|

Chiến tranh có xảy ra trên biển Đông?

Ngày 29/5 phát biểu tại Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng Asean tại Phnom Penh – Campuchia ,đại tướng Phùng quang Thanh cảnh báo “nguy cơ xung đột quân sự “ tại biển Đông nếu các bên không “kiềm chế”.

Trong tình hình hiện nay tại biển Đông xét tương quan chiến lược giữa các siêu cường –cụ thể là Mỹ -Trung thì những cảnh báo này của ông PQT có thực sự nghiêm trọng và xác đáng?

Trước khi trả lời câu hỏi này chúng ta hãy xét đến mục tiêu và thực lực của các bên liên quan:

1- Việt nam và Philipine là hai quốc gia nhỏ với thực lực quân sự và kinh tế thua kém rất nhiều so với Trung cộng và Hoa kỳ.

2- Mỹ có quyền lợi quốc gia tại biển Đông, đó là sự ổn định của khu vực và sự tự do hàng hải, biển Đông là tuyến hàng hải vận chuyển một khối lượng hàng hóa lên đến hàng ngàn tỷ usd của Hoa kỳ và các nước đồng minh và trong trường kỳ đó là sự trổi dậy của TC và tham vọng của nước này đặt Mỹ vào một tình thế bất an mà một ngày trước khi lên đường thực hiện chuyến công du Đông Á gồm Singapore, Việt nam và Ấn độ, ông Tổng trưởng Quốc phòng Mỹ Leon Panetta đã khuyến cáo quân đội Mỹ là phải cảnh giác và sẵn sàng cho mọi tình huống đối đầu với TC trong tương lai.
3- Trung cộng là một siêu cường đang trổi dậy,họ cảm thấy “bức bách” vì bị kiềm chân,bị bao vây từ Đông bắc Á( Hàn quốc,Nhật Bản) đến Đông nam Á (Philippine, Singapore) và xa hơn nữa về phía đông nam là Úc. Trung cộng là một quốc gia vỹ đại đầy tham vọng nhưng lại có quá nhiều tật bệnh,bất ổn và khiếm khuyết nội tại. Với một dân số khổng lồ mang nặng mặc cảm tự ty của quá khứ bị đô hộ và sự tự mãn ,kiêu căng của một anh nhà giàu mới phất ,nên họ có cảm giác không hài lòng ,thậm chí là không thể chấp nhận được trong cái trật tự của khu vực và thế giới ngày hôm nay mà người Mỹ và các cường quốc đã thiết lập từ trước đến nay. Họ cảm thấy bị thua thiệt, bị o ép ?!. Cho nên tham vọng của người Hán, từ người dân thường đến lãnh đạo là muốn thay đổi cái trật tự hiện nay để xác lập một trật tự mới mà TC và người Hán là trung tâm của quyền lực.

Trung cộng đang ráo riết vũ trang và chuẩn bị mọi phương tiện cho sự thay đổi hay nói chính xác hơn là lật đổ trật tự hiện nay do người Mỹ lãnh đạo. Cho nên TC mới chính là nguyên nhân gây bất ổn khu vực và thế giới. Muốn thay đổi trật tự thế giới ,trước hết TC phải thay đổi trật tự tại khu vực –biển Đông sẽ là thử nghiệm của mục tiêu này.

Biển Đông đối với TC có giá trị rất lớn về kinh tế và chiến lược:

– Về kinh tế: Không ai nghi ngờ là dưới đáy biển Đông có dự trử lớn về dầu mỏ và khí đốt ( từ 50- 200 tỷ thùng dầu )có thể bảo đảm nhu cầu năng lượng cho TC phát triển trong 30 năm tới mà không phải phụ thuộc vào việc nhập khẩu với giá quá cao như hiện nay và cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro bất ổn.

– Về chiến lược: Biển Đông là cửa ngỏ để TC thoát khỏi sự bao vây của Hoa kỳ -Nhật Bản và đồng minh, nếu làm chủ được biển Đông ,TC sẽ kiểm soát được tuyến hàng hải quan trọng này và sẽ đặt an ninh kinh tế -thương mại của Nhật bản,Hàn quốc vào tầm tay của họ. Kiểm soát được biển Đông TC sẽ từng bước thực hiện mục tiêu “chia đôi Thái bình Dương” với Mỹ.

Cho nên biển Đông hòa hay chiến- bình yên hay bất ổn là tùy thuộc vào thái độ và mục tiêu trong từng giai đoạn của TC. Vì vậy thái độ và mục tiêu của TC trong từng giai đoạn sẽ là căn bản để phân tích tình hình biển Đông.

Trong trường hợp này ông bộ trưởng Quốc phòng VN Phùng quang Thanh dùng chữ “kiềm chế” đối với VN và Philipine là không thích đáng, vì hai nước này là hai quốc gia nhỏ yếu, mục đích của hai nước đó là bảo vệ chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ và mang tính tự vệ, hoàn toàn không có tham vọng thay đổi trật tự tại biển Đông.
Còn với Mỹ thì rất rõ ràng họ không có lý do để gây chiến với VN hay Philipine, chỉ còn có TC là nguy cơ chính của xung đột nếu có.
Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận xét của kinh tế gia Nguyễn xuân Nghĩa là không nên đánh giá thấp mưu lược của những nhà lãnh đạo TC, nếu những nhà lãnh đạo của đảng CSVN chỉ là mấy anh “Lý trưởng,Trương tuần” thì ngược lại những người lãnh đạo TC có tầm nhìn chiến lược lâu dài. Chính vì viễn kiến của những nhà lãnh đạo TC nên chúng ta xem xét tình hình biển Đông trên tầm nhìn này.

–Mục đích của TC hiện nay và trong 20 năm tới là gì?

Đó là “ổn định để phát triển” . Chỉ có ổn định để phát triển TC mới có thể đạt được mục tiêu trở thành Siêu cường bậc nhất thế giới vượt lên trên Hoa kỳ cả về kinh tế và quân sự…và đến lúc đó TC chỉ cần “hắt hơi” một cái thì phần còn lại của thế giới sẽ bị cảm cúm ?!
Hiện nay tuy TC rất cần và thèm muốn nguồn dự trử dầu khí và tài nguyên nằm dưới lòng biển Đông, nhưng họ cũng không dại dột gì mà gây chiến với các nước trong khu vực (kể cả VN và Philipine) vì làm như vậy TC vô tình đẩy các nước Đông nam Á và cả Đông Á vào quỹ đạo của Mỹ. Không loại trừ việc hình thành một liên minh chống TC dưới ô dù của Mỹ…

Gây chiến ở biển Đông ,TC sẽ tạo nên một lý do không thể nào tốt hơn được cho sự hiện diện quân sự của Hoa kỳ cùng những phương tiện chiến tranh hiện đại vốn đã giăng đầy trong khu vực.

Hiện nay tương quan thế và lực của Mỹ và TC còn cách nhau rất xa, TC không vội gì mà nôn nóng để đánh động sự cảnh giác của Mỹ và thế giới vốn đã đầy bất an trước sự vũ trang ồ ạt và bất minh của họ…đẩy Mỹ và đồng minh đi đến những quyết định không có lợi hoặc nguy hiểm cho TC.

Hiện nay TC đang gây áp lực với khối Asean cả về kinh tế, ngoại giao và quân sự để tạo chia rẽ bất đồng trong Asean, dọa nạt các nước như VN và Philippine để những quốc gia này khiếp sợ nhượng bộ TC. Mục đích của TC là đạt được những gì mình muốn mà không cần phải động binh, vì động binh lúc này khi TC chưa đủ mạnh là hạ sách .
–Về quân sự động binh lúc này là thách thức và đe dọa đến các đồng minh của Mỹ trong khu vực có thể lôi kéo cả Mỹ vào cuộc.
–Về Ngoại giao động binh sẽ làm hỏng hình ảnh một nước Trung hoa “trổi dậy trong hòa bình”, tổn hại đến vai trò một cường quốc “có trách nhiệm” và “khả tín” mà TC muốn thế giới nhìn nhận về mình. (đây chính là nhược điểm của TC ở thời điểm này).

Nhưng chính sách “cây gậy” của TC đã thất bại thảm hại vì thái độ khôn ngoan và kiên quyết của Philipine trong cuộc đối đầu với TC tại bãi đá cạn Scarborouh. Philipine đã phá vỡ âm mưu lấn chiếm vùng biển Tây của họ. Chỉ còn lại vùng biển Đông của VN là TC gặp thuận lợi vì chủ trương “kiềm chế” của đảng CSVN. Đảng CSVN không nhìn thấy (hoặc giả vờ không nhìn thấy) nhược điểm của TC mà khai dụng để bảo vệ quyền lợi và an ninh của đất nước như người Philipine đã làm. CSVN đang thực hiện một đường lối sai lầm, không biết ông Phùng quang Thanh kém cỏi hay có ý đồ gì khi kêu gọi các bên “kiềm chế”, hay ông muốn dùng diễn đàn quốc tế và con “ngáo ộp” chiến tranh để biện minh cho chính sách hèn nhược của đảng CSVN hiện nay?

Trong lúc này khi TC chưa đủ mạnh mà thực hiện chính sách “kiềm chế” thì chẳng khác nào xuôi tay cho TC chiếm biển Đông (hoặc tệ hơn là hai tay dâng biển Đông của VN cho TC),đây là một chính sách chủ bại nguy hiểm.

Trong binh pháp nói rõ “biết người biết mình, trăm trận không bại”.

Xin được nói lại một lần nữa cho rõ: So với VN và Philipine ưu thế của TC về Kinh tế và Quân sự là tuyệt đối, nhưng TC không dám động binh lúc này vì sợ phá hỏng mục tiêu chiến lược và lâu dài của họ đó là thống trị thế giới, họ phải kiên nhẫn để chờ thời cuộc thuận lợi. Philipine hiểu được điều này và họ đã ngăn chận được ý đồ xấu xa của TC, bảo vệ được chủ quyền quốc gia, toàn vẹn lãnh thổ và nhận được sự đồng tình hổ trợ của các nước trong khu vực như Nhật bản và Úc.

Nếu CSVN tiếp tục “đường lối kiềm chế” này thì biển Đông của chúng ta sẽ mất, thế giới và khu vực cũng không có lý do để giúp đở hoặc can thiệp, họ sẽ coi thường dân tộc chúng ta là hèn kém.

Đảng CSVN hiện nay chỉ lo vơ vét cho đầy túi, họ chỉ lo giữ ghế và để giữ ghế họ đàn áp những người yêu nước và những tiếng nói dân chủ đối lập. Họ ra sức chống lại sự hội nhập của đất nước VN với thế giới văn minh.

Đúng là tư duy của lãnh đạo đảng CSVN chỉ là tư duy của mấy anh Lý trưởng ,Trương tuần thời Thực dân đô hộ!.

Hiện nay TC là đối thủ của Mỹ- Nhật trên mọi phương diện. Tại diễn đàn An ninh khu vực Shangri- La (Singapore), ông thứ trưởng Quốc phòng Nhật Shu Watanabe tuyên bố thực lực quân sự của TC là mối đe dọa cho đất nước Nhật bản!. TC chính là “khắc tinh” lớn nhất của Mỹ- Nhật và ngược lại.

Việc của Mỹ- Nhật hãy để cho Mỹ- Nhật lo, người Việt chúng ta hãy khôn ngoan chọn lựa cho mình một chổ đứng có lợi nhất và an toàn nhất, không can dự vào cuộc tranh chấp sinh tử này, không đứng về một bên này để chống lại bên kia vì như thế sẽ đẩy dân tộc và đất nước đến hủy diệt.Chúng ta nên chọn quy chế trung lập để khi thời cơ đến thì nhanh chóng lấy lại Hoàng sa, một phần đã mất của Trường sa. Dân tộc VN đang đứng trước thời cơ và hiểm họa,vì sự sinh tồn của đất nước, tuyệt đối không can dự vào tranh chấp Mỹ -Trung hoặc biến VN thành chiến trường cho tranh chấp của các siêu cường, nếu không làm được việc này CSVN sẽ là tội đồ của dân tộc.

02/06/2012.

© Huỳnh Ngọc Tuấn

© Đàn Chim Việt

11 Phản hồi cho “Chiến tranh có xảy ra trên biển Đông?”

  1. hưng yên says:

    Nhìn vaò thời cuộc chúng ta không thể ngờ vực,hay hoài nghi về một cuộc đối đầu taị Biển Đông sẽ không xẩy ra ,sự hung hăng ngang tàng cuả TQ thì thấy rõ ,nếu chúng ta không kềm chế được ắt phải xẩy
    ra mà kềm chế như thế naò ….cứ để cho TQ ức hiếp hoài hay sao ? ai cũng phải chiụ có mức độ thôi ,còn
    xử sự côn đồ maĩ thì Ông Bụt cũng không thể ngồi yên.haỹ để cho chúng ta yên ! TQ không muốn cứ ngang
    nhiên và lấn lướt,bất chấp luật pháp quốc Tế,vậy ta còn kiên nhẫn để nói chuyện với họ được không…?
    phải nói chuyện với kẻ không biết phải trái,chỉ biết bằng sức mạnh dùng sức mạnh để cướp trắng trợn cuả
    kẻ yếu ….bây giờ TQ chưa đủ nanh để mà dám thực hành ý đồ đen tối cuả nó,chi bằng chúng có bao nhiêu
    răng nhổ nó hết đi,cắt cái lưỡi không sương ,lật lọng kia đi ,đừng để nó mọc thêm nanh rồi chúng ta laị
    cãi vã với chúng cho uổng phí công,mất thời giờ,chỉ cần Mỹ ra tay …hay bật đèn xanh cho đàn em hành động Mỹ đứng ngoài không có nghiã là khoanh tay chờ đàn em té ngã mới đỡ dậy mà giúp sức nó,vũ khí
    để nó quần thaỏ với TQ, đó là phương sách cuả MỸ.haỹ chờ xem Biển Đông nổi sóng ầm ầm…..

  2. Vũ duy Giang says:

    “Đi với Mỹ,thì mất Đảng.Đi với Tầu,thì mất nước”.Vì vậy mà CSVN không dám lựa chọn rõ ràng, huống chi là tự xưng làm”nước trung lập”,hoặc bỏ tiền hội họp thế giới,để xin công nhận(theo công pháp quốc tế,như GS.Vũ quốc Thúc thuyết pháp!)cho VN là một nước trung lập!

    Vì trong lịch sử,thì TQ ít khi tôn trọng”độc lập” của VN(ngay cả khi vua Lý Thường Kiệt”đánh Tống, bình Chiêm”để tuyên ngôn”Nam Quốc Sơn Hà,Nam Đế cư”),dù chỉ là một Vương Triều lệ thuộc(hàng năm phải Triều cống) Hoàng đế Trung Hoa,nhưng luôn luôn vẫn bị Hoàng Đế này mang quân qua chiếm đóng,hoặc trừng phạt, cũng như năm 1979, Đặng Tiểu Bình đã đổ quân qua cho VN”một bài học”,dù Đảng CS của 2 nước vẫn tuyên truyền là”môi hở,răng lạnh”,cũng như”16 chữ vàng”,và”4 hảo”hiện giờ!

    Trước đấy,VN đã là thành viên của Khối các nước”không liên kết”do Thủ tướng Ấn Nehru,TT.Nam Dương Soekarno, và TT.Yugoslavia Tito khởi xướng tại hội nghị Bandung vào cuối những năm 1950. Nhưng CSTQ không bao giờ tôn trọng các nước”không liên kết”này,vì TQ đã tấn công và chiếm đất của Ấn Độ trong những năm 60,và”giật giây” đảng CS Nam Dương(liên kết với Hoa Kiều)nổi dậy trong những năm cuối thời TT.Soekarno,nhưng đã bị Tướng Suharto dẹp tan,và nhân dịp cởi áo”rằn ri”để trở thành TT”quân phiệt” của Nam Dương trong nhiều chục năm,và tham nhũng nhiều hơn Soekarno,nên cuối cùng Suharto cũng mất chức,và bị thay thế bởi TT”dân sự”Bambang hiện nay.

    Tóm lại,chỉ có các nước(như Thụy Sĩ, Thụy Điển) “mạnh”(về quân sự),và”dạn”(về chính trị,ngoại giao)thì mới có thể bảo vệ được nền”độc lập”, và”trung lập” của họ, vì không ai khác(hoặc Quốc tế công pháp)ban cho!

    Nhưng cho đến hiện giờ, CSVN chỉ mạnh”dương oai,diễu võ”để tuyên truyền,nhưng khi”Tầu lạ”, hay
    “Tầu Quen”(TQ)xâm nhập hải phận VN,để tàn xát dân trài,thì họ chỉ tổ chức cho dân trài ra”nghênh chiến” TQ!

    Và CSVN cũng chỉ”dạn”ngoại giao bằng cách”lẩn tránh”TQ tại những hội nghị hội thảo về Biển Đông, vì tâm niệm rằng”Tránh voi,chẳng xấu mặt nào”,giống như không cho”người dân mở miệng”(là định nghĩa tự do của HCM),vì”dân trí còn thấp”(!), nghĩa là CSVN đợi”mất nước,còn hơn là mất Đảng”. Nhưng kết quả là CSVN sẽ “mất hết cả”: mất nước trước, và mất Đảng sau!

  3. iBi says:

    Bài viết có vài điểm… sai:1/TQ không dám có tham vọng thống trị thế giới đâu, họ chỉ muốn làm “major player” trên thế giới mà thôi, như Mỹ, như Nhật chẳng hạn; hiện nay họ còn đang cố vươn tới mục tiêu đó và còn lâu lắm lắm. Khen Philippines can đảm chống cự lại TQ và biết liên kết với Mỹ, nhưng lại khuyên VN nên ‘trung lập’, là sao ? 3/ Không thấy được chiến lược của TQ trong khu vực biển đông nên… bình loạn cào cào.

    Tôi không muốn chỉ đường cho CSVN nên làm gì ở mục comments này. Tôi chỉ muốn chỉ ra điều này: Trọng lú được TQ chọn và đưa lên làm hàng Tổng từ 1 năm trước khi đại hội đảng cướp nhóm họp. Kỳ nhóm họp tới, đồng chí Tô đã được TQ chọn lên hàng Tổng rồi, Ba bạo sẽ lên hàng Chủ, Tư hèn sẽ về… hiu. Hàng Thủ còn đang mặc cả.

    • Người Saigon says:

      Ông IBi có vẽ cao ngạo:”tôi không muốn chỉ đường cho csvn….?!
      Ông có biết không mà chỉ?
      Những thông tin ông đưa ra toàn là tin vịt.
      Khiêm tốn vẫn dễ cảm tình hơn ông ạ.

  4. Minh Đức says:

    Thái Bình Dương nổi sóng! Đó là câu nói về chiến tranh giữa Nhật và Mỹ trong Thế Chiến Hai. Thái Bình Dương sẽ nổi sóng. Đó là chiến tranh giữa Mỹ và Trung Quốc trên Thái Bình Dương. Vấn đề chỉ là thời gian. Nghĩa là khi nào Trung Quốc thấy mình đủ mạnh thì sẽ đánh nhau với Mỹ. Lần này, Nhật sẽ đứng vào phe Mỹ. Khi Mỹ thấy Trung Quốc quá mạnh thì Mỹ sẽ nới bỏ lệnh cấm Nhật có quân đội mà cho phép Nhật đóng tàu chiến thêm. Nhật vẫn tự đóng tàu chiến cho mình vì đóng tàu là điều Nhật đã làm từ trước Thế Chiến Hai. Nay Nhật lại đóng hàng không mẫu hạm bỏ túi, nói là để làm việc cứu trợ thiên tai, chỉ đủ để trực thăng đậu. Nhưng hàng không mẫu hạm này lại có hệ thống điều khiển điện tử tối tân ngang với các chiến hạm tối tân khác trên thế giới. Nhờ thế sau này khi Nhật đóng hàng không mẫu hạm lớn hơn thì cũng sẽ thuộc vào loại tối tân nhất. Vào Đệ Nhị Thế Chiến, khi sóng gió Thái Bình Dương nổi lên, Việt Nam chỉ là khán giả mà không tham gia vì chẳng có lực lượng gì cả. Lần này sóng gió Thái Bình Dương nổi lên, xem ra Việt Nam cũng vẫn chỉ là khán giả, vì muốn tham gia thì phải có hạm đội. Từ khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt năm 1945 đến nay, Việt Nam loay hoay làm gì mà không có được hạm đội mặc dù là một nước có bờ biển dài? Nhật từ khi bại trận, họ chỉ lo xây dựng kinh tế, nhờ thế mà họ sẽ có quốc phòng mạnh. Việc làm của Nhật rất giản dị. Đó là phú quốc cường binh giống như họ làm trước Thế Chiến Hai. Làm cho nước giàu, thì sẽ có quân đội mạnh. Họ không bị vướng mắc và mấy thứ lăng nhăng như đấu tranh giai cấp, quốc tế vô sản, giải phóng nhân dân, chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa xã hội… Lắm chủ nghĩa quá thì sinh ra loạn óc, quên mất điều chính yếu nhất là làm cho nước giàu mạnh. Việt Nam có lực lượng hải quân được bao nhiêu mà đòi theo phe Mỹ Nhật hay theo phe Trung Quốc? Việt Nam cũng vẫn chỉ là khán giả nhìn Thái Bình Dương nổi sóng, và …nhìn đảo bị mất .

  5. ke mien xuoi says:

    Không thể nào trung lập được ,ở gần kề một đất nước quá nhiều tham vọng ,lúc nào củng muốn chiếm các nước nhỏ về sát nhập vào nước mình ,thì Việt Nam thật sự là miếng mồi béo bở,một anh muốn chiếm đất nước VN làm một tỉnh cho mình và dùng làm trận tuyến đầu chống lại các nước khác ,còn theo anh Mỷ thì củng làm trận tuyến đầu chống lại bành trướng Bắc Kinh,vậy theo ai đây ,chắc mọi người củng thấy rồi thà theo anh Mỷ dù có chết củng được tự do dân chủ ,được toàn vẹn lảnh thổ ,còn được làm người ,nhưng lảnh đạo CSVN thì mất tất cả ,nhất định chúng sẻ không theo Mỷ,vậy thì chỉ có nhân dân VN là muốn thôi ,thì làm gì để đạt được mục tiêu ấy ,nhân dân phải đoàn kết một lòng để tranh đấu tới cùng .Việt Nam không thể nào đứng trung lập ,Trung cộng sẻ chiếm ngay ,chỉ có theo phe Mỷ tìm sống trong cái chết mà thôi .

  6. Theo tôi nhận định của tác giả rất đáng lưu tâm và rất có lý và có tầm nhìn xa.

  7. Minh Đức says:

    Trích: “Chúng ta nên chọn quy chế trung lập để khi thời cơ đến thì nhanh chóng lấy lại Hoàng sa, một phần đã mất của Trường sa.”

    Gọi là trung lập thì thật ra đảng CSVN đang ở trong tư thế không thể tỏ ra là đứng về phe nào hẳn được. Đứng về phía Mỹ thì liên minh quân sự, nhận sự giúp đỡ về quân sự của Mỹ thì vướng mắc vấn đề dân chủ. Nếu không dân chủ thì không thể nhận sự giúp đỡ về quân sự của Mỹ mà Mỹ cũng không chấp nhận CSVN đứng chung hàng ngũ với phe Mỹ. Còn chống Trung Quốc thì không dám chống vì đảng CSVN cần Trung Quốc bảo vệ khi dân Việt nổi lên đòi dân chủ. Mà kinh tế thì Việt Nam đang đưa chân vào con đường bị Trung Quốc khống chế về kinh tế, lệ thuộc Trung Quốc về kinh tế. Trên thực tế thì Việt Nam bị ràng buộc vào Trung Quốc nhưng lại bị Trung Quốc lấn áp về biển, đảo nên bề ngoài phải làm ra vẻ phản đối Trung Quốc nhưng về chính sách thực tế thì vẫn hợp tác chặt chẽ với Trung Quốc, vẫn dựa vào Trung Quốc. Trung lập ở đây thì chỉ là trung lập nói trên miệng chứ thực tế thì bị Trung Quốc ràng buộc, khống chế.

  8. Thằng Bờm says:

    Nhỏ xíu như VN thì mơ “trung lập” quả là điều đúng. Nhưng, cái “địa chính trị” của VN mà mơ điều đó thì “mờ” con mắt cũng chẵng thấy. Mơ mà chỉ có “mờ” nên nó sinh ra cái bệnh “đu dây”, trò con nít của nhà ta xưa nay đấy. Dẫu sao cũng chúc ông Tuấn khoẻ, có quan tâm đến đất nước là quá tốt rồi ; giải pháp có lẽ cần nghiền ngẫm lại.

  9. Nguyễn Tấn Trung says:

    Giấc mơ của Trung cộng là được tư do đưa dân đến những vùng đất hoang vu rộng mênh mông lập cư như Tây Bá Lợi Á, Úc, Canada v.v. Cái đích cuối cùng của Trung quốc là làm chủ toàn cầu,biến thiên địa thế giới thành nước Trung Hoa vĩ đại. Để tiến tới cái đích đó Trung cộng có sẳn và có dự bị những mục tiêu chiến thuật chiến lược, Đối nội Trung cọng giữa vừng độc quyền cai trị đất nước cho đảng Cộng sản, phát triển khoa học, Bành trướng kinh tế, tăng cường sức mạnh quân sự … Đối ngoại: Ra sức giao kết hợp đồng kinh kế với mọi nước, Tránh khai chiến với Mỹ ở hiện tại cho đến bao giờ Mỹ còn mạnh , Tìm mọi cách tháo gở vòng vây bao quanh Trung quốc, Sát nhập Đài loan, Chiếm biển Đông, Tàn phá và biến Việt nam thành lãnh thổ của Trung quốc như Tân Cương, Tây tạng. ( Tôi xin nhấn mạnh ở đây là Trung quốc cố ý TÀN PHÁ Việt nam vì nhiều lý do như để răng đe ác nước khác, Để VN không còn sức đối kháng về lâu về dài, Để ngôi lòng căm thù Việt nam v.v. ) Việt nam là một nước nhỏ và yếu đối với Trungquốc và lại là mục tiêu tiêu diệt hàng đầu của Trung quốc nên Việt nam không thể nào tồn tại nếu Việt nam đứng độc lập, nếu Trung cộng tồn và không được một thế lực mạnh hơn Trung qốc che chở như Mỹ hiện nay vã chúng ta cũng nên biết Mỹ không phải là nước sẽ mãi mãi mạnh và mãi mãichịu bao bọc vô công cho Việt nam, Mỹ cũng như Việt nam và cũng như bất cứ quốc gia nào trên thế giới đều phải đặt quyền lợi của nước mình lên trên hết,Vì vậy Việt nam muốn tồn tạị một mặt VN phải làm cho mình có thực lực nề lòng dân về kinh tế khoa học, về quân sự, về đều nhân nghĩa ngay chính, mặt khác phải làm ngòi nổ ngay lập tức để Mỹ và đồng minh của Mỹ đánh Trung cọng cho tan nát và chia thành nhiều nước nhỏ, Nếu được vậy Việt nam không những được tồn tại mà thống nhất được lòng dân xóa bỏ được hận thù quốc Công đất nước được độc lập tự do dân chủ, biển đảo và những phần đất Trung cộng đã lấn chiệm được lấy lại và mối đe dọa ngàn xưa từ phương Bắc sẽ biến mất. Khai chiến bây giờ Việt nam sẽ tất thắng mà không bị tàn phá vì sức mạnh của Trung quốc hướng tiêu diệt Nhật, Hàn, Ấn, Mỹ, Anh, Pháp, Đức … trước, nhưng chưa tiêu diệt thì Trung quốc đã tan hoan và chiến tranh sẽ kết thúc rất sớm và không lan rộng vì Trung quốc đang ở thế tứ bề thọ địch mà sức mạnh rất yếu so với Mỹ và đồng minh của Mỹ . Nếu không đánh bây giờ thì không có cơ hội nào tốt hơn để chiến thắng Trung quốc nhanh gọn cả mà thua là cái chắc, Vì vậy Việt nam phải ra sức và tự nguyện làm ngòi nổ để pháu động cuộc chiến, Nếu cuộc chiến không xảy ra bây giờ thì Việt nam phải bày tỏ lòng biết ơn Mỹ, làm mọi cách để đồng minh của Mỹ luôn đoàn kết và sức mạnh Mỹ thêm gia tăng cũng như phải thuyết phục và năng nỉ Mỹ cho Việt nam được xác nhập vào Mỹ thành một tiểu ban của Mỹ đồng thời nên khuyến khích và kêu gọi những nước ở Đông nam Á và trên thế giới cũng làm như Việt nam, Làm vậy Việt nam vừa được tồn tại vừa có dân chủ tự do, vừa nâng cao mức sống và cơ hội học hành làm ăn cho mọi người Việt nam, chỉ có điều sợ Mỹ không nhận sợ mang thêm nợ vào thân.nên Việt nam phải chứng minh làm sao cho Mỹ thấy việc sát nhập đó không những có lợi cho Việt nam mà còn có lợi cho Mỹ cho cả nhân loại nữa. .
    mà lấy lại được biển đảo .
    . Vù vậy Việt nam muốn tại trước ý đồ tàn phá và xâm chiếm của Trung quốc

  10. Hoàn Nguyên says:

    Bài viết này khá lấn cấn. Khen Phi Luật Tân là biết lợi dụng thời cơ liên kết với Mỹ và các nước Á châu để bảo vệ đất nước và nói VN cần trung lập và không theo ai. TC ra lệnh cấm đánh cá ở biển VN, vào biển Đông khoang dầu, vào Tây Nguyên đào nhôm và đóng quân ở đó. Cà triệu người VN sống nhờ vào biển thì lấy gì để sống? TC có để yên cho VN trung lập? Muốn bảo vệ chủ quyền trước kẻ thù mạnh hơn thì cần liên kết với thế lực mạnh hơn và cần phải tỏ rõ quyết tâm cho kẻ thù thấy là không dễ dàng gì để xâm lấn.

Phản hồi