|

Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son: “Việt Nam không có báo lá cải”

“Phải khẳng định trong xã hội chúng ta không có báo lá cải. Tuy nhiên có tờ báo trong một thời kỳ, thời điểm nào đó đã không thực hiện đúng tôn chỉ mục đích. Đây chỉ là hiện tượng thể hiện khuynh hướng báo lá cải”, Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông phân tích.

Tiếp tục phiên chất vấn Bộ trưởng Thông tin – Truyền thông (TT-TT) Nguyễn Bắc Son sáng nay, 21/11, đại biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) nêu nhiều con số thống kê, Việt Nam hiện có hơn 800 báo in, 67 đài phát thanh truyền hình và hàng trăm báo, trang tin điện tử. Ông Tiến cho rằng, lực lượng báo chí hùng hậu nhưng chưa thể hiện quy hoạch, quản lý tốt để ngăn chặn tình trạng trùng lặp thông tin, cạnh tranh không lành mạnh. Đại biểu đề nghị Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son làm rõ về trách nhiệm quy hoạch phát triển hệ thống báo chí – một vấn đề đặt ra từ nhiệm kỳ trước.

Bộ trưởng TT-TT “gật đầu” với phân tích của đại biểu về hệ thống báo chí hùng hậu hiện nay và cung cấp thêm con số 17.000 phóng viên được cấp thẻ đang hoạt động, trong đó riêng truyền hình có khoảng 5.000 phóng viên.

Bộ trưởng TT-TT Nguyễn Bắc Son

Bộ trưởng TT-TT Nguyễn Bắc Son

Bên cạnh những đóng góp quan trọng, nổi bật của báo chí, Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son thẳng thắn thừa nhận những hạn chế, yếu kém trong quá trình tác nghiệp của một bộ phận báo chí như việc một số tờ báo hoạt động chưa đúng tôn chỉ mục đích, đưa tin tiêu cực nhiều, không phù hợp. Nhiều báo thậm chí còn đưa tin sai, không kiểm chứng, đưa tin ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục, phân tích tỉ mỉ, diễn giải quá kỹ các vụ án, gây hoang mang xã hội.

Về vấn đề quy hoạch phát triển hệ thống báo chí, ông Son xác nhận số lượng như đại biểu đề cập là khá lớn và lĩnh vực quản lý nhà nước này do Bộ TT-TT chịu trách nhiệm.

“Đây là thách thức rất lớn của chúng tôi vì báo chí không chỉ là kênh thông tin tuyên truyền mà hiện nay, để đáp ứng nhu cầu hưởng thụ, giải trí của nhân dân, báo chí cũng là một công cụ quan trọng. Ngoài ra, Việt Nam là một quốc gia ven biển với 28 tỉnh thành có biển, 6 triệu dân đang sống bằng nghề biển, mỗi ngày đều có khoảng 1 triệu người dân mưu sinh trên mặt biển, báo chí cũng là kênh thông tin để đảm bảo an toàn cho mỗi chuyến đi, có vai trò lớn trong công tác phòng chống lụt bão…” – Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son lập luận, như vậy, nhiệm vụ, chức năng của báo chí cũng như trách nhiệm bao quát của cơ quan quản lý ngày càng nặng nề.

Bộ TT-TT đã tham mưu cho Chính phủ định hướng báo chí theo hướng sắp xếp, tổ chức lại để đảm bảo vẫn đủ về số lượng đầu báo lại nâng cao được chất lượng. Bộ chủ trương xây dựng mô hình cho phép một cơ quan báo chí có nhiều ấn phẩm. Mục tiêu cụ thể nhất, phấn đấu đến năm 2020 các cơ quan báo chí đều tự hạch toán, nhà nước chỉ hỗ trợ đặt hàng với những ấn phẩm cho khu vực vùng sâu vùng xa, vùng trọng điểm của nhà nước. Truyền hình thì phải tự sản xuất 50% chương trình, hạn chế việc nhập chương trình, phim truyền hình từ nước ngoài về để phát sóng.

Đại biểu Đoàn Nguyễn Thùy Trang (TPHCM) quan tâm tới khía cạnh khác là dù nhà nước không chấp nhận, không cho phép nhưng thực tế đã xuất hiện xu hướng báo chí không lành mạnh như dư luận vẫn gọi là “báo lá cải”. Nêu nhiều biểu hiện, tác động tiêu cực của báo lá cải đối với giới trẻ, bà Trang băn khoăn, những biểu hiện phức tạp về tội phạm vị thành niên hiện nay có bắt nguồn từ xu hướng không lành mạnh này.

“Trả lời phỏng vấn vừa qua, Bộ trưởng có đề cập nguyên nhân dẫn đến việc này là từ công tác quản lý báo chí của nhà nước. Thời gian tới, Bộ chủ trương làm gì để chấm dứt tình trạng này?” – đại biểu hỏi.

Bộ trưởng TT-TT trả lời: “Đối với nhà nước ta hiện nay, báo chí là phương tiện thông tin thiết yếu của xã hội, là cơ quan ngôn luận của nhà nước, các tổ chức chính trị xã hội, là diễn đàn của nhân dân nên phải khẳng định trong xã hội chúng ta không có báo lá cải. Tuy nhiên có tờ báo trong một thời kỳ, thời điểm nào đó đã không thực hiện đúng tôn chỉ mục đích. Đây là hiện tượng thể hiện khuynh hướng báo lá cải chứ Việt Nam không có báo lá cải”.

Vị tư lệnh ngành cũng khẳng định sẽ tăng cường kiểm tra để ngăn chặn kịp thời, xử lý sai phạm. Bộ cũng có kế hoạch đối với công tác đào tạo để nâng cao đạo đức của phóng viên trong quá trình tác nghiệp, nâng cao vai trò trách nhiệm của cơ quan chủ quản, duy trì phương thức, quy trình làm báo đã quy định để hạn chế, tiến tới không còn những sai phạm đã được chỉ ra.

Trao đổi thêm về chế tài đối với đơn vị vi phạm quy định về cung cấp thông tin cho báo chí mà đại biểu Đoàn Nguyễn Thùy Trang đặt ra, Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son cho biết, ngoài việc tuyên truyền thực hiện quy chế 25 về người phát ngôn, cung cấp thông tin cho báo chí của Thủ tướng, Bộ TT-TT đã tổ chức hội nghị, tập huấn cho các địa phương về việc triển khai nhiệm vụ này.

Về băn khoăn nêu ra liên quan đến thông tin sửa đổi Điều 7 luật Báo chí về nghĩa vụ cung cấp thông tin cho báo chí của các cơ quan mà đại biểu Lê Như Tiến đề cập, Bộ trưởng Son nhấn mạnh, điều luật này đã ghi rõ quy định trong phạm vi của mình, các cơ quan có nghĩa vụ cung cấp thông tin kịp thời, trừ trường hợp thông tin về các vụ án trong quá trình điều tra. Trong trường hợp đó, báo chí vẫn được đưa tin theo nguồn tin báo có và phải kiểm chứng, chịu trách nhiệm về thông tin này. Báo chí có thể giữ bí mật về nguồn tin, chỉ phải cung cấp khi có yêu cầu của Chánh án, Viện trưởng VKS cấp tỉnh trở lên.

Ông Son quả quyết, đến thời điểm này vẫn chưa thể nói gì về việc sửa đổi luật báo chí nói chung cũng như điều khoản quy định này nói riêng vì chương trình làm luật khóa XIII không bố trí nội dung này. Tuy nhiên, việc sửa luật Báo chí, ông Son nhận định là vấn đề phải đặt ra trong thời gian tới.

Theo Dân Trí

21 Phản hồi cho “Bộ trưởng Nguyễn Bắc Son: “Việt Nam không có báo lá cải””

  1. BA-GIAI says:

    Ừa không có báo lá cải thì thôi, chỉ có báo ” LÁ ĐA ” , thôi nhé chịu hông ?

    SÁNG TRĂNG SUÔNG …
    EM NGỒI EM ĐỂ CÁI SỰ ĐỜI EM RA
    SỰ ĐỜI EM BẰNG CÁI LÁ ĐA
    ĐEN NHƯ MÕM CHÓ
    CHÉM CHA CÁI SỰ ĐỜI

  2. Hoàng-Long says:

    Phải rồi ở VN không có báo “lá cải” chỉ có báo “củ cải” và báo “củ chuối” thôi thưa ông

  3. Trần Ngọc says:

    MỘT BÀI PHÂN TÍCH từ một cây bút HÀ NỘI

    …Từ mặc cảm tự ti rất dễ dàng đưa tới mặc cảm tự tôn rồi tiến đến hoang tưởng.Tất cả xuất phát từ chỗ không có gì để tự tin…
    Mỗi khi gặp chuyện gì khó khăn, chúng ta thường mang cái quá khứ oanh liệt ra để tự ru ngủ, mong cái men chiến thắng của cha ông thành liều thuốc an thần trấn áp đi cái bất định, cái nan giải hiện tại. Chúng ta từ khước một đặc điểm sinh tồn cốt yếu: học từ thất bại quá khứ để xác định bước đi hiện tại sao cho dẫn đến thành công tương lai. Chúng ta nhắc đến cái chiến thắng Hán, Pháp, Mỹ mỗi ngày nhưng chúng ta tuyệt nhiên không hề nhắc đến cái nạn đói 1975-1990 do sai lầm của chúng ta, một nạn đói có thể tránh được nếu chúng ta đừng quá say mê với chiến thắng và vì say mê với chiến thắng, chúng ta coi thường cái nguy cơ tụt hậu, nghèo đói, bị cô lập.
    Năm 1978 trước khi xua đại quân tiến chiếm Nam Vang, bộ ngoại giao nước ta tung ra một chiến dịch ngoại giao để lôi kéo các quốc gia lân cận để cùng nhau liên minh chống hiểm họa bành trướng Bắc Kinh, mặc dầu suốt cuộc chiến chống Mỹ, chúng ta không tiếc lời mạt sát khối liên Minh Đông Nam Á là sản phẩm của chính sách gây hấn và can thiệp của đế quốc Mỹ. Tháng 6 năm 1978, khi Việt Nam bắt đầu oanh tạc Cambodia, Phan Hiền sang Mã Lai tuyên bố ủng hộ một Đông Nam Á hòa bình và trung lập. Sau đó vào tháng 9 năm đó Thủ Tướng Phạm Văn Đồng sang Mã Lai đặt vòng hoa tưởng niệm các chiến sĩ Mã đã hy sinh vì chống …Mã Cộng. Thêm vào đó, ông còn xin lỗi các lãnh đạo Mã Lai vì trót lỡ viện trợ vũ khí cho phiến quân Mã Cộng vì “hiểu sai tình hình” (flawed understanding of the situation). Sang Băng Cốc, Thái Lan, thủ tướng Phạm Văn Đồng cam kết không yểm trợ bọn Thái Cộng CPT (Communist Party of Thailand) vốn bị hiến pháp Thái Lan đặt ngoài vòng pháp luật. Lãnh đạo Việt Nam chỉ muốn ký kết một hiệp ước hữu nghị và hợp tác với các quốc gia Đông Nam Á để chuẩn bị cho một hàng cừ hay bờ đê ngăn chận cơn lũ bành trướng Bắc Kinh.
    Đồng thời cách nửa vòng Trái đất, ở Nữu Ước, bộ trưởng ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch cũng thúc đẩy nỗ lực bình thường hóa ngoại giao với Mỹ. Lần này, chúng ta không đặt điều kiện bồi thường 3 tỉ mà Nixon đã hứa ở hiệp định Paris 1972. (Nguồn Brother Enemy của Nayan Chanda.) Như chúng ta đã biết, tất cả đều vô ích. Liên Minh Đông Nam Á từ lâu bị ám ảnh một Việt Nam hung hãn, quyết làm một mũi nhọn xung kích của thế lực Cộng Sản đều lịch sự từ chối “lòng tốt” của chúng ta và Mỹ sau khi tiếp Đặng Tiểu Bình, cũng lịch sự gác lại chuyện bình thường hóa ngoại giao với Việt Nam và không hứa ngày đàm phán lại vấn đề đó.
    Kết quả là chúng ta sa lầy ở Cambodia suốt 10 năm và đói nghèo suốt 15 năm. Quan trọng hơn, chúng ta chựng lại trong khi các quốc gia láng giềng tiến bộ vượt bực về khoa học, kỹ thuật, giáo dục, xã hội, kinh tế…Chúng ta quay về thời xe hơi chạy than, xe bò, ăn bo bo, mặc quần áo vá, dùng phân xanh như thời trung cổ.
    Chúng ta dường như cấm kỵ không hề nhắc đến cái thất bại có thể tránh được đó chỉ vì hội chứng say sưa với chiến thắng. Thắng Mỹ ta có thể lướt thắng được mọi thứ khác. Chúng ta hoang tưởng rằng cả thế giới đều ngưỡng mộ chúng ta và cả thế giới cần chúng ta hơn là chúng ta cần họ. Với Mỹ, họ là kẻ thua họ phải “bồi thường” mới hòng được chúng ta chìa tay cho mà bắt. Với Đông Nam Á, một Việt Nam với hơn 8 quân đoàn sát bên nách đáng gờm hơn là cái hiểm họa bành trướng từ Bắc Kinh xa vời vợi. Nếu chúng ta hồi tưởng lại, việc tiếp tế cho phiến quân Mã cộng, Thái cộng không thể khôi phục được lòng tin của các quốc gia Đông Nam Á bằng một vài cử chỉ ngoại giao thân thiện…
    Metamorph
    Hà Nội.

  4. Hoàng Thanh says:

    …Chủ nghĩa Cộng Sản như một loại vi trùng độc hại, chỉ nẩy nở ở những mội trường tăm tối, lạc hậu, nghèo đói và thất học. Bối cảnh của xã hội Việt Nam vào đầu thế kỷ 20 rất đen tối, ảm đạm. Dưới chế độ quân chủ lạc hậu, lại bị cai trị bởi bọn thưc dân tham tàn, nhân dân Việt Nam,đặc biệt là dân chúng các vùng nông thôn mà tỷ lệ lên đến 90%, đều thất học nghèo đói. Phương tiện truyền thông lại thô sơ, họ chỉ biết chuyện xảy ra bên trong lũy tre làng. Ở những nơi thị trấn, phố phường, không có mấy ai có được một chiếc máy thu thanh. Báo chí thì lẻ tẻ, chỉ xuất hiện ở các thành phố lớn như Sài Gòn, Hà Nội.
    Nhờ đó, bọn Cộng Sản lúc ban sơ đã dễ bề tuyên truyền láo khoét để thu hút những người theo chúng. Chúng vẽ ra viễn cảnh một xã hội Cộng Sản tương lai như ở trên chín tầng mây, và cùng lúc, dựng chuyện, bôi nhọ, xuyên tác các chế độ chính trị khác. Những gì quá xa sự thật, thì Cộng Sản áp dụng phương pháp tuyên truyền của Đức Quốc Xã, là cứ nói láo, lập đi lập lại riết, người ta sẽ tưởng là sự thật.
    Xã hội miền Bắc trước năm 1975 là một xã hội đóng kín. Vẫn nghèo đói lạc hậu như thời Pháp thuộc, lại bị lôi cuốn vào guồng máy chiến tranh toàn diện, nên càng xơ xác tiêu điều. Đảng Cộng Sản độc quyền về truyền thông đại chúng. Ngoài một thiểu số rất nhỏ các cán bộ đảng viên, trong dân chúng không thể sở hữu được chiếc máy thu thanh. Nhà cầm quyền gắn những hệ thống loa ở các góc đường, ở đầu xóm để buộc dân chúng suốt năm tháng phải nghe chỉ mỗi luận điệu tuyên truyền của đảng. Báo chí thì trực thuộc ban Tuyên Huấn của Đảng nhằm phục vụ mục tiêu chính trị. Vì thế, sau khi chiến tranh kết thúc, dân chúng miền Nam đã vô sửng sốt trước những hiểu biết nông cạn và những lời phét lác của hàng vạn dân miền Bắc đang ùa vào để hưởng “thành quả chiến thắng”. Họ nói láo mà không biết rằng mình nói láo. Vì qua hàng chục năm bị bưng bít và nhồi sọ, họ đã tin những điều láo khoét là sự thật. Ngay cả lớp cán bộ đảng viên cũng từng hãnh diện kể những câu chuyện hoang tưởng về miền Bắc anh hùng, sung mãn. Họ không ngượng thuật lại chuyện phi công Bắc Việt đậu máy bay trên mây để phục kích máy bay Mỹ. Họ thoải mái kể chuyện mỏ dầu ở miền Bắc ví như con voi, trong khi mỏ dầu Ả Rập chỉ bằng con tem. Một cán bộ “giáo dục” trong trại tập trung đã nói trước hàng trăm tù cải tạo – là các cựu sĩ quan miền Nam có học thức – chuyện một du kích Nghệ An dùng súng trường bắn một viên xuyên táo làm rớt 6 chiếc phi cơ Mỹ. Anh ta nói không biết ngượng, vì chính bản thân anh tin điều đó là thật!!! Cho đến vừa qua, mới đây thôi, một anh cựu lính đặc công đã khoe rằng anh ta nắm lấy càng máy bay trực thăng Mỹ, ghì xuống cho đồng đội bắn hoả tiễn tiêu diệt. Buồn cười thay, chuyện này lại được phổ biến trên một tờ báo mạng của Cộng Sản.
    Sự bùng nổ của khoa học kỹ thuật truyền thông vào cuối thế kỷ 20 với máy vi tính và internet đã làm cho thế giới gần nhau hơn qua sự toàn cầu hoá, mở ra những khung trời xa lạ trước mắt hàng tỷ người trên thế giới. Một người dân tận miền hoang mạc Phi Châu, hay trên núi rừng Tây Tạng chỉ cần một máy tính nhỏ (mà nay còn bé tí như những cái cell phone), là có thể biết hết những biến cố đã và đang xảy ra trên thế giới. Họ cũng có thể tìm hiểu được về lịch sử, văn hoá ở những thời điểm xa xôi trong quá khứ, của những miền đất mà họ chưa hề đặt chân đến.
    Dù có cấm đoán, hạn chế, đặt tường lửa, thì đảng CSVN cũng không thể ngăn được làn sóng internet truyền vào từng ngõ ngách trong xã hội Việt Nam. Những nhà tranh đấu bên quê nhà đã có thể liên kết, truyền tin tức ra hải ngoại và ngược lại. Tuy đời sống vật chất còn rất nhiều khó khăn, nhưng tầm nhìn của quần chúng Việt Nam ngày nay đã mở rộng rất nhiều, rất sâu. Đã có rất nhiều những cán bộ, công an, bộ đội (Tạ Phong Tần, Trần Kim Anh…) hay con em các gia đình đảng viên (Nguyễn Phương Uyên, Bùi Minh Hằng…) thức tỉnh và đứng về phía quần chúng để vạch trần những man trá của nhà cầm quyền Cộng Sản…
    Đỗ Văn Phúc.

  5. Builan says:

    Bà con ai rãnh thì XEM cho biết (hết chỗ chê)

    Phần tôi : chủ yếu là KÍNH TĂNG NGÀI
    Bộ Trưỡng Nguyễn Bắc Sơn và gia đình ngài
    Cùng TÍN ĐỒ đạo HCM
    Tụng kinh niệm HÙ

    http://www.youtube.com/watch?v=4kUqALO7EaE#t=504

Phản hồi