|

20/11: Chuyện từ những người Thầy

Ảnh mang tính minh họa.

Ảnh mang tính minh họa.

Thường thì ngày 20/11 người ta viết về thầy để tri ân công ơn dạy dỗ. Nhưng bài này thì khác, tôi viết về một câu hỏi ray rứt suốt những năm tháng trên ghế nhà trường và còn kéo dài mãi về sau.

Ngày 20/11 còn là ngày Nhà giáo Việt Nam, nghĩa là chỉ liên quan đến Việt Nam, nhưng bài này tôi lại viết về người thầy Pháp của mình.

Tên thầy là Yves Meyer, giáo sư toán. Năm nay thầy 74 tuổi.

Tôi còn nhớ mãi những ngày tháng khai giảng của niên khóa 1974-1975 khi tôi bỡ ngỡ bước chân vào giảng đường 333 của Đại học khoa học Orsay, còn gọi là Đại học Paris-Sud. Phong thái của thày toán quả bao giờ cũng khác các thầy cô vật lý hay hóa học, nghĩa là hơi có vẻ bụi bụi. Tôi chưa hề thấy thầy Meyer đeo cà-vạt, lúc nào củng một cái pull cổ cao và bộ veste nhung màu rêu. Cách dạy của thày cũng “style” không kém, thày thường ra một câu hỏi, đứa nào trả lời trúng thưởng 5 quan. Thày đứng tuốt dưới bảng đen và liệng đồng cắc lên đứa đáp trúng. Nói chung thì thầy không dạy xuất sắc nhưng vui vẻ và dễ hiểu.

Nhưng điều tôi nhớ nhất ở thầy nằm ở một câu nói, và câu nói đó chẳng dính dáng gì đến toán.

Có một hôm trong tiết của thầy, tôi đang căng tai và cố gắng viết càng nhiều càng tốt thì bất chợt tôi nghe thầy nói một câu mà nó còn vang vọng trong tai tôi đến hàng chục năm sau :

- Les avions américains bombardent le Nord-vietnam. (tạm dịch là “máy bay Mỹ ném bom Bắc Việt”).

Thời gian ấy tiếng Pháp tôi còn kém lắm (mới sang chưa đầy một năm), chỉ có thể hiểu được cỡ 20 đến 30% nhưng không hiểu tai sao tôi lại nghe và hiểu rõ mồn một câu nói ấy, nhất nữa là trong khi tôi đang húi húi chép túi bụi.

Sau câu hỏi ấy tôi thấy thầy thao thao nói một tràng dài, mặt thầy đanh lại. Tôi chẳng hiểu ất giáp gì. Tại sao thầy lại tương cái câu thời sự này vào buổi học toán? Cuối cùng thầy kết thúc “c’est lamentable” (thật thê thảm). Không khí giảng đường căng thẳng. Nhưng người căng thẳng nhất phải là tôi. Vì không cần phải giỏi tiếng Pháp ai cũng hiểu là thầy đang bênh cho cộng sản Bắc Việt. Vào thời buổi ấy, chiến sự Việt Nam gia tăng, tinh thần anh em du sinh chúng tôi cũng sục sôi không kém. Học xong là anh em vứt tập vở, xuống đường “ứng chiến” với tụi sinh viên VN thân cộng. Nhóm chúng tôi chỉ có 5 thằng đối đầu với một “lực lượng địch” đông gấp 3 gồm cả Tây cộng (Tây đen,Tây trắng lẫn Tây nâu).

Tâm trạng căng thẳng nhưng không biết phản ứng thế nào. Giơ tay lên nói thì không dám (vì tiếng Pháp yếu quá) mà để yên thì không chịu được. Lúc về nhà đem nói với lũ bạn thì chúng nó đều bàn ra :

- Mày mà đến gây sự với ông ấy thì tiêu đời. Mày có thấy các trợ giảng cũng thân cộng như ổng không ? Nó trù thì mày chỉ có chết.

Quả đúng như thế, trong các trợ giảng thì còn có một người Việt Nam tên Bạch Vân, cũng là một người theo cộng sản. Rồi còn bà Tâm, bà Phạm mình cũng chưa biết chính kiến các bà ấy như thế nào.

Phải nói trong thập niên 70, chủ nghĩa cộng sản bao trùm hơn nửa trái đất. Ngoài Liên Xô, Trung quốc còn khối Varsovie, Cuba, Nicaragua, Angola… đó là chưa kể các nước “hồng hồng” như Ấn độ, các nước Bắc phi. Thuở ấy, đảng cộng sản Pháp chiếm một lượng cử tri kỷ lục, họ nắm ¼ ghế trong Quốc hội và thao túng các công đoàn. Tôi còn nhớ có lần ông Pierre Juquin, một ủy viên bộ chính trị đảng công sản Pháp đến Đại học Orsay, người ta đã căng một tấm băng-rôn chào mừng ngay tại cổng chính. Thậm chí bộ trưởng đến thăm cũng chưa được cái vinh dự ấy. Thanh thế đàng cộng sản và chủ nghĩa cộng sản lên cao chưa từng thấy. Tóm lại đâu cũng gặp “kẻ thù”.

Ảnh hưởng của chủ nghĩa cộng sản còn đặc biệt ảnh hưởng lên giới trí thức. Tại Pháp cũng như nhiều nước Âu châu lúc ấy đi theo chủ nghĩa cộng sản gần như là một phong trào, một cái mốt. Người ta theo đơn thuần chỉ là “thấy thằng lớn oánh thằng nhỏ là bênh thằng nhỏ”, cũng giống như ở VN hễ cứ xe hơi đụng xe máy là xe hơi lỗi….

Tôi nghĩ thầy Meyer cũng là một trong những số đó. Nhưng nói gì thì nói, tôi nhất quyết không “bỏ qua” vụ này. Đối với tôi, tôi phải “rửa hận” cho các chiến sĩ VNCH đang căng người ra bảo vệ đất nước trước làn sóng xâm lăng của hơn 10 sư đoàn đang ồ ạt vượt sông Bến Hải, cho dù hiệp định Paris ký kết còn chưa ráo mực. Tôi biết là thầy “chỉ có chết” khi tôi nói về vụ thảm sát Mậu thân năm 68 và gần đó nhất là vụ quân cộng sản pháo kích vào trường tiểu học Cai Lậy (nay thuộc tỉnh Tiền Giang) làm gần 100 em nhỏ chết và bị thương năm 1974. Tôi đã “thủ” sẵn các câu nói cũng như hình ảnh, chỉ chờ thầy đề cập đến chuyện này lần nữa là “tung chưởng” ngay giữa giảng đường, rồi mặc kệ chuyện nó ra đâu thì ra.

Nhưng cái ngày ấy đã không tới, sau năm đó tôi chuyển ngành và không có dịp gặp lại thầy. Điều đó đã ray rứt tâm hồn tôi trong nhiều năm liền. Tôi có cảm tưởng đã không làm tròn trách nhiệm của mình, cho dù chẳng có ai phó thác cho tôi cái sứ mạng ấy.

Năm tháng trôi qua, tôi trở về VN và bắt đầu công việc giảng dạy toán ứng dụng ở Đại học Bách Khoa TP.HCM. Thỉnh thoảng nhờ gu-gồ mà tôi biết được thầy vẫn còn làm việc, thậm chí thầy còn đạt được rất nhiều thành công. Vang dội nhất là thầy trở thành thành viên của Viện Hàn Lâm Khoa Học Pháp và được giải Gauss trong cùng buổi lễ mà giáo sư Ngô Bảo Châu được trao giải Fields tại Ấn Độ. Tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ có dịp nhắc lại chuyện cũ, mà có lẽ giờ này thầy cũng không nhớ.

Nhưng cuộc đời lại quyết định theo một hướng khác.

Tháng 8/2010 tôi bị nhà nước VN bắt và bị kết án 17 tháng tù theo điều 79 Bộ Luật Hình sự : Âm mưu lật đổ chính quyền. Ra tù tôi nằm chèo queo ở nhà để lãnh tiếp 3 năm quản chế.

Tháng 8/2012 tôi bất ngờ tiếp hai người khách từ phương xa, giáo sư Michel Waldschmidt và giáo sư Pierre Cartier. Những tên tuổi lớn của toán học Pháp. Tôi quen thầy Waldschmidt tử hồi dạy ở ĐHBK qua một buổi thuyết trình về hàm diophante. Tôi đã đưa thầy đi tham quan ba ngôi chùa ở Sàigòn và chúng tôi trở nên bạn nhau từ đấy. Khi tôi bị tù, thầy có đến tận nhà thăm hỏi và sau đó lập một kiến nghị lên chính phủ Pháp có những biện pháp để trả tự do cho tôi. Kiến nghị đã được nhiều giáo sư Pháp hưởng ứng. Nghe tôi được tự do ông đã thu xếp và nhân tham dự Hội nghị Toán học tại Huế, ông đã đến hỏi “cho ra lẽ” câu chuyện của tôi. Ông dẫn theo người bạn là giáo sư Cartier.

Gs Cartier năm nay đã ngoài 80, ông là một chuyên gia về hình học đại số và hiện vẫn còn làm việc cho một Trung tâm nghiên cứu. Cả hai nhà toán học ngồi lặng nghe câu chuyện của tôi, vừa thích thú vừa xót xa. Kết thúc câu chuyện, thầy Waldschmidt nói :

- Tôi rất hiểu những khó khăn tình trạng cô lập này, nhưng cậu đừng lo, chúng tôi sẽ cố gắng giúp đỡ và giới thiệu cậu đến các đồng nghiệp. Họ sẽ biết và nhớ đến cậu. Lúc ấy thầy Cartier mới lên tiếng.

- Michel (tên gọi của thầy Waldschmidt) đã kể hết cho tao nghe chuyện của mày. Tao rất thông cảm và chia sẻ khó khăn này. Để tao kể cho mày nghe, trong bài phát biểu của tao trước Hội nghị, tao đã kết luận rằng “Chỉ trong môi trường tự do toán học mới có thể phát triển tốt đẹp”. Nói rồi thầy cười, một nụ cười tinh nghịch như vừa làm được một cái gì thích thú. Nhưng đối với tôi, đây có lẽ là lời động viên hay nhất mà tôi nghe được từ khi ra tù. Tôi nhìn sâu vào mắt của thầy để gởi gấm hết tấm lòng biết ơn của mình. Sau đó chúng tôi lan man sang các chuyện khác. Đến một lúc thầy Cartier buột miệng hỏi :

- Mày có biết tên tuổi các nhà toán học Pháp chứ ? Thầy Cartier gãi ngay chỗ ngứa, tôi phun ra một lô tên : Descartes, Lagrange, Laplace, Galois, Cauchy, Poisson…

- Đúng phóc, thế các nhà toán học gần đây, mày có biết ai không ? Chà ! chỗ này không phải là chỗ ngứa, nhưng tôi cũng tìm ra được Henri Cartan1và Laurent Schwartz. Thầy Cartier gật gù ra vẻ thán phục. Nhưng tôi thì chưa hài lòng, phải chứng tỏ kiến thức của mình. Trong lúc bối rối, chợt nhớ đến thầy cũ :

- Ông có biết Yves Meyer không ? thầy Cartier trợn tròn con mắt màu xanh ve chai của mình :

- Mày cũng biết Meyer à?

- Dạ, đó là thầy của em ở Đại Học Orsay.

Thầy Cartier nở một nụ cười ranh mãnh:

- Vậy thì tao lả…ông nội của mày rồi!

Đến lượt tôi căng con mắt ra:

- Thế ra là…

- Ừ, tao là thầy của Yves Meyer!

Quả trái đất tròn thật. Tôi ào ào kể cho thầy những kỷ niệm về thầy Meyer nhưng tuyệt không nhắc đến chuyện máy bay Mỹ. Thầy Waldschmidt bất ngờ xen ngang nói :

- Này! Meyer cũng ký vào bản kiến nghị trả tự do cho cậu đấy!

Thật à! Tôi sững người!

- Thế cậu chưa xem website của tớ à?

Và đó là điều đầu tiên tôi làm khi về đến nhà. Quả thực như thế. Nằm giữa tên các nhà khoa học Pháp là chữ Yves Meyer sờ sờ. Tôi yên lặng một hồi lâu rồi gởi cho thầy một email cảm ơn. Thầy phúc đáp ngay và nói cho tôi biết rằng thầy đã vận động và gởi kiến nghị đến những địa chỉ có uy tín trong làng giáo dục Pháp.

Nhưng câu chuyện cũ ngày xưa vẩn âm ỉ trong tôi và tôi mong có câu trả lời thỏa đáng. Tôi ngồi viết một email dài dòng nhưng nghĩ sao xóa sạch chỉ giữ lại câu cuối : “Em cảm ơn thầy đã nghĩ đến em, nhưng em muốn biết động cơ nào khiến thầy đi tranh đấu cho một người chống lại cái chế độ mà trước đây thầy đã ra sức bênh vực nó”. Rồi tôi bấm nút Send.

Đợi một ngày, hai ngày rồi một tuần, hai tuẩn vẫn không thấy hồi âm. Tôi nghĩ chắc thầy giận. Nhưng cuối cùng thầy cũng trả lời. Email thầy trống không nhưng lại kèm theo một tập tin. Thầy gởi cho tôi bài diễn văn đọc trong một hội nghị toán học ở Madrid tháng 9/2001. Trong đó tôi thấy có dòng : “Les mathématiques signifient la liberté et l’égalité” – tạm dịch là “Toán học có nghĩa là tự do và bình đẳng”.

Chợt nhớ đến những gì thầy Cartier đã nói với tôi trước đó. “Chỉ trong môi trường tự do toán học mới có thể phát triển tốt đẹp”. Tôi không nghĩ rằng thầy Meyer đã “hội ý” với thầy của mình để trả lời cho tôi, nhưng đơn thuần đây là suy nghĩ của những trí thức chân chính. Ngày xưa họ bênh vực cho người cộng sản (thậm chí bênh vực cho cả chủ nghĩa cộng sản như Pierre Juquin), vì họ nghĩ rằng nó tốt, nó đang bị hà hiếp. Nhưng sau những biến cố thuyền nhân VN vào thập niên 80, sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản tại Đông Âu thập niên 90, sự xuống dốc không phanh của đảng cộng sản Pháp mười năm trở lại đây2 đã bắt buộc họ phải suy nghĩ lại, và từ đó sẵn sàng đứng ra tranh đấu cho những người đang bị tù đày chỉ vì chính kiến, đơn giản chỉ là vì chúng tôi, vì chúng ta thực sự có chính nghĩa.

“Cartan, Cartier, Meyer và tôi, cả bốn thế hệ đều là những nhà giáo”, ý nghĩ ấy khiến cho tôi vui mừng vì được “đứng ké” bên cạnh những tượng đài của toán học. Nhưng điều mà tôi vui mừng và hãnh diện hơn cả là có thể đứng ngang hàng với họ về một ý tưởng đã theo đuổi chúng tôi trong suốt cuộc đời. Đó là : Chỉ có tự do mới giúp cho con người phát triển toàn vẹn.

Sàigòn, 20/11/2013

Phạm Minh Hoàng

© Đàn Chim Việt

—————————————————————-

1 Henri Cartan là thầy hướng dẫn của thầy Cartier. Năm 1974, Cartan đã đấu tranh để nhà toán học Liên Xô Léonide Pliouchtch được trả tự do, ngoài ra ông còn tham gia trong Hiệp hội bào vệ nhân quyền ở Paris.

2 Trong cuộc bầu cử Tổng thống Pháp năm 2007. Đảng CS Pháp chỉ được vỏn vẹn 1.9% số phiếu. Hiện nay chỉ có 7/577 dân biểu. Trong Đại hội đảng lần thứ 36 (2013), đảng CS Pháp đã quyết định từ bỏ biểu tượng búa liềm.

13 Phản hồi cho “20/11: Chuyện từ những người Thầy”

  1. huemai says:

    Thật cảm động khi đọc bài viết của GS Hoàng và các góp ý của tất cả mọi người. Xin nghiêng mình kính cẩn tri ân anh và toàn thể chiến sĩ VNCH đã cho tôi được sống yên lành suốt gần 19 năm ở Sài Gòn trước khi miền Nam rơi vào tay CS. Tôi cũng có dịp là học trò của GS Trần Kim Thạch, nhưng chưa bao giờ tôi kính phục ông trong tư cách một người thầy.
    Đất nước và người dân Việt Nam quá bất hạnh, cuộc chiến tranh Nam-Bắc khởi đầu cũng do bọn CS Tàu và Nga muốn bành trướng chủ nghĩa CS trên toàn vùng Đông Nam Á. CS tuyên truyền rất hay nên nhiều người đã bị chúng lừa, phe phản chiến và phe thân cộng đã khiến cuộc chiến đấu của miền Nam trở thành không có chính nghĩa, miền Nam trở thành con chốt thí trên bàn cờ của Mỹ. Tất cả những yếu tố bên ngoài này đã khiến toàn dân tộc VN phải trả giá quá đắt, chúng ta đã mất mát quá nhiều sau khi miền Nam sụp đổ và hiện tại là một chế độ man rợ phi nhân CSVN. Người VN đang sống trong bưng bít, mất tự do, phi nhân quyền, giàu nghèo phân hóa và điều tệ hại nhất là đạo đức xã hội suy đồi đến tận đáy vực.

    • huemai says:

      Xin cho tôi được đính chính phần ý kiến của mình. Tôi muốn kính cẩn nghiêng mình tri ân anh Lamson72 và toàn thể chiến sĩ VNCH… Do đánh máy sơ sót nên viết không rõ ý, thành thật xin lỗi.

  2. Hiền says:

    Tự khoe mình quá trong khi chẳng có gì đáng kể, xin lỗi!

    • Sơn says:

      [ Trích] Hiền says:
      26/11/2013 at 16:18
      Tự khoe mình quá trong khi chẳng có gì đáng kể, xin lỗi! [ Ngưng trích]

      Đáng kể là sao? Phải có công trình toán để đời đó hả? đúng là cs.

      Ông Hoàng học tại Pháp nhưng không ở Pháp, về Vn để tranh đấu cho dân chủ. Ông Hoàng có vẻ nặng về chinhs trị nhưng vẫn theo học toán. Như vậy trong thời gian học, có lẽ ông Hoàng không dành nhiều thời gian cho việc học.Tuy vậy, vẫn tốt nghiệp MS toán là hay đó.

      Người dấn thân, đấu tranh cho dân chủ như ông Hoàng chắc là khó kiếm trong giới có bằng cấp ở Phương Tây mà đang sống tại VN.

    • mythanh says:

      hì hì hả miệng ra chưa tròn câu đã biết mình nói bậy, phải “xin lỗi” rồi. Tốt!

  3. Trước Cách Mạng Tháng Tám, bộ máy hương lý có quyền điều hành những công việc về hành chính, pháp lý, trật tự trị an, còn những việc xây dựng nông thôn, chấn hưng phong hoá như làm đường sá, đào giếng, sửa sang đình chùa, hội hè … hội đồng hào mục muốn huy động công sức, tiền của của dân phải dựa vào các họ, nên mỗi xã, thôn có một Hội đồng tộc biểu bao gồm những người có vai vế trong các họ. Chỉ những vị đó mới có khả năng vận động con cháu trong các họ ra làng xã làm những việc công ích.

  4. Khinh Binh says:

    Mấy thằng trí thức thiên tả phương Tây thật ra cũng chỉ bọn cơ hội chứ hay ho gì. Tụi nó chưa bao giờ đối mặt với thực tế, chưa một ngày sống với CS, chưa cầm súng đánh nhau với CS. Tụi nó lưu manh, a dua, trốn lính chứ lẽ nào tụi nó không biết lịch sử khát máu của cộng sản. Sách vở đầy cả đó.

    Cậu Hoàng này khá đó, tuy ngày đó không đi lính mà đi du học là cái tội, nhưng qua đó cũng chống cộng là còn có luơng tri. Hồi đó anh ở tiền đồn, nghe ra dô nói bọn sinh viện VN ăn lộc của dân miền Nam mà qua phản chiến thì chỉ trông thấy mặt là bắn liền. Bọn lưu manh đó bây giờ già rồi, trốn chui bên đó, có đứa về đây kể công với “cách mạng” nữa đó em. Khá.

  5. Lamson72 says:

    Thưa GS Hoàng,

    Đọc bài viết của Thầy lòng tôi cảm thấy bồi hồi cảm động . Nên viết mấy lời tâm sự cùng Thầy . Tôi cũng là một SV Toán tại Đại Học Khoa Học SaiGon . Lý do học Toán của tôi cũng rất tình cờ . Năm dự bị tôi ghi danh học SPCN để chuẩn bị vào Y Khoa theo như ý muốn của ba mẹ tôi . Nhưng vì lở chê bà thầy dạy Biology ,B.T.L, dạy dở (dù bà tốt nghiệp TS tại Mỹ) nên bị bà cho điểm loại . Không còn chọn lựa tôi bỏ qua học MPC . Sau khi tốt nghiệp CN Toán năm 1972 tôi đi thẳng ra chiến trường sau khóa huấn luyên Trung Đội Trưởng BB . Khi Thầy ngồi tại giảng đường Toán bên Pháp để nghe những lời trái tai của thầy dạy mình với lòng ấm ức thì tôi đã cùng đồng đội và chiến hữu của tôi đang cố sức chận đứng 4 Quân Đoàn VC đang tiến sát vào Saigon với tiếp liệu và đạn dược gần như số không . Không còn được sự yểm trợ của Không Quân và Hải Quân Mỹ . Đạn dược gần cạn, chúng tôi đã chiến đấu tuyệt vọng trong tinh thần: Tổ Quốc – Danh Dự -Trách Nhiệm .Vào lúc mà trên những chiến trường Long Khánh , Long Binh, Biên Hòa, Củ Chi, Đức Hoa`Đức Huệ , Thủ Thừa Long An, Bến Tranh …chúng tôi sắp bị tràn ngập thì tận trời Tây những người con ưu tú đã xuống đường để tang cho Tổ Quốc và gửi lời tri ân đến Quân Lực VNCH chúng tôi . Tấm hình đó là di sản bất khuất hào hùng của người dân VNCH . Tôi đã lặng người khi xem tấm hình đó hằng chục năm sau khi đến bến bờ Tự Do . Tôi tin tưởng rằng chắc Thầy cũng có mặt trong tấm hình đó . Khi tôi ra khỏi nhà tù thì cũng đã chứng kiến tấm lòng của người dân Miền Nam . Họ thương mến cho quà, đi xe không tính tiền …chúng tôi đã biết rằng những gì chúng tôi làm cho đất nước nầy đã được đồng bào thông cảm và tri ân . Ngày tan chiến không những chỉ có 5 vị Tướng Quân tự sát mà hằng chục ngàn Binh Sĩ , Hạ Sĩ Quan , Sĩ Quan QLVNCH đã tự sát vì họ không chấp nhận đầu hàng VC . Họ đã nằm xuống tại cửa biển Thuận An, cửa Tư Hiền, An Dương hay tại Đà Nẳng hay tại Long Khánh, Biên Hòa, taị Phú Yên Nha Trang, Cà Mau Chương Thiện và trên khắp mọi miền đất nước . Kể từ ngày đó đất nước đã quay về cùng một mối đau thương . Mất Tự Do, Mất nhân phẩm sống trong đói nghèo lạc hậu và bị bưng bít đến giờ phút nầy .

    Tôi cũng có những người Thầy như TS Bùi Thị Lạng , TS Trần Kim Thạch dạy tôi năm dự bị . Nhưng những người thầy nầy là những người thân cộng . Một người trong đó đã cho tôi điểm loại và đó cũng chính là lý do tôi không đủ điều kiện được hoản dịch để học bậc Cao Học . Tôi không buồn vì chuyện đó . Không được học tiếp bậc Cao Học nhưng tôi đã được học những bài học lớn. Bài học Tổ Quốc -Danh Dự-Trách Nhiệm . Những bài học vĩ đại từ những người lính gốc nông dân của tôi tuy rằng họ gọi tôi là ông Thầy nhưng chính họ là những bậc Thầy vĩ đại của tôi . Những bài học bằng máu xương của chính họ . Những bài học từ lòng yêu nước, sự chiến đấu can trường, lòng can đảm không ngại hiến thân cho Tổ Quốc của họ mãi mãi theo tôi tận cuối đời . Những cấp chỉ huy của tôi cũng là những bậc Thầy . Họ đã tận tình dạy dổ cho tôi trong chiến đấu , dạy cho tôi lòng yêu nước , tình yêu mến những người cùng chung chiến đấu và quan trọng nhất là tranh thủ nhân tâm . Đó là những bậc Thầy suốt cuộc đời tôi không thể quên . Những người lính bậc Thầy của tôi thật khác xa những người thầy tôi đã học tại ĐH Khoa Học năm Dự bị

    Tôi đã từng được huấn luyện trong môi trường Toán Học cho nên tôi rất hiễu những gì Thầy nghĩ và thầy đã làm . Tôi xin được tri ân thầy về những nổ lực của thầy với hy vọng tạo ra một giới trẻ có lòng trung thực , có suy nghĩ có lý luận để mang một luồng gió Tự Do trên đất nước VN nhiều đau thương nầy . Tôi cũng xin được đưa tay chào Thầy trong tư cách một người lính chiến QLVNCH trước hành động quả cảm dấn thân của Thầy . Tù ngục không làm thầy nãn chí hoặc sợ hãi . Bài viết nầy của Thầy đã nói lên tấm lòng son sắt của Thầy với đất nước với đồng bào
    Cầu xin cho Thầy và gia đình luôn được bình yên

    • T. says:

      Thật ra thì bà B.T.L. thì bà này không thân Cộng nhưng đầu óc hẹp hòi, có một người kể chuyện là bà L. cho sinh viên coi 1 đoạn phim về đời s ống của những con bọ ngựạ, gần đến đọan hấp dẫn nhất thì bà tắt máy, người sinh viên này vì lên tiếng phàn nàn l à c ó đo ạn h ấp d ẫn nh ất th ì c ô l ại b ỏ qua! Kết qủa là sinh vi ên n ày bị rớt, sau đó anh ta thi vô trường Dược nhưng sau đó bà L cũng d ùng bạn bè dạy ở Dược Khoa làm cho anh ta khốn khổ ở trường Dược! Còn ông Trần Kim Thạch thì thân Cộng và huà theo gs Nguyễn Đình Ngọc ơ ở trường Đaị Học Khoa Học Sàigon là khi ông HCM mất gs Ngọc yêu cầu hội đồng khoa lúc đó đang họp để 1 phút
      tưởng niệ m, chỉ có 1 người duy nhất đứ ng lên theo gs Ngọc là ông Trầ n Kim Thạ h! ( trước tháng 4 năm 1975 ông Ngọc giữ chức Trung Tá trong quân đội CS bắc Việt), nhưng khi VC vô thì ông Thạch bị VC bỏ rơi như nhóm Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam trong khi đó gs lên đến chức thiếu tướng công an ki êm hiệu trưởng Đại Học Công An, tuy vậy theo lời chị Dung vợ của gs Ngọc thì bọn VC vẫn không tin gs Ngọc lắm, gs Ngọc đã mất cách đây khỏang 10 năm và chỉ có tờ báo Công An Nhân Dân duy nhất đăng tin cáo phó mà thôi!

      • Lamson72 says:

        Thưa T,

        Bùi Thị Lạng chúng tôi gọi là Bò Tái Nạm và có một tay SV nào đó đã viết chữ Bò Tái Nạm trên kiếng xe Pick up của BTL . Khi thấy, BTL chửi quá xá cở . Thiệt là không có tư cách của một GS trưởng chứng chỉ . Cả đám SV chúng tôi cười bể bụng . Sau khi bị điểm loại trong chứng chỉ SPCN thì tui không có để mắt chi đến cái chứng chỉ đó . Tui cho BTL, và TKT là hai kẻ thân cộng vì những hành động xum xoe bợ đở khi bọn cộng mang dép râu đội nón cối vào Đại Học Khoa Học . Tại sao tui biết ? Bạn tui NDC cùng học SPCN nhưng chúng tôi không biết nhau vì SV dự bị đông lắm . Nhưng năm 1972 chúng tôi gặp nhau tại Quân trường , cùng Đại đội sau đó khi ra trường lại cùng về Binh Chủng . Sáu tháng trời huấn luyện về chuyên môn Binh Chủng chúng tôi ở chung nhà, cùng sinh hoạt học tập. Ra trường NDC ra Quân Đoàn II chưa lên Thiếu úy thì bị thương cưa chân và giải ngủ . Sau đó về lại trường làm Giảng Nghiệm viên phòng Lab Hóa Học vì NDC có bằng Cử nhân Hóa Học . Và khi tui ra tù gặp NDC tại sân banh Cộng Hòa để xem đội Thể Công đá với Cảng SG . Và NDC cho tui biết , sau 1975 NDC vẫn làm tại phòng Lab HH cho nên đã chứng kiến cảnh vẩy đuôi sum xoe của BTL và TKT . Cho nên tui mới bảo BTL và TKT là bọn thân cộng thô bỉ vì “chúng nó” đã được học bổng Quốc Gia đi du học tại Mỹ và Anh mà không có được tư cách của một trí thức lúc quốc biến gia tan . Những GS như Chu Phạm Ngọc Sơn , Lê Văn Thới, Nguyễn Chung Tú hay ngay cả GS Phạm Hoàng Hộ đã bị bọn chúng bắt viết một bài :”Lá khoai mì bổ hơn thịt bò” mà chúng tôi đâu có gọi họ là bọn thân cộng .

        Tư cách con người rất quan trọng . Không có nó, những GS Tiến sĩ chỉ là một đống phân như Mao Xếnh xáng từng phán .
        Trân trọng

  6. mythanh says:

    Thật thích thú được đọc bài này của gs Phạm Minh Hoàng. Chúc ông sức khỏe. Và tin rằng ông không chỉ đứng ngang hàng với ba người thầy toán người Pháp của thế hệ trước ông về lý tưởng “Chỉ có tự do mới giúp con người phát triển toàn vẹn”, mà đứng cao nhất trong số họ vì ông đã chiến đấu bằng sự tự do của chính mình, và vẫn đang trực diện với bạo quyền, vẫn chiến đấu trong tư thế cá nằm trên thớt, không dễ dàng như họ trong môi trường tự do. Ông là một người VN rất đáng tự hào, và đã làm sáng danh nền giáo dục của VNCH, xứng đáng với những chiến sĩ VNCH một thời đã hy sinh, bảo vệ cho những người em như ông đi học. Ông đã mang kiến thức từ nước ngoài về, và đã hy sinh bản thân hiến dâng cho đất nước cũng như những đàn anh chiến sĩ miền Nam năm xưa vậy. Trân trọng.

  7. Trần-Hữu-Rật says:

    Tôi nghĩ rằng chỉ biết mình sai thì chưa đủ,ít nhất là phải làm sao để người khác đừng sai như mình.

  8. Hồ Bác Cụ says:

    Một bài viết chân thành và cảm động của một nhà trí thức, một nhà giáo, một nhà toán học đã hết lòng vì nước. Dù sao, tôi cũng chưa thể chấp nhận được ngày xưa các nhà trí thức Pháp đã thân cộng, ngày nay thì họ chống cộng, đơn giản chỉ vì họ có “tự do và bình đẳng”, do đó, họ cảm thấy “bình an”. Một bài toán sai, thì có thể xóa đi làm lại nhiều lần, nhưng một chính kiến sai đưa đến một chế độ man rợ phi nhân như CSVN hiện nay đang cai trị toàn VN thì không thể làm lại được. Mạng sống của hàng triệu người VN vô tội và gia đình tan nát ly tán từ sau 1975 làm sao đền bù được đây????? Chống cộng bằng văn bản kiến nghị thôi có đủ chưa???? Môi trường Toán học và Khoa học thuờng là những môi trường hoàn hảo và ly’ tưởng, trong khi chính trị và xã hội thì hoàn toàn khác biệt. Đem cái ly’ tưởng trong sáng của môi trường mình hoạt động để giúp sức cho một môi trường nham hiểm tráo trở nhiều thủ đoạn như chính trị, là….ngây thơ, dễ bị lợi dụng. Chỉ riêng có một điểm khác nhau giữa ông Yves Mayer và các nhà trí thức miền Nam thân cộng ngà xưa đó là: ông Mayer trước kia và hiện nay đang sống trong môi trường có thể thực hiện được “tự do và bình đẳng” cho nên ông có thể chuộc lại sai lầm trước kia. Các nhà trí thức miền Nam thân Cộng trước 1975 sau này biết mình lỡ sai lầm, nhưng vì đang sống trong môi trường dơ bẩn lưu manh ngu hiểm đến tính mạng thì làm sao đây? Có muốn ân hận chuộc lại lỗi lầm, nhưng không có môi trường cho phép. Họ cũng là những người trí thức và cũng hiểu rõ giá trị “tự do và bình đẳng” như ông vậy. Tôi tin chắc là ông Mayer chưa bao giờ nghĩ đến điều này, cũng như chưa bao giờ ông đã từng hiểu rõ cái gian manh tráo trở lật lọng của Hồ chí minh và đảng CSVN đối với nhân dân VN. Nếu là một nhà trí thức chân chính và có trách nhiệm, các nhà trí thức thân cộng VN cũng như Pháp, Anh, My~, xưa kia, phải cùng nhau tích cực hoạt động để trả lại môi trường sống cho ra một con người ở VN như trước 1975, chứ không phải là môi trường sống của những con súc vật như hiện nay dưới sự cai trị của đảng Hồ chí minh và đồng bọn. Khi đó, lương tâm của các nhà trí thức đó mới có thể được bình an.

Phản hồi