ai đòiđâu mà tôi phải trả, dù tôi không ở nhà đó sau khi thôi chức. Nói một cách tỉnh bơ, coi như người dân đều là con nít hết. Trong khi đó, “thế lực thù địch” không đủ mạnh; giới trẻ bị ru ngủ bằng hoa hậu, chân dài, hot girl, thần tượng ca nhạc, nguyên tố bí ẩn, Công Phượng bao nhiêu tuổi…

-  Và phe người Việt hải ngoại tiếp tục chia năm xẻ bảy, nội cái vụ Điếu Cày qua Mỹ mà cũng cãi nhau chí chóe.

- Bó tay chấm cơm.

-  Dù chỉ là dự đoán, nhưng theo đằng ấy xác suất Việt Nam vỡ nợ xảy ra là khoảng bao nhiêu phần trăm?

-  Một nhân viên ngân hàng trung cấp có thể không biết, nhưng cỡ như Nguyễn Văn Bình thì có thể biết xác suất ấy là bao nhiêu.

-  Bình ruổi hử?

-  Còn ai vào đây nữa?

- Nếu vậy thì Bình phải biết rằng cách kiếm ra tiền hợp lý nhất là lấy roi đét vào đít các đồng chí chuột bựthì sẽ có dư tiền để chữa cháy ngay…

- Không được. Cách này tốn thời gian, và làm vậy chẳng khác tự bắn vào chân mình, sẽ vỡ mất cái bình của Bình.

- Vậy thì Bình nên chọn cách nào?

- Cách nhanh nhất là Bình này cầu cứu Bình kia.

- Liệu Bình kia chịu không?

- Theo tin báo chí  Bình kia đang có khoảng 4 nghìn tỉ đô để không, chưa biết phải làm gì. Việt Nam vốn đã thề trung thành sau chuyến đi Thành Đô, vậy thì bây giờ nếu Bình kia chịu rót cho vài trăm tỉ để cứu ông Bình này thì sự trung thành sẽ dính chặt còn hơn là crazy glue. Nó vừa khớp với chính sách “thà mất nước hơn mất đảng” của Việt Nam vừa khớp với chủ trương của Trung Quốc muốn Việt Nam trở thành vùng trái độn, giống như Ukraine đối với Nga. Trung Quốc không muốn Việt Nam trở thành một tỉnh, vì như vậy rất khó ăn khó nói trước quốc tế.

-  Trung Cộng cũng không muốn thấy Việt Nam cóđại loạn, vì như vậy Việt Nam sẽ ngả vào vòng tay Mỹ?

-  Exactly, dude.

-  Tóm lại, nếu Việt Nam vỡ nợ thì Bình kia sẽ là người vui nhất?

-  Bingo.

-  Có khi nào Bình kia hà tiện, không chịu móc ví đưa tiền cho Bình này không?

-  Có thể xảy ra trường hợp không đưa tiền, nhưng không phải vì keo kiệt, mà vì bận phải đối phó với tàn dư của bọn Bạc Hy Lai, Từ Tài Hậu và Chu Vĩnh Khang.Chính sách “đả hổ đập ruồi” – ruồi đây là các quan chức tham nhũng cắc ké, cò con, chứ không phải Bình ruồi – chính sách “đả hổ đập ruồi” bị khựng lại vì vây cánh bọn Bạc Từ Chu cũng còn mạnh, quậy phá tứ tung, đòi ly khai, cộng thêm với nhóm Hồi giáo ở Tân Cương cũng vùng lên, Trung Quốc đứng trước nguy cơ chia năm xẻ bảy.

-  Tớ thấy nguy cơ này khó xảy ra bởi vì Bình kia mới vừa cho Chu Vĩnh Khang vô hộp, chứng tỏ làông ta đang làm chủ tình hình.

-  Tớ cũng nghĩ vậy, trừ khi có một phép lạ. Cái rủi của Trung Quốc sẽ là cái may của Việt Nam.

-   Trở lại chuyện Việt Nam vỡ nợ. Lúc nãyđằngấy có nói cỡ Bình ruồi có thể biết tỷ lệ vỡ nợ là bao nhiêu, vậy thì bao nhiêu là bao nhiêu?

-  Theo những chỉ dấu mới nhất thì tỷ lệ này khá cao. Chỉ trong vòng một tuần lễ, Việt Nam cho nhập kho Hồng Lê Thọ và Bọ Lập, hai blogger cương quyết “thoát Trung”. Một mặt, hai cú bắt nóng này làm quà ra mắt trước khi nhận tiền cứu nguy; một mặt, làm giảm bớt những lời chửi bới sau khi nhận tiền.

-  Nhốt người ta như vậy không sợ phương Tây, nhất là Mỹ, phản đối sao?

-  Từ trước tới giờ Hà Nội có xem Mỹ là cái đinh gì đâu. Trong buổi họp thì dạ dạ, vâng vâng, chúng em biết, xong buổi họp thì đâu lại vào đấy.

- Coi thường Mỹ nhưng tại sao lại gửi con sang Mỹ, lén lút chuyển tiền sang Mỹ?

- Người Cộng sản cũng có những tham sân si như mọi người thôi. Các con chuột bự tự tin là có thể trấn áp được các “thế lực thù địch” nhưng chúng cũng đủ thông minh để hiểu rằng chế độ có thể sụp vì vỡ nợ, cho nên phải chuẩn bị trước, chứ chẳng lẽ đến khi đó thì chạysang Bắc Kinh à?

- Cuối cùng đồng đô la lại quay về Mỹ, của Xê-za lại trả về Xê-za.

© Đàn Chim Việt

 

17 Phản hồi cho “Ai vui khi Việt Nam vỡ nợ?”

  1. Minh Đức says:

    Ai vui khi Venezuela vỡ nợ?

    Sau khi tổ chức OPEC họp và tuyên bố không giảm sản lượng để tăng giá dầu thì tổng thống Venezuela sai bộ trưởng tài chánh Rodolfo Marco Torres đi Bắc Kinh để gặp các cán bộ cao cấp và giới lãnh đạo ngân hàng Trung Quốc. Venezuela cầu cứu Trung Quốc cho mượn tiền để trang trải cho tình trạng nguy khốn hiện nay.

    Venezuela đã từng mượn 48 tỉ của Trung Quốc. Trung Quốc muốn Venezuela trả bằng dầu hỏa. Điều kiện cho mượn tiền kèm theo là Venezuela phải nhập cảng hàng hóa Trung Quốc và hiện nay hàng Trung Quốc tràn ngập Venezuela, cả xe hơi Trung Quốc cũng bán ở Venezuela. Venezuela phải mua ba vệ tinh viễn thông của Trung Quốc. Công ty xây dựng Trung Quốc nhận thầu xây cất đường xá, nhà cửa và đem công nhân Trung Quốc vào Venezuela làm việc .

Phản hồi